Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chàng trai trong hoa hướng dương – Chương 07-08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một đêm này, La Tiểu Sanh ngủ cực kỳ ngon giấc, đến sống ở nông thôn lâu như vậy, lần đầu tiên cô ngủ thẳng giấc đến khi mặt trời phơi nắng cả cái mông. Cô ở trong mộng chép miệng một cái, trở mình, những tia nắng ấm áp xuyên qua khe cửa chiếu vào, khi chạm đến mặt cô, cô liền mở mắt ra.

Quỳ!

 

Cô vừa nhớ đến hắn, mặt liền đỏ lên, vội nhìn mọi nơi xung quanh…

Bên người trống không, chăn nệm bằng phẳng đến nỗi không thể nhận ra là đã từng có người nằm ngủ ở bên cạnh cô, nhưng trong không khí lại tràn ngập một mùi hương thản nhiên, La Tiểu Sanh nhận ra, đó là hương vị trên người Quỳ. Vì thế trái tim mất mát của cô ngay lập tức lại lấp đầy tư vị hạnh phúc, nụ cười lại nở rộ.

Cô vội xuống giường, trang điểm tỉ mỉ, thậm chí còn lấy chiếc váy dài Bohemian màu xanh biếc, có hoa văn diễm lệ từ trong tủ ra. Có trời mới biết đã bao lâu cô không ăn diện như vậy? Thật ra bề ngoài cô tuyệt không xấu, mặc dù ngũ quan không có gì xuất sắc, nhưng đặt chung một chỗ lại có một phen ý nhị, đặc biết xứng với loại sắc thái thanh thoát này, đeo thêm chiếc chuông nhỏ vào chân, cả người cô giống như có thể phát ra ánh sáng vậy.

Trước đây cô chưa từng ăn diện như vậy, bởi vì Tần Phong nói hắn chỉ thích con gái văn tĩnh. Cho nên tủ quần áo của La Tiểu Sanh từ trước đến nay đều thuần là màu trắng, thậm chí ngay cả độ dài của váy cũng cố định, nếu không mang vớ thì cũng không ngắn trên đầu gối. Chiếc váy này là lần trước cô đi Lệ Giang vẽ tranh nhìn thấy, thật sự rất thích cho nên mới mua, nhưng mua xong cũng chưa từng mặc thử…

Đầu ngón tay La Tiểu Sanh quẹt qua nếp nhăn trên váy, ngón tay trắng nõn cùng với sắc thái diễm lệ tạo nên sự đối lập, cô trầm tư một lát, lại thay váy…

Tiếng chuông thanh thuý vang lên trong khoảng sân đầy ánh mặt trời, một cô gái khoan thai bước ra từ sau chiếc cửa gỗ, sự xuất hiện của cô làm cho không khí trở nên rực rỡ. Cô đi đến, ánh mắt dừng lại ở bông hoa hướng dương nở rộ bên góc tường, trên mặt hiện lên một màu đỏ ửng…

“Quỳ, buổi sáng tốt lành.” Giọng nói của cô không thể che giấu được sự hồi hộp.

Trong sân lặng gió, những chiếc lá hướng dương xanh biếc khẽ rung, giống như đang chào cô.

“Hôm nay em muốn vào thành phố một chút, mang bức tranh giao cho Sở Sở, có thể sẽ về hơi trễ. Nhưng em sẽ cố gắng về trước khi mặt trời lặn, anh phải biết tự chăm sóc mình nha.”

Lá cây hướng dương lay động, sắc vàng rực rỡ hướng về mặt trời.

“Anh có muốn… mua gì không? Em vào thành phố có thể mang về cho anh.”

Hoa hướng dương vẫn như cũ lay lay chiếc lá, La Tiểu Sanh hiểu được, hắn là đang khách khí với cô.

Cô nháy mắt mấy cái với hắn, “Anh đã không nói, vậy em mua gì cũng được, đến lúc đó thì đừng nói không thích à nha!”

Các bạn có thể tưởng tượng, dưới ánh nắng mặt trời, một cô gái cùng nói chuyện với một gốc hoa hướng dương, tuy có chút quỷ dị, nhưng càng nhiều lại là một hình ảnh ấm áp hài hoà.

Vùng nông thôn nơi La Tiểu Sanh chỉ có thể đến thành phố bằng xe công cộng, cứ nửa tiếng sẽ có một chuyến, qua sáu giờ tối sẽ không còn xe nữa, vì tiết kiệm thời gian, cô vội vàng mang theo mấy mẩu bánh quy ra khỏi nhà. Trước khi đi, cô còn tạm biệt Quỳ, hoa hướng dương ở góc tường khẽ rung rinh lá như muốn cùng cô nói tạm biệt lại.

Sau khi tạm biệt Quỳ, cô mang bức tranh ra khỏi cửa.

Đó là các bức tranh cuộc sống của cô ở nông thôn, đi vào thành phố là để mang đến cho Sở Sở.

Ba của Sở Sở là Sở Kiến Quốc là một hoạ sĩ có chút danh tiếng trong thành phố, ở trong này mở một phòng tranh kinh doanh những bức tranh do chính mình vẽ. Bình thường, La Tiểu Sanh thường đúng hạn giao tranh của mình, chính là nhờ ba của Sở Sở cho ý kiến nhận xét, nếu thấy tốt thì Sở Kiến Quốc sẽ đặt tranh cô trong phòng để bán, phàm là bức tranh được ông giữ lại đều bán nhanh hơn, giá cũng cao hơn vài lần so với để ở các phòng tranh khác. Đối với sinh viên nghèo tốt nghiệp ở trường mỹ thuật mà nói, tiền không phải là quan trọng nhất, nhưng cũng không thể thiếu được.

Ánh nắng chói chang, xe công cộng lắc lư trên đường một hồi lâu, La Tiểu Sanh ôm tranh, ngắm nhìn phong cảnh đang lùi dần về phía sau, hồi tưởng lại tiếng hít thở của Quỳ vang lên bên tai cô đêm qua, trái tim đã lâu không được chiếu sáng dần trở nên ấm áp.

Phòng tranh ở ngay cạnh nhà ga, La Tiểu Sanh ôm bức tranh quẹo vào một cái ngõ nhỏ, đường đi giống như mê cung rẽ trái rẽ phái, cuối cùng ở một ngã rẽ mới nhìn thấy phòng tranh  cùng với cánh cửa chạm khắc hoa cổ kính. Bên trong phòng tranh có một cô gái mặc sườn xám màu tím đang ngồi, bàn tay đặt trên quầy hàng bằng gỗ tử đàn, có phần lười biếng, lại có chút phong tình.

“Sở Sở!” La Tiểu Sanh kêu lên một tiếng, vội vàng chạy vào.

Sở Sở từ trên ghế đứng dậy, mặt không chút thay đổi nói, “Cậu đã đến rồi à?”

La Tiểu Sanh biết Sở Sở luôn là như vậy, bề ngoài cô giống như không thể để ý đến bất cứ thứ gì như thật ra lại có một trái tim rất ấm áp.

Nhìn La Tiểu Sanh đi vào phòng tranh, Sở Sở quét mắt cô một cái, “Sao lại ăn mặc như vậy? Tớ không nhận ra cậu đấy.”

“Không đẹp sao?” La Tiểu Sanh xoay một vòng, nâng chiếc váy dài lên, chuông nhỏ bên chân leng keng rung động.

“Đẹp lắm, so với mấy màu sắc quần áo giống như đưa ma kia thì tốt hơn nhiều.” Phụ nữ tao nhã nhưng thật ra lời nói lại rất ác độc.

La Tiểu Sanh cũng không để ý, chính vì hôm nay nôn nóng muốn trở về nên liền mở miệng đi vào đề tài chính, “Hôm nay tớ có mang theo mấy bức tranh, ba cậu có ở nhà không?”

Sở Sở hếch cằm chỉ vào buồng trong, “Lại ở bên trong phòng tranh bảo bối của ông ấy rồi.”

“Vậy thôi! Đợi tớ làm chính sự trước, lát lại ra tìm câu nha!” Cô nói xong vén rèm lên, đi vào buồng trong.

Lúc La Tiểu Sanh đi vào, Sở Kiến Quốc đang đứng trước một bức tranh liên tục gật đầu, khoé miệng nở một nụ cười tán thưởng.

“Ồ! Tiểu Sanh, cháu đã đến rồi sao?” Ông nhiệt tình đi qua đón tiếp.

“Đã bao lâu cháu không có tới rồi nhỉ? Sở Sở thường nhắc đến cháu lắm, gần đây bận làm gì sao?”

La Tiểu Sanh ngượng ngùng cười, “Gần đây cháu về nông thôn ở một thời gian, để tìm cảm hứng ấy mà.”

“Ở nông thôn? Tốt lắm, hiếm có người trẻ tuổi nào lại nghĩ đến việc về nông thôn lắm.” Sở Kiến Quốc gật đầu, ánh mắt đặt trên bức tranh của La Tiểu Sanh.

La Tiểu Sanh vội vàng lấy trang đưa qua, “Đây là bức tranh mới nhất của cháu, phiền bác cho cháu một vài ý kiến.”

Sở Kiến Quốc nhận bức tranh, đặt ở trên bàn, bắt đầu nhìn ngắm, chân mày ông giống như được lên dây cót, trong chốc lát nhăn lại, trong chốc lát lại giãn ra, La Tiểu Sanh thấy vậy liền bắt đầu có chút hồi hộp.

“Chú Sở, bức tranh của cháu… thế nào?”

Sở Kiến Quốc thu hồi tầm mắt đặt trên bức tranh, sắc mặt trầm tư, “Tiểu Sanh, cháu nói bức tranh này là cháu vẽ ở nông thôn sao?”

La Tiểu Sanh khẩn trương, “Dạ, có vấn đề gì sao ạ?”

Sở Kiến Quốc trầm tư một lát, “Bức tranh thì không có vấn đề gì, cảm nhận màu sắc rất tốt, tạo hình cũng không sai, nhưng tổng thế vẫn thấy thiêu thiếu cái gì đó…” Ông hơi ngừng lại, sờ sờ cằm nhìn lại thật lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu, “Tiểu Sanh, không phải cháu đang có tâm sự gì đấy chứ?”

A? Trong lòng La Tiểu Sanh cả kinh, “Cháu… cháu tốt lắm……”

“Thật không?” Sở Kiến Quốc dời tầm mắt về phía La Tiểu anh, dùng ánh mắt đã nhìn tranh vài chục năm đánh giá cô. Im lặng một lúc sau, ông bỗng nhiên cười, “Cũng không có gì, có thể là cháu sống ở thành phố lâu quá, cho nên trong bức tranh vẫn còn mang theo chút hơi thở nóng nảy phiền não, đây cũng là bình thường, vẽ thêm một thời gian thì sẽ không sao nữa.”

La Tiểu Sanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nói vậy ba của Sở Sở cũng nhận ra lần này cô về nông thôn cũng không phải vì tìm để tìm linh cảm rồi.

“Nhưng mà……” Lời nói của Sở Kiến Quốc bỗng nhiên thay đổi, “Có một bức tranh hình như có chút khác biệt.”

Cái gì? La Tiểu Sanh giương mắt lên, một mảnh vàng óng ánh đập vào mắt cô. Đây không phải là bức tranh vẽ cho Quỳ sao? Lẫn vào trong đây lúc nào vậy?

La Tiểu Sanh có chút ngượng ngùng, “Chú Sở, cái này…… đây là bức tranh cháu vẽ chơi thôi……”

“Chơi?” Sở Kiến Quốc hơi ngạc nhiên, “Tiểu Sanh, cháu đừng đùa chú! Bằng vào mắt nhìn đã vài chục năm này của chú, bức tranh nào tốt bức tranh nào không tốt, chú có thể thấy được cháu vẽ bức tranh này với tâm trạng như thế nào. Bức tranh này, chú muốn nói là thật không tồi đấy!” Sở Kiến Quốc vừa lòng gật gật đầu, vẻ mặt nhìn bức tranh tán thưởng, “Như vậy đi, bức tranh này để ở chỗ chú, chú cam đoan sẽ bán cho cháu với giá cao nhất.”

La Tiểu Sanh vội lắc đầu, “Tranh này cháu không bán.”

“Vì sao chứ? Bức tranh này của cháu rất tốt, phải có lòng tự tin chứ!”

“Không phải, chỉ là cháu……” Ánh mắt La Tiểu Sanh rơi vào bức tranh, sắc vàng của hoa hướng dương trong tranh nở rộ, giống như Quỳ đang mỉm cười với cô, “Bức tranh này cháu đã hứa là sẽ tặng cho một người bạn, cho nên……”

“Thì ra là vậy.” Sở Kiến Quốc tiếc nuối lắc đầu, “Nếu đã như vậy, chú cũng không làm khó dễ cháu nữa, về phần mấy bức tranh khác của cháu, tuy rằng không tốt bằng, nhưng cũng đã tiến bộ rất nhiều, tạm thời để ở chỗ này đi.”

“Cảm ơn chú!”

Tạm biệt Sở Kiến Quốc, La Tiểu Sanh ôm bức tranh của Quỳ đi ra khỏi buồng, Sở Sở vẫn còn ngồi ở bên ngoài.

“Này, sao cậu lại không để bức tranh này cho ba tớ?” Sở Sở liếc Tiểu Sanh một cái, “Cậu nhìn tớ làm chi chứ? Hai người nói chuyện to như vậy, tớ là bị bắt nghe thấy đấy nhá!”

La Tiểu Sanh hơi buồn cười, “Biết rồi, lần sau tớ cam đoan sẽ nói chuyện nhỏ tiếng hơn một chút, được chưa?”

Sở Sở lia ánh mắt sang chỗ khác, hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên lại quay đầu lại, “Đừng lảng sang chuyện khác! Nói mau, bức tranh này cậu muốn tặng cho ai?”

Đối mặt với nghi vấn như vậy, La Tiểu Sanh hơi có chút khó xử, tuy rằng cô không có chuyện gì để gạt Sở Sở, nhưng mà lúc này…… Cô bỗng nhiên có suy nghĩ muốn chuyện của mình và Quỳ là một bí mật chỉ riêng mình biết mà thôi.

“Không có gì, một người bạn mà thôi.”

“Không có gì?” Sở Sở nheo mắt lại, “Bạn bè gì, tớ có quen không, nam hay nữ, bao nhiêu tuổi rồi?” Liên tiếp mấy câu hỏi, thiếu chút nữa làm cho La Tiểu Sanh phải choáng váng.

“Chẳng qua chỉ là một người bạn quen được ở nông thôn mà thôi, hắn…… Hắn nói thích tranh của tớ, nên tớ mới hứa sẽ đưa cho hắn, không hơn.”

“Chỉ có thế thôi sao?” Sở Sở hoài nghi đánh giá cô.

“Thật đó!” La Tiểu Sanh son sắt thề thốt.

Sở Sở nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, không thèm hỏi tiếp, cuối cùng La Tiểu Sanh thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Sau đó Sở Sở kêu cô ở lại ăn cơm, nhưng La Tiểu Sanh lại uyển chuyển từ chối, “Tớ còn có việc phải làm, lần sau đi nhé? Lúc đó tớ mời.”

“Đấy! Cậu làm gì mà cứ bí mật như vậy chứ!”

“Xin lỗi, Sở Sở.” La Tiểu Sanh trong lòng thầm nói, sau đó cô ôm bức tranh tạm biệt bạn tốt, rời khỏi phòng tranh.

La Tiểu Sanh ôm tranh đi nhưng không hướng về nhà ga, mà là vòng mấy vòng, đi đến chợ cây cảnh gần đó, đây là dự định cô đã nghĩ thật kỹ trước đó, muốn thay Quỳ mua một ít phân bón, chỉ cần nghĩ đến nụ cười tươi vui của hắn, trong lòng cô thật ấm áp.

 

Mua phân bón thúc xong, La Tiểu Sanh lại ôm bức tranh đi đến nhà ga.

Ngay lúc cô đang muốn qua đường, một giọng nói gọi giật cô lại.

“Tiểu Sanh!”

Lưng La Tiểu Sanh cứng đờ, túi phân bón trong tay thiếu chút nữa thì rơi xuống đất. Cô chậm rãi xoay người, nhìn thấy thân cảnh cao gầy quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn ở cách đó không xa.

“Học trưởng.” Giọng nói của cô không không chế được nhẹ run.

“Đúng là em rồi, Tiểu Sanh?” Tần Phong nghe thấy giọng nói liền tràn ngập kinh ngạc, hắn tiến lên vài bước, “Em ăn mặc như vậy thiếu chút nữa làm anh không nhận ra rồi!”

La Tiểu Sanh không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn Tần Phong. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Tần Phong ăn mặc theo phong cách ở nhà kể từ sau hôn lễ, hình như hơi béo lên một chút, so với lúc trước gầy gò lại tăng thêm một phần nam tính thành thục. Hắn mỉm cười nhìn chằm chằm cô, La Tiểu Sanh bỗng nhiên cảm thấy hô hấp có chút dồn dập.

“Thật khéo quá, anh cũng đi dạo phố sao?” Cô tận lực che giấu sự bối rối của bản thân.

“Anh đâu có rảnh như vậy chứ? Anh dẫn bà xã đi bệnh viện.”

Bà xã? Nghe được hắn hạnh phúc khi gọi từ kia, trong lòng La Tiểu Sanh giống như bị dây thít chặt. Ánh mắt cô lướt qua Tần Phong nhìn về phía sau, Giang Vân đang mỉm cười chào cô, “Hi, tiểu Sanh.”

“Khéo quá.” La Tiểu Sanh có chút chột dạ, bỗng nhiên lại nhớ ra điều gì, vội vãn hỏi, “Cậu bị sao vậy? Thân thể không khoẻ sao?”

Giang Vân đỏ mặt cúi đầu.

Tựa hồ La Tiểu Sanh đã hiểu được vấn đề, sợi dây trong lòng lại càng buộc chặt hơn, cô cẩn thận hỏi, “Có phải… là mang thai không?”

Giang Vân gật gật đầu.

Một khắc đó, tim La Tiểu Sanh giống như bị cái gì đó đánh vào, đầu óc trỗng rỗng.

Thật lâu sau, cô lấy lại tinh thần, nụ cười tái nhợt, “Chúc mừng hai người.”

Giang Vân ngại ngùng nở nụ cười, nụ cười kia không thể giấu nổi sự hạnh phúc, trong mắt La Tiểu Sanh lại giống như bị dao cắt, đau đớn khôn cùng.

“Thật không hiểu cô ấy, mang thai thì có gì thẹn thùng cơ chứ?” Tần Phong dịu dàng mỉm cười nhìn Giang Vân, lại quay đầu về phía La Tiểu Sanh, thân thiết hỏi han, “Tiểu Sanh, gần đây em có đi đâu không? Anh có gọi đến chỗ nhà trọ của em lại không được, di động cũng không bắt máy, làm hại anh cùng Vân Vân lo lắng cho mẹ nuôi của đứa trẻ còn chưa ra đời này đâu.”

“Em… em gần đây đi về nông thôn.” Cô cũng không biết phải trả lời như thế nào, chỉ thầm nghĩ nhanh rời khỏi nơi này mà thôi.

“Về nông thôn? Em làm gì ở đó vậy?” Giang Vân cũng bước đến gần.

“Vẽ tranh.”

“Cậu về nông thôn vẽ tranh sao lại không nói cho bọn tớ biết một tiếng chứ?” Giang Vân oán trách liếc cô một cái.

“Xin lỗi.” Bây giờ tất cả các câu trả lời của cô đều là theo phản xạ, căn bản cô cũng không biết chính mình đang nói cái gì.

“Em đừng trách Tiểu Sanh, ai chẳng biết cô ấy là sinh viên mỹ thuật hệ tạo hình có tiếng mê tranh, trước kia thường vì vẽ tranh mà quên ăn đấy thôi. Em nói có phải không, Tiểu Sanh. Tiểu Sanh? Tiểu Sanh?”

A? Tiểu Sanh giật mình, “Phải…….”

“Tiểu Sanh, em ăn cơm chưa?” Tần Phong thân thiết nhìn cô.

“Ăn…… chưa…….” Cô gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

“Em chưa ăn cơm sao? Đi, đi theo bọn anh ăn cơm luôn!”

“Không được, em còn có việc…….” La Tiểu Sanh thoái thác.

“Tiểu Sanh, đừng không nể mặt mũi bọn tớ vậy chứ!” Giang vân đền gần nắm lấy tay cô, “Đã lâu chúng ta cũng không liên lạc với nhau, ăn bữa cơm thôi mà! Hơn nữa, bọn tớ còn muốn cậu đặt tên giúp đứa bé này đấy.” Nhắc đến đứa trẻ, nụ cười trên mặt Giang Vân càng tươi, cả người tựa hồ như phát ra hào quang.

Thứ hào quang này ở trong mắt La Tiểu Sanh lại trở thành một mảnh dằm, không chỉ đâm vào mắt cô, mà đâm vào lòng cô nữa.

“Tớ nói không muốn đi là không muốn đi mà!” Cô giãy bàn tay ra.

Tần Phong và Giang Vân đều ngây ngẩn cả người.

“Tiểu Sanh? Cậu làm sao vậy?”

Ngay lúc này cô mới ý thức được sự thật thố của bản thân, “Xin lỗi, tớ…… tớ thật sự có việc, tớ đi trước đây!” Nói xong, cô vội vàng xoay người, không để ý đến tiếng gọi từ sau lưng, bước chân ngày càng nhanh, thậm chí đã chuyển thành trốn chạy.

Cả đời này của La Tiểu Sanh cũng chưa từng chạy nhanh như vậy đi? Nhưng mà lúc ấy chân của cô giống như bị cái gì đó kéo đi, từng bước lại từng bước, muốn dừng cũng không được.

Bên tai đều là tiếng còi ô tô, tiếng nói ồn ào, cô cứ như vậy không mục tiêu chạy về phía trước, trong lòng hỗn loạn, chẳng những loạn đến nỗi khiến cô không thể thở, mà còn loạn đến cô cũng không thể tự chủ được.

Cô cứ chạy mãi, chạy mãi như vậy, hoàn toàn không cảm giác được mệt mỏi. Cô chạy qua con phố lớn, chạy vào công viên, thầm nghĩ phải rời xa thanh âm văng vẳng bên tai này, mãi cho đến khi bốn phía im lìm, bỗng nhiên bước chân cô mềm nhũn, sự mệt mỏi tích tụ trong thân thể  đột nhiên bộc phát, cô tê liệt ngã xuống đất.

Trong nháy mắt khi ngã xuống, từng hình ảnh những ngày khi cô ở bên cạnh Tần Phong nhưng một bộ phim xẹt qua trước mắt La Tiểu Sanh. Giọng nói dịu dàng của hắn vẫn còn vang bên tai, nụ cười giữa hai hàng chân mày không có lúc nào là không kích thích trái tim yếu ớt kia của cô.

Lúc trước mọi người thường nói: Yêu đơn phương là một loại tình yêu say đắm hoàn mỹ nhất trên đời này, bởi vì tuyệt đối cũng không bao giờ bị thất tình. Nhưng chỉ có người chân chính từng trải mới biết được: loại tình yêu không thể nói nên lời này, đó mới là loại tình yêu yếu ớt nhất trên thế giới.

Chuyện tình đau khổ nhất trong cuộc đời, đó là không những trơ mắt nhìn thấy bản thân tan nát cõi lòng, lại còn phải che giấu sự tan nát ấy.

Mà yêu đơn phương một người, chẳng những phải chịu thương tổn, ngay cả nước mắt cũng phải nuốt ngược vào trong.

La Tiểu Sanh chính là một cô gái ngốc nghếch như vậy, cô thầm lặng yêu một người đàn ông không yêu mình suốt năm năm trời, năm năm đó cô chưa bao giờ nói lời yêu của mình ra cửa miệng, lại càng không ngừng an ủi bản thân, chỉ cần cô nỗ lực, một ngày nào đó Tần Phong sẽ thấy được. Nhưng mà, muốn đạt được tình yêu thuộc về chính mình thì nỗ lực không sẽ là không đủ, nếu không có dũng khí nói ra thì hết thảy chỉ sẽ dừng lại tại chỗ mà thôi. Mà thứ La Tiểu Sanh cô thiếu, đúng là sự dũng khí này.

Trên trời thổi qua một đám mây đen lớn, trong chốc lát ánh mặt trời đã bị bóng tối nuốt lấy.

Thời tiết tháng sáu, sẽ thất thường như vậy. Tiếng sấm ầm ầm vang lên, trời bỗng nổi gió, gió càng lúc càng lớn, cây cối xung quanh lay động, lá cây chạm vào nhau xào xạt.

Chỉ chốc lát sau, mưa to bắt đầu rơi xuống cùng với cuồng phong hỗn loạn, đập vào mặt đất khô nẻ, bụi bặm tung lên.

Lạnh lẻo từ mặt đất truyền lên làm cho La Tiểu Sanh từ trong thống khổ bừng tỉnh lại, ngay lúc này, một chiếc lá ngô đồng bị gói cuốn đi rơi vào tay cô.

Lại là một tia chớp, chiếu vào trên chiếc lá rách nát kia, cũng đâm vào lòng cô.

Quỳ!

Trong đầu La Tiểu Sanh bỗng nhiên hiện lên khung cảnh lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, khi đó cũng là một đêm mưa bão, một cánh tay của hắn cũng bị gió thổi gãy, không thể động đậy được.

Nghĩ như vậy, mắt cô nhìn vào chiếc lá trong tay, nhất thời cảm thấy bất an.

La Tiểu Sanh loạng choạng đứng lên khỏi mặt đất, mưa ngày càng dày đặc, chớp liên tục chiếu sáng con đường, tiếng sấm to đùng ngay trên đỉnh đầu, mỗi một lần nổ lại khiến người ta run rẩy.

Nhưng mà, giờ phút này La Tiểu Sanh cái gì cũng không để tâm, vô luận là Tần Phong hay là mưa gió, tất cả đều bị cô ném ra sau đầu, chỉ còn lại hình ảnh lúc mình gặp Quỳ. Trong lòng cô chỉ có một ý niệm duy nhất, phải trở về nhà thật nhanh!

Ông trời cuối cùng cũng rủ lòng thương người, khi La Tiểu Sanh chạy đến nhà ga, chiếc xe công cộng cuối cùng chuẩn bị khởi hành. Cô chạy đến, dang hai tay chắn trước xe.

“Ê, cô muốn chết hả?” Lái xe vội vàng phanh lại, cả người đổ một thân mồ hôi lạnh.

“Xin lỗi, xin lỗi……” La Tiểu Sanh không ngừng xin lỗi, ôm bức tranh, trèo lên xe.

Xe lắc lư chạy trong đêm mưa, tốc độ cực kỳ chậm.

La Tiểu Sanh ngồi trong xe  lo lắng vạn phần, ngọn đèn hai bên đường đều phát ra ánh sáng u ám, những hạt mưa trong bầu trời đem đen tối kia như đang giương nanh múa vuốt, giống như từng mũi nhọn đâm vào mắt người xem.

La Tiểu Sanh ôm chặt bức tranh trong lòng mình lại, cuộn mình tại chỗ ngồi, quần áo ướt mưa dính vào trên người, lạnh đến run rẩy.

Sự lo lắng làm cho việc chờ đợi hai tiếng trôi qua càng thêm lâu, cô cuộn mình lại, càng không ngừng tưởng tượng đến hình ảnh hoa hướng dương ở trong bão táp kia, trong lòng đau đến trước nay chưa từng có.

Nỗi đau này và nỗi đau lúc gặp Tần Phong mấy tiếng trước không giống nhau, lúc ấy chỉ đau trong ngực, mà nỗi đau này là thấm vào tận xương, dọc theo gân mạch mà lan toả toàn thân, đến cuối cùng cô cảm thấy ngay cả cử động một chút cũng chỉ là sự bất lực mà thôi.

Đúng vậy, thì ra trong lúc bất tri bất giác, người con trai tên Quỳ kia đã chôn trong lòng cô một hạt giống, mọc rễ nảy mầm, tác động đến mỗi dây thần kinh của cô.

Con người luôn ở thời điểm mất đi mới phát hiện cái gì mới là quý giá nhất với chính mình, lần đầu tiên La Tiểu Sanh phát hiện, sự tồn tại của Quỳ là quan trọng với cô đến như thế nào.

Do có mưa to, giao thông công cộng bị đình chỉ, phải hơn ba tiếng cô mới đến trạm.

Lúc La Tiểu Sanh lao xuống xe, các ngón tay đều cứng ngắc, nhưng cô vẫn nghĩa vô phản cố lao ra ngoài, ở đêm tối mưa to, không hề để ý đến cơn mưa lạnh như băng đang trút xuống. (nghĩa vô phản cố: làm việc nghĩa không chùn bước.)

Đường về nhà lầy lội, đặc biệt là lúc đi ngang qua bờ ruộng, không ngờ chân lại bị lún xuống.

Cô vẫn chạy, ngã sấp ở trên đường, lại đứng dậy, tiếp tục chạy. Một bên giày không biết đã rơi ở nơi nào, một chiếc khác thì bị rơi vào vũng bùn lúc bị ngã.

Nhưng La Tiểu Sanh vẫn không dừng lại, cô vẫn khăng khăng ôm chặt bức tranh trong lòng, dùng thân mình gầy gò che mưa cho nó.

Tóc cô ướt đẫm, từng sợi bết vào trán, chiếc váy diễm lệ dính đầy bùn đất, trở nên đen thui xấu xí. Vớ và cánh tay bị đán cứa phải, chảy thật nhiều máu, lại bị nước mưa rửa trôi đi……

Sắp đến rồi! Sắp đến rồi!

Cô nhìn thấy cửa sắt quen thuộc trong sân, chút sức lực cuối cùng lại vùng lên, không ngừng tiến về phía trước.

La Tiểu Sanh biết, Quỳ đang ở bên trong chờ mình về.

Nhưng ngay vào thời điểm cô đến gần cửa, chân vấp phải tảng đá, cô nặng nề ngã quỵ trước cửa. Bức tranh ở trong lòng lại bị văng ra ngoài, thật xa.

“Quỳ……”

Chỉ kêu lên một tiếng sau cùng, trước mắt La Tiểu Sanh tối sầm, hoàn toàn lâm vào hôn mê.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+