Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 6.01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6: Anh nói rằng trong mắt anh chỉ có bóng hình em

Chương 6: Anh nói rằng trong mắt anh chỉ có bóng hình em
Lâm Tiểu Niên vốn cho rằng mình có thể chịu đựng những mất mát này, cô vốn cho rằng không có Vu Hữu Dư sẽ dễ sống hơn khi không có Kiều Hoài Ninh.
Nhưng cô đã sai, lúc bóng Vu Hữu Dư biến mất khỏi tầm mắt cô, cô nhận ra rằng trong tim cô chỉ còn lại ba chữ: “Em yêu anh!”.
Anh nói, anh mệt rồi, anh cần phải nghỉ ngơi. Cho nên, cô cần phải cho anh thời gi an, cũng là cho mình thêm thời gi an.
1
Nửa kỳ học nghiên cứu sinh đầu tiên vừa kết thúc, tình hình sức khỏe của Kiều Hoài Ninh có thể coi là ổn định. Vợ chồng nhà họ Kiều làm thủ tục nghỉ hưu xong liền chuyển ngay đến Bắc Kinh để tiện chăm sóc cậu con trai.
Kiều Hoài Ninh vốn không muốn để bố mẹ đến đây. Hai người họ đến đây rồi, mà anh vẫn giấu không nói về tình hình bệnh tật của mình. Ông Kiều cuối cùng cũng không chịu nổi nữa: “Con còn muốn giấu bố mẹ bao lâu nữa?”.
Câu nói đó của bố đã khiến cho Kiều Hoài Ninh, một người giả vờ rất tốt, đột nhiên thấy mất phương hướng, hoang mang.
“Con không muốn bố mẹ lo lắng, con rất khỏe mà.” Anh nói với ông Kiều như thế.
Ông Kiều vỗ vai Kiều Hoài Ninh: “Con luôn luôn là một đứa trẻ hiểu chuyện.”
Hội Dương Quang ngày càng phát triển mạnh, quy mô ngày càng lớn, có rất nhiều người có học thức gia nhập hội, gánh vác giúp Kiều Hoài Ninh khá nhiều công việc, khiến anh thoải mái hơn. Giờ nghỉ sau khi tan học, anh có thể đi tản bộ trong sân vận động, nhưng không chơi lại bóng rổ lần nào.
Lâm Tiểu Niên và Vu Hữu Dư đến nhà bố mẹ Kiều Hoài Ninh ở Bắc Kinh chơi, vừa hay, Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi cũng có ở đó.
Mẹ anh làm món giấm cá Lâm Tiểu Niên thích ăn nhất, bố anh liên tiếp gắp thức ăn cho Lâm Tiểu Niên và Vu Hữu Dư. Lâm Tiểu Niên ăn thỏa thuê, nhưng Vu Hữu Dư có vẻ không hợp khẩu vị.
Thấy Kiều Hoài Ninh lặng lẽ chuyển những món ăn Lâm Tiểu Niên thích đến bên cạnh cô, Vu Hữu Dư cảm thấy đố kỵ không thốt được thành lời.
Mẹ Kiều Hoài Ninh biết Vu Hữu Dư là đứa trẻ con nhà quan, sợ anh ăn không quen những món của nhà thường dân, do đó nói: “Ăn nhiều cá một chút, Niên Niên thích ăn món này nhất đó.”
Vu Hữu Dư giả vờ ăn mấy miếng. Nhìn anh ăn rất miễn cưỡng, Lâm Tiểu Niên gắp miếng cá còn lại trong bát Vu Hữu Dư bỏ vào bát mình và giải thích với bà: “Anh ấy họ Vu, lại còn gọi là Hữu Dư, ngay trong tên đã có nghĩa rất nhiều cá rồi, anh ấy không thể ăn đồng loại của mình được.”
Mọi người nghe cô nói như vậy, thích thú cười lớn, không khí trên bàn ăn đã được cải thiện lên rất nhiều.
Ăn cơm xong, mấy người thanh niên ngồi đánh bài. Lâm Tiểu Niên và Vu Hữu Dư cùng một đội, tự nhiên Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi được ghép thành một đội.
Lúc đầu, do số không đỏ, Vu Hữu Dư và Lâm Tiểu Niên toàn thua.
Lâm Tiểu Niên với vẻ mặt đáng thương nhìn Vu Hữu Dư: “Chúng ta không thể tiến bộ hơn chút sao?”.
Vu Hữu Dư cười ha ha, nói: “Thua thì thua, nếu cứ thua mãi thì lát nữa mình đi rửa bát vậy.”
Lâm Tiểu Niên thổi vào tay ra vẻ thần tiên, nói: “Em không tin.” Cô tập trung tinh thần, hy vọng lần này có thể thay đổi được tình thế. Mọi người thấy bộ dạng cô nghiêm túc như vậy, không nín nổi cười.
Vu Hữu Dư ngăn tay cô nói: “Lẽ nào em chưa nghe thấy câu, đỏ bạc đen tình hay sao? Bây giờ chúng ta đang theo gió Đông em ạ.”
Câu này không biết là cố tình hay vô tình, nhưng Kiều Hoài Ninh nghe thấy cảm thấy rất khó chịu.
Thế bài tiếp theo, Hoài Ninh và Âu Dương Phi thua hoàn toàn.
Đánh bài xong, những người nào bị thua phục tùng theo luật chơi, Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi đi rửa bát, Lâm Tiểu Niên cũng chạy đến giúp một tay.
Thắng, nhưng Vu Hữu Dư không cảm thấy niềm vui của người chiến thắng. Anh dùng chiến thuật tâm lý thắng Kiều Hoài Ninh hai lần, nhưng kết quả mỗi lần, đều khiến anh cảm thấy Lâm Tiểu Niên ngày càng gần Kiều Hoài Ninh hơn.
Sau khi từ nhà bố mẹ Kiều Hoài Ninh về, Vu Hữu Dư đưa Lâm Tiểu Niên về trường.
Anh hỏi Lâm Tiểu Niên có hạ quyết tâm thi nghiên cứu sinh không, muốn thi vào trường nào.
Lâm Tiểu Niên không hề suy nghĩ, liền trả lời: “Trường Bắc Kinh ạ!”. Vào được trường Bắc Kinh luôn là ước mơ của cô, vì Kiều Hoài Ninh ở trường Bắc Kinh. Lúc đầu, cô tốn bao nhiêu công sức thi thố mới đến được Bắc Kinh, cũng là vì mục đích này.
Mặc dù sau đó, có rất nhiều chuyện đã thay đổi, nhưng quyết tâm thi đỗ trường Bắc Kinh của cô không thay đổi. Suy cho cùng, đây chính là trường học danh tiếng nhất, cao cấp nhất toàn quốc!
Sắc mặt Vu Hữu Dư trở nên ảm đạm, bàn tay kéo cô dần dần được thả lỏng ra, Lâm Tiểu Niên mới nhận ra nhắc đến trường Bắc Kinh đã khiến anh hiểu nhầm. Cô vội vàng nắm chặt tay anh, giải thích: “Trường Quảng Châu đương nhiên rất tuyệt, nhưng ở đó không có chuyên ngành em thích.”
Vu Hữu Dư không nói gì nữa, trong vườn hoa nhỏ trong vườn trường nói rất nhiều câu chúc ngủ ngon với cô nhưng vẫn ôm chặt cô không rời.
Lâm Tiểu Niên lắc lư: “Ký túc xá sắp đóng cửa rồi, em sợ không về được.”
“Vậy đến nhà anh đi.”
Anh mời rất thẳng thắn khiến cô giật mình sợ hãi: “Ăn nói hồ đồ, không chơi với anh nữa.”
Trời bắt đầu chuyển lạnh, Kiều Hoài Ninh bị cảm nặng. Sau khi Lâm Tiểu Niên nghe điện thoại của Âu Dương Phi vội vã chạy đi, trong lòng thầm cầu trời khấn phật Kiều Hoài Ninh nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì.
Bác sĩ nói: “Nếu có thể đẩy lùi cơn sốt, nhất thời sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”
Hai vợ chồng họ Kiều nhìn đứa con trai nằm trên giường bệnh đã khóc đỏ mắt: “Đúng là điều lo sợ cũng đã đến!”.
Lâm Tiểu Niên không biết phải an ủi họ thế nào, chỉ có thể gắng gượng nói: “Anh Hoài Ninh chỉ cảm thôi, hết sốt sẽ không sao.”
Kiều Hoài Ninh mặc du toàn thân không chút sức lực, nằm không động đậy, nhưng trong lòng anh đều hiểu.
Anh nhờ Âu Dương Phi đưa bố mẹ mình đi nghỉ trước, ngày mai lại đến thăm anh. Âu Dương Phi chỉ có thể làm theo ý anh mà thôi. Còn Lâm Tiểu Niên không chịu về, ở lỳ bệnh viện nói chuyện cùng Kiều Hoài Ninh. Anh ngủ rồi, cô giúp anh kéo lại chăn, rồi nhẹ nhàng ra ngoài.
Lâm Tiểu Niên đã hẹn đi đánh ten nis với Vu Hữu Dư từ trước. Gần đây anh có rất nhiều môn học, người rất mệt mỏi, nhưng cô có ý kiến nên tập luyện một chút, đồng thời chủ động giúp anh đặt sân ten nis.
Nhưng bây giờ Kiều Hoài Ninh bị bệnh, cô không có cách nào để đi cùng anh, tình hình thế này, cô đi, cũng không có tâm trạng nào chơi.
Do đó, Lâm Tiểu Niên ra ngoài hành lang gọi điện cho Vu Hữu Dư: “Kiều Hoài Ninh ốm, em đang ở trong bệnh viện. Tối nay anh tìm người khác cùng anh đi đánh ten nis nhé, em về sẽ đi đánh cùng anh.”
Lại là Kiều Hoài Ninh… Vu Hữu Dư nắm chặt điện thoại, trong lòng trống rỗng, không có một chỗ dựa.
Anh có thể hiểu Lâm Tiểu Niên rất lương thiện. Cho dù người bình thường ốm, cô cũng sẽ giúp đỡ, huống hồ người đó lại là Kiều Hoài Ninh? Nhưng, chính vì đó là Kiều Hoài Ninh, anh mới ghen. Vì thế, anh phát hiện ra, không chỉ Lâm Tiểu Niên thích anh ấy, Kiều Hoài Ninh cũng yêu Lâm Tiểu Niên theo cách của anh ta.
Thứ tình yêu khi chưa có thì mong có, khi được rồi lại lo mất của người con trai giống như hàng nghìn mũi kim nhọn đang đâm vào tim anh, khiến anh đột nhiên thấy phiền não không cách nào hiểu nổi.
Mấy nữ sinh trong sân thể dục nhìn anh rất âu yếm. Nếu như ngày trước, chắc chắn anh sẽ coi thường, không thèm để ý, nhưng hôm nay, anh lại chủ động bắt chuyện với họ: “Có muốn chơi cùng không?”.
Có sự nhập cuộc của các người đẹp, sân ten nis vắng ngắt đã trở nên náo nhiệt hơn.
Nhưng dù náo nhiệt thế nào cũng không thể làm cho Vu Hữu Dư vui lên. Anh chơi một lúc, liền vội vàng trở về ký túc xá, tắm qua một lát, đặt điện thoại ở vị trí dễ thấy nhất trên đầu giường, nhìn chằm chằm, anh đang đợi điện thoại của Lâm Tiểu Niên.
Bạn cùng phòng lấy điện thoại của anh lên xem, hỏi luôn: “Mới à? Có gì đặc biệt không? Mà cậu nhìn nó chằm chằm như vậy.” Vu Hữu Dư không thèm để ý đến cậu ta, vội vàng giằng lấy, tiếp tục dán mắt vào nó, đợi.
2
Lúc này, Lâm Tiểu Niên đang vội vội vàng vàng giúp Kiều Hoài Ninh giảm sốt.
Chậu nước ấm đã thay mấy lần, chiếc khăn trên đầu anh cứ vắt khô rồi lại làm ướt, ướt một lúc rồi lại khô.
Cô vẫn luôn miệng nói chuyện với anh, mặc dù chỉ là nhắc lại những chuyện ngày xưa, có lẽ anh cũng đã nghe chán, nhưng cô vẫn muốn nói.
Từ khóe môi Kiều Hoài Ninh hiện ra một nụ cười, rất nhẹ nhàng, anh nói: “Niên Niên, hát cho anh nghe đi.”
Do đó, Lâm Tiểu Niên khe khẽ hát bài hát anh thích “Trong mắt anh chỉ có em”.
Em và anh cùng ôm nhau, cùng tựa vào nhau, đôi mắt anh, nước mắt em, cho dù khổ đau cũng quý giá, vì anh luôn có bên cạnh em. Em nói rằng trong mắt em chỉ có anh, chỉ có anh mới có thể khiến em không thể nào quên được…
Giọng cô rất hay, trầm ấm, một sự thâm trầm dễ đi vào lòng người. Kiều Hoài Ninh lại chìm vào giấc ngủ trong tiếng nhạc du dương, mơ một giấc mơ rất đẹp.
Trong mơ anh thấy mình hết bệnh, cũng không còn đau khổ, không có phiền não.
Trong mơ anh thấy Lâm Tiểu Niên nói với mình: “Anh Hoài Ninh, em yêu anh! Từ nay về sau chúng mình sẽ không xa nhau nữa nhé!”.
Trong mơ anh thấy Âu Dương Phi và Vu Hữu Dư nói: “Chúc phúc cho hai người, sau này, nhất định phải hạnh phúc nhé!”.
Trong mơ anh thấy ánh mặt trời rạng ngời, đám cỏ xanh non, tất cả đều đẹp như trong truyện cổ tích vậy…
Một bàn tay đặt lên trán anh, một mùi hương hoa quả thoang thoảng: “Anh có muốn ăn chút gì không?”.
Anh lắc đầu, vẫn chìm trong giấc mơ.
Bàn tay đó ngày càng lạnh, đôi bàn tay mượt mà, từ từ rời khỏi trán anh.
Tiếp đến, một giọng nói dịu dàng thì thầm: “Anh không ăn, em cũng không ăn.”
Trong đầu Kiều Hoài Ninh, bỗng trở nên trống rỗng, sau đó, anh kinh ngạc mở mắt, hét một tiếng: “Niên Niên!”.
Lâm Tiểu Niên nhân cơ hội này đút một thìa nước táo vào miệng anh: “Bác sĩ nói, tỉnh rồi thì phải nghĩ cách cho anh ăn chút gì đó.”
Giống như một đứa trẻ làm chuyện xấu, cô cười lém lỉnh, nhưng lại tức giận nhìn anh: “Kiều Hoài Ninh, đại ngốc, cảm cúm sốt nặng, lại còn nằm viện.”
Anh yếu ớt nhìn cô, hỏi: “Sao em lại ở đây?”.
“Nghe nói anh cảm cúm và sốt, cho nên em tới thăm.” Cô lè lưỡi, giả vờ không biết anh bị bệnh nặng. Dù sao cuối cùng anh cũng khỏe rồi, thật sự cảm ơn trời đất.
Trời dần dần trở lạnh, Lâm Tiểu Niên lại cầu xin Thẩm Tam Nguyệt dạy cô đan khăn quàng cổ: “Tiểu Tam, mình đã giúp cậu đun nước, còn giúp cậu viết luận văn, cậu dạy lại mình đi mà, được không?”.
Thẩm Tam Nguyệt cố ý làm khó cô: “Năm thứ nhất đã dạy cậu rồi, trí nhớ của cậu sao tồi quá vậy?”.
Không phải trí nhớ cô ấy không tốt, mà là lúc đó không biết sau này còn phải dùng tài nghệ này nữa, cho nên cô quên rất nhanh.
Lâm Tiểu Niên bằng mọi cách nhờ vả, thuyết phục, Thẩm Tam Nguyệt mới đồng ý dạy cô lần nữa.
Lâm Tiểu Niên cầm que đan, từng mũi từng mũi cẩn thận đan.
Thẩm Tam Nguyệt nói đùa: “Phải đan đẹp một chút, nếu không Vu công tử không vừa mắt, bắt cậu làm lại đó.”
Lâm Tiểu Niên thật thà nói: “Vu Hữu Dư sẽ không ghét bỏ đâu!”.
Đợi chiếc khăn đan xong, Lâm Tiểu Niên lấy số len thừa còn lại đan một đôi găng tay. Cô nghĩ luyện tay nghề vậy.
Hôm đó là một ngày âm u, gió to, hình như sắp có tuyết.
Lâm Tiểu Niên gọi điện cho Vu Hữu Dư, nói: “Đến trường Chiết Gi ang đi, em có một thứ rất hợp thời trang muốn tặng cho anh.”
Vu công tử dường như không thấy hứng thú, không tích cực như trước, anh hờ hững hỏi: “Cái gì vậy?”. Giọng điệu dường như không quan tâm.
Tâm trạng Lâm Tiểu Niên vốn rất vui vẻ đã bị anh làm thất vọng, chán nản hẳn: “Cũng không có gì, có thể anh nhìn không vừa mắt, thôi nói sau vậy.”
Vu công tử bị khẩu khí hờ hững này làm tổn thương, giọng nói giận dỗi, sau đó mượn có phải lên lớp liền tắt điện thoại.
Trong lòng Vu Hữu Dư thấy buồn phiền. Anh không hiểu tại sao, mặc dù hàng ngày đều đợi để nghe thấy giọng nói của cô, nhưng mỗi lần nghe thấy giọng nói ấy đều cảm thấy rất khủng hoảng, sợ đột nhiên cô sẽ nói ra những câu không muốn nghe.
Anh đương nhiên hiếu kỳ, cô sẽ đưa cho anh cái gì, nhưng anh không chắc chắn vật đó mình muốn có.
Vu Hữu Dư đang mất tự tin, hoặc từ khi gặp Lâm Tiểu Niên, anh đã mất hết tự tin.
Anh cũng thường nghĩ, tại sao mình phải khổ thế này? Trên thế giới này có rất nhiều người con gái đáng yêu, tại sao nhất nhất chỉ yêu người con gái một dạ hai lòng đó.
Anh hơi mệt, bên ngoài thấy mệt, nhưng trái tim càng mệt mỏi hơn.
Anh nghĩ ngày mai đến trường Chiết Gi ang vậy. Anh vẫn không nỡ từ chối món quà của cô.
Lâm Tiểu Niên giơ chiếc khăn, nhón chân quàng vào cổ Vu Hữu Dư, sau đó lùi lại một bước, ngắm nghía tỉ mỉ rồi tán thưởng: “Em tự tay đan quả thật cũng rất tuyệt, muốn đẹp trai hơn, có đẹp trai hơn!”.
Trời rất lạnh, hơi thở của cô vừa ra ngoài dường như đã bị đóng thành sương trắng, bay trước mặt anh.
“Đây là thứ em nói hợp thời trang hay sao?” Vu Hữu Dư không nén nổi, bật cười: “Không phải tay nghề em cao, mà là người yêu em đẹp trai!”.
Lâm Tiểu Niên chớp mắt, bĩu môi, sau đó kéo cánh tay anh: “Đẹp trai! Đẹp trai!”.
Thời khắc này, trái tim Vu công tử bỗng trở nên mềm yếu, anh khẽ thì thầm một câu: “Vẫn may, ngày hôm nay đã đến…”.
“Gì cơ?” Lâm Tiểu Niên hỏi anh: “Anh nói gì vậy?”.
“Không có gì!” Anh cười. Cả đời này anh sẽ không quên cô gái đã kéo tay anh nói câu đẹp trai này! Lâm Tiểu Niên, đúng là một tiểu ngốc nghếch.
Thời điểm này những năm trước, Bắc Kinh vẫn chưa có tuyết, nhưng tuyết năm đó đến rất sớm, trên mặt đất phủ một lớp dày.
Âu Dương Phi gọi Lâm Tiểu Niên cùng đi trượt tuyết, cô vốn không muốn đi, nhưng Âu Dương Phi nói đó là ý kiến của Kiều Hoài Ninh, cô liền đồng ý.
Chỉ cần việc gì có liên quan đến Kiều Hoài Ninh, trái tim Lâm Tiểu Niên cũng đã mềm yếu đi vài phần.
Ngày hôm đó cùng đi có một đám người của hội Dương Quang, Kiều Hoài Ninh cùng mọi người chơi rất vui.
Lâm Tiểu Niên sợ lạnh nên đeo găng tay. Sau đó, cô bị ném một quả cầu tuyết lớn, trong lòng tức giận, lột găng tay ra đưa cho Kiều Hoài Ninh: “Cầm giúp em, em đi báo thù.”
Kiều Hoài Ninh mệt rồi, không dám chạy nữa, bèn ngồi nghỉ. Anh cẩn thận cầm đôi găng tay đó, cảm thấy rất ấm áp, không nén nổi lòng mình anh đeo vào tay, có cảm giác như đang được nắm đôi bàn tay cô vậy.
Lâm Tiểu Niên chạy toát hết cả mồ hôi, dừng lại tìm Kiều Hoài Ninh, nhìn thấy anh đang thẫn thờ đeo đôi găng tay của mình, thuận miệng nói: “Màu sắc của đôi găng tay đó đẹp nhỉ? Nếu anh thích, tặng anh đó.”
Len đan đôi găng tay này là len đan khăn quàng cổ cho Vu Hữu Dư còn thừa lại, màu cà phê đậm, hợp với thẩm mỹ của con trai hơn. Cô nghĩ nếu Kiều Hoài Ninh đeo, có lẽ hợp hơn.
“Không phải em tự tay đan đấy chứ?” Anh mong như vậy, vậy thì anh sẽ cẩn thận giữ gìn cảm giác ấm áp này.
Lâm Tiểu Niên gật đầu, cười hi hi: “Vâng ạ! Nếu như anh chê không đẹp, trả lại em.” Cuối cùng cô cũng mượn cớ để lấy lại đồ của mình.
Kiều Hoài Ninh đâu có trả lại cô dễ dàng như vậy: “Rất đẹp, cho anh mượn dùng trước vậy.” Anh giữ chặt đôi găng tay trong lòng mình.
Từ sân trượt tuyết trở về, mọi người tập trung đi ăn thịt nhúng. Vừa tới cổng nhà hàng thì Vu Hữu Dư gọi điện tới: “Tiểu Niên, tâm trạng anh không tốt. Mình đi ăn cùng nhau nhé.”
Lâm Tiểu Niên nói: “Em đang ở cổng phía nam trường Quảng Châu của anh đây. Em đang đi ăn thịt nhúng cùng đám anh Kiều Hoài Ninh, hay là anh đến đây cùng ăn nhé?”.
Anh ngừng lại một lúc, mới nói: “Em và mọi người ăn đi, anh gọi lại sau vậy.”
Vu Hữu Dư vốn không muốn đi, mỗi lần gặp Kiều Hoài Ninh anh đều cảm thấy ngứa ngáy chân tay, nhưng vừa may mấy người bạn nói quán thịt nhúng ở cổng phía nam trường rất ngon, trời lạnh thế này nên đi ăn một bữa.
Vu công tử bị đám người đó vây quanh, tất cả kéo nhau đến quán thịt nhúng đó.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+