Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 1.4 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lâm Diệu quỳ xuống trước mặt tôi, tôi đưa điện thoại cho anh ta:

– Nhân tiện cầm luôn cả điện thoại cho anh này!

– Tôi thật không biết nên nói gì với chị! – Lâm Diệu đón lấy điện thoại, ánh mắt vô cùng phức tạp, vừa vui mừng, vừa bất lực, vừa phẫn nộ… và có cả sự lo lắng.

– Thế thì anh im đi cho tôi nhờ!

– Nếu ban nãy chị mà không xuất hiện là tôi lao lên lầu đấy!

 

– Lo lắng cho tôi à? – Tôi nhếch môi cười, hóa ra anh ta cũng còn chút lương thiện. Trái tim tôi khẽ rung lên, có chút hoang mang xen lẫn cảm động.

– Sao có thể không lo lắng chứ? Dù gì chị cũng là con người mà! – Lâm Diệu nói đểu! Tôi tức khí trợn mắt lườm anh ta. Anh ta mỉm cười khẽ lắc đầu, vỗ vỗ vào vai tôi rồi ngồi bệt xuống cạnh tôi.

Giờ tôi xin giới thiệu một chút về công việc của mình.

Công việc thường ngày: gửi fax, nhận điện thoại, đặt hàng, thúc hàng và bị thúc hàng.

Trước khi Lâm Diệu đến, ngoài giám đốc bộ phận là đàn ông ra thì nhân viên toàn là nữ hết. Bởi vì tiêu chuẩn tuyển nhân viên theo dõi đơn hàng của công ty gồm: phụ nữ, chữ viết rõ ràng, giọng nói ngọt ngào. Cũng may là tôi có cả ba tiêu chuẩn này. Vì vậy tôi nghĩ cho dù không nhờ vào quan hệ của Mạc Lãnh thì việc vào làm ở công ty này với tôi chỉ là chuyện vặt.

Từ trước đến giờ tôi rất thích nam nữ phối hợp làm việc cho đỡ mệt nên việc công ty toàn là con gái, trong khi lãnh đạo chúng tôi lại là một người đàn ông khiến cho tôi luôn cảm thấy không hài lòng, cảm giác chuyện này như một sự phân biệt giới tính. Nhưng sếp tôi nói, khách hàng đa số là đàn ông, vì vậy người theo dõi đơn hàng bắt buộc phải là nữ. Tôi cảm thấy sếp nói vậy là có ẩn ý, nhưng càng nghĩ nhiều tôi càng cảm thấy đầu óc mình không được trong sáng.

Vì vậy ban đầu tôi không hài lòng lắm với công việc này. Tôi thầm mong sẽ tìm một mối tình nơi công sở, nhưng khi nhìn thấy cả phòng toàn là nữ, tôi thật sự thất vọng đến cùng cực.

Chỉ có điều tôi đã thất nghiệp đến n lần rồi, nói như lời mẹ tôi thì tôi chẳng làm được việc gì lâu dài cả, lúc nào cũng chỉ hết thời gian thử việc là nghỉ.
Tôi cũng muốn tìm được một công việc có thể làm lâu dài, nhưng lúc nào cũng gặp phải một nguyên nhân gì đó khiến tôi không thể làm tiếp tục. Mỗi lần nghỉ việc tôi đều về kể khổ với mẹ, nói rằng ông chủ đối xử với tôi thế nọ thế kia.

Mẹ tôi nghe đến nhàm cả tai rồi. Vào lần cuối cùng tôi nghỉ việc và kể khổ với mẹ, mẹ tôi mặt không chút cảm xúc, nói:

– Lúc đi học con nói thầy giáo không phải với con; đi làm con nói ông chủ không phải với con; thế đợi đến khi con nghĩ thông suốt rồi, con sẽ nói hai cái thân già này không phải với con chứ gì?

Tôi biết mẹ tôi nói vậy là vì lo lắng cho tôi, vì vậy tôi quyết định sẽ làm một công việc gì đó thật lâu dài cho mẹ tôi thấy. Thế nên mặc dù không hài lòng với công việc này nhưng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng.

Ban đầu mới vào làm, tôi bị khách hàng nói cho cứng họng, tay cầm điện thoại mà miệng lắp bắp mãi không nói nên lời, bị khách hàng mắng cho tức phát điên lên nhưng lại cảm thấy không giao được hàng đúng hẹn là lỗi của chúng tôi. Về sau sếp bảo với tôi rằng, mặt phải dày lên một chút, nhất định phải dày, phải biết cách đối phó với khách hàng, dù gì bọn họ cũng chẳng biết mặt mình, không giao được hàng cho họ, họ cũng chẳng lao đến cắn xé mình được, cùng lắm chỉ chửi bới vài câu cho bõ tức, đặt điện thoại xuống là mình cũng có thể lớn tiếng chửi lại họ như thường.

Chiêu này của sếp quả là lợi hại, xem ra gừng càng già càng cay. Giờ thì tôi chẳng còn lo không tìm được chiêu nào để đối phó với khách hàng nữa.

Mong mỏi bấy lâu cuối cùng cũng chờ được đến ngày văn phòng có thêm một người đàn ông. Chuyện này khiến cho các cô gái còn độc thân ở trong phòng như mở cờ trong bụng, chỉ có điều chỉ có tôi mới biết, người đàn ông này là con riêng, là một cái gai có độc, không thể động vào.

Thực ra tôi cũng không hoàn toàn tin tưởng vào những gì sếp nói. Bất cứ chuyện gì nếu không có bằng chứng xác thực, tôi không bao giờ tin tưởng tuyệt đối, chỉ có điều chuyện này khiến tôi càng để ý đến anh ta nhiều hơn.

Anh chàng mỳ thường nói chuyện khá dịu dàng, trừ những lúc sầm mặt xuống thì về cơ bản cũng không giống như những thiếu gia con nhà giàu thích ra vẻ ta đây, nhưng cũng có thể đây chỉ là một cách giấu giếm thân phận của anh ta. Chỉ có điều anh ta ngày nào cũng lái xe Audi đi làm, tin tức này càng làm tăng thêm độ tin cậy cho thông tin của sếp. Thử nghĩ mà xem, một nhân viên theo dõi đơn hàng nhỏ nhoi, cần gì phải có xe đưa đón? Lại còn là loại xe đắt tiền như Audi. Tổng giám đốc Ngũ của chúng ta là con trai chính thất cũng vẫn đi một con xe Honda tầm thường, thế mà một đứa con riêng như Lâm Diệu lại đi xe Audi.

Sau một thời gian làm việc chung, tôi thấy Lâm Diệu rất biết nghe lời. Những công việc mà tôi giao anh ta đều làm rất cẩn thận, đã biết cách đối phó với những khách hàng nhẹ nhàng, tốc độ làm việc cũng nhanh đến mức đáng ngạc nhiên. Nhớ lại lúc đầu, một người thông minh như tôi mà còn phải ngồi bên cạnh đàn chị hơn một tuần mới bắt đầu biết làm. Nhưng với tốc độ của Lâm Diệu, chắc chỉ không quá một tuần là có thể độc lập làm việc rồi.

Nhìn thấy anh ta nhẹ nhàng đặt đơn hàng, chữ viết lại đẹp mê hồn, tôi lần nữa lại như bị điểm trúng tử huyệt. Từ nhỏ tôi đã mê những người đàn ông viết chữ đẹp, huống hồ anh ta không những chữ đẹp mà người cũng đẹp. Ấy vậy mà ngày nào anh ta cũng ngồi bên cạnh tôi, thế này chẳng khác gì cám dỗ tôi phạm tội cả!
Bầu Trời nhất định phải làm vậy sao? Tôi thầm chửi rủa trong lòng.

Chỉ có điều, Bầu Trời có biết Lâm Diệu là con trai của bố anh ta không nhỉ? Người giàu thường đa tình, thật không ngờ Chủ tịch Ngũ thời trai trẻ phong lưu như vậy, cũng thật chẳng ngờ những tình tiết tưởng rằng chỉ có ở trên phim giờ lại đang diễn ra rất sống động trước mắt tôi. Tôi không biết có nên nhắc nhở Mạc Lãnh rằng “anh mỳ” kia rất có thể sẽ trở thành vật cản trên con đường tranh giành tài sản sau này của họ hay không nữa?

Nghĩ đến đây tôi lại thấy khó xử. Nếu tôi nói ra, e rằng Lâm Diệu khó mà tiếp tục làm việc ở đây, biết đâu chừng sẽ có một trận chiến đẫm máu xảy ra. Thần tiên đánh nhau ai thắng ai thua còn chưa biết, nhưng ngộ ngỡ họa rơi vào mình thì chẳng phải tự chuốc vạ vào thân hay sao? Nhưng nếu như tôi không nói, sau này nếu Mạc Lãnh biết tôi đã biết rõ chân tướng từ lâu nhưng cứ ỉm đi, thế thì chẳng phải hai người bọn họ sẽ xé xác tôi ra hay sao?

Nhưng có nói hay không thì sớm muộn gì họ cũng biết, tôi cần gì phải ôm rơm nặng bụng? Khó khăn lắm văn phòng mới có một “đực rựa”, lại còn đẹp trai như vậy, để anh ta lại bổ mắt cũng tốt mà! (Cuối cùng thì vẫn là thói háo sắc của tôi chiến thắng!)

Lâm Diệu quả thật rất “ngon mắt”, ngay cả bộ dạng ngồi không của anh ta cũng rất “ngon mắt”. Không phải chứ? Anh ta dám ngồi rỗi việc à? Tôi đang chuẩn bị giao cho anh ta một đơn hàng thì điện thoại đổ chuông, tôi ra hiệu bảo Lâm Diệu nghe. Thường đều là như vậy, những việc anh ta có thể làm tôi sẽ giao cho anh ta làm, còn những việc anh ta chưa làm được tôi sẽ đích thân ra tay, song kiếm hợp bích…

Lâm Diệu: “Xin chào, công ty Dật Thiên xin nghe!”

Đối phương: “………….”

Lâm Diệu: “Ông Trần ạ, tôi đang định gọi cho ông đây ạ!”. Lại nói dối rồi! Vừa nghe thấy cái tên ông Trần là tôi có thể đoán ra là ai rồi, đã chậm giao hàng cho người ta đến ba ngày, anh dám chủ động gọi sang để ăn chửi sao? Đúng là nực cười.

Đối phương: “………”

Lâm Diệu: “Không phải như vậy đâu ạ! Chúng tôi không hề cố tình chậm giao hàng cho bên ông, sao chúng tôi dám làm vậy chứ?”. Lại là những lời lẽ mang tính xã giao đối phó. Tôi nhíu mày, sao mãi anh không học được phong cách của tôi chứ?
Đối phương: “……….”

Lâm Diệu đưa điện thoại cho tôi, vẻ mặt tức tối nói: “Bảo cô nghe điện thoại!”. Tôi cười thầm, chắc là bị ăn mắng rồi chứ gì!

– Vâng ạ, vâng thưa ông Trần, đây hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn, ngài biết đấy, để kịp giao hàng cho ngài, bên tôi đã không được nghỉ mấy tuần rồi, nhưng chúng tôi đâu dám than khổ, bởi vì được giao hàng cho bên ngài là vinh dự và tự hào lớn của chúng tôi. Tôi vẫn đang đắm chìm trong ánh hào quang và niềm tự hào ấy mà không thể thoát ra được đây… – Tôi một tay cầm điện thoại, một tay gạt mồ hôi, cố gắng hết sức để nịnh nọt.

Nào ngờ ông Trần kia không hề mắc bẫy, nói bằng giọng hậm hực:

– Không cần phải khách sáo, cô nói xem hôm nay mấy giờ sẽ có hàng?

Tôi nhắm mắt tưởng tượng ra bộ mặt của đối phương, chắc chắn ông ta mặt mày lúc này chẳng chút biểu cảm rồi.

– Ông Trần, chúng tôi sao có thể làm lỡ thời gian của ông? Hàng vừa đóng gói xong là chúng tôi lập tức chuyển lên xe chở đến chỗ ông! – Sao tôi có thể nói cho ông biết mấy giờ được chứ?

– Mấy giờ? – Lúc này tôi đoán mặt ông Trần đang sầm sì, hắc ám lắm rồi, nhưng sầm sì cũng chẳng sao, quan trọng là phải khiến cho mặt ông ta từ sầm sì chuyển sang sáng sủa.

– Ông Trần, hợp tác đã lâu như vậy rồi, chẳng nhẽ ông còn không tin chúng tôi sao? Tôi đã bao giờ chậm hàng cho ông đâu, không giao được hàng tôi sốt ruột thế nào ông có biết không? Nếu tôi có thể sản xuất được thì tôi đã sản xuất hàng cho ông ngay rồi! – Tôi nói bằng giọng thành khẩn.

– Thế thì rốt cuộc là khi nào đây? – Ông ta dịu giọng nói, chắc là mặt đã bớt hắc ám rồi.

– Ngày mai, nếu ngày mai mà còn không mang hàng đến cho ông, tôi sẽ mang đầu đến gặp ông!

– Cái con ranh này, tôi đến chịu cô đấy! Ngày mai nhất định phải giao hàng, nếu không đừng trách tôi không nể nang! – Ông Trần đã cười rồi, cười rất ngọt, cười như hoa nở mùa xuân.

– Dạ, chắc chắn ạ! – Tôi đắc chí liếc Lâm Diệu: Nhìn đấy mà học tập! Đây chính là bản lĩnh của đàn chị đấy!

Anh ta nhìn tôi khinh bỉ. Muốn chết phải không?

Tôi cười tươi cúp điện thoại, sau đó lập tức sầm mặt xuống, nghiêm khắc nhìn Lâm Diệu:

– Nhìn thấy chưa? Phải có bài hết đấy!

 

– Đồ dở hơi! – Lâm Diệu cáu kỉnh nói. – Không giao được thì thôi, chậm có mấy ngày mà cứ như chết đến nơi ấy!

– Anh nói ngang thế hả? Đồ chết tiệt, chẳng nhẽ anh tưởng mấy chục năm xem phim TVB của tôi là công cốc à? Chẳng nhẽ anh tưởng tôi không hiểu anh đang nói gì à? – Tôi tức tối nhìn Lâm Diệu.

– Cô giỏi nhỉ, ngay cả tiếng Quảng Đông cũng biết nói! – “Anh mỳ” không vì bị tôi mắng mà bực mình, trái lại anh ta còn thích thú nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc.

– Ngay cả tiếng Nhật tôi còn biết nữa là! – Tôi nói bừa.

– Hả? Hay nhỉ, tôi cũng học tiếng Nhật, nói vài câu tôi nghe xem nào! – Lâm Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ không tin.

– Anh nghe cho kỹ nhé! – Tôi nói nhanh gấp ba lần tốc độ bình thường. – Anh dỗ tôi, tôi dỗ anh, thực ra chỉ là một chuyện vặt! (Câu này tôi nói bằng giọng Trùng Khánh.)

Lâm Diệu nhíu mày, dường như cảm thấy có hơi hơi giống nhưng không nghe ra là tôi nói gì, thế nên đành nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc.

Tôi bật cười, đồ ngốc, dám đối đầu với tôi à, tôi nể mặt anh là con riêng nên chưa xé xác anh ra đấy! Ha ha ha.

– Có hiểu không đấy? – Tôi hỏi. “Anh mỳ” khẽ nhíu mày lắc đầu.

– Để chị dịch cho mà nghe nhé! – Tôi lại nói bằng tốc độ chậm gấp ba lần so với bình thường. – Anh dỗ tôi, tôi dỗ anh, thực ra chỉ là một chuyện vặt!. Ha ha ha ha

Chết anh chưa?

Điện thoại luôn đổ chuông rất đúng lúc. Tôi còn chưa nhìn thấy bộ mặt tím tái vì tức của Lâm Diệu thì đã phải toét miệng cười nhận điện thoại rồi.

– Lâm Sảng, đừng có nói với anh hàng lại chậm nhé!

– Làm gì có chuyện đó? Chậm của ai chứ sao dám chậm của ngài ạ?

– Thế lúc nào thì có hàng?

Tôi vẫn cười tươi như hoa, sau đó nói nhẹ nhàng vào ống nghe: “Kiếp sau nhé!” rồi cúp rụp điện thoại.

Không nằm ngoài dự đoán của tôi, nửa phút sau, điện thoại di động của tôi đổ chuông, tôi ngắt đi. Điện thoại lại réo, tôi lại ngắt, cứ như vậy cho đến khi điện thoại đổ chuông đến lần thứ năm, tôi mới nhấc điện thoại, nói vào ống nghe:

– Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau!

– Lâm Sảng, không giao được hàng thì em cũng không sống yên ổn đâu. Công là công, tư là tư, em làm như vậy bảo chúng ta làm sao hợp tác đây? Lẽ nào em muốn anh đi kiện em à? – Trương Hạo ái ngại nói.

– Lâm Diệu, ghi lại số điện thoại này cho tôi, 138xxxxxxx. Tên Trương Hạo, hết giờ đi báo công an cho tôi với tội danh đe dọa.

Lâm Diệu không đáp lời, mặt chẳng chút biểu cảm nhìn tôi.

Tôi nghe thấy có tiếng cúp điện thoại bên Trương Hạo.

– Có điện thoại thì anh nghe nhé, tôi đi vệ sinh, không được phép động vào nick của tôi! – Tôi dặn dò rồi lao ra khỏi văn phòng.

Trương Hạo. Tôi cười nhạt. Mặt không xấu nhưng lòng dạ lại xấu xa hơn bất kỳ ai.
Lúc mới vào công ty, khách hàng đầu tiên tôi phải đối phó là anh ta. Lúc đấy anh ta dường như là đối thủ nặng ký của các chị em trong văn phòng, chẳng ai dám nói với anh ta rằng chưa giao được hàng. Như vậy có thể tưởng tượng anh ta khó đối phó đến nhường nào. Nhân viên trong phòng cứ nghe thấy điện thoại anh ta gọi đến thúc hàng là mặt mày biến sắc, ai cũng sợ một phép, chỉ biết im lặng nghe anh ta chửi bới. Đánh không lại (đánh ở đây là bằng miệng), đành phải xuống nước hết cỡ để nịnh nọt anh ta, lại còn phải cười giả lả với anh ta nữa chứ.

Có lần nhân dịp cuối tuần, tôi đích thân theo xe công ty đến công ty anh ta một chuyến. Kể từ khoảnh khắc nhìn thấy anh ta cho đến khi xe lái đi, nụ cười trên mặt tôi dường như đông cứng lại. Cũng may là không phí công đến. Cứ thế đôi lần qua lại, mối quan hệ của đôi bên cũng tốt hơn, anh ta cũng không làm khó gì tôi cả. Sau vài lần qua lại, anh ta hẹn tôi ra ngoài uống trà, bàn chuyện phải làm sao để tôi không tìm mọi cách tránh mặt anh ta nữa. Sau vài lần né tránh, tôi trả lời thẳng luôn: “Anh muốn tôi không tránh anh thì anh phải tán đổ được tôi”. Tôi chỉ nói đùa nào ngờ anh ta tưởng thật, thế là tán tỉnh tôi luôn. Tôi đâu ngờ mình đào hoa thế, chỉ đùa một câu đã vơ được một thằng đàn ông về mình.

Tôi không phải là một người thực dụng, tôi không coi trọng gia thế, điều tôi coi trọng nhất là tướng mạo, bởi vì tôi tự nhận thấy mình không phải là quốc sắc thiên hương, lại cực kỳ thích những đứa bé đáng yêu. Tôi từng nói với một người bạn chat rằng: “Nếu sau này con tôi đẻ ra không xinh xắn, tôi sẽ bóp chết luôn!”. Đương nhiên đây chỉ là một câu nói đùa, nhưng nó có thể phản ánh được sự kỳ vọng của tôi vào những đứa con trong tương lai. Nếu như lấy một người xấu xí, sau này làm sao tôi có thể sinh ra một đứa con đẹp trai như Cổ Thiên Lạc được?

Vì vậy tôi tạm chấp nhận anh ta, hẹn hò nhau được hai tháng, sống trong hạnh phúc được hai tháng. Hai tháng sau, khi tôi định dẫn anh ta về ra mắt bố mẹ thì cũng là lúc tôi tỉnh giấc mơ. Anh ta sắp kết hôn.

Người tôi yêu kết hôn, nhưng cô dâu không phải là tôi.

Về sau tôi nghe ngóng được người đàn bà ấy là người yêu cũ của Trương Hạo. Đã bỏ nhau nhưng sau khi anh đi lại với tôi, người đàn bà kia lại quay lại tìm anh ta, nói rằng mình đã có thai, là con anh ta, sau đó bọn họ diễn vở kịch máu mủ với nhau, còn tôi bị gạt sang một bên. Mang bầu thì có gì mà to tát chứ? Dám bắt nạt tôi vì tôi không thể có thai à?

Đáng tiếc là tôi chưa từng lên giường với Trương Hạo.

Trong nhà vệ sinh, tôi lấy điện thoại gọi cho Mạc Lãnh.

– A lô, tớ vừa chửi nhau với Trương Hạo, nếu như anh ta muốn tố cáo tớ, cậu giúp tớ xử lý nhé! Không ngăn được cũng phải ngăn, tớ tin là cậu làm được! – Không để cho Mạc Lãnh kịp từ chối, tôi cúp luôn điện thoại.

Tôi ngồi bệt xuống bồn cầu, châm một điếu thuốc rồi để mặc cho nó cháy.

Trương Hạo, anh vẫn làm cho tôi đau lòng, anh là một thằng đàn ông khốn kiếp.
Anh tin chắc rằng đứa bé ấy là con anh ư? Cho dù là của anh thật, phá đi là xong thôi mà. Anh thẳng thừng buông tay tôi như vậy sao? Anh thừa biết bề ngoài tôi mạnh mẽ nhưng thực sự rất mềm yếu, vậy mà anh nỡ làm tổn thương tôi như vậy sao?

Từ trong nhà vệ sinh đi ra, tôi đã lấy lại tinh thần, tuổi trẻ ai chưa từng bị tổn thương chứ? Nếu như nhớ lại những chuyện này chỉ khiến tim đau nhói, vậy thì cần gì phải nhớ lại? Không trải qua mưa gió sao nhìn thấy cầu vồng rực rỡ, tôi tin rằng cầu vồng đang ở cách tôi không xa, tôi có thể đợi được.

Về lại chỗ ngồi, “anh mỳ” lạnh lùng hỏi:

– Người đàn ông đó là ai?

– Cái gì? Người đàn ông nào? Có đàn ông à? – Tôi giả vờ ngốc. Tôi đã không muốn nhắc đến mà anh ta cứ nhắc đến, anh ta chưa từng đọc Tam Tự Kinh sao: Người không nhắc, ta không nhắc.

– Lâm Sảng! – Lâm Diệu nổi cáu, tờ đơn hàng bất hạnh nhăn nhúm lại trong tay anh ta.

– Này “anh mỳ”, anh tỏ thái độ gì chứ? Anh có thể ghê gớm hơn tôi sao? – Tôi cũng bực mình, đừng có mà chọc vào lúc tôi đang khó chịu.

– Lâm Sảng…! – Giọng của Lâm Diệu trở nên trầm đục.

Con riêng… con riêng…. Điều này như được nhắc đi nhắc lại trong đầu tôi.

– Lâm Diệu, muốn nghe chuyện của tôi không? – Tôi không muốn cãi nhau với anh.

– Cô nói đi, tôi nghe đây! – Nhìn vẻ mặt của anh ta, tôi có cảm giác cho dù có chuyện gì anh ta cũng sẵn sàng chia sẻ với tôi. Một sự cảm động nho nhỏ dâng lên trong lòng. Sau khi vận hết trí tưởng tượng của mình, tôi bắt đầu kể cho anh ta nghe một câu chuyện tình thê lương.

– Mùa hè năm ấy, đúng vào lúc nóng nực nhất trong năm, tôi gặp anh ta. Anh ta rất đẹp trai, còn đẹp trai hơn cả anh.

Nói đến đây, tôi cố ý liếc Lâm Diệu, thực ra Trương Hạo đâu có đẹp trai bằng anh ta. Lâm Diệu cười khẩy ra vẻ mỉa mai, thật kiêu ngạo. Chỉ có điều anh ta có tư cách để kiêu ngạo.

Tôi nói tiếp:

– Tôi rất hiểu người mình thích là người thế nào. Tôi không để tâm đến chuyện đối phương là người giàu có hay không, cũng không quan tâm đối phương đẹp trai đến cỡ nào, điều tôi quan tâm chính là cảm giác, cảm giác, anh hiểu không? Chính là cái cảm giác tim loạn nhịp khi nhìn thấy nhau, không gặp nhau là ngày nhớ đêm mong!

– Mau nói vào trọng tâm đi! – Lâm Diệu lạnh nhạt cắt ngang.

Tôi trợn mắt nhìn Lâm Diệu:

– Ngay từ câu đầu tiên mà anh ta nói với tôi đã khiến cho tôi có cảm giác ấy. Anh ta nói: “Cô Lâm, đã giao hàng được chưa?”. Mặc dù là thúc hàng nhưng giọng nói lại vô cùng quyến rũ, khiến cho tôi muốn thoát ra mà không được. Thế là tôi cố ý kéo dài thời gian giao hàng, đợi anh ta đến thúc, thậm chí lấy dao kề vào cổ tôi, tôi cũng không để tâm. Anh ta thường đích thân đến tận công ty chúng ta để nói chuyện với tôi, giục gửi hàng. Mỗi lần tôi đều bị anh ta mê hoặc đến hồn điên đảo phách, à quên hồn điên phách đảo. Tôi thực sự rất muốn gặp anh ta. Cho đến một ngày, anh ta nói với tôi: “Anh mà theo đuổi em thì em có thể không chậm giao hàng cho anh nữa không”. Tôi đáp chắc nịch: “Có”. Sau đó anh ta theo đuổi tôi. Tôi biết đó chỉ là một cái cớ của anh ta, mục đích thực sự của anh ta là theo đuổi tôi. Anh có cảm thấy như vậy không? Được một người mà mình thích theo đuổi, đó là một cảm giác vô cùng hạnh phúc và ngọt ngào. Tôi có, lúc ấy tôi thật sự có cảm giác đó. Nhưng rồi có một lần, đồng nghiệp tổ chức sinh nhật, lúc chúng tôi đến quán rượu chúc mừng cô ấy, chúng tôi đã nhìn thấy một cái bóng cực kỳ quen mà cũng cực kỳ xa lạ đang lắc lư nhảy nhót trên sàn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+