Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 7.2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– Hôm nay chúng ta gặp được một đôi hết
sức đặc biệt. Chàng trai muốn chụp ảnh cưới nhưng cô gái lại không đồng ý. Để
có thể nhận được đơn đặt hàng này, tôi hy vọng mọi người sẽ đưa ra vài ý kiến
cho chúng tôi, làm sao để cô gái gật đầu đồng ý! – Anh chàng MC ném câu hỏi cho
quần chúng, không được lãng mạn cho lắm!

 

– Bảo chàng trai qùy xuống cầu hôn đi! –
Một người lên tiếng.

 

– Nhàm quá rồi! – MC lại lắc đầu.

 

– Bảo chàng trai cắt cổ tay, không đồng
ý sẽ chết trước mặt cô ấy! – Một người khác nói.

 

– Máu me quá! – MC lại lắc đầu.

 

– Đánh, không đồng ý thì đánh đến khi
nào đồng ý thì thôi! – Một ý kiến khác

 

“Ồn ào…” câu trả lời của người
nào đó khiến cho cả đám đông bật cười ầm ĩ, ngay cả MC cũng cười đến mức không
nói ra lời.

 

Tôi toát mồ hôi, bọn họ hết người nọ đến
người kia, ai cũng hung hăng cả. Tôi nhìn sang Lâm Diệu, thấy anh cũng cười lăn
cười lộn.

 

– Thế này thì bạo lực quá! – MC cười
xong liền lắc đầu.

 

Không ai lên tiếng nữa, ai cũng chờ đợi
để xem kịch hay.

 

– Thế này đi, chúng ta chơi một trò chơi
nhé! Đương sự đang ngồi ở bên dưới sân khấu, trong các bạn, nếu ai đoán trúng
là hai người nào sẽ lập tức được giảm giá ba mươi phần trăm, hai đương sự cũng
như vậy, giảm giá ba mươi phần trăm, có được không ạ? – MC nói xong liền nhìn
sang tôi trưng cầu ý kiến, tôi liền gật đầu đồng ý.

 

– Oa, em đoán ra rồi, là anh chị! – Cô
gái đứng gần chúng tôi chỉ vào tôi và hào hứng nhảy cẫng lên.

 

Lâm Diêu cười lăn lộn, còn tôi thì nhăn
nhó. Tôi còn tưởng là tiếp theo đó vở kịch sẽ càng thêm lãng mạn, ai dè tôi bị
lừa rồi!

 

– Chúc mừng anh ch

 

Tôi còn đang thất thần thì chợt nghe thấy
một giọng nữ rất quen vang lên bên tai, ngước mắt nhìn, hóa ra là Dương Lệ Lệ.

 

–  Sao cô không đi làm à? –
Tôi ngạc nhiên hỏi.

 

– Hôm nay có chút việc nên xin nghỉ nửa
ngày, nào ngờ gặp hai người ở đây. Lâm Diệu, lâu lắm không gặp anh! – Dương Lệ
Lệ chẳng hề tỏ vẻ ngại ngùng trước mặt Lâm Diệu, thậm chí còn thản nhiên hơn cả
tôi. Trong khi đó tôi lại thấy ngại ngùng, cứ như thể mình có lỗi với cô ta. Vốn
dĩ tôi cũng chẳng làm gì có lỗi với cô ta cả, chẳng qua sức quyến rũ của tôi lớn
hơn cô ta một chút mà thôi, thế nên người Lâm Diệu chọn mới không phải là cô
ta.

 

– Ừ, lâu lắm không gặp! – Lâm Diệu đưa
tay ra, bắt tay xã giao với Lệ Lệ.

 

– Tôi phải đi trước đây, không làm phiền
hai người nữa!

 

Sau khi ký hợp đồng, trả tiền đặt cọc,
nhân viên ảnh viện rất biết điều, sắp xếp luôn cho chúng tôi chụp ảnh vào ngày
mai. Nói như vậy có nghĩa là chúng tôi sẽ chen chân vào trước cả một đoàn người
đang xếp hàng kia.

 

Quay trở lại xe, tôi hỏi Lâm Diệu:

 

– Hồi trước Lệ Lệ theo đuổi anh, anh biết
chứ?

 

– Sao lại không biết? Cô ta thật là to
gan, tặng hoa đến tận văn phòng đấy! Làm anh chẳng biết phải làm sao. Thật
không ngờ ngay lập tức em lại nhận được hoa, làm anh tức gần chết!

 

À, hóa ra người gửi tặng hoa cho
“Cô Lâm Diệu” lúc ấy chính là Dương Lệ Lệ, giờ tôi mới biết đấy.

 

– Thế về sau thì sao?

 

– Về sau chẳng phải anh với em qua lại với
nhau rồi sao?

 

– Đúng, qua lại rồi, qua lại đến tận bây
giờ! – Tôi không nén được hạnh phúc trong lòng, ngày mai sẽ chụp ảnh, điều đó
nghĩa là gì? Nghĩa là tôi đã tu thành chính quả rồi? Tôi không thể bình tĩnh được
nữa, tôi phải thông báo tin vui này cho mẹ biết. Nghĩ vậy tôi liền hỏi Lâm Diệu.
-Tối nay có chuyện gì khác

 

– Còn làm gì nữa ngoài việc ngủ với em?
– Lâm Diệu cười nói.

 

– Anh chết đi, tối nay về nhà em ăn cơm,
có đi không thì bảo?

 

– Bố mẹ em không có nhà à? – Lâm Diệu ngạc
nhiên hỏi.

 

Cái chàng ngốc này, tôi nghẹn họng, vùng
ra khỏi vòng tay anh, định gõ đầu anh một cái nhưng lại thôi, anh ấy đã không
thông minh rồi, còn đánh nữa sẽ thành đần độn mất!

 

– Anh sợ à? Bố mẹ em ở nhà, anh sợ thì đừng
đến!

 

Lúc này Lâm Diệu mới hiểu ý của tôi, mặt
lập tức tươi rói:

 

– Không sợ, không sợ!

 

Tôi liền gọi điện về thông báo cho mẹ,
nói hôm nay sẽ dẫn bạn trai về nhà. Tôi nghe thấy mẹ dặn dò bố: “Ông ơi,
mau trải thảm đỏ đi!”, ôi mẹ tôi thật đáng yêu!

 

– Bố mẹ em thích cái gì, em mau nghĩ đi,
nên mua gì làm quà ra mắt đây? À phải rồi, anh còn phải về nhà tắm rửa một cái,
mặc quần áo vest vào, không thể ăn mặc tùy tiện thế này được! Nếu không bố mẹ
em lại tưởng anh là dân đầu đường xó chợ, còn phải lấy cả danh thiếp nữa, để chứng
minh là anh có nghề nghiệp đàng hoàng, không phải dân ăn bám! Còn gì nữa nhỉ?
Lâm Sảng, em cười gì thế? – Lâm Diệu vừa biết sẽ gặp bố mẹ tôi là cuống hết cả
lên, thậm chí còn căng thẳng hơn cả tôi lúc chuẩn bị đi gặp bố mẹ anh.

 

– Mẹ em thích nhất là tiền, anh cứ vung
tay ném ra một xấp tiền rồi quỳ xuống trước mặt họ mà nói: Thưa hai bác, hãy
bán con gái của hai bác cho cháu đi! Em đảm bảo bố mẹ em sẽ lập tức giúp em thu
dọn hành lý! – Tôi nói đùa.

 

– Đừng có nói bậy! – Lâm Diệu trợn mắt dọa.

 

– Ai dà, giờ anh bảo phải nghĩ thế nào,
dù gì họ mà gặp được anh còn vui hơn bất cứ cái gì, anh tin em đi! Hơn nữa chẳng
phải bố mẹ em đã nhìn thấy anh rồi sao, hôm sinh nhật em anh chẳng đến rồi đấy
thôi, mặc dù không ngồi lại lâu lắm!

 

Tôi thực sự không nghĩ ra bố mẹ tôi
thích cái gì, thường ngày ngoài đánh mạt chược ra thì họ chẳng có s thích gì
khác, chẳng nhẽ lại để Lâm Diệu xách một bộ bài mạt chược đến?

 

– Lần đó bố mẹ em chẳng thèm nhìn anh lấy
một cái, chỉ dán mắt vào Trương Hạo, có khi đã quên bộ dạng của anh rồi cũng
nên! A, anh nhớ ra rồi, mẹ anh còn một hộp nhân sâm, lát nữa em về nhà lấy với
anh nhé!

 

Tôi ngây người, lại về nhà anh sao?

 

– Thôi, em cứ ở nhà anh đợi anh, khi nào
em chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sẽ về ra mắt bố mẹ anh! – Lâm Diệu nhìn thấy tôi
có vẻ không thoải mái liền bỏ ý định.

 

– Lâm Diệu, lần trước… – Tôi định nói
cho anh biết chuyện tôi hiểu nhầm anh là con riêng.

 

– Không cần phải nói nữa, anh có thể đợi
mà! Giờ chuyện gặp bố mẹ em quan trọng hơn. Mẹ em có hung dữ như em không? Còn
cả bố em nữa, có uống rượu hút thuốc không? – Hả? Căng thẳng đến mức nói lộn mà
cũng không biết. Suốt đường đi Lâm Diệu hỏi luôn miệng, sau đó để tôi ở nhà, một
mình quay về nhà lấy nhân sâm.

 

Nhìn bộ dạng căng thẳng của Lâm Diệu,
trong lòng tôi thấy ấm áp lạ thường, cuối cùng thì tôi cũng tìm được một người
đàn ông coi mình là báu vật. Thế là mẹ tôi không phí công hương khói bao nhiêu
năm nay rồi!

 

 

Đến nhà tôi, mẹ tôi đang lúi húi ở trong
bếp, bố tôi đi chợ vẫn chưa về. Tôi kéo Lâm Diệu vào bếp.

 

– Mẹ ơi, con về rồi đây, đây là bạn trai
của con! – Cái bát trên tay mẹ tôi rơi xoảng xuống đất, nụ cười trên môi Lâm Diệu
như cứng lại, tôi cũng sững người.

 

– Mẹ, anh ấy là con đẻ của mẹ thất lạc
nhiều năm nay à? – Tôi chạy đến kéo tay mẹ, căng thẳng hỏi.

 

– Cái con ranh này, con nhìn bộ dạng con
kìa, mẹ làm sao đẻ ra được một thằng con trai đẹp trai thế này? – Mẹ đẩy tay
tôi ra, đi đến trước mặt Lâm Diệu, nhìn anh chằm chằm.

 

Lâm Diệu bị nhìn đến mức sởn gai ốc, vội
vàng đưa hộp nhân sâm trong tay ra:

 

– Dì à, đây là nhân sâm

 

Hơ hơ, cái gì mà “Đây là nhân sâm ạ?”.
Chẳng nhẽ mẹ tôi lại không biết đây là nhân sâm?

 

Mẹ tôi đón lấy, liếc qua rồi đặt lên
bàn, nói: “Ờ, nhân sâm thật!”. Hơ, lại cả mẹ tôi nữa chứ!

 

 Thấy hai người cứ ngây ra nhìn
nhau, tôi liền đẩy Lâm Diệu ra ngoài, bảo anh ngồi xuống ghế phòng khách còn
mình thì đi rót nước. Thấy mẹ tôi đang đánh mắt ra hiệu, tôi liền đi vào bếp, hỏi:

 

– Chuyện gì thế ạ?

 

Có là đồ ngu cũng nhận ra được là mẹ rất
thích. Tôi bảo mẹ tôi đừng có nhìn người ta chòng chọc như vậy nữa, đừng để mới
lần đầu gặp mặt mà người ta đã sợ mất dép.

 

– Bao nhiêu tuổi? – Mẹ tôi thôi cười.

 

– Bằng tuổi con.

 

– Được, bằng cũng được!

 

– Lần trước sinh nhật con anh ấy cũng đến
đấy, bố mẹ đã gặp anh ấy rồi mà, giờ mới phát hiện anh ấy đẹp trai à?

 

– Ờ, mẹ không nhớ nữa, chẳng trách thấy
quen quen. Lớn tuổi rồi, trí nhớ kém lắm! – Mẹ vỗ vỗ trán.

 

Tôi bùi ngùi, mẹ tôi già thật rồi!

 

Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâm Diệu liền đứng
phắt dậy, nhìn thấy bố tôi liền chạy đến đỡ túi đồ trên tay bố tôi, lại còn nịnh
nọt:

 

– Cháu chào chú ạ! Cháu là bạn trai của
Lâm Sảng, chú khỏe thật đấy!

 

– À, bạn trai của Lâm Sảng à, ngồi, ngồi
đi! Đừng đứng mãi thế! – Bố tôi cười tươi như hoa.

 

Không khí rất vui vẻ. Tôi biết ngay là bố
mẹ tôi sẽ rất thích Lâm Diệu mà.

 

Lúc ăn cơm bố mẹ tôi liền hỏi về công việc
của Lâm Diệu. Lâm Diệu vội vàng lấy danh thiếp đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra,
kính cẩn đưa cho bố mẹ tôi bằng hai t liếc qua, thấy chức vụ là tổng giám đốc
liền bật cười thành tiếng.

 

– Con ranh con, cười gì mà cười? – Mẹ
tôi nhìn tôi bằng ánh mắt sắc như dao.

 

– Mẹ, người ta là thiếu gia đấy! – Lâm
Diệu nghe vậy liền đá chân tôi. Tối nay sao lắm người làm ám hiệu với tôi thế
nhỉ?

 

Nhưng mà sao mặt mẹ tôi lại biến sắc thế
kia, ban nãy vẫn còn cười tươi rói cơ mà, sao vừa nhìn thấy danh thiếp của Lâm
Diệu mặt đã biến sắc rồi? Lâm Diệu sợ quá không dám ăn cơm nữa, ngoảnh sang
nhìn tôi ngơ ngác, tôi cũng đâu biết gì đâu.

 

Mẹ tôi không nói gì thêm, bố tôi cũng
không hỏi thêm chuyện của Lâm Diệu, lúc này tôi làm sao nuốt nổi cơm nữa, định
mở miệng hỏi mẹ nhưng sợ mẹ nói ra sẽ khiến Lâm Diệu khó xử. Khó khăn lắm mới
chịu được đến hết bữa ăn. Mẹ tôi thu dọn bàn ăn, tôi muốn giúp một tay nhưng mẹ
tôi đánh mắt bảo tôi đưa Lâm Diệu về trước.

 

Ôi trời, rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Ngoài Lâm Diệu, tôi còn có thể đi đâu tìm cho mẹ tôi một người con rể tốt như vậy
chứ?

 

Ra khỏi cửa, chân Lâm Diệu như mềm nhũn
ra, anh bám lấy tay tôi, hỏi:

 

– Sao thế? Sao mẹ em lại vui buồn thất
thường vậy? Anh tự thấy mình không làm gì sai, cũng không nói gì sai, sao chớp
mắt đã thay đổi kỳ quặc thế? Lâm Sảng, làm sao bây giờ? Có phải mẹ em không
thích anh không?

 

– Không sao đâu, chắc chắn là có vấn đề
gì đó, em đi nghe ngóng một chút, lát nữa sẽ gọi cho anh, anh về nhà trước đi!
Nếu mẹ em mà không thích anh, em sẽ liều mạng với mẹ! – Tôi bảo Lâm Diệu cứ yên
tâm, tôi sẽ nghĩ cách.

 

Lâm Diệu ngập ngừng không muốn đi. Lưỡng
lự mãi, anh liền kéo tay tôi dặn:

 

– Nhớ gọi cho anh đấy, hay không tí nữa
em qua anh, nếu không anh không ngủ được mất!

 

– Được rồi, anh mau đi đi! – Xem ra mẹ
tôi đã khiến cho Lâm Diệu sợ phát khiếp rồi.

 

Vào nhà, thấy mẹ tôi đang rửa bát, bố
tôi đang ngồi hút thuốc trong phòng khách- Mẹ, mẹ ra đây đi, còn rửa dọn gì chứ?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? – Tôi nôn nóng muốn biết nguyên nhân.

 

Mẹ tôi từ trong nhà bếp đi ra, trợn mắt
gắt:        

 

– Tại sao lại cùng họ?

 

Ôi trời ơi, hóa ra là vì cái này.

 

– Cùng họ thì đã làm sao? – Tôi không
sao hiểu nổi, cùng họ là chuyện thường, chỉ cần không phải là họ hàng thì có gì
không được?

 

– Cùng họ là có vấn đề, nhỡ có họ hàng
thì sao? – Mẹ tôi thở dài.

 

Tôi cầm danh thiếp của Lâm Diệu lên, đưa
cho mẹ, nhẹ nhàng nói:

 

– Mẹ à, mẹ nhìn cho kỹ đi, Tổng giám đốc
Tập đoàn Mộc Sâm. Là Tập đoàn Mộc Sâm đấy, nếu như có họ hàng với nhà ta, mẹ đã
đến đó làm thân từ lâu rồi, nếu thế thì bây giờ mẹ có còn ngồi đây không?

 

Mặt mẹ tôi hơi giãn ra, nhưng vẫn không
chịu chấp nhận:

 

– Không được là không được, ngày mai con
đi nói với thằng nhóc đó là nhà chúng ta không ưng nó. Có tiền thì đã sao? Là bố
nó có tiền chứ có phải tiền nó kiếm đâu!

 

Mẹ trở nên cứng đầu như thế từ bao giờ
không biết? Con gái mẹ phục mẹ sát đất rồi. Tôi ngoảnh sang nhìn bố, hi vọng bố
nói có lý hơn. Nhưng bố tôi lại chẳng nói gì, chỉ dán mắt vào tivi.

 

– Mẹ, mẹ thử nghĩ đi, lúc con gái mẹ lấy
chồng, khách khứa có hỏi điều kiện nhà trai thế nào, mẹ có thể ngẩng cao đầu,
sau đó nói với họ rằng: Là con trai của ông chủ Tập đoàn Mộc Sâm, con trai độc
nhất. Đến lúc đó, có phải mẹ được nở mày nở mặt không nào? Hoặc giả đi trên đường,
tình cờ gặp một người bạn lâu năm không gặp, người ta hỏi con gái mẹ lấy chồng
chưa, mẹ bảo lấy rồi, sau đó người ta hỏi gả con cho ai, mẹ nói gả cho con trai
một gia đình có tiền. Đấy, thế có phải mẹ được ngẩng cao đầu trước mặt người ta
không? Giả sử anh ấy có đưa mẹ đi phố, chủ cửa hàng có hỏi mẹ anh chàng này là
ai mà đẹp trai thế, mẹ có thể ưỡn ngực mà nói: Đây là con rể tôi. Đến lúc ấy có
phải mẹ được mát mặt không nào? Sau này mẹ có cháu, ai ai nhìn thấy cũng khen dễ
thương, người ta hỏi mẹ ôm con cho nhà ai, mẹ nói là con của con g

 

Thế có phải là thích không? Mẹ à, mẹ đừng
nói với con là mẹ không thích những thứ này nhé! – Tôi khích mẹ tôi. Có vẻ hiệu
quả, sắc mặt mẹ tôi đã thay đổi đôi chút.

 

– Nếu người ta hỏi mẹ con rể họ gì, mẹ
nói họ Lâm, người ta nói: Ơ, đã thân càng thêm thân, thế thì tức chết đi được!
– Mẹ tôi vẫn không chịu.

 

– Mẹ à, người phải hiện thực một chút, đừng
có để ý đến miệng lưỡi và ánh mắt của thiên hạ làm gì. Chỉ cần bản thân mẹ biết
không có họ hàng gì là được rồi, cần gì để ý thiên hạ nói ra sao?

 

– Con cũng biết là không cần để ý đến miệng
lưỡi và ánh mắt của thiên hạ à? Thế những gì con vừa nói có câu nào không nhắc
đến người khác không?

 

– Mẹ! – Tôi sà vào lòng mẹ, khóc lóc năn
nỉ. – Mẹ là mẹ đẻ của con, con gái mẹ đời này kiếp này chỉ lấy anh ấy thôi, cho
dù anh ấy có là con riêng của mẹ con cũng phải lấy anh ấy cho bằng được!

 

– Cái gì mà con riêng với con chung? – Bố
tôi chẳng nghe thấy gì khác, chỉ nghe thấy mỗi từ “con riêng”.

 

– Con ranh con, chẳng nói được câu nào tử
tế. Thằng cu đấy thực sự không tồi, tính tình nhanh nhẹn. Cùng họ cũng chẳng có
gì không tốt cả, sau này sinh con đẻ cái có thể mang họ Lâm nhà mình! – Cuối
cùng mẹ cũng chịu chấp nhận. Chỉ có điều không biết ban nãy có làm nó sợ chết
khiếp không nữa?

 

– Mẹ còn nói nữa, chả sợ chết khiếp đi rồi!
– Tôi đã yên tâm nên bắt đầu trách mẹ.

 

– Lâm Sảng à, bố thấy bản thân con thấy
được là được, không cần phải để ý đến những vấn đề khác! – Bố tôi giờ mới lên
tiếng.

 

Bố, bố đúng là người biết “lựa gió đẩy
thuyền”, hóa ra con được di truyền từ bố đấy!

 

– Con cảm thấy tốt lắm ạ! Con phải gọi
điện cho anh ấy ngay không anh ấy lại lo! – Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi kinh
ngạc mở cửa ra, Lâm Diệu!

 

Hóa ra anh vẫn chưa đi, vẫn cứ đứng chờ ở
ngoài cửa, toàn thân như đông cứng lại vì lạnh, thật tội nghiệp. Nhìn thấy tôi
xuất hiện liền kéo tôi ra ngoài, đóng cửa lại rồi hỏi:

 

– Thế nào rồi?

 

– Anh vẫn đứng đây từ nãy giờ đấy à? Chẳng
phải em bảo anh về trước sao?

 

– Em bảo anh về sao được? Chẳng phải
cũng vì anh sợ em không giải quyết nổi việc này sao? – Lâm Diệu nhìn tôi nôn
nóng, rất muốn hỏi tình hình nhưng lại không dám hỏi.

 

Hừ, dám khinh thường tôi à, đã vậy sẽ
cho anh biết tay!

 

– Về nhà anh đi, ở đây không tiện nói! –
Tôi cố ý hạ thấp giọng.

 

Suốt dọc đường, Lâm Diệu trầm ngâm không
nói năng gì, thỉnh thoảng lại len lén nhìn tôi. Tôi trong bụng buồn cười lắm
nhưng ngoài mặt vẫn phải cố tỏ vẻ bi đát; miệng chỉ chực ngoác ra cười nhưng phải
cố kiềm nén lại; cuối cùng tôi đành phải ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ: Ôi chết cười
mất!

 

Về nhà đến nhà Lâm Diệu, tôi cúi đầu, buồn
bã nói:

 

– Lâm Diệu, mẹ em không đồng ý, nói vì
anh cùng họ!

 

Lâm Diệu thừ người, anh làm sao ngờ được
việc cùng họ lại có thể gây ảnh hưởng lớn đến thế.

 

– Làm sao bây giờ? Phải làm sao đây? –
Lâm Diệu đi đi lại lại trước mặt tôi. Tôi không nhịn được đành phải lấy tay bịt
chặt miệng. Lâm Diệu lại tưởng là tôi khóc nên càng hoang mang hơn.

 

– Em cũng chẳng biết phải làm sao nữa,
em đâu ngờ mẹ em lại cổ hủ như vậy, thường ngày đâu có như vậy.

 

– Vậy ngày mai anh đi đổi họ vậy! – Lâm
Diệu dừng bước, ngồi xuống bên cạnh tôi. Thật không ngờ anh lại nghĩ ra một
phương pháp chẳng logic chút nào như vậy.

 

– Anh theo họ mẹ, chắc chắn mẹ anh sẽ đồng
ý, chỉ có điều làm sao qua được cửa ải của bố anh nhỉ? – Lâm Diệu lại xịu mặt
xuống, hai tay vò đầu bứt tai. Mẹ ơi, mẹ làm cho anh ấy sợ chết khiếp lên rồi!

 

Nhìn vẻ mặt nhăn nhó khổ sở của Lâm Diệu,
tôi không đành lòng tiếp tục trêu chọc anh, liền chồm đến h anh. Lâm Diệu đẩy
tôi ra, nói:

 

– Em đừng phá nữa, mau nghĩ cách đi!

 

– Anh không muốn em chứ gì? – Tôi hỏi
Lâm Diệu.

 

– Giờ anh không có tâm trạng nào mà…

 

– Mẹ em còn hung dữ hơn em gấp trăm ngàn
lần, nếu mẹ sống chết gì cũng không đồng ý, có lẽ cả đời này, cả đời này chúng
ta không thể ở bên nhau. Anh còn không nhân cơ hội này mà quấn quýt em à? – Cuối
cùng tôi cũng không thể nhịn cười được nữa.

 

– Lâm Sảng, anh sẽ không để chuyện này xảy
ra đâu!

 

– Thực ra mẹ em vốn không vui, nhưng dưới
sự tấn công mãnh liệt của em, nói rằng cùng họ cũng không sao, chỉ cần anh đối
xử tốt với em là được. Anh nói đi, có phải anh đối xử với em không tốt không?

 

– Em… em dám giỡn anh à? – Lâm Diệu chớp
chớp mắt, nhìn tôi vẻ không đáng tin, mãi cho đến lúc tôi gật đầu khẳng định,
anh mới ôm chầm lấy tôi quay vòng tròn.

 

– Ối chóng mặt quá! – Tôi la lên.

 

– Đấy là cái giá cho việc dám giỡn mặt
anh! – Lâm Diệu cười tinh quái rồi ném tôi lên giường. – Nào, lại đây, chẳng phải
em muốn quấn quýt với anh sao?

 

– Á… – Tôi hét lên rồi lăn sang một
bên giường.

 

Đúng lúc ấy có tiếng chuông điện thoại
vang lên, vừa nhìn thì thấy là số của Tiểu Phụng gọi đến. Tôi vội vàng bảo Lâm
Diệu thả tôi xuống.

 

– Nói đi! – Tôi nghe điện.

 

– Ngày mai nghỉ một ngày, đến chỗ tớ sớm
nhé!

 

– Làm gì? Tớ đang nghỉ mà!

 

– Xem mặt chứ làm gì? Chẳng phải tớ đã
nói với cậu rồi sao?

 

– Xem mặt? – Ối, tôi quên mất chuyện này
rồi. Giờ người đã quay trở lại, tôi còn đi xem mặt

 

– Chuyện đó, chuyện đó… Lâm Diệu về rồi,
cậu từ chối đi nhé – Tôi ho khan vài tiếng rồi len lén nhìn Lâm Diệu.

 

– Hai người giỡn mặt với tớ hả? – Tiểu
Phụng nổi cáu.

 

– Đâu, ai dám!

 

– Ngày mai dẫn người qua chỗ tớ, tớ phải
kiểm hàng!

 

– Ok, mai nhé!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+