Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 2 – Tội ác báo thù ) – Chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ba năm, có thể đã có rất
nhiều thứ thay đổi, bao gồm một con người và cả linh hồn của người đó.

Thứ vẫn không thay đổi
là thành phố này, thành phố tội ác, vẫn phồn hoa và phù du như trước. Người ta
sinh sống, giãy dụa trong cái thành phố xa hoa đầy truỵ lạc này, phủ phục dưới
tất cả mọi vật chất hư ảo, không thể tự thoát ra được.

Không thay đổi còn có
một người đang say ngủ, một linh hồn vĩnh viễn không thể yên nghỉ, chờ người
đến giải thoát.

Tôi gỡ kính mát xuống,
để lộ ra khuôn mặt không chút cảm xúc, thần thái được che dấu dưới bộ trang
phục màu trầm. Tôi buông bó hoa, nhìn chăm chú khuôn mặt có nụ cười sáng lạn
trước mắt.

Việt Phong, em đã trở
về!

Kẻ mang tội đã tiêu dao
lâu lắm rồi, bây giờ là thời điểm dành cho sự trừng phạt.

Ba năm, đủ dài. Mỗi một
điểm áy náy, em đều tự khiển trách mình qua từng đêm, em nhất định bắt hắn phải
trả lại!

“Tiểu… Phi!” Một giọng
nữ mang theo sự kinh ngạc vang lên bên tai tôi. Tiếp theo, một đôi tay kích
động bắt lấy hai vai của tôi. “Tiểu Phi, thật là em?”

“Cô giáo!” Tôi nhẹ nhàng
gật đầu, không có một chút biểu tình. Đây là thói quen trong suốt ba năm qua
của tôi, thói quen thờ ơ, thói quen bị người ta mắng là máu lạnh!

“Tiểu Phi… Cô hỏi thăm
khắp nơi mới biết được cả gia đình em đều đi Mĩ.” Trên mặt cô giáo là sự kích
động khôn xiết.

“Em cũng đến thăm Việt
Phong sao?” Cô giáo quay đầu, ánh mắt chợt ảm đạm. “Nhiều năm như vậy rồi, thật
khổ cho em phải nhớ rõ!”

Đương nhiên phải nhớ rõ!
Ba năm qua, tôi không có lúc nào là không nhớ rõ, nhớ rõ Việt Phong vì tôi mà
chết, nhớ rõ Việt Phong bị chết không minh bạch. Nhớ rõ…

“Cô giáo, Việt Phong ở
trên thiên đường nhất định sẽ tốt!” Nhất định như vậy!

“Ừm, Tiểu Phi…” Ánh mắt
của cô giáo bắt đầu trở nên hồng hồng, giọng nghẹn ngào,cô cúi đầu, và ở phía
sau cô bỗng xuất hiện người mà cả đời này tôi cũng không nghĩ tới.

Hắn đến sám hối sao?

Không! Sẽ không! Hắn là
Đường Tỉ Lễ, một ác ma làm ra vẻ đạo mạo.

Hắn vẫn cười đến ôn hòa
như trước, bây giờ xem ra nó đã như một biểu tình cố định được khảm trên khuôn
mặt hắn.

“Diệp… tiểu thư!” Nhìn
thấy tôi, hình như hắn rất giật mình, sau đó lập tức làm ra vẻ vô cùng kinh hỉ.
Tất cả thoạt nhìn đều là thông thuận, tự nhiên, che giấu sự giả dối đến hoàn
hảo.

“Đường tiên sinh, đã lâu
không thấy!” Tôi yên lặng nhìn hắn, cười cười, nụ cười thiện ý.

Dối trá là thứ giúp tôi
đạt được những thành quả thuận buồm xuôi gió suốt ba năm.

Nếu muốn đối phó với ác
ma, nhất định phải biến thành ma quỷ!

Thiên sứ vĩnh viễn chỉ
là vật hi sinh cho ác ma. Vì thế, tôi cũng đem linh hồn bán cho quỷ dữ.

“Hai người quen nhau
sao?” Cô giáo giật mình nhìn chúng tôi lễ phép bắt tay nhau, ánh mắt đang nhìn
Đường Tỉ Lễ có nhu tình mà tôi chưa bao giờ thấy. Hắn rút tay về, ôn nhu nhìn
cô. “Ừ, quen chứ!”

Trong nháy mắt, tôi đã
hiểu được tất cả… sự thẹn thùng của một cô gái…

Đường Tỉ Lễ, ngươi thật
sự là lợi hại, giết chết thân nhân của người ta, ngươi còn có thể thản nhiên
tán tỉnh dì của Việt Phong. Ta nên bội phục sự không biết sợ của ngươi, hay là
sự âm hiểm của ngươi đây! Xem ra, suốt ba năm qua lương tâm của ngươi cũng
chẳng có chút tự trách nào, một chút cũng không có!

Nếu vậy, hãy để ta tới
nhắc nhở nó thức tỉnh đi!

Điện thoại của tôi reo
lên.

“Cô giáo, đây là số điện
thoại của em, bây giờ em có việc gấp, nếu rảnh cô hẹn em ra ngoài nói chuyện
sau được không?” Nhất định còn có thể gặp lại, Đường Tỉ Lễ!

“Ồ, vậy sao? Được rồi,
Tiểu Phi… Hãy cố chăm sóc tốt cho bản thân mình!”

“Dạ, cảm ơn cô!” Em sẽ
sống tốt, rất rất tốt, bởi vì tên đầu sỏ gây ra mọi chuyện còn chưa bị trừng
phạt!

“Đường tiên sinh,
vậy…sau này gặp lại!”

“Được, Diệp tiểu thư…
Nếu có rảnh thì hẹn với Diệc Diễm đi!”

Quả nhiên, khi tôi nghe
xong câu nói của hắn, thân mình chợt cứng đờ. Tôi quay đầu, thấy hắn cười đến
thản nhiên, tựa như chỉ là vô tình nói ra.

Tôi đột nhiên cười:
“Đương nhiên, bạn bè thì nên tụ họp!”

oOo

Ban đêm, đô thị lại thay
một tấm áo khoác bằng ánh sáng như ngọc. Một chiếc xe thể thao màu đen chạy như
bay trên đường lớn, mạo hiểm xẹt qua rất nhiều chiếc xe khác. Dọc theo đường
đi, tiếng phanh xe bén nhọn đột ngột vang lên giữa trời đêm, kéo theo đó là một
loạt tiếng mắng nhiếc của mọi người. Nhưng chiếc xe thể thao kia vẫn không có
chiều hướng ngừng lại mà càng tỏ ra hăng hái, trên xe căn bản chính là một kẻ
không cần mạng sống!

Tôi theo gương chiếu hậu
nhìn chiếc xe thể thao đang phóng tới ngày càng gần kia, lạnh lùng nói: “Tới
rồi sao?” Sau đó thong dong khởi động xe, nắm chặt tay lái, nhìn mũi xe đang
tới gần.

Khóe miệng khẽ cong lên,
tôi đẩy mạnh chân ga, lốp xe ma sát với mặt đường tạo nên tiếng rít vang đến
tận trời. tôi xoay mạnh vô lăng, dưới lốp xe toát ra một làn khói trắng, xe lao
thẳng ra mặt đường, ngang ngạnh, đơn độc mà phóng đi, chiếm giữ vị trí trung
tâm ngay giữa đường lớn. Lúc này, xe thể thao màu đen kia cách tôi còn chưa đến
mười thước. Nó nhanh chóng vọt lên, không hề giảm bớt tốc độ, trên xe truyền
đến tiếng phụ nữ thét chói tai…

Đối phó với kẻ điên thì
so với hắn phải càng điên cuồng hơn.

Tôi không tắt máy, thân
xe bắt đầu xoay trên đường cái, chuyển hướng theo chiếc xe thể thao kia. Tôi
lập tức phóng nhanh đuổi theo nó, nếu cả hai đều không thỏa hiệp, như vậy thì
sẽ lưỡng bại câu thương!

Thỏa hiệp, tôi tuyệt đối
sẽ không!

Cuối cùng, trong thời
khắc chỉ mành treo chuông, xe thể thao màu đen rốt cục cũng xoay tay lái, hai
chiếc xe mạo hiểm xẹt qua nhau.

Vừa lòng nhìn chiếc xe
thể thao kia quặt vào hướng bồn hoa trung tâm, tôi cười cười, tắt máy, mở cửa
xe, tao nhã dựa vào thân xe, ung dung nhìn hai bóng người chui từ trong xe thể
thao ra.

“Diệp Sương Phi, chị
đúng là đồ điên!” Chật vật đi về phía tôi, chàng trai cao lớn có gương mặt đẹp
ấn tượng, môi hồng răng trắng, dáng vẻ giống như mỹ nam đang thịnh hành đương
thời, đáng tiếc, cũng chỉ là tên không nói lý, còn thường xuyên mắng người khác
là máu lạnh!

“Lão gia muốn cậu trở về
tron hôm nay!”

“Trở về làm gì? Lão già
sắp toi rồi à? Trở về để chia tài sản chắc?” Không chút để ý sẽ quấy nhiễu tới
tôi, Giang Minh vững vàng đứng bên cạnh, thuần thục rút ra một điếu thuốc, thản
nhiên nhả khói.

Tôi nhíu mi, chán ghét
mùi này. “Hôm qua bác sỹ riêng của gia đình vừa khen thân thể lão gia nhà cậu
vẫn còn tốt! Tôi nghĩ cậu sẽ không thể được như ý nguyện trong một thời gian
rồi. Dù sao, cậu còn chưa đủ mười tám tuổi, căn cứ theo luật thừa kế, tất cả
tiền bạc của cậu đều sẽ được giao cho người giám hộ tiếp quản!” Cậu ta dám nói
ra, tôi đương nhiên dám trả lời, vẫn là nghiêm túc một chút.

Không hề tỏ ra ngạc
nhiên, Giang Minh nặng nề cười cười. “Đừng quên nha nàng, chỉ còn một tháng nữa
là tôi đã đủ mười tám tuổi, đến lúc đó tôi chính là người thừa kế duy nhất của
ngàn triệu tài sản, có hứng thú nịnh bợ tôi một chút không?” Cậu ta quay đầu,
nhíu mày, trên mặt lộ ra một chút tươi cười sáng lạn, đáng yêu làm cho người ta
nhịn không được muốn xé bỏ gương mặt tưởng như vô tà kia.

Tôi lạnh lùng liếc cậu ta
một cái. “Nếu nhất định phải thế, tôi nghĩ nên trực tiếp nịnh bợ  lão gia
của cậu, hiệu quả đảm bảo sẽ tốt hơn!” Nói xong, tôi mở cửa xe, khởi động.
“Theo tôi đi đi!”

Giang Minh dang hai tay
ra, mất hứng nhún nhún vai, ngồi vào bên người tôi, ra vẻ bi thương: “Cô nàng
máu lạnh này, uổng công tôi hết lần này đến lần khác thuyết phục chị, chị không
có trái tim sao?”

Tôi siết chặt tay lái,
không nói câu gì, trong đầu hiện lên hình ảnh quen thuộc.

Mắt thoáng nhìn đến bóng
người đang tiến gần về phía chúng tôi, tôi hảo tâm nhắc nhở Giang Minh: “Ồ! Bạn
gái cậu có vẻ như đang rất tức giận?” Tôi trào phúng hừ hừ, lại đổi người mới?
Hôm trước vẫn là cô gái tóc vàng mắt xanh.

Giang Minh vòng hai tay
dựa vào lưng ghế, thản nhiên nói với vẻ tự đắc: “Thứ nhất, trừ chị ra, không có
cô gái nào tỏ ra tức giận với tôi, bọn họ đều là một bộ dáng ngoan hiền. Thứ
hai, bạn gái chính là cô ta tự xưng hô, một chút trò chơi kích thích đã sợ tới
mức hét chói tai, thật không thú vị!”

Một chút kích thích? Tôi
nghĩ nếu không phải gan dạ sáng suốt hơn người, đối mặt với tình cảnh như vậy,
chỉ sợ là rất khó ngồi yên mà trong lòng không hoảng loạn.

“Cho nên mới nói…” Giang
Minh bỗng nhiên nhích người tới, nhìn tôi, khóe miệng cong lên cười: “Cũng chỉ
có động vật máu lạnh như chị mới thích hợp với tôi, tôi cũng không ghét bỏ chị
già nha, cho nên chị cũng đừng tự ti!” Cuối cùng, cậu ta làm bộ sẽ vòng tay qua
ôm tôi.

Lúc này, cô gái kia cũng
đã chạy tới, gõ gõ cửa kính xe, còn tăng thêm lực, hung tợn trừng mắt nhìn tôi.
Cùng lúc đó, Giang Minh vừa vặn đặt tay lên vai tôi, khuôn mặt mềm mại đáng yêu
trong nháy mắt bỗng dấy lên liệt hỏa.

“Mặc kệ cô ta đi!” Giang
Minh ấn nút mở cửa kính xe, hướng về phía cô gái cúi chào rồi lại nhìn tôi.
“Tôi đã nói rồi, cô ta không phải là bạn gái của tôi, không cần để ý tới!”

Thật đúng là tuyệt tình!

Bên ngoài, khuôn mặt
xinh đẹp của cô gái chợt biến đổi, ấm ức nhìn Giang Minh, không quên thuận tiện
nhìn chằm chằm tôi, sau đó cô đơn lui lại.

“Không tệ, cũng là một
cô nàng chơi đẹp!” Không nghĩ rằng cô gái đó lại dễ dàng thỏa hiệp như vậy,
Giang Minh như thể gặp chuyện lạ gật gật đầu, nhưng giọng điệu lại có một chút
nuối tiếc.

Nhưng còn chưa kịp phản
ứng…

“Ba” một tiếng nổ, cửa
sổ phía sau xe bị một khối đá hung hăng tạp đến, kính thủy tinh vỡ thành từng
mảnh nhỏ, phân tán khắp xung quanh. Chúng tôi nhanh nhẹn tránh được, ngẩng đầu,
trước mắt là khuôn mặt tức giận đỏ bừng bừng của cô gái kia, môi đỏ mọng chu
lên, phẫn hận nhìn bên trong xe một đôi “cẩu nam nữ”, tay phải còn có một khối
đá lớn, thật đúng là nghi ngờ, thân mình cô ta gầy yếu như vậy, sao có thể ra
tay mạnh đến thế!

“Đây là sự  ngoan
hiền mà cậu nói?” Tôi lầm bầm một tiếng, nhanh chóng đạp chân ga, xoay vô lăng,
rời đi ngay lúc cô gái kia cầm đá ném về phía chúng tôi.

Phía sau lập tức vang
lên tiếng chửi rủa đầy trời, trên mặt kính chiếu hậu, cô gái cởi giầy đáp
về phía xe chúng tôi, lớn tiếng nguyền rủa, khóc kêu!

“Lòng của phụ nữ thật
đúng là như kim dưới đáy biển!” Trên mặt kẻ đầu sỏ gây nên chuyện có một chút
chật vật, nhưng một lát sau lại làm bộ như bừng tỉnh đại ngộ, vô tâm không
quản!

“Một ngày nào đó, cậu sẽ
vì cây kim nào đó mà thương tích đầy mình!” Ông trời mau phái một cô gái xuống
chỉnh cậu ta đi, kẻ cuồng vọng này!

“Duyệt Duyệt, vẫn là chị
tốt nhất!” Hắn cười hì hì tới gần tôi, thân mình cao lớn làm ra vẻ buồn cười,
dựa trên vai tôi. Tôi xoay mạnh vô lăng, xe nhanh chóng quay ngược trở lại,
thân mình Giang Minh bị hất ra, nặng nề đánh vào cửa xe.

“Đau… Chị đúng là động
vật máu lạnh!” Hắn vuốt vuốt phía sau lưng, đau đến nhe răng trợn mắt.

“Tôi không có hứng thú
với kẻ biến thái!” Tôi cũng không thèm nhìn xem cậu ta thế nào.


tiểu tử!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+