Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi thích thú xem xét
mấy món đồ bày trên quầy hàng, một đôi tay vô cùng thân thiết đặt trên đầu vai
của tôi, giọng nói trầm ấm mang theo cả sự cưng chiều vang lên bên tai tôi:
“Tiểu Diệp, nhìn gì vậy?”

Tôi vui vẻ quay đầu, mỉm cười hạnh phúc.

“Việt Phong, cái này hay không?” Tôi giơ chiếc chuông gió xinh xắn lên, tay khẽ
chuyển động, tiếng chuông “đinh đinh đang đang” du dương.

“Ừ, đẹp đấy!” Trần Việt Phong gật gù, ngả đầu lên vai tôi, cùng tôi đùa nghịch
những món đồ muôn hình vạn trạng trên quầy hàng.

“A, cái này thật đáng yêu quá, Việt Phong, anh xem!”

“Ừ, được đấy!”

“Ha ha ha, độc đáo nha!”

Đây là cách mà tôi và Trần Việt Phong ở chung một chỗ. Ngọt ngào, ấm áp!
Đương nhiên cũng có lúc…

“Anh nói này, em còn ăn nhiều như vậy sẽ biến thành một con heo nhỏ mập mạp
đấy! Anh sẽ không còn yêu em nữa đâu!” Trần Việt Phong bất mãn nhìn miệng tôi
đang đầy ắp chả cá viên, không kiêng nể gì lại cắn thêm một ngụm.

“A!” giây tiếp theo, anh vuốt cái gáy vừa bị ăn đau, vẻ mặt bất mãn nhìn tôi:
“Ơ kìa, em đi theo dì anh học mấy chiêu này đấy à?”

Bởi vì hẹn hò với Trần Việt Phong, tôi và cô giáo cũng bắt đầu qua lại. Cô giáo
thường dạy tôi vài cách để trị anh, đương nhiên, tôi cũng học rất nhanh!

Tôi nghịch ngợm lè lưỡi, thừa dịp anh không chú ý, đoạt lại chả cá viên của
mình: “Em mới không sợ đâu!”

Anh làm khó dễ được em sao?

Dứt lời, tôi đưa chả cá vào miệng cắn, nhưng còn chưa kịp nuốt xuống, Trần Việt
Phong bỗng xoay người tôi vào lòng anh, đôi môi ấm áp đặt lên môi tôi. Khi tôi
vẫn còn đang ngây dại, đầu lưỡi linh hoạt của anh đã nhẹ nhàng cuốn lấy, chả cá
lập tức ngoan ngoãn lăn vào trong miệng anh!

“Trần Việt Phong!” Mặt tôi đỏ bừng, ảo não nhìn cây que trụi lủi trước mắt, còn
cả vẻ mặt đang đắc ý kia nữa. Vì cảm xúc còn đọng lại trên cánh môi mềm mại vừa
rồi mà khẽ run rẩy!

“Tiểu Diệp, sau này chúng ta dùng cách này để ăn đi! Ngọt qúa!”

Dường như thấy tôi còn chưa đủ thẹn thùng, Trần Việt Phong híp mắt lại, dáng vẻ
như đang tính kế, liếm liếm khóe miệng, làm cho người ta mơ màng!

Tôi lại bị anh chỉnh , khuôn mặt đỏ bừng như táo chín!

Xú tiểu tử!…

“Diệp Sương Phi!” Người đang đứng trước mặt khiến tôi như bị điện giật, vội
buông tay Trần Việt Phong ra. Bạn học, là bạn học trung học của tôi!
Nụ cười của tôi đông cứng trên mặt, tôi thậm chí còn không dám nhìn ánh mắt nghi
hoặc của Trần Việt Phong.

Đối phương dường như cũng nhận ra sự khó xử của tôi, nhìn người đứng bên cạnh
tôi là Trần Việt Phong, trong mắt chợt hiện lên vẻ kinh ngạc rồi đến á khẩu,
sau đó, cô ấy xấu hổ ân cần thăm hỏi tôi một tiếng rồi thức thời rời đi. Tôi âm
thầm nhẹ nhàng thở ra, cảm giác được bàn tay Trần Việt Phong phóng tới đầu vai
tôi, nắm thật chặt.

“Bạn học sao?” Tôi nghe không ra cảm xúc trong giọng nói của Trần Việt Phong,
trên mặt anh cũng không có biểu tình gì.

“Ừm, bạn học… trung học!” Tôi ấp úng, ánh mắt bối rối không sao che dấu được sự
chột dạ.

“Ừ!” Trần Việt Phong lôi kéo tay của tôi, khoé miệng nhẹ nhàng giương lên,
chúng tôi tiếp tục đi trên đường, anh vẫn cười nói, nhưng trong lòng tôi bỗng
nhiên cảm thấy rầu rĩ, cảm giác kia tựa như bị người ta nặng nề đánh cho một
bạt tai. Vẫn là không thể, không thể làm như không có chuyện gì xảy ra, quá khứ
hiện diện chân thực quá, có một số người, một số việc đều như muốn nhắc nhở tôi
về cái quá khứ u ám kia.

Có lẽ, nếu như… tôi chủ động nói với Việt Phong.

Tôi do dự liếc nhìn Trần Việt Phong một cái, anh nhíu mày: “Có chuyện gì à?”
“Không… Không có!” Không được, không được, nếu Việt Phong không thể chấp nhận,
nếu trong lòng anh thấy khúc mắc thì sao, tôi không thể mất anh được! Sau khi
anh mang đến hạnh phúc cho tôi, tôi dường như bắt đầu trở nên tham lam!
Ngay khi trong lòng tôi đang đấu tranh dữ dội, ông trời lại lần nữa đùa giỡn
với tôi.

Phía trước bỗng có một người đột ngột xuất hiện trước mặt chúng tôi. Tôi giương
mắt, Lí Thịnh Mân kinh ngạc đứng ở cách đó không xa nhìn tôi, ánh mắt chậm rãi
chuyển qua vị trí tôi và Trần Việt Phong đang tay trong tay. Tôi thực sự khiếp
sợ.

Trời ơi, tôi khóc thét trong lòng.

Hôm nay là ngày gì vậy, ông trời muốn tôi chết sớm sao? Tại sao thành phố lớn
như vậy, hai năm đều không có người quen xuất hiện, hôm nay lại lần lượt gặp
lại?

oOo

“Cậu khỏe không?” Lúc Lí Thịnh Mân nói những lời này, tôi bất đắc dĩ muốn cười,
dường như mỗi lần gặp nhau chúng tôi đều nói câu này.

Ngồi trong quán cà phê, tôi như thế nào cũng không an nhàn được, tay co quắp
khuấy cà phê trong cốc, miệng nhấp vài ngụm.

“Đường Diệc…”

“Thịnh Mân, mọi việc đều đã trôi qua!” Tôi ngắt ngay lời của Lí Thịnh Mân, đúng
là có chút bức thiết, còn cả bối rối. Cho dù chỉ là nhắc đến cơn ác mộng kia,
tôi cũng vẫn cảm thấy sợ hãi! Trong lòng lại càng thêm bàng hoàng. “Tôi không
muốn nhắc lại, làm ơn!”Taycủa tôi nhịn không được mà run lên. Tôi khẩn cầu nhìn
cậu ấy.

Lí Thịnh Mân khẽ gật đầu, nhấp một ngụm cà phê.

“Hai năm qua, cậu ổn chứ?” Tôi muốn xóa bỏ bầu không khí gượng gạo này.
Lí Thịnh Mân có chút chua xót gật đầu: “Cũng tạm được, học đại học bên ngoài,
cuộc sống không tệ, tất cả đều bình thường, rất nhàn nhã!”

“Ừm, vậy là tốt rồi, rồi cậu cũng sẽ tìm được người đáng để cậu quý trọng!” Tôi
ám chỉ.

Lí Thịnh Mân ngẩng đầu nhìn tôi, ưu thương trong mắt lại tăng thêm, cậu ấy thở
dài: “Có lẽ, tôi đã bỏ lỡ!”

Thân mình tôi khẽ run lên. Ánh mắt của cậu ấy, sự thở dài của cậu ấy, tôi hiểu
được, hiểu được tất cả. Nhưng, Lí Thịnh Mân, sự tồn tại của cậu chỉ biết một
lần nữa nhắc nhở quá khứ của tôi, sự tồn tại của cậu chính là một loại tra tấn
đối với tôi, cho nên, dù tôi từng có chút tình cảm tốt đối với cậu, với nụ ấm
áp cười kia. Nhưng…

“Còn cậu? Anh ta chính là người đáng để cậu quý trọng sao?”

Tôi khẽ gật đầu, mỉm cười: “Phải, anh ấy xứng đáng!” Tôi trả lời đầy tự tin, có
lẽ là nụ cười của tôi đã làm cho khoé miệng Lí Thịnh Mân vặn vẹo run rẩy một
chút.

“Tôi hiểu, nụ cười của cậu đã nói lên tất cả! Tôi thực lòng chúc phúc cho cậu!”
Cậu ấy vươn tay về phía tôi, chân thành nhìn tôi, trong mắt vẫn có chút mất mát
làm cho người ta thấy đau lòng!

“Cảm ơn!” Tôi cố ý xem nhẹ vẻ mặt đó, vươn tay ra bắt lấy bàn tay kia: “Cảm ơn
cậu, Thịnh Mân!”

Cảm ơn cậu đã hiểu cho tôi!

“Cuối cùng cũng đi rồi sao!” Vừa cùng Lí Thịnh Mân tạm biệt xong, Trần Việt
Phong lập tức xuất hiện ở phía sau tôi, vẻ mặt khó chịu.

“Sao thế, chẳng phải anh đã nói phải đi có việc rồi mới trở về đón em sao?” Tôi
xoay người, để mặc anh kéo tôi vào lòng.

“Không, anh ở phía đối diện nhìn hai người!” Trần Việt Phong phiền táo gãi đầu,
vẻ mặt bất đắc dĩ, giọng nói có sự ghen tuông nồng đậm: “Vừa nhìn anh chàng kia
đã biết là anh ta có nhiều chuyện muốn thổ lộ với em rồi, anh tránh mặt, để anh
ta nói một lần cho xong, tránh lần sau lại đến tìm em!”

Tôi bĩu môi, buồn cười lôi kéo tay anh, nói với anh và cũng là cam đoan với
chính mình: “Đều trôi qua rồi, chúng ta chỉ có tương lai, không phải sao?”

“Đương nhiên!” Trần Việt Phong hé miệng cười, kéo tay tôi bước về phía trước.
“Nhưng mà Tiểu Diệp, nếu tương lai em trở thành một bé heo mập mạp thật, lúc
ngủ còn chảy nước miếng giống lần trước, anh nhất định phải xem xét lại thôi!”

Nói xong, Trần Việt Phong còn cố ý nhìn khuôn mặt đang đỏ bừng của tôi, nhanh
chóng hôn lên mặt tôi một cái, thừa dịp tôi còn chưa kịp phản ứng, lập tức đi
nhanh về phía trước, nhưng tuyệt nhiên không hề buông tay.

Chảy nước miếng?

Hóa ra anh đã thấy!

“Trần Việt Phong!” Tôi tức giận đến nghiến chặt răng, nhéo tai anh một cái,
chiêu này cũng là cô giáo dạy tôi. “Xú gia hỏa, anh dám cười em!”

“A, đau quá, em thật đúng là lợi hại, sai rồi, sai rồi, anh nhận sai là được
rồi, Tiểu Diệp của anh!”

Đủ, cứ như vậy là đủ rồi, thật hạnh phúc!

Quên đi mọi chuyện đã qua, chỉ có tương lai, chỉ có hai người chúng tôi!

Nhưng tôi lại quên rằng, sự xuất hiện của họ thực ra là để nhắc nhở tôi, cảnh
cáo tôi, có một số chuyện không thể thay đổi. Vận mệnh vào lúc ngươi tự cho là
đã thoát khỏi nó, nó sẽ hung hăng tặng cho ngươi một nhát dao, cho ngươi biết
nó tàn nhẫn, nó lãnh khốc đến thế nào.

Mà tình yêu, lại tựa như một loài yêu quái, tùy ý xuyên qua, tuỳ ý nhiễu loạn
vận mệnh của người khác. Khi ngươi kháng cự nó, nó sẽ dụ hoặc ngươi một cách
quyến rũ, đến lúc ngươi cúi đầu xưng thần, nó lại tuyệt tình bỏ ngươi mà đi.

Tôi nghe được, gần đây tôi thường xuyên nghe thấy tiếng chìa khoá tra vào ổ. Rõ
ràng là âm thanh của khóa cửa.

Tôi cảm giác được một cánh cổng ngạo mạn đang từ từ mở ra, rất chậm rãi…

Đó chính là cánh cổng địa ngục!

oOo

Gần đây hình như Việt Phong bề bộn nhiều việc, hai, ba ngày nay không thấy bóng
dáng đâu. Gọi điện cũng chỉ toàn là để lại lời nhắn trong hộp thư thoại. Tâm
trạng tôi vốn dĩ đã bất an, nay lại càng thêm hoang mang.

Hơn nữa, Tiểu Thanh lại nói với tôi, những nam sinh xuất sắc đều như vậy cả,
như là cố ý ám chỉ điều gì đó.

Mấy ngày nay tôi đều lo lắng không yên.

Tan học theo đám đông đi ra, tôi vẫn theo thói quen nhìn xung quanh một chút,
Việt Phong luôn thích đứng ở chỗ này chờ tôi tan học, cười vui vẻ nhìn tôi từ
trên lầu đi xuống.

Nhưng đã vài ngày anh chưa tới. Lần cuối cùng nhắn tin, anh cũng không gọi lại
cho tôi.

Chẳng lẽ thật sự giống như Tiểu Thanh nói, anh ấy nhanh như vậy đã bắt đầu thấy
chán ghét. Nỗi băn khoăn lúc trước lại nhảy ra tra tấn tôi.

Diệp Sương Phi, mày thật là hồ đồ, rõ ràng biết bình thường bản thân không quên
được anh ta mà còn ngu ngốc rơi vào, không thể tự thoát ra được!

“Ây… không biết là ai chọc Tiểu Diệp của anh khóc nhè này?” Giọng nói quen
thuộc bỗng vang lên ở phía sau. Tôi vui mừng quay đầu, quên cả lau nước mắt nơi
khóe mắt.

Quả nhiên là Trần Việt Phong, anh đứng ở sau lưng tôi, trên mặt là nụ cười ấm
áp.

“Chính là anh…” Tôi tức giận hét to, nức nở một chút nhưng nước mắt đã ngừng
rơi, không biết là nên khóc hay nên cười.

Trong ánh mắt anh, tôi có thể thấy được sự quyến luyến, anh vẫn chăm chú nhìn
tôi, may mắn, may mắn không phải là anh chán ghét tôi!

“Anh không có tin tức gì đã biến mất vài ngày… Em còn tưởng là…”

“Tưởng là anh có người mới?” Trần Việt Phong nói tiếp lời tôi, tiến lại gần, ôm
tôi. Tôi giãy dụa, anh lại ôm càng chặt, trong mắt có đau lòng. “Đồ ngốc, sao
anh có thể bỏ được em chứ, anh chỉ là có chút việc thôi!”

“Việc gì, không thể cho em biết sao?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt anh lại
trốn tránh cái nhìn chăm chú của tôi, trong lòng tôi càng cảm thấy quỷ dị!

“Tóm lại, tuyệt đối không phải những việc mà em đang suy nghĩ đâu!” Trần Việt
Phong điểm nhẹ lên chóp mũi của tôi, vươn hai ngón tay làm bộ như đang thề.

Tôi quan sát anh, nhìn rất lâu, nhìn sự chân thành trong mắt anh, ánh sáng kiên
định trong đó nhẹ nhàng loé lên.

“Mấy tên công tử phong lưu như anh sẽ không bao giờ nói thật!” Xác định anh
không nói dối, tôi lại bắt đầu nói những lời dối lòng. Ai bảo anh hại tôi lo
lắng mất mấy ngày!

“Oan uổng quá…” Việt Phong cố ý làm vẻ mặt đau khổ, khoa trương kêu lên: “Anh
còn oan uổng hơn cả Đậu Nga!”

“Không cần lôi người khác vào!” Tôi lườm anh một cái, cảm thấy Đậu Nga thật
đáng thương, cứ nhắc đến oan là bị người ta lôi ra! Làm “danh nhân” thật đúng
là khổ!

Nhìn thấy ý cười trong mắt tôi, Việt Phong cũng khẽ nhếch khóe miệng lên, bắt
đầu đùa giỡn.

Tôi trừng mắt, bước nhanh lên phía trước, khóe miệng lại nhịn không được mà
cười ngọt ngào.

“Tiểu Diệp, đợi anh với!”

“Anh nói này, có phải là vì không nhìn thấy anh nên em khóc nhè đúng không?”

“…”

“Có phải bỗng nhiên em thấy rất nhớ anh hay không, em đã mê muội anh mất rồi!”

“…”

“Này, đừng đi nhanh như vậy mà!”

“…”

“Được rồi, được rồi, anh nhận sai rồi còn không được sao?”

“…”

“Tiểu Diệp, anh sắp khóc rồi!”

“Tiểu Diệp…”

Người này thật sự là rất phiền, cứ lải nhải mãi không thôi. Tôi đi ở phía
trước, anh lại từng bước theo bên người, lấy lòng tôi, đùa với tôi.

Gió nhẹ nhàng thổi trên người chúng tôi, tôi vẫn chưa chịu cho anh một sắc mặt
hoà nhã .

Tiếp tục xoay người, khóe miệng tôi khẽ nhếch lên. Thực ra trong lòng đang rất
hạnh phúc!

———————————————————————————————–

Ảnh của Lí Thịnh Mân nha các nàng – nam sinh điềm đạm, dịu dàng, có nụ cười
sáng lạn, ấm áp tựa như ánh mặt trời, làm chị hơi hơi rung rinh ở chap 3 nha
các nàng, cũng là anh chàng bị  Diễm nhà mềnh đánh ghen tơi bời ở
chap 7 =))

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+