Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 7.4 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Lâm Tiểu Niên cho rằng cô đang bị hoa mắt, nếu không sao có thể nhìn thấy Vu Hữu Dư?

Anh đúng trước mặt cô, như tượng ngọc trước gió, vẻ khôi ngô, tuấn tú không hề suy giảm.

Cô dụi đôi mắt sưng đỏ, giả vờ như không nhìn thấy anh, chuyển ánh mắt sang hướng khác. Nhưng anh vẫn đứng trước mặt, chắn tầm mắt của cô.

Anh gọi: “Niên Niên, em vẫn khỏe chứ?”.

Cô máy móc gật đầu: “Chẳng phải anh nói phải lên lớp, không có thời gian hay sao?”.

Anh cười: “Đúng, anh đi ngay bây giờ.”

Lâm Tiểu Niên rốt cuộc vẫn thất vọng, nhìn bóng của Vu Hữu Dư, cảm thấy vô cùng chán chường.

Vu Hữu Dư đi được vài bước, anh nói: “Buổi tối mời anh ăn ở Lệ Gia Thái nhé, lâu rồi không ăn ở đấy, thèm chết đi được.”

Lâm Tiểu Niên ngẩn người, cuối cùng cũng bình tĩnh trả lời: “OK.”

Buổi tối, sau khi cô tan ca, Vu Hữu Dư đã thay bộ quần áo khác, đứng đợi cô trước cổng công ty.

Lâm Tiểu Niên thay vì vui mừng, cẩn thận hỏi một cách nghiêm túc: Anh thật sự không bận việc gì chứ?”.

Vu Hữu Dư huýt một tiếng sáo: “Không có bận việc gì cả, ăn cơm là việc quan trọng nhất.”

Anh cùng cô sánh bước đi bên nhau, không ai đề cập đến việc ngồi xe đi, hai người dường như đều muốn đi như thế, đi đến cùng trời cuối đất.

Bao nhiêu năm trôi qua, Lệ Gia Thái dường như không có chút gì thay đổi, quán vắng vẻ và giá cả vẫn không hề rẻ y như trước đây.

Lâm Tiểu Niên đã chuẩn bị từ trước thẻ tiền lương của cô. Hơn nửa năm nay, thu nhập của cô không nhỏ, ngoài khả năng tự nuôi sống được bản thân còn để dành được một khoản nhỏ.

Nhưng Vu Hữu Dư không cho cô cơ hội trả tiền: “Bữa cơm này để anh mời nhé! Dù sao thì tiền tiêu vặt anh chị cho anh cũng không ít.”

Lâm Tiểu Niên cũng không tranh với anh: “Vậy thì em mời anh đi xem phim.”

Vu Hữu Dư dường như vô cùng thích thú: “Được thôi.”

Sau khi ăn xong, hai người tiếp tục đi đến rạp Tân Nhai Khẩu xem một bộ phim mới không nổi lắm, bộ phim đó thực sự rất vô vị, hai người trong lúc xem phim chỉ ngáp ngắn ngáp dài.

Kiều Hoài Ninh gọi điện thoại cho Lâm Tiểu Niên: “Mẹ anh làm ít cá trường thọ, em có muốn qua ăn cùng không?” Lâm Tiểu Niên cho anh biết mình đã ăn cơm rồi, đang đi xem phim.

Kiều Hoài Ninh chỉ cười, nói: “Vậy em xem đi, đi một mình đừng về nhà quá muộn nhé.” Cô định nói với anh rằng, cô không đi một mình, nhưng lại nghĩ, dường như có chút gì đấy không cần thiết, nên không nói cho anh biết chuyện Vu Hữu Dư đã về nước.

Nghe thấy tiếng của Kiều Hoài Ninh, Vu Hữu Dư quay lại cười với cô:

“Khi anh không có ở đây, hai người chắc chắn có rất nhiều cơ hội. Tại sao lại không đến với nhau?”.

Lâm Tiểu Niên bị câu hỏi của anh làm cổ họng nghẹn đắng, mãi không thốt thành lời.

Sau khi bộ phim kết thúc, anh đưa Tiểu Niên về căn hộ chung cư của công ty.

Đèn hành lang bị hỏng, cô bước đi như người bị đãng trí, không may bị ngã trượt trên bậc cửa cầu thang.

Vu Hữu Dư vội vàng đỡ cô đứng dậy: “Cẩn thận một chút!”. Anh lẩm bẩm:

“Anh năm sao giải quyết việc như thế này, để cho cô ấy sống ở một nơi như vậy.”

Trở lại Bắc Kinh thì phải đi thăm mọi người một lượt, kỳ nghỉ của Vu Hữu Dư cũng nhanh chóng kết thúc.

Ngày Vu Hữu Dư đi, sương mù phủ khắp sân bay thủ đô, các chuyến bay bị hoãn lại.

Lâm Tiểu Niên đứng ở sân bay nhìn chằm chằm dáng hình quen thuộc, cô dường đi quên đi tất cả mọi thứ xung quanh mình.

Vu Hữu Dư cảm thấy đứng một chỗ thật nhàm chán, đi đi lại lại như là đang suy nghĩ việc gì đó.

Sau đó anh tìm thấy trong túi quần vài đồng tiền xu, anh đi thẳng về phía điện thoại công cộng để gọi điện thoại cho Lâm Tiểu Niên.

Giọng của anh khàn khàn, những điều mà anh nói dường như đã suy nghĩ từ rất lâu, anh nói: “Lâm Tiểu Niên, những điều ấp ủ bao lâu nay anh chỉ nói một lần thôi. Em chú ý lắng nghe nhé: Nếu như em nguyện đi qua mọi khó khăn, tu luyện gian khổ năm trăm năm thì anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện để đổi lấy một lần em quay đầu nhìn anh.”

Trái tim Lâm Tiểu Niên trở nên mềm yếu, giống như mặt nước trong hồ, nơi mà cô đã từng nhìn ngắm, tìm kiếm một chú cá đang chờ đợi. Cô cầm chặt chiếc điện thoại, nhẹ nhàng nói: “Vu Hữu Dư, anh còn nhớ

bức câu đối của chúng ta mùa xuân năm đó không? Niên Niên Hữu Dư… em nghĩ rằng tấm hoành phi đó đáng lẽ phải là Cảm Ơn!”.

Câu chuyện của họ không chỉ ba chữ “anh yêu em” có thể khắc họa được hết, mỉm cười cũng được, gặp lại cũng được. trong một mùa đông không có tuyết ở Bắc Kinh, cô nhẹ nhàng đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hoặc đã biết nhưng cô đã tìm được điểm dừng chân cuối cùng của mình.

Cảm ơn anh đã khiến em thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này. Vu Hữu Dư không nói với Lâm Tiểu Niên chuyện anh về nước.

Khi bà chủ hỏi anh tại sao kỳ nghỉ vừa mới bắt đầu đã vội vàng về nước? Anh nói: “Về đón Tết Tiểu Niên!”. Bà chủ nhà trọ dù nghe không hiểu nhưng vẫn khẽ mỉm cười với anh.

Hôm nay là Tết Tiểu Niên của Trung Quốc và cũng là ngày sinh nhật cô người yêu học cùng trường của anh, Lâm Tiểu Niên. Anh xuống máy bay, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng: “Bắc Kinh ơi, ta đã trở lại rồi. Niên Niên, anh đã trở về!”

Lâm Tiêu Niên đang làm thêm ở công ty, bên cạnh còn có một người đàn ông đang ngồi ở đó cùng một đứa trẻ hai tuổi.

Đứa trẻ thích chạy nhảy lung tung, không ngừng khóc lóc, cầm chặt lấy điện thoại của cô.

Lâm Tiểu Niên dường như đang đợi một cuộc điện thoại rất quan trọng, có vẻ rất nóng vội. Cô gọi người đang cúi đầu sắp xếp tài liệu: “Ông xã, anh trông con cẩn thận nhé.”

Vu Hữu Dư nghe mà đờ đẫn hết người, anh không kìm nén được mình xông vào bên trong, đôi mắt đỏ ngầu, tay ghì chặt lấy cô và hỏi: “Lâm Tiểu Niên, chuyện này là thế nào?”.

Cô dường như chưa chuẩn bị gì cho sự xuất hiện đột ngột của anh, ngây người nhìn anh. Giống như một giấc mơ, cô vuốt ve lên khuôn mặt anh và hỏi: “Hữu Dư, Hữu Dư, sao lại là anh?”.

Anh tức giận gạt tay cô ra, chỉ thẳng tay vào mặt người đàn ông kia hỏi: “Anh ta là ai?”.

Trống ngực Lâm Tiểu Niên đập thình thịch, lúc này mới hiểu ra vấn đề, cô cười nắc nẻ: “Anh ấy tên là Cung Cường, là sếp mới của phòng em.”

Lão Cung – Lão Công [4]? Lúc này Vu Hữu Dư mới nhận ra mình đang ghen tuông quá mức.

Hai từ đồng âm nhưng khác nghĩa, lão công có nghĩa là ông xã – ND

Cung Cường giơ tay ra làm quen và nói với Vu Hữu Dư: “Hôm nay vợ tôi cũng phải làm thêm giờ, hơn nữa cô bảo mẫu lại xin phép nghỉ về quê nên tôi đành phải mang con đến công ty, hy vọng anh đừng hiểu lầm.”

Vu Hữu Dư cười ngượng, anh đưa ánh mắt nhìn về đứa trẻ nghịch ngợm và nói:

“Đứa trẻ thật dễ thương!”.

Một lát sau, Lâm Tiểu Niên hết giờ làm thêm, nhìn thấy anh vẫn đang chơi với đứa trẻ liền nói với anh: “Mình đi thôi anh.”

Vu Hữu Dư lưu luyến bịn rịn không nỡ rời xa cậu bạn nhỏ: “Cậu bé thật đáng yêu!”.

Cô không đồng ý với ý kiến của anh: “Nghịch lắm đó.”

 “Nhưng anh thích.” Anh cầm tay cô, nắm chặt, vừa đi vừa gật đầu, lẩm bẩm một câu: “Hy vọng chúng ta cũng sẽ sớm có một đứa như thế.”

Hôm nay, Bắc Kinh mới có một đợt tuyết đầu tiên kể từ mùa đông đến giờ, lúc hai người đi ra từ công ty, tuyết rơi nhiều hơn một chút, hoa tuyết rơi trong ánh đêm giống như là linh hồn của đêm tối. Lâm Tiểu Niên mặc một cái áo khoác to, cô chủ động dựa gần Vu Hữu Dư hơn một chút, và hét to lên: “Lạnh quá, lạnh quá.”

Vu Hữu Dư kéo khóa áo khoác ngoài, tháo chiếc khăn đang quàng đưa cho cô, Lâm Tiểu Niên nhận ra đó chính là cái khăn tự tay cô đan cho anh, trái tim cô như những sợi len ấy. Rất nhiều năm về trước cô cũng đã đan cho Kiều

Hoài Ninh một chiếc, lúc đó cô yêu anh rất nhiều, vì anh cô đã đi cả một quãngđường dài, đến thành phố đầy lạ lẫm này chịu từng đợt gió lạnh của mùađông rét buốt.

Cô cũng đã từng nghĩ mãi nhưng vẫn không hiểu được, tại sao cô đến Bắc Kinh rồi, nhưng lại để xa cách tình yêu của mình như vậy.

Lâm Tiểu Niên ngước nhìn Vu Hữu Dư đang đi bên cạnh, khẽ cười, cũng may cô đến Bắc Kinh nên mới gặp được con cá này.

Hóa ra, duyên phận của họ được sắp đặt tại Bắc Kinh, được sắp đặt tại thành phố vừa cổ kính lại vừa sôi động tràn đầy sức sông này, thành phố mà mùa xuân ngắn, mùa hề nóng bức, mùa thu mát mẻ và mùa đông lạnh giá. Tất cả những điều đó đều hiện hữu ở con người anh.

 “Còn lạnh không em?” Bên tai cô thoảng lời nói ấm áp đầy tình yêu thương của Vu Hữu Dư.

Cô lắc đầu, cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh để lộ hai má lúm đồng tiền đáng yêu. Anh ôm chặt cô, giúp cô phủi đi hoa tuyết bám quanh người, hôn một nụ hôn nồng nàn nóng bỏng lên khuôn mặt cô, sau đó tìm kiếm những cảm giác mềm mại và ấm áp hơn, mãi một lúc sau anh mới mãn nguyện ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt ngượng ngùng xấu hổ của Lâm Tiểu Niên.

Trên khuôn mặt hồng hào của cô như có vẻ rất trang trọng nghiêm túc, mấp máy đôi môi nhưng lại không nói lên lời.

Vu Hữu Dư không dễ dàng bỏ qua biểu hiện của cô, tiếp tục truy hỏi:

“Đang nghĩ gì vậy?”.

Lâm Tiểu Niên nép đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, cô thì thầm: “Niên Niên cảm ơn Hữu Dư!”.

Anh khẽ nở một nụ cười.

Hết truyện.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+