Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Chương 21 + 22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
21 – Báo Ứng

 “Ông nói cái gì?”

Có tiếng nói chuyện
truyền đến bên tai tôi, trong tiềm thức, tôi không hề phát ra tiếng, chỉ nhắm
mắt lại, lẳng lặng nghe, ý thức bắt đầu thanh tỉnh, sự đau đớn cũng dần lan
tràn khắp cơ thể, đau quá, phía sau lưng, khuỷu tay, đầu… Toàn thân cao thấp
tựa như bị chia rẽ.

“Sảy thai, ông nói là
sảy thai sao?” Đó là giọng nói của Đường Diệc Diễm, vĩnh viễn đều chuyên trì,
bá đạo như vậy, còn mang theo lửa giận.

“Thân thể của phu nhân
rất suy yếu, đứa nhỏ còn chưa đủ tháng, lần này sảy thai đã tạo thành sự tổn
thương rất lớn đối với cơ thể người mẹ, cho nên…” Giọng nói của bác sĩ có chút
khiếp sợ, mang theo sự run rẩy, tôi có thể tưởng tượng được, Đường Diệc Diễm đã
dùng ánh mắt hung ác như thế nào để trừng ông ta.

Mà ông ta nói…

Cho nên… Báo ứng đã tới?

Chúng tôi dùng mạng sống
của người khác để đổi lấy hạnh phúc, cuộc sống như vậy, cho nên… báo ứng mới
đến đây?

“Chỉ sợ…. sau này, cơ
hội mang thai của phu nhân sẽ rất thấp!”

Bác sĩ nói rất nhẹ
nhàng, nhưng lại tuyên bố một sự thật quá tàn khốc!

Cho nên báo ứng quả thực
đã đến đây, rốt cục đã đến rồi!

Không khí quá mức im
lặng, làm cho người ta không thở nổi.

“Đường tiên sinh, thực
ra trong y học không có định luận tuyệt đối, chỉ cần sau này phu nhân cố gắng
điều dưỡng, có lẽ…”

“Được rồi, ra ngoài đi!”
Rốt cuộc, tôi cũng nghe được tiếng nói đầy ám ách của Đường Diệc Diễm.

Tiếp theo là tiếng bước
chân, cửa nhẹ nhàng khép lại, “lạc đát” một tiếng, tôi còn nghe thấy được tiếng
miệng vết thương bị xé rách, máu tươi “róc rách” chảy ra, tụ lại!

Sự đau đớn trên người
vĩnh viễn cũng không bằng được thương tích trong lòng.

Bàn tay bị ai đó nhẹ
nhàng nắm lấy, bao bọc, hơi thở nóng bỏng phả trên mặt, nhưng sự ấm áp lại bị
ngăn cách bên ngoài trái tim.

“Thực xin lỗi… Thực xin
lỗi…” Một giọng trầm thấp vang lên bên tai tôi, mang theo chua xót, va chạm vào
trái tim yếu ớt.

Đường Diệc Diễm, anh có
thể nói với tôi “thực xin lỗi”, vậy còn tôi thì sao? Tôi biết phải sám hối với
người nào đây, họ đều bị anh tự tay ném xuống địa ngục!

“Mang đi, mang nó đi!”
Tôi hướng về phía Trương rít gào, ánh mắt giận dữ trừng lên, như thể Đường
Tinh Vũ đang khóc nháo muốn được tôi ôm một cái là điều tôi cực kì chán ghét.
“Mang nó đi cho tôi, mang đi, tôi không muốn nhìn thấy nó!”

“Thiếu phu nhân!”
Trương ôm con đang khóc nháo không ngớt, cố vươn cánh tay của con hướng về phía
tôi, trong mắt tất cả đều là kinh ngạc, không rõ vì sao người luôn yêu thương
con như tôi đột nhiên trở nên như vậy.

“Tôi bảo bác ôm nó đi ra
ngoài, đi ra ngoài! Khiến nó cút ngay đi!” Tôi tàn nhẫn rống lên, mặc kệ Đường
Tinh Vũ khóc nháo đến thế nào tôi vẫn thờ ơ.

“Em đang làm cái gì
đây!” Giọng nói đầy phẫn nộ của Đường Diệc Diễm vang lên, hắn tiến lên, liếc
mắt nhìn Đường Tinh Vũ đang nằm trong lòng vú Trương một cái. “Nó là con của
em!”

“Nó không phải, làm cho
nó cút đi!” Tôi gạt hết chén cốc trên bàn xuống dưới, phòng bệnh trở nên càng
thêm hỗn loạn không chịu nổi, đứa nhỏ khóc nháo, người lớn bối rối bước đi…

“Tôi không muốn nhìn
thấy nó, cút!”

“Mẹ… Mẹ…” Tất cả mọi
người đều giật mình, nhìn Đường Tinh Vũ liều mạng vươn cánh tay nhỏ bé hướng về
phía tôi, la lên, chỉ là một tiếng mơ hồ, nhưng cũng từng là tiếng mà tôi chờ
đợi, là tiếng mà tôi không nề hà phiền táo cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con, dạy
con nhớ kỹ: “Tinh Vũ, Tinh Vũ… Nào… gọi mẹ đi con… Mẹ… Mẹ!”

Mẹ, từ ngữ tốt đẹp
nhất trên thế giới, vào lúc này lại thoát ra từ miệng của con. Đường Tinh
Vũ vẫn khóc nháo, nước mắt không ngừng chảy làm người ta lo lắng, không rõ vì
sao mẹ lại thất thường như vậy, theo bản năng đưa tay về phía tôi, thân mình
mập mạp liều mạng nghiêng về trước, chỉ là muốn một cái ôm từ tôi.“Mẹ… Mẹ…”

“Thiếu phu nhân!” Trong
mắt vú Trương đều là những giọt lệ chua xót, tôi đau đớn siết chặt tay lại,
quay đầu “… Đi ra ngoài… Cút đi!”

“Thiếu phu nhân!”

“Đủ rồi!” Đường Diệc
Diễm không thể nhịn được nữa, nói với vú Trương: “Đưa tiểu thiếu gia về nhà,
chăm sóc cẩn thận!”

“Vâng… Thiếu gia!” Vú
Trương thở dài, trước khi đi còn oán hận liếc tôi một cái, con không rõ sự cự
tuyệt của tôi, vẫn giãy dụa trong lòng vú Trương, mắt rưng rưng nhìn tôi lần
nữa, khóc nháo, thanh âm cũng bắt đầu trở nên khàn khàn!

Tôi cố gắng dùng sức kìm
nén… Cho đến khi tiếng khóc của con càng ngày càng xa, tôi mới xoay người, dựa
vào gối, không nói gì!

Đường Diệc Diễm vẫn luôn
đứng ở cửa nhìn tôi, chợt đi tới, nắm lấy tay tôi. “Diệp Sương Phi, ý chí của
em là sắt đá sao? Em hận tôi, ngay cả con cũng hận luôn sao? Thằng bé là đứa
con bảo bối của em!” Ngay cả hắn cũng hoang mang vì sao tôi lại trở nên vô tình
như vậy.

“Không sai!” Tôi ngẩng
đầu nhìn hắn. “Tôi chính là hận nó, hận đồ nghiệt chủng này!”

“Ba!” Rốt cuộc, tôi lại
thưởng thức đến tư vị bàn tay của Đường Diệc Diễm, nóng cháy, nhưng không đau,
như thế nào cũng kém nỗi đau trong lòng tôi, bởi vì đó là con của tôi, bởi vì
đó là bảo bối của tôi, tôi mới không thể thương con, chỉ cần không tới gần, con
sẽ vĩnh viễn không tiếp tục trở thành công cụ để Đường Diệc Diễm uy hiếp tôi,
con sẽ không bị thương tổn! Cũng chỉ có như vậy, Đường Diệc Diễm mới có thể có
chút nghĩa vụ làm cha, cho dù chỉ là một chút.

Cho nên, xin lỗi, thực
xin lỗi. Tinh Vũ, mẹ xin lỗi con!

oOo

Nửa tháng sau, thân thể
đã khỏi hẳn, tôi lại bị đưa trở về Đường trạch, trở về toà nhà xinh đẹp này.
Tôi không tiếp xúc với bất kì ai, trở nên càng trầm mặc hơn, gần như mỗi ngày
đều nhốt mình trong phòng, thứ thấy được nhiều nhất có lẽ chỉ là bóng tối, bóng
tối tràn ngập phòng, nhắm mắt lại, mở mắt ra, tất cả đều phủ kín một màu đen u
ám!

Trong nhà cũng không có
ai chủ động quan tâm đến tôi, quan tâm đến người mẹ nhẫn tâm này.

Tôi kinh ngạc đứng trước
cửa sổ, hoa viên dưới lầu, tôi nhìn thấy Đường Diệc Diễm đang đón lấy Tinh Vũ
từ trong tay vú Trương, tiểu tử kia vậy mà lại muốn hắn bế, quả thật là cha
con, ngắn ngủi nửa tháng ở chung đã thân thiết không ít.

Trên khuôn mặt béo xinh
của con đều là nét cười, tôi cách một lớp thủy tinh, tưởng tượng chính mình
đang vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con, nước mắt rơi như mưa, không có
mẹ làm bạn con cũng sẽ hạnh phúc, cũng chỉ có như vậy, con mới có thể hạnh
phúc!

Tinh Vũ, con của mẹ! Hãy
tha thứ cho mẹ!

Tối nay, Tinh Vũ cứ khóc
nháo không thôi, tiếng khóc thê lương không ngừng từ phòng con truyền đến, tôi
lo lắng ở trong phòng đi qua đi lại, sao Tinh Vũ lại khóc dữ như vậy, con rốt
cuộc bị làm sao đây, vú Trương đang làm cái gì, không biết là Tinh Vũ không
khoẻ sao? Vì sao con vẫn khóc nháo?

Tôi liều mạng đè nén sự
xúc động muốn tông cửa xông ra ngoài xuống, một lần nữa nắm chặt tay, ngồi ở
mép giường, Tinh Vũ, Tinh Vũ!

Dưới lầu truyền đến
tiếng tắt động cơ xe, Đường Diệc Diễm đã trở lại? Hắn đã trở lại? Rất nghiêm
trọng ư? Tôi lập tức hoảng hốt, rốt cuộc không thể nào ngồi yên được, vội đi
đến cạnh cửa, nghe được những tiếng bước chân hỗn độn trên hành lang, còn cả
giọng Đường Diệc Diễm đang rít gào, tôi khẩn trương nắm chặt nắm cửa, Tinh Vũ,
Tinh Vũ, con rốt cuộc làm sao vậy?

Cuối cùng, bên ngoài
cũng nổi lên một giọng nói mà tôi quen thuộc, đó là bác sĩ riêng của gia đình,
tôi nghe được tiếng bước chân vội vàng của ông ấy xẹt qua phòng tôi. Một lát
sau, tiếng khóc của Tinh Vũ rốt cuộc cũng ngừng lại, tôi nhẹ nhàng thở ra, thế
này mới phát hiện khóe mắt của mình toàn là nước mắt, tôi chua xót cười khổ,
thân mình căng thẳng trượt dọc theo khung cửa, ngồi bệt xuống đất.

Tinh Vũ, mẹ cũng là bất
đắc dĩ, xin lỗi con, con trăm ngàn lần không được sinh bệnh!

Qua thật lâu sau, tiếng
ồn ào cũng chấm dứt, mọi thứ chậm rãi an tĩnh lại, tôi ở trong phòng vẫn như
đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhìn kim đồng hồ chuyển động như ốc sên
chạy, trong lòng bất an không thôi.

Rốt cuộc, khi kim đồng
hồ chỉ đúng 12 giờ đêm, tôi lén lút dán tai vào khung cửa, sau khi xác định
không có động tĩnh gì, tôi mới nhẹ nhàng vặn nắm cửa, nghiêng thân mình bước
đến phòng Tinh Vũ. Tôi vẫn là nhịn không được, nhịn không được muốn đến thăm
con, vì thế giữa đêm khuya, khi mọi người đều đi nghỉ, tôi mới lén lút tới.

Trong phòng tối đen,
thân mình to béo của vú Trương nghiêng trên giường, chắc là do chăm sóc Tinh Vũ
quá mệt mỏi, nên mới cuộn mình ngủ như vậy.

Tôi rón ra rón rén lần
mò đến bên chiếc giường nhỏ của con, tay nhẹ nhàng đưa vào, ngay khi ngón tay
chạm được đến thân mình con, nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống, Tinh Vũ,
Tinh Vũ!

Tôi gian nan cắn môi,
không cho tiếng nức nở thoát ra, mơn trớn khắp cơ thể con, khuôn mặt nhỏ nhắn
của con, bàn tay bé xinh của con, tất cả… Tinh Vũ, mẹ đến đây, mẹ đến thăm con
đây, Tinh Vũ!

“Ư…” Thân mình của con
bỗng bất an mấp máy một chút, phát ra tiếng mơ hồ, tôi hoảng sợ, ngồi cúi người
xuống, nín thở, đợi đến khi tiếng thở đều đều của vú Trương lại truyền đến, tôi
mới thở phào nhẹ nhõm, lau quệt nước mắt, lưu luyến vỗ về khuôn mặt của con,
một lần lại một lần.

Cuối cùng, tôi vẫn là
không thể không nhẫn tâm đứng lên, liếc mắt nhìn chiếc giường nhỏ kia một cái,
cô đơn lui ra ngoài!

Chương
22- Xoay chuyển

Mở cửa phòng ngủ, vừa đi
vào đã có người từ phía sau ôm lấy tôi, tôi vô lực nhắm mắt lại, ngoài hắn, còn
có thể là ai nữa!

“Em vừa đi đâu
về?” Hơi thở nóng bỏng của Đường Diệc Diễm phả lên tai tôi, tay hắn từ phía sau
tiến vào trong áo của tôi, lồng ngực nóng bỏng lần nữa áp sát tới lưng
tôi. Đêm nay, thiếu gia lại có hứng thú sao? Đường Diệc Diễm và tôi đã không
còn ở cùng phòng, hắn trở về cũng chỉ ngủ ở phòng khách, nếu không cũng ở trong
thư phòng làm việc, chỉ có thời điểm tràn đầy “hứng thú”, mới có thể “đại giá
quang lâm”!

“Anh hỏi em đã đi đâu?”
Đường Diệc Diễm ôm lấy tôi, đi đến bên giường, bởi vì tôi im lặng, trong giọng
nói biểu lộ sự bất mãn. Hắn vẫn như vậy, ngoài khống chế thân thể người khác,
còn muốn bá đạo khống chế trái tim của họ.

“Không ngủ được, cho nên
ra ngoài đi dạo!” Trong phòng là một mảnh tối đen, tôi không nhìn thấy biểu
tình của Đường Diệc Diễm. Như vậy cũng tốt, ít nhất hắn cũng nhìn không ra tôi
hiện tại đang run sợ và chột dạ đến thế nào.

“Thật sao?”

“Ừm!” Không rõ tại sao
hắn lại lần nữa ép hỏi, chẳng lẽ hắn đã nhìn thấy? Dù sao biết rõ còn cố hỏi
vốn là thói quen hắn!

“Tôi muốn nghỉ ngơi, anh
muốn… thì cũng nhanh lên!” Sợ hãi hắn lại ép hỏi, tôi cố ý phá vỡ đề tài này,
không muốn cảm giác được hơi thở của hắn lan tràn trên người tôi.

Lập tức, tôi nghe được
tiếng cười nặng nề của Đường Diệc Diễm.

“Em nghĩ rằng anh tìm em
làm gì, giải quyết nhu cầu chắc?”

Không phải sao? Tôi rất
muốn nói, nhưng vẫn thông minh không mở miệng.

Đường Diệc Diễm nhẹ
nhàng thở dài bên tai tôi, thân mình vừa chuyển, tôi lâp tức ghé vào ngực hắn,
chỉ nghe một giọng nói thản nhiên bên tai: “Ngủ đi!”

Tôi nhíu mi, sao hôm nay
hắn lại hành động khác thường như vậy, hắn không phải đến để phát tiết sao? Ghé
vào trên người hắn, cảm giác được tim hắn đập lần lượt va chạm hai má của tôi,
trước đó không lâu, tôi đã nghĩ khuôn ngực này sẽ che chở cho tôi, tôi nghĩ
hạnh phúc của tôi là ở đây, nhưng… Ai mà ngờ, hắn cuối cùng vẫn trở thành cơn
ác mộng của tôi.

Một người đàn ông làm
tôi mang cảm giác tội lỗi nặng nề, một ác ma khiến tôi vạn kiếp bất phục, cũng
là người tôi yêu sâu sắc!

Tôi nên đi nơi nào, tôi
rốt cuộc phải làm sao mới có thể giải thoát, nhiều ràng buộc làm tôi lại lần
nữa do dự, lại lần nữa bồi hồi, lần nữa thương tổn mọi người, tôi thất bại,
vĩnh viễn chịu thua sự yếu đuối của mình, bại trong do dự của bản thân!

Đường Diệc Diễm, nếu…
nếu lúc trước tôi nghe lời hắn, từ bỏ tất cả để rời đi, chúng tôi có thể có
được hạnh phúc không?

oOo

Thật hiếm có, Đường Diệc
Diễm lại ở nhà dùng bữa sáng, một thời gian dài, hắn không ăn cơm nhà, có lẽ là
do sáng nay được bồi thường “tiếc nuối”một hồi, hắn rạng rỡ tiến vào phòng tắm,
còn tôi mệt đến nỗi không thể cử động nổi một ngón tay, không rõ tại sao ở trên
giường hắn luôn dư thừa tinh lực như thế.Lúc đầu tôi nghĩ, đợi hắn đi, tôi có
thể từ từ nghỉ ngơi một chút, nhưng sau khi tắm xong, hắn lại nói với tôi ở nhà
dùng bữa sáng, bảo tôi nghỉ ngơi một chút rồi xuống.

Tôi không rõ vì sao tâm
tình của hắn lập tức trở nên tốt như vậy, tóm lại, cảm xúc của hắn giống như
thời tiết, rất bất định, như thế nào cũng không đoán trước được!

Sau khi nghỉ ngơi nửa
tiếng, người giúp việc nhiều lần thúc giục, tôi miễn cưỡng rửa mặt, thay quần
áo, đi xuống lầu. Từ xa đã nhìn thấy thân mình nhỏ bé của Đường Tinh Vũ ngồi
trong xe đẩy, vú Trương đang đút cháo cho con, bàn tay xinh xinh không an phận
cầm lấy món đồ chơi nhỏ, không ngừng náo loạn, vừa thấy tôi là ríu rít kêu “Mẹ…
Mẹ…”

Hơn nửa tháng không gặp
cũng không khiến tiểu tử kia quên tôi, con vẫn cố ý nhoài cơ thể béo mũm mĩm về
phía tôi, tôi vội quay đi, kìm nén suy nghĩ xúc động muốn ôm lấy con, ra vẻ
bình tĩnh đi đến bàn ăn, ngồi xuống.

“Vú Trương, đem tiểu
thiếu gia cho phu nhân bế!” Đường Diệc Diễm liếc tôi một cái, thản nhiên nói.

“Tôi không muốn ôm nó!”
Tôi quay đầu, không thèm nhìn con làm nũng.

“Không sao, em ôm, hoặc
là để nó ngồi dưới đất!”

“Đường Diệc Diễm!”

“Tùy em ôm hay không!”
Đường Diệc Diễm ngừng chiếc đũa trong tay, ý bảo vú Trương đem con đặt xuống.

Vú Trương khó xử nhìn
tôi, lo lắng gọi: “Thiếu phu nhân!”

Tôi siết chặt tay, oán
hận nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Đường Diệc Diễm, biết rõ đây là một hồi đấu tranh
tâm lí, nhưng cho tới bây giờ, tôi đều chịu thua hắn. Cuối cùng, tôi đành bất
đắc dĩ thở dài, thỏa hiệp ôm lấy con trai, cảm giác đã lâu không chạm vào con
làm tôi gắt gao ôm lấy thân mình nhỏ bé của con, bàn tay bé xinh không
ngừng vuốt ve khuôn mặt tôi, nha nha gọi.

Tinh Vũ!

Tôi nhịn xuống xúc động
muốn khóc, tiểu tử kia ở trong lòng của tôi, cười ha ha, nắm lấy góc áo của
tôi, vú Trương khẽ thở phào, đưa chiếc bát đang cầm trong tay cho tôi, tôi run
run giữ thìa, cẩn thận đút  cho con ăn, ánh mắt một chút cũng không muốn
rời khỏi khuôn mặt con, mắt con, cái mũi nhỏ của con, bàn tay xinh xinh của
con… Tất cả mọi thứ đều khiến tôi nhung nhớ.

Tinh Vũ, mẹ cuối cùng
cũng được ôm con, Tinh Vũ!

Sau khi con ăn no, cùng
tôi vui vẻ một hồi, bèn say sưa ngủ, bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm góc áo của tôi,
cái miệng nhỏ nhắn, bộ dáng thật là đáng yêu, tôi không bất giác mỉm cười, ngón
tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của con, động tác lặp lại liến tục, Tinh Vũ!

Lơ đãng giương mắt, tôi
bỗng nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Đường Diệc Diễm, hắn đang chăm chú nhìn
tôi.

Trái tim bỗng kinh sợ,
hắn vẫn nhìn ư?

Nụ cười trên mặt cười
lập tức biến mất, tôi lạnh lùng mở miệng: “Được rồi, bây giờ có thể gọi vú
Trương đến ôm nó, vừa nhìn đã thấy chán ghét!”

Đường Diệc Diễm chậm rãi
lắc đầu, tựa tiếu phi tiếu. Một lúc lâu sau mới mở miệng nói: “Đợi Tinh Vũ ngủ,
ba mẹ sẽ đến đây!” Giọng hắn rất thoải mái, nói như thể ba mẹ ở ngay cạnh chúng
tôi chứ không phải nước Mỹ xa xôi?

“Cái gì?” Tim tôi run
lên, kinh ngạc nhìn hắn. “Anh mời ba mẹ tôi đến?” Hắn chưa bao giờ mời mẹ của
mình, hắn nói ba mẹ thì hẳn là… Có ý gì, có ý gì chứ? Hắn biết dùng con không
thể uy hiếp tôi nữa, nên bắt đầu chuyển sang ba mẹ tôi ư?

Mà động tác kịch liệt
của tôi cũng đánh thức Tinh Vũ trong lòng, con lại bắt đầu khóc náo loạn.

“Em làm con sợ kìa!” Vẻ
mặt nhu hoà ban đầu của Đường Diệc Diễm chợt tắt.

“Tại sao, sao lại mời ba
mẹ tôi đến, anh còn e mọi chuyện chưa đủ loạn phải không? Anh còn muốn thế nào
nữa, anh còn muốn thế nào?” Hắn còn chưa vừa lòng sao, còn muốn đối phó ba mẹ
tôi? Hắn muốn đuổi tận giết tuyệt ư? Tất cả những gì tôi quý trọng, hắn
đều phải hủy diệt hoàn toàn sao?

Ác ma, ác ma!

“Em điên rồi!” Đường
Diệc Diễm thấy tôi hoàn toàn không để ý tới con đang khóc, bế Đường Tinh Vũ
đang ở trong lòng tôi, giao cho vú Trương, giận dữ rống giận.

“Đúng, tôi sắp điên rồi,
điều này cũng là do anh bức, Đường Diệc Diễm, anh không thể để yên sao,
anh còn muốn tra tấn tôi thế nào nữa, anh định ép tôi chết phải không?”

Tôi hét to, giống như
người điên!

“Diệp Sương Phi!” Đường
Diệc Diễm nắm lấy cơ thể đang run run của tôi. “Chết  tiệt! Em rốt cuộc
đang nghĩ gì vậy, anh chỉ muốn mời ba mẹ đến đây làm em vui vẻ một chút, em
nghĩ anh muốn làm gì, bản thân vụng trộm khóc nhìn con, lại còn muốn ở trước
mặt anh làm bộ như tuyệt tình, em đang chống lại ai, chống lại anh à?”

“Không… Tôi không muốn
nghe, tôi không muốn nghe!” Tôi gần như sụp đổ, hắn đã bắt đầu lợi dụng ba mẹ
tôi, bắt đầu muốn uy hiếp tôi!

“Không, đừng làm liên
lụy đến ba mẹ tôi, tôi thật sự chịu không nổi!”

“Diệp Sương Phi, em nhìn
anh đây!” Đường Diệc Diễm không chịu thỏa hiệp, liên tục kéo mạnh vai của tôi.

“Thiếu gia!” Ngay lúc
chúng tôi tranh cãi, chú  Lý bỗng kích động chạy vào, biểu tình trên mặt
chú ấy…

Tôi giật mình, bất an
nhìn chú ấy nói gì đó bên tai Đường Diệc Diễm, Đường Diệc Diễm biến sắc, chậm
rãi quay đầu nhìn tôi… vẻ mặt kia, như vậy…

oOo

Tại sao lại là nơi này,
hành lang này, nơi đã trở thành cơn ác mộng của tôi, nơi đã làm khiến tôi vạn
phần đau thương, nơi tôi đã mất đi hai người thân, tại sao?

“Mẹ…” Tôi nhanh chóng
chạy đến, thấy bóng mẹ cô đơn ngồi bên ngoài phòng phẫu thuật.

“Duyệt Duyệt!” Mắt mẹ đỏ
hồng, bất lực nhìn tôi, lập tức nhào vào trong lòng tôi, giọng run run: “Ba
con… ba con vì bảo vệ mẹ, lúc lật xe, ông ấy… Duyệt Duyệt, ba con không thể có
chuyện gì được, mẹ làm sao có thể sống, sống thế nào đây!” Cuối cùng,
mẹ khóc không thành tiếng, tôi gắt gao ôm chặt thân thể của mẹ, tim như bị
đao cắt.

“Mẹ, ba sẽ không có việc
gì đâu, sẽ không!” Tôi an ủi mẹ, cũng thuyết phục mình, ông trời sẽ không tàn
nhẫn như vậy, sẽ không! Ánh mắt thù hận của tôi hướng về phía Đường Diệc Diễm,
hung hăng trừng hắn, ác ma! Tôi chưa từng nói sai, hắn là ma quỷ, người tôi quý
trọng bên cạnh, hắn đều phải hủy diệt, một người cũng không tha!

Tôi hận hắn, hận hắn!

Ánh mắt của tôi khiến
Đường Diệc Diễm đau đớn nhíu mày, muốn nói gì đó rồi lại thôi, bi thương nhìn
tôi, cuối cùng, hắn dựa vào tường, vô lực nhắm mắt lại.

Lúc này, y tá đẩy cửa
phòng phẫu thuật, vội vàng đi ra, bỏ khẩu trang xuống: “Ai là người nhà bệnh
nhân?”

“Tôi…”

“Chân của bệnh nhân bị
tổn hại rất nghiêm trọng, phải cắt bỏ cả hai chân, ai đồng ý ký đơn đây?”

“Cái gì?” Thân mình mẹ
cứng đờ, chân mềm nhũn, gục xuống.

“Mẹ!” Tôi bối rối đỡ lấy
mẹ, hoảng loạn, y tá vội đến giúp tôi. Tôi ôm lấy mẹ, mẹ chậm rãi mở mắt ra,
nước mắt rơi xuống hai má. “Duyệt Duyệt , ba con… sao có thể… Ba con! Làm sao
bây giờ?” Mẹ thương tâm khóc khiến trái tim tôi tan nát!

“Mẹ…”

“Tiểu thư… bệnh nhân…”

“Tôi ký tên, tôi đồng ý
ký đơn!” Tôi đỡ mẹ ngồi xuống, đứng lên, nén đau thương, lau nước mắt. “Tôi
theo cô đi ký tên!”

Ba đến đây thăm tôi,
nhưng lại vĩnh viễn mất đi hai chân, sau này ba đều phải ngồi trên xe lăn, sử
dụng những thiết bị lạnh lẽo.

Mà tất cả những điều
này, đều do Đường Diệc Diễm ban tặng!

Tôi đờ đẫn ngồi trên ghế
đá bệnh viện, phía trước có một vài bệnh nhân đang thong dong đi dạo cùng người
nhà, hưởng thụ ánh mặt trời, họ nhìn nhau cười, không nói gì. Đã tới nơi
này, có bao nhiêu người có thể cười được đây?

Một ngày, ba vẫn chưa
tỉnh lại, mẹ cố chấp ở bên cạnh chăm sóc ba, không chịu nghỉ ngơi, mẹ không
khóc, có lẽ bởi vì biết cha tỉnh lại sẽ chịu đả kích như thế nào, cho nên mẹ
không thể khóc, mẹ phải kiên cường, nhưng, bả vai gầy yếu như thế sao có thể
chống đỡ được thực tế tàn nhẫn này?

Mỗi khi có gió lùa vào
phòng bệnh, thổi tung tấm màn trắng trên giường, ba đang nằm giống như một cơ
thể trống rỗng, loại cảm giác này… khiến tôi không thở nổi… Vì thế… Tôi tìm cái
cớ… để đến đây hít thở chút không khí!

Tôi mệt mỏi vùi mặt vào
hai lòng bàn tay, rốt cuộc còn kéo dài bao lâu nữa, bao lâu mới có thể chấm
dứt… đau khổ còn kéo dài đến khi nào?

“Duyệt Duyệt!” Tiếng gọi
khàn khàn, tôi cũng không ngẩng đầu, không muốn nhìn hắn, không muốn thấy khuôn
mặt kia!

“Duyệt Duyệt!” Đường Diệc
Diễm ngồi xổm xuống trước mặt tôi, hai tay gắt gao ôm lấy thân mình đang cuộn
lại của tôi. “Duyệt Duyệt…!”

“Bỏ ra!” Tôi đẩy mạnh
hắn ra, trước mặt, Đường Diệc Diễm nhìn tôi với ánh mắt mỏi mệt. “Lần này… Thật
sự là ngoài ý muốn…!”

“Lần này…” Tôi hừ lạnh.
“Vậy còn những lần trước… mỗi lần anh thương tổn người khác đều phải có lý do
à? Đều phải lấy tôi làm cái cớ sao?” Đủ rồi, tôi không còn dũng khí để sống
trên thế giới này nữa!

“Duyệt Duyệt!” Đường
Diệc Diễm vẫn muốn tới gần, hắn vươn tay muốn chạm vào thân thể của tôi, nhưng
bị tôi đẩy ra, hét lên giống như kẻ điên. “Buông, buông ra ngay… Đồ ma quỷ,
hung thủ giết người!”

“Duyệt Duyệt!” Đường
Diệc Diễm mãnh liệt ôm lấy tôi, mặc kệ những nắm đấm của tôi, chỉ gắt gao ôm
thật chặt. “Anh yêu em, anh yêu em , anh chỉ là yêu em!”

“Không!” Sao có thể, sao
hắn còn có thể nói yêu tôi, nói yêu tôi sau khi khiến tôi thương tích đầy mình,
hắn còn nói yêu tôi, còn nói yêu tôi?

“Không!” Tôi hét chói
tai, trái tim vô cùng đau đớn, không cần, tôi không cần tình yêu như vậy, không
cần!

oOo

“Ba!” Tôi mệt mỏi gọi
một tiếng bên giường bệnh của ba, Đường Tinh Vũ ngồi bên người ba, cùng ba đùa
giỡn, trên mặt ba là một vẻ bình tĩnh, không muốn nói ra, hay là không thể đối
mặt với thực tế?

Ba ngày trước ba tỉnh
lại, không giống như những gì tôi đã tưởng tưởng, ba bình tĩnh, bình tĩnh đến
đáng sợ, mẹ không ngủ suốt đêm ở bên cạnh ba, cùng ba đối mặt với những thời
khắc gian nan nhất. Điều tôi không ngờ đến là Đường Diệc Diễm mang theo Đường
Tinh Vũ đến bệnh viện, đứa nhỏ xuất hiện thực sự làm cho tâm tình của ba mẹ tôi
tốt lên không ít.

“Duyệt Duyệt!” Mẹ đón
lấy cặp lồng trong tay tôi, nhìn thoáng qua cháu ngoại đang ở trên giường, dùng
ánh mắt bảo tôi cùng mẹ đi ra ngoài một chút, tôi khẽ gật đầu, theo mẹ  ra
khỏi phòng bệnh.

Một đường không nói gì,
mẹ dẫn tôi tới sân sau của bệnh viện, ngồi xuống, rốt cuộc cũng lên tiếng:
“Duyệt Duyệt… Thật ra lần này chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn… Con cũng không
nên trách cứ Diệc Diễm…”

“Mẹ!” Tôi cắt ngang lời
mẹ, hiểu rằng mẹ muốn nói tốt cho Đường Diệc Diễm, không biết hắn lại dùng cách
gì khiến mẹ tôi nói đỡ cho hắn.

“Chuyện của chúng con
không đơn giản như vậy, mẹ… mẹ đừng lo, cẩn thận chăm sóc ba được không?” Mẹ,
không cần liên lụy vào, con không muốn ba mẹ bị thương tổn, lần này là ngoài ý
muốn, nhưng lần sau, lần sau rất khó đảm bảo là hắn sẽ không có ý định, Đường
Diệc Diễm cái gì cũng có thể làm được, hắn không quan tâm, chỉ dùng tất cả mọi
thủ đoạn cực đoan đến đạt được mục đích!

“Duyệt Duyệt… Con vẫn
còn thương nó, không phải sao?” Mẹ không muốn từ bỏ: “Những người yêu nhau nên
quý trọng lẫn nhau!”

Yêu hắn? Có thể ư, hắn
đã sớm làm tổn thương trái tim tôi, bi thương càng sâu, cũng là bởi vì yêu quá
sâu sắc, chỉ là, tôi không dám yêu, yêu hắn sẽ làm tôi mất đi nhiều thứ hơn
nữa, tôi không muốn nghĩ đến!

“Thật ra, con
biết tại sao ba con lại bình tĩnh như bây giờ không?” Trong mắt mẹ ngập
đầy nước mắt. “Ba con cả đời thanh cao, kiêu ngạo, sao có thể nào chịu được
việc mình trở thành người tàn phế… Ba con nói, khi mở to mắt nhìn thấy mẹ khóc
đến sưng đỏ hai mắt, ba cảm thấy dường như mẹ đã già đi nhiều lắm, ba con nghĩ,
thà rằng riêng mình ba đau khổ… cũng không muốn làm cho người ba yêu thương
phải buồn theo!” Nói tới đây, mẹ đã khóc. “Ông già đó, nghiêm túc hơn nửa đời
người, đây là lần đầu tiên ba con nói những lời thâm tình như thế với mẹ!”

“Mẹ…”

“Duyệt Duyệt, nếu yêu
nhau, đừng nên tra tấn nhau, đời người chỉ ngắn ngủn có vài chục năm, có bao
nhiêu thời gian để lãng phí chứ, Diệc Diễm nói, trước đây nó thực sự đã làm
sai, chỉ là nó thật lòng sám hối, con hãy cho nó một cơ hội đi, Tinh Vũ cũng
dần lớn lên rồi, con nhẫn tâm… để thằng bé trưởng thành trong hoàn cảnh như bây
giờ hay sao?”

Tinh Vũ…

“Duyệt Duyệt… cân nhắc
suy nghĩ một chút đi, có một số việc, không cần quá cố chấp!”

“…”

Tôi nên nghĩ lại sao?
Tôi có thể, có thể quên hết tất cả ư?

Trở lại phòng bệnh, tôi
thấy Đường Diệc Diễm đang ôm Đường Tinh Vũ trò chuyện với ba, trên mặt ba khó
giấu được ý cười.

“Duyệt Duyệt!” Hắn nhìn
về phía tôi, mỉm cười, con đang ở trong lòng hắn cũng vươn tay muốn tôi ôm một
cái, tôi nhắm mắt lại, yên lặng tiếp nhận Tinh Vũ.

“Duyệt Duyệt!” Đường
Diệc Diễm thử ôm lấy đầu vai của tôi, tôi bất an muốn nghiêng người tránh, cuối
cùng cũng không đành cự tuyệt, mẹ rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra. “Phải vậy
chứ, người một nhà nên như vậy!”

Trên mặt Đường Diệc Diễm
là nụ cười thỏa mãn, bàn tay ôm đầu vai của tôi bỗng buộc chặt, thâm tình chăm
chú nhìn tôi, Tinh Vũ cũng ôm cổ ba mình, vô cùng đáng yêu. Lần đầu tiên, chúng
tôi mang theo không khí hài hòa, ấm áp khó có được!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+