Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 2 – Tội ác báo thù ) – Chương 21 + 22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
21 – Đối Mặt

Hôm nay không chỉ đơn
thuần là bữa tiệc sinh nhật của Giang Minh, mà còn là thời điểm tập đoàn Giang
Nguyên muốn phô bày thực lực của mình với tất cả mọi người. Tiệc được tổ chức
tại khách sạn sang trọng nhất thành phố. Tôi có thể tưởng tượng, đến lúc đó sẽ
có bao nhiêu nhân vật nổi tiếng tới tham dự, mà tiền tài lại chính là yếu tố
đầu tiên. Thân phận đều do tiền tài quyết định!

Đúng bảy giờ, Giang Minh
trở về Giang Trạch đón tôi, cậu ta mặc một bộ âu phục được cắt may khéo léo.
Thiếu niên lỗ mãng trong trí nhớ của tôi dường như đã biến thành chàng trai
phong độ ngay trước mắt.

Mười tám tuổi. Lúc chúng
tôi gặp nhau, cậu ta mới mười lăm, một thiếu niên tôi vẫn tưởng rằng có thể
khống chế được, vậy mà lại luôn không như mong muốn!

“Mắt của chị sao lại
hồng như vậy?” Giang Minh đi đến bên người tôi. Cho dù trang điểm tỉ mỉ thế nào
cũng không che giấu được tơ máu trong mắt!

“Không sao, chắc là do
hơi mệt!” Tôi tránh tay của cậu ta, cười cười cho có lệ.

Giang Minh nhún vai.
“Quả nhiên, cho tôi một sự kinh hỉ rất lớn!” Trong mắt cậu ta có kinh diễm!

Tôi ngẩn người, nghĩ đến
ngày đó vì không thể mặc váy ra ngoài được, nên đã tùy tiện lấy đại một cái cớ,
giờ lại thấy có chút buồn cười. “Đó là công lao của người trang điểm!” Cậu ta
còn cẩn thận tìm một chuyên viên trang điểm đến đây, có phải quá long trọng hay
không!

“Tin tôi đi, không chỉ
vì trang điểm thôi đâu!” Giang Minh vươn tay tới nắm lấy bàn tay tôi, cười:
“Lên xe đi!”

Tôi khẽ gật đầu, nắm
chặt ví trong tay, bên trong, di động cũng chưa thấy vang lên!

Xe chạy thẳng về hướng
hội trường khách sạn, tôi tựa vào cửa kính xe, lại một lần nữa nắm chặt chiếc
ví, đầu ngón tay khẽ vuốt di động nằm bên trong. Diệc Diễm… Em rất lo lắng cho
anh, anh vẫn ổn chứ?

Bỗng nhiên một tiếng nổ
lớn vang lên, toàn bộ thân xe đều chấn động một chút, xe đột ngột dừng lại.
Phía trước không ngừng xôn xao, cùng với đó là những tiếng thét chói tai, những
tiếng gọi ầm ĩ, ồn ào!

Trừ bỏ những tiềng ồn và
cả dòng xe đang kéo dài, cái gì cũng không thể nhìn tới!

“Sao lại thế này?” Lái
xe ấn mở cửa sổ xe, ló đầu ra ngoài. Xe chúng tôi bị vây ở giữa, phía trước
giao thông đã ách tắc, những chiếc xe ở phía sau lại càng không ngừng nhấn còi
thúc giục, cả dòng xe bị vây ở trong đó, không thể di chuyển.

“Chú thử đi xuống xem
sao lại thế này?” Trên mặt Giang Minh có chút lo âu, nhìn thoáng qua mặt đồng
hồ. Cứ tiếp tục như vậy, chúng tôi nhất định sẽ tới muộn!

Tôi siết chặt chiếc ví,
trong lòng không hiểu sao lại thấy bồn chồn, dường như hô hấp cũng có chút khó
khăn. Tôi hít mạnh một hơi, không hiểu bối rối từ đâu mà đến, hình như sắp xảy
ra chuyện gì đó!

“Sao thế, mệt à?” Giang
Minh phát hiện ra biểu tình dị thường của tôi, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy đôi
tay đang trở nên lạnh lẽo của tôi, khẩn trương nhíu mi. “Duyệt Duyệt, chị làm
sao vậy?”

Tôi lắc đầu, chống tay
lên trán, sự hoang mang trong lòng dường như đã lấp đầy lồng ngực, không thở
nổi. Tôi run run nắm lấy cửa xe. “Tôi thấy rất nhàm chán, muốn ra ngoài hít thở
không khí!” Cửa kính xe đã muốn mở ra, nhưng tôi lại gần như không thở nổi,
nhìn đám người đang chạy về phía trước, bộ dạng thất kinh, biểu tình kinh hãi,
rốt cuộc phía trước đã xảy ra chuyện gì?

Không đợi Giang Minh trả
lời, tôi vội đẩy cửa xe ra, bước xuống. Chân vừa chạm đất, lái xe đã thở hồng
hộc chạy về, vẻ mặt kinh hoảng “Thiếu gia…”

“Thiếu gia, phía trước
xảy ra tai nạn xe cộ, rất nghiêm trọng!” Lời nói của lái xe làm cho trái tim
tôi run lên, vẻ mặt của ông ta dường như còn che giấu điều gì. Quả nhiên, lái
xe dừng lại một chút, đỡ lấy ngực đang phập phồng. “Bọn họ nói… nói là tập đoàn
Đường thị… xe của Đường Diệc Diễm!”

“Ba!” Chiếc ví đang nắm
trong tay rớt xuống, tôi trừng lớn mắt, vội vàng túm lấy vạt áo của lái xe.
“Chú nói cái gì? Lặp lại lần nữa! Nói mau!”

“Diệp tiểu thư…” Biểu
tình của tôi dường như làm cho lái xe thấy sợ hãi, ông ta ấp a ấp úng nhìn tôi,
lặp lại: “Bọn họ nói… nói… chiếc xe kia là… xe của tiểu thiếu gia của Đường
gia!”

Diệc Diễm…

Tôi buông tay, lảo đảo lui
về phía sau vài bước, lắc đầu. Sẽ không, không đâu, nhất định là nhầm lẫn, họ
đã lầm rồi! Tôi muốn nhìn, tôi muốn nhìn!

Diệc Diễm!

“Diệp Sương Phi…” Giang
Minh bắt lấy tay tôi.

“Giang Minh, cậu làm cái
gì thế, bỏ ra!” Tôi giãy dụa, cậu ta làm gì, tôi muốn đi lên phía trước, tôi
muốn nhìn, họ đã lầm rồi! Nói sai rồi! Sẽ không, Diệc Diễm! “Bỏ ra, bỏ ra…” Tôi
dường như phát điên đẩy cậu ta ra, hai mắt đỏ bừng!

“Diệp Sương Phi, chị
tỉnh táo một chút, chị có biết chị đang làm cái gì không?” Giang Minh gắt gao
bắt lấy tay tôi, đè bả vai của tôi lại, rống giận: “Chị nhìn cho rõ ràng, đó
chỉ là một người vớ vẩn, không liên quan gì đến chị hết! Đi theo tôi!”

“Không…” Tôi giãy dụa,
kêu to: “Không phải! Có liên quan đến tôi, có liên quan!”

“Tôi yêu anh ấy! Tôi yêu
anh ấy! Tôi không thể không có anh ấy! Không thể!”

Thân mình Giang Minh
cứng đờ, bất khả tư nghị nhìn tôi, trong mắt tất cả đều là khiếp sợ, còn cả bối
rối.

“Tôi yêu anh ấy, tôi yêu
anh ấy…”  Hai mắt tôi đỏ hồng, khóc kêu. Giang Minh buông lỏng tay, trừng mắt
nhìn tôi, giống như không biết tôi.

Tôi thừa cơ đẩy cậu ta
ra, liều mạng chạy về phía trước. Diệc Diễm, Diệc Diễm!

“Diệp Sương Phi…” Phía
sau truyền đến tiếng gọi đầy giận dữ và thê lương của Giang Minh. Đành phải
vậy, cái gì cũng đành phải vậy, bây giờ, trong đầu tôi chỉ có anh, chỉ có Đường
Diệc Diễm! Đừng! Trăm ngàn lần đừng như vậy!

Diệc Diễm, em không thể
mất anh!

Tôi nghiêng ngả lảo đảo
chạy về phía trước, thở dốc. Đuôi váy quét dài trên mặt đất, tôi tháo cả giày
cao gót, để chân trần chạy đi. Dần dần cũng thấy rõ được đám người đang vây
quanh xem, bọn họ đứng ở xa, chỉ trỏ, khe khẽ nói nhỏ, kinh ngạc, đồng tình,
khiếp sợ.

Những bước đi của tôi
dần chậm lại, từ từ đi tới từng bước một, nghe được tiếng hít thở nặng nề của
chính mình, xuyên qua đám người. Một chiếc xe thể thao màu bạc xe bị xe vận tải
cỡ lớn nghiền nát dưới chân, thân xe đã hoàn toàn vặn vẹo, biến dạng, vô cùng
thê thảm. Giữa hàng trăm mảnh thuỷ tinh đang phân tán dưới đất, còn có… còn có
dòng chất lỏng màu đỏ tươi theo bên trong xe đang chậm rãi chảy ra… Trong không
khí, lan tràn mùi xăng hoà cùng mùi máu tươi.

Không… Tôi lắc đầu, nặng
nề thở dốc, đó là… đó là xe thể thao của Đường Diệc Diễm, là xe thể thao của
anh!

“Này cô, cô định làm
gì!” Có người nhanh chóng giữ chặt lấy tôi. “Đừng qua đó, xăng đã tràn ra bên
ngoài, có thể sẽ nổ mạnh!”

Anh ta trừng lớn mắt
nhìn tôi, có lẽ đang nghĩ rằng chắc tôi điên rồi, biết rõ có nguy hiểm còn cố
chạy tới.

Không sai! Tôi thực sự
điên rồi! Là Đường Diệc Diễm, là anh!

Không được! Không được!

“Diệc Diễm! Diệc Diễm…”
Tôi khóc to, tê rống. “Bỏ ra, Diệc Diễm ở bên trong, Diệc Diễm ở bên trong!”

“Này cô… cô ơi!”

“Cô đừng qua đó, nguy
hiểm đấy!”

Không nghĩ tới sức lực
của tôi lại lớn như vậy, tôi giãy dụa lao về phía trước, lại có vài người chạy
tới hỗ trợ khuyên can tôi, không ngừng lôi kéo.

“Diệc Diễm! Mọi người
cứu anh ấy, cứu anh ấy đi!” Tôi túm chặt người bên cạnh, trừng lớn mắt, cầu
xin: “Cứu anh ấy, hãycứu anh ấy!”

Tôi không thể mất anh,
không thể!

Cứu anh ấy đi, hãy cứu
anh ấy!

“Cô à!” Bọn họ khó xử
nhìn tôi.

“Cô à, đã gọi cảnh sát
và xe cứu thương rồi, cũng sắp…”

“Oanh…” Đúng lúc này,
một tiếng nổ đột ngột vang lên, tất cả mọi người sợ tới mức lui về phía sau,
cúi đầu xuống. Ô tô nổ mạnh, ánh lửa đỏ rực phun đầy trời, ánh cả lên mặt của
những người ở đây!

“Không…” Tôi thét chói
tai, tê tâm liệt phế. “Không… Đừng!”

“Này cô!”

“Buông ra, các người
buông ra… Chồng của tôi, chồng tôi ở bên trong, không thể… Không thể chết được!
Không thể… Diệc Diễm! Diệc Diễm!” Cuối cùng, tôi xụi lơ ngồi bệt xuống. Dùng
hết toàn lực cũng không thể nào đứng dậy nổi, tóc rối tung phân tán trên đầu
vai, váy áo cũng đã sớm rách, khuôn mặt được trang điểm kĩ càng đã bị nước mắt
rửa trôi, tựa như một người điên, tôi tựa như một người điên suy sụp ngồi ngay
giữa đường. Bốn phía, mọi người đồng tình nhìn tôi, thở dài!

Xa xa, ánh lửa vẫn không
ngừng bốc lên, thiêu đỏ cả mắt!

“Ba…” Tôi bỗng nhiên giơ
tay lên, cho chính mình một cái tát. Diệp Sương Phi, mày ngốc thật, mày tự cho
là thông minh, tự cho là có thể tính toán hết thảy, bây giờ mày chiếm được cái
gì, chiếm được cái gì?

Mày cái gì cũng không
có, người mày cực lực duy hộ đã không còn!

“Cô à… Cô!” Ánh mắt bọn
họ có lẽ là cho rằng tôi hẳn là điên rồi.

Tôi khóc, dùng sức đánh
chính mình.

“Ba, ba…”

Cho dù có người hảo tâm
đến kéo tay tôi, tôi vẫn giãy dụa, hung hăng đánh mình.

“Diệp Sương Phi…” Bỗng
nhiên có người gọi tên tôi, giọng nghẹn ngào.

Tôi ngừng tay. Giọng nói
này… tôi cứng ngắc quay đầu, nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu ngay trước mặt kia, tôi
tưởng như ngừng thở, không dám tin nắm chặt tay lại, sợ rằng, sợ rằng đây chỉ
là ảo giác. Tôi run run vươn tay xoa khuôn mặt ấy, cho đến khi… đầu ngón tay
truyền đến cảm giác ấm áp, tôi mới tin tưởng… Đây là sự thật… Diệc Diễm… Diệc
Diễm đang ngồi xuống bên người tôi, là thật!

Mũi đau xót, nước mắt
rơi như mưa, giọng nói đã trở nên khàn khàn: “Diệc Diễm, Diệc Diễm!”

Tôi gắt gao ôm chặt thân
mình ngay trước mắt này. Là Diệc Diễm, là Diệc Diễm, ngay khi tôi nghĩ rằng tôi
đã mất anh, anh lại xuất hiện, anh đã xuất hiện, may mắn, thật may mắn…

Diệc Diễm!

“Diệp Sương Phi!” Đường
Diệc Diễm ôm tôi, giọng nghẹn ngào.

“Diệc Diễm… Em yêu anh…
Em yêu anh!” Tôi không muốn trốn tránh thêm nữa. Đè nén tình cảm của mình đã
làm cho tôi quá mệt mỏi rồi, tôi gắt gao ôm thân mình của anh, gắt gao nắm chặt
vạt áo của anh. “Diệc Diễm… Em không thể mất anh… Không thể!…”

Thân mình anh cứng đờ,
tôi cảm giác được cánh tay đang đặt trên lưng tôi vội buộc chặt.

“Em… có! Diệc Diễm, em
có trái tim… em không phải không có trái tim! Em yêu anh!” Tôi liều lĩnh nói
ra, ngay chính thời điểm tôi tưởng đã mất đi anh, rốt cuộc đã không thể làm bộ,
không có cách nào nói dối được nữa!

“Duyệt Duyệt…” Giọng nói
của Đường Diệc Diễm run run. Anh ôm chặt tôi, lại buông ra, bất khả tư nghị
nhìn tôi, trên mặt còn có mừng như điên, tựa như là không thể tin được, trừng
lớn hai mắt. “Em nói… Em nói…”

Tôi gật đầu, liều mạng
gật đầu. “Ngốc, em yêu anh! Em yêu anh! Ba năm trước đây, em đã yêu anh rồi!”

Em yêu anh….!

Không có anh, em cũng sẽ
chết!

Chương
22 – Ngọt ngào

Trong phòng tối đen, tôi
và Đường Diệc Diễm gắt gao dựa sát vào nhau.

“Đau không?” Đường Diệc
Diễm mơn trớn khuôn mặt sưng đỏ của tôi, đau lòng nhíu mi. Tôi lắc đầu
không nói gì, lủi vào vòng tay anh, gắt gao ôm thắt lưng của anh, không chịu
buông ra. Chính là vừa trải qua địa ngục để đến thiên đường, tôi vẫn cảm
thấy anh trước mắt không giống thật, sợ là khi buông lỏng tay, anh sẽ trở nên
vô hình.

Nghĩ đến việc mất đi
anh, nỗi đau này đúng là khắc cốt ghi tâm! Tôi không thể tiếp nhận một lần
nữa! Chỉ có gắt gao tựa vào ngực anh như vậy, nghe được tiếng tim anh đập, tôi
mới có thể an tâm.

“Thực xin lỗi…” Trước
kia vẫn luôn nhẫn tâm thương tổn anh như vậy, hết lần này đến lần khác!

“Anh muốn nghe không
phải là ba chữ này!” Đường Diệc Diễm cúi đầu, ánh nhìn sâu sắc, anh dính chặt
lấy môi tôi, buộc tôi để lưỡi của anh tiến vào, cuốn lấy, cướp đoạt. Anh buộc
chặt cánh tay trên lưng, làm tôi kề sát trên khuôn ngực nóng bỏng của anh, cho
đến khi tôi ở trong lòng anh thở gấp, anh mới buông tha. Tôi nặng nề thở,
bởi vì thiếu dưỡng khí mà mặt trở nên đỏ bừng.“Đồ ngốc, lúc hôn phải
dùng mũi mà thở chứ…” Trong mắt anh tràn đầy ý cười.

Anh nhu tình như vậy
khiến người ta say mê. Tôi thẹn thùng vùi đầu trong lòng anh, ngọt ngào
cười, tham lam hưởng thụ giây phút  ấm áp này. Cái gì cũng không muốn,
không có tranh đấu, không có báo thù, không có lo lắng…

Chỉ có chúng tôi, hai
trái tim yêu nhau!

“Diệc Diễm. Rõ ràng
chiếc xe kia…” Nỗi sợ hãi dai dẳng khi phải chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, bây
giờ nghĩ về nó, trái tim đều co rút lại. Cho nên càng cảm thấy hiện tại có thể
ở trong lòng anh là hạnh phúc cỡ nào, trân quý cỡ nào.

Giây phút tưởng rằng đã
mất anh mới hiểu được, anh đối với tôi quan trọng như thế nào!

“Đó là luật sư của anh”
Đường Diệc Diễm thản nhiên nói, có lẽ anh sợ tôi bị dọa, cố làm cho ngữ điệu
bình thản, nhưng tay ôm tôi lại bất giác buộc chặt, anh cũng không nghĩ tới sẽ
xảy ra chuyện đó.

“Tâm trạng phiền chán,
nen đi siêu thị đối diện mua thuốc lá. Không ngờ…” Luât sư chờ anh trong xe lại
thành vật hi sinh vô tội.

Là ông của anh sao? Hay
là người Đường gia… Nói không chừng… Đường Tỉ Lễ?

Tôi vội ngẩng đầu nhìn
Đường Diệc Diễm, tôi nên… nên nói cho anh hay không? Nói cho anh tội ác ba năm
trước đây của Đường Tỉ Lễ. Nói cho anh nỗi khổ tâm của tôi? Nhưng… anh còn để ý
sao? Để ý Việt Phong? Để ý tôi và Trần Việt Phong từng yêu nhau?

Tôi do dự nhìn anh, muốn
nói rồi lại thôi! Có lẽ lúc này anh đã có tính toán chu toàn, tôi nói ra có làm
nhiễu loạn kế hoạch của anh không? Bây giờ anh nhất định vô cùng phòng bị tất
cả người Đường gia, nói ra, chỉ càng gia tăng gánh nặng cho anh mà thôi. Hoặc
là… anh căn bản cũng chẳng muốn báo thù cho Việt Phong…

“Sao vậy?” Đường Diệc
Diễm phát hiện sự do dự của tôi, bàn tay khẽ mơn trớn trán tôi.

“Diệc Diễm, chuyện Đường
thị thuận lợi chứ?” Tuyên chiến với Đường Triết Lý, hai ngày này thuận lợi sao?

Ánh mắt Đường Diệc Diễm
khẽ lóe lên, lặng lẽ thở dài. “So với trong tưởng tượng thì khó khăn hơn, nhưng
anh có thể nắm chắc, người thắng sẽ chỉ là anh. Mặc dù là lưỡng bại câu thương!
Đường thị cũng sẽ chỉ là của anh!”

Lưỡng bại câu thương?
Thân mình tôi run lên, khẩn trương nhìn anh, hốc mắt đỏ lên. “Diệc Diễm… Anh
không thể có chuyện gì được!”

Anh mà có chuyện, tôi
phải làm sao bây giờ, lo sợ làm cho trái tim kiên định của tôi lung lay, tôi
không muốn trốn tránh, đã không thể ngăn chặn nữa rồi, tôi muốn canh giữ ở
bên cạnh anh, liều lĩnh!

“Anh luyến tiếc em, sao
có thể có chuyện gì được chứ!” Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của tôi, Đường Diệc
Diễm buồn cười lắc đầu, ôm chầm lấy tôi, cằm đặt lên trán của tôi. “Sao anh có
thể bỏ được đây, Duyệt Duyệt, em vĩnh viễn là của anh, ai cũng không thể làm
hỏng!”

Diệc Diễm! Tôi ôm chặt
anh, cảm thụ sự ấm áp của anh, nhưng… tại sao trái tim vẫn bất an?

Diệc Diễm, có phải cách
hạnh phúc càng gần, lại càng sợ hãi mất đi phải không?

Có lẽ là quá mệt mỏi,
tôi nhanh chóng thiếp đi trong lòng Đường Diệc Diễm, trong lúc mơ mơ màng màng,
tôi cảm giác được có cái gì lạnh lẽo ở đầu ngón tay của tôi.

Có người nhẹ nhàng vuốt
ngón tay tôi, một lần rồi lại một lần, giống như lửa!

Tôi chậm rãi mở đôi mắt
mỏi mệt. Đường Diệc Diễm đang nhìn tôi, nghiêng thân mình, tay vỗ về chơi đùa
lưng của tôi, khóe miệng nhẹ nhàng cười.

Tôi chuyển động ngón
tay, ánh sáng ngọc quang chợt lóe trên ngón áp út!

Đây là… Tôi hoang mang nâng
tay lên, một chiếc nhẫn kim cương lóe sáng ở trên tay của tôi.

Không có thiết kế phiền
phức, đơn giản nhưng phóng khoáng.

“Diệc Diễm…” Tôi nghi
hoặc nâng lên mắt, anh… mua nhẫn từ bao giờ… anh mang theo sao?

Nhẫn đính hôn ? Tôi bỗng
nhiên nghĩ đến chuyện anh và Trương Tuyết Ngưng đã đính hôn, như vậy… Đây là
nhẫn đính hôn của anh.

Sắc mặt tôi bỗng chốc
biến đổi, tay định tháo nhẫn ra.

“Em dám…” Đường Diệc
Diễm vội bắt lấy tay tôi, mắt trầm xuống, không hề có nhu tình, ánh sáng trong
đó làm cho người ta sợ hãi. “Em tháo xuống thử xem…” Khẩu khí của anh cũng
không giống như nói giỡn.

Tôi chán nản, anh còn có
thể giận? Rõ ràng là anh không đúng, một giây trước còn vô cùng dịu dàng, bây
giờ đã trở nên thô bạo như vậy, chỉ là bởi vì tôi muốn tháo chiếc nhẫn này
xuống?

Tháo chiếc nhẫn đính hôn
của anh và Trương Tuyết Ngưng xuống!

“Em cứ tháo đấy!” Tôi
cứng đầu không chịu thỏa hiệp, đẩy tay anh ra, tháo nhẫn trên tay.

Sự lạnh băng trong mắt
Đường Diệc Diễm càng thêm sâu sắc, thân mình tiến tới, mãnh liệt áp đảo trên
người tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Diệp Sương Phi, em thử tháo nó ra xem, hôm
nay anh sẽ  khiến cho em không xuống giường được!”

“Anh…” Nhìn mặt anh âm
trầm, tay tôi cứng đờ, ấm ức đỏ cả mắt, người đàn ông này quá đáng, vĩnh viễn
đều là ác ma. Vĩnh viễn đều bá đạo như vậy, rõ ràng biết tôi thích anh, anh còn
dùng nhẫn anh đính hôn với người khác để nhục nhã tôi!

Đồ tồi!

“Em có chết cũng không
cần nhẫn đính hôn của Trương Tuyết Ngưng!” Tôi khóc, không để ý  cảnh cáo
của anh, thẳng tay tháo nhẫn ra, tức giận ném xuống thảm!

Nhẫn lăn trên mặt đất
rồi dừng ở chân bàn.

Khuôn mặt đang phẫn nộ
của Đường Diệc Diễm vì lời nói của tôi mà bỗng ngây ra, anh nhìn tôi chằm chằm,
một lúc lâu sau, bỗng bật cười, ngực phập phồng.

“Anh cười cái gì?” Anh
còn cười được! Tôi cắn răng, tức giận trừng anh!

“Hóa ra, Duyệt Duyệt của
anh ghen đấy à!” Anh rốt cuộc cũng phản ứng lại, đè lên thân mình của tôi một
chút, ngón cái ma sát môi tôi. “Duyệt Duyệt, em đáng yêu quá!”

Bởi vì nhiệt độ nóng
bỏng truyền đến từ đầu ngón tay của anh, bởi vì bị nói trúng tâm sự,
tai tôi nóng bừng lên!

Anh nói đúng, tôi
đố kỵ, đố kỵ anh đính hôn với Trương Tuyết Ngưng, đố kỵ hai người họ đã từng
thân thiết ngay trước mặt tôi như vậy.

“Đừng đụng vào tôi!” Tôi
giận dỗi đẩy anh ra, phẫn hận nói.

“Sao có thể chứ!” Đường
Diệc Diễm lắc đầu, thân mình càng dán lại gần, tôi dễ dàng cảm nhận được hạ
thân cứng rắn của anh.

Mặt nhanh chóng chuyển
sang hồng, tay vội đẩy anh. “Đi… Tránh ra!”

Đường Diệc Diễm nhún vai
không nói gì, nhưng lại chuyển người, ngồi dậy, xốc chăn lên, xuống giường,
nhiệt độ cơ thể anh vừa rời đi, trong lòng tôi bỗng tồn tại một trận xao
động. Tôi nắm chặt góc chăn, không thèm để ý anh định làm gì, tức giận đưa lưng
về phía anh.

Trong căn phòng yên
tĩnh, tôi nghe được tiếng bước chân của Đường Diệc Diễm trên thảm. Tiếp theo,
phía sau  lõm xuống, thân mình ấm áp của Đường Diệc Diễm ôm lấy tôi từ
phía sau, tay dang ra bắt lấy tay tôi, hơi thở nóng bỏng thổi tới bên tai tôi.

Tôi từ chối, thân mình
lại không theo ý mình, bất giác nhích lại gần anh.

“Ngốc à, nhẫn này… là
anh đã mua từ ba năm trước rồi!” Giọng nói sâu kín của Đường Diệc Diễm từ đỉnh
đầu truyền đến, mang theo một tia bất đắc dĩ.

Thân thể của tôi cứng
đờ, bất khả tư nghị xoay người đối mặt với anh, trừng lớn mắt.

“Vẫn để ở trong bóp da!”
Trên mặt Đường Diệc Diễm tất cả đều là vẻ không được tự nhiên, ánh mắt lóe ra,
kéo tay của tôi lại, một lần nữa đeo nhẫn vào ngón áp út của tôi. “Không được
phép tháo ra nữa!”

Tôi lặng lẽ nhìn anh, ba
năm trước đây, ba năm trước đây anh đã mua áo, mà tôi…

Tôi nghẹn ngào nhắm mắt,
ba năm tôi lại thương tổn anh đến như vậy. Nước mắt lóe ra, tôi nắm chặt bàn
tay mang nhẫn. “Diệc Diễm… Em không phải cố ý, ba năm trước, em không cố ý làm
mất đứa nhỏ, em cũng muốn con… muốn con của chúng ta!”

Khoé miệng Đường Diệc
Diễm co rúm, sự chua xót trong mắt chợt lóe rồi biến mất. Anh ôm chặt tôi,
giọng run run. “Duyệt Duyệt… Sau này chúng ta có thể sinh đứa khác!”

“Xin lỗi… Xin lỗi… Diệc
Diễm…”

Thương tổn anh như vậy,
thực xin lỗi!

Cuối cùng vẫn phải đối
mặt!

oOo

Buổi sáng, tôi mở TV
trong khách sạn, tất cả các kênh đều rầm rộ đưa tin buổi tiệc sinh nhật 18 tuổi
con trai độc nhất của tổng tài tập đoàn Giang Nguyên. Tin tức khác chính là tai
nạn xe cộ đêm qua, một người chết và một người bị thương nặng, tấm vải che thi
thể bị cháy rụi, vô cùng thê thảm.

Tôi ngồi ở đầu giường,
siết chặt điều khiển trong tay, sắc mặt tái nhợt.

Nếu… thời gian vĩnh viễn
dừng ở đêm qua, chỉ có hai người chúng tôi, thật là tốt biết bao!

“Duyệt Duyệt, em cũng
tắm rửa đi!” Đường Diệc Diễm từ trong phòng tắm đi ra, bộ dáng thần thanh khí
sảng, nhìn khuôn mặt trắng bệch của tôi, anh nhíu mi, ngồi xuống bên người
tôi. “Sao vậy? Lại miên man suy nghĩ phải không?”

“Sau này không được phép
không vui!” Đường Diệc Diễm cúi đầu hôn tôi, bá đạo ôm chầm tôi ngồi trên đùi
anh, áo choàng tắm hoà lẫn với mùi cơ thể của anh lan tràn trong mũi tôi.

Tôi ôm cổ anh, nhìn chăm
chú vào đôi mắt của anh.

Hôm nay… anh còn phải
đên công ty Đường Triển, còn phải đối mặt với những người có ý đồ dồn anh vào
chỗ chết.

Còn tôi…

“Diệc Diễm… Hôm nay em
muốn về Giang trạch một chút!” Có một số việc phải công tư rõ ràng, dù sao, tôi
và tập đoàn Giang Nguyên cũng dây dưa đến tận ba năm!

“Không được!” Tay Đường
Diệc Diễm chợt căng thẳng, anh trầm giọng, lộ rõ vẻ không vui.

“Nhưng… em phải trở về
thu dọn một chút!” Lực ôm của anh tăng thêm làm tôi nhíu mày. “Diệc Diễm… Đau
quá!”

Đường Diệc Diễm buông
lỏng tay ra, mày giãn ra một chút. “Muốn cái gì anh sẽ mua cho em cái đấy, cần
gì phải về thu dọn!” Khẩu khí không cho phép cự tuyệt, tay đẩy nhẹ, tôi lập tức
ngã vào ngực anh. Bộ dáng hờn giận của anh bây giờ cực kì giống đứa trẻ không
phân rõ phải trái

Anh rõ ràng biết tôi
không có ý này.

Tôi chu miệng, bất đắc
dĩ thở dài. Nhưng tính tình của Đường Diệc Diễm tôi đã quá rõ ràng, đành phải
trấn an. “Em chỉ là trở về nói rõ một chút, để sau này họ không đến quấy rầy
chúng ta nữa!”

“Thật không?” Anh hồ
nghi nhìn tôi, khẩu khí có chút buông lỏng.

Tôi gật đầu lia lịa.

“Vậy anh đi với em!”

Tôi lắc đầu. Đường Diệc
Diễm lập tức khó chịu nhíu mi.

“Diệc Diễm, anh còn
chuyện Đường thị quan trọng hơn, đây chỉ là việc nhỏ, chúng ta sẽ thu xếp việc
riêng, sau đó buổi tối có thể gặp mặt!” Anh còn phải đi, nhưng  thấy thiếu
gia lại mất hứng, tôi cũng vội vã giải thích. Thật ra, chỉ cần tôi mềm mại một
chút, Đường Diệc Diễm vẫn sẽ đồng ý!

“Tên tiểu tử kia…” Trong
mắt Đường Diệc Diễm có sự do dự, lo lắng nhếch môi. Tôi ngẩn ra, hóa ra, anh lo
là Giang Minh!

“Diệc Diễm, ba năm qua
Giang lão gia đối xử với em vô cùng ưu ái, về tình về lý em đều phải nói một tiếng
với ông ấy!” Còn Giang Minh, tôi cũng phải giải thích với hắn.

“Em… Em làm tất cả… còn…
còn không phải là vì vĩnh viễn cùng anh… bên nhau hay sao!” Tôi ấp a ấp úng,
không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Diệc Diễm, mặt đỏ bừng, cúi đầu, tay kéo góc
áo anh.

“Duyệt Duyệt…” Có lẽ
Đường Diệc Diễm không ngờ tôi sẽ nói như vậy, kích động ôm vai tôi, buộc tôi
nhìn thẳng anh, hân hoan chặt, rồi lại buông ra, vẻ mặt vui mừng, khẩn cấp hôn
tôi, tay vỗ về chơi đùa cơ thể của tôi. Nháy mắt, nhiệt độ trong phòng ngủ lại
bắt đầu tăng cao. Anh nhẹ nhàng nghiêng người, tôi nằm dưới thân anh,
trong mắt Đường Diệc Diễm tràn đầy say mê nhìn tôi, thân mình khó nhịn mấp máy,
tay cũng không nhàn rỗi.

“Diệc Diễm…”

“Ơi?” Anh vùi đầu ở cổ
tôi, khẽ đáp.

“Còn… còn phải đến Đường
Triển… công… công ty nữa!” Bởi vì sự khiêu khích, vỗ về chơi đùa của anh, hơi
thở của tôi lại bắt đầu không ổn, đứt quãng nói.

“Để cho mấy lão già
kia đợi thêm một lát… không chết được đâu!” Đường Diệc Diễm mạnh mẽ cởi áo mình
ra, ném qua một bên.

“Nhưng… nhưng anh
vừa mới tắm!”Tôi yếu ớt phản kháng, nắm chặt vai anh, bất lực tiếp
nhận lửa nóng trên thân thể anh, thở gấp.

“Lát nữa tắm lại cũng
được!” Đường Diệc Diễm chuyển động thân mình, đẩy tay tôi ra, buộc chân của tôi
vòng qua hông anh, thân mình ép xuống, gầm nhẹ. “Để… để anh giúp em… cùng tắm
rửa… A! Trời ạ!” Anh đâm vào cơ thể của tôi, chặt chẽ tiến sâu vào bên trong,
thoải mái kêu lên, khoái cảm cực hạn hỗn loạn, thân mình không chịu khống chế!

“Nhưng… Nhưng… A!” 
Ý đồ giãy dụa của tôi lại bởi vì anh đâm mạnh mà thét chói tai, hạ thân cảm
thấy viên mãn, cảm giác tê dại làm cho tôi nhanh chóng im lặng, cắn môi, rốt
cuộc nói không ra lời, chỉ có thể phối hợp cùng anh.

“Em… em thật sự quá mê
hoặc!” Đường Diệc Diễm cúi đầu xuống, trừng phạt dùng sức hôn tôi, thân thể
cũng đồng thời đong đưa kịch liệt.

“A…” Anh ngẩng đầu lên,
hạ thân co rúm, gầm nhẹ.

Kế tiếp, không cần bất
kì điều gì nữa, chỉ cần thân thể phù hợp, tinh thần thoải mái.

Căn phòng quay cuồng…

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+