Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 2 – Tội ác báo thù ) – Chương 07 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cho tới tận lúc này,
thay vì nói là báo thù cho Việt Phong, không bằng nói là để cứu vớt linh hồn
vẫn luôn cảm thấy áy náy của tôi. Tôi thường xuyên nghĩ rằng, nếu không có tôi,
Việt Phong có lẽ đã sống rất tốt. Nếu không phải bởi vì yêu tôi, anh ấy sẽ
không trở mặt với Đường Tỉ Lễ. Đều, đều do tôi…

Giang Minh nói đúng, tôi
vẫn luôn cảm thấy cái chết của Việt Phong là do lỗi của mình, tôi vẫn luôn để
cho sự áy náy tra tấn bản thân mình. Sống thực sự rất vất vả!

Dự án công viên đang
bước vào giai đoạn quan trọng, Giang Minh và Đường Diệc Diễm đã mở rộng văn
phòng vốn có ở công viên ven biển, hợp thành một địa điểm làm việc tạm thời.

Hôm nay, Giang Minh bỗng
nhiên nhiệt huyết dâng trào, sống chết lôi kéo tôi và vài đồng nghiệp nữa, nói
là muốn đi liên hoan. Tôi nghĩ chắc là do nghẹn lâu quá, gần đây, bởi vì làm
việc mà quả thực cậu ta đã vất vả nhiều, trên mặt lão gia cũng hiện lên vẻ tươi
cười hiếm thấy!

Qua Nhan cũng đến đây,
Giang Minh đã đồng ý để con bé ở trong nước học trung học. Trước mặt Qua Nhan,
Giang Minh thu hồi tất cả vẻ bất cần đời, thật sự giống như một người anh trai,
vẫn một bộ dáng che chở cho con bé như lần đầu tiên gặp gỡ vào ba năm trước.
Cho dù bản thân chịu bao nhiêu vết thương, vẫn quật cường bảo vệ cô em gái bé
nhỏ trong lòng!

Nhưng ánh mắt Giang Mình
nhìn Qua Nhan cũng chỉ là cái nhìn của một người anh trai. Qua Nhan không hiểu
được, dù có cố gắng làm tốt tất cả mọi việc để lấy lòng Giang Minh, thì cũng
chỉ bị tổn thương sâu thêm mà thôi!

“Anh Minh, dạo này ti vi
toàn đưa tin về anh nha, tuyệt quá!” Trong mắt Qua Nhan tràn đầy sự sùng bái,
vừa mới đến đã quấn quýt Giang Minh không rời.

Giang Minh chỉ uống
rượu, cười cười, trong mắt cũng bất giác tràn đầy vẻ đắc ý.

Nha đầu này, miệng luôn
ngọt như vậy!

Qua Nhan làm mỗi người ở
đây đều phải cười hì hì, không khí cũng vì thế mà trở nên sôi động hơn.

“Nguy rồi, tôi để quên
đồ án bể bơi ở công ty mất rồi, ngày mai còn phải đưa lên các cơ quan khác xét
duyệt nữa!” Tiểu Trương bỗng nhiên hét to một tiếng, che miệng lại.

“Vậy còn không mau đi
lấy, quỷ liều lĩnh!” Tiểu Lí bĩu môi. “Tôi thấy cô ấy à, là bị tình yêu mê hoặc
mất rồi, vứt đồ bừa bãi!” Thì ra lần đó Tiểu Lí vô tình tác hợp lại giúp Tiểu
Trương thật sự cùng người đàn ông tặng danh thiếp cho cô ấy hẹn hò với nhau.
Tiểu Lí thường nói, nếu hai người kết hôn, cậu ấy chính là người mai mối, nên
nhất định phải lấy một bao lì xì đỏ thẫm!

“Vậy… Tôi…” Tiểu Trương
đẩy nhẹ kính mắt, khuôn mặt thanh tú vì những lời Tiểu Lí nói mà bỗng chốc đỏ
lên.

“Hay là để tôi đi lấy
cho!” Tôi không thích bầu không khí trong quán bar, ra ngoài hít thở một chút
cũng tốt!

“Diệp tiểu thư…”

“Không sao, tôi cũng có
xe, rất nhanh sẽ trở lại thôi!”

“Muốn tôi đi cùng chị
không?” Giang Minh ngẩng đầu nói, Qua Nhan lập tức căng thẳng kéo tay hắn, lo
lắng nhìn tôi.

Nhìn dáng vẻ khẩn trương
của nha đầu kia, tôi buồn cười lắc đầu.“Tôi cũng không phải trẻ con, một lát sẽ
trở lại ngay!”

Hơn mười phút sau, xe di
chuyển trên đường vòng qua công viên ở ven biển, đang trong giai đoạn thi công
nên công trường luôn bật đèn sáng trưng. Vì muốn bắt kịp tiến độ mà mọi nhân
viên đều tăng ca để có thể hoàn thành công việc sớm, bây giờ đã hơn tám giờ mà
vẫn còn ngồi gõ bàn phím!

Tôi tiến vào trong thang
máy, hít một hơi thật sâu, nhấn nút lên tầng năm, chờ đợi.

Cửa mở, tôi trực tiếp đi
vào phòng làm việc, tìm kiếm một lát, cuối cùng cũng tìm thấy tập tư liệu kia.
Nhưng tôi cũng không muốn lập tức rời đi ngay mà đứng ở sát cửa sổ, nhìn đèn
đuốc lòe lòe phía dưới, còn cả những cột trò chơi đứng lẳng lặng trong bóng
đêm. Nhiều năm trước cũng đã từng là một cảnh tượng đầy phồn vinh, đây là sự
thật, những thứ gì của trước kia, khi thời gian qua đi cũng sẽ tiêu vong. Tình
yêu cũng giống như vậy, mọi mộng mơ cũng sẽ dần tan biến theo thời gian!

Diệc Diễm, anh cũng như
vậy sao?

Khẽ thở dài, tôi xoay
người bước ra khỏi phòng, không muốn bản thân mình lại lao vào những ưu sầu không
cần thiết.

Bỗng nhiên thoáng nhìn
thấy tia sáng mỏng manh phát ra từ văn phòng phía đối diện. Còn có người chưa
về?

Tôi tò mò tới gần, nhẹ
nhàng đẩy cánh cửa đang khép hờ ra.

Đường Diệc Diễm đang
cuộn mình trên ghế sô pha ngủ, đắp trên mình một chiếc áo khoác!

Diệc Diễm!

Sao anh lại ngủ ở đây,
quá mệt mỏi sao? Đã trễ thế này, anh còn chưa ăn cơm ư?

Tôi cắn răng, tự nói với
mình phải nhanh chóng rời đi, nhưng chân lại không tự chủ được mà nhẹ nhàng đi
vào từng bước, sợ đánh thức anh.

Diệc Diễm, ngay cả khi
ngủ, lông mày của anh vẫn nhíu lại, tay trái đặt lên đỉnh đầu, dường như ngủ
thật sự không được an ổn.

Tôi tới gần, nhẹ nhàng
ngồi xổm xuống, thở dài, cẩn thận nhìn hai bên má gầy yếu của anh, có vẻ như
anh đã gầy đi không ít, là do không ăn cơm tử tế sao?

Tôi yên lặng kéo chiếc
áo khoác đã chảy xuống đến tận thắt lưng cho anh. Sẽ bị cảm mất!

Tôi do dự vươn tay, muốn
mơn trớn hàng lông mày đang nhíu chặt kia, nhưng vẫn ngập ngừng ở giữa không
trung. Diệp Sương Phi, mày đang làm cái gì thế, mày còn chưa muốn chấm dứt sao?

Mặt bỗng chốc trắng
bệch, tôi khép mắt lại, suy sụp buông tay xuống, yên lặng đứng dậy.

Một đôi tay lại mạnh mẽ
bắt lấy cổ tay tôi, thân mình bị xoay chuyển, tôi lập tức rơi vào một vòng ôm
ấm áp. Trước mặt, Đường Diệc Diễm đang mở to mắt, đôi ngươi lóe ra, sắc bén
nhìn tôi.

Diệc Diễm, anh đã tỉnh?

“Tại sao, sao lại về
đây?” Giọng nói của anh vang lên bên tai tôi, trong mắt hiện lên một chút chua
xót. Đường Diệc Diễm gắt gao nhìn tôi chằm chằm, anh vòng tay ôm lấy lưng tôi,
chặt chẽ bắt lấy!

Tôi nhíu mày, nhìn lại
anh.

“Tại sao em còn muốn trở
về, không phải em chán ghét lắm sao? Không phải em thấy khó chịu sao? Em nói
tình yêu là thành toàn, tôi đã thành toàn em không cần phải đau khổ sống cùng
tôi nữa, nhưng tại sao em còn muốn đến trêu chọc tôi?”

Tôi lắc đầu, không phải
như thế, không phải! Diệc Diễm, em yêu anh!

Tôi chỉ biết lắc đầu,
đau khổ lắc đầu, không nói được gì, liều mạng cắn chặt môi dưới!

Diệc Diễm!

Trong mắt Đường Diệc
Diễm đều là chua xót, làm cho người ta đau đớn không thở nổi. “Diệp Sương Phi,
tại sao còn muốn đến trêu chọc tôi, em bỗng nhiên cảm thấy tra tấn tôi thú vị
lắm phải không? Hay là, em chê tôi bị thương còn chưa đủ nặng?”

Không phải, không phải…
Diệc Diễm, không phải, em cũng rất khó chịu, rất đau khổ!

Không phải!

Tôi ngửa đầu, nhắm mắt
lại.

Không phải như thế,
không phải… Em chỉ là không muốn anh bị tổn thương!

Sức lực của em rất nhỏ
bé, nhỏ bé đến nỗi ngay cả chính bản thân mình cũng không bảo hộ được!

“Diệp Sương Phi, sao chị
không trực tiếp nói cho Đường Diệc Diễm chuyện của Trần Việt Phong, một mình
phải chịu đựng sẽ rất đau khổ!”

“Nói cho anh ấy, sau đó
để anh ấy báo thù thay cho người yêu cũ của tôi sao? Để anh ấy trả thù cậu ruột
của mình?” Tôi buồn cười hừ lạnh, nhìn thoáng qua khuôn mặt che kín vết thương
của Giang Minh. Mười lăm tuổi, cậu ta còn quá nhỏ, cũng quá ngây thơ! Ngây thơ
nghĩ rằng quyền lực có thể giải quyết mọi thứ!

“Như vậy, chị có thể ở
cùng với anh ta, ít nhất vẫn được ở bên cạnh nhau, chị không cần phải quá vất
vả như bây giờ, cũng không khiến tôi phải đi khiêu chiến với người đàn bà kia.
Bà ta còn là người mà lão già nhà tôi tuyển chọn kĩ càng!” Giang Minh tính trẻ
con chưa thoát, bất mãn nói.

“Cậu không hiểu được
đâu, tôi ở bên cạnh sẽ chỉ làm anh ấy trở nên yếu đuối, anh ấy không thể phản
kháng ông nội của mình, cho nên sẽ chỉ giúp cho Đường Tỉ Lễ càng dễ dàng đẩy
anh ấy vào chỗ chết. Chỉ có trở lại Đường gia, anh ấy mới có khả năng sinh
tồn…”

“… Phụ nữ quá khôn khéo
thật sự vất vả!” Giọng nói của Giang Minh vang lên sau lưng tôi. Tôi kinh ngạc
xoay người, lúc này, trên khuôn mặt cậu ta xuất hiện vẻ chuyên chú tôi chưa
từng thấy bao giờ, mới một giây trước vẫn còn như trẻ con mà bây giờ lại… Tôi
theo dõi cậu ta, Giang Minh chậm rãi chuyển động khóe miệng. “Giống như mẹ của
tôi, quá khôn khéo nên mới phải vất vả, bởi vì bà ấy làm gì cũng phải tính kế,
cuối cùng lại bại bởi dục vọng, dục vọng vô tận!”

Thân mình tôi khẽ run
lên, đây… là điều mà một đứa trẻ 15 tuổi nói ra sao?

Giang Minh, rốt cuộc
trong nội tâm cậu cất giấu cái gì? Không muốn người khác biết, giống như tôi!

Che giấu chính mình!

“Nói đi chứ, chết tiệt,
tôi đang nói chuyện với em!” Đường Diệc Diễm kêu gào làm tôi thoát khỏi những
suy nghĩ miên man mà trở về với thực tại. Tôi quay đầu, không muốn nhìn thấy
khuôn mặt bi thương của anh. Trái tim co rút, nước mắt cũng lặng lẽ rơi xuống,
Diệc Diễm, em phải nói với anh thế nào đây, nói thế nào cho anh hiểu nỗi khổ
trong lòng em đây!

“Xin lỗi, tôi đã khiến
anh đau khổ, sau này… Tôi sẽ không quấy rầy anh nữa!” Tôi nghẹn ngào cúi đầu,
đẩy anh ra.

“Chết tiệt!” Đường Diệc
Diễm mạnh mẽ ôm lấy thân mình đang muốn rời đi của tôi, liều mạng nỉ non. “Tại
sao, tại sao vẫn còn muốn như vậy!” Anh gắt gao ôm tôi, sức lực như muốn khảm
tiến cơ thể tôi.

“Anh… buông không được,
vẫn là buông không được!” Đường Diệc Diễm xoay người tôi lại, chăm chú nhìn,
khuôn mặt hơi run rẩy, kích động nắm chặt bả vai tôi.

Tay anh mơn trớn hai má tôi, đầu ngón tay lướt qua cánh môi, nhẹ
nhàng ma sát. Ánh sáng trong mắt anh chợt lóe ra, lông mi khẽ chớp. Thật lâu
sau, anh cúi đầu, thật cẩn thận chạm vào đôi môi đang run rẩy của tôi, ma sát
một lần rồi lại một lần…

Diệc Diễm ! 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+