Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cậu chủ hồ đồ – chương 33 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Cậu chủ, sao cậu lên lấy ảnh của em?

Ngồi trong xe cậu chủ, không có mùi nước hoa, nhưng cô vẫn thấy khó thở.

Cô giả vờ lôi quyển tiểu thuyết đặt trên đùi ngồi coi, nhưng chẳng được chữ nào vào đầu.

Cậu chủ có chủ động ly hôn với cô không?

Hay cô nên khôn khéo đoán ý của cậu chủ rồi tự nói ra một cách độ lượng?

Cô nên nói câu đầu tiên bằng giọng thế nào đây?

Nhí nhảnh, mong đợi, chúc mừng, hay… hay là nên lấy giọng chua lè giận hờn thành thật ra.

Nếu cô không thể nói lời chúc mừng, có phải là thiếu chuyên nghiệp không, nếu cô tỏ ra khổ sở như thế, cậu chủ có giận không?

“Cậu chủ…”.

“Ừ?”.

Chúng ta có nên ly hôn không?

Cậu có quan hệ gì với cô Vương?

Lúc ở Anh hai người đã quen nhau sao?

Cô ấy mới là người ở xã hội thượng lưu cậu muốn hẹn hò à?

Có phải vì cô ấy không về nước, nên mới lôi một người hầu như cô ra làm đồ thay thế không?

Giờ đây cô ấy đã trở về, chuyện kết hôn giả của chúng ta có phải nên chấm dứt không?

“Lộp độp”, tiếng hai giọt nước nhỏ trên trang giấy khiến cô sực tỉnh. Trang sách đặt trên đùi bị mấy giọt nước mắt thấm ướt, trở nên đậm màu hơn.

Tiếng phanh xe rít lên, cậu chủ đạp mạnh chân phanh, dừng xe lại ven đường.

Rõ ràng là cậu không ngờ cô lại khóc, tay chân luống cuống tìm khăn giấy trong xe.

Cô cũng không ngờ bản thân mình lại vô dụng mất mặt như thế, tự dưng lại khóc ròng ròng trước mặt cậu chủ. Cô đang hoảng hốt định lấy tay áo lau nước mắt, cổ lại bị cậu chủ ôm lấy, áp cô vào trong lòng mình, lấy tay áo Âu phục sạch sẽ chỉn chu mà lau mũi cho cô chẳng chút do dự, trong mũi bỗng nhiên tràn ngập mùi của cậu chủ.

“Em không chảy nước mũi…”.

Động tác của cậu chủ không dịu dàng lại trúc trắc, thậm chí còn khiến cô hơi đau ran rát, nhưng lại đụng trúng huyệt khóc của cô, khiến cô càng thấy chua chát hơn.

Cô vừa bị xoa chùi, vừa ngẩng đầu nhìn đôi mắt bực bội của cậu chủ, dường như cậu ấy đang mắng cô cố ý khiến cậu lâm vào tình cảnh chẳng biết phải phản ứng ra sao này.

Cậu chùi qua chùi lại, mạnh tay mà chùi, như muốn mấy giọt nước mắt vừa rơi ra của cô phải quay lại mắt chẳng thiếu giọt nào.

“Khó chịu chỗ nào hả? Nói!”. Cậu ra lệnh cho cô khai lý do khóc ra.

Cô dựa vào ngực cậu chủ, nhất thời nghẹn lời, đảo mắt, giơ quyển tiểu thuyết trên đùi ra, “Cậu chủ, quyển tiểu thuyết này hay quá, lúc em cảm động nước mắt cứ rơi thế đó…”.

“… Là thế à?”.

“Ừm… nhân vật nam nữ cảm động lắm… em nhất thời kìm lòng không được…”.

Còn chưa nói xong, quyển sách trong tay đã bị cậu chủ giật lấy, cậu mở cửa sổ xe quăng mạnh quyển sách chết tiệt kia ra thật xa.

“Lần sau cô còn dám đọc mấy loại sách kì quặc này xem!”. Còn dám làm hại cậu đột nhiên hoảng hồn phải dừng xe lại xem sao.

=_=||| Cậu chủ, có sao thì cậu cũng nên nghĩ tới cảm giác của ông chủ cửa hàng cho thuê truyện và cảm giác của cái ví tiền nhà em chứ, đó là sách thuê đấy.

“Cậu chủ, em ổn rồi, đi tiếp đi”. Còn dựa trong lòng cậu chủ như đang làm nũng vậy, không đúng quy định rồi.

Cô chống tay lên ngực cậu chủ muốn ngồi thẳng dậy, lại bị cậu ấn vào lòng, cầm lấy di động của cô, nhìn chằm chằm vào mấy thứ trang trí treo trên ấy.

“Cái này là cái gì?”.

Cô bị ép vào ngực cậu chủ, “Thưa cậu, đó là móc treo trang trí cho di động”. Dùng ảnh chụp ghép thành một chuỗi ảnh nhỏ nhỏ treo trên di động, rất mốt, rất phổ biến, có chuyện gì sao?

“Tôi hỏi ảnh người cô treo trên này là ai?”.

“Em với cậu chủ Hắc Thủ Đảng…”.

Cậu một tay ôm cô, một tay đưa những tấm ảnh nhỏ lên nhíu đôi mày thanh tú nhìn chăm chú.

Có tấm Hắc Thủ Đảng bị cô ôm, bị cô kéo, bị cô vuốt lông, bị cô hôn, bị cô chọc lét.

Thân mật tới mức làm người ta ngứa cả mắt, dừng như không ai xen vào giữa học được.

“Hừ! Xấu”.

“Hả? Xấu?”. Cậu chủ Hắc Thủ Đảng không phải là con vật cưng bảo bối của cậu ấy à? Sao lại xấu được!

“Trẻ con”.

“Có trẻ con đâu, cậu chủ…”. Mấy cô gái thích cái này lắm nhé.

Di động lại bị nhét vào trong tay cô, cô ngồi thẳng dậy, cậu xoay chìa khóa xe chuẩn bị đi tiếp.

Cô mở di động bấm xem lịch, đột nhiên phát hiện, “Cậu chủ, sinh nhật của cậu sắp tới rồi này!”.

“…”. Cậu chủ nghiêng mắt nhìn cô.

“Cậu chủ thích quà sinh nhật gì? Em…”.

“Tôi muốn cái này”.

“Hả?”. Cậu chủ đột nhiên đưa di động cô lên lắc lắc, cậu ấy muốn cái gì?

“Nhìn không hiểu à? Tôi muốn cái này!”.

“…”. Không phải cậu ấy muốn chụp ảnh làm móc treo di động chứ, “Nhưng không phải vừa nãy cậu bảo… xấu… trẻ con à?”.

Cậu chủ nhìn cô bực bội, “Giờ tôi muốn đó, không được à?”.

“Được rồi được rồi, thế chúng ta về nhà mang cậu chủ Hắc Thủ Đảng tới chứ nhỉ?”.

“Mang nó tới làm gì?”

“Chụp ảnh tự động với cậu mà, cậu chủ, không phải cậu muốn chụp giống như em chụp với cậu chủ Hắc Thủ Đảng sao?”.

“…”.

“Ưm… sao lại trừng mắt với em…”.

Giơ ngón tay lên chỉ vào mũi cô, “Cô!”.

“Hả? Em… em?”.

“Chính là cô, chụp với tôi, ngay, luôn!”.

=口=||| Cậu chủ, cậu muốn sai em như cún sao? Giờ cậu ngày càng làm em phải nhìn cậu bằng cặp mắt khác xưa đó, khó hiểu quá nhé!

Trước máy chụp hình tự động, chàng trai đẩy cô gái, “Phải chụp thế nào?”.

Cô gái gãi gãi đầu, “Cậu chủ, cậu phải chọn nền trước đã, sau đó mới có thể chụp. Em không biết cậu thích nền thế nào”.

“Tùy đi”.

“Ừm… vậy em chọn đây”.

“Ừ”.

Nhập mã ảnh nền vào, cô gái đứng cạnh chàng trai, dáng hai người đứng im cứng quèo như đang chụp ảnh chứng minh thư, lúng túng xấu hổ không chụp nổi.

“Cô cử động coi”. Chàng trai sốt ruột giục.

“Hả? Cử động thế nào?”.

“Cô chụp với Hắc Thủ Đảng như thế nào thì chụp với tôi thế ấy”.

=_=||| Cậu chủ, sao cậu có thể yêu cầu em coi người là chó được chứ!

Thực sự phải làm động tác vô cùng bất kính này với cậu chủ sao?

“Nhanh lên chút”.

“Vâng, cậu chủ”.

Cô hầu kiễng chân lên, ngượng ngùng đưa tay chạm tới tai cậu chủ, cậu chủ rất cao, cô không với tới, chỉ có thể giống như một cô bé con non nớt cứ liên tục rướn hai cánh tay về phía cậu chủ, thật xấu hổ.

Cô gần như không thấy ý cười lặng lẽ đang nổi lên trong mắt cậu chủ, cậu hừ một tiếng bực mình rồi độ nhiên hạ thấp người xuống, để cánh tay cô ôm sát vào, tự nguyện để cô ôm lấy. Bốn mắt gi­ao nhau, tóc mái chạm vào hàng lông mi dài của cậu chủ, cậu chớp chớp khó chịu, nâng tay lên đẩy lọn tóc vướng víu trên trán, không có gì cản trở, bốn mắt nhìn nhau càng thêm rõ ràng.

“Cô có ôm Hắc Thủ Đảng như thế này đâu”.

“Em ôm nó kiểu gì cơ?”.

“Cô cọ mũi vào mũi nó”.

>/////< Cậu chủ, không phải cậu muốn em cũng…

“Cậu chủ cậu chủ, cậu cọ mũi mạnh quá, mũi em sắp bẹp dí rồi! Mặt em biến dạng rồi này, xấu quá, cậu chủ, cái này đừng chụp mà!”.

“Cậu chủ cậu chủ cậu chủ, em với Hắc Thủ Đảng không có hôn mà, chúng ta không thể ưm ưm ưm…”.

“Cậu chủ cậu chủ! Tay của cậu đang sờ chỗ nào của em thế! Chụp ảnh kiểu này sao treo lên di động được chứ!”.

“Cậu chủ! Cậu nghĩ tới cảm giác của người hầu một chút được không?”.

Một lát sau, ông chủ không muốn nghe thấy mấy âm thanh ứ ứ ừm ừm trong gi­an chụp hình kia nữa, tính vén rèm ngăn cản gi­an tình chốn công cộng, đã thấy chàng trai sung sướng thản nhiên chỉnh lại áo vest đi ra khỏi gi­an chụp ảnh tự động, theo sau là cô hầu vừa nhìn ảnh chụp vừa trợn mắt há mồm.

Ảnh này không thể dùng được, xấu quá trời luôn, hai lỗ mũi đều hướng lên màn hình, tại cậu chủ dí mũi cô thành mũi heo mà.

Cái ảnh này cũng quá xấu, đôi môi như hai cái lạp xưởng chu ra trên hình, tại cậu chủ bóp cằm cô đó, làm cô giống như người ngoài hành tinh.

Cái ảnh này càng không thể dùng, cô đã nói cô không hôn cậu chủ Hắc Thủ Đảng, cậu chủ còn… cái này có gì mà so chứ, cậu chủ mới đúng là quá trẻ con!

Cái ảnh này… phụt… cậu chủ đưa đưa đưa đưa… đưa đầu lưỡi vào, chụp quá rõ ràng quá khiêu khích, đầu lưỡi cậu chủ hồng hồng này… cô đang nghĩ cái quái gì thế! Nhìn ảnh chụp nghiêng cảnh mình hôn kì lạ thật… sao cô lại lộ ra vẻ mặt rất hưởng thụ,, rất mê đắm thế này chứ?

“Đưa ảnh cho tôi”. Cậu chủ quay đầu lại nói với cô.

Cô giấu mớ ảnh ra sau lưng, không phải là xấu chết người thì là mắc cỡ chết người, không có ảnh nào dùng được hết…

“Đưa đây”.

“Cậu chủ, đừng dán mà, xấu lắm…”.

Ai quan tâm cô xấu hay không xấu, cậu chủ giật lấy mớ ảnh, rút ví da ra nhét vào trong, một tấm ảnh cũ trong ví bị rơi xuống đất.

Cô ngồi xuống nhặt giúp cậu chủ, chỉ thấy trên tấm ảnh cũ đã hơi ố vàng, một cô bé người hầu lùn tịt mặc đồ hầu nữ đang cúi chào vô cùng lóng ngóng, cúi thấp người nhìn vào ống kính chớp mắt tự hào, đó là ảnh chụp lúc cô vừa nhận bộ đồ người hầu chính thức làm việc hồi còn bé…

“Cậu chủ… đây là…”. Lẽ nào cái này là ảnh lần trước mấy người bạn học của cậu chủ nói tới sao? Cậu chủ đưa ảnh cô xấu thế này cho nhiều người xem rồi à? Sau đó vui vẻ cười nhạo cô với đám bạn bè đúng không? Cậu chủ quá đáng lắm!

Cô giơ lên đang tính hỏi, cậu chủ đã giật phắt lấy tấm ảnh trong tay cô, ra sức nhét nó vào chỗ sâu nhất trong ví tiền.

“Cậu chủ… đó là ảnh của em, tại sao…”. Lại ở trong ví tiền của cậu? Sao cậu còn giữ tấm ảnh cũ như thế? Sao cậu chủ lúng túng quay đi không nhìn cô, vẻ mặt như kiểu đang giấu giếm thứ gì đó khi bị người ta nói trúng tim đen?

“Cái gì vì sao? Tôi dùng để trừ ta không được à?”.

TT___TT Trừ… trừ tà… cậu chủ, em xấu tới mức có thể dùng để phòng thân trừ tà sao? Hu hu… chẳng trách lúc nãy cậu hành hạ em ra mấy tư thế xấu để chụp ảnh, hóa ra là có ý định bỏ cái cũ, thay cái mới đúng không?

“Thế còn cái móc treo kia?”. Ảnh dán chỉ là hàng tặng kèm, quà sinh nhật chính còn chưa được nhận, cậu chủ bất mãn hỏi.

“Cậu chủ, móc treo còn phải làm riêng, mấy ngày nữa mới có được”. Cô rút ví ra thanh toán, đột nhiên nhớ ra hôm nay còn chưa đưa cho cậu chủ năm mươi tệ.

Cậu chủ hồ đồ

Rút tờ tiền đưa cho cậu chủ.

Cậu quen tay nhận tiền rồi cất vào trong cái ví chỉ có mớ ảnh mất mặt của cô.

Trong khoảnh khắc đó, tâm trạng của cô trở nên có chút kì lạ, có chút chờ mong, câu hỏi cô vẫn luôn đè nén trong lòng đột nhiên vọt ra khỏi miệng.

“Cậu chủ, sao tháng nào cậu cũng đưa tiền cho em?”.

Giống như những cô đồng nghiệp kia nói sao? Cậu chủ chỉ mua cô về làm vợ?

“Cô kết hôn với tôi, tôi đưa tiền cho cô, có gì sai à?”.

“…”. Thế nên, cái này là bao nuôi? Tiền này là phí bịt miệng phải không? Là thù lao để em kết hôn mà không thể yêu cậu sao?

“Sao thế? Chê ít à?”.

“… Không, sao lại thế… đã nhiều tới mức em không biết nên tiêu thế nào rồi”.

Cậu chủ việc gì phải khách khí với cô như thế? Cô đều nghe theo lệnh của cậu chủ, việc kết hôn giả nhẹ nhàng nhỏ nhặt này, cần gì phải đưa thêm tiền lương cho cô.

Sao phải gạt cô là không có kinh nghiệm nên không tìm được người kết hôn, cậu chủ chỉ muốn tìm bừa người để cưới, người cậu ấy cần là người lúc nào cũng có thể rút khỏi vị trí, dễ dàng thay thế, chờ cô Vương trở về, nhiệm vụ của cô đã hoàn thành rồi, là như thế sao?

Cái hẹn một năm mới được hơn một nửa, cô nghĩ rằng còn nửa năm, cô nghĩ rằng còn lâu mới phải đối mặt với hai chữ ly hôn.

Tại sao biết rõ là kết hôn giả, nhưng nói tới ly hôn, lồng ngực lại khó chịu tới khó thở?

Nếu cô cũng là người trong gia đình thượng lưu, nếu cô cũng có thể sang Anh với cậu chủ, nếu không có quy định của người hầu, nếu cô không phải là người hầu của cậu chủ, có phải không cần ly hôn với cậu chủ nữa không?

Cô là ai cũng vô dụng, chỉ cần cô không phải là người cậu chủ thích.

Ngẩn ngơ thất thần, đưa nhầm thức ăn, trà nước rót bừa, Diêu Tiền Thụ vinh quang thăng lên làm nhân viên phục vụ bị khách trách mắng nhiều nhất.

Cô cúi đầu, bị mời vào phòng làm việc của phó tổng Thư kiểm điểm lại lỗi của mình.

Đứng úp mặt vào góc tường cô rưng rức khóc như bị oan lắm.

Thư Thành Nhạc ngồi một bên nhăn mày giở tài liệu, anh vốn muốn tuân thủ theo ước định không dính tới cô, nhưng cái cô nhóc tóc thắt bím này lại tự đưa mình tới cửa, cứ lúc ẩn lúc hiện trước mắt anh, “Tôi có nói với cô, tôi ghét nhất là người đem chuyện tư vào việc công không hả?”.

“Có… giờ anh nói rồi đó”. Cô đưa tay áo lên lau mũi.

“Ai cho cô lau nước mũi bằng tay áo hả?”. Hết cách, cô có bản lĩnh khiến anh không thể kìm chế, không thể làm như không thấy được! Cái kiểu hành động ngu ngốc không chuyên thế này sao cô ta làm được hả!

Cô ngốc nào đó đứng nghiêm, không dám động đậy.

“Rốt cuộc là cô có luyện tập chuyên môn chút xíu nào không? Thân là nhân viên phục vụ, sao cô có thể lấy cái tay áo lau nước mắt nước mũi này đi phục vụ khách hả?”.

Cô ngốc liếc nhìn tay áo bẩn ghê gớm của mình, bĩu môi.

“Lúc làm việc phải đi lại nhiều, cái mặt tội nghiệp ấm ức đó mà để khách thấy còn ra thể thống gì nữa? Cái miệng cười của cô đi đâu rồi?”.

“Phó tổng Thư, tôi…”.

“Có oan ức sao không đi tìm cậu chủ nhà cô đi? Cậu ta không phải là tên khốn kiếp bất tử vạn năng vô địch khỉ đột xỏ lá điêu ngoa cái gì cũng biết à?”.

“Phó tổng Thư, trước khi anh mắng cậu chủ nhà tôi, có thể để tôi lau mũi trước được không, tôi mà để nước mũi đi phục vụ khách, bọn họ cũng sẽ không hài lòng đâu!”.

Thư Thành Nhạc hết cách, vừa lẩm bẩm nói cái gì đấy, vừa vươn tay ra một cách không tình nguyện.

Tay áo sơ mi chỉn chu sạch sẽ không một nếp nhăn đưa tới trước mặt cô, cô nghi hoặc nhướn mày nhìn phó tổng Thư.

“Nhìn cái gì! Lau đi!”.

Cô ngẩn người, cúi đầu lấy tay áo của phó tổng Thư lau lau mũi, động tác vô cùng thân thiết như thế lại khiến cô nhớ tới cậu chủ, cũng giống như lúc phục vụ khách, chỉ cần một hành động đơn giản của bọn họ cũng dễ khơi ra trí liên tưởng của cô.

Có người giống cậu chủ, không thích nhìn thực đơn để gọi món, thích nghe cô đọc.

Có người giống cậu chủ, không uống café không thêm đường sữa, còn ghét thêm tương ngọt vào sal­ad.

Có người giống cậu chủ, thích lấy tay áo cho con gái lau nước mũi.

Cô sắp ly hôn với cậu chủ rồi. Cứ gom những kí ức khiến trái tim cô đau đớn hoang mang như thế làm gì?

Cái đầu hết cúi xuống lại ngẩng lên in bóng trên cặp kính trắng của Thư Thành Nhạc, chiếc nhẫn kim cương trong cổ áo cô nhảy ra trước ngực, cảm giác âm ấm trên mu bàn tay khiến khớp ngón tay của anh khẽ động đậy, lơ đãng chạm vào hạt kim cương hào nhoáng kia. Anh im lặng âm thầm quan sát tỉ mỉ.

“Cô…”. Anh muốn hỏi, rồi lại im lặng, “Thứ ba tuần sau cô có rảnh không?”.

“Phó tổng Thư, thứ ba không phải đi làm sao?”. Cô hít mũi.

“Đi công tác với tôi”.

“Đi công tác?”.

“Ừ, đi công tác”. Anh gật đầu, “Thứ ba trợ lý của tôi bận, cô đi thay”.

“Sao… sao lại là tôi?”.

“Cô nghĩ tay áo của tôi cho cô mượn lau nước mũi không đấy à?”. Thư Thành Nhạc trợn mắt, “Thứ ba tôi lái xe tới đón cô, cô chuẩn bị hành lý cẩn thận đi theo tôi, hiểu chưa?”.

“Nhưng mà, phó tổng Thư, tôi phải hỏi cậu chủ tôi trước rồi mới…”. Thứ hai là sinh nhật của cậu chủ rồi.

Muốn nghe lời cậu chủ sao? Được lắm, “Giờ trả tiền ngay lập tức”. Thêm cả tiền giặt áo sơ mi nữa.

“Á… cậu chủ không quan trọng, thứ ba tôi đi với anh!”. Vừa nghe tới trả tiền, Diêu Tiền Thụ lập tức buông vũ khí xin hàng. Cô không muốn phải túng quẫn tới mức lấy tiền cậu chủ bao cô ra trả cho phó tổng Thư, cô không nên đắc tội với phó tổng Thư, từ từ trả là được rồi.

Thứ hai làm sinh nhật xong, thứ ba đi công tác, chắc là không sao nhỉ? Hơn nữa… chỉ cần cô không xuất hiện trước mặt cậu chủ, chỉ cần trốn cậu chủ, cậu ấy chắc sẽ không có cơ hội nói muốn ly hôn với cô đúng không?

Dù là thủ đoạn, cũng để cô được làm gái có chồng thêm mấy ngày nữa là được rồi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+