Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 36 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đường Diệc Diễm không
chút để ý tới khẩu vị của tôi như thế nào, cứ một mực đút cháo cho tôi. Hắn từ
từ múc, đặt ở bên môi nhẹ nhàng thổi, rồi mới đưa đến miệng của tôi. Tôi hé
miệng, nuốt xuống, nhíu mi.

Hắn lại từ từ đút, cứ lặp lại như vậy, đến khi tôi ăn hết chén cháo hắn mới
chịu dừng lại.

Ngồi bên người tôi, Đường Diệc Diễm nắm cổ tay của tôi, mềm nhẹ mơn trớn miệng
vết thương đã đóng vảy, trên da thịt lưu lại một vết sẹo dữ tợn . Bác sĩ nói
vết dao này quá sâu, không thể khôi phục, chắc chắn sẽ để lại sẹo.

Một vết sẹo vĩnh viễn nhắc nhở tôi Việt Phong đã mất .

“Không được khóc, không được vì hắn rơi một giọt nước mắt!” Đường Diệc Diễm lau
nước mắt cho tôi, giọng trầm thấp, chua xót nói.

Tôi cắn môi: “Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy?”

“Vậy còn em?” Đường Diệc Diễm phẫn hận nhìn tôi. “Em một dao hung hăng tự sát
như vậy, em không tàn nhẫn sao?” Sự đau đớn trong mắt hắn làm tôi không đành
lòng nói tiếp, đành nhịn xuống, nghiêng đầu.

“Anh có biết… Việt Phong là người thân của anh không?” Tôi cúi đầu, thì thào.

“Người thân?” Đường Diệc Diễm nhướng mày, giọng điệu lãnh đạm: “Nếu định em nói
hắn cũng là con của ba anh, thì gần đây anh mới biết.”

Tôi ngẩng đầu, sao hắn có thể lạnh lùng như vậy, dù sao họ cũng cùng huyết
thống. Có lẽ, Viêt Phong đã hãm hại hắn, nhưng người đã đi rồi, tất cả ân oán
thù hận cũng nên xóa bỏ.

Đường Diệc Diễm khẽ nhếch miệng, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. “Duyệt Duyệt, nếu em
cũng ở trong nhà anh, em sẽ hiểu. Trong mắt người Đường gia chỉ có đồng minh và
kẻ thù, không có người thân…”

“Còn tôi?” Tôi nâng mẳt. “Còn tôi? Tôi là đồng minh hay là kẻ thù?”

Đường Diệc Diễm chua xót cười nhẹ, bất đắc dĩ lắc đầu: “Em biết rõ trong lòng
anh, em là ngoại lệ, cần gì phải hỏi anh!”

Trái tim tôi khẽ run lên.

Hắn dường như đã thay đổi, có lẽ, tôi chưa từng để ý tới hắn, cho nên mới không
phát hiện hắn cũng có một vài ưu điểm.

Ưu điểm?

Tôi vì suy nghĩ này của mình mà cảm thấy kinh ngạc trong lòng, tôi lại dùng từ
như vậy để hình dung hắn, hình dung về kẻ đã từng là ác ma trong mắt tôi?

“Sao vậy, không thoải mái sao? Hay là đứa nhỏ?” Đường Diệc Diễm thấy tôi nhíu
mi không nói bèn chuyên chú nhìn tôi, sự trìu mến trong mắt làm cho người ta
đau lòng.

Tôi bình thản lắc đầu: “Chỉ là mệt mỏi thôi…”

Đường Diệc Diễm nhíu chặt mày, khẽ buông tôi ra, đỡ tôi nằm xuống thật cẩn
thận.

“Mang thai không nên suy nghĩ linh tinh, chịu khó chăm sóc cơ thể!” Đường Diệc
Diễm dặn dò tôi.

“Anh cảm thấy đứa nhỏ này nên được sinh ra sao?” Tôi vẫn là miệng nhịn không
được mà mở miệng hỏi, tôi biết sẽ chọc giận hắn, nhưng bất luận đứa nhỏ này
được sinh ra trong tình huống nào, gia tộc Đường Diệc Diễm cũng sẽ không chịu
thừa nhận, ông hắn sẽ vì danh dự của gia tộc. Nếu vậy, thay vì để nó sinh ra
trong đau khổ, có lẽ tàn nhẫn phủ quyết quyền lợi sinh tồn của nó cũng là một
loại giải thoát.

Quả nhiên, mặt Đường Diệc Diễm biến sắc, hắn nói: “Sao rồi, lúc này vẫn còn
muốn bảo vệ “em trai” đáng thương của tôi sao? Không muốn con của tôi? Tôi nói
cho em biết, em từ đầu tới cuối đều là của tôi, là của Đường Diệc Diễm này, anh
muốn như thế nào sẽ như thế đó!”

Tôi nhắm mắt lại, không muốn giải thích, kinh nghiệm nói cho tôi biết như vậy sẽ
chỉ làm cho Đường Diệc Diễm càng thêm xuyên tạc ý tứ của tôi.

Nhưng sự trầm mặc của tôi lại làm hắn càng thêm táo bạo, dáng vẻ dịu dàng vừa
rồi của hắn đã nhanh chóng biến mất, hắn túm láy khuỷu tay bị thương của tôi,
ác ý chạm vào miệng vết thương vừa mới phục hồi.

Tôi cắn răng chịu đau, nhìn miệng vết thương bị hắn đè xuống đang bắt đầu tràn
ra máu, đau lòng!

“Diệp Sương Phi, em vì hắn tự sát tôi đã không tính sổ với em, em lại được một
tấc muốn thêm một bước, em tưởng em là ai, tôi căn bản chỉ lo lắng cho đứa nhỏ,
em muốn chết cũng phải sống, sau khi sinh đứa nhỏ xong, tùy em!” Dứt lời, hắn
tuyệt tình hất tay tôi ra, lạnh lùng nhìn vết máu trên miệng vết thương .

Hóa ra là vậy, hắn đối với tôi tốt như vậy là vì đứa nhỏ, vì trong bụng tôi có
đứa nhỏ của hắn, tôi cay đắng lắc đầu, nếu không sẽ như thế nào, thật đúng là
tưởng mình là ai rồi? Liên tục phản bội mà còn muốn có được sự thương xót sao?
Buồn cười…

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ bảo vệ tốt cho con của anh…”

Đường Diệc Diễm yên lặng nhìn tôi rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh, cửa phòng
bị sập mạnh lại.

Hắn đi rồi, tôi mới để cho nước mắt của mình rơi xuống. Đường Diệc Diễm trước
kia luôn coi tôi như món đồ chơi để phát tiết, còn bây giờ lại biến thành công
cụ sinh sản sao? Mấy ngày sau đó, Đường Diệc Diễm đều không đến, nhưng phòng
bệnh của tôi không thiếu người ra kẻ vào. Lúc là hộ lí, khi lại bác sĩ, sau đó
là chuyên viên dinh dưỡng, chuyên viên mát xa, thầy châm cứu, còn cả hộ sinh…
mỗi một người đều đảo qua đảo lại trước mắt tôi, khiến tôi mệt đến nỗi ngay cả
mí mắt cũng chống đỡ không nổi.

Xem ra, Đường Diệc Diễm quả thực rất quan tâm đứa con bảo bối của hắn!

Tôi tự giễu nghĩ, trong ngực lại dâng lên một trận hốt hoảng. Tôi ôm ngực, bàn
tay khẽ chạm tới cần cổ lạnh lẽo.

Việt Phong… tôi vuốt sợi dây chuyền, tâm tình trong nháy mắt ngã xuống đáy cốc.
Việt Phong, anh ở thế giới bên kia có khỏe không? Nhìn cây lá bên ngoài cửa sổ,
bất tri bất giác, mùa xuân đã đi xa, mùa hè nóng bức cũng sắp trôi qua, tiếp
theo chính là mùa thu tiêu điều! Cái gì cũng sẽ có mùa thu của nó.

“Thủ đoạn của cô càng ngày càng cao đấy!” Một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên
trong phòng bệnh. Tôi giật mình, không cần ngẩng đầu cũng biết người tới là
thần thánh phương nào, kẻ tự tay bồi dưỡng ra ác ma, tôi nên xưng hô với ông ta
thế nào đây nhỉ? Ma vương? Diêm La?

“Cám ơn khích lệ của ông! Tiếc là tình trạng tôi bây giờ không thể đứng dậy
nghênh đón rồi!”

Đường Triết Lý vì sự đùa cợt trên mặt tôi mà xa xẩm mặt mày, dùng sức chống
mạnh chiếc gậy.

Có lẽ việc tôi chọc giận ông ta hết lần này đến lần khác đã khiến cho phần
người còn sót lại của ông ta cũng biến mất, nhìn vẻ mặt kia, tôi sẽ không hoài
nghi ông ta muốn ăn luôn cả xương cốt của tôi, uống máu tôi.

Ông ta đối với tôi căm thù đến tận xương tuỷ, tôi cũng đối với ông ta không có
chút hảo cảm.

Cũng như nhau cả thôi!

“Lập tức bỏ đứa nhỏ đi, xoá sạch thứ đồ nghiệt chủng này!” Không cần hoài nghi
ông ta thần thông quảng đại thế nào mà biết được tin tôi mang thai, ông ta luôn
có cách riêng. Hơn nữa lần nào cũng đi thẳng vào vấn đề.

Nhưng khi ông ta mắng đứa nhỏ trong bụng tôi là nghiệt chủng, tôi nghĩ là tôi
đã nhìn ông ta với ánh mắt căm hờn. Nghiệt chủng? Ông ta có tư cách gì mà nhục
nhã đứa nhỏ như vậy, dám nhục nhã con tôi!

“Đường tổng, nếu hôm nay ông tới là để nhục nhã tôi, vậy thì mong ông thông
cảm, tôi không có kiểu ham mê mắng mỏ người khác!” Nghiệt chủng, ông ta chớ
quên, đứa nhỏ này chảy một nửa huyết thống của Đường gia. Tuy rằng tôi cũng
chẳng ham hố gì, nhưng đây là chuyện không thể không bị cuốn vào.

“Được lắm… Diệp tiểu thư quả nhiên rất có bản lĩnh. Ta muốn nhìn xem, ai còn có
thể giúp cô!” Đường Triết Lý nói xong, nặng nề đập cây gậy trên mặt đất. Cửa
phòng bệnh lập tức có mấy tên đàn ông cao lớn vào, vây quanh tôi.

“Các người muốn làm gì?” Chẳng lẽ thật sự không có luật pháp sao? Nơi này là
bệnh viện, ông ta sao có thể muốn làm gì thì làm!

Có lẽ tôi đã quá coi thường năng lực của ông ta, Đường Lriết lý nháy mấy người
đàn ông kia, họ lập tức không chút kiêng nể nào mà dựng tôi từ trên giường dậy.

“Bỏ ra… buông ra…” Ông ta muốn làm gì? Tôi sợ hãi gào to, mọi người quanh phòng
bệnh đều nhô đầu ra nhưng sau đó lại sợ hãi rụt trở về.

Cứu tôi, cứu tôi, ai đó tới cứu tôi…

“Đường tổng…” Bác sĩ khó xử nhìn Đường Triết Lý.

“Bác sĩ Lý…” Tôi hướng ánh mắt cầu xin về phía ông ấy. Hãy cứu tôi!

“Lập tức đi chuẩn bị, lấy đứa nhỏ trong bụng ra!” Sắc mặt Đường Triết Lý không
chút thay đổi, cũng không thèm liếc tôi một cái, chán ghét mở miệng.

“Nhưng còn… Đường thiếu gia…”

“Nhớ rõ cho ta, ai mới là chủ nhân thực sự!”

“Vâng… Vâng… Đường tổng!” Sự thoả hiệp của bác sĩ khiến tôi tuyệt vọng nhắm mắt
lại,  ông ta thật sự nói được thì làm được, quá độc ác!

Không, tôi không muốn!

Tôi cắn chặt môi, tim run lên, nhân lúc họ không để ý, nặng nề đạp lên chân một
tên, rồi lại đá thêm một cước. Gã lập tức đau đến mức phải buông ra.

Chính là lúc này! Tôi liều lĩnh chạy về phía cửa phòng.

Không, không được, tôi muốn đứa nhỏ này, giờ khắc đó, tôi rốt cuộc cũng hiểu ra
rằng tôi muốn đứa bé, tôi muốn nó!

Tôi muốn bảo vệ đứa nhỏ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+