Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chạy Theo Ánh Mặt Trời – Tiểu thuyết Lâm Phương Lam – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Đã trễ mười phút rồi”, Kiều Trang nhìn đồng hồ và tỏ ra sốt
ruột, “Chẳng lẽ thầy đã quên bài kiểm tra chín mươi phút ngày hôm nay?”

“Sao cơ?”, Kim Uyên ngồi chưa nóng ghế đã đứng bật dậy, “Kiều
Trang. Đừng đùa kiểu này với tớ”.

“Tại sao tớ phải đùa một chuyện như thế? Bài kiểm tra chín mươi
phút chứ không phải điểm chuyên cần cho những buổi đi học đầy đủ”. Vừa giải
thích, Kiều Trang cũng đứng dậy và định rời khỏi chỗ ngồi.

Kim Uyên với tay nhanh để giữ lấy cánh tay Kiều Trang, “Vậy vì sao
cậu không thông báo trước với tớ về điều này?”

“Tớ xin cậu. Tớ đã nói vào buổi trưa cách đây hai ngày. Tại sao
cậu không tự hỏi, lúc đó cậu đang bận bịu làm gì?”

“Hai người có thôi đi không hả?”, Thảo Nhi đã chịu hết nổi cuộc
trò chuyện của hai nữ sinh nhưng không khác gì hai khẩu súng liên thanh. Cô gắt
lên. Mặt đỏ bừng bừng.

Kiều Trang bỏ đi ngay sau đó. Kim Uyên ngồi thừ xuống ghế và nghĩ
ngợi về môn Thuế với lượng kiến thức ít ỏi gần như là trống rỗng trong đầu. Nếu
cô nhớ chính xác, thì môn học Thuế gồm mười năm buổi, và hiện tại đã trải qua
hai phần ba giáo trình. Nhưng hôm nay lại là buổi thứ ba cô lên lớp, và những
gì cô biết chỉ là, giáo viên dạy môn thuế chính là người đàn ông cô vừa gặp ban
nãy trong thang máy, giáo viên bộ môn này thường điểm danh sinh viên vào ca hai
của buổi học… Tô Kim Uyên chậc lưỡi và quay lại nhìn Thảo Nhi. Cô ấy vẫn đang
quay vòng vòng với các khoản thuế.

“Cậu không định xem qua một chút gì đó trước khi giờ làm bài bắt
đầu?”, Thảo Nhi ngẩng đầu và rời mắt khỏi trang giấy khi cô cảm thấy tắc nghẽn
với phần bài giải trong sách giáo khoa rằng, loại rượu này nhập khẩu thì tính
thuế bao nhiêu và phải trừ đi bao nhiêu khi nguyên vật liệu, bao bì, nắp
chai… được sản xuất từ trong nước.

“Không phải”, Kim Uyên nói, “Cậu biết đấy, tớ đâu phải sinh viên
chăm lên lớp và chịu khó giải bài tập”. Tuy vậy nhưng cô vẫn đang cố gắng lật
giở cuốn sách về những số liệu cơ bản có thể nhớ ngay trong khoảng thời gian
cỏn con còn lại.

“Nghĩa là cậu đã có Kiều Trang làm lá chắn chứ gì?”, Phong Vũ
chẳng hiểu từ bàn nào vội chạy xô tới. Cậu ta cười toe toét, “Giá mà tớ cũng
chơi thân và ở cùng phòng trọ với lớp trưởng thì hay biết mấy”.

Tô Kim Uyên trừng mắt nạt lại. Cô không thích kiểu đùa giỡn trong
giọng điệu nhưng lời nói lại như đâm thẳng vào lòng tự trọng của người khác.

Nụ cười trên khuôn mặt bảnh trai của Phong Vũ đột nhiên tắt ngúm.
Phải mất vài giây, cậu mới huơ huơ tay, “Xin lỗi. Bạn Uyên à. Mình đã giỡn
không phải lúc rồi”.

Kim Uyên chẳng buồn trả lời. Cô tỏ ra thờ ơ với lời tự thú đó và
chăm chăm nhìn vào những con số liên quan tới nhau trong bài tập thuế ở tệp vở
của Thảo Nhi. Cô vặn vẹo, “Tại sao cậu lại không triệt tiêu chúng?”, Kim Uyên
lấy cây bút và khoanh tròn vào những con số khó hiểu, “Làm vậy nghĩa là cậu đã
đánh thuế mặt hàng rượu nhập này những hai lần rồi đó”.

“Tớ hiểu điều đó”, Thảo Nhi cũng cầm một cây bút khác và chỉ vào
những con số mà Kim Uyên đã khoanh tròn, “Nhưng tớ thật tệ, tớ không biết phải
xử lý chúng như thế nào?” Cô đề nghị, “Phong Vũ, cậu có thể giúp chúng tớ phần
này, đúng không?”

Phong Vũ gật gật đầu im lặng. Tô Kim Uyên cảm thấy hơi khó chịu
bèn quay người lại phía sau. Cô bật cười, “Thực ra, tớ đã làm cậu sợ đến phát
khiếp à?”

“Không phải! Không phải!” Phong Vũ lại chối. Cậu vừa với ra trước
để lấy cây bút vừa giải thích, “Tớ biết cậu ít đến lớp học nhưng cậu có thể tìm
ra điểm thắt nút của bài tập như thế này là quá xuất sắc. Cậu biết không? Tớ đã
mất trên năm buổi học mới hiểu ra vấn đề đó”.

“Thôi thôi. Tôi xin hai người. Cậu giải bài tập này nhanh nhanh
coi. Thầy giáo đẹp trai của chúng ta mà vô lớp thì ăn ngỗng hết”.

Câu nói của Thảo Nhi khiến Kim Uyên hơi chột dạ. Nụ cười ấy… Nụ
cười và dáng người hiển hiện rõ rệt trên tấm gương của thang máy đã ám ảnh cô
trong nhiều phút qua…

Chưa đầy mười phút sau, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng bước
vào lớp và không khí lớp học cũng vì thế mà trở nên im bặt đáng ngạc nhiên. Chỉ
còn bàn cuối lớp – nơi ba sinh viên vẫn đang chụm đầu vào nhau và nét mặt mang
vẻ tập trung hết sức. Tuấn nhìn chằm chằm phía cuối lớp. Anh nhận ra một trong
số đó có Tô Kim Uyên đang nhăn nhó và gãi đầu, trên tay kia cô giữ chiếc bút và
đặt lên môi…

Anh có cảm giác, môi mình cũng như bị bỏng.

Sau vài giây, một sinh viên khác quay lại dùng cuốn sách đập mạnh
vào bàn thì cả ba mới té ngửa và đứng ngay ngắn dậy. Kim Uyên hơi ngẩng đầu
nhìn lên. Cô thấy thầy giáo cười mỉm và vẫy tay ra hiệu cho sinh viên ngồi
xuống.

Vào giây phút đó, cô ngỡ mình đã bị điện giật.

“Tớ chưa nghỉ một buổi học nào của thầy Tuấn. Kể cả bộ môn Kế toán
thương mại và dịch vụ ở học kì đầu năm thứ ba”, Thảo Nhi cười vui vẻ làm mặt tự
hào.

“Hóa ra lý do cậu thích thầy Tuấn dạy là vì thầy ấy rất đẹp
trai?”, Phong Vũ nhún vai rồi lè lưỡi.

Thảo Nhi khẳng định, “Ít nhất thì tớ đã thành thật”.

“Lý do thật là…”, Tô Kim Uyên chép chép miệng. Cô ngồi phịch xuống
ghế. Những con số trên trang giấy buộc cô phải quên hết mọi điều viển vông.

“Chúng ta sẽ làm bài kiểm tra trong vòng mười lăm phút nữa. Bạn
nào còn thắc mắc về bài tập hoặc tinh thần cần thoải mái trước giờ thi thì có
thể hỏi tôi hoặc ra ngoài mà không cần xin phép”, Tuấn vừa dứt lời thì đám học
sinh nữ đã nhao nhao lên… “Có em, có em

Anh nhìn về phía cuối lớp, nữ sinh viên ấy vẫn
đang bặm môi với cây viết trên môi và tỏ ra không quan tâm lời anh nói. Anh cảm
thấy hơi giận dữ và chỉ muốn cho lớp làm bài kiểm tra ngay tức thì.

Trong khi Thảo Nhi chống cằm lên hai tay và ngồi ngắm nghía “người
đàn ông lý tưởng của mình” thì Kim Uyên lại cố “nhồi nhét” những phương pháp
giải bài tập vào đầu. Những âm thanh từ miệng anh phát ra khiến tâm trạng cô
rối loạn. Cô ép mình, “Giọng nói gì mà như con gái vậy trời?”.

“Thảo Nhi! Làm gì mà cậu ngẩn ngơ thế? Tớ và Kim Uyên sẽ không
nhìn hết phần của cậu đâu”, Phong Vũ tỏ ra thích thú với việc chọc ghẹo cô gái
có nước da bánh mật và sở hữu hai má lúm đồng tiền đáng yêu.

“Một tuần chúng ta chỉ có hai buổi học thuế thôi đó. Cậu có biết
điều này không?”, Thảo Nhi vẫn không thể rời mắt khỏi “cái đích” trên phía bục
giảng.

Phong Vũ thúc giục và nhìn đám nữ sinh đang vây chặt bàn giáo
viên, “Sao cậu không mang sách lên đó và hỏi bài như đám con gái trong lớp.
Khoảng cách gần thế kia chẳng phải sẽ tốt hơn sao”.

“Một là, tớ sẽ chết vì tụi con gái lớp mình chèn ép xô đẩy. Hai
là…, tớ có thể chết ngất nếu nghe thấy tiếng thở của thầy…”

Kim Uyên bật cười và quay sang nhìn khuôn mặt rất khó coi của Kiều
Trang. “Hai người có thôi đi không hả? Sắp thi rồi mà còn không lo học”.

Đến khi cả Phong Vũ và Thảo Nhi cùng “Ồ” lên một tiếng ngỡ ngàng
thì Kiều Trang vội giải thích một cách lúng túng, “Ý của tôi là, tôi cũng cần
ôn lại bài vở trước khi giờ thi bắt đầu”.

Người duy nhất trong nhóm bạn chơi ở lớp với nhau bật cười không
phải ai khác ngoài Tô Kim Uyên. Cô bật cười cái vẻ si mê nhan sắc của Thảo Nhi,
vì cái kiểu ghen tuông ra mặt của Kiều Trang, vì cả cái khuôn mặt đang ngây thuỗn
ra cùng chiếc cằm của Phong Vũ sẽ có thể rơi xuống và cắm phịch vào mặt bàn gỗ
nữa.

Nhưng chính bản thân cô cũng đang tự lừa dối mình. Cô buộc phải
đặt mọi con số trong giáo trình thuế lên trước tiên, thứ hai là công việc phải
hoàn thành chiếc áo len cuối cùng để trả hàng cho bà Sáu, thứ ba là điện thoại
về quê cho mẹ. Và thứ tư là, cô sẽ lại ép mình phải suy nghĩ về những con số
trong bộ môn thuế khó nhằn này…

Cô đang kì vọng bài kiểm tra chín mươi phút lần này được bao nhiêu
điểm?

Mười lăm phút nặng nhọc rồi cũng trôi qua, Kim Uyên hơi ngẩng đầu
lên nhìn thầy Tuấn và đón lấy tờ đề thi.

Một giây cho hai ánh mắt giao nhau.

Cô dám chắc rằng, mình đã vừa bị quên một số liệu vô cùng quan
trọng trong phần bài tập thuế.

Kim Uyên lướt nhanh tờ đề. Cô quay sang bên, Kiều Trang vẫn chưa
quay về chỗ ngồi vì phải giúp thầy giáo phát đề kiểm tra cho nửa lớp ở phía bên
kia. Thảo Nhi có vẻ đã tập trung hơn nhưng miệng lại ngập chặt lấy cây bút
khiến cô cảm thấy bất lực. Phía bên dưới, Phong Vũ nháy mắt với cô một cái ra
vẻ mình đã trúng đề và nắm chắc điểm loại A trong tay. Và cả câu nói khích bác
của cậu vào lúc đầu giờ nữa, nó khiến cô cắn môi và hạ quyết tâm cần phải “tự
lực cánh sinh”.

* * *

Lúc đi qua phòng trọ của Thảo Nhi, Kim Uyên bắt gặp Phong Vũ và
Kiều Trang đang cười bò bên bàn học khi kể những mẩu chuyện tiếu lâm.

Cô đã định ghé vào ít phút nhưng chần chừ rồi quyết định đi thẳng
về phòng mình. Khoảng thời gian tám chuyện phiếm đó cũng đủ để Kim Uyên móc len
xong hình một bông hoa nở rộ trên phần thân của chiếc áo hoặc thêu hoàn chỉnh
một chiếc mầm non trên bức thêu khổ rộng. Cô lẩm bẩm, mình cần tiền,
mình cần phải kiếm tiền
.

Suốt từ đêm hôm qua tới giờ, chính xác là vào giây phút cuối cùng
chấm dứt bài kiểm tra môn thuế, Kim Uyên như người mất hồn và làm việc không
khác gì cái máy. Chiều hôm qua, lúc bà Sáu khen cô về những họa tiết hoa len
mới mẻ hay mũi thêu rất đều và đẹp, thì Kim Uyên cứ há hốc miệng cười trừ như
thể chúng được làm ra từ đôi tay của Kiều Trang vậy. Vào sẩm tối, Kim Uyên điện
thoại về hỏi thăm mẹ thì cô lại khiến bà tưởng mình đang bị ốm.

Cô ném mình xuống giường của Kiều Trang và chỉ muốn ngủ một giấc
cho quên tất thảy mọi thứ đang diễn ra. Cô đã có nửa giờ đồng hồ để ghi nhớ một
vài số liệu cỏn con vậy mà rồi cũng làm sai. Một sự nhầm lẫn vô cùng tai hại
khiến cô nghĩ tới những điều tồi tệ nhất, “Học lại, đóng tiền học lại. Học lại,
cần tiền học lại”.

Kiều Trang trở về từ phòng của Thảo Nhi và đưa đôi mắt ngơ ngác
nhìn về phía chiếc giường của mình đã có vẻ bị xáo trộn, “Kim Uyên! Cậu không
sao đấy chứ?”

Kim Uyên quay người lại và nhìn Kiều Trang không quá hai giây.
“Thôi chết. Tớ mệt quá. Tớ nhầm giường rồi. Xin lỗi. Xin lỗi”.

Cô trở dậy và chiếc giường phát ra vài tiếng âm thanh khó chịu của
loại sắt gỉ. Cô leo nhanh lên chiếc giường ở tầng hai và nằm xuống.

“Tớ hiểu cậu đang nghĩ gì?”, Kiều Trang leo lên những bậc thang
inox và đặt hai tay tì lên mép giường Kim Uyên đang nằm. “Có phải bà Sáu lại
phạt lương vì cậu làm thiếu đúng không?”

“Đại loại là tớ đang thiếu tiền.”

“Vậy thì cậu cần phải ra ngoài và nên đi siêu thị mua một chút đồ
với tớ. Chúng ta cũng có rất nhiều việc cần phải làm vào buổi đi thực tế ngoài
cảng Sài Gòn vào sáng mai. Hơn nữa, việc nằm bẹp ở nhà sẽ chẳng giúp cậu thoải
mái hơn đâu.”

“Thế hả?”, Tô Kim Uyên nói, “Tớ đang làm biếng. Và thật khó để lời
dụ dỗ của cậu sẽ thành công. Hơn nữa, tớ cũng không đăng kí buổi đi thực tế vào
sáng mai”. Cô ngồi dậy và kéo chiếc giỏ mây ở phía cuối giường. Cô hi vọng việc
đan len này sẽ khiến Kiều Trang từ bỏ ý định của mình và không làm phiền cô
nữa.

Kiều Trang nhăn mặt, “Lớp chúng ta sẽ đi hết đấy. Thầy Tuấn đã nói
vậy khi tớ hỏi về quân số để báo với người trực ban ngoài cảng vào sáng mai”.
Kiều Trang vừa đưa tay nhón lấy một cuộn len màu xám tro vừa lăn tròn chúng
trong lòng bàn tay với vẻ thích thú.

Kim Uyên chẳng còn tâm trạng nào mà nghĩ đến hành động kiểu con
nít của Kiều Trang nữa. Cô đã buộc mình phải quên hết những điều vốn liên quan
đến “bài tập Thuế ngày hôm qua”. Cô muốn nín thở khi nghe Kiều Trang khơi lại
những chuyện này với vẻ mặt không thể rạng ngời và hạnh phúc hơn.

“Kim Uyên?”, Kiều Trang gọi giật lại, “Cậu có thể giúp tớ một việc
không? Tớ hứa sẽ tập trung toàn bộ trí óc của mình và không làm mất quá nhiều
thời gian của cậu đâu”. Kim Uyên gật đầu, Kiều Trang hào hứng nói tiếp, “Tớ
muốn học đan khăn hoặc đại loại là thêu một tấm hình khổ lớn”.

Cô hỏi rõ, “Thêu hay đan?”

Kiều Trang bặm môi suy nghĩ trong một giây, “Đan khăn đi”.

Kim Uyên hỏi ngược lại, “Cậu tặng cho mẹ à?”.

Kiều Trang trả lời với vẻ mặt thiếu trung thực, “Ừ”.

“Cũng phải. Tháng tám rồi. Thời tiết ở trên Tây Nguyên cũng bắt
đầu lạnh”.

Kim Uyên ngồi thần người. Mẹ cô thì khác, vùng nắng cát ở Bình
Phước đó ngày đêm chỉ có gió thổi tung và mặt trời chiếu rọi. Mắt Kim Uyên như
nhòa đi. Mũi que đan đâm thẳng vào ngón tay trỏ khiến cô xuýt xoa.

“Thôi mà. Cậu đi siêu thị với tớ đi. Đợt này cũng đang trong tuần
giảm giá nữa”, Kiều Trang bắt đầu nài nỉ.

Kim Uyên đưa đẩy, “Cậu qua rủ Nhi đi. Hình như Phong Vũ cũng đang
ở bên đó mà”.

“Tụi nó đi mua sổ sách và ít đồ ăn cho buổi đi thực tế ngày mai
rồi. Chúng ta cũng cần những thứ đó, phải không Uyên?”, Kiều Trang nheo nheo
mắt và miệng nhe rộng ra.

“Cậu thật nhiều lý do”, Kim Uyên cười mỉm. Cô ngừng tay đan và đặt
chúng cẩn thận vào giỏ mây.

Vừa leo xuống khỏi giường, Kim Uyên phát hiện ra sự im lặng của cô
bạn trong suốt một phút trôi qua, “Cậu lại muốn thay đổi ý định?”.

“Không! Không”, Kiều Trang cười toe toét và cẩn thận đặt bàn chân
xuống từng nấc cầu thang inox. “Tớ sẽ đi thay đồ luôn. Cậu cũng nhanh nhé. Tớ
thích cảm giác náo loạn ở siêu thị vào ngày giảm giá”.

“Cậu thật là phiền phức!”, Kim Uyên mở giọng làu bàu. Cô cố tìm ra
một lý do đại loại để quở trách Kiều Trang chứ cũng chẳng có ý gì. Cô không
thích sự thân thiện quá mức. Cô ghét việc phải thể hiện tình cảm của mình với
người khác quá nhiều.

Kiều Trang làm cô nhớ mẹ.

Cô nhớ về nơi Bình Phước đất đỏ ngập tràn, cát bụi luẩn quẩn cả
trong không khí.

Cô nhớ những hàng cao su thẳng tắp mà vào mùa rụng lá, một màu
vàng trải dày trên những con đường dài khiến cô luôn ngỡ tưởng, chúng thật
giống nước Nga xa xôi.

Cô nhớ…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+