Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 15 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

“Không ngờ cô giáo lại
là dì của anh!” Trên đường trở về kí túc xá, tôi liếc nhìn Trần Việt Phong. Ai
mà ngờ được anh ta lại có một người dì xinh đẹp như vậy.

“Tôi cũng không thể tưởng tượng được, em lại có ma lực lớn đến thế!” Trần Việt
Phong kinh thường hừ hừ, vẻ mặt buồn cười nhìn tôi.

“Hả?” Tôi kinh ngạc nhìn anh ta.

“Không phải sao? Chúng ta mới gặp nhau có hai lần, em đã khiến cho tôi mình đầy
thương tích, vậy mà còn không có ma lực sao?” Trần Việt Phong đùa cợt nhìn tôi.

Tôi cắn chặt môi dưới, hận không thể giống như dì của anh ta, cốc cho một cái
vào đầu. Nhưng nhìn tay của anh ta bị băng bó như vậy, trong lòng tôi cũng thấy
có chút áy náy, đành nhịn xuống không phát tiết ra. Thực ra anh ta cũng có thể
làm ngơ, mặc kệ tôi đầu rơi máu chảy.

Tôi hạ thấp mi mắt.

“Áy náy phải không? Áy náy thì bồi thường cho tôi là được rồi!” Giọng nói đầy
ẩn ý của Trần Việt Phong chợt vang lên trên đỉnh đầu tôi.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt đang tràn đầy vẻ tính kế kia, khẽ hỏi: “Bồi
thường?”

“Ừ, mai là cuối tuần, chúng ta hẹn hò đi!” Trần Việt Phong cười đến rạng rỡ.

Trên đầu, một vòng ánh sáng xuất hiện khiến cho tôi cảm thấy thật chói mắt, vội
lấy tay che khuất ánh nắng chói chang ấy.

oOo

“Diệp Sương Phi…Diệp Sương Phi!”

“Phòng 6502…Diệp Sương Phi!”

“Khoa Tiếng Anh năm thứ 2, ban 3, Diệp Sương Phi…”

Sáng sớm ngày cuối tuần, tiếng hô to đã bắt đầu vang lên.

“Woa, là Trần Việt Phong kìa! đẹp trai quá! Việt Phong, nhìn bên này, nhìn bên
này!” Nữ sinh từ các phòng ngủ cũng ùa ra góp vui.

“Trần Việt Phong! Trần Việt Phong!”

“Diệp Sương Phi mau xuống đi, đừng làm cho Việt Phong của chúng tôi đợi lâu
nữa, thật đáng thương!” Lại một giọng nói khác bay tới.

“Nè, tôi nói cậu nha Diệp Sương Phi, cậu cho cậu là ai, còn làm bộ làm tịch
nữa!” Thậm chí còn cả những lời cảnh báo đầy bất bình, giọng điệu ghen tị.

Tôi dở khóc dở cười ngồi trên giường, nhíu chặt mày, tay không chịu nổi vội bịt
tai lại, tên đáng ghét này!

Ngày hôm qua tôi đã cự tuyệt hắn, hắn lại cầm lấy tay tôi, nói với tôi với vẻ
đầy chắc chắn rằng, ngày mai tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn đứng trước mặt hắn.
Mà bây giờ hắn lại dùng thủ đoạn độc ác như vậy! hắn muốn tất cả mọi người hiểu
lầm sao?

Tôi cảm giác được những tháng ngày yên ổn của mình đã bắt đầu xa rời.

“Tiểu Phi!” Tiểu Thanh đứng một bên lo lắng nhìn tôi. Hôm qua khi tôi trở về,
cậu ấy bèn ngạc nhiên hỏi tôi rằng người mà tôi nói lúc trước không phải là
Trần Việt Phong đấy chứ. Ông trời của tôi, lúc cậu ấy đang chơi game thậm chí
còn không rõ là tôi đang hỏi cái gì đã trực tiếp trả lời, thật đúng là không có
trách nhiệm, bây giờ mới ngộ ra mà xác nhận lại với tôi.

Sau đó, khi tôi còn đang mờ mịt gật đầu, Tiểu Thanh bỗng hét to một tiếng, tiếp
theo, nước miếng lập tức văng tung toé về phía tôi, biểu diễn bản tĩnh nữ quái
trời cho.

Thì ra, Trần Việt Phong không phải là đại nhân vật gì, mà là đại đại đại…nhân
vật! Lúc nói những lời này, tròng mắt của Tiểu Thanh tựa như muốn rớt xuống
đất, thật là khoa trương quá thể!

Cậu ấy nói Trần Việt Phong tuy rằng không phải con nhà danh gia giàu có gì,
thậm chí còn mồ côi cha, nhưng từ nhỏ đến lớn được mẹ nuôi dưỡng, anh ta ngoài
bộ dạng lịch lãm đẹp trai làm cho người ta chảy cả nước miếng, còn là một nhân
tài toàn năng, chỉ số thông minh kinh người, vốn dĩ có thể vào được nhiều
trường đại học tốt hơn nhiều, nhưng không biết hiệu trưởng làm thế nào mà giữ
được anh ta ở lại. Nói xong, Tiểu Thanh còn thuận miệng thêm vào một câu: “Tớ
nghĩ hành động vĩ đại nhất mà hiệu trưởng của chúng ta làm được chính là có thể
khiến cho Trần Việt Phong vào học!” Nói như thể hiệu trưởng là người vô năng.

Tôi lắc đầu, tiếp tục nghe Tiểu Thanh truyền tin tức. Cậu ấy còn nói, anh ta là
thiên tài rực rỡ nhất trong số các sinh viên xuất sắc, nghe nói số nữ sinh theo
đuổi anh ta có thể tạo thành cả một phòng tuyến, nhưng anh ta quá phong lưu,
chẳng có cô gái nào có thể chiếm giữ trái tim anh ta.

Dứt lời, cậu ấy chợt cả kinh nhắc nhở tôi, sau này ra ngoài nhất định phải cẩn
thận, tôi đã trở thành mục tiêu công kích của rất nhiều nữ sinh!

Nghiêm trọng đến thế sao?

Nhưng mà hôm nay, tôi cuối cùng cũng được kiểm chứng. Đừng Hàn nhẹ nhàng đóng
cửa phòng lại, đồng thời cũng nhốt luôn tất cả những ánh mắt oán hận kia ở bên
ngoài. Cậu ấy nhìn tôi, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Tiểu Phi, anh ấy mà còn tiếp tục gọi nữa, tớ nghĩ toàn bộ nữ sinh đang “chiêm
ngưỡng” tại ký túc xá này sẽ phá cửa mà vào mất!” Giọng điệu của Tiểu Thanh
giống như đang đùa cợt.

“Tiểu Phi, hay là cậu…”

Đừng Hàn còn chưa nói hết câu, tôi bèn “tạch” một tiếng bật dậy.

Một phút sau, đúng như lời Trần Việt Phong đã nói, tôi đứng trước mặt anh ta,
nhưng là trong cơn giận dữ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+