Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chạy Theo Ánh Mặt Trời – Tiểu thuyết Lâm Phương Lam – Chương 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tô Kim Uyên hoàn thành khóa luận tốt nghiệp và bảo vệ luận án.
Cầm tấm bằng loại khá trên tay, Tô Kim Uyên dường như không tin nổi vào mắt
mình. Cô điện thoại về nhà, mẹ cô nói rằng, “Đây là liều
thuốc tốt nhất con dành cho mẹ. Bây giờ mẹ cảm thấy bệnh tình của mẹ đã thuyên
giảm rất nhiều”.

Cô hứa sẽ trở về quê với bà
Hoa sau khi đi cắm trại với lớp trên Tây Nguyên vài ngày. Cô còn đề nghị bà lên
thành phố ở với cô ngay khi cô đã kiếm được việc làm. Bà Hoa cười hạnh phúc,
“Con gái của mẹ đã không còn là một tiểu thư chỉ biết thêu thùa và được nuông
chiều nữa rồi”.

Trái lại, Kiều Trang vốn là học sinh chăm ngoan và cần mẫn. Cô được nhà trường
tặng một suất học bổng Thạc sĩ ở Anh quốc. Kiều Trang từ chối với lý do mong
muốn được đi làm và xin ở lại trường làm giảng viên trước sự tiếc nuối của
nhiều người.

Tuấn cười mỉm, “Em
nghĩ kỹ chưa? Suất học bổng đó vô cùng quan trọng. Có thể tương lai của em sẽ
khác hoàn toàn khi ở Việt Nam”.
Tay anh
xoay xoay tách café nóng rồi lướt nhẹ qua phần miệng cốc. Anh cảm thấy vô cùng
thích thú khi thưởng thức café kiểu này.

Em không muốn nghĩ gì cả.” Kiều
Trang trả lời bâng quơ. Tim cô đau nhói. Cô biết, đó cũng là thói quen khi dùng
café của Kim Uyên. “Nơi đâu giúp em cảm thấy mình được hạnh phúc vì được ở cạnh
người em yêu là em mãn nguyện lắm rồi.”

Tuấn im lặng.
Anh không biết nói gì hơn. Anh không còn là người mà ông nội hay gọi là “thằng choai choai”, ai buồn thì làm cho họ vui, ai vui thì
cùng hùa chung vui với họ.

Sau chuyện
tình cảm dở dang với Tố Uyên, sau một năm tình cảm âm ỉ dồn nén cùng Tô Kim
Uyên, anh đã trở nên trầm tĩnh hơn, suy tư hơn… Dù đôi lúc trong cách ứng xử,
anh vẫn còn tỏ ra như là đứa trẻ và muốn được sở hữu bất kỳ thứ gì mình muốn.
Anh không thể ở gần Kiều Trang khi cô đang làm tất cả mọi việc chỉ để được gần
bên anh. Anh không thể đáp lại yêu thương khi tình yêu đơn phương kia đã do
chính cô thừa nhận suốt nhiều năm qua trong mòn mỏi. Cũng có đôi lúc, anh đấu
tranh tư tưởng vì Tố Uyên và Tô Kim Uyên, họ cùng trùng nhau bởi cái tên, hay
bởi tại Tố Uyên đã làm trái tim anh tan nát khiến cuộc sống như nhuộm bởi màu
máu, còn Tô Kim Uyên lại giúp anh làm sạch vết thương, băng bó và tái sinh nó
qua từng ngày. Rồi mỗi ngày qua đi, anh càng yêu thêm cái vẻ lạnh lùng cố che
giấu sau một trái tim rực lửa yêu thương của ấy. Anh yêu cái ý chí quật cường
ẩn mình đằng sau dáng người nhỏ nhắn. Anh yêu sự run rẩy, yếu mềm của trái tim
thổn thức từng nhịp đập. Anh yêu đôi má trắng lem vài vệt tàn nhang cứ mỗi lúc
một ửng hồng lên khi bắt gặp anh… nhưng lúc nào cũng cố tỏ ra thách thức với
vẻ dửng dưng nhất trên đời.

Không phải
Kiều Trang không xinh xắn, ngoan hiền. Ngược lại, cô là mẫu người phụ nữ hoàn
hảo. Cô yêu thiết tha một ai đó và mang theo một giấc mơ hôn nhân bền chặt.
Nhưng anh không thể yêu Kiều Trang bởi bản thân anh biết, cuộc đời cô sinh ra
không phải để dành cho anh và cuộc đời anh cũng không thể gắn liền với người
con gái này.

Kim Uyên là một
người khó hiểu và luôn khó mở lòng để đón nhận tình cảm của một ai đó đến với
mình. Nhưng Kiều Trang đã chậm một bước chân sau Kim Uyên khi không thể có được
tình cảm của anh dù cô đã luôn cố gắng, khao khát và tận dụng tối đa những lần
cùng anh nói chuyện hay ở gần cô.

“Em đã sống
với Kim Uyên suốt nhiều năm. Tụi em chẳng bao giờ gây lộn bởi cô ấy ít nói và
tỏ ra thiếu thiện chí, không hòa đồng.” Đột nhiên, Kiều Trang trở nên giận dữ,
“Em không biết anh nhìn thấy gì ở cô ấy, càng không hiểu vì sao anh chọn cô ấy
khi nghĩ rằng, một người con gái lạnh lùng, chẳng bao giờ chịu bày tỏ tình cảm,
suy nghĩ của bản thân thì sẽ khiến anh hạnh phúc. Cô ấy không bằng một góc của
em. Anh thừa hiểu điều đó mà, từ gia đình, học thức, và…”

“Đủ rồi”, anh
chấm dứt một tràng đả kích của Kiều Trang về tình bạn với người con gái anh
yêu. Anh không muốn nói gì với cô trong lúc này bởi họ đều từng là học trò của
anh. Và quan trọng hơn thế, hôm nay mới chỉ là ngày đầu tiên anh cùng tập thể
lớp thực hiện buổi dã ngoại chung cuối cùng trước ngày chia tay. Anh sẽ không
làm tổn thương bất kì ai – những người đều vì yêu thương anh mà trở nên ích kỉ.

“Chúc em may
mắn!” Anh nói và chủ động chấm dứt câu chuyện.

“Xin lỗi thầy.
Em không tốt. Do em quá ích kỉ.” Cô nói lắp bắp, hai tay nắm chặt vào nhau run
rẩy. “Thầy sẽ đến nhà em vào tối nay chứ ạ? Bố mẹ em rất mong sự có mặt của
thầy.”

Anh do dự. Đây
là buổi tối cắm trại cùng tập thể lớp. Làm sao anh có thể bỏ đám sinh viên
nghịch ngợm kia? Và Kim Uyên sẽ nghĩ gì?

“Em sẽ nhắn
tin mời cả Tô Kim Uyên. Bố mẹ em cũng rất mong gặp lại cô ấy.”

Và anh gật
đầu, “Ừ. Cám ơn em. Ly café Buôn Mê ngon tuyệt”.

Anh rời khỏi
quán café lợp mái lá cọ. Thật ngớ ngẩn, đến lúc này anh mới phát hiện ra, cô
chủ của quán café này chẳng phải ai khác, mà chính là người con gái đang đứng
trên lầu hai và dõi mắt nhìn xuống theo từng bước chân của anh.

Anh sẽ không
quay lưng lại. Kiều Trang muốn có anh. Khao khát đó luôn xuất hiện trong mắt cô
khi cô nhìn anh. Anh phải đi tìm Kim Uyên, hẳn là người con gái anh yêu đã mệt
lử sau chuyến xe dài khi tiến về vùng đất đỏ bazan này.

Anh nép mình
sau rẫy café nặng trĩu những cành hạt sắp tới mùa thu hoạch. Anh lắng nghe
tiếng cười trong veo của cô khi đang ôm điện thoại kể lể về “chàng trai cô yêu”
cho người mẹ của mình. Đôi mắt cô sáng bừng và nụ cười không thể tắt khi cô
miêu tả nhiều điều về anh.

Anh sẽ đưa cô
về ra mắt với gia đình, anh nghĩ, trong khoảng thời gian sớm nhất ngay khi có
thể.

Anh bước lên
phía trước ngay sau khi cô tắt máy. Giọng anh tỏ ra hờn dỗi, “Em chưa bao giờ
nói cười nhiều như thế khi bên anh”.

Cô trề môi,
“Em không thích kiểu so sánh này của anh một tẹo nào cả”.

“Thôi nào. Anh
đùa đấy.” Anh nói, “Tiếng cười của em rất ngọt ngào. Em luôn tiết kiệm chúng,
kể cả với anh. Nên anh không thể vui.”

Cô cười phá lên, “Nhưng anh lại luôn luôn dịu dàng trong cách cư xử với
mọi cô gái trong cuộc sống”.

“Em ghen?”,
anh day day mũi cô, nụ cười tràn ngập trong mắt anh.

“Không”, cô
lắc đầu, “Em không muốn mình trở nên ích kỉ. Anh biết đấy, em luôn hiểu mình ở
đâu. Em không bao giờ so sánh em với bất kì một cô gái nào nếu như sau này, anh
để ý đến. Thật ngớ ngẩn”, cô nhún vai, “Em chỉ cần biết, anh nhìn thấy em trước
khi liếc ngang những cô gái ấy”.

Anh hôn vào
chóp mũi của cô. Cô sẽ luôn luôn là người con gái đặc biệt trong mắt anh và là
duy nhất – khác hoàn toàn trong việc ứng xử với mọi người như với anh. Cô trở
nên vui vẻ hơn, cười nhiều hơn, giao tiếp nhiều hơn. Tất cả là vì anh, do anh,
nhờ có anh.

Cô hơi nhăn
mặt trước sự im lặng của anh, “Có điều tồi tệ gì đã đang xảy ra với anh sao?”

Anh lắc đầu,
“Bên em, anh thực sự thoải mái và thấy mọi điều luôn tốt đẹp”.

Họ ngồi bên
nhau, cùng nói về kế hoạch sắp tới cũng như sở thích cá nhân của mình. Cô say
sưa nói về những mẫu thiết kế thời trang mà cô thán phục của Vic. Cô thích mày
mò, tự khám phá và thêu lên thành hình ảnh qua những tưởng tượng của mình.
Trong khi đó, cô hoàn toàn bất ngờ trước những gì anh nói. Hóa ra, anh không hề
dịu dàng như cô vẫn tưởng. Anh nuôi ước mơ của mình bằng việc đóng ráp những
con tàu vượt ngàn khơi.

“Thật khó để
tin những điều này”, cô nói, “Em đã từng nhìn thấy những mẫu con tàu nhỏ của
anh trưng bày trong…”, bỗng cô nóng ran mặt, cô bặm môi và không nhìn anh
nữa.

“Phòng ngủ?”,
anh bật cười, “Đúng không?”

Cô vẫn không
nhìn anh. “Đúng ạ.” Cô bẽn lẽn cười, “Và anh chính là tác giả?”

Anh day day
đầu ngón tay thô ráp của mình trong lòng bàn tay cô, “Ý em là? Anh chỉ biết cầm
phấn và cây viết đỏ khi chấm bài?”

“Không phải
thế!” Cô xấu hổ khi những tưởng tượng đi hoang của mình bắt đầu hiện hữu trong
đầu.

Anh thì cười
toe toét. Anh thủ thỉ vào tai cô, “Anh còn làm được nhiều hơn thế đó. Đừng hạ
thấp anh…”

Cô trề môi. Cô
thách thức anh.

“Nếu em không
thay đổi thái độ, anh sẽ…” Anh cười lớn trước sự xấu hổ ẩn giấu dưới đôi môi
mà anh vẫn luôn đói khát.

“Cái gì?” Cô
hét lên và lùi ra xa người anh. “Không được đâu. Không được đâu.”

Và cô chạy
biến mất chỉ sau vài phút.

{ { { 

 “Cậu không được dùng rượu đâu đấy!” Thảo Nhi
vừa tết tóc cho Kim Uyên vừa làu bàu, “Cậu phải tỉnh táo để đưa thầy Tuấn về
lều trại. Tớ rất xin lỗi nhưng tớ vẫn không thôi nghi ngờ, chắc chắn đó là một
cái bẫy.”

“Thôi nào”, Kim Uyên cố dìm sự lo lắng của mình sang một bên, “Kiều Trang
sẽ không thể hại tớ, và càng không thể làm gì khi tớ đi cùng thầy Tuấn mà.”

“Phải rồi”,
Phong Vũ nhai ngồm ngoàm trái táo và phun ra cả nước miếng khi nói, “Thảo Nhi.
Dù sao họ cũng đã từng ở với nhau suốt nhiều năm mà. Đừng có dở hơi như thế
chứ?”

“Cậu thì biết cái gì mà nói. “ Thảo Nhi trừng mắt với Phong Vũ và cánh
tay đưa mạnh lên cao để hù dọa kèm theo chuỗi tóc dài của Kim Uyên khiến cô kêu
“Á” lên một tiếng. Thảo Nhi lúng
túng, “Xin lỗi. Xin lỗi cậu. Chẳng phải là, Kiều Trang đã từng đuổi…”

Kim Uyên nhanh chóng che miệng Thảo Nhi lại, “Đừng thế. Chuyện này sẽ
chẳng hay ho gì nếu như Phong Vũ và đám con trai trong lớp biết được. Dù sao,
Kiều Trang cũng là một lớp trưởng có trách nhiệm.”

Thảo Nhi dấm
dẳng, “Xì bo cậu”.

Cô nhanh chóng
tết lại tóc cho Kim Uyên và vẫn không cười nổi, “Đừng có uống say đấy!”

Kim Uyên đứng ngay ngắn dậy và xoay vòng vòng trong bộ váy thổ cẩm của
người dân tộc Mường, “Bộ váy này của cậu cực kỳ ấn tượng. Nhất là …”, cô cười
khúc khích, “Nhất là khi nó khoác trên người mình”.

“Nỡm”, Thảo
Nhi cười ha hả, “Chiếc váy này là quà của già làng đợt xuân vừa rồi ấy. Nhìn
nhỏ thế mà cậu khoác lên người vừa như in. Nhìn kĩ thì cũng… chẹp chẹp…”

Phong Vũ hùa
theo, “A Phủ chào nàng ạ.”

Và cả ba cùng
cười như mùa hội đón xuân.

Kim Uyên ngó
đầu qua cửa sổ trước khi chạy biến đi, “Đề nghị hai cậu hẹn hò trong buổi tối
hôm nay trong sáng một chút so với những gì tớ đã biết sáng nay.”

“Kim Uyên. Cậu
đứng lại cho tớ.” Thảo Nhi hét toáng lên và chạy với theo.

Phong Vũ nhanh
tay chặn ngang cánh cửa, “Có gì đâu, chỉ là tớ hôn cậu trong lúc cậu say xe và
tớ tưởng mọi người ngủ hết rồi chứ bộ.”

“Tên A Phủ
đong đưa này nữa…”

Cả Phong Vũ và Thảo Nhi chạy rượt nhau ngoài vườn café. Trước khi, Thảo
Nhi nổi trận lôi đình và tóm được cậu, Phong Vũ khựng chân và thở hồng hộc, “Tớ
cảnh cáo cậu. Cậu mà tiến lên phía trước, tớ sẽ thực hiện lại hành động buổi
sáng nay đấy!”

Thảo Nhi bặm
môi và vẫn khăng khăng tiến về phía trước.

Phong Vũ tiếp
tục hét lên, “Tớ không đùa đâu. Tớ nói là làm đấy.”

“Tên xấu xa.
Ngươi đã cướp nụ hôn đầu đời của ta. Ta sẽ không tha cho ngươi đâu. Rồi ai mà
còn dám lấy ta nữa đây. Hu hu…” Thảo Nhi khóc thút thít và đấm thùm thụp vào
ngực Phong Vũ.

Cậu lúng túng,
“Thì tớ sẽ làm chồng cậu. Chẳng phải, tớ đã tỏ tình với cậu muốn gẫy cả lưỡi
rồi à?”

Kim Uyên đã
không thể ngừng cười. Cô ôm bụng chạy vội đi. “Xin lỗi. Tớ chẳng hiểu được
tiếng Mường đâu, hai cậu nói xì xà xì xồ cái gì ý.”

Trong khi Thảo
Nhi vẫn tròn mắt vì bị Kim Uyên bắt thóp, Phong Vũ đã kịp nuốt trọn lấy đôi môi
cô.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+