Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Cát bụi thời gian – Chương 12 – Chap 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ở đồn cảnh sát Saiamanca, khi viện hạ sĩ Florian đã đặt ống nghe xuống, tay hắn vẫn còn run rẩy.
Chú đang giữ Jaime Miro và ba người của hắn ở Đây Mày có muốn tóm bọn chúng không?
Chính phủ đã treo khoản thưởng lớn cho cái đầu Jaime Miro cùng đồng bọn và bây giờ, những kẻ Basque ngoài vòng pháp luật Đó lại đang trong tay hắn.
Tiền thưởng Đó, nếu được, sẽ khiến hắn đổi đời. Hắn sẽ gửi các con tới học ở một trường tốt hơn, có thể mua được cho vợ chiếc máy giặt và vài món trang sức tặng nhân tình. Tất nhiên là phải chia một phần cho ông chú. Mình sẽ đưa lão hai mươi phần trăm, Santiago nghĩ, hay chỉ mười phần trăm thôi?
Hắn biết rất rõ tiếng tăm Miro và chẳng hề có ý định liều mạng bắt sống. Để bọn khác nhảy vào nguy hiểm và mang tiền thưởng về cho ta.
Hắn tính toán cách tốt nhất có thể. Ai cũng biết món nợ máu giữa viên đại tá Acoca và tên khủng bố này. Thêm nữa, đại tá có cả tổ chức GOE dưới quyền.
Phải, Đó chính là phương án hành động.
Hắn nhấc máy, và mười phút sau được nói trực tiếp với đại tá Acoca:
– Tôi là hạ sĩ Florian Santiago, đang gọi từ đồn cảnh sát ở Saiamanca. Tôi có tin về Jaime Miro.
Acoca cố giữ giọng bình thường.
– Anh có chắc không?
– Chắc, thưa đại tá. Hắn đang nghỉ qua đêm tại Biệt thự – Nhà khách Quốc gia Borgon bên ngoài thành phố. Chú tôi là người quản lí ở Đó, Chính ông ấy vừa gọi điện cho tôi. Ngoài hắn có một tên khác và hai phụ nữ.
– Chú anh quả quyết là Miro?
– Vâng, thưa đại tá. Hắn và ba đứa đang ngủ ở trong hai phòng phía sau trên tầng hai nhà khách.
Acoca nói:
– Hạ sĩ, nghe tôi thật kỹ Đây. Tôi muốn anh đến Đó ngay lập tức và đứng ngoài theo dõi có tên nào ra không? Tôi sẽ tới Đó khoảng một tiếng nữa. Anh không được vào trong nhà khách. Không được để họ thấy. Rõ chưa?
– Rõ, thưa ngài. Tôi sẽ đi ngay. Hắn ngập ngừng. – Thưa đại tá … còn khoản tiền thưởng?
– Khi chúng tôi tóm được Miro thì nó là của anh.
– Cảm ơn đại tá, tôi rất …
– Đi ngay!
– Rõ, thưa ngài!
Florian Santiago đặt ống nghe xuống. Hắn rất muốn gọi điện để báo tin vui này cho người tình của mình, nhưng khoan đã, sẽ để cô ấy ngạc nhiên sau. Còn bây giờ, hắn đang có việc phải làm.
Hắn gọi một cảnh sát trong phiên trực dậy:
– Ra bàn trực đi. Tôi có một việc phải giải quyết. Vài giờ nữa tôi sẽ về. Và khi trở lại, ta sẽ là người giàu có, hắn nghĩ. Cái đầu tiên ta sẽ mua là chiếc xe hơi Seat. Màu xanh. Không, có thể sẽ là màu trắng.
Đại tá Ramon Acoca đứng bất động, chỉ cho bộ óc làm việc. Lần này sẽ không được có sai lầm nào. Nó sẽ là nước đi cuối cùng trong ván cờ giữa hai đối thủ. Phải hết sức thận trọng. Chắc là Miro sẽ vô cùng cảnh giác trước mọi dấu hiệu lạ.
Acoca gọi sĩ quan phụ tá của mình:
– Tôi có mặt, thưa đại tá!
– Chọn hai mươi tư tay súng cừ nhất, phải đảm bảo họ được trang bị toàn súng tự động. Mười lăm phút nữa khởi hành đi Saiamanca.
– Rõ, thưa ngài!
Đại tá Acoca đã vạch ra xong kế hoạch cuộc tập kích. Một hàng rào cảnh sát bao vây chặt biệt thự, hai mươi tư tay súng của hắn sẽ tiến nhanh và tiến lặng lẽ.
Một cuộc công kích sấm chớp trước khi tên khủng bố có cơ hội đáp trả … Ta sẽ giết hết luôn khi chúng còn ngủ. Miro sẽ không có đường nào thoát Mười lăm phút sau, sĩ quan phụ tá quay lại:
– Chúng tôi đã sẵn sàng, thưa đại tá!
Hạ sĩ Santiago chẳng tốn mấy thời gian để tới được nơi cần tới. Chẳng cần ai đe hắn cũng không có ý định theo dõi những tên khủng bố. Nhưng bây giờ, tuân lệnh đại tá Acoca, hắn đứng trong bóng tối cách nhà khách khoảng hai chục bước chân, và từ chỗ Đó hắn có thể nhìn rõ được cửa ra vào. Trời đêm ớn lạnh, nhưng ý nghĩ về khoản tiền thưởng làm Santiago ấm áp. Hắn tự hỏi không biết hai người đàn bà trong Đó có xinh không, và họ có ngủ với hai người đàn ông không. Nhưng có một điều Santiago tin chắc là vài giờ nữa họ sẽ chết hết.
Chiếc xe chở lính nhẹ nhàng bò về phía nhà khách. Đại tá Acoca bật đèn pin nhìn vào bản đồ. Khi còn cách khoảng vài trăm mét, hắn ra lệnh.
– Dừng ở Đây. Xuống đi bộ tiếp. Tuyệt đối im lặng.
Santiago không hay biết gì cho tới lúc giật mình bởi giọng nói vang bên tai:
– Anh là ai?
Hắn quay lại, thấy mình đang đứng trước đại tá Ramon Acoca. Ôi lạy Chúa tôi, trông ông ta khiếp quá. Santiago nghĩ thầm.
– Tôi là hạ sĩ Santiago, thưa ngài!
– Có ai rời nhà khách không?
– Không, thưa ngài, tất cả bọn chúng vẫn đang trong Đó Chắc hẳn chúng đang ngủ say.
Đại tá quay sang sĩ quan phụ tá:
– Tôi muốn anh cho một nửa số quân bao vây quanh Đây Tên nào chạy trốn, bắn chết ngay. Số còn lại theo tôi Bọn chúng ở phòng phía sau trên gác. Hành động!
Santiago nhìn viên đại tá và đám lính nhẹ nhàng tiến vào cửa trước biệt thự, tự hỏi liệu cuộc đọ súng có ác liệt không, và nếu có, không biết ông chú mình có bị thiệt mạng oan không?. Vậy cũng thật đáng tiếc. Nhưng mặt khác, hắn cũng sẽ chẳng phải chia sẻ món tiền thưởng nữa.
Lên tới gác hai, Acoca thì thầm:
– Không để lỡ cơ hội, thấy chúng là lập tức nổ súng.
Sĩ quan phụ tá hỏi:
– Thưa đại tá, ngài có muốn để tôi đi trước ngài?
– Không, hắn muốn có cái khoái cảm được tự tay giết Jaime Miro.
Cuối hành lang là hai căn phòng mà bọn Miro đang trong Đó. Acoca khẽ ra hiệu cho sáu người trấn tại một cửa và sáu người khác ở cửa đối diện.
– Đánh! – Y gào lên.
Đó là giây phút mà y đợi chờ cháy bỏng. Theo hiệu lệnh, hai toán lính cùng một lúc đạp tung hai cánh cửa lao vào, ngón tay hờm sẵn trên cò súng, để rồi …
đứng nhìn hai căn phòng trống rỗng nhưng vẫn nồng hơi người.
– Truy lùng! Nhanh! Xuống tầng dưới! Acoca rít lên.
Tốp lính nhảy vào mọi phòng trong nhà trọ, đạp tung các cánh cửa, dựng dậy các vị khách đang hốt hoảng. Không tìm thấy Jaime Miro và đồng bọn Đâu cả.
Đại tá lao như điên xuống tầng dưới, đến chỗ quầy lễ tân:
không một ai.
– Người Đâu? Hắn gọi to. – Có ai ở Đây không?
Không một tiếng đáp. ThằngMiro lại đã trốn mất rồi.
Một người lính nhìn xuống gầm quầy và kêu lên.
– Thưa đại tá …
Thân hình rúm ró của viên lễ tân bị trói và bị nhét giẻ vào mệng. Một mảnh giấy treo ở cổ mang dòng chữ Xin đừng quấy rầy.
***
Rubio Arzano kinh hoàng nhìn theo Lucia bị cuốn băng đi trong dòng nước xiết. Anh quăng mình chạy dọc bờ sông, nhảy vọt qua những cây nhỏ và bụi rậm. ở khúc uốn đầu tiên, anh nhìn thấy mái đầu Lucia thấp thoáng trôi về phía mình. Nhảy ào xuống, với dòng nước lớn, anh bơi như điên dại ra chỗ cô.
Anh thấy mình bị cuốn đi, như không thể tới bên cô được Lucia chỉ cách anh vài sải tay nhưng cứ như xa hàng dặm. Dồn hết sức lực, anh gắng lần cuối và may thay, tóm được tay cô, thiếu chút nữa thì lại tuột mất. Anh giữ chặt lấy và vật lộn với sóng nước lôi cô vào bờ.
Cuối cùng, Rubio cũng kéo được Lucia lên bãi cỏ, rồi nằm vật ra, thở dốc!
Song anh bỗng hốt hoảng bật dậy. Lucia đã bất tỉnh, không thấy thở nữa. Rubio gập bụng cô vào, xốc xốc, rồi thổi hơi vào miệng cô. Một phút trôi qua, rồi hai phút, cho tới khi anh bắt đầu tuyệt vọng, thì một dòng nước chợt tuôn ra từ mồm cô và có tiếng cô rên rỉ. Rubio thốt ra những lời cảm tạ Chúa.
Anh tiếp tục làm hô hấp cho cô, nhẹ nhàng hơn, cho tới lúc nhịp tim cô đều đặn dần lại. Khi thấy cô rùng mình vì lạnh, Rubio vội vàng tới lùm cây vặt ít lá mang tới chà sát vào da dẻ cô. Chính anh cũng ướt và lạnh, quần áo sũng nước, nhưng chẳng buồn để ý đến. Anh đã quá lo sợ với ý nghĩ Lucia có thể chết. Lúc này, khi dùng lá sát vào người cô, những ý nghĩ không lành mạnh bỗng lấp ló trong đầu anh. Nàng có thân hình của một nữ thần. Tha thứ cho con, Chúa cao cả, nàng thuộc về Người, và con không được có những suy nghĩ xấu xa như thế …
Lucia dần dần tỉnh lại bởi sự vuốt ve nhè nhẹ trên người. Cô đang nằm trên bãi biển với Ivo. Ôi phải, cô nghĩ. Ôi Đúng thế, đừng dừng lại.
Khi ngã xuống sông, ý nghĩ cuối cùng của cô là mình sẽ chết. Nhưng nay cô vẫn sống, và thấy mình đang ở trước mặt người đàn ông đã cứu sống mình.
Chẳng cần suy nghĩ, cô đưa tay kéo Rubio nằm xuống. Anh không giấu được vẻ sững sờ:
– Thưa sơ, chúng ta không thể …
– Suỵt!
Môi cô đặt trên môi anh, mạnh mẽ và đòi hỏi, lưỡi cô khám phá miệng anh.
Quá bất ngờ và lớn lao đối với Rubio.
– Nhanh lên, nào! – Lucia thì thầm. – Nhanh lên!
Cô nhìn Rubio sợ hãi cởi bỏ quần áo ướt sũng khỏi người. Anh chàng đáng được một phần thưởng, cô nghĩ Mà mình cũng vậy.
Rubio lúng túng nói:
– Thưa sơ, chúng ta không nên …
Lucia không hề có ý tranh luận. Cô dang tay Đón và thấy anh hòa vào mình trong một khát khao vô tận. Cô dâng mình cho những cảm giác tuyệt vời đang dồn dập ào đến. Nó càng trở nên ngọt ngào hơn nhiều lần bởi cô vừa thoát khỏi cái chết.
Rubio là người tình khiến Lucia ngạc nhiên. Anh tế nhị, dịu dàng đồng thời lại, mành mẽ, đôi lúc tưởng như thô bạo. Sự nhạy cảm và cái nhìn mềm yếu hiện rõ trong mắt anh. Hy vọng cái ông đần này đừng có phải lòng mình. Lần cuối cùng một người đàn ông, trừ cha và hai anh mình, muốn làm hài lòng mình là bao giờ nhỉ? Lucia tự hỏi. Và cha mình sẽ có thích Rubio Arzano không? Rồi cô lại tự vấn mình, Sao ta lại tự hỏi liệu cha có thích Rubio Arzano hay không?
Ta điên mất rồi. Hắn là gã nông Đân. Còn ta là Lucia. Carmne, con gái của Angelo Carmne. Đời Rubio chẳng có gì liên quan đến ta cả. Hai đứa bị ném lại với nhau chỉ do một sự tình cờ ngu ngốc của số phận:
Rubio ôm cô, lắp đi lắp lại:
– Lucia. Lucia của anh.
Những tia sáng trong ánh mắt nói với cô mọi cảm giác của anh. Anh chàng thật đáng yêu, cô nghĩ. Mình làm sao thế nhỉ, sao mình lại nghĩ đến anh ta như thế? Mình đang trốn chạy bọn cảnh sát và … cô sực nhớ đến cây thánh giá, hoảng hốt. Ôi trời ơi! Sao mình lại có thể quên được nó, dù là trong giây lát ấy Cô nói nhanh:
– Rubio, em để cái … cái gói ở trên bờ sông đằng kia. Anh có thể mang giúp cho em? Cả quần áo em nữa?
– Tất nhiên rồi. Anh sẽ quay lại ngay.
Lucia ngồi đợi, lo lắng một điều không lành có thể xảy đến với cây thánh giá. Nếu nó biến mất thì làm sao? Nếu có kẻ nào đi qua Đó và nhặt mất thì làm thế nào?
Vì thế sự vui mừng khôn tả trào lên trong Lucia khi cô thấy Rubio quay về, với cây thánh giá trong tay. Ta sẽ không rời mắt khỏi nó nữa.
– Cám ơn anh – Cô nói.
Rubio đưa quần áo cho Lucia. Cô nhìn anh, thỏ thẻ:
– Em chưa cần nó ngay bây giờ.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+