Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cậu chủ hồ đồ – chương 38 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 38: Cậu chủ, cậu ném nhẫn đi rồi sao?

Vừa tra chìa vào ổ khóa, còn chưa kịp xoay thì cửa đã bị người trong phòng giật mạnh ra, giọng nói lo lắng của tổng quản bảo mẫu vang lên.

“Tiểu Tiền Tiểu Tiền Tiểu Tiền!! Cậu chủ đâu rồi đâu rồi đâu rồi?”.

“Cậu chủ?”. Cậu ấy còn chưa về nhà? Không muốn gặp cô sao?

“Từ hôm qua đã chẳng thấy bóng dáng cậu chủ đâu rồi!”.

Cô đoán đúng rồi, vệt râu nhàn nhạt và bộ dạng mệt mỏi đó thực sự là vì tìm cô, cậu chủ tìm cô cả ngày trời, còn cô lại ngắt điện thoại của cậu chủ, còn tắt máy đi.

“Tiểu Tiền, cậu chủ không ở với cô sao? Hai người không phải nên về cùng nhau mới phải à? Cô nhanh gọi điện cho cậu chủ. Hỏi coi cậu ấy giờ đang ở đâu đi. Ngồi đó làm cái gì? Tiểu Tiền, đau bụng hả? Sao lại khóc tu tu lên thế?”.

Không chỉ bụng đau, mà cả người cô đều đau đớn.

Cô là loại người hầu gì chứ, cô đã làm gì với chủ của mình thế này?

Không những không phục vụ tốt, còn khiến cậu ấy phải tìm mình cả đêm, rồi lại khiến cậu ấy khó chịu mà bỏ đi.

Lấy di động ra, cô run run bấm số di động gọi cậu chủ, tiếng tút tút vang lên vô tận bên tai, cuối cùng là tiếng trả lời lạnh lùng của tổng đài.

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.

Nỗi đau đớn trong tim dần dần lan rộng ra, cô đã bị báo ứng rồi. Khi cô không chịu nhận điện thoại của cậu chủ, tâm trạng cậu ấy cũng như thế này sao?

Cô vốn đâu có tư cách để giận dữ, lúc đó sao lại buông xuôi, tại sao không nghe cậu chủ nói hết.

Cô không nản, cầm di động gọi tiếp, từ thông báo không liên lạc được đã chuyển thành tắt máy, cô chẳng biết gọi bao nhiêu cuộc, mãi tới khi di động của cậu chủ hết pin, cũng không gọi được nữa.

Hắc Thủ Đảng vẫy đuôi ngồi xuống, cọ cọ vào cô an ủi.

Cô củng thuận tay vuốt ve cái bờm của nó, lén hỏi, “Nếu tao rời xa cậu chủ, mày muốn đi với ai?”.

“… Nhưng mà, tao có thể lén tới thăm mày mà”.

Nếu cậu chủ không thích nhìn thấy cô, cô có thể xin dọn ra ngoài ở.

Di động trên ghế lái phụ rung lên, món quà sinh nhật cô tặng cũng rung lên trong tầm mắt cậu, tấm ảnh hai người cọ mũi bẹo má vô cùng gần gũi khiến cậu cảm thấy rất chướng mắt buồn bực, cậu cố sức giật cái móc treo di động vô cùng trẻ con mà tự tay mình đã móc vào, muốn ném nó ra ngoài của sổ quách đi cho rồi, nhưng gương mặt cô trên những tấm ánh nhỏ cứ lắc lư trước mặt, gần đến nỗi như nghe được tiếng cầu xin chống cự liên tục của cô bên tai.

“Cậu chủ, ảnh chụp lấy liền phải chụp thế này, cậu phải đứng đối diện với chỗ kia, đưa mặt qua đây”.

“Cậu chủ, tư thế của cậu xấu quá, mặt tự nhiên chút đi”.

“Cậu chủ, em không hôn Hắc Thủ Đảng mà”.

Cánh tay vươn ra ngoài của sổ thu về, cậu siết chặt tay mình, mở cái hộp nhỏ trong xe ra, ném mạnh cái móc di động vào trong đó như ném đi một thứ rác rưởi.

“Cậu chủ, em tuyệt đối sẽ không vi phạm quy định của người hầu, sẽ không có mấy ý nghĩ không an phận với cậu!”.

“Cậu chủ, chúng ta phải kết hôn giả bao lâu? Mà thích người khác thì phải làm sao bây giờ?”.

“Cậu chủ… chúng ta ly hôn đi”.

Nâng cửa kính lên, chuyển cần số, cậu thoáng liếc qua ghé lái phụ, dẫm lên chân ga.

Sao cậu không dám về nhà mà phải lái xe lang thang không mục đích, sao cậu phải trốn cô, sợ nhìn thấy cô? Sao cậu phải sợ phải ly hôn với cô?

Sao cậu phải sợ mất cô…

Ba rưỡi sáng, tiếng đóng cửa vang lên trong bóng đêm yên tĩnh.

Cảnh một người một chó cuộn mình ngủ trên ghế so­fa trong phòng khách khiến cậu dừng bước, cô đang ngủ, hãy còn mặc bộ đồ người hầu quen mắt.

Đang đợi cậu, đang đợi cậu chủ cả đêm không về nhà.

Đầu ngón tay của cậu gần như chạm vào làn môi cô, nhưng nhớ lại cảnh chướng tai gai mắt khiến tim mình đau đớn, cậu lại rụt tay về, quay người lên lầu.

Cậu ghét bộ đồ người hầu của cồ, ghét sự ngoan ngoãn nghe lời của cô, ghét cô phục vụ cậu như cậu chủ, ghét cô lúc nào cũng nói quan hệ chủ tớ đơn thuần, với cô, cậu không phải một người đàn ông, chỉ là cậu chủ mà thôi.

Vậy những ý nghĩ độc chiếm của một người đàn ông của cậu làm sao có thể nói cho cô hiểu đây?

Sáu rưỡi sáng, chuẩn bị bữa sáng.

Bảy giờ sáng morn­ing call, Diêu Tiền Thụ gõ cửa phòng cậu chủ đúng giờ.

Lát sau, cửa phòng mở, tổng quản bảo mẫu ôm một đống quần áo bẩn của cậu chủ từ trong phòng đi ra.

“Tiểu Tiền à, sao cô còn ở nhà, cậu chủ đã đi làm rồi”.

“Cậu chủ? Đi rồi ạ?”. Không muốn gặp cô, cho nên mới cố ý lảng tránh sao?

Cô ủ rũ quay người xuống nhà, lại bị tổng quản bảo mẫu gọi giật lại hỏi.

“Tiếu Tiền, cậu chủ nói, từ hôm nay cô không cần phải làm người hầu riêng cho cậu ấy nữa, sau này mọi người thay phiên nhau dọn phòng cậu chủ. Có phải dạo này cô làm chuyện gì khiến cậu ấy ghét không? Để cậu chủ thấy bực là đã vi phạm quy định của người hầu rồi. Cô ngoan ngoãn tự kiểm điểm đi, nhớ phải nhận lỗi với cậu chủ đấy nhé”.

Có lẽ cậu chủ sẽ không cho cô cơ hội mà ngoan ngoãn xin lỗi nữa đâu. Vì cô đã làm chuyện không chỉ khiến cậu chủ không vui mà còn khiến cậu ấy ghét mình tới cực điểm.

Cậu ấy đã gạt cô ra khỏi vị trí người hầu, gạt cô ra khỏi vị trí mười mấy năm liền của cô rồi.

Diêu Tiền Thụ ảo não tới khách sạn làm việc, đám đồng nghiệp nhiều chuyện cũng chẳng vì cô ủ rũ mà bớt buôn dưa lê bán dưa chuột.

“Tôi nói cho các cô biết nhé, sáng sớm hôm nay tôi gặp tổng giám đốc, ôi trời ơi, chắc chắn anh ta cãi nhau với vợ rồi!”.

“Hả? Sao cô biết?”.

“Nhìn quần áo chứ sao! Bình thường kiểu phối cà vạt với vest nhìn một cái là biết ngay có bàn tay phụ nữ chọn cho, đẹp trai tới mức không thể chấp nhận được, hôm nay thì rõ là tùy tiện đơn điệu nhé, áo sơ mi không phẳng, màu sắc hoa văn cà vạt cũng dở tệ, như kiểu chọn bừa một cái ấy”.

“Chuyện này phải hỏi Tiểu Thụ nha, Tiểu Thụ, cô đừng có ngơ ra thế đi! Rốt cuộc tổng giám đốc với vợ làm sao? Cãi nhau to lắm à? Cũng chẳng thèm giúp tổng giám đốc của chúng ta chọn quần áo nữa này”.

“Ừm. Cãi nhau to lắm”. Cô đáp qua loa, ánh mắt lại đờ ra.

“Thật à! To cỡ nào, cỡ nào hả!”.

“A… tổng giám đốc với mấy ông giám đốc tới kia”.

Đám nữ nhân viên phục vụ đang ríu rít bỗng nhiên im lặng xếp hai hàng, chỉ chờ mấy vị lãnh đạo cấp cao đi qua là tiếp tục làm bà tám.

Tiếng giày da nện lên nền gạch đơn điệu khiến Diêu Tiền Thụ đánh bạo nhìn lướt qua, quần áo của cậu chủ hôm nay tệ lắm à? Lấy nhầm quần áo sao? Cô còn có chút tác dụng với cậu chủ, phải không? Giày đen, quần Âu thẳng thớm, áo vest không cài hết, ánh mắt cô đang muốn tiếp tục hướng lên thì đồng nghiệp bên cạnh đã huých huých, khẽ thì thầm.

“Tiểu Thụ, mau nhìn tay tổng giám đốc kia!”.

Tay cậu chủ?

“Không thấy nhẫn cưới của tổng giám đốc rồi!”.

“…”.

Ngón áp út trống trơn, chỉ còn lại một vết vòng nhẫn thật sâu, đó là vết hằn vì chiếc nhẫn hơi chật, mà chiếc nhẫn rẻ tiền ấy đã chẳng còn nữa.

“Chẳng phải là đồ đắt tiền gì cả, cậu chủ nhận là tốt rồi, không cần đeo…”.

“Đeo cho tôi”.

“Nhưng mà, nhẫn chật thế này sẽ không tháo ra được đâu”.

“Thế thì đừng tháo ra”.

Chẳng phải cô đã bảo cậu chủ không đeo cũng không sao? Không phải đã sớm biết có một ngày cũng sẽ phải tháo xuống? Thế tại sao thấy cậu chủ thực sự tháo chiếc nhẫn ấy xuống lại có cảm giác đau đớn thất vọng thế này?

Tại sao cứ phải nói dối, tại sao cứ luôn dối lừa, tại sao phải ép mình tin rằng, bản thân có thể vừa kết hôn giả với cậu chủ, vừa chẳng có ý gì với cậu ấy.

Rõ ràng cô không phải là người hầu chuyên nghiệp có thể dẹp hết tất cả những ý nghĩ khác với cậu chủ, rõ ràng là cô tham lam càng lúc càng muốn nhiều hơn, rõ ràng là cô không có cách nào chỉ coi cậu chủ là cậu chủ.

“Tiểu Thụ, đồ ngốc này, đi nào”.

“Ừm…ừ”.

Cô cúi đầu cứng còng bước theo hàng người, không nhìn nét mặt của cậu chủ.

Đoàn nhân viên cấp cao phía sau bỗng nhiên dừng lại ở hành lang, tổng giám đốc dừng bước hỏi trợ lý đặc biệt đứng sau mình, “Đã liên hệ với luật sư cho tôi rồi chứ?”.

“Vâng, tổng giám đốc. Đã liên lạc theo sắp xếp của anh rồi”.

Diêu Tiền Thụ ngồi trong căng tin cho nhân viên ăn cơm trưa.

Phía đối diện đột nhiên xuất hiện một bóng người, cô miễn cưỡng giương mắt lên, lúc nhận ra là phó tổng Thư, đôi mắt lại lúng túng cụp xuống.

“Sao không dám nhìn tôi?”.

“…Chào phó tổng Thư”.

“Em nói với tôi xem nào, em vẫn chưa giải thích chuyện đêm qua sao?”

“…”.

“Hay hai người đã làm lành với nhau rồi? Cậu thiếu gia kia độ lượng tới mức coi như hôm qua không xảy ra chuyện gì à?”.

Cô lắc đầu, sao có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cậu chủ không chịu gặp cô, tránh cô, ghét cô, gạt cô ra khỏi bên cạnh mình, ngay cả nhẫn cũng bị cậu ấy tháo ra dễ dàng.

Phó tổng Thư vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô từ phía đối diện.

“Có hơi gấp một chút, nhưng đột nhiên tôi rất muốn biết câu trả lời của em cho câu hỏi đêm qua”.

Hôm qua? Trả lời? Nếu cậu chủ không cần cô, cô có muốn làm người hầu của phó tổng Thư hay không à?

“Nhưng mà, giờ tôi muốn đổi câu hỏi khác”.

Cổ tay cô bị siết chặt.

“Nếu cậu chủ nhà em không cần em nữa, em có muốn ở bên tôi không?”.

“…”. Không phải làm người hầu, mà là ở bên nhau sao?

“Tôi ở đâu, đang làm gì, đang ở cùng với ai, em có muốn thử hỏi những câu này không?”.

Những điều cô muốn hỏi, tới tận bây giờ cũng chưa dám nói ra khỏi miệng, không phải toàn là những câu đàn ông lộn ruột nhất hay sao? Mấy câu hỏi phó tổng Thư kị nhất hồi mới đi xem mắt lần đầu sao đột nhiên lại muốn cô hỏi? Chẳng lẽ vì…

“Phó tổng Thư… thực ra anh không cần chịu trách nhiệm với tôi đâu, là tự tôi uống say…”.

“Chịu trách nhiệm? Ai muốn chịu trách nhiệm với em? Người uống say là em, đâu phải là tôi. Tôi biết mình đang làm gì”. Sao cô ấy lại ngốc tới mức gán cái cụm từ chán ngắt như thế lên người anh chứ.

“Nhưng mà…”.

“Xin lỗi, xin quấy rầy một chút”. Một tiếng nói ôn hòa vang lên ngắt ngang câu chuyện của hai người, là trợ lý đặc biệt của cậu chủ.

“Tổng giám đốc bảo tôi tới gửi lời nhắn cho hai vị. Thứ nhất… xin phó tổng Thư bỏ tay cô Diêu đây ra được không? Tổng giám đốc nói anh ấy không thích có người chẳng biết phân biệt công tư ngay trước mắt mình, quan hệ nam nữ nhập nhằng, đặt bẫy cấp dưới gì đó…hai người như thế đúng là rất chướng mắt…”.

Những câu chữ toàn vị chua cay bay ra từ miệng trợ lý đặc biệt, hiển nhiên cũng chẳng phải là thực tâm của anh ta.

Thư Thành Nhạc nhún vai cau mày, quay đầu nhìn cam­era được lắp ở trên cao, rồi lại nhìn bàn tay sỗ sàng của mình. Cô gái đôi diện hoảng hốt rút tay về, anh cũng đành lễ độ buông ra.

“Thứ hai, tổng giám đốc mời cô Diêu vào phòng làm việc của tổng giám đốc… bàn chút chuyện riêng”.

…Tên nào vừa nói ghét người ta ở chỗ làm việc không phân biệt được việc công và việc tư?

Thang máy đi lên tầng cao nhất của khách sạn, đó là nơi Diêu Tiền Thụ chẳng bao giờ đặt chân tới.

Trợ lý đặc biệt đưa cô tới cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, rồi im lặng quay người đi ra ngoài.

Chiếc ghế dựa bằng da đặt trước cánh cửa sổ to vẫn xoay lưng về phía cô, cô biết cậu chủ ngồi ở đó, nhưng không dám lên tiếng.

Im lặng thật lâu, chiếc ghế da đột nhiên xoay lại, cậu chủ bắt chéo chân chăm chú nhìn cô, đưa khăn ướt cho cô, “Lau sạch đi. Tay ấy”.

Ánh mắt cậu chủ rất đáng sợ, cô không dám trái lời, mà cứ lau đi lau lại tay mình.

Một tờ giấy được ném lên bàn trước mặt cô – đơn ly hôn.

“Tôi bảo luật sư viết đơn ly hôn rồi, cô có muốn thêm điều kiện gì vào không?”.

“…”.

Cô lắc đầu ý bảo tùy thôi. Thái độ tùy ý như thế khiến chân mày cậu chủ nhăn tít lại.

Cậu chủ hồ đồ

“Để thoát khỏi tôi, thế nào cũng được đúng không?”. Cậu hừ lạnh, rút cây bút ném tới trước mặt cô, “Không có ý kiến gì thì kí đi”.

Cô cầm cây bút kí tên mình, đột nhiên dừng bút lại, cô nhìn chăm chăm vào bàn tay trái trống trơn của cậu chủ, “Cậu chủ, em có một điều kiện… chiếc nhẫn đó, có thể trả lại cho em được không?”.

“… Tôi ném rồi”.

“…”. Cậu ấy ném rồi. Cậu ấy đã tháo chiếc nhẫn ấy ném đi rồi… cô mím chặt môi, “Thế thì thôi”.

Hít một hơi, cô kí tên mình ngay trước mặt cậu chủ. Cô hơi tức giận, không, cô rất tức… tại sao phải vứt nhẫn đi, cho dù chỉ là thứ rẻ tiền, dù nó căn bản chẳng đáng mấy đồng, dù cậu chủ nghĩ nó là thứ trói buộc đáng ghét, cậu ấy có thế trả lại cho cô, sao phải ném nó đi.

Cô cho tay vào túi, rút chiếc nhẫn kim cương vẫn chưa dám đeo lại lên cổ và chiếc thẻ ngân hàng đẩy tới trước mặt cậu chủ.

“Đây là cái gì?”. Cậu chủ nheo mắt lại nguy hiểm.

“Là đồ trước đây cậu chủ đưa cho em, em không vứt đi, trả lại cho cậu”.

“…Cô khùng lên trả lại cho tôi mấy thứ này là có ý gì hả? Muốn nhanh chóng phủi sạch tất cả mối quan hệ của tôi với cô à? Sợ gã họ Thư kia hiểu nhầm rằng bị tôi bao chắc?”. Trả lại thẻ lương của cậu, thẻ ngân hàng mỗi ngày chỉ rút năm mươi tệ đưa cho cậu, cậu đeo nhẫn vào cho cô, cô luồn vào sợi dây chuyền bạc đeo ở cổ, cô trả lại tất cả những gì có liên quan tới cậu, cô trả lại tất cả những gì chứng minh rằng hai người là vợ chồng cho cậu.

Tờ đơn ly hôn được đẩy trở lại trước mặt, cô đã kí tên, bỏ hết những thứ có liên quan tới cậu đi, trả lại cho cậu, cậu biết cô đồng ý ly hôn với mình, nhưng có cần phải dứt khoát chẳng thèm lưu luyến lưỡng lự, thẳng tay mà rời bỏ mình như thế không?

“Cậu chủ…”.

“Đừng gọi cậu chủ! Ai là cậu chủ của cô!”. Cô người hầu chỉ biết nhìn cậu, chỉ biết vây quanh cậu không phải cô gái trước mặt này, cô sẽ không làm tổn thương cậu, không trả lại những thứ cậu tặng, lại càng không rời xa cậu để tới bên gã đàn ông khác.

“…Nếu nhìn thấy em là cậu thấy phiền phức khó chịu, em có thể dọn ra ngoài ở…”.

“Cô còn muốn dọn ra ngoài à?”. Ly hôn còn chưa đủ, cô còn muốn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt cậu nữa hay sao?

Không khí yên lặng len lỏi giữa hai người, cậu đột nhiên đi qua bàn làm việc đưa tay nắm chặt lấy cằm cô đến đau nhức, nói gằn từng từ một.

“Cô đừng mơ được dọn ra ngoài, tôi không cho cô đi đấy. Cho dù có ly hôn, cô vẫn là người hầu của tôi, là đồ của tôi, cả đời cũng là của tôi!”.

“Em biết, em giống Hắc Thủ Đảng, đều là đồ của cậu chủ, em sẽ không đi, cậu chủ”.

“…”. Ý của cậu không phải thế này, cậu muốn nói… cậu với cô…

…Cậu với cô…

“Em có thể đi được chưa?”.

“…Cô với hắn ta… lúc nãy hắn ta nói gì với cô?”.

“Phó tổng Thư?”.

Nghe cô gọi tên của gã đàn ông đó, cậu lại càng bực mình hơn.

Cô đờ mặt ra suy nghĩ, máy móc trả lời câu hỏi của cậu chủ, “Anh ta hỏi em có muốn ở bên anh ta không”.

“…”.Vậy em sẽ ở bên hắn ta? Vậy em sẽ quan tâm tới hắn ta? Tôi có chỗ nào không tốt? Tôi đối xử với em có chỗ nào không bằng hắn ta?

Những lời yếu đuối cứ nghẹn lại trong cổ họng của cậu mãi không thốt lên được, thay vào đó là lời uy hiếp lạnh lẽo, “Tôi cảnh cáo cô, trước khi đơn ly hôn có hiệu lực, cô vẫn là vợ tôi như trước, tôi không cho phép cô ở bên hắn ta!”.

“Vâng, cậu chủ. Em sẽ không ở bên phó tổng Thư. Trước khi cậu kí tên”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+