Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chạy Theo Ánh Mặt Trời – Tiểu thuyết Lâm Phương Lam – Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

T ô Kim Uyên, ngươi đang làm gì thế này?

Cô chất vấn lương tâm của mình suốt
chặng đường về nhà dài cả vài cây số.

Cô nhìn Kiều Trang
và cảm thấy tội lỗi đang bủa vây cô. Tội lỗi của cô là, cô đã thích người đàn
ông mà Kiều Trang yêu tha thiết và luôn tôn thờ suốt bốn năm. Tội lỗi to lớn
hơn của cô nữa, cô sẽ chiếm lấy anh bằng cách gài bẫy kèm theo một mục đích xấu
xa…

Cô đâu còn là cô
của mọi ngày. Cái vẻ lạnh lùng bao bọc bấy giờ chỉ còn là một hành động trói
buộc trống rỗng. Trong bữa ăn tối, cô liên tục cúi đầu xuống và nuốt như muốn
nghẹn từng miếng cơm khô.

“Uyên? Mình nghĩ là cậu ổn?”, Kiều
Trang nhìn cô dò xét.

Cô bỗng nghĩ ngay đến câu nói bỏ lửng
của Tuấn khi đang ở siêu thị. Cô cảm thấy khó thở hơn chỉ là một cảm giác bồn
chồn.

“Ừ. Mình ổn”, Kim Uyên nói. Cô hơi
ngẩng đầu lên. Lần này thì, đôi mắt cùng hai dấu hỏi to đùng của Kiều Trang đã
khiến cô giật mình. “Chẳng có chuyện gì đâu. Chiều nay thầy Tuấn bận đứng lớp,
và tớ không xin được chữ kí xác nhận.”

“Nhưng hôm nay,
mình thấy cậu khác lắm. Mọi ngày, cậu luôn làm tớ sợ, còn hôm nay, tớ cảm thấy
lo lắng”.

Nhưng hôm nay
cậu lại làm tớ sợ,

Kim Uyên gần bật ra câu nói đó. Cô bặm môi lại rồi gật đầu, “Cám ơn cậu, Kiều
Trang. Mình ổn”.

Kim Uyên bỏ ra ngoài.

Tình bạn của cô – cô có thể không cần
phải tới nhà anh nữa. Cô vẫn có thể im lặng mà chẳng phải giải thích một điều
gì. Và sau đó, cô lại trở về cuộc sống trước kia, ít nói, luôn cặm cụi làm
việc, luôn bận tâm về các khoản chi tiêu tài chính cũng như con đường học vấn
dở dang của mình.

Nhưng tương lai của cô… Một cảm xúc
nghẹn lòng không thể lý giải nổi mỗi khi cô gặp anh. Nhưng cô lại không dám
chắc, anh có thích cô hay không khi chính bản thân vẫn luôn chê trách và tự đay
nghiến mình, đã làm biếng lại còn học kém.

Dòng suy nghĩ miên man đó chẳng hiểu vô
tình theo một lẽ tự nhiên nào mà đã đẩy cô đi trên con đường mòn hướng về phía
nhà anh.

Nhìn từ ngoài vào, ngôi nhà hiện ra
trước mắt cô giống như một biệt thự nhỏ được bao bọc xung quanh bởi những ngọn
thông cao chót vót khối hình tam giác đang nghiêng mình đón gió.

Kim Uyên hơi sửng sốt. Vẫn còn kịp,
chỉ cần cô quay về. Chỉ cần thế thôi. Danh dự của cô sẽ chỉ là món bã đậu nếu
anh phát hiện ra, cô đến bên anh vì mục đích gì. Lòng tự trọng của cô sẽ dơ bẩn
nếu một ai đó phát hiện ra cái bí mật nhơ nhớp này. Nhưng cô không có tiền để
học lại và cô cần tiền lẫn thời gian để kéo dài sự sống cho bà Hoa. Lương tâm,
phẩm giá của cô lúc này làm sao có thể so sánh được với nỗi đau quặn thắt trong
tim, cùng sự lo lắng mà không có ai để chia sẻ.

Cô đổ lỗi cho số phận. Giá như, người ấy không phải là anh, mà là một ai
khác.

Đám cây hoa giấy mọc xum xuê, những
lọn cành dài rũ xuống dưới tạo thành những mảng khối đen rộng in trên mặt đất. Cô
mân mê cái nút kí hiệu hình vuông nhỏ xíu và lạnh toát được gắn trước cổng. Chần
chừ, cô lại thả tay ra khỏi nó.

Tô Kim Uyên bỏ chạy.

Nhưng được vài mét, cô khựng chân và
quay đầu lại. Cô gần như đã mất toàn bộ lý trí.

Kim Uyên quyết định nhấn chuông. Một
tiếng kính coong ngân dài đến thảm
thiết dội vào tai cô.

Hai bàn tay cô vân vê mép áo. Sự náo
động của đường phố chẳng thể đánh bại được mớ suy nghĩ hỗn độn đang giày vò
lương tâm cô. Nhưng cô đã từng là một tiểu thư, được nuông chiều, được dạy dỗ
dưới sự chăm sóc của bà Hoa. Cô tỏ ra ương bướng hơn là phải cố gắng bình thản.

Cô nhìn thấy bóng dáng của một người
đàn ông trong bộ quần áo ở nhà màu trắng đang tiến về phía cổng. Cô nhìn không
rõ… Cô không biết chắc, đó có phải là anh?

Cô đã quen với khoảng cách quá gần như
việc làm bạn với que đan, kim thêu hay những cuộn len màu đẹp đẽ. Cô đã quen
với kiểu tự kỉ trong phòng trọ như lúc tự tay mình dệt lên những họa tiết độc
đáo bắt nguồn từ những mũi đan, mũi thêu… Chợt nghĩ tới việc đó, ý định dại
dột lại thôi thúc cô. Bởi hôm nay, cô vẫn chưa hoàn thành công việc của bà Sáu.

Kim Uyên nép mình
sang bên kia cánh cổng. Cô nghĩ ngôi nhà khang trang kia sẽ có bao nhiêu người
giúp việc, và cả ba mẹ anh nữa – họ có sống ở đây không?

Tuấn kéo cánh cửa cổng. Anh cười mỉm
vì biết chắc ai vừa đến tìm anh. Hoặc là, anh sẽ khóa cổng lại để chờ đợi sự
xuất hiện lần thứ hai của cô. Hoặc là, anh sẽ tóm cổ cô và lôi cô ra từ bóng
tối. Nhưng anh dịu dàng hơn, bởi anh muốn nhìn thấy cô, bởi anh thích được trò
chuyện cùng cô.

“Em định trốn ở đó bao nhiêu lâu nữa?”
Anh dựa người vào tường, một chân co lên và day day mũi dép trên những bông hoa
giấy đã rụng.

Kim Uyên chậm chạp
bước ra từ bóng tối. Tiếng bước chân cô nhỏ nhẹ, nhưng tiếng lá khô bị giẫm lên
đang phát ra vài tiếng kêu lạo xạo như muốn phản đối.

Anh chăm chú nhìn
dáng người của cô dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt. Từ một bóng dáng mờ hiện
hữu rõ nét đang đứng thẳng lưng trước mặt anh. Cô vẫn đơn giản như mọi ngày
trong cách ăn mặc. Nhưng ngày hôm nay, anh nhận ra thần thái trên khuôn mặt cô
hoàn toàn không ổn. Anh thực sự lo lắng.

Cô tiến đến đối mặt với anh. Cô cần
phải hạ gục anh bằng bất cứ giá nào. Cô chỉ tạo ra một cơ hội hết mức tình cờ,
và tại bởi vì anh đã không đủ tỉnh táo lẫn khôn ngoan nên phải chấp nhận tham
gia ván cờ vô điều kiện đó. Không nên
trách em, xin lỗi thầy.

“Xin lỗi…”, Kim Uyên ngập ngừng,
“Thầy!”.

“Ừ?” Anh tiếp
lời. “Mà sao em biết nhà tôi ở đây?”

Cô không trả lời
mà nhìn thẳng vào thế giới bên trong, phía sau cánh cổng. Cây cảnh và hoa lá
tạo thành một lối ngoằn ngoèo dẫn đến cửa chính của ngôi nhà. Và cô không thể
nhìn được gì ở trong đó nữa.

“Nếu không ngại thì em vào nhà chơi.
Không khí cũng không quá ngột ngạt. Tôi chỉ đang chấm bài kiểm tra Thuế và sẽ
trả bài vào buổi học ngày mai.”

Trong giây lát, tất cả những gì Kim
Uyên có thể nghĩ chỉ là thật đáng mừng khi anh mở lời đề nghị. Bằng không, theo
bản tính, cô sẽ nói trắng phớ ra mục đích của mình mất.

Cô lững thững theo
sau anh. Những rặng thông già vẫn đẩy đưa theo gió, xào xạc kêu. Những khóm hoa
chen chúc nhau tạo thành một tấm thảm đa sắc nhưng có vẻ héo rủ và cong mình
khi đêm đen buông xuống.

Kim Uyên rụt rè, “Thầy sống ở đây một
mình ạ?”

“Ừ. Ba mẹ tôi cũng ở gần đây nhưng tôi
thích tự do hơn.”

Những lời Thảo Nhi nói lại vang lên trong suy nghĩ của cô. Cô gạt bay
chúng ra khỏi đầu. Những gì anh từng tồn tại trong cô hoàn toàn khác, sáng
trong và đẹp đẽ vô cùng. Chính cô. Chính cô đã phá hủy nó.

“Ừm. Chính xác là gia đình thầy rất có điều kiện.”

Anh gật đầu và
thẳng tuột, “Cũng có thể hiểu như thế”.

“Em cũng đã
từng mơ mình sẽ được nhập hộ khẩu tại thành phố này.”

Cô không hiểu
sao mình lại nói thế, một câu đối đáp khiếm nhã vô cùng.

Anh thì khác, anh hoàn toàn bất ngờ. Kí ức về một người con gái từng tồn
tại trong cuộc đời anh như sống dậy. Cơn đau váng vất xâm chiếm lồng ngực anh.

“Xin lỗi. Ý em
là, thầy sống ở đây một mình ạ?”

Anh chỉ gật
đầu và đi lên trước cô. Anh đẩy cửa để cô bước vào. Mọi thứ trái ngược với
những gì cô nghĩ. Cô không ngăn nổi mình và buột miệng kêu lên, “Chúng thật
ngăn nắp và hoàn toàn sạch sẽ”.

“Mẹ tôi là một
người khó tính. Bà vốn cầu kì và cẩn thận. Một tuần, bà cho người làm tới đây
hoặc tự mình đến để làm sạch chúng.”

“Thầy có một gia đình tuyệt vời”, cô
nói như thì thào với chính mình. Và cô không có quyền ghen tị với anh.

Tuấn đặt ly nước lọc lên bàn phía Kim
Uyên đang ngồi. Nhưng đôi mắt cô vẫn không thôi hướng về phía bàn làm việc của anh.
Trong xấp bài kiểm tra ấy, cô không biết mình được bao nhiêu điểm, bởi trong
một khoảnh khắc bất chợt, anh đã khiến cô rơi vào một sai lầm ngớ ngẩn.

Anh bắt đầu đoán mục đích mà cô tìm
đến đây. Anh biết, cô không phải là một người hiền lành bởi đôi mắt chăm chăm
kia cùng những cử chỉ kì lạ đã tố cáo cô.

Nhưng anh thích ngắm nhìn khuôn mặt
trong lúc tập trung của cô khi nghe vị thủ kho hướng dẫn làm hóa đơn xuất –
nhập hàng hóa hay nụ cười toe toét với Thảo Nhi giữa cái nắng oi nồng trong
buổi thực tập. Vì thế lúc này, anh ghét sự căng thẳng đang kéo căng làn da mặt
trắng mịn của cô.

Anh hiểu. Anh bắt
đầu hiểu. Bởi vì anh là thầy giáo.

“Em đoán xem, em được bao nhiêu điểm
trong bài kiểm tra chín mươi phút hôm rồi?”

Anh nhìn cô. Đôi
mắt anh dịu dàng hơn bao giờ hết. Cô phải căng mắt nhìn anh để trấn an cơn đau
đầu cùng tâm trí gần như tê dại. Đôi bàn tay bắt đầu ướt nhẹp vì mồ hôi. Cơn
đau đầu khiến mọi kế hoạch của cô trở nên rối mù. Cô lạc từ ngữ, “Một hoặc hai
gì đó…”

“Ồ”, anh không tránh khỏi sự ngạc
nhiên.

“Em đã làm sai ngay từ phép tính đầu
tiên. Tất cả là do…”, suýt nữa thì cô bật ra hai tiếng tại thầy. Anh vẫn chăm chú nhìn cô. “Là em không biết gì về bộ môn
thuế cả.”

“Không thể tin được.” Anh đứng dậy và
tiến về bàn làm việc. “Có lẽ tôi đã nhầm tên em với một ai đó cùng khoa”, anh
bắt đầu dối trá.

Anh chìa một bài kiểm tra ra trước mặt
cô nhưng lại nhanh chóng kéo về phía mình, “Tôi không được làm vậy. Xin lỗi em.
Ngày mai mới là lịch trả bài”.

“Điều đó cũng chẳng quan trọng hay có
ý nghĩa gì với em cả.” Cô nhìn anh kèm theo một nụ cười nhạt thếch. Cô phải
thế. Em chưa bao giờ muốn chứng tỏ mình
là một cô gái quyến rũ cả, nhất là trước mặt thầy.
Nhưng nếu có thể, hoặc ở
trong một hoàn cảnh khác, mục đích của buổi gặp khác, thì người đầu tiên cô mong
muốn chắc chắn sẽ là anh. Là anh. Chẳng ai có thể thay thế.

“Này. Tô Kim Uyên. Bỏ cái thái độ dửng
dưng đó đi.” Anh cảnh cáo. “Bộ nhìn tôi giống một cóc ghẻ đáng ghét lắm hả?”
Anh chống hai tay ra sau và tì lên chiếc bàn gỗ, đôi chân dài bắt chéo vào nhau
nơi mắt cá. Cô khiến anh hơi bực bội. Dù sao thì, trên danh nghĩa, cô vẫn là
học trò của anh.

Anh đang tức giận vì cô? Cô mỉm cười
dù không muốn, “Thầy thấy em cũng đáng ghét lắm à?”

Anh ho khan một tiếng, “Ừ”.

Anh lấy một ly nước lọc khác để trên
bàn làm việc và ngồi xuống. Thật khó để anh có thể nói chuyện được với cô quá
mười phút nếu tình trạng cứ căng thẳng như thế này. Anh thừa nhận là anh đã
mong mỏi cô đến nhà mình trong buổi tối ngày hôm nay suốt từ chiều đến giờ. Anh
đã nghĩ, cô diện một chiếc đầm đỏ sexy, đôi môi tô đậm, đôi mắt được gắn lông
mi giả cong vút… bởi mục đích của cô đã quá lộ liễu thế cơ mà. Nhất là khi cô
đã biết, anh thích cô, hoặc tình cảm này còn vượt xa hơn cả là thích và yêu mến.
Nhưng ngược lại, cô vẫn thế, vẫn giản dị, tóc tết lại phía sau gọn gàng. Nét
kiêu sa lộ liễu trên con người cô, ánh mắt cô, khuôn mặt cô, chúng khác hoàn
toàn với hoàn cảnh anh được biết qua những thông tin tự mình tìm kiếm.

Cô đáng ghét. Cô lợi dụng anh để đạt
được điều mình muốn.

Cô tiến đến và ngồi thẳng lưng bên
cạnh anh. Bàn tay anh, những ngón tay dài đang chụm lại vào nhau mân mê cây bút
đỏ. Cô lặng thinh nhìn ngắm anh. Cô nghĩ anh ngu ngốc. À không, anh giả tạo vô
cùng. Những nụ cười khẽ hay bờ môi đẹp đẽ kia thi thoảng lại nhếch lên, đến đôi
chân mày hơi nhíu lại. Anh đang tập trung làm việc? Anh không cần biết đến sự
tồn tại của cô?

Cô rối bời. Cô hét lên với chính mình
nhưng đôi mắt vẫn đâm thẳng vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh đang tỏa sáng
dưới ánh đèn làm việc. Khuôn mặt anh, con người anh, cô đã coi anh như mặt trời
trong cuộc sống của cô, từ hơn một năm về trước.

“Thầy bị làm sao đấy?” Cuối cùng thì
Kim Uyên cũng chịu nhún nhường và bớt cái thói ương bướng của mình.

Anh hơi ngẩng đầu và nhìn về phía cô ở
góc bốn mươi lăm độ, “Em bị làm sao vậy?”.

Cô đùng đùng trở nên giận dữ. Cô ghét
cái kiểu khiêu khích của anh. Cô nên đứng dậy và ra về. Anh chưa bao giờ đối xử
với cô như thế, ít nhất thì lần gặp gần đây nhất, anh vẫn vui vẻ và dành thời
gian để gặp cô mặc cho mồ hôi đang túa ra và đám sinh viên nữ bấu víu xung
quanh anh trong suốt buổi đi thực tế.

Cô cố ghìm sự khó chịu của mình xuống.
Cô không thể lễ phép hơn, “Em chẳng bị làm sao cả”.

Được rồi, vậy
thì tôi phải tiếp tục công việc. Giả vờ thôi.
Anh cười thầm. 

Cô không thể ngăn mình liếc nhìn anh
từng phút, từng giây để ngắm những đường nét rõ ràng trên khuôn mặt vừa mang
nét cổ điển, vừa pha chút hiện đại của anh.

Cô uống cạn ly
nước. Cô không thèm nhìn anh nữa.

Cây bút đỏ kéo một đường dài trên bài
kiểm tra phát ra tiếng kêu xẹt, xẹt.
Cô nhìn thấy chữ X to đùng trên khổ giấy cỡ gần A3. Cô nhận ra nét chữ này, của
Kiều Trang. Cô thốt lên, “Thật không tin nổi!”

“Tại sao lại không?”, anh ngẩng đầu
nhìn Kim Uyên. Ánh mắt anh nấn ná một giây quá lâu trước gương mặt đang trắng
bệch của cô.

Anh không ngăn nổi mình, tay anh đưa
lên và vén những lọn tóc dư thừa đang xõa trước mặt cô. Anh không muốn nhìn cô
như thế, mong manh, u buồn. Anh khao khát thấy khuôn mặt cô tỏa sáng mỗi ngày,
đừng âu lo quá nhiều về cuộc sống. Cô còn quá trẻ quá trẻ để tỏ ra cay độc và
cô đơn trong cuộc sống như lúc này.

Đôi má cô nóng ấm dưới lòng bàn tay
của anh. Cô đưa bàn tay mình lên chạm vào tay anh. Cô úp lòng bàn tay mình lên
mu bàn tay của anh thay vì gỡ bỏ chúng.

Sức nặng trong lòng cô. Sức nóng trong
tình cảm của anh.

Hình ảnh của mỗi người in hằn trong
con ngươi của người đối diện. Anh gần như không thể tìm ra một khoảng cách thầy
– trò nào trong lúc này. Anh ghé đầu lại phía cô. Cô cảm nhận được hơi thở của
anh. Ấm nóng và đứt nhịp. Cô nghe lồng ngực trái của mình rộn ràng hơn bao giờ
hết… Lẽ ra, cô nên cảm thấy xấu hổ và quay đi. Nhưng cô không làm được. Cô
nghĩ, anh thích cô, và cô chưa bao giờ
lừa phỉnh anh
, chưa bao giờ.

Bàn tay anh xòe ra, những ngón tay anh
lùa vào tóc cô. Anh kéo đầu cô lại với anh.

Cô không ngăn anh làm việc đó. Sức ép
dịu dàng của bàn tay anh đang ép nhẹ trên mái tóc bông mềm. Hơi thở ngọt ngào
mân mê làn da trắng và luôn nhạy cảm với thời tiết của cô.

“Bài kiểm tra thuế. Em…” Cô thở dốc
và đẩy anh ra. Cô đứng bật dậy và lùi lại phía sau vài bước. Bàn tay cô áp chặt
bên má mình. Bỏng rát.

Anh lầm bầm, “Chúng làm sao?” Anh chộp
nhanh lấy cây viết và đặt lên bài kiểm tra. Anh còn biết phải làm gì hơn sau giây
phút mê muội vừa rồi? Ngòi bút rung rung dưới những ngón tay anh đang bóp siết
lấy.

“Tại sao lại sai ạ? Thầy đã gạch chúng
và điểm ba kia… Là sao cơ ạ?”

“À”, anh nói,
giọng anh trầm lại, “Mà chúng làm sao là làm sao?” Anh cũng không đủ tỉnh táo
để hiểu mình đang nói gì và Kim Uyên đề cập tới vấn đề gì nữa.

“Đó là bài làm của Trịnh Kiều Trang.
Em không nghĩ bạn ấy làm sai. Trước ngày thi, bạn ấy học suốt. Thầy xem lại
đi.” Hơi thở cô đứt quãng. Cô không còn là một Tô Kim Uyên kiêu hãnh và không
biết nhún nhường như mỗi ngày.

“Sai”, anh nói ngắn gọn, “Và tôi vẫn
chưa chấm bài kiểm tra của em”. Anh nói dối. Anh cố đẩy bài kiểm tra của cô đã
được chấm đầu tiên xuống tận đáy của xếp giấy.

“Tại sao ạ?”

“Đề bài là, rượu có nồng độ cồn trên
bốn mươi độ?”, anh nói bâng quơ.

“Rượu nhập, nồng
độ trên bốn mươi”, cô nói rõ ràng.

“Phải”, anh gật đầu, “Trên bốn mươi
độ, và mức thuế suất là tám mươi phần trăm”.

“Sáu lăm phần trăm
chứ ạ?”, cô gắt lên. Nhưng cô kịp lấy tay bụm miệng mình lại, cô là học sinh
lười tới lớp cơ mà. “Trước giờ kiểm tra, em đã xem kĩ vở ghi chép của Kiều
Trang. Cô ấy đã ghi rõ ‘thầy dặn’ cơ mà”.

Anh tiếc nuối, “Chúa tôi. Nghị quyết
đó có hiệu lực từ ngày một tháng bảy trong năm tới. Hoàn toàn không phải lúc
này. Tôi chỉ đưa tài liệu để các bạn tham khảo thôi”.

Nghĩa là cô đã đúng. Cô không dám tin
điều đó. Nhưng dù sao thì, đó cũng là cái may rủi trong giờ làm bài kiểm tra
khi cô đã quên vài thứ trong lúc nhìn anh mà thôi.

“Em ổn chứ?”

“Thầy biết không?”, cô rít lên, “Em
không tin nổi là mình đã làm đúng”.

“Ồ”. Anh lên tiếng và hưởng ứng theo
cô.

“Tất nhiên là không đúng hết”, cô phân
trần, “Nhưng chắc chắn là con số tám mươi phần trăm đó đã giúp em đạt tối đa
hai phần ba số điểm, một phần ba còn lại… em không biết nữa, tiền thuế cá
nhân em không dám khẳng định”.

“Em có thắc mắc?”

“Không. Em có ôn tập gì đâu mà thắc
mắc”, cô cảm thấy xấu hổ khi nói ra điều này.

“Em quả là liều lĩnh đấy”, anh giơ
ngón tay làm dấu với cô trong không khí. “Thậm chí, em còn dám tuyên bố có thể
sẽ nghỉ học khi tôi gặp em ở trong thang máy cơ mà”, anh quá khéo để gợi lại
những lần anh gặp cô và nấn ná mong được nói chuyện với cô.

“Chúa ơi. Dù sao thì hôm đó em cũng đã
vào lớp học. Và thật kinh khủng, một bài kiểm tra nặng kí mà không dành thời
gian ôn tập trước đó. Kỉ niệm tồi tệ.”

“Phải đáng nhớ chứ?”, anh hơi trề môi.

“Nhưng dù sao thì, em đã làm tốt so
với những gì em tưởng tượng.” Cô cười hồ hởi. Một Tô Kim Uyên lúc này sao đáng
yêu và thánh thiện đến thế.

Anh không nghĩ cô lại vui vẻ tới mức
đó. Anh nhớ rất rõ, ở môn Kế toán sản xuất thương mại và dịch vụ của học kì
trước, cô đã rớt thê thảm nếu không muốn nói là hãy nghỉ học quách đi cho rồi
với điểm số F. “Vậy tôi phải hiểu vấn đề này ra sao?” Việc được nghe cô chuyện
trò như thế này, anh cảm thấy vô cùng thú vị.

“Em tin mình sẽ không rớt môn thuế kỳ
này?”

“Ôi trời”, anh thốt lên, “Không rớt
thôi á? Tôi tưởng em phải kì vọng đạt điểm A, hay chí ít cũng là điểm B chứ.
Điểm C, điểm D à, xấu tệ hại”.

Kim Uyên hơi cúi đầu, “Em không học
nổi. Thời gian không cho phép. Quan trọng là, em còn quá nhiều việc”.

Anh nhìn cô trân trối. Ngay lập tức,
cô hối hận về sự thành thật của mình. Có gì hay ho cơ chứ khi cô nói lên tất cả
hoàn cảnh của mình? “Nếu em có thắc mắc, tôi rất sẵn lòng”, anh vui vẻ đáp.

Giờ thì đến lượt cô nhìn anh không
chớp mắt. Đối diện trước anh, cô đã thành thật, giận dữ, thậm chí là vui sướng
với những điều mà suốt nhiều năm gần đây cô đã chẳng còn bận tâm.

“À mà lúc trưa…”, anh khựng lại.

Giọng cô yếu ớt, “Thầy cứ nói đi ạ”.

“Em hỏi tôi muốn gì ở em phải không?”

Ngay lập tức, nét mặt cô biến sắc rồi
dần dần đanh lại. Mọi kế hoạch lại lùa về khuấy tung bộ não của cô. Cô không
biết phải nói gì. Cô gật đầu một cách máy móc.

Niềm vui như kẻ được lênh đênh trên
thuyền cho chuyến vượt biển mới đây thôi của cô đã bị nhấn chìm. Thay vào đó là
cô chết đứng, giống như thể cô vừa nghe được thông báo, con tàu này sắp va phải
một tảng băng khổng lồ. Cô chới với.

Nếu anh giống như những người thầy mà
Thảo Nhi đã kể, thì cô đang mong một câu trả lời hết sức lịch sự, không ngôn từ
nhạy cảm, và cả không hành động suồng sã.

“Muốn em…”

Anh dừng lại. Anh
định nói tiếp rằng, mình muốn cô đi học, muốn cô cố gắng, muốn cô đừng bỏ cuộc.
Nhưng anh bỏ lửng câu nói. Anh đã thẳng toẹt theo cái cách cô vẫn luôn thẳng
toẹt khi nói chuyện với anh. Anh đang ngoan cố. Anh muốn hiểu con người cô
nhiều hơn gấp vạn lần những cử chỉ động chạm.

Trái lại với vẻ đau đớn, rối bời được
chôn sâu trong tâm khảm như anh, Kim Uyên lại hoang mang và muốn quỵ ngã. Thực
ra, cô đã nghĩ tới việc này… nhưng cuộc trò chuyện và niềm vui trước đó chừng
vài phút đã khiến cô gần như quên đi tất cả.

Được rồi.
Chính anh đã gợi lại chuyện này. Được rồi. Lỗi là do anh.

Cô lầm bầm và tiến trở lại bàn làm
việc. Cô thở vội trước ánh mắt lặng lẽ của anh. Anh không nóng lòng, vậy tại
sao cô phải run rẩy?

Cô ngồi trở lại chiếc ghế cũ. “Em sẽ
được gì sau điều thầy muốn?”, cô hỏi một cách trắng trợn khi đã nhìn thẳng vào khuôn
mặt anh. Có lẽ cô đã hiểu, việc đối đầu để giải quyết thắc mắc là hợp lý hơn cả
việc làm lơ, bằng không nó sẽ cắn người ta vài cái từ phía sau lưng mất.

Có thật là em chưa có bạn trai hoặc
chưa từng biết yêu đương là gì không vậy?
Anh nghĩ bụng
rồi khom người một chút và ghé đầu mình sát về phía cô.

Kim Uyên ngắm nghiền mắt, đôi môi cô
bặm chặt. Anh giữ lấy đôi vai run rẩy của cô. Hơi thở nóng hổi từ anh phả lên
làn da mặt khiến cô càng mất bình tĩnh hơn.

Một phút, hai phút vội vã trôi qua…

Giữa anh và cô gần
như không còn khoảng cách. Anh có thể nhìn rõ ràng từng chút tàn nhang trên
khóe đuôi mắt của cô. Cô có thể nghe thấy hơi thở của anh vẫn đang dồn dập ve
vuốt làn da mịn màng của mình.

Kim Uyên hé hé
mắt sau khi tưởng tượng về nụ hôn đầu đời với loài cóc ghẻ. Cô có thể nhìn thấy
rõ chân mi ở tròng mắt anh. Cô cảm nhận được vẻ đẹp long lanh tỏa sáng phát ra từ
đôi mắt anh dưới ánh đèn.

“Nụ hôn của loài cóc ghẻ sẽ như thế
nào đây ta?” Tay anh vẫn ép nhẹ vùng phía sau
đầu cô. Cô ngửi thấy hương vị hắc hắc của kem đánh răng từ phía miệng anh. Cô
bặm môi nghĩ ngợi. Thầy đang đi guốc
trong bụng tôi đấy à?

“Em có muốn thử không?”, anh tiếp tục
hỏi.

Lại im lặng, “Em sẽ được gì sau điều
thầy muốn?”, cuối cùng cô cũng hỏi lại, giọng hơi run rẩy.

Anh hơi giận dữ,
nhưng anh vẫn phải dịu dàng nói vào tai cô, “Em nợ học phí và cần học lại bao
nhiêu môn?”.

“Bảy ạ.”

“Ừm. Một con số khá là ấn tượng đấy.”

Anh buông tay khỏi người cô và quay
người lại bàn làm việc. Chúa cũng không thể giải thích để anh hiểu hơn. Nếu như
anh đã đoán trúng mục đích của cô, tức là, bảy
môn, bảy người
… Anh không dám nghĩ đến điều này, một con số “ấn tượng quá
mức” đã làm anh tổn thương hơn vạn lần là lý trí muốn nổi cơn giận dữ.

Anh cầm lấy cây viết đỏ cùng một bài
kiểm tra của sinh viên khác. Dường như, anh không tài nào tập trung nổi.

“Em có thể giúp gì được cho thầy không
ạ?” Anh quay sang nhìn cô nhưng không lên tiếng. “Chẳng hạn như việc vào sổ
điểm?”, cô gợi ý thêm.

Anh rất muốn hét lên với cô. Em đang làm gì thế này? Rõ ràng là em thừa
biết, tôi yêu thương em cơ mà.
Nhưng vì sao đó, anh không thể nói ra dù anh
đã định làm thế. Anh không muốn cô trở về bây giờ. Có trời mới biết, cô sẽ đi
đâu và làm gì tiếp sau đó. Anh muốn một điều gì đó, không phải là một cuộc làm
tình ngay tại ghế sô pha, mà là anh muốn giữ cô lại một chút rồi sẽ tự mình đưa
cô về phòng trọ. Anh không thể giữ cô ngày mai, tháng tới hay những năm sau đó,
nhưng tối nay thì hoàn toàn có thể. Hoàn toàn có thể.

Anh nói chậm rãi,
“Vậy tôi phải làm phiền em rồi”.

Anh đưa cho cô một xấp bài kiểm tra đã
chấm xong và bảng danh sách tên sinh viên cùng khoa nhưng dưới cô một khóa. Cô
đón nhận chúng một cách hào hứng và bắt đầu dò tên trong danh sách để nhập
điểm.

Anh quay sang nhìn cô, “Phải tập trung
không là nhầm hết đó. Có rất nhiều sinh viên trùng tên hoặc na ná nhau”.

“Em biết phải làm
gì mà. Em cũng đâu có ngốc lắm.” Cô cười toe toét với anh. Cô còn vui hơn khi
nghĩ đến bài kiểm tra thuế sẽ được anh trả vào ngày mai.

Ngay lập tức, anh không làm chủ được
mình, anh nâng cằm cô lên và hôn. Nụ hôn lướt từ trán xuống đôi mắt hơi có vị
mặn tới bầu má thơm mềm cùng đôi môi không ẩm ướt.

Từ kinh ngạc, dần dần cô cảm thấy kinh
hoàng trước sự cuồng nhiệt và say đắm của anh.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+