Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 5.3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lâm Diệu đọc được sự ngạc nhiên trong mắt
tôi liền cười xòa, nắm lấy tay tôi và nói:

 

– Em không cần phải kinh ngạc như vậy,
giờ anh sẽ nói tất cả với em! Thực ra lần đó vốn dĩ anh không biết chuyện, bởi
vì sự việc bị làm ầm ĩ lên, bên dưới không gánh vác được nên mới đến tay anh.
Anh thấy có một chút chuyện vặt mà họ không làm được nên tức lắm, gọi thẳng cho
Ngũ Dật Thương, nhưng điện thoại của anh ta tắt máy. Vì vậy anh mới gọi cho em.
Lúc đó anh đâu ngờ em bình thản như vậy, lại còn nói anh đến cứng họng. Anh thấy
rất hứng thú với em, muốn tìm hiểu xem rốt cuộc em là người thế nào. Lần đó anh
không truy cứu trách nhiệm công ty em với điều kiện là cho anh đến làm việc ở
đây. Anh nói với Ngũ Dật Thiên, không cần lo, chuyện này hoàn toàn không dính
líu gì tới nghiệp vụ doanh nghiệp, anh chỉ muốn tìm hiểu em, xem sức chịu đựng
của em lớn đến đâu thôi. Còn em thì đúng là….khiến anh thích thú. Sở dĩ anh
không nói cho em chỉ vì muốn chúng ta có thể bình đẳng qua lại, để cho em không
bị áp lực về tâm lý. Em đã nghe đến cái tên Lâm Mộc Sâm chưa?

 

– Nghe rồi, công ty của ông ta là khách
hàng lớn nhất của công ty em! – Tôi thành thật đáp.

 

– Ông ấy chính là bố anh!

 

Sau đó xe dừng lại, ngẩng đầu nhìn, hoàn
toàn không phải là địa chỉ tôi đã tưởng tượng trong đầu. Giờ tôi mới phát hiện
ra sai lầm của mình đáng sợ biết nhường nào! Những việc tôi đã làm trước đây
hoàn toàn là phí công vô ích. Tôi thông minh cả đời, sao lại dại dột tin lời của
sếp, cho rằng Lâm Diệu là con riêng chứ?

 

– Em không đi đâu! – Tôi nắm chặt lấy
bàn tay đang giúp tôi tháo dây an toàn của Lâm Diệu.

 

– Tại sao ? – tay Lâm Diệu khựng lại, mặt
mày biến sắc.

 

– Em chưa chuẩn bị xong! – Đúng là tôi
chưa chuẩn bị xong, chẳng nhẽ giờ tôi vào diễn vài vở kịch với tiểu phẩm cho họ
nghe à?

 

– Có phải hoàn cảnh gia đình anh làm em
cảm thấy áp lực không ?Không phải lo lắng, có anh đây rồi! – Lâm Diệu siết chặt
lấy tay tôi, ánh mắt rất kiên định.

 

– Không phải, thực ra em biết trước h cảnh
gia đình anh chắc chắn không đơn giản, em cũng đoán hôm nay gia đình mình bước
vào cửa tuyệt đối không phải tầm thường, chỉ có điều em vẫn chưa chuẩn bị xong!
– vốn dĩ cứ tưởng vào nhà họ Ngũ, nào ngờ phương hướng đã thay đổi hoàn toàn, cảnh
tượng bên trong hoàn toàn xa lạ với tôi, trận này bảo tôi đánh ra sao đây ?

 

– Em…- sắc mặt Lâm Diệu trở nên cực kì
khó coi. Bàn tay anh càng lúc càng siết chặt tay tôi, cơn đau khiến tôi hoảng hốt
giật tay mình ra.

 

– Lâm Sảng, rốt cuộc em muốn thế nào? –
giọng nói gần như tuyệt vọng của Lâm Diệu thoáng qua bên tai tôi.

 

– Em không muốn thế nào cả, em chỉ
là…muốn hẹn sang lúc khác!- tôi cố gắng khiến anh bình tĩnh lại.

 

– Có phải em trách anh đã giấu thân thế
của mình không ? – Lâm Diệu hít một hơi thật sâu rồi châm điếu thuốc, khói thuốc
làm mờ tầm mắt khiến cho tôi không nhìn rõ vẻ mặt của Lâm Diệu lúc này. Chỉ có
điều nghe Lâm Diệu nói vậy, tôi cảm thấy đúng là đáng giận thật!

 

– Em…

 

– Còn em thì sao ? Em đã lừa anh bao lần
rồi ? Lúc anh ở dưới nhà em, em đang ở gần đó, thế mà em lại nói em đang ở bệnh
viện; em không cho anh đưa em về, cũng không cho anh đến nhà đón em, sợ mẹ em
nhìn thấy; họp lớp em cũng không cho anh tham gia, lại còn bắt Mạc Lãnh không
được dẫn theo Ngũ Dật Thiên. Em đi gặp bạn học nam, thế mà em nói em đi với mẹ!
Giờ ở trước nhà anh rồi, em đã nhấc chân lên mà còn không định bước vào sao? –
Những lời Lâm Diệu nói làm tôi trợn tròn mắt kinh ngạc. Hóa ra anh đã biết tất
cả.

 

– Lâm Diệu, em chỉ là…

 

– Em có biết có bao nhiêu cô gái muốn bước
vào cánh cổng này không? – Lâm Diệu gắt lên. – Lâm Sảng, em giỏi thật đấy! Em
chà đạp trái tim anh như vậy, em thấy vui lắm phải không ? Sao anh lại ngu ngốc
như thế cơ chứ ?

 

Câu nói này làm tôi hoàn toàn sụp đổ,
tôi cố nén không cho nước mắt rơi xuống. Tôi muốn nói với anh rằng anh đã hiểu
nhầm tôi rồi, tôi muốn nói tất cả những gì mà tôi làm đều là vì tôi không muốn
mất anh, tôi muốn nói cho anh biết rằng tôi cứ tưởng anh là con riêng của Chủ tịch
Ngũ, tôi còn muốn nói với anh rằng tôi vừa ăn vừa cười nói ở nhà Chủ tịch Ngũ đều
là vì anh, thế nhưng bây giờ tôi chẳng nói ra lời. Đột nhiên tôi cảm thấy mình
thật đê tiện, hóa ra tất cả những điều tôi làm đều tổn thương cho người tôi yêu
thương nhất.

 

Trước đây cái mà tôi mê ở anh chỉ là
hình thức và thân thế của anh. Không phải tôi không nhận ra tấm chân tình của
anh, nhưng tôi không thể không thừa nhận tôi đã không đối xử tốt với anh như
anh đối với tôi. Thậm chí tôi còn dương dương tự đắc rằng mình đã câu được một
con cá lớn, bày ra đủ mọi kế vì những mục đích đê tiện này…

 

Rốt cuộc tôi yêu người đàn ông này được
bao nhiêu ? Tôi yêu anh ấy, lúc này tôi thật sự khao khát được chứng mình điều
đó. Nhưng mà, những gì tôi đem đến cho anh có xứng đáng với chân tình của anh
không ? Người mà ngay cả tình cảm cũng toan tính thì làm gì còn tư cách được một
người đàn ông tốt như vậy yêu thương ?

 

– Lâm Diệu…- tôi khẽ khàng kéo tay
anh, tôi muốn nói với anh rằng kể từ nay về sau tôi sẽ yêu thương anh,sẽ không
bao giờ lừa dối anh nữa.

 

Nhưng anh không cho tôi cơ hội mở miệng.
Anh lạnh lùng giật tay ra khỏi tay tôi.

 

– Giờ em có thể xuống xe, em đi đi! –
Lâm Diệu mở cửa xe cho tôi rồi quay mặt đi chỗ khác không buồn nhìn tôi.

 

Tôi lặng lẽ xuống xe, xấu hổ không thể
biện minh được gì, bởi vì tôi đáng phải nhận hình phạt này. Nhìn xe của Lâm Diệu
từ từ lái vào cổng, cánh cổng đóng sấm lại, tôi biết, trái tim Lâm Diệu cũng đã
đóng lại rồi.

 

Tình tiết trong phim lúc này sẽ là một
cơn mưa phùn, còn tôi, đứng lặng dưới mưa để cho mưa thấm ướt đẫm toàn thân,
tay cầm điện thoại gọi cho Lâm Diệu, nói với anh rằng tôi muốn vào cùng anh.
Anh sẽ nói:

 

– Em ướt như thế này rồi còn gặp được ai
?

 

Khóa òa, sao tôi có thể mở miệng nói ra
điều này?

 

Trời càng lúc càng u ám, tôi lang thang
bước không mục đích. Mọi thứ thay đổi quá nhanh, nhanh tới mức tôi còn không kịp
nói lời tạm biệt, chỉ biết giương mắt nhìn Lâm Diệu ra đi, còn tôi chẳng biết cứu
vãn thế nào ? Tôi trân trọng người đàn ông ấy như vậy, hối hận ngay cả tình cảm
của mình còn đem ra đong đếm, giờ anh ấy đi rồi, tôi như người mất đi trọng
tâm, ngã rồi chẳng thể đứng dậy được.

 

Một bàn tay trắng xanh dính đầy bụhò ra
từ dưới gầm cái xe bên cạnh, ngay sát chân tôi. Tôi giật mình thét lên, chiếc
điện thoại trên tay tôi rơi xuống mặt đường. Tôi hoang mang đứng ngây tại chỗ,
hay tay ôm chặt lấy ngực, quên cả bỏ chạy. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy Doctor
Hoàng từ dưới gầm xe chui ra.

 

– Anh…- Tôi tròn mắt nhìn Doctor
Hoàng, tôi làm sao có thể ngờ anh ta lại xuất hiện đúng vào lúc này, đúng vào
thời điểm này, dưới gầm cái xe này và trong bộ dạng bẩn thỉu thế này.

 

– Làm cô sợ hả ? Ha ha, xe của tôi bị hỏng
rồi nên chui xuống xem sao! – Doctor Hoàng cầm lấy giấy ăn trong xe ra, lau sạch
dầu nhớt và bụi bặm trên người mình.

 

– Anh là đồ điên, đồ quái thai, anh là
bác sĩ chữa bệnh cho người chứ cho xe à ? – Tôi phẫn nộ nhặt cái điện thoại dưới
đất lên rồi ném vào người anh ta. – Anh cũng chỉ biết bắt nạt tôi thôi, trước
đây thì đưa thuốc kích dục cho tôi uống, giờ lại định hù dọa tôi bán thân bất
toại, rốt cuộc tôi nợ anh tiền lúc nào, lừa gạt anh tình cảm khi nào mà kiếp
này anh khắc tôi thế hả? Anh nói xem!

 

Tôi xông đến trước mặt, kéo cổ áo anh ta
mà gào thét, bao nhiêu ấm ức trong lòng đều trút hết lên người anh ta. La hét
chán rồi, tôi kiệt sức ngồi bệt xuống đất, nước mắt cứ thế trào ra.

 

Doctor Hoàng không lên tiếng, lặng lẽ nhặt
cái điện thoại của tôi lên, đặt vào tay tôi rồi dìu tôi lên xe, giúp tôi lau nước
mắt. Vừa nhìn thấy cái điện thoại bị vỡ nát, không bật lên được nữa, tôi càng
thấy xót ruột, nước mắt ngân ngấn nhìn doctor Hoàng:

 

 

-Anh sẽ đền điện thoại cho tôi chứ?

 

Doctor Hoàng bật cười:

 

– Cô đấy, suốt ngày nghĩ đến tiền, thế
mà cái chi phiếu ấy đã quá hạn lại quên không đến lấy tiền. Rốt cuộc cô là người
đàn bà thế nào hả ?

 

Tôi lại khóc, mất người yêu, giờ lại
thêm cả tiền bồi thường, trên đời còn nỗi đau đớn  nào lớn hơn thế
này không ? Sao tôi lại thê thảm nhường này ?

 

– Tôi còn chưa ăn cơm, suốt từ trưa đã
không ăn rồi, anh bố thí cho tôi một bữa cơm nhé! – Tôi nhét điện thoại vào
túi,chợt nhớ ra trong đó còn có một bức ảnh của Lâm Diệu, tôi nghĩ phải tìm
cách để lấy lại. Biết đâu cả đời này đó chính là thứ duy nhất mà anh còn để lại
cho tôi.

 

– Thế qua nhà tôi ăn nhé! – Doctor Hoàng
chuẩn bị xuống xe.- Ở ngay phía trước rồi, chúng ta đi bộ về đi!

 

– Tôi không đi! – Tôi nhảy dựng lên như
phản xạ có điều kiện, giữ chặt tay kéo cửa của anh ta lại.

 

Doctor Hoàng ngẩn người, vội vàng thả
tay ra, gọi điện bảo người lái xe đến:

 

– Vậy thì ra ngoài ăn vậy!

 

Lúc này tôi mới thấy an tâm.

 

Chẳng bao lâu sau, xe được đưa đến, Doctor
Hoàng dặn dò lái xe mấy câu rồi dẫn tôi đi ăn cơm.

 

Nhìn những đĩa thức ăn trên bàn, nhớ đến
món rau còn già hơn bà ngoại tôi của Lâm Diệu, nước mắt tôi chỉ chực trào ra.
Tôi chẳng thể nào nuốt nổi, Doctor Hoàng cũng ngồi yên lặng.

 

– Xem ra tôi vẫn không quen ăn các món
sơn hào hải vị rồi! – tôi cười gượng gạo,

 

– Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? –
Doctor Hoàng giờ mới lên tiếng.

 

– Có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Về
phòng khám của anh ngồi đi!

 

Doctor Hoàng không nói gì thêm, dẫn tôi
về phòng khám luôn. Tôi lật những cuốn sách y trên bàn ra, anh ta chạy đi rót
cho tôi cốc nước, đặt trước mặt, ngồi xuống nhìn tôi nhưng vẫn không nói gì.
Tôi ngây người, tôi lừa tiền của anh ta, thế mà anh ta vẫn đối xử tốt với tôi
như vậy, người đàn ông này dở hơi chăng ? Tôi tròn mắt nhìn Doctor Hoàng:

 

-Bác sĩ Hoàng, anh…không phải anh thầm
thích tôi đấy chứ?

 

Doctor Hoàng sững người rồi toét miệng
cười:

 

– Tôi mà yêu cô liệu tôi có kê thứ thuốc
đó cho cô không ?

 

– Thế sao anh đối xử tốt với tôi thế ? Lại
để cho tôi đánh, để cho tôi mắng, còn để tôi lừa tiền, cuối cùng còn dám nhận
là m của anh nữa?

 

Doctor Hoàng cười như mếu:

 

– Thực ra thuốc lần đó cũng không hẳn là
thuốc kích dục, chỉ có điều uống vào sẽ có phản ứng nho nhỏ. Nếu như trong lòng
cô không muốn thì thuốc đó chẳng có tác dụng gì đâu! Hai người cãi nhau à?

 

Tôi không nói gì, thực sự không muốn nhắc
đến chuyện của Lâm Diệu.

 

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? – Doctor
Hoàng lại hỏi.

 

– Tôi với anh ấy chia tay rồi! – Tôi dựa
lưng vào ghế, ấn ấn huyệt thái dương, trong lòng chua xót.

 

– Không thể cứu vãn sao ? Cô không giống
như người dễ dàng từ bỏ thứ gì đó. Hai người yêu nhau, cãi cọ là chuyện thường!
– Doctor Hoàng an ủi.

 

Anh thì hiểu cái quái gì, chuyện tình cảm
đâu có thể rạch ròi như các vấn đề khác. Nhưng giờ tôi chẳng còn sức đâu mà
tranh cãi với anh ta.

 

– Đúng vậy đấy, biết đâu chừng ngày mai
anh ta lại vẫy đuôi chạy đến tìm cô, năn nỉ cô tha thứ đấy! – Tôi lại nhớ đến
ánh mắt tổn thương của anh lúc đó. Lâm Diệu hẹp hỏi như vậy, lần này chắc anh ấy
chẳng quay lại đâu.

 

Tôi càng nghĩ càng thêm đau lòng. Cứ thế
này không khéo đầu óc có vấn đề mất, mình phải sớm chuẩn bị tâm lý mới được.

 

– Chuyện đó…anh có thể chữa trị bệnh
tâm lý không? Có loại thuốc nào chữa bệnh này không?

 

– Sao cơ ? Cô không sao, rất bình thường
mà, cần gì phải dùng đến loại thuốc đó!

 

– Tôi thì không dùng đến, nhưng sếp của
tôi lại xảy ra chuyện rồi. Nghĩ lại cũng tội nghiệp, cứ mỗi lần phát bệnh là đầu
lại rụng sạch tóc, trong lòng tôi thấy rất khó chịu. Tôi khuyên ông ta đi bệnh
viện nhưng ông ta không nghe! – Tôi thở dài, chẳng hề ngần ngại mang sếp ra làm
bình phong.

 

– Vậy khi nào cô bớt chút thời gian dẫn
ông ấy đến đây tôi khám cho! – Doctor Hoàng ra khỏi phòng, lúc quay lại còn cầm
theo một lọ thuốc nhỏ. – Không được uống nhiều, mỗi ngày nhiều nhất là một
viên. Thuốc này không có nhiều, chỉ làm ổn định tinh thần thôi, điều quan trọng
là phải tới bệnh viện kiểm tra, hiểu không ?

 

– Cảm ơn anh, bác sĩ Hoàng! – tôi nhét lọ
thuốc vào túi, lịch sự cảm ơn anh ta.

 

– Cô cũng đừng gọi tôi là bác sĩ Hoàng nữa,
gọi tên tôi thôi, Hoàng Tông Trạch.

 

Ngụm nước trong miệng tôi phụt thẳng vào
mặt anh ta. Hoàng Tông Trạch? Bộ dạng này của anh mà cũng đòi gọi là Hoàng Tông
Trạch sao ? Nhìn mặt anh ta nhăn lại vì cáu, tôi biết mình lại phạm sai lầm, vội
vàng lấy giấy ăn lau mặt cho anh ta.

 

– Có phải cái tên của tôi cũng có vấn đề
không hả? – Doctor Hoàng ngán ngẩm cầm lấy tớ giấy ăn trên tay tôi.

 

– Là Hoàng Tông Trạch trong “Sóng gió
Casino” à ?

 

– Không phải, là chữ đồng âm thôi! –
Doctor Hoàng vội vàng giải thích.

 

– Đồng âm cũng không được, anh mau mau đổi
tên đi, không được gọi bằng cái tên này. Hoàng Tông Trạch đẹp trai như thế, đâu
thể mang ra gọi anh được! – Tôi đứng bật dậy, vỗ bàn rồi khinh khỉnh nhìn anh
ta.

 

– Tôi cũng rất đẹp trai mà! – Doctor
Hoàng cũng đứng phắt dậy, gí sát mặt vào tôi, mỉm cười đáp.

 

Nhìn khuôn mặt khôi ngô kia, toàn thân
tôi như run lên. Hơ, cái này gọi là “ ra oai bằng nhan sắc” sao ?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+