Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 6.02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

3
Lúc gặp nhau, mọi việc vẫn như dự liệu, suy cho cùng trong đại sảnh, một đoàn người đông như vậy, muốn không để ý cũng khó.
Lâm Tiểu Niên đứng dậy chạy về phía Vu Hữu Dư, mang theo chút e thẹn, ngượng ngùng vui vẻ, cô nghĩ anh ấy vẫn đến.
Đứng trước nhiều người như vậy, Lâm Tiểu Niên ngượng ngùng không nói câu nào, chỉ có thể kéo Vu Hữu Dư đến một bên.
Khuôn mặt cô hồng hồng, dịu dàng nói: “Hữu Dư, em cứ nghĩ anh không đến.”
Vu Hữu Dư nhìn đám người bên phía Kiều Hoài Ninh lịch sự chào một câu, sau đó hỏi Lâm Tiểu Niên: “Em ngồi bên nào?”.
Lâm Tiểu Niên không muốn đang ăn đổi chỗ ngồi, sợ mọi người nói trọng sắc khinh bạn, đành nói: “Em mới ăn được một nửa…”.
Vì tuyết rơi, tâm trạng Vu Hữu Dư vốn đã không tốt. Có lẽ tâm trạng không tốt ấy chính là vì Lâm Tiểu Niên không để ý đến anh, khiến anh không vui chăng.
Bây giờ Lâm Tiểu Niên lại nói ngồi bên đó, khiến anh như muốn nổ tung. Nhưng trước mặt nhiều người thế này, anh vẫn cố gắng chịu đựng, lạnh lùng nói: “Em cứ tự nhiên đi.”
Lâm Tiểu Niên không biết anh đang tức giận, chỉ cảm thấy hôm nay anh có gì khác lạ, khuôn mặt u ám hơn bình thường rất nhiều.
Cô không muốn chọc anh nữa, đành nói: “Ăn cơm xong, em sẽ đến trường Quảng Châu tìm anh? Tối mình đi xem phim nhé!”.
Nghe cô nói như vậy, anh bỗng thấy vui hơn một chút, nhưng vẫn giận dỗi, giọng khàn khàn nói: “Không cần đâu, em cứ làm việc của em đi.”
Lâm Tiểu Niên không hiểu sao đã gây ra một cuộc chiến tranh lạnh, khẽ nói: “Vậy em về trường Chiết Gi ang vậy.”
Hai bàn cách nhau nửa đại sảnh, từ xa nhìn về phía nhau, đều thấy rất náo nhiệt.
Vu Hữu Dư chốc chốc nhìn sang Lâm Tiểu Niên và Kiều Hoài Ninh, nhìn bọn họ hòa hợp, vừa cười vừa nói, ăn ăn uống uống, bỗng nhiên cảm thấy không còn hứng thú ăn uống nữa.
Anh hận mình vừa rồi đã nổi giận với cô, nếu như vừa rồi từ từ nói với cô ấy tâm trạng mình không tốt, nói với cô là muốn cô ngồi cùng bàn, có lẽ cô ấy cũng đã chuyển đến ngồi cùng mình rồi.
Lâm Tiểu Niên cũng chú ý đến Vu Hữu Dư, cô cảm thấy tâm trạng anh ấy hôm nay không tốt, như biến thành một người khác hoàn toàn với Vu Hữu Dư của cô, đến ăn cũng ăn rất ít.
Nhìn điệu bộ anh ăn như không có cảm giác gì, cô nhẹ nhàng đặt đũa xuống, lo lắng: Hữu Dư sao thế nhỉ?
Cô muốn đến hỏi kỹ hơn, nhưng ánh mắt lạnh lùng của anh khiến cô chùn bước.
Kiều Hoài Ninh đưa cho Lâm Tiểu Niên và Âu Dương Phi một bát trứng cá, Âu Dương Phi không thích ăn, liền chuyển cho Lâm Tiểu Niên, nhưng không ngờ va phải cốc Tuyết Bích của Lâm Tiểu Niên, nước trong cốc đổ tung tóe ra bàn, còn bắn cá vào người Lâm Tiểu Niên.
Kiều Hoài Ninh vội vàng lấy giấy ăn lau cho Lâm Tiểu Niên, còn không quên lấy ngón tay trỏ lau xì dầu còn vương trên khóe miệng Lâm Tiểu Niên: “Đã lớn rồi mà vẫn còn ăn như một con mèo thèm thuồng vậy.”
Áo len bị nước Tuyết Bích làm ướt một nửa, Lâm Tiểu Niên giũ giũ chiếc áo, mím môi nói với Âu Dương Phi: “Sư tỷ, có phải chị cố ý không đó? Trả thù lại trận đấu tuyết lúc nãy?”.
Kiểu Hoài Ninh nở một nụ cười rạng rỡ nhìn Lâm Tiểu Niên nói: “Lúc nãy Tiểu Phi chỉ là không cẩn thận, em cũng thế, nhìn thấy đồ rơi mà không chịu tránh đi? Nên trách em thì đúng hơn.” Đây mới chính là Kiều Hoài Ninh quan tâm cô, nhưng vẫn không hề để lộ một dấu tích nào, chỉ khiến cô nảy sinh ảo giác. Người anh thích chính là Âu Dương Phi, còn cô chỉ là một cô em láng giềng không hơn không kém. Lúc đầu, cô cũng tin tưởng những lời nói giả dối đó, nên đã đi chọn một tình yêu khác.
Nhưng bây giờ, cô biết anh bất đắc dĩ phải che giấu sự thật đó, nhưng không có cách nào để báo đáp tình cảm đó được.
Cô chỉ có thể đau lòng mà thôi, đau đến nỗi không thể nào thở được. Lâm Tiểu Niên lòng đau tê tái, nước mắt lưng tròng như chực trào ra.
Bên phía trường Quảng Châu có hai nữ sinh mới đến, họ vây xung quanh Vu Hữu Dư. Anh gượng gạo xoay người, đồng thời nhìn sang phía Lâm Tiểu Niên, cũng thấy cô đang nhìn mình.
Biết bao nhiêu người trong đại sảnh như vậy, nhưng dường như ánh mắt của họ như tiếp xúc nhau.
Cô vờ quay đầu như không có chuyện gì.
Vu Hữu Dư phát hiện ra những giọt pha lê đang ẩn sâu trong đôi mắt cô, cuối cùng anh cũng không thể ngồi yên được nữa, rảo bước qua đại sảnh sang phía họ, đột ngột ngồi xuống bên cạnh Lâm Tiểu Niên.
Trong mắt Vu Hữu Dư chỉ có Lâm Tiểu Niên, vì cô anh mới đến đây, mang theo một sự đố kỵ ghen tuông cực độ, muốn cướp cô khỏi nơi này, chỉ muốn cô ở bên cạnh anh mà thôi.
Nhưng cô dường như không hiểu ý anh, cứng nhắc hỏi: “Sao lại qua đây?”
Vu Hữu Dư chau mày, trong lòng không vui, nói vào tai cô: “Anh sợ không qua đây được nữa, em sắp ngoại tình mất rồi.” Cô biết, anh nhìn thấy cảnh Kiều Hoài Ninh nhiệt tình chăm sóc cô.
Lâm Tiểu Niên trừng mắt nhìn anh, trách anh không nên đùa như thế, những gì giữa cô và Kiều Hoài Ninh không phải như những gì anh nghĩ.
Thấy bộ dạng Lâm Tiểu Niên như sắp khóc, Vu Hữu Dư cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cười nói: “Đùa một tý thôi mà em cũng cho là thật à?”.
Nói chuyện thật thật giả giả, cô không muốn suy nghĩ thêm gì nữa, cho nên cúi đầu ăn tiếp, mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Nhận thấy cô đang rất miễn cưỡng, Vu công tử liền cầm tay cô, kéo cô cùng đứng dậy, nói với mọi người: “Bọn mình có chút việc riêng, hẹn gặp mọi người lần sau nhé.”
Anh muốn tìm cớ đưa cô đi luôn. Nhưng Âu Dương Phi lại gọi Lâm Tiểu Niên: “Tiểu Niên, găng tay của em.”
Kiều Hoài Ninh vừa thấy tay mình ấm áp, vẫn chưa kịp tận hưởng được bao lâu, sao có thể trả lại cô dễ dàng như vậy.
Anh vội vội vàng vàng giống như một đứa trẻ giữ chặt đồ chơi của mình nói: “Đó là của anh.” Lần này anh chủ động giành lấy.
Lâm Tiểu Niên ngập ngừng gật đầu: “Đúng rồi, của anh Hoài Ninh.” Lúc nói câu nói này, cô không hề ngờ rằng vì đôi găng tay này mà Vu Hữu Dư thấy khó chịu với cô.
Vu công tử cũng đã nhìn thấy đôi găng tay đó, màu sắc và chất len giống hệt với chiếc khăn anh đang quàng trong chiếc áo khoác.
Nhận được quà cô tặng, anh vui rất lâu. Anh đã hy vọng, anh là người duy nhất khiến cô phải tự tay làm quà tặng.
Nhưng bây giờ, giấc mơ duy nhất đó vì đôi găng tay này đã biến mất. Vu công tử vô cùng thất vọng.
Vu Hữu Dư kéo Lâm Tiểu Niên ra khỏi quán ăn, tìm một nơi lặng gió rồi dừng lại.
Anh cố gắng khống chế sự tức giận của mình, trấn tĩnh hỏi: “Tại sao em lại đan găng tay cho Kiều Hoài Ninh?”.
Anh càng nén giữ tâm trạng của mình như vậy, càng khiến cô thấy buồn phiền, Vu Hữu Dư vô duyên vô cớ làm loạn nên khiến cô rất mệt mỏi, cô nói: “Đan thì đã làm sao?”.
Ông trời làm chứng, cô không cố ý… Chỉ là thực sự cảm thấy khó chịu, Kiều Hoài Ninh ốm, thầm yêu cô, vì cô không thể đáp lại tình yêu đó, trong lòng cảm thấy tội lỗi. Còn Vu Hữu Dư không chỉ không thể lý giải tình cảnh hiện tại bây giờ của cô, mà còn bày đặt ra vẻ em là người yêu của anh, em không được phép có bất kỳ quan hệ nào với người khác, đặc biệt là Kiều Hoài Ninh, đã thực sự làm khó cô.
Cô rất đau khổ, vì Kiều Hoài Ninh, vì Vu Hữu Dư, hơn nữa vì chính bản thân cô.
Người Lâm Tiểu Niên run run, cô cảm thấy không có cách nào giải quyết được nữa. Cô cảm thấy mình thực sự bất lực.
Vu công tử vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, nét mặt còn lạnh hơn cả băng tuyết như đâm vào người khác. Anh nắm chặt vai cô, giống như một con chim ưng giữ chặt con mồi của mình, trầm giọng nói: “Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy!”.
Lâm Tiểu Niên không thể nói được điều gì, chỉ có thể mím chặt môi, lắc đầu: “Hữu Dư, là anh không thể đối xử với em như vậy!” Cho đến lúc không ai biết nên đối xử với ai thế nào thì đã là lúc không tìm được lối thoát, giống như ai yêu ai đó, cũng lại giống như không yêu ai, không đúng không sai.
Trước vận mệnh to lớn, mỗi người đều trở nên nhỏ bé. Đối mặt với bệnh tật, ai cũng đều cảm thấy bất lực.
Số mệnh đều cho mỗi người sự lựa chọn trước một tình thế khó xử, như thể đang trêu ngươi họ, khiến cho mỗi người không cách nào chạy thoát được.
Có những lúc, tình yêu không thể thay thế những năm tháng ấu thơ sống bên nhau, cũng không thể thay thế tình thân đã từng có.
Lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên thừa nhận rõ rằng: “Đúng, em đã yêu Kiều Hoài Ninh.”
Mặc dù những điều đó đều đã là quá khứ, nhưng trong cuộc đời cô vẫn lưu lại dấu tích của những năm tháng đó, không thể xóa nhòa, cũng không thể hủy hoại được.
“Anh ấy yêu em, vẫn đang yêu em.” Giọng cô mặn chát, không gi an bao la của mùa đông đơn điệu: “Em không muốn anh ấy mang theo sự hối tiếc rời khỏi thế gi an này!”.
Đúng rồi, cô quá tham lam, không muốn Vu Hữu Dư rời khỏi cô, nhưng có một số thứ không thể gò bó, miễn cưỡng, cô muốn anh phải chọn lựa.
Vu Hữu Dư rốt cuộc cũng không phải thánh nhân: “Cho nên?”.
“Cho nên, em không thể để mặc anh ấy.”
Đã từng là thanh mai trúc mã, tuy mối quan hệ giờ đã trở thành tình anh em sâu nặng nhưng cuối cùng cô cũng không thể từ bỏ, cho dù phải lừa dối, cô vẫn hy vọng Kiều Hoài Ninh vẫn ôm mộng đẹp tới cùng, kiên trì tới cùng.
Vu Hữu Dư không nói lời nào, lục trong túi áo khoác tìm điếu thuốc, châm một điếu, hít vài hơi, nhả khói, sau đó lại châm thêm một điếu nữa, một lúc sau đã đầy một gạt tàn thuốc.
Vu Hữu Dư nói: “Lâm Tiểu Niên, anh mệt rồi.”
Thực sự anh rất mệt mỏi vì mối tình này. Anh chưa từng nghĩ sẽ gặp phải những việc buồn phiền thế này.
Những tình tiết mà giới trẻ hâm mộ trong phim ảnh, bây giờ lại có thể xảy ra với anh. Anh đã từng nghĩ sẽ nỗ lực, cố gắng vì một tình yêu yên bình, hòa hợp, sau đó có thể tay trong tay cùng người mình yêu đi hết cuộc đời này, nhưng bây giờ xem ra, mục tiêu đó mãi mãi là điều xa vời.
Anh gặp Lâm Tiểu Niên, người con gái ngay từ đầu đã gi ao trái tim mình cho người con trai khác.
Anh cố gắng giành tình yêu ấy, đến lúc cuối cùng cô chắc chắn đã yêu anh, nhưng lại gặp cản trở như thế này, anh làm sao có thể không mệt được cơ chứ?
Trái tim Lâm Tiểu Niên dường như bị giội một gáo nước lạnh giữa mùa đông lạnh giá này, từng giọt từng giọt như đóng băng lại
Một mình cô đứng giữa trời tuyết lạnh, nhìn bóng Vu Hữu Dư đang dần dần khuất xa nơi này. Cô muốn chạy nhào tới ôm chặt anh lại, sẽ không buông tay nữa, từ nay sẽ đi theo anh, mây mù u ám cũng được, trời thanh gió nhẹ cũng theo, chỉ cần hai đứa ở bên nhau, đó chính là thiên đường.
Nhưng anh đi tuyệt tình như vậy khiến trái tim cô đang chết dần.
Anh đã buông tay cô như vậy sao?
Cô vốn cho rằng mình có thể chịu đựng những mất mát này, cô cho rằng không có Vu Hữu Dư sẽ dễ sống hơn khi không có Kiều Hoài Ninh.
Nhưng cô đã sai, lúc bóng Vu Hữu Dư biến mất khỏi tầm mắt cô, cô nhận ra rằng trong tim cô chỉ còn lại ba chữ: “Em yêu anh!”.
Anh nói, anh mệt rồi, anh cần phải nghỉ ngơi. Cho nên, cô cần phải cho anh thời gi an, cũng là cho mình thêm thời gi an.
4
Lâm Tiểu Niên nhớ rõ ràng cô từng nói với Vu Hữu Dư ba từ “em yêu anh”, nhưng khi nhắm mắt lại, tất cả đều trở nên hỗn độn…
Cô dường như lấy lại được thăng bằng trong sự khủng hoảng, sợ hãi, tự nhiên cảm thấy trái tim mình như bị thiếu đi một góc.
Cô lẩm bẩm “Hữu Dư”. Sau đó vò gối, chiếc gối ướt đẫm. Do đó, cô cũng không ngủ thêm được nữa, ý nghĩ giống như có một đôi chân dài, đã chạy đến nhiều nơi xa lạ, không thể nào quay trở lại được nữa.
Cô nhớ lại khoảng thời gi an cô gặp anh ở phòng tự học, lúc đó, anh dường như có ý đồ xấu xa khi nhắc cô đánh rơi băng vệ sinh;
Cô nhớ dịp đón Tết năm đó, cô không mua được vé xe về quê, anh không những đã giúp cô mua vé, mà còn đưa cô ra tận bến xe;
Cô nhớ lần đầu tiên đi du xuân, cô lạc vào một rừng đào hoang, cuối cùng chính anh là người tìm thấy cô, cũng là người dắt tay cô trên suốt con đường trở về thôn;
Cô nhớ có người đã đổ vạ cho cô lấy trộm ví tiền của Quan Lan, anh đã hết lòng tìm cách bảo vệ cô;
Cô còn nhớ anh đã tặng hoa bách hợp, một loại hoa tinh khiết, một mùi hương thơm lừng;
Cô còn nhớ đến câu nói đầy yêu thương anh nói với cô: “Làm người yêu của anh nhé!”.

Cô đột nhiên nhớ đến những sự việc vô tình xảy ra. Những sự việc rất nhỏ, rất đỗi bình thường, những việc không giống như trong trí nhớ của cô, nhưng cô vẫn nhớ rõ.
Tay Lâm Tiểu Niên giữ chặt chiếc điện thoại Vu Hữu Dư tặng, giống như lúc cô kiên nhẫn đợi điện thoại chúc ngủ ngon của anh, nhưng đợi mãi đợi mãi, sao anh không gọi điện thoại lại cho cô?
Cô biết trong tình yêu những do dự không dứt khoát, tiếp tục hay dừng lại đã làm anh tổn thương, nhưng không phải cô đã nói ra tình cảm của mình rồi hay sao? Đó là những thứ ngoài ý muốn, ngoài dự liệu của cô, làm sao cô có thể tránh được… Có lẽ là cô sơ ý nhưng cô vẫn không thể thể hiện sự chân thành của cô dành cho anh.
Lâm Tiểu Niên cũng không ngủ được, đứng thẫn thờ trước cửa sổ. Đêm đã rất khuya, ngoài vườn trường rất yên tĩnh, dường như nghe thấy cả tiếng sương rơi rất não nề, rất cô đơn. Đám hơi nước tụ trên kính, vẽ hình giấc mơ nhỏ bé, dần dần đang rời khỏi tầm mắt cô.
Cô thẫn thờ, bất lực ngồi trên ghế, nước mắt tự nhiên rơi xuống, phủ kín khuôn mặt cô.
Người với người, chỉ khi mất đi mới biết cần quý trọng.
Hôm sau, Nguyễn Tình Không, một người hiếm khi nhìn thấy đã xuất hiện ở ký túc xá, đưa cho Lâm Tiểu Niên hai chiếc vé xem trượt băng nghệ thuật: “Tiết Băng đột nhiên có việc gấp, bọn mình không đi nữa, cho cậu và Vu công tử đó.” Nguyễn Tình Không dặn đi dặn lại Lâm Tiểu Niên: “Nhất định phải đi đó, không thì sẽ hối hận đấy.”
Lâm Tiểu Niên mấy lần bấm số của Vu Hữu Dư, muốn hẹn anh đi xem trượt băng nghệ thuật, nhưng không ngờ điện thoại của anh không phải không có người nhấc máy mà là bận không liên lạc được.
Cô nhận ra rằng anh đang tránh mình. Do đó, một mình cô đi đến sân vận động xem thi đấu.
Tham gia cuộc thi có những tuyển thủ hàng đầu thế giới về trượt băng nghệ thuật, mỗi người đều biểu diễn rất tốt, sân vận động như muốn nổ tung, chốc chốc lại có những tràng pháo tay cổ vũ rất nồng nhiệt.
Trong một không khí náo nhiệt như vậy nhưng đây là lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên cảm thấy cô đơn. Cô thẫn thờ nhìn chỗ trống bên cạnh mình, đột nhiên nghĩ ra mình vốn bị lạc trên con đường tình yêu này.
Cô không còn tâm trạng nào để ngồi lâu hơn được nữa, vội vội vàng vàng ra ngoài, ra hiệu Mc Don ald gần đó mua một que kem, vừa đi vừa ăn. Trời rất lạnh, nhưng cô không cảm thấy cảm giác ngọt ngào và lạnh buốt mà chỉ cảm thấy mặn chát.
Cô lại nhớ đến đêm mùa hè ấy, Vu Hữu Dư mời cô ăn kem, hai người anh một miếng, em một miếng giành nhau ăn, không ai nhường ai.
Sau này, Vu Hữu Dư đã ăn một nửa bánh tuyết to của cô, một miếng bỏ hết vào miệng, lại còn nhìn cô cười thách thức.
Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này!
Cô tức giận, cắn vào vai anh một miếng, anh đau đến nỗi hét ầm lên: “Em là loại người gì vậy? Lại còn cắn người?”.
Cũng khoảng thời gi an này, địa điểm này, nếu như Vu Hữu Dư còn ở bên cạnh cô, anh sẽ nhòm ngó que kem của cô, cô sẽ cam tâm tình nguyện đưa chiếc kem trong tay cô cho anh, chỉ cần anh muốn.
Lâm Tiểu Niên mơ mơ màng màng bắt một chiếc xe bus, không hiểu tại sao đến trường Quảng Châu, lại đến dưới lầu ký túc của Vu Hữu Dư.
Ký túc xá của anh, cô đã đến mấy lần, không khó tìm lắm. Nhưng cô sợ Vu Hữu Dư không có ở phòng, sẽ khó tìm hơn.
Quả thật đúng như cô dự đoán, bạn cùng phòng của anh nói: “Vu Hữu Dư đi đánh cầu lông với chị nghiên cứu sinh năm thứ hai rồi. Nếu như không vội, bạn vào phòng đợi cậu ấy. Nếu như có chuyện gấp thì đi ra sân cầu lông tìm cậu ấy nhé.”
Lâm Tiểu Niên sợ đi ra sân cầu lông cũng không tìm thấy anh, liền vào trong phòng đợi anh.
Sau đó, anh bạn cùng phòng cũng phải đi gặp bạn, Lâm Tiểu Niên đành phải theo chân anh ta ra ngoài, ngồi ở phòng đăng ký ra vào ký túc xá nghiên cứu sinh đợi anh về. Cô vừa đợi vừa nghĩ có lẽ một lúc nữa anh ấy sẽ xuất hiện.
Dưới lầu gió rất to, Lâm Tiểu Niên kéo cổ áo lên, che khuất một nửa khuôn mặt. Đợi một lúc, cô thấy rất lạnh, dường như cơ thể cô như muốn đóng băng lại, nhưng cũng không nhìn thấy Vu Hữu Dư về, đành chạy ra sau bảng thông báo tránh gió.
Trình độ đánh cầu lông của Vu Hữu Dư kém hơn so với trước đây, quả đánh cuối cùng, anh tin rằng mình có thể đạt điểm, nhưng không ngờ cầu ra ngoài vạch.
“Thôi được rồi, tới đây thôi!” Anh nói với sư tỷ như vậy.
Vị sư tỷ xinh đẹp cười, từ từ thu vợt lại nói: “Đánh cầu ngoài dùng lực, còn phải có kỹ thuật, đặc biệt trong lòng không được có lo âu hay phiền não.”
Vu Hữu Dư không nói gì, thờ ơ thu đồ đạc của mình lại.
Vị sư tỷ xinh đẹp càng cười lớn: “Nếu như chị ba cậu nhìn thấy khuôn mặt sầu não thế này, chắc chắn sẽ cho rằng cậu đang thất tình.”
Vu Hữu Dư trong lòng đang phiền não, lại bị người ta chạm đúng chỗ đau của mình, lập tức phản bác lại, chỉ thẳng vào vết sẹo của vị sư tỷ xinh đẹp nói: “Chị mới là người bị thất tình, ai cũng biết chồng chị cả ngày làm gì, chỉ có chị giả vờ không biết.”
Vị sư tỷ xinh đẹp vừa rồi còn vui vẻ ấy đã bị câu nói của Vu Hữu Dư khiến cho mất vui, trong lòng buồn rầu, tức giận, cầm đồ đi thẳng.
Vu Hữu Dư biết câu nói vừa rồi của mình quá nặng nề, do đó đã chạy theo sau vị sư tỷ đó xin lỗi.
Lúc đuổi tới ký túc xá của nghiên cứu sinh, Vu Hữu Dư cuối cùng cũng đã đuổi kịp.
“Xin lỗi, em không cố ý chạm vào nỗi đau của chị.”
Vị sư tỷ quay người nhìn Vu Hữu Dư: “Lần sau cậu dám nhắc đến anh ta, tôi sẽ không tha cho cậu đâu.”
“Không nhắc, không nhắc đến nữa.” Anh thận trọng nở một nụ cười xin lỗi.
Vị sư tỷ thở dài, nắm cánh tay Vu Hữu Dư nói: “Chị đói rồi! Em mời chị ăn cơm đi.”
Sư tỷ cũng là chị dâu, yêu cầu của cô ấy Vu công tử nào dám từ chối, anh gật đầu: “Mời! Mời! Ăn gì nào, xin nữ vương bệ hạ dặn dò.”
Trước đây nếu nhìn thấy cảnh này, Lâm Tiểu Niên sẽ không để ý, chỉ hỏi Vu Hữu Dư: “Đây là ai?”.
Nhưng bây giờ nhìn thấy Hữu Dư nắm tay người con gái ấy thân thiết như vậy, cô chỉ cảm thấy lòng mình lạnh lẽo, cô đơn như thời tiết này vậy.
Đến dũng khí đứng dậy yêu cầu xác nhận cũng không có. Cô nghĩ có lẽ khi trái tim cô do dự, trái tim anh sớm đã rời xa cô rồi. Không phải anh đã từng nói anh đã mệt mỏi, không còn muốn đợi chờ cô nữa hay sao?
Lâm Tiểu Niên không nghĩ ra được mình nên chạy đi hướng nào, đành bước từng bước lùi lại phía sau bảng thông báo, không để cho Vu Hữu Dư nhìn thấy cô.
Ngoài trời tuyết bay bay. Mùa đông này dường như hiếm khi thấy trời nắng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+