Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 33 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi nghĩ trực giác của
phụ nữ thường rất đúng. Sự lo lắng từ trước tới nay của tôi cuối cùng vẫn biến
thành sự thật.

Lẽ ra tôi không nên đột nhiên hưng phấn như vậy. Nếu tôi không đến nơi đó, có
lẽ cả đời này cũng không phải đối mặt với sự thật làm cho người ta tan nát cõi lòng
như vậy. Tôi thà là cả đời chẳng hay biết gì, cũng không muốn đối mặt với sự
thật tàn nhẫn đó!

Cuối cùng, vận mệnh lại một lần nữa cho tôi được chứng kiến nó hỉ nộ vô thường
đến thế nào.

Học kỳ kết thúc, cả phòng chúng tôi ở bên ngoài liên hoan, cơm rượu no nê xong
lại tiếp tục đi dạo. Tôi nhìn thấy một bộ quần áo khá đẹp, bỗng nhiên lại nhớ
tới cô giáo. Cô xinh đẹp như vậy chắc chắn sẽ vô cùng thích hợp với kiểu quần
áo này, tôi cũng đã lâu không gặp cô. Vì thế, tôi mua ngay bộ quần áo đó, gói
lại cẩn thận, cũng không gọi điện thoại cho cô mà trực tiếp đi tới phòng y tế
của trường, muốn dành cho cô một sự bất ngờ!

Xách túi quần áo, tôi nhẹ nhàng bước tới phòng y tế, nhưng lại phát hiện hai
bóng người qua cách cửa đang khép hờ.

Việt Phong? Không phải anh ấy nói hôm nay phải giúp bạn chuyện gì đó hay sao?
Tại sao lại ở trong này cùng cô giáo, hơn nữa trong lúc đối thoại họ lại lộ ra
những biểu tình mà cho tới bây giờ tôi còn chưa từng thấy. Bình thường cả hai
đều cãi nhau ầm ĩ, thế mà lúc này đây, vẻ nghiêm túc của họ không hiểu sao lại
khiến cho lòng tôi rối bời, có cái gì đó khiến tôi không dám đối mặt với mọi
chuyện, tôi đột nhiên sợ hãi muốn bứt ra rời đi.

Nhưng còn chưa kịp xoay người, tôi chợt nghe thấy…

“Việt Phong, cháu điên rồi à? Sao cháu có thể làm như vậy, bây giờ mọi việc đều
vì cháu mà hỏng hết cả. Cháu có vui không? Cháu có nghĩ đến mẹ cháu không?”
Giọng cô giáo đầy lo âu.

“Mẹ cháu? Cháu chính là bởi vì mẹ cháu! Đã nhiều năm như vậy rồi, dì có thấy mẹ
cháu từng được vui vẻ bao giờ không? Dì ngẫm lại xem, nhìn mẹ cháu mỗi khi
tránh ở một góc khuất khóc thầm, tất cả đều là bởi vì người đàn ông kia, bởi vì
gia tộc độc ác kia!” Việt Phong gần như rít gào, rống giận.

“Nhưng Tiểu Phi thì sao, còn Tiểu Phi thì sao?”

Cô giáo vừa dứt lời, trong phòng lại tĩnh lặng đến dị thường.

Không, sẽ không… Tôi phe phẩy đầu, không muốn chứng thực sự suy đoán trong lòng
mình.

“Tiểu Phi thì sao đây, Tiểu Phi là vô tội, tại sao cháu, tại sao lại lợi dụng
nó để đả kích Đường Diệc Diễm, cháu thậm chí còn từ bỏ cả cơ hội đi du học để
tới ngôi trường này tiếp cận nó. Từ đầu tới cuối, cháu chỉ biến nó thành một
quân cờ dùng để đối phó với Đường Diệc Diễm, đối phó với người anh cùng cha
khác mẹ của cháu…”

Không…

“Ba…” Bình hoa đặt trên hành lạng bị tôi đụng vào, đột ngột vang lên tiếng
động, vọng lại trong không gian tĩnh mịch này.

Nát, tất cả đều vỡ nát!

Tôi mờ mịt nhìn chằm chằm hai khuôn mặt đang thất kinh trước mắt, tất cả đều đã
xong, kết thúc rồi!

“Tiểu Diệp…” Trần Việt Phong thử tiến đến gần tôi, trên mặt có kinh ngạc, có
khủng hoảng, có áy náy…

Áy náy? Có sao? Anh tàn nhẫn kéo tôi vào cuộc chiến tranh của bọn họ mà còn có
thể áy náy sao?

Tôi bỗng nhiên rất muốn cười bởi vì sự ngu xuẩn của chính mình, tôi nên oán
trách ư? Cuối cùng, người mà tôi tin tưởng nhất cũng lừa dối tôi.

“Tiểu Diệp, em nghe anh giải thích đã…”

“Giải thích cái gì? Giải thích anh đã lợi dụng tôi như thế nào à?” Tôi nắm chặt
tay, nghiến răng nghiến lợi nhìn anh ta, không, tôi không muốn nghe. Tôi không
thích nghe…

“Đúng vậy, ngay từ đầu anh chỉ muốn lợi dụng em, anh muốn đả kích Đường Diệc
Diễm, anh muốn trả thù hắn, anh hận người đàn ông kia, càng hận con của ông ta
hơn. Là bọn họ hại anh và mẹ anh, là người đàn ông vô trách nhiệm đó đã khiến
mẹ anh đêm nào cũng phải rơi lệ, còn Đường Diệc Diễm, nhược điểm duy nhất của
Đường Diệc Diễm cũng chỉ có em, cho nên anh đã tính kế với hắn, hãm hại hắn…”

“Đủ rồi…” Tôi nghe không nổi nữa, âm mưu, tất cả chỉ là âm mưu. Ngay từ đầu, từ
đầu tới cuối… tôi chỉ là quân cờ, chỉ là quân cờ bị người ta đùa bỡn!

“Tiểu Diệp… nhưng là anh tính toán hết thảy, lại tính không nổi anh sẽ yêu em,
anh thật sự yêu em…” Trần Việt Phong bắt lấy bả vai của tôi, đau đớn nhìn tôi,
hai mắt trở nên đỏ ngầu: “Anh thật sự yêu em…”

“Yêu…” Tôi buồn cười nhìn anh ta, đây là yêu sao? Ném tôi cho một người đàn ông
khác, đây là yêu sao?

“Anh biết không? Đường Diệc Diễm từng nói, nếu… nếu tôi không xuất hiện trước
mặt hắn, hắn sẽ buông tha cho tôi. Nhưng chính màn đua xe có tính toán kia lại
ném tôi về phía hắn, ném tôi về phía ác ma, là anh, chính anh đã tự tay đẩy tôi
xuống địa ngục, anh còn nói yêu tôi, còn dám nói yêu tôi sao…” Tôi hướng về
phía anh ta rống to, hét chói tai, chống đẩy: “Anh cút đi, cút đi…”

“Tiểu Diệp…” Trần Việt Phong gắt gao ôm lấy thân mình đang run rẩy của tôi
không buông!

“Cút ngay…” Tôi giãy dụa. “Đừng đụng vào tôi, các người đều khiến tôi ghê tởm…”

“Tiểu Phi…” Cô giáo nhìn hai chúng tôi đang giằng co trên hành lang, cũng bắt
đầu có người vây xem. “Việt Phong, hai đứa từ từ nói chuyện đã, đừng kích
động…”

“Tôi và anh không có gì để nói hết, Trần Việt Phong, từ nay về sau chúng ta
nhất đao lưỡng đoạn!” Tôi giãy khỏi anh ta, xoay người chạy đi, nước mắt bắt
đầu lăn dài.

“Tiểu Diệp…!”

Chấm dứt đi! Chấm dứt cơn ác mộng này đi…!

Nếu thật sự chỉ là một cơn ác mộng thì hãy để nó chấm dứt hoàn toàn đi! Tôi
cuộn mình trên giường ký túc xá, không nói một lời, không ăn không uống, tựa
như người đã chết, không còn hơi thở!

Ký túc xá cũng chẳng có ai, mọi người đều về nhà, còn tôi…

Tất cả mộng mơ, tất cả sự chờ đợi đều đã kết thúc, tôi còn lại gì, tôi có được
thứ gì sao?

Di động không ngừng vang lên, tôi không nhận.

Cửa ký túc xá bị gõ vang khắp, tôi không mở.

Tôi không muốn lại bị thương tổn, cũng không muốn nghe lời nói dối.

Bọn họ thật đúng là anh em, một ác ma thực sự và một ác ma đội lốt thiên sứ!

Còn tôi chỉ là quân cờ để tranh đấu, chỉ là một thứ công cụ của người ta.

Từ đầu tới cuối, tôi cái gì cũng không phải!

Nước mắt có phải đã cạn rồi không? Tại sao trong lòng giống như bị xé rách, mà
nước mắt lại không hề rơi?

Trần Việt Phong, anh thật độc ác!

Tôi từng nghĩ rằng anh là lý do duy nhất để tôi tồn tại. Bây giờ, anh lại khiến
tôi ngay cả thở cũng thấy đau.

Anh xem tôi là cái gì?

Tôi là nhược điểm duy nhất của Đường Diệc Diễm ư, tôi sao?

Nếu anh dùng tình làm tổn thương Đường Diệc Diễm, vậy thì anh cũng đã dùng
chính thứ đó để thương tổn tôi, thương tổn linh hồn vốn đã không chịu đựng nổi
của tôi, anh so với Đường Diệc Diễm còn độc ác hơn, còn đáng sợ hơn!

Tôi sẽ không tha thứ cho anh, cả đời này!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+