Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 5.04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

7
Thời gi an đối với những người biết quý trọng nó mà nói, trôi đi rất nhanh, nửa học kỳ đã trôi qua.
Kiều Hoài Ninh nói với Âu Dương Phi: “Em nhìn anh xem, chẳng phải đã khỏe hơn nhiều rồi sao?”.
Âu Dương Phi lắc đầu bất lực: “Buổi tiệc tối nay đã có em tới giúp, anh còn không yên tâm sao?”.
Kiều Hoài Ninh tiện tay mở một trang web khác xem. Trên trang BBS của đại học Bắc Kinh toàn là thư ủng hộ anh, đều vô cùng cảm động. Mỗi lần anh đọc chúng, trong lòng đều có thêm lòng tin và dũng khí.
Sau khi hội Dương Quang thành lập đã xây dựng lên ngân hàng tủy của mấy ngàn người, đã giúp cho ba bệnh nhân máu trắng tìm được tủy tương thích. Hiện nay đã có một người được ghép tủy, ca phẫu thuật rất thành công.
Kiều Hoài Ninh khởi xướng thành lập tổ chức này đã nhận được sự ủng hộ từ nhà trường và các tầng lớp trong xã hội. Bữa tiệc tối Âu Dương Phi vừa nhắc đến chính là bữa tiệc do một đài truyền hình và hội Dương Quang phối hợp tổ chức nhằm quyên góp tiền cho hội, ủng hộ xây dựng ngân hàng tủy. Bản thân anh là hội trưởng hội Dương Quang, sao có thể không tới tham gia được?
“Anh đến xem một chút rồi về ngay.” Kiều Hoài Ninh thương lượng với Âu Dương Phi.
Âu Dương Phi đành gật đầu: “Chỉ đến một lát thôi nhé! Mấy hôm nay, buổi tối nhiệt độ xuống thấp, nếu anh lại bị cảm nữa thì sao xứng với sự quan tâm của mọi người dành cho anh?”.
“Xin tuân lệnh!” Gần đây tâm trạng của Kiều Hoài Ninh rất tốt, luôn tươi cười.
Nhìn anh cười, Âu Dương Phi cảm thấy có gì đó không thật. Cô nhớ tới Lâm Tiểu Niên đã chạy ngược chạy xuôi, âm thầm giúp đỡ hội Dương Quang, còn yêu cầu cô đừng nói cho Kiều Hoài Ninh biết. Đương nhiên Âu Dương Phi đã giấu rất tốt, nhưng hai bọn họ cứ phải đau khổ vì nhau như thế mà không dám nói cho người kia biết. Âu Dương Phi vô cùng đau xót, không biết chuyện mình giấu họ như vậy rốt cuộc đúng hay sai…
Lâm Tiểu Niên không ngờ mẹ cô lại gọi điện tới hỏi chuyện Kiều Hoài Ninh. Mẹ cô hỏi: “Gần đây con có hay đến thăm Hoài Ninh không? Bệnh tình của nó thế nào rồi?”.
Lâm Tiểu Niên nhíu mày hỏi: “Sao mẹ biết anh Hoài Ninh bị bệnh?”. Cô đột nhiên nhớ ra, rất lâu rồi, mẹ cũng đã từng nói chuyện Kiều Hoài Ninh bị bệnh, dặn cô nên đến thăm anh thường xuyên, lẽ nào…
“Bố mẹ Hoài Ninh đều biết lâu rồi. Việc lớn như thế, nhà trường lại có thể không thông báo cho hai bác ấy biết sao? Chỉ là thằng bé Kiều Hoài Ninh hiếu thuận, không muốn bố mẹ phải lo lắng, cho nên hai bác ấy cũng vờ làm như không biết gì, nhưng âm thầm giúp đỡ, hỗ trợ Hoài Ninh không ít. Niên Niên, con nhất định phải thay mẹ thường xuyên tới thăm Hoài Ninh…”.
“Vâng, con nhất định sẽ đi thăm anh ấy.” Cô gật đầu nhận lời.
Vừa gác điện thoại, Lâm Tiểu Niên vội vàng gọi cho Âu Dương Phi: “Bữa tiệc tối nay đã chuẩn bị xong chưa ạ?”.
Âu Dương Phi vui vẻ cười, Lâm Tiểu Niên thật chu đáo, còn mời cả đoàn nghệ thuật bên trường đại học Chiết Gi ang tới giúp tăng thêm thanh thế. Cô cảm kích trước sự giúp đỡ hết lòng hết sức của Lâm Tiểu Niên: “Đều đã chuẩn bị xong cả rồi. Hoài Ninh nói anh ấy cũng muốn đến xem xem”.
“Ồ!” Lâm Tiểu Niên ngừng lại một lát: “Sức khỏe anh ấy liệu có đi được không?”.
Âu Dương Phi đầy tin tưởng đảm bảo: “Gần tình hình sức khỏe của anh ấy rất tốt, có thể đi được.”
Buổi chiều, Lâm Tiểu Niên vốn muốn tới đại học Bắc Kinh xem trước nơi dựng sân khấu, không ngờ bị Vu Hữu Dư chặn lại ở dưới tòa nhà ký túc xá. Anh tỏ ra thần bí: “Đừng chạy, đi cùng anh!”.
Cô thấy kỳ lạ: “Đi đâu?”.
“Đi rồi sẽ biết”. Anh đưa tay ra làm bộ mời cô.
Lâm Tiểu Niên mím môi, trong lòng phân vân, nhưng rồi cô rút tay khỏi sự kiềm chế của anh, áy náy nói: “Em phải đến đại học Bắc Kinh một chuyến. Tối nay có bữa tiệc quyên góp từ thiện, hội của anh Hoài Ninh cần em giúp đỡ…”.
Vu Hữu Dư lặng người, nụ cười vui vẻ trước đó trở nên gượng gạo. Anh cay đắng bỏ tay cô ra: “Để anh đưa em đi.”
Hôm nay Vu Hữu Dư rất trầm lặng, suốt đường đi một câu cũng không nói. Lâm Tiểu Niên cho rằng anh đang giận, cố kể mấy chuyện cười cho anh vui. Nhưng Vu Hữu Dư vẫn không hề cảm kích, mặt tối sầm nói: “Mấy câu chuyện đó của em đừng kể nữa sẽ tốt hơn.”
Lâm Tiểu Niên vội ngừng lại. Hai người không ai nói gì, không khí có phần nặng nề. May mà trường Bắc Kinh không xa lắm, thoắt một cái đã đến nơi.
Vu Hữu Dư hỏi Lâm Tiểu Niên: “Bữa tiệc tối nay mấy giờ kết thúc? Anh sẽ tới đó đón em!”.
Cô sợ muộn quá sẽ ảnh hưởng tới thời gi an nghỉ ngơi của anh nên kiên quyết nói: “Anh không cần tới đón em đâu, em tự về nhà được rồi.”
Anh gật đầu, nhưng dường như mang đầy tâm sự, sau đó hôn lên trán cô rồi mới đi.
Vu Hữu Dư như thế khiến tim Lâm Tiểu Niên như bị vật gì đó chặn lại, bối rối, không thoải mái.
Cô vốn hy vọng anh sẽ động viên cô, dẫu chỉ một lời động viên an ủi cũng khiến cô cảm thấy ấm áp, nhưng anh đã không làm như vậy.
Cô tự nói với chính mình: “Không sao cả, đó chỉ là tâm trạng nhất thời của anh mà thôi.”
Cô nghĩ, đợi khi bữa tiệc kết thúc, cô sẽ gọi điện giải thích với anh.
Tình cảm của cô với Kiều Hoài Ninh khiến cô phải làm một số việc vì anh, có như vậy cô mới có thể yên tâm.
Bữa tiệc rất náo nhiệt, những minh tinh có thể mời được đều đã đến, còn có cả đoàn nghệ thuật trường bên cạnh cũng sang phụ diễn.
Máy quay phim của mấy đài truyền hình đều tập trung ở xung quanh sân khấu ngoài trời để truyền hình trực tiếp buổi tiệc, cảnh tượng vô cùng sôi nổi, rầm rộ, khác hẳn bình thường.
Rất nhiều người đã được biết sự ra đời và tình hình phát triển của hội Dương Quang. Họ vô cùng xúc động, cảm kích, nghiêm trang kính cẩn trước trước vị hội trưởng không may mắc phải trọng bệnh, lần lượt góp tiền góp cho hội Dương Quang ngay tại bữa tiệc hoặc qua đường dây nóng của buổi truyền hình trực tiếp.
Trời về đêm rất lạnh, Kiều Hoài Ninh đứng giữa dòng người, cảm giác lạnh lẽo ùa vào trong áo khoác phong phanh anh đang mặc, anh kéo lại vạt áo, nhìn xa xăm.
Sau lưng, một đôi bàn tay nhỏ nhắn chạm vào vai anh.
“Anh Hoài Ninh!”. Vẫn là giọng nói hơi lên cao quen thuộc ấy.
“Niên Niên!” Trong lòng anh dâng lên một cảm giác hài lòng khó thành lời. Anh xoay người lại đứng đối diện cô: “Sao em biết anh ở đây?”.
Nhìn khuôn mặt trắng xanh của anh tràn ngập niềm vui, Lâm Tiểu Niên nở nụ cười.
Cuối cùng cô có thể thở phào, ra hiệu: “Em đến xem.” Thực ra cô đã luôn tay luôn chân ở sau sân khấu rất lâu rồi, vừa mới có chút thời gi an rảnh rỗi.
Cô tung tăng kéo anh đến chỗ cột đèn đường, cười ha ha, cởi áo khoác khoác lên người anh: “Em vừa chạy đến, nóng chết đi được, anh giữ hộ em chiếc áo khoác nhé! Em chen lên đầu xem minh tinh đây”. Cô nói xong vừa vẫy vẫy tay chào anh, vừa chen vào trong đám đông.
Tối nay đột nhiên nhiệt độ lại hạ thấp, Kiều Hoài Ninh chỉ khoác chiếc áo khoác ngoài, Lâm Tiểu Niên sớm đã trông thấy anh đang cố chịu lạnh bước ra ngoài, vì vậy cô mới tiến lại, mượn cớ để đem lại cho anh chút ấm áp.
Kiều Hoài Ninh ngửi thấy trên chiếc áo mùi hương quen thuộc ấy, sống mũi hơi cay cay. Anh gọi với theo Lâm Tiểu Niên lúc này đã chạy khá xa: “Niên Niên!”.
Lâm Tiểu Niên nghe thấy tiếng gọi đầy lưu luyến bịn rịn ấy, ngây lập tức dừng bước, quay lại tìm kiếm hình ảnh mơ hồ trong đám đông kia. Có thể đúng là anh đã gọi cô, hoặc có thể đó chỉ là ảo giác… Cô từng bước từng bước quay trở lại, kiễng chân, dùng ngón tay run rẩy huơ huơ trước khuôn mặt sáng sủa của anh.
Cô đã từng yêu người con trai có dáng vẻ vững chãi, ánh mắt ấp áp và trái tim khoan dung ấy.
Anh không thích nói nhiều, vì vậy mà cô từng cho rằng anh không yêu cô. Vì hiểu lầm suốt hai năm trời, cô đã lạc vào một tình yêu khác.
Khi ấy, nếu cô biết được tất cả những điều này, cô sẽ không động lòng trước một người con trai khác.
Khi ấy, nếu cô biết rằng đợi chờ là thử thách, cô nhất định sẽ kiên trì đến cùng.
Khi ấy nếu cô biết rằng đau khổ chính là sự rèn luyện, cô nhất định sẽ chịu đựng nó.
Khi ấy, cô đã tuyệt vọng nên mới sà vào vòng tay ấm áp của người con trai khác.
Khi ấy, bất luận làm thế nào cũng không quay lại được nữa…
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống, mang theo cả những nuối tiếc và ấm ức của cô.
Cô nói: “Anh Hoài Ninh, từ trước đến giờ anh chưa từng tin tưởng em.” Vì vậy cô rất giận.
Kiều Hoài Ninh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, đôi mắt màu hổ phách của anh càng trở nên trong suốt. Anh khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn. Anh không giải thích, cũng không đáp lại, chỉ nói: “Niên Niên con đường chúng ta đã chọn không giống nhau”.
Trên con đường đời đầy phong ba bão táp, anh hy vọng cô không phải chịu đựng bất cứ một tổn thương nào, hy vọng tương lai của cô sẽ tươi sáng, không chút bóng đen.
“Nhưng em đã từng chờ đợi rồi cuối cùng chúng ta sẽ đi trên một con đường.” Khuôn mặt buồn buồn của cô đầy vẻ cố chấp.
Kiều Hoài Ninh bất giác ngẩng đầu lên, màn đêm tĩnh mịch, bầu trời không một tia sang, không có ánh trăng cũng chẳng có sao.
Anh ôm chặt lấy cô, dường như đang ôm lấy dũng khí để tiếp tục sinh tồn, thì thầm: “Niên Niên, anh đã sai rồi.”
Nhưng những sai lầm đó sao có thể quay lại sửa chữa được nữa?
8
Khi bữa tiệc từ thiện kết thúc, Lâm Tiểu Niên vẫn ở bên cạnh Kiều Hoài Ninh.
Cô ngồi trên chiếc ghế dài nói chuyện cùng anh, nói mãi nói mãi rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Kiều Hoài Ninh lặng lẽ ngắm nhìn cô. Trên khóe mắt cô vẫn còn đọng lại giọt nước mắt trong suốt. Trông cô giống như một cô bé ấm ức vì không được ăn kẹo. Khuôn mặt cô lúc ấy trông vừa ngây thơ vừa phức tạp, như một đóa phù dung đang hé nụ, lung linh trước dòng nước.
Môi anh lành lạnh, áp vào mặt cô, giống như tình cảm anh dành cho cô, vừa thân thiết gần gũi, lại vừa có vẻ gì đó xa cách.
Lâm Tiểu Niên ngủ chưa say. Cô chỉ hơi mệt, tạm chợp mắt một chút. Cô thở nhẹ, thì thầm: “Anh Hoài Ninh…”, sau đó mở to đôi mắt đen láy nhìn anh chăm chú.
Nét mặt của Hoài Ninh ngây ra, một lúc sau mới thả lỏng trở lại. Anh nở nụ cười trìu mến nói: “Đã lớn thế này rồi mà bạ đâu ngủ đấy, em không sợ gặp phải người xấu hả?”.
“Anh là người xấu à?”
Kiều Hoài Ninh vờ nghiêm mặt nói: “Anh đương nhiên không phải người xấu rồi.”
Lâm Tiểu Niên đưa tay sờ lên chỗ má bị đôi môi Kiều Hoài Ninh chạm lên, cố chấp lắc đầu: “Anh là người xấu!”. Dáng vẻ nghịch ngợm đáng yêu của cô giống hệt trước đây, khi cô mặc sức làm nũng anh.
Kiều Hoài Ninh sợ không chế được sự xao động, vội hỏi: “Bữa tiệc tối nay kết thúc rồi, em về trường bằng cách nào?”.
Nhìn anh lúc này, Lâm Tiểu Niên chợt nghĩ đến Vu Hữu Dư. Khi Vu công tử không muốn đưa cô về cũng có biểu hiện như thế.
Âu Dương Phi đứng cách đó không xa nhìn về phía hai người. Kiều Hoài Ninh vẫy vẫy tay cười với cô rồi quay lại nói với Lâm Tiểu Niên: “Tiểu Phi gọi anh, bọn anh phải về nhà đây!”.
Nhà mà anh nhắc đến là phòng làm việc của hội Dương Quang, anh và Âu Dương Phi mỗi người ở một phòng. Những điều này Lâm Tiểu Niên đều rõ. Anh thản nhiên đối mặt với người khác nhưng lại lừa dối Lâm Tiểu Niên. Anh thà để cô sống trong hiểu lầm.
“Vậy anh chị về đi!”. Lâm Tiểu Niên tiễn anh với nụ cười trên môi.
Nhìn theo Kiều Hoài Ninh dắt Âu Dương Phi đi xa dần, cô bỗng thấy vô cùng mệt mỏi, nhắm mắt lại trong đầu hiện lên khuôn mặt của Vu Hữu Dư.
Khi Lâm Tiểu Niên về đến ký túc xá, Cát Ngôn và Thẩm Tam Nguyệt đang chơi nối quyển sổ ghi chép của cô thành chiếc kèn nhỏ chơi trò Kiếm Tiên.
Thẩm Tam Nguyệt nói: “Chẳng phải cậu cùng Vu công tử đi hap py suốt đêm sao?”.
Lâm Tiểu Niên uống một ngụm nước ấm mới thấy đỡ lạnh: “Mình tới đại học Bắc Kinh tìm Kiều Hoài Ninh, không đi cùng Vu Hữu Dư.”
Cát Ngôn ngạc nhiên nhìn cô: “Vu công tử tổ chức sinh nhật, cậu không đến dự lại đi tìm Kiều Hoài Ninh?”.
Thẩm Tam Nguyệt phụ họa theo: “Vu công tử bí mật nhờ mình và Cát Ngôn chuẩn bị suốt mấy hôm rồi, vừa chuẩn bị đồ ăn, vừa chuẩn bị cả trò chơi nữa. Anh ấy không cho mình và Cát Ngôn đến, nói muốn dành cho cậu một niềm vui bất ngờ, cùng cậu sống trong thế giới của hai người, vậy mà cậu lại không đến.”
Một ngụm nước lớn bị chặt trong cổ họng Lâm Tiểu Niên, cô ho mấy tiếng, sau đó kích động kêu lên: “Hai cậu vừa nói gì cơ?”.
“Vu công tử chắc chắn đau lòng đến chết mất thôi!”. Thẩm Tam Nguyệt phụ họa.
Lâm Tiểu Niên không còn đứng ngây ra nữa, vội vơ lấy chiếc áo khoác chuẩn bị ra ngoài.
Thẩm Tam Nguyệt ngăn cô lại: “Đã đến nửa đêm rồi, cậu biết đi đâu mà tìm anh ấy chứ?”.
Lâm Tiểu Niên ngẩn ra một lát, ngẫm nghĩ rồi lắc đầu không biết, ngây người như tượng gỗ nghe hai bọn họ nói địa chỉ, chính là căn phòng ký túc xá Vu Hữu Dư đã từng đưa cô đến.
Chưa bao giờ cô mong muốn có thể nhanh chóng đến bên cạnh Vu Hữu Dư như lúc này. Chắc chắn anh rất giận cô.
Hồi chiều, cô kiên quyết đến đại học Bắc Kinh giúp Kiều Hoài Ninh chuẩn bị buổi tiệc, thái độ lại còn không dịu dàng, tinh tế chút nào.
Cô rất hối hận lúc đó đã không hỏi rõ rốt cuộc anh đến tìm cô có việc gì. Nếu biết anh muốn sinh nhật ở bên cô, cô đã sớm kết thúc công việc để về cùng anh rồi.
Lâm Tiểu Niên hơi hoang mang, muộn thế này rồi, liệu Vu Hữu Dư đã về trường chưa?
Cô gọi vào di động cho anh rất nhiều lần, lần nào cũng chỉ nhận được âm báo lạnh lùng: “Thuê bao đã tắt máy!”, điện thoại ở ký túc xá cũng không có người nhận.
Cô còn nhớ, Vu Hữu Dư từng nói, các bạn cùng anh sợ ồn ào, trước khi đi ngủ đều rút dây điện thoại ra, cho nên buổi tối tìm anh thì đừng gọi đến điện thoại ký túc xá, cứ gọi trực tiếp vào di động cho anh, anh sẽ mở máy 24/24 giờ vì cô.
Nhưng bây giờ anh lại tắt máy!
Cô tìm tới căn phòng đó, ấn chuông mấy lần không thấy động tĩnh gì.
Lâm Tiểu Niên hơi nản lòng, kéo nắm tay cửa mới phát hiện cửa không khóa. Cô liền gọi tên Vu Hữu Dư bước thẳng vào trong.
Ánh sáng hắt xuống chùm đèn treo trên trần nhà mờ mờ, hòa lẫn với màu từ đèn treo tường khiến cô cảm giác như mình đang bước vào một thế giới mê ảo.
Cô nhớ lần trước tới đây, ánh đèn không như thế này. Xem ra Vu Hữu Dư đã thay đèn trần và đèn tường.
Hai bên cửa phòng rải đầy cánh hoa hồng. Lâm Tiểu Niên rất mẫn cảm với hoa hồng, mũi vừa ngửi, không chịu được hắt hơi một tiếng.
Tiếng vang làm kinh động đến người trong phòng. Sau đó, trong phòng ngủ thấp thoáng một bóng người, trong bóng tối trông rất mơ hồ. Một tiếng gọi vang tới tai cô, trong giọng nói có chút ngỡ ngàng như không tin: “Niên Niên?”.
Lâm Tiểu Niên không dám chắc, lúng túng gọi: “Hữu Dư…”.
Tách một tiếng, ánh đèn trong phòng sáng chói mắt. Vu Hữu Dư bước lại, trong lòng có chút hoài nghi xen lẫn vui mừng: “Sao em lại tìm đến đây?”.
Lâm Tiểu Niên không đáp, chỉ cúi đầu nhìn chiếc bánh sinh nhật bày trên bàn, phía trên có cắm nến, đã được đốt rồi, chỉ còn sót lại một mẩu ngắn, giống như người bất mãn, mất đi niềm hy vọng.
Cô chầm chậm bước đến trước mặt anh: “Hữu Dư, em chưa nói chúc mừng sinh nhật anh.”
Vu Hữu Dư vòng tay ôm lấy eo cô. Anh ôm chặt lấy cô, thì thầm: “Em đã đến!”.
Vu công tử nói: “Lâm Tiểu Niên, nếu em không tới, anh sẽ chọn bất kỳ một người con gái nào đó thay thế em. Nếu em không tới, anh sẽ không đợi em nữa.”
Ở trong vòng tay anh, Lâm Tiểu Niên vừa thấy chua xót, vừa ngọt ngào. Cô nói: “Hữu Dư, em thật sự rất sợ sau này anh sẽ không còn mở máy suốt hai tư giờ chờ em nữa.”
Cánh tay anh càng ghì chặt cô vào lòng: “Lâm Tiểu Niên, anh đã từng nói rằng anh yêu em!”.
Cô cong môi: “Vu Hữu Dư, em cũng đã nói em yêu anh!”.
Nhưng trong thế giới của tình yêu, dù có thực sự yêu nhau thì để được ở bên nhau liệu có đơn giản như vậy không?
[1] Niệm hồ: có nghĩa là dính như keo – ND

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+