Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 5.02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

3
Lâm Tiểu Niên cũng không nhớ mình rời khỏi quán trà đó như thế nào, và đến trường Bắc Kinh bằng cách nào, cô cũng không nhớ tìm thấy Kiều Hoài Ninh như thế nào.
Cô không nhớ gì cả cô chỉ nhớ những suy nghĩ trong tim mình: “Hy vọng anh ấy vẫn ở một nơi nào đó đợi cô.”
Kiều Hoài Ninh đang đứng trên sân bóng rổ, ngẩn người nhìn sân bóng trống không.
Lâm Tiển Niên đứng ở phía xa nhìn anh. Chiếc bóng cao cao của anh nhô lên trông rất cô đơn, ánh sáng mùa hè rất mạnh, che phủ cả người anh, như đâm thẳng vào mắt cô. Sau đó, nước mắt từng giọt từng giọt từ từ lăn xuống.
Kiều Hoài Ninh quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Tiểu Niên liền cảm thấy hoảng hốt, anh cho rằng đó là ảo giác. Vài giây sau, anh mới đi về phía cô.
“Làm sao vậy? Khóc cái gì vậy?” Anh lau nước mắt cho cô
Lâm Tiểu Niên không nhịn được, lao vào lòng anh, òa khóc: “Anh Hoài Ninh!”.
Kiều Hoài Ninh có chút căng thẳng, chau mày, đôi tay không biết phải đặt ở đâu, đành nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô: “Có phải em đang cãi nhau với Vu Hữu Dư không? Cho nên mới tìm đến người nhà để tâm sự.”
Cô không nói nên lời chỉ có thể lắc đầu.
“Niên Niên đừng khóc! Anh mời em đi ăn kem ốc quế nhé.” Dường như những lời từ thuở bé có thể an ủi được cô.
Cô sụt sùi, suýt nữa thì cắn vào môi và nói: “Em muốn vị vani!”.
Nhưng bất kể là vị sôcôla hay vị vani, cô đều ăn hết. Cô chăm chú nhìn Kiều Hoài Ninh mà ngẩn người ra.
Kiều Hoài Ninh cuối cùng cũng phát hiện cô có chút bất thường, cẩn thận nhắc: “Ăn đi, kẻo kem chảy hết bây giờ.”
Lâm Tiểu Niên nhanh chóng ngẩng cao đầu, chỉ sợ ánh mắt để lộ sự đau khổ và suy sụp. Do đó, cô nhanh chóng đưa que kem đang chảy vào miệng, sau đó không ngẩng đầu, giả vờ lau nơi khóe miệng.
Điệu bộ ăn uống của Kiều Hoài Ninh rất lịch sự, vừa ăn vừa hỏi Lâm Tiểu Niên: “Không định nói với anh là em và Vu Hữu Dư làm sao à?”.
Lâm Tiểu Niên cố gắng tìm lại được giọng điệu của mình: “Em ghét ai lừa em!”.
Câu nói ấy làm Kiều Hoài Lâm ngây người, anh miễn cưỡng nở một nụ cười: “Lừa dối cũng có khi là có thiện ý. Chỉ cần anh ấy không có ác ý với em, thì nên tha thứ.”
Lâm Tiểu Niên nhìn thẳng vào Kiều Hoài Ninh, nếu không nhìn anh như vậy, cô sẽ không có dũng khí để nói: “Anh có lừa em không anh Ninh?” Một tiếng anh Ninh, khiến cô tốn biết bao sức lực mới nói ra được.
Anh đặt tay trước ngực, thật thà nhìn cô và nói: “Anh không lừa em.”
Lâm Tiểu Niên chậm rãi ngồi thẳng lên, hít một hơi thật sâu, một lúc sau mới bình tĩnh trở lại.
Anh không những lừa cô mà còn muốn lừa cô cả đời.
Nhưng đối diện với Kiều Hoài Ninh như thế này, sao cô có thể vạch trần được đây?
Lúc ra khỏi trường đại học Bắc Kinh, Lâm Tiểu Niên lại nhìn thấy Âu Dương Phi. Âu Dương Phi đi về phía Kiều Hoài Ninh, ngầm ra hiệu gì đó với Lâm Tiểu Niên, ý muốn hỏi Lâm Tiểu Niên đã nói gì với Kiều Hoài Ninh.
Lâm Tiểu Niên buồn bã lắc đầu. Anh ấy một giọt nước mắt cũng không lộ, cô ấy còn có thể nói gì được đây?
Tình tiết đau thương này trong phim và tiểu thuyết thường thấy: Nam diễn viên chính yêu nữ diễn viên chính, sau này biết mình mắc bệnh nan y, sợ không thể làm nữ diễn viên chính hạnh phúc, cho nên xa lánh cô, muốn làm cho cô trở nên đau khổ. Nhưng nhân vật nữ chính ấy vô tình biết được bí mật của nhân vật nam, cho nên càng làm nhân vật nam đau khổ, thề nguyền chết cũng không từ bỏ. Cuối cùng, dần dần cảm hóa được tình yêu vĩ đại, nhân vật nam hồi phục một cách thần kỳ, và chung sống hạnh phúc với nhân vật nữ cả đời.
Hạnh phúc… Lâm Tiểu Niên đã khát khao và mơ ước có được hạnh phúc như vậy. Nhưng có thành sự thật không, đó vẫn là một điều rất xa vời.
Tối về đến ký túc xá, Lâm Tiểu Niên đã mệt phờ.
Thẩm Tam Nguyệt lo lắng nhìn cô: “Cậu làm sao đấy sao mệt đến nông nỗi này?”.
Lâm Tiểu Niên không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể cười sầu não, không chút biểu cảm.
Cát Ngôn dường như chưa hiểu tâm trạng của một kẻ thất tình, giơ hộp bia cho Lâm Tiểu Niên: “Đến đây, mình mời cậu hai cốc, phải biết tận hưởng những điều thú vị trên đời này chứ…”
Lâm Tiểu Niên uống hết một cốc, dường như vẫn chưa thể hết cơn khát, cô nhìn thùng bia của Cát Ngôn ở dưới giường và nói: “Hay là hôm nay chúng ta uống thi nhé, xem ai uống nhiều hơn ai?”.
Cát Ngôn đương nhiên không chịu thua: “Đến đây, đến đây! Tiểu Niên, hôm nay mình thấy cậu rất khác!”.
Hai người không quan tâm đến sự khuyên ngăn của Thẩm Tam Nguyệt, uống hết cốc này đến cốc khác, không ai nhường ai, một lát sau, trên bàn chất một đống lon không.
Uống xong, Cát Ngôn bật khóc, Lâm Tiểu Niên nhìn chằm chằm không nói gì. Sau đó Lâm Tiểu Niên cố gắng không khóc theo Cát Ngôn. Cô vỗ vai Cát Ngôn, sụt sịt nói: “Con người trên thế giới này, không ai giống ai, ai cũng có một nỗi đau riêng, chỉ là nỗi đau ấy, chúng ta không nhận thấy mà thôi…”.
Một lúc sau, Cát Ngôn không khóc nữa, nhưng Lâm Tiểu Niên lại òa khóc, bên cạnh Thẩm Tam Nguyệt đang lau nước mắt cho cô.
Say cũng say rồi, khóc cũng đã khóc rồi, sáng hôm sau tỉnh dậy, thời gi an vẫn không hề thay đổi, ngày mới lại đến.
Lâm Tiểu Niên nằm trên giường, dụi đôi mắt của mình, tự giác nhắc nhở mình: Phải kiên cường!
Lâm Tiểu Niên lại bỏ tiết của “Diệt Tuyệt sư thái”! Trần Hàm gọi điện cho cô: “Cô Diệt Tuyệt rất giận, lại còn có sinh viên dám công khai trốn tiết, cô tuyên bố rằng kỳ học này cậu sẽ không qua đâu!”.
Nghe xong, Lâm Tiểu Niên khẽ chau mày: “Mình quên không xin nghỉ, cậu nói với cô giúp mình một tiếng nhé.”
Cả buổi sáng cô đến hai bệnh viện, thậm chí còn tìm các chuyên gia của bệnh viện.
Vị bác sĩ nhìn cô bé xinh đẹp này có chút hoài nghi, ngó ra đằng sau cô nói: “Cháu đi một mình à?”.
Lâm Tiểu Niên khẳng định gật đầu, hỏi: “Một mình không thể đến đây được sao ạ?”.
Vị bác sĩ hơi đỏ mặt nói: ‘Đương nhiên là được.”
Vị bác sĩ thấy hiếm khi bệnh nhân nào như cô, bước vào không nói mình khó chịu ở đâu, mà đầu tiên thao thao bất tuyệt hỏi bệnh máu trắng có biểu hiện như thế nào, nên chú ý ăn cái gì, có chữa khỏi không, bình thường bệnh nhân có thể sống được bao nhiêu năm…
Bác sĩ tò mò nhìn cô: “Tốn nhiều tiền như thế, cháu chỉ đến hỏi những thứ này sao?”.
“Đương nhiên không phải thế ạ!” Lâm Tiểu Niên mở túi sách, lấy ra một chồng tài liệu, lật từng trang từng trang cho bác sĩ xem: “Cái này là cháu lấy từ trên mạng, có một số không hiểu rõ, muốn nhờ bác giúp cháu.”
Vị bác sĩ ngạc nhiên nhìn đôi mắt của cô: “Không phải cháu mắc bệnh máu trắng chứ?”.
Cô lắc đầu, buồn bã nói: “Ngược lại, cháu hy vọng người mắc bệnh là cháu!”.
Vì thế, vị bác sĩ nhân hậu, từ tốn nói: “Có thời gi an đến nhà bác, bác sẽ giảng giải tỉ mỉ, cận thận những thắc mắc của cháu.”
Lâm Tiểu Niên rất bận, bận vì phải xây dựng hoạt động hiến tủy cho hội sinh viên, bận vì đến bệnh viện, bận vì đến thăm Kiều Hoài Ninh, bận vì phải lên lớp, mượn vở chép bài… Cô bận đến hồ đồ, bận đến kiệt sức, bận đến mức quên luôn cả Vu Hữu Dư.
Đến khi Vu công tử gọi điện tìm cô, trách cô, cô mới nghĩ ra, hóa ra đã lâu lắm rồi không nhìn thấy anh, không nghe thấy giọng anh, những thứ mờ nhạt ấy có một chút gợi nhớ.
Vu công tử nói: “Lâm Tiểu Niên, sao em không trả lời tin nhắn của anh, cũng không nhận điện thoại của anh, nếu cứ thế này anh sẽ bắt em sống cùng anh đó.”
Lâm Tiểu Niên la lên một tiếng: “Mấy ngày không gặp, em nghĩ rằng anh đã trưởng thành lên nhiều, không ngờ anh vẫn là một tên vô lại như thế.”
Vu Hữu Dư bị cô mắng, không tức giận mà bật cười: “Tên vô lại này mời em đi ăn, có được vinh hạnh đón tiếp không đây?”.
Bận cả buổi chiều, dạ dày của cô đã trống rỗng. Nhưng nhìn đống bài tập trên tay, cuối cùng cô cũng thở dài một tiếng và nói: “Em không đói, gần đây đang giảm béo, anh đi một mình nhé!”.
Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này!
Anh bĩu môi: “Thật sự không ăn sao? Nhưng lần trước em đã hẹn đi ăn tại một quán rẻ tên là Tiểu Lưu Hoàn Tử rồi mà.”
Cô nuốt nước bọt, nghĩ đến ngày mai phải bỏ tiết đi thăm Kiều Hoài Ninh. Trước tiên phải nộp trước bài tập của ngày mai, do đó kiềm chế không nghĩ đến sức hấp dẫn của các món ăn đó nữa nói: “Mấy hôm nay em không ăn Hoàn Tử.” Cô nói dối.
Vu Hữu Dư có chút thất vọng, nhưng vẫn vui vẻ nói: “Thôi được rồi, nếu Niên Niên của anh không thích để dịp khác vậy.”
“Vâng, nếu có sáng kiến mới, lần sau nhất định em sẽ đi!” Lâm Tiểu Niên miễn cưỡng.
4
Kiều Hoài Ninh căng trán hỏi: “Niên Niên, mấy ngày nay em nhàn rỗi thế, sao toàn chạy đến trường Bắc Kinh vậy?”.
Lâm Tiểu Niên bĩu môi, thở dài: “Người ta tâm trạng không tốt, tìm anh để giải tỏa, chả lẽ không được sao? Nghe giọng anh như đang ghét em ấy nhỉ.”
Kiều Hoài Ninh vuốt mái tóc đen mềm mại của cô, đột nhiên dừng tay, từ từ thu tay lại: “Cái bộ dạng này còn không thừa nhận đang cãi nhau với Vu Hữu Dư sao?”.
Cô buông cánh tay, nói tiếp câu của anh: “Vâng cãi nhau, anh bảo tiếp theo em phải làm gì đây?”.
Kiều Hoài Ninh thật thà nói: “Xin lỗi!”.
“Không phải lỗi của anh.” Lâm Tiểu Niên lè lưỡi, kéo Kiều Hoài Ninh đi: “Chúng ta đừng nhắc đến chuyện này nữa, mất hứng. Chi bằng anh đưa em đi tham quan các lớp học của trường anh, nghe nói có rất nhiều giáo sư nổi tiếng, có lẽ gặp may, em sẽ có thể gặp một hoặc hai người trong số đó thì sao.”
Trường Bắc Kinh rất nổi tiếng, từ ký túc của nghiên cứu sinh đến phòng làm việc đi bộ mất hai mươi phút.
Đi đến nửa đường, Lâm Tiểu Niên kêu nóng, Kiều Hoài Ninh dùng tay làm quạt, quạt cho cô, vừa quạt vừa nhắc cô: “Sau này, đi ra ngoài trời nắng phải nhớ đội mũ tránh nắng nhé.” Câu nói này giống như sau này anh sẽ không bên cạnh cô nữa, đang dặn dò việc sau này lại cho cô.
Lâm Tiểu Niên nghe, trong lòng ấm ức, không nhịn được liền nói vặn lại một câu: “Nếu anh không nhìn em, em sẽ không đội.”
Kiều Hoài Ninh bật cười: “Hình như em đội mũ chỉ để anh nhìn thôi phải không?”.
Anh càng cười điềm tĩnh như thế, cô càng thấy buồn thay anh: “Kiều Hoài Ninh, tại sao anh lại không nổi giận?”.
Anh giật mình vài giây, lại trở lại khuôn mặt điềm tĩnh, vui vẻ nói: “Anh còn có cái gì tốt cơ chứ?”. Đúng rồi, tính mạng anh ấy sắp mất nữa, tức giận còn có ích gì cơ chứ?
Lâm Tiểu Niên dừng lại, kéo anh dừng lại, ngồi nghỉ trên ghế trong sân trường.
“Đột nhiên lại muốn uống hồng trà lạnh.” Cô buột miệng nói.
Kiều Hoài Ninh nhận thấy biểu hiện bất thường của cô, cười và nói: “Anh đi mua.”
Lâm Tiểu Niên gật đầu, sau đó lại lắc đầu, ra vẻ bộ mặt khó coi, tranh đứng dậy và nói: “Để em mua.”
Khi Lâm Tiểu Niên đi mua nước hồng trà lạnh và đồ ăn vặt về, Kiều Hoài Ninh đã không còn ở đó nữa.
Lâm Tiểu Niên thần người đứng chôn chân ở nơi hai người vừa ngồi, đột nhiên cô phát hiện trên mặt đất có vài giọt máu.
Cô nhấc điện thoại gọi cho anh, hỏi: “Sao không thấy anh đâu vậy?”.
Kiều Hoài Ninh trấn tĩnh một lúc, nói nhỏ: “Giáo sư tìm anh có việc gấp, nên không thể đợi em được. Anh đi trước, lúc nữa em tự về trường Chiết Gi ang nhé. Hôm nay anh bận lắm.”
Sau khi tắt máy, Lâm Tiểu Niên lo lắng đi quanh sân trường Bắc Kinh, hai người con gái đi qua cô, một người nói: “Anh chàng đẹp trai lúc nãy tên gì ấy nhỉ? Ở khoa nào vậy?”.
Người kia hỏi: “Ai cơ?”.
“Cái người đột nhiên chảy máu mũi, rồi bỏ chạy ấy.”
“Trong hội sinh viên…”
Mặc dù môn học của Vu Hữu Dư rất nhiều, nhưng anh vẫn cố gắng sắp xếp thời gi an về trường Chiết Gi ang. Không còn cách nào khác, bởi vì bạn gái ở đấy mà.
Anh từ giảng đường tìm đến phòng tự học, lại từ ký túc đến thư viện, tất cả những nơi có thể tìm đều đã tìm đến, nhưng anh vẫn không thấy dấu vết nào của Lâm Tiểu Niên.
Anh lẩm bẩm: “Có thể chạy đi đâu được nhỉ?”. Anh biết bình thường cô đều tuân theo khuôn mẫu ba điểm đến trong cuộc sống, không có chuyện gì sẽ không ra khỏi cổng trường. Bây giờ không tìm được cô, trong lòng anh tự nhiên cảm thấy rất lo lắng.
May mắn vẫn còn điện thoại, anh bấm số điện thoại của cô, nhưng không có ai nhấc máy.
Vu Hữu Dư càng lo lắng hơn, đi tìm Cát Ngôn và Thẩm Tam Nguyệt, có thể bọn họ sẽ biết Lam Tiểu Niên ở đâu.
Cát Ngôn và Thẩm Tam Nguyệt đang học trong phòng tự học chuẩn bị cho kỳ thi cấp sáu, Vu Hữu Dư hỏi Lâm Tiểu Niên đi đâu bọn họ đều không biết.
“Tiểu Niên lẽ ra phải lên lớp, buổi sáng đi cùng với chúng tôi ra khỏi cửa.”
“Không đến trường Chiết Gi ang? Gần đây cũng không nói ra ngoài làm gì.”
“Điện thoại cũng mang theo mà.”
“Đợi một lát nữa đi, chắc cô ấy sắp về rồi!”.
Thế là đã đợi hết một ngày.
Buổi trưa, Vu Hữu Dư mời Cát Ngôn và Thẩm Tam Nguyệt đi ăn cơm, Lâm Tiểu Niên vẫn chưa quay lại; đến tối lại mời bọn họ đi ăn cơm tối, Lâm Tiểu Niên vẫn chưa về.
Vu công tử thật sự rất sốt ruột, liên tiếp bấm số điện thoại của Lâm Tiểu Niên. Cuối cùng điện thoại của anh cũng hết pin, đổi sang của Cát Ngôn tiếp tục gọi, gọi đến lúc điện thoại của Lâm Tiểu Niên tắt máy.
Vu công tử đi lang thang trong sân trường đại học Chiết Gi ang, nói với Cát Ngôn: “Cô ấy có thể đi đâu được chứ?”.
Nhìn dáng vẻ sốt ruột của anh, Thẩm Tam Nguyệt nhanh chóng an ủi: “Hay là điện thoại để trong túi sách, không nghe thấy. Có thể bây giờ cô ấy đang về trường đó.”
Cát Ngôn cũng khuyên anh: “Đừng sốt ruột, một người sống sờ sờ như thế, sao có thể mất tích được?”.
Vu công tử giậm chân giận dữ: “Đợi em về nhất định anh sẽ dạy cho em một bài học, đúng là đồ ngốc!”.
Nhưng, anh có thể đành lòng “dạy cho cô một bài học” không?
Lúc Lâm Tiểu Niên về đến ký túc, trăng đã lên cao, đã hơn chín giờ tối. Ánh điện ở trong giảng đường chói sáng bất thường, phản chiếu xuống giữa sân trường, cả sân sáng rực như ban ngày.
Cát Ngôn và Thẩm Tam Nguyệt đã về đến ký túc, chỉ còn lại Vu Hữu Dư một mình lang thang trên sân trường.
Ánh đèn chiếu xuống, bóng anh cao lớn, kéo dài lê thê một dáng vẻ an nhàn và bất cần. Ở phía xa anh đã nhìn thấy Lâm Tiểu Niên, đang cúi đầu lững thững bước đi. Anh đứng giữa ánh đèn sáng chói, nhìn Lâm Tiểu Niên từ từ bước vào cổng trường.
Nhiều ngày không gặp, cô dường như đã gầy đi rất nhiều, bóng cô trong màn đêm mảnh mai gầy yếu hơn nhiều.
Thấy anh đứng bên cạnh cột đèn, Lâm Tiểu Niên thấy hoài nghi, mơ hồ, sợ hãi kêu lên một tiếng: “Hữu Dư, là anh à?”.
Tất cả mọi lo lắng của anh đều tan biến, cùng với sự mảnh mai của cô là giọng nói dịu dàng, khiến cho ý nghĩ điên cuồng vừa nãy của anh cũng tiêu tan.
Vu Hữu Dư tiến lên vài bước, nắm chặt lấy đôi vai cô: “Em đi đâu?”.
Lâm Tiểu Niên nhìn kỹ hàng lông mày giận dữ của anh, liếm đôi môi khô và nói: “Em đi ra dạo một vòng”.
“Một vòng dạo của em rộng thật đấy, còn bắt anh đợi suốt một ngày.” Anh không quên trách móc cô, khiến cô cảm thấy bất an vì có lỗi, cô chủ động tặng cho anh một nụ hôn xin lỗi.
Cánh tay to lớn của Vu Hữu Dư ôm chặt cô, thật chặt thật chặt: “Đồ ngốc, anh lo em bị người khác lừa!”.
Lâm Tiểu Niên miễn cưỡng nở một nụ cười, nhưng vẫn để lộ lúm má đồng tiền đáng yêu của cô: “Ai mà lừa đồ ngốc này thì người đó không phải cũng ngốc lắm hay sao?”.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+