Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 2 – Tội ác báo thù ) – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một lát sau về tới Giang
trạch, xú tiểu tử đã bị “mời” vào thư phòng của lão gia, tôi mừng rỡ thanh
nhàn, trở lại phòng, bật máy tính lên, tiếp tục xem tư liệu.

Cửa bị đẩy mạnh ra,
không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. “Lại làm phiền, còn chưa được năm phút
đâu?”

Giường cạnh bàn bị lõm
sâu xuống, Giang Minh nằm trên giường, khó giấu được vẻ mặt uể oải, thì thào tự
nói: “Tôi nói chị này, chờ tôi trưởng thành, chị gả cho tôi là được rồi, nói
không chừng lão già kia sẽ phá lệ ca ngợi tôi một lần, dù sao ông ta
cũng coi trọng chị như vậy!”

“Pháp luật Trung Quốc
chưa đủ 18 tuổi là không thể kết hôn!” Tay
nhấp chuột, tôi thờ ơ nói, ánh mắt cũng chưa hề dời khỏi màn hình, những
câu như vậy của hắn tôi đã nghe quá nhiều. Hắn chỉ thích hồ ngôn loạn ngữ.

“Đó là nói nếu đủ tuổi,
chị đồng ý gả cho tôi không?” Giang Minh đang nằm ngửa bỗng ngồi dậy, thần thái
sáng láng nhìn tôi, trong mắt tràn đầy niềm vui sướng.

“Ừ… kiếp sau!”

“…” Giang Minh lại nằm
trở về giường, một lát sau: “Vậy cũng tốt, kiếp sau tôi sẽ lấy chị!” Dứt lời,
đôi chân thon dài của hắn nhàn nhã vắt lên nhau.

“Giang Minh…” Tôi tạm
ngừng, thở dài, nhíu mày. “Cậu không quên ước định lúc trước của chúng ta chứ?”
Lúc đầu đã nói là hỗ trợ nhau, cả hai chúng tôi đều đồng ý!

“…Đương nhiên là nhớ!”
Giọng nói của hắn nặng nề vang lên trong không khí.

“Chỉ là, không muốn chị
phải sống vất vả như vậy!”

Vất vả? Tôi  thật
sự quá vất vả sao? Tôi đã không còn là Diệp Sương Phi trước kia, tôi có thể nắm
giữ vận mệnh của chính mình, tôi sống thật sự vất vả ư?

Có thể…!

Tập đoàn Giang Nguyên,
bá chủ ngành điện tử của thành phố này, đang hợp tác cùng tập đoàn Đường thị
xây dựng các công viên và khu nghỉ mát quốc gia ven biển cao cấp nhất.

Tin tức này giống như
một quả bom nổ mạnh trong thành phố, hai đại tập đoàn hàng đầu liên thủ, mang
đến hiệu quả và lợi ích kinh tế, khiến thị trường chứng khoán sôi sục suốt một
thời gian dài.

Bất đắc dĩ nhìn hai bóng
người trước mắt, mắt tôi sắp trắng dã, động tác thật đúng là nhanh, tôi đi về
phía bọn họ, kiên định, thong dong cắn môi: “Thật ngại quá, đã quấy rầy hai vị
rồi!”

“Làm trò gì đây?” Cô gái
trong lòng Giang Minh đan trong tình trạng quần áo không chỉnh, sợ hãi, xấu hổ
kéo áo lên, phẫn hận nhìn tôi.

Nhưng cô ta cũng chẳng
phản ứng quá vài phút, lại tiếp tục cuộc vui với ai kia ở góc hành lang, bộ
dáng không chút ngạc nhiên. Tôi không thể chịu đựng nổi nữa, đành mếu máo đứng
đó không nhúc nhích.

“Ryan, anh xem đồ quỷ
liều lĩnh này!” Cô gái mềm mại dựa vào lòng Giang Minh, ngón tay thon dài mơn
trớn trên ngực hắn, hờn dỗi nói! Ngón tay đỏ tươi kia tạo cảm giác như “tay
ma”!

Còn Giang Minh lại vô
cùng đắc ý dnhìn tôi, bỏ qua vẻ mặt đau lòng của người tình, không đếm xỉa đến.

Tôi rất muốn nói với cô
gái này rằng, nên đâm  móng vuốt đó vào khuôn ngực bại hoại này, rồi moi
tim hắn ra, nhìn xem rốt cuộc là màu gì. Chứ không phải ngu xuẩn đối địch với
tôi.

“Giang Minh, có chừng
mực chút đi!” Dù sao hôm nay cũng là ngày hai tập đoàn lớn tuyên bố hợp tác,
hắn cũng không thể không kiêng nể gì như thế chứ! Thật sự muốn làm lão gia tức
chết sao?

Thấy được sự cảnh cáo
trong mắt tôi, Giang Minh cười cười, đẩy cô gái kia ra, ra vẻ ấm ức. “Làm
sao bây giờ, hình như vợ tôi thật sự tức giận rồi!” Dứt lời, hắn nhào về
phía tôi làm nũng, lấy lòng, thân mình cao lớn ngoan ngoãn đi đến trước
mặt tôi. Tôi cũng lười giải thích.

Cô gái mới vừa rồi còn
mang nét mặt nắm chắc thắng lợi, giờ lại lập tức trở nên tái nhợt, bất khả tư
nghị nhìn chúng tôi, tay run lên.“Vợ… anh?

Cô ta đánh giá tôi khắp
trên dưới một lượt, tức giận đến bốc khói.“Hừ!” Xoay người, khinh thường rời
đi, tất cả động tác đều tiến hành liền mạch lưu loát!

“Cậu không thể
khống chế một chút nội tiết của cậu sao?” Tôi hất bàn tay hắn đang đặt trên đầu
vai tôi ra. Sao lại giống loài chó tùy thời động dục như vậy, ở nơi nào cũng
không thể thiếu phụ nữ!

“Biết làm sao bây giờ,
chị không để ý tới tôi, tôi lại đang trong thời kỳ trưởng thành, tinh lực tràn
đầy!” Giang Minh bày ra vẻ mặt buồn rầu, buông tay ra, còn bày đặt lí luận
như vậy.

Tên vô liêm sỉ
này, thời kỳ trưởng thành của hắn không phải từ hai năm trước vẫn diễn ra
liên tục cho tới bây giờ sao?

“Thời kỳ trưởng thành?
Vậy phiền cô gái bé nhỏ kia khắc chế một chút thú tính của cậu được không? Tôi
già rồi, thật sự không có nhiều tinh lực để thu thập cục diện rối rắm cho cậu
lần nữa đâu!” Tôi không thể nhịn được.

“Vậy được rồi, nếu bảo
bối đã nói như vậy, tôi cũng đành chịu ủy khuất một chút vậy! Trong mắt Giang
Minh lóe ra chút ánh sáng, khóe miệng xuất hiện nét cười quỷ dị, hắn bỗng nhiên
giống như bạch tuộc, đè lên người tôi, vô lại ôm cổ tôi, tôi có chống đẩy
thế nào cũng không được.

Tiểu tử này sao đột nhiên
lại làm tôi mặc kẹt như vậy?

Mà ngay khi thể xác và
tinh thần tôi còn chưa kịp ứng phó với kẻ tên đáng giận này, sau lưng bỗng vang
lên một giọng nói lạnh lẽo khiến tôi tăng nhiệt độ.

“Diệc Diễm, anh đang
nhìn gì vậy?”

Thân thể tôi cứng đờ,
tay vốn đang chống đẩy lại quên cả buông. Từ trong lòng Giang Minh ngẩng đầu
lên, xuyên thẳng vào một đôi mắt sâu như hồ, ánh sáng màu hổ phách băng hàn.

Mặt Đường Diệc Diễm
không chút thay đổi, hắn đứng cách đó không xa, lạnh lùng nhìn chúng tôi, bên
cạnh là Trương Tuyết Ngưng.

Cô ấy nhìn theo tầm mắt
của Đường Diệc Diễm, hơi dại ra, nhưng rồi lại nhanh chóng khôi phục, hướng về
phía tôi gật đầu chào hỏi.

Tôi nuốt nước miếng, cảm
giác đôi tay Giang Minh đang ôm tôi bỗng siết chặt, tôi trừng hắn, hắn bĩu môi
làm như vô tội, ý cười càng thêm sâu sắc!

“Diệp tiểu thư, đã lâu
không gặp!” Trương Tuyết Ngưng tao nhã cùng Đường Diệc Diễm đi về phía chúng
tôi, anh cũng không cự tuyệt, để mặc Trương Tuyết Ngưng dựa vào vô cùng thân
thiết.

Tôi đã quên, một năm
trước họ đã đính hôn, xem ra, tình cảm rất tốt!

“Phải, đã lâu không gặp…
Đường tiên sinh, anh khỏe không?” Liếc nhìn Đường Diệc Diễm một cái, tôi nắm
chặt tay sau lưng, lòng bàn tay thấm đầy mồ hôi.

Đừng lo lắng, cứ coi như
gặp gỡ bạn bè bình thường thôi!

Mà cũng chỉ có thể là
bạn bè bình thường!

Ba năm, dường như anh đã
đánh bại tất cả kẻ địch bên người. Đôi mắt sâu thẳm âm u, ngoài vẻ lạnh lùng,
tôi không thể tìm ra một chút sắc thái tình cảm nào khác, ngay cả khi nhìn tôi
cũng vẫn mang dáng vẻ bình thản không chút gợn sóng.

Hận tôi, chắc anh hận
tôi đến thấu xương mất rồi! Hoàn toàn hết hy vọng!

“Ừm, đã lâu không gặp!”
Khẽ nhếch miệng, ánh mắt Đường Diệc Diễm không muốn dừng trên người tôi dù chỉ
một lát, nhanh chóng dời đi. “Xem ra, Diệp tiểu thư cũng sống rất thư thái!” Anh
liếc Giang Minh một cái, giọng đầy ám chỉ.

“Đúng vậy!” Trước mắt,
Trương Tuyết Ngưng đắc ý cười. Tôi trả lời hắn.

“Ây da… sao tôi lại ngửi
thấy trong không khí có mùi là lạ, có cái gì bốc cháy sao?” Giang Minh ôm
tôi, nháy mắt mấy cái, dường như còn e thiên hạ chưa đủ loạn!

Sắc mặt Trương Tuyết
Ngưng bỗng thay đổi, Đường Diệc Diễm vẫn thờ ơ như trước, nhưng ánh mắt lại gắt
gao nhìn tôi chằm chằm!

Xú tiểu tử này hôm nay
là cố ý, tôi âm thầm dùng sức nhéo một cái vào lưng hắn, ngay sau đó hắn lập
tức thét lớn một tiếng, mặt đau đớn vặn vẹo, cứng ngắc quay đầu, gượng cười một
chút. “Anh nói… Bảo bối, lão gia chờ không kịp rồi, chúng ta đi thôi!” Dứt lời,
cũng không đợi tôi có đồng ý hay không, hắn hướng về phía Đường Diệc Diễm cười
cười, nhanh chóng kéo tôi vào trong phòng tiệc.

Phía sau truyền đến
giọng ngượng ngùng của Trương Tuyết Ngưng: “Thật đúng là một đôi thú vị!”

“Không liên quan đến
tôi!” Giọng đáp trả lạnh lùng đến trống rỗng.

Tôi hơi khựng lại một
chút, trong lòng có chút thấy vọng đang trùng xuống! Ngồi ở một góc trong đại
sảnh, khóe mắt tôi vẫn vụng trộm liếc về phía bóng dáng quen thuộc phía xa kia.
Trên đài, người phát ngôn đang liên tục trả lời phóng viên.

Đường Diệc Diễm lẳng
lặng ngồi chỗ kia, thỉnh thoảng lại cùng Trương Tuyết Ngưng thì thầm gì đó. Anh
đã thật sự thay đổi, trở nên trầm mặc, trở nên kín đáo, là trưởng thành ư?
Không bao giờ xúc động giống như trước đây nữa, cũng không bao giờ si mê một
người như vậy nữa!

“Diệp Sương Phi, hóa ra
em là người không có trái tim!”

Có lẽ anh cũng đã giấu
kín trái tim mình đi!

Cũng có lẽ, anh sẽ một
lần nữa yêu thương ai đó.

Anh và Trương Tuyết
Ngưng vốn rất xứng đôi, trai tài gái sắc!

Tôi ảm đạm hạ mi mắt,
trong lòng buồn phiền làm tôi không muốn đứng ở nơi này thêm một giây nào
nữa, đang chuẩn bị đứng dậy, một đôi tay bỗng ấn đầu vai của tôi xuống, giọng
điệu mỉa mai: “Động vật máu lạnh, ánh mắt của chị săp phun ra lửa rồi đấy, thế
này không giống chị chút nào!”

Giang Minh thản
nhiên ngồi xuống cạnh tôi, nặng nề thở hắt ra.

Hắn xoay người, khóe
miệng khẽ nhếch lên, lại là vẻ mặt cười không đứng đắn.

Tôi trừng mắt nhìn hắn
cười hì hì, quay đầu đi, không muốn hắn quan tâm, mà chủ yếu là bởi vì hắn quả
thật đã nói trúng tâm sự của tôi. Tôi đố kị, đố kị muốn phát cuồng, đố kị
Trương Tuyết Ngưng tựa vào người Diệc Diễm, đố kị khi cô ấy nhìn anh và cười,
đố kị cô ấy có thể thản nhiên ngồi bên cạnh Diệc Diễm, đố kị…

Bàn tay tôi nắm lại
thành quyền.

“Sao rồi, đến bên tôi
chữa thương đi!” Giang Minh chạm vào đầu vai tôi, hắn nhíu mày, ngón tay chỉ
vào ngực của mình. “Nơi này luôn luôn rộng mở cho em, Duyệt Duyệt tiểu thư!”

Tôi ném cho hắn một cái
nhìn xem thường, dùng tay cản thân mình đang tới gần của hắn. Hắn dừng lại,
phức tạp nhìn tôi một cái,  ánh mắt như vậy tôi chưa từng có thấy bao giờ.
Một lát sau, hắn lui người ra, tỏ vẻ không sao cả nhún vai. “Dễ
dàng tức giận như vậy sẽ không kiểm soát được đâu!”

Hóa ra, hắn đã nhìn ra
lửa giận trong mắt tôi.

“Không phải mỗi người
đều có nghĩa vụ bị cậu đùa bỡn ở trong tay!”  Lấy bỡn cợt người khác làm
vui, khoét sâu thêm nỗi đau của người khác.

Giang Minh nặng nề cười,
trong mắt có một tia chua xót, sau đó hắn ngửa người, không phản bác lại
tôi.

Mà lúc hắn dựa vào người
tôi lại vừa lúc làm cho Đường Diệc Diễm nhìn thấy, không biết từ khi nào anh đã
nhìn về nơi này, nhìn tôi chằm chằm!

Trong lòng bỗng có chút
bối rối, tôi nhắm mắt lại, cúi đầu, né tránh ánh mắt cực nóng của anh.

Anh của hiện tại so với
ba năm trước đây, càng làm tôi cảm thấy áp lực. Anh đã học được cách che giấu,
khoá toàn bộ cảm xúc ở phía sau, khiến người ta không thể nắm lấy, cũng làm cho
người ta sợ hãi.

“Tại sao chị
không nghĩ rằng tôi là thật lòng?” Giọng nói không có độ ấm của Giang
Minh bỗng vang lên trên đỉnh đầu, thân mình cao gầy của hắn ghé sát lại đây,
che khuất  ánh mắt của Đường Diệc Diễm .

Trước mắt là Giang Minh
với vẻ nghiêm túc khiến tôi phải nhíu mày.

Tôi ngẩng đầu. “Giang
Minh, gần đây cậu rốt cuộc đang làm cái quỷ gì vậy?” Tại sao, tôi càng ngày
càng không thể hiểu hắn, ba năm trước đây, hắn trôi dạt khắp nơi, tên côn đồ
luống cuống từ khi nào đã thay đổi rồi, trở nên bí hiểm, trở nên bất cần đời.
Đôi khi, trong mắt hắn lại lộ ra tia sáng dị thường  làm cho tôi cảm thấy
bất an. Hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì, thật thật giả giả trong lời nói này
rốt cuộc lại ẩn hàm điều gì?

“Có sao? Tôi vẫn vậy
mà!’  Khóe miệng giật nhẹ, Giang Minh lại khôi phục vẻ thờ ơ vốn có, hai
tay kê sau đầu. “Chị suy nghĩ nhiều quá rồi đấy, già quá đi!”

Tôi âm thầm thở dài,
không muốn truy vấn, cũng không có ý định làm như vậy. Tôi luôn dự cảm được,
nhưng không muốn biết nguyên nhân, thà rằng trốn tránh! Bốn mươi phút tuyên
bố sao lại lâu đến vậy, một bên là Giang Minh cố tình gây sự, một bên là
ánh mắt thiêu đốt của Đường Diệc Diễm nhìn tôi chằm chằm, tôi thật sự cảm thấy
như đứng đống lửa, như ngồi đống rơm.

Bởi vậy, khi màn khai
mạc chấm dứt, tôi gần như trốn ra khỏi đại sảnh bữa tiệc. Ngoài cửa,
các xe sang trọng tập hợp lại, trong đám người hỗn loạn, tôi nhìn thấy kẻ
giả nhân giả nghĩa kia. Hắn ôn hòa bắt tay mọi người, cười nói.

Là người như thế nào mới
có thể không có một chút áy náy, tàn nhẫn hủy diệt một sinh mệnh, sau đó còn có
thể thản nhiên sống như vậy.

Tôi phẫn hận cắn chặt
môi dưới. Bên cạnh, có người nào đó gắt gao nắm lấy bàn tay dang run rẩy của
tôi.

Giang Minh!

Hắn đứng bên người tôi,
cùng ánh mắt của tôi nhìn về phía Đường Tỉ Lễ.

“Nhanh thôi, tất cả việc
báo thù tội ác sắp kết thúc!”

Tôi quay đầu nhìn hắn,
gió khẽ thổi khiến vài sợi tóc của hắn bay nhẹ, nét cười kiên nghị trên khuôn
mặt kia khiến trái tim người ta đập nhanh. Ánh mắt chắc chắn giống
như đêm hôm đó, cái đêm chúng tôi gắt gao cầm lấy tay nhau ước định đồng tâm
hiệp lực!

Bây giờ là lúc tôi thực
hiện nguyện vọng của mình!

“Giang Minh, tôi đang
nghĩ, nếu ba năm trước đây tôi không nắm lấy tay cậu, cả hai chúng ta
sẽ thế nào nhỉ?”

Khóe miệng hắn khẽ động.
“Duyệt Duyệt, không giống như trước, nếu lựa chọn con đường này, vốn không có
đường lui, càng không có nếu!”

Mười tám tuổi, hắn mới
mười tám tuổi, vậy mà đã khiến người ta sợ hãi như thế. Năm đó, lựa chọn
của tôi là chính xác sao? Người đồng minh này bắt đầu làm tôi cảm thấy… sợ hãi!

Một tiểu tử mới mười tám
tuổi, giống hệt Đường Diệc Diễm năm đó, vô hình áp bách tinh thần của
người khác!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+