Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Chương 05 + 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
5 – Vui Vẻ

Ngày hôm sau, chúng tôi
vẫn theo kế hoạch ban đầu đi đến thung lũng Furano. Vì muốn cảm thụ được một
chuyến đi thuần tuý nhất, chúng tôi đã lên một con tàu cổ rất đặc biệt để được
nhìn ngắm thoả thích.

Tàu chậm rãi chạy được
một lúc, ngoài cửa sổ đã bắt đầu hiện rõ những thảm hoa oải hương rải đầy khắp
núi đồi. Thật tuyệt, hương hoa độc đáo lan toả khắp không gian.

Thật thoải mái!

“Diệc Diễm, anh nhìn
kìa!” Tôi hưng phấn kéo tay Đường Diệc Diễm chỉ vào những cánh đồng ngập tràn
hoa ở ngoài kia.“Oa… Nhiều thật!” Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy nhiều hoa oải
hương đến vậy, một màu tím ngát chạy dài đến tận chân trời! Toàn bộ thế giới
dường như đều được che phủ bởi sắc tím.

“Sắp đến rồi!” Radio
vang lên một vài âm thanh, Đường Diệc Diễm cười nói với tôi, tôi kích động
không thôi!

Ngoài sân ga, Đường Diệc
Diễm còn nói cho tôi biết về dân cư, cuộc sống. Chỉ có điều, công tử được chiều
chuộng như anh lại biết mấy thứ này sao? Tôi thật nghi ngờ!

“Phu nhân đang mang thai
sao?” Vừa ra ngoài, một người phụ nữ trung niên đã đứng đợi sẵn để đón tiếp
chúng tôi, càng khó có thể ngờ là bác ấy lại biết nói tiếng Trung. Sau khi nhìn
thấy bụng tôi hơi nhô lên, lại cười đến sáng lạn!

Tôi ngọt ngào gật đầu,
nhìn Đường Diệc Diễm đang đứng cạnh.

“Hai vị đến đúng lúc
rồi, thời gian này hoa oải hương vừa mới nở, rất đẹp!” Bác gái vừa nói vừa dẫn
chúng tôi lên lầu. Cầu thang được làm bằng gỗ, cũng khá lâu đời, lúc bước lên
sẽ tạo ra những âm thanh “khanh khách” đầy rung động, còn cả cửa ra vào mang
phong cách truyền thống, làm cho người ta cảm thụ được sự thuần túy trong văn
hoá Nhật Bản.

Phòng nghỉ của chúng tôi
ở cuối hành lang. Mở cửa ra đã cảm nhận được không khí tươi mát, sạch sẽ, và
cách bài bố rất truyền thống của Nhật. Nhìn chỗ nào cũng có thể thấy được sự tỉ
mỉ của chủ nhà. Thứ khiến tôi hết sức vừa lòng là trên tường có một cửa sổ
rỗng, không kính. Chỉ cần nhấc rèm lên, gió sẽ lập tức mang theo mùi hương của
hoa cỏ ùa vào trong phòng. Bên ngoài thực sự là một bức tranh phong cảnh đầy
mộng mơ với sắc tím rực rỡ.

“Tuyệt quá!” Tôi nhịn
không được mở lời tán thưởng, thích ý hưởng thụ những làn gió đang nhè nhẹ lướt
qua mặt.

Bác gái cười cười lui ra
ngoài, khép cửa lại cho chúng tôi.

“Thích không?” Đường
Diệc Diễm dịu dàng ôm tôi từ phía sau, cằm đặt trên cần cổ của tôi.

Tôi vui vẻ gật đầu: “Rất
thích!”

“Nhưng mà sao anh biết
chủ nhà nói được tiếng Trung?” Như vậy đúng là sẽ thuận tiện hơn nhiều, không
cần Đường Diệc Diễm cái gì cũng phải phiên dịch cho tôi nghe.

“Là một người đàn ông
Nhật Bản an bài giúp. Đây chính là một trong những điều kiện trao đổi hợp tác
giữa anh và ông ta, sắp xếp cho chúng ta một chuyến đi đến Furano. Về phần chủ
nhà biết nói tiếng Trung, thật ra là do ông ta chu đáo thôi!”

Thì ra… Tôi kinh ngạc
quay đầu nhìn anh, Đường Diệc Diễm đã chuẩn bị nhiều như vậy, tôi lại cái gì
cũng không biết.

“Diệc Diễm, cám ơn anh!”
Hao hết tâm tư làm cho tôi vui vẻ.

“Chỉ cần em vui vẻ, cái gì
cũng đáng giá!” Đường Diệc Diễm hôn lên trán tôi. “Anh không muốn Duyệt Duyệt
của anh phải lưu bất kì một giọt nước mắt nào hết!”

Diệc Diễm, vui quá mà
khóc, cảm động nhiều đến nỗi không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt. Tôi nợ anh
nhiều lắm, tôi nghĩ, tôi cũng có thể chân thành thổ lộ với anh, thổ lộ hết lòng
mình. Ngày mai, ngày mai tôi sẽ nói cho anh!

“Em vui vẻ, cục cưng của
chúng ta cũng sẽ vui vẻ, không phải sao?” Đường Diệc Diễm ôm tôi ngồi lên ghế,
nhẹ nhàng vuốt ve bụng của tôi, ánh mắt tựa như đang đối đãi với bảo vật của
mình.

Mà tôi, trong lòng lại
tồn tại một trận không được tự nhiên, chu môi: “Như vậy cục cưng quan trọng hơn
hay là em quan trọng hơn?” Tôi nghĩ, mỗi một người phụ nữ có thai đều sẽ tùy
hứng hỏi vấn đề này! Ngẫu nhiên cũng sẽ bởi vì anh rất chú ý đến cục cưng trong
bụng mà ghen?

Đường Diệc Diễm kỳ quái
nhìn tôi, cười nhẹ, rút tay về. “Còn có cả cách nói như thế này sao?”

“Đương nhiên!” Tuy rằng
chỉ là vấn đề rất nhỏ nhặt, nhưng tôi lại vẫn cố chấp muốn biết đáp án.

“Có phải phụ nữ mang
thai đều trở nên kỳ quái như vậy hay không?” Trước kia tôi tuyệt đối không bao
giờ làm nũng với anh như vậy. Đại khái là anh rất kinh ngạc, không quen. Thực
ra không phải bởi vì mang thai, mà là vì hạnh phúc! Người phụ nữ hạnh phúc đều
không tự chủ được, muốn nghiệm chứng với người đàn ông mình yêu một vài vấn đề
“nhàm chán”.

“Không được nói sang
chuyện khác!” Tôi ôm cổ anh, không thuận theo cũng không buông tha.

“Đều quan trọng như
nhau!” Đường Diệc Diễm giảo hoạt cười.

“Không được! Chỉ có hai
lựa chọn: A- mẹ, B- cục cưng.”

“Cục cưng cũng là con
của em đấy nhé!” Đường Diệc Diễm buồn cười mím môi, không nghĩ rằng tôi lại
quyết hỏi cho bằng được!

“Mau chọn đi!” Tôi làm
bộ như muốn bóp cổ anh: “Chọn!”

“Được được… Em, chính là
em, A- mẹ!” Rốt cuộc, anh cũng nói ra đáp án mà tôi muốn. Tôi buông tay, dựa
vào trong lòng anh, đắc ý cười: “Thế thì còn được!” Một vấn đề hoàn toàn không
thực chất, không có ý nghĩa, lại bởi vì Đường Diệc Diễm trả lời làm cho tôi vui
vẻ không thôi.

“Vậy anh và cục cưng ai
quan trọng nhất!” Sủng nịch ôm tôi, Đường Diệc Diễm cũng bắt chước hỏi lại.

“Đều quan trọng như
nhau!” Tôi cũng học theo anh.

“Không được! A- ba ba,
B- cục cưng! Chỉ được chọn một cái!” Đường Diệc Diễm lại bắt đầu lặp lại, chọc
tôi nở nụ cười.

“Sao có thể như vậy được!”

“Mau chọn đi!”

“Không… Đừng đùa nữa,
buồn quá, đừng mà!”

“Em nói… Em nói… Đương
nhiên là… B- cục cưng rồi!”

“Đáng giận…”

“A… đừng, buồn quá, em
sai rồi, sai rồi… là A… Chọn ba ba!”

“…”

Cuối cùng, những tiếng
đùa nháo dần dần biến thành những thanh âm yêu kiều làm cho người ta mặt đỏ tim
đập.

“Diệc… Diệc Diễm!”

“Anh sẽ cẩn thận…”

Chương
6 -Về nước

Ý nghĩa của hoa oải
hương, chờ đợi tình yêu! Tôi cuối cùng cũng đợi chờ được tình yêu của mình rồi
sao? Sau khi đã trải qua nhiều thăng trầm như vậy, tôi đã chờ đợi được tình
yêu, chờ đợi được hạnh phúc ư? Tôi nghĩ đúng vậy, quay đầu nhìn về phía Đường
Diệc Diễm. Tình yêu của tôi, hạnh phúc của tôi, giờ đây gắn bó với người đàn
ông này, còn cả đứa nhỏ trong bụng, hạnh phúc của chúng tôi!

“Diệc Diễm… Em có chuyện
muốn nói với anh!” Tôi kéo tay Đường Diệc Diễm, đứng giữa biển hoa màu tím,
nhìn anh.

“Sao thế?” Khuôn mặt
Đường Diệc Diễm bỗng biến sắc, tôi hẳn là không nhìn lầm, anh luôn luôn nhìn
tôi với vẻ mặt tươi cưi, khi thấy tôi nghiêm túc, biểu tình trên mặt Đường Diệc
Diễm có chút cứng lại, thậm chí khẩu khí của anh cũng có điểm không kiên nhẫn!

“Diệc Diễm!”

“Nếu là chuyện làm anh
mất hứng, đừng nói!” Đường Diệc Diễm buông tay tôi ra, ánh mắt lảng tránh
cái nhìn chăm chú của tôi, không nói gì, quay qua một bên.

Tôi hoang mang nhìn anh,
sao bỗng nhiên…

Chẳng lẽ anh…

“Duyệt Duyệt, đừng nói
phải đi hay cái gì gì đó bất đắc dĩ với anh, anh nói rồi, cho dù em hối hận,
anh cũng sẽ không buông tay!” Cuối cùng, Đường Diệc Diễm nhìn về phía tôi, bất
đắc dĩ thở dài.

Ngay từ đầu… Tôi ngây
dại đến quên cả buông tay. Ngay từ đầu… Hóa ra trong lòng Diệc Diễm vẫn có một
vết thương, sự kháng cự hết lần này đến lần khác của tôi, lần lượt rời bỏ, đã
trở thành một vết thương bén nhọn ở trong lòng anh. Anh thậm chí vẫn hoài nghi
tôi sẽ lại rời anh mà đi. Không thể nghi ngờ, người đàn ông cho tôi nhiều nhu
tình và kiên định như vậy, nhưng thứ tôi cho anh lại chỉ có đau xót!

“Diệc Diễm!” Tôi một lần
nữa nắm chặt tay anh, thực xin lỗi, Diệc Diễm!

“Duyệt Duyệt, anh đã nói
rồi, sau này chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, tại sao em vẫn không chịu tin
tưởng?” Đường Diệc Diễm bắt đầu kích động, ngực cao thấp phập phồng, tay bắt
lấy đầu vai của tôi.

Không phải, không phải
Diệc Diễm!

“Diệc Diễm… Em không phải,
không phải nhắc tới cái đó!” Tôi giải thích, cảm giác dở khóc dở cười, hóa ra
tôi tỉ mỉ chân tình “thông báo” xem ra hoàn toàn ngược lại! Hơn nữa tôi không
phải nên bội phục sức tưởng tượng của Diệc Diễm hay sao?

“Diệc Diễm, em muốn nói
là… Thực ra, bây giờ em muốn nói với anh là em rất hạnh phúc… Cùng với anh
một chỗ thực sự rất hạnh phúc, cho dù…” Tôi nhẹ nhàng cắn môi: “Cho dù
 hạnh phúc này phải cùng người khác chia sẻ, em… có thể… có thể cùng cô ấy
chia sẻ anh… Cả đời đứng ở phía sau anh!”Em có thể cả đời này không quang minh
chính đại xuất hiện bên cạnh anh, cho dù đứa nhỏ có lẽ chỉ là một đứa con ngoài
giá thú, chỉ cần… Chỉ cần chúng tôi vĩnh viễn có thể ở bên cạnh anh, tất cả…
Tôi đều có thể chịu được.

Tôi cũng nên buông một
chút cứng rắn, vì anh, vì sự nghiệp của anh, tôi nguyện ý cùng một người phụ nữ
ở bên cạnh anh!

“Duyệt Duyệt…” Đường
Diệc Diễm hoàn toàn ngây dại, có lẽ không nghĩ rằng tôi sẽ nói như vậy,
 trong mắt anh… là sự kích động đang ngập đầy, sầu não… Cuối cùng,
anh vội vã bắt lấy tay của tôi: “Em thật sự khờ quá!”

Đúng vậy, người bình
thường sao lại có suy nghĩ như thế, thậm chí còn ngốc hơn, chúng tôi… Chính là
khó khăn như vậy mới có thể ở bên nhau, bất luận kẻ nào cũng không thể tách
chúng tôi ra!

Bất luận là ai!

Đường Diệc Diễm ôm lấy
tôi, ở đây khắp nơi đều là hoa, tất cả hoa đều giám chứng cho  hạnh phúc
của chúng tôi, niềm vui của chúng tôi… Cho đến vĩnh viễn!

oOo

Nếu có thể, tôi thật sự
không muốn trở lại thành phố này, thành phố tội ác. Nhưng có một số việc không
có khả năng trốn tránh cả đời. Lúc máy bay bắt đầu hạ cánh, tôi hiểu, cái gì
cần phải đối mặt vẫn sẽ đến, không bao giờ biến mất được. Đường Diệc Diễm kéo
tay tôi đi ra cửa, nhìn dòng người này, trực giác muốn tôi buông tay ra, ở đây
không phải là Nhật Bản, nơi này, Đường Diệc Diễm tựa như một ngôi sao sáng,
nhất cử nhất động của anh, đảo mắt sẽ thành tiêu đề trên báo không biết chừng.

Nhưng Đường Diệc
Diễm không chịu buông tay, đưa tôi chen qua đám đông, tôi thấy vài người dường
như đang nhìn chúng tôi, rồi khe khẽ thì thầm, có phải đã nhận ra rồi không?
Tôi xấu hổ cúi đầu, Đường Diệc Diễm không chịu buông tay, tôi cũng không có
cách nào, đành phải đi theo anh, trốn tránh những ánh mắt đó, khi nào thì tôi
bỗng nhiên cảm thấy ở bên anh là phải trốn tránh như vậy, có lẽ là từ hôm biểu
lộ tình cảm với anh, tôi đã chấp nhận vĩnh viễn đứng sau lưng anh, cho dù không
thể nhìn thấy ánh sáng!

Ngoài sân bay đã có
người đến đón chúng tôi, xem ra hẳn là cấp dưới của Đường Diệc Diễm, như vậy
anh ta nhất định cũng biết…

Tôi khó xử dừng bước.

Đường Diệc Diễm nhìn
tôi, biểu tình khó chịu, lúc thấy tôi vừa xuống sân bay đã muốn buông tay, anh
chính là như vậy, mặt không chút thay đổi, lại khiến người ta cảm nhận được rõ
sự tức giận của anh.

Tức giận? Tôi đã làm sai
sao? Tôi còn không phải muốn ngăn cản mấy người không hiểu chuyện đó ác ý đả
kích? Tính toán quá nhiều, không thể không cẩn thận!

Người đàn ông kia nhìn
thấy chúng tôi đi tới gần, vội mở cửa xe, khóe mắt lơ đãng liếc tôi một cái,
mím môi!

Động tác rất nhỏ này
không tránh được ánh mắt của tôi, biết rõ tổng tài đã có vị hôn thê, mà bây giờ
lại quang minh chính đại nắm tay một người phụ nữ khác như vậy.

Có thể nói anh không coi
ai ra gì, hay  là lo lắng không chu toàn?

Đường Diệc Diễm đương
nhiên sẽ không thể không biết địa vị của anh trong thành phố này, nhưng tại sao
anh còn muốn làm như vậy? Chỉ sợ chỉ có anh biết, quả thực, ngày hôm đó, sau
khi tôi nói với anh những lời kia, tôi cảm thấy Diệc Diễm đang tính toán
điều gì đó, anh không nói, ai cũng không có cách biết được!

Ngồi trên xe, Đường Diệc
Diễm mới chịu buông ra, lòng bàn tay bởi vì anh gắt gao nắm mà có một chút mồ
hôi!

Tôi nắm chặt tay, nhìn
cảnh vật bên ngoài càng ngày càng quen thuộc, đây là đường về nhà,
anh không trở về công ty sao? Mọi nhân viên ở công ty đều đợi đón anh?

“Diệc Diễm… bây giờ anh
không về công ty một chút sao?”

Hơn một tuần, công ty
lớn như vậy, công việc sợ đã chồng chất như núi! Lúc tôi nói những lời này,
người đàn ông kia xuyên qua kính chiếu hậu nhìn tôi một cái, ánh mắt quái dị,
làm như lơ đãng, nhưng tay cầm vô lăng lại siết chặt!

Anh…

“Không cần phiền toái
như vậy, anh muốn nghỉ ngơi một chút!” Đường Diệc Diễm cởi bỏ cúc áo ở cổ tay,
thản nhiên nói, đầu dựa vào lưng ghế, tay phải ôm chầm lấy tôi, nhắm mắt dưỡng
thần!

Trong xe một đường chạy
thẳng, yên tĩnh đến quỷ dị!

Mà người đàn ông kia vẫn
còn nhìn tôi, thấy tôi nhìn lại, ánh mắt lập tức bối rối trốn tránh, chột dạ
quay đi, không phải người do Diệc Diễm gọi tới sao? Tại sao đột nhiên cảm thấy
anh ta là lạ!

Xe chậm rãi chạy, rốt
cuộc cũng tới nơi.

“Đường tổng, đã đến nơi
rồi!”Người đàn ông vừa dừng xe lại, lập tức báo cáo với Đường Diệc Diễm.

“Anh về công ty trước
đi!” Đường Diệc Diễm mở mắt ra, thản nhiên nói, kéo tôi.  “Đi thôi, Duyệt
Duyệt, về đến nhà rồi!”

Về nhà? Không rõ tại
sao, tôi cảm thấy Đường Diệc Diễm như là cố ý nói như vậy , cố ý để người đàn
ông kia nghe thấy, mà sau khi anh ta nghe được lời nói của Đường Diệc Diễm, sắc
mặt chợt biến đổi, ánh mắt mất tự nhiên lóe ra.

Chẳng lẽ là…

“Không phải anh sắp xếp
anh ta tới đón chúng ta sao?” Đi đến hàng lang, tôi nhịn không được tò mò hỏi.

“Có vấn đề gì sao?”
Đường Diệc Diễm lãnh đạm, lấy chìa khóa mở cửa.

Đương nhiên là có vấn
đề, nếu không phải anh, chỉ sợ cũng chỉ có một người quan tâm đến hành tung của
chúng tôi như vậy, có lẽ là vị hôn thê của anh, Phác Mĩ Thiện! Vị hôn phu mất
tích một tuần liền, cùng người phụ nữ khác vui vẻ đi du lịch, cô ấy khẳng định
là đã biết. Mà nếu là cô ấy phái người tới đón chúng tôi, như vậy đây là phản
ứng của cô ấy, hoặc là “cảnh cáo”!

Đi vào trong phòng,
tôi vẫn không ngừng lo lắng, nếu phán đoán của tôi không sai, vậy thì Đường
Diệc Diễm không có lý do gì không biết, anh lại suy tính cái gì đây?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+