Trang chủ » Thế giới truyện »

" Cậu béo. Tớ Gầy. Thích nhau làm sao?" Chap2. 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

***

Bố tôi với bố mẹ Quang Anh là bạn thân cấp 3 của nhau và sau
này cả đại học. Đến lúc lập gia đình, họ cũng… cố ý xây nhà cạnh nhau. Đó là lí
do tôi với Quang Anh dính với nhau như hình với bóng.

 

Quang Anh học cùng lớp tôi. Cậu ấy trông khá ổn nếu như tôi
không bị bắt buộc dùng từ ưa nhìn hay đại loại là từ…. đẹp trai. Quang Anh học
giỏi đều các môn và chơi ghita cực đỉnh. Có vài cô gái trong lớp chú ý tới cậu ấy
mà theo nhận xét của Quang Anh thì là: hơi phiền. Ngân là một trong số những cô
gái như thế.

 

Ngân công khai với mọi người trong lớp việc cô ấy thích
Quang Anh. Và đó là lí do hai tuần trước Quang Anh thẳng thừng từ chối Ngân và
tuyên bố: Tớ có bạn gái rồi. Là Vi.

 

Nói thật lúc đó sém chút nữa theo phản xạ thường xuyên và
theo thói quen ấn định, thì tôi đã hét toáng lên nếu như Quang Anh không quay ra
nói nhỏ với tôi:

  “Tí về …Tao đưa đi ăn
Kem. Giúp tao vụ này đi.”

 

Và cũng chính nhờ cái phi vụ này, tôi có thể mang nó ra “đe
doạ tinh thần” Quang Anh bất cứ lúc nào dù cái lời hứa cho-đi-ăn-kem đó đã thực
hiện qua cả chục lần.

 

Tôi còn nắm giữ một bí mật mà theo tôi thì là khủng-khiếp với
cậu ấy. Lúc nhỏ, cậu ấy… béo lắm. Mỗi lần nghĩ đến cái dáng vẻ bí ngô hồi đó, tôi
không thể nhịn được cười. Còn tôi lúc đó thì; gầy còm nhom. Thế là Quang Anh được
bố mẹ tôi giao nhiệm vụ : bảo-vệ-tôi khỏi các bạn mẫu giáo lúc đi học vì cả tôi
và Quang Anh đều không có anh chị em ruột. Trong mắt bố mẹ tôi, Quang Anh chu đáo
và ân cần lắm, còn trong mắt tôi thì…

 

Quang Anh vừa xấu tính lại hay bắt bẻ tôi, cậu ấy luôn miệng
nói tôi cứng đầu trong khi cậu ấy cũng thế. Một ngày mà hai đứa không chành choẹ
với nhau thì có lẽ ngày đó…. Sữa chua không còn ngon và Kem không còn lạnh.

Biết được cái bí mật ấy nhưng tôi cũng không “dám” mang ra để
“đe-doạ-tinh-thần” Quang Anh. Bởi…

 

Tôi nhớ, hồi đó chúng tôi 5 tuổi. Trường mẫu giáo ở khá xa
nhà nên tôi và Quang Anh sau khi tan giờ học đều đứng ở trước cổng, khi thì bố
mẹ tôi, khi thì bố mẹ Quang Anh đến đón hai đứa. Quang Anh lúc đó béo ú, còn tôi
thì còm nhom. Như kiểu chỉ cần một cái búng tay của cậu ấy thôi là tôi có thể bẹp
dí lúc nào không biết. Vì thế, tôi “sợ” Quang Anh lắm.

Hôm đó, đã 6 giờ chiều mà mẹ tôi vẫn chưa đến. Tôi rất sợ bóng
tối, nên khi thấy lớp học sau lưng tắt đèn, tôi đã khóc thét lên. Lúc đó, Quang
Anh đưa cho tôi chiếc kẹo mút ban chiều của cậu ấy, sau đó nắm tay tôi, nói nhỏ:

–       
Đừng khóc. Có Quang Anh rồi.

Nước mắt rơi lã chã. Tôi mếu máo.

–       
Nhưng Vi sợ ma lắm.

–       
Làm gì có ma đâu. Ma đến thì Quanh Anh … bắt ma luôn.

Dù khi nói câu đó, giọng Quang Anh run run, nhưng chẳng hiểu
sao, khi nghe xong tôi nín khóc hẳn.

–       
Thật hả? – Tôi ngước đôi mắt đầy nước nhìn Quang Anh.

–       
Thật. Nhưng Vi phải hứa với Quang Anh một chuyện.

–       
Chuyện gì?

–       
Vi phải thích Quang Anh cơ. Nói với Tùng Lâm như thế cơ.

Nghe đến câu đó, tôi quay sang nhìn Quang Anh, lắc đầu nguây
nguẩy.

–       
Không được. Hôm nay lúc bán hàng Vi hứa sẽ làm bà xã của
Tùng Lâm vào giờ bán hàng ngày mai nữa rồi. Quang Anh cũng thấy còn gì.

–       
Thế…. trả kẹo Quang Anh đây. Cho ma đến bắt Vi luôn.-
Quang Anh hậm hực nhìn tôi.

Tôi mếu máo, nước mắt chực rơi, quay sang kéo áo Quang Anh.

–       
Nhưng…..Nhưng….Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao được?

Nghe tôi nói điều đó, Quang Anh có vẻ đăm chiêu lắm. Sau một
hồi nghĩ ngợi, cậu ấy thốt lên.

–       
Ờ nhỉ. Vi nói cũng đúng. Thế đợi Vi béo như Quang Anh rồi
chúng mình thích nhau cũng được.

Quang Anh cười hì hì, quay sang trả tôi chiếc kẹo mút. Không
quên dặn tôi.

–       
Đây. Cho Vi kẹo mút. Nhưng không được ăn đâu nhé. Lát về
nhà trả Quang Anh.

 

Mặt tôi bí xị khi cầm chiếc kẹo mút màu hồng. Tôi hét toáng
lên.

–       
Nhưng Vi không thích béo. Chẳng phải những con ma thích
ăn thịt trẻ con béo hơn gầy sao?

 

Tôi vẫn nhớ lúc đó, khi nghe thấy tiếng hét của tôi, Quang
Anh….còn khóc to hơn cả tôi. Cậu ấy gắt lên.

–       
Sao Vi không nói sớm.

 

Chẳng nhớ là chúng tôi đã ôm nhau khóc như thế bao lâu. Nhưng
ngay lúc về tới nhà, Quang Anh đã đòi ngay tôi chiếc kẹo mút ấy.

 

Sau này, mỗi khi nhắc tới, mặt Quang Anh đỏ rực như mặt trời
khuất núi. Còn tôi thì ôm bụng cười như nắc nẻ.

 

Nhưng giờ thì mọi thứ có vẻ như đảo lộn. Quang Anh hết béo
ngay khi cậu ấy vào cấp hai. Còn tôi, cũng từ lúc ấy, tăng cân vùn vụt. Tôi không
còm nhom như trước nữa. Và một tháng trở lại đây, tôi được coi là Béo.

 

***

Mới 6 giờ sáng, điện thoại của tôi rung lên bần bật. Chắc mẩm
lại tin nhắn của Quang Anh, tôi với chiếc điện thoại, vứt sang một bên, cuộn chăn…
ngủ tiếp.

 

Chưa được bao lâu, nhạc chuông điện thoại tiếp tục rung inh ỏi.
Bực mình. Rõ ràng hôm nay là Chủ Nhật. Tôi vớ vội chiếc điện thoại, tháo pin….!

 

Vừa mới khép mi mắt, cánh cửa sổ phòng ngủ của tôi đã bị mở
tung. Quang Anh nói với sang.

-“ Dậy mau Vi. Mày biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”

 

Trời đất. Rõ là bố mẹ tôi đã tính toán trước, khi cố ý để cửa
sổ phòng tôi với Quang Anh đối diện nhau. Tôi lật đật dậy khép cửa, cài then cửa
sổ. Nhảy lên giường ôm con Kitty ngủ tiếp.

 

–       
“ Vi. Dậy mau con. Quang Anh sang rủ đi tập kịch đây này.”

 

Trời ạ!!!!

 

Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn tờ kịch bản dài đằng đẵng – 5 tờ lận.
Nhỏ lớp phó Văn Nghệ hết nhìn tôi, lại quay sang nhìn Quang Anh. Cất giọng lo lắng.

–       
Quang Anh, cậu nhớ là không được để Vi ngã đâu đấy nhé.
Nhớ đấy.

Sau câu nói đó, cả Quang Anh và nhỏ lớp phó cười khúc khích.
Tôi quay sang lườm một cái…cháy sém.

Chẳng là Quang Anh được chỉ định vai hoàng tử. Trong ở kịch
có đoạn Lọ Lem và Hoàng tử khiêu vũ. Rõ là ý bảo tôi đang béo lên đây mà. Tôi hậm
hực.

–       
Thế nào. Cả nhóm bắt đầu tập chứ.

–       
Yes sir. – Quang Anh nhịn cười, điệu bộ ngiêm túc.

 

Cả nhóm kịch có 5 người. Tôi, Quang Anh, nhỏ lớp phó, Ngân và
Phan. Nhỏ lớp phó và Phan đóng vai hoàng hậu và nhà vua. Còn vai bà tiên phù
phép do Ngân đóng. Ngân xinh và khá bạo dạn, vì thế ngay cả khi Quang Anh đã cố
ý nói tôi là “ bạn gái” cậu ấy, Ngân vẫn thường xuyên để mắt tới Quang Anh.
Ngay cả lúc này cũng vậy, Ngân nhìn Quang Anh một cách chăm chú khiến tôi phải
e-hèm lấy giọng mãi vở kịch mới chính thức đi vào khâu duyệt trang phục

Có vấn đề không phải nhỏ đối với tôi, đó là: Bộ quần áo Lọ
Lem. Tôi chỉ mặc được khi….không kéo khoá ở sau lưng. Rõ ràng trước đó tôi nhớ
là tôi mặc vừa như in dưới chục con mắt trầm trồ cơ mà. Mà khoan…….Đó là tháng
trước.

 

Tôi vác khuôn mặt bí xị với bộ quần áo Lọ Lem ra ngoài sân
khấu. Não nề:

–       
Tao không mặc vừa.

 

Chẳng biết nét mặt của tôi trông hài đến mức độ như thế nào
mà cả nhóm ở bên dưới ôm bụng cười ha hả. Duy nhất có Quang Anh, cậu ấy không cười
nếu như không phải dùng tới từ: nhịn cười. Quang Anh bước lên sân khấu, cầm bộ
quần áo trên tay tôi. Đề nghị.

–       
Hay là mang đi sửa?

–       
Không được đâu. Quần áo của nhà trường. Sửa không được.
Nhưng lần trước Vi mặc vừa mà. – Ngân ở dưới lên tiếng ngay sau câu nói của
Quang Anh.

Nhỏ lớp phó đẩy gọng kính cận. Lo lắng.

–       
Vậy phải làm sao bây giờ? Cuối tuần này, tức Chủ Nhật
tuần sau diễn rồi.

 

–       
A…Tớ có cách rồi. Hay là mình đổi quần áo đi. Đổi vai cũng
không có vấn đề gì. Với lại mình cũng đã tập qua một lượt rồi. Chắc mọi người cũng
nhớ vai của nhau.

 

 

Ý kiến của Phan đúng là không tồi. Tôi hét toáng lên:

– Đúng rồi. Hay đấy Phan. Không uổng công ông ngồi cạnh tôi.

– Vâng. Ngồi cạnh bà giờ kiểm tra tôi còn thấy không uổng.
Chứ ngồi cạnh bà lúc bà chán thì….tôi xin hai chữ bình yên ạ.

– Thù dai thế ông.- Tôi cười hì hì.

– Cái gì? Tôi còn không tẩy được mấy dòng chữ ở vở đi đâu đấy.

 

Chỉ chờ đến lúc này, nhỏ lớp phó mới có cơ hội được chen
ngang.

– Á à. Hai người viết thư tình cho nhau trong lớp nhé. Khai
mau.

 

Và như để chứng minh mấy dòng chữ mà tôi viết vào vở cậu ấy
không phải thư tình như nhỏ lớp phó phóng đại, và mặc cho tôi khua chân múa tay
kêu cậu ấy giữ bí mật, Phan lôi trong cặp mình ra 1 quyển vở, khua khua trước mặt
nhỏ lớp phó trong khi đưa con mắt hình viên đạn nhìn tôi.

–       
Đây. Hậu quả của việc thấy “ mĩ nhân” đang chán, làm bộ
“anh hùng” ra hỏi đây.

 

Nhỏ lớp phó chộp lấy quyển vở, dõng dạc đọc to.

 

– “ Thay vì tôi chán thấy bạn buồn…….

  ….

  ….

  ….

  ….

  Thì bạn hãy cởi truồng
leo lên cây cột điện và….

   tụt xuống cho tôi cười
được không?.”  Hahaha. Cái gì thế này hả
Vi ?

 

Theo sau tiếng cười như pháo nổ của nhỏ lớp phó là những tiếng
khúc khích của mấy con người còn lại. Tôi doạ Phan.

–       
Ông cứ liệu hồn đấy.

–       
Ai bảo bà giỡn với tôi.

–       
Ông…..

 

– Vậy chúng ta nhất trí vở kịch thế nào đây?

 

Giọng của Quang Anh bất ngờ vang lên khiến những tiếng cười
nhỏ lại. Ngân thấy vậy, cũng nói thêm.

–       
Đúng rồi đấy. Việc đổi vai thế nào đây? Ai vào vai của
Vi bây giờ?

–       
Vậy Ngân vào vai của Vi đi. Dù gì cũng có một cô tiên béo
chứ bộ, Vi sẽ làm cô tiên thay Ngân.

 

Quang Anh đưa đôi mắt khó hiểu nhìn tôi. Tôi biết là cậu ấy
thắc mắc lí do vì sao tôi không nhờ ai khác mà lại nhờ Ngân. Rõ ràng là tôi biết
Quang Anh đang né tránh Ngân cơ mà.

 

–       
Đúng rồi đấy. Cả Vi và Ngân hay đi diễn văn nghệ cho trường,
xử lí sân khấu dễ thôi. Với lại, một bà tiên hơi đầm đậm người, quả là dễ thương
đấy. – Phan trầm trồ.

–       
Vậy cứ quyết định vậy đi. Chúng ta tập thôi.

 

Tiếng nhỏ lớp phó cất lên kết thúc vấn đề về việc chiếc váy
và phân vai kịch. Vở kịch diễn ra như những gì được dự tính trước. Tôi là một bà
tiên và sẽ phù phép cho Ngân đến dự tiệc với Quang Anh.

 

***

Tiếng phanh xe cái két dừng trước cổng nhà tôi. Suốt chặng đường
từ trường về tới nhà, Quang Anh không hề nói chuyện hay chọc tôi như mọi ngày.
Làm ra vẻ bình thường nhất có thể, tôi tươi cười vỗ nhẹ vào vai Quang Anh.

 

–       
Tuần sau lớp mình được giải kịch nhớ cho tao đi ăn kem đấy
nhé. Vì có sự xuất hiện của một bà tiên xinh và béo đẹp như tao.

Quang Anh không đáp lại sau câu nói nửa đùa nửa thật của tôi.
Tôi cười hì hì, gượng gạo.

 

–       
Này, sao không nói gì thế mày? Hay là đang cao trào cảm
xúc đấy?

–       
Mày thích cái trò gán ghép này lắm hả?

Tiếng Quang Anh bất ngờ vang lên, coi bộ cậu ấy giận tôi lắm.

–       
Mày giận tao chuyện nhường vai kịch cho Ngân hả? – Tôi
lí nhí.

–       
Nếu mày là tao mày có giận không?

–       
Nhưng tao nghĩ Ngân phù hợp với vai đó hơn tao. – Tôi
chống chế.

–       
Chứ không phải là mày đang cố tình gán ghép tao với Ngân
à.

–       
Tao….Tao….

–       
Tao đi về đây.

Không đợi tôi nói hết câu, Quang Anh vội dắt xe vào cổng nhà
cậu ấy.

–       
Nhưng tao nghĩ…mày với Ngân hợp nhau đấy chứ. Sao mày
không thử quen Ngân xem sao? Với lại, tao với mày làm sao giấu mãi chuyện giả vờ
quen nhau theo nghĩa khác được.

 

Quang Anh dừng bước sau câu nói của tôi, cậu ấy quay lại, đôi
mắt nâu nâu của cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi vội lảng mắt đi nơi khác.

–       
Vì mày cảm thấy phiền khi đóng vai “bạn gái” của tao hả?

Tôi cố làm ra vẻ bình thường, di chân trên nền đất.

–       
Tao không biết.

–       
Hay mày thích Phan?

–       
Tao…

–       
Vậy cứ làm y như quyết định của mày đi.

 

Tôi đứng trước cổng một lúc rất lâu sau ki Quang Anh vào nhà
cậu ấy. Sự thật là trong đầu tôi có ý định giúp Ngân.

Mấy hôm trước, Ngân đến gặp tôi. Cô ấy nói cô ấy biết: tôi với
Quang Anh chỉ là bạn thân của nhau. Ngân nhờ tôi giúp chuyện của cô ấy, vì
Quang Anh chẳng thân với bất cứ cô gái nào ngoại trừ tôi. Chẳng biết lúc đó
trong đầu tôi nghĩ gì, tôi gật đầu cái rụp.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+