Trang chủ » Thế giới truyện »

Chém gió với tớ ư? Cậu còn kém lắm! – Chap2-End. 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Băng
Giá mà tôi quen trên Facebook đích thực là một người bạn chém gió lí tưởng. Hắn
hài hước. Hắn bí ẩn. Và quan trọng hơn, hắn nói đúng.


thật thì trước kia Bình không xuất hiện nhiều trong suy nghĩ của tôi. Ba tháng
sau cái lần gọi là “tỏ tình” ấy, tôi vẫn là tôi của những ngày trước, Bình vẫn
là một chàng trai lạnh lùng, mọi thứ như chưa từng xảy ra.

Nhưng
giờ thì…Cái vẻ ngoài lạnh lùng và ít nói, khuôn mặt không bao giờ biết cười,
đôi mắt nâu nâu ấy vẫn hay xuất hiện trong tâm trí tôi.

Bất
giác. Hay là… Tôi thích Bình??? Thật sự. Không phải cảm giác say nắng như ba
tháng trước???

Nếu
như thế thật thì…Có lẽ sẽ có một cuộc tỏ tình thứ hai. Tại sao không? Thích thì
nói là thích, không thích thì nói là không thích. Che giấu tình cảm của mình
chi bằng nói một lèo ra là xong. Suy nghĩ nhiều, chóng già.

–         Ê, kio. Đang nghĩ cách tỏ
tình với Chàng trai lạnh lùng kia à???

–         Xỉu! cậu đang đi xỏ ngón
trong bụng tôi đấy à? @@

–         Haha! Không phải đi xỏ ngón,
tớ đi tổ ong. Thế là thật à? Mà có cần tớ giúp cho không? Mà Kio nhà ta công
nhận là “bờ ao bao nặng bạo” Nhể?^^

–         Giúp bằng niềm tin hở. Tôi
còn chưa thấy nhan sắc của cậu như thế nào BĂng Giá ạ. Chụp ảnh treo chuồng gà
hết hay sao mà không thấy để avatar? 😀 Còn về độ bạo thì…Bá đạo rồi :>

–         Để xem cậu còn tự tin với cái
độ bạo đến bao giờ. Mai nhá;)

–         Mai gì?

–         Mai cho ngắm nhan sắc của tớ.

–         @@, là sao?

–         Cà Phê chuông gió. 5 giờ
chiều mai. OK!

–         Ơ, ơ, cũng biết Chuông Gió
à???

–         Biết chứ sao không!^^. Thế
nhá :>

Trời!
Không thể tin vào mắt mình nữa. Băng Giá…Hắn biết cà phê chuông gió???

Mới
gần ba tuần kể từ ngày chém gió tưng bừng vào một ngày chủ nhật, và thậm trí
tôi chưa từng nói cho hắn biết địa chỉ của tôi. Một cuộc hẹn vào ngày mai vơí
một đồng nghiệp chém gió qua facebook ư?

Băng
Giá. Hắn là ai?

Chỉ
có duy nhất hai người luôn gọi Leng keng Chuông gió là cà phê Chuông gió. Đó là
tôi, và Bình. Lẽ nào đó là Bình???

Nhưng
Bình mà tôi biết đâu phải là một người như BĂng Giá. Băng Giá và Bình là hai
con người thuộc hai thế giới khác nhau. Hay đó là mặt nạ???

+++

Leng
keng chuông gió mở của chính thức vào lúc 6 giờ tối.

Một
chiều tối nhộn nhịp như bao ngày, tôi thả hồn mình theo tiếng chuông gió. Có
chút gì đó hồi hộp, có chút gì đó tò mò, và đan xen là những tia hi vọng. Nhưng
giả sử Băng Giá không phải là Bình thì sao? Cũng có thể lắm chứ. Làm sao có thể
quay một vòng như thế chứ? Hai con người hoàn toàn trái ngược nhau lại là một?
và nếu đó là Bình thì sao cậu ấy không nói sự thật này với tôi? Rõ ràng là Bình
biết tôi là ai sau cái tài khoản facebook Lee Kio còn gì.

–         Làm gì mà ngẩn người ra.

Cái
vỗ nhẹ vào vai làm tôi giật mình. 5 giờ, và trước mặt tôi là Bình. Băng Giá là
Bình. Không thể tin được. Phỏng đoán của tôi lẽ nào lại đúng một cách ngoại mục
như vậy.

–         Cậu, cậu là…là cậu à?

–         Không là tôi thì là ai. Qua
sửa lại cái chuông gió kia đi, lát chị chủ quán đến giờ đấy.

Bình
vẫn thản nhiên như mọi ngày và điều đó làm tôi bất ngờ. Một cuộc hẹn là như thế
này?!! Ngớ ngẩn thật sự.

–         Này Bình, cậu không có gì để
nói với tớ à?

–         Nói rồi con gì.

–         Đây là cuộc gặp mặt mà cậu
nói tới hả?

-…

 

  
Cánh cửa gỗ Leng keng chuông gió khẽ mở, cả tôi và Bình đều quay ra. Một cậu
con trai chạc tuổi tôi có đôi mắt đen náy, áo phông trắng, đeo headphone và đi giày
thể thao đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt thân thiện nhất. Lẽ nào…

Tôi
hết nhìn Bình, lại quay ra nhìn cậu bạn nọ.

Có vẻ
như Bình hiểu ra mọi chuyện, câụ ấy “à” lên một tiếng.

Trước
mặt tôi là Băng Giá. Một Băng Giá thật sự.

–         Có giống như những gì cậu
tưởng tượng không?

–         Tớ toàn uống fisshi hết hạn,
trí tưởng tượng không được bay cao, mà công nhận cậu có năng khiếu nói chuyện,
cậu làm cách nào mà nói chuyện với Bình lâu như thế?_tôi chống cằm nhìn Băng
Giá.

–         À, Bình á? Cậu ấy đeo mặt nạ
đấy.. Với lại tớ gặp Bình trước khi tới đây rồi. à..quên…!!!

–         Đeo mặt nạ? là sao?

–         Hi, không có gì. Mà giới
thiệu về Leng Keng chuông gió cho tớ biết chút đi.

–         Ok, theo tớ.

Tôi
dẫn Băng Giá đi một vòng quanh Leng keng chuông gió. Chỉ trỏ cho cậu ấy từng
chiếc chuông gió một. Băng Giá chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng thốt lên một
cách đầy thích thú.

–         Hình như lần đầu cậu đến leng
keng chuông gió hả Băng Giá?

–         Ừm! Tớ đang có bài viết về
các quán tuổi teen cho báo, đang nhờ cậu khoản PR.

–         Ủa, sao tớ chưa thấy cậu nói
trên facebook bao giờ nhỉ?

–         Hì, Bây giờ nói đâu có muộn.
Mà cảm ơn khoản thông tin về chuông gió nhé.

–         Ừ, tớ độ “ bạo” cao mà.

–         Hả, bạo là gì?

Đến
lượt tôi ngớ người. Băng Giá trước mặt tôi như là một người trên trời rơi xuống
vậy. Nói cái gì cậu ấy cũng ngạc nhiên như kiểu chúng tôi mới nói chuyện lần
đầu.

–         Hai người bàn chuyện xong
chưa? Uống cà phê không?

Tiếng bình đã vang lên cách đây gần 2 phút và cái tên Băng
Giá kia đã nhảy tót theo Bình tự lúc nào mà tôi vẫn chưa thể tin vào tai mình.
Bình, cậu ấy hết lạnh lùng từ bao giờ thế???

Hôm
nay là ngày gì thế này.

–         Hey, Cánh con trai bọn tớ đi
ăn mừng vì đã cho được một cao thủ chém gió leo cây đây. Cậu ở lại mạnh khoẻ
nhé. À, có thư nè, trên bàn đấy. Đọc kĩ nha. Chạy đây.

Hả?  Bình mà tôi quen biết đây ư? Cậu ấy vừa gọi với lại
và kéo Băng giá ra ngoài trong khi miệng thì cười toe toét. Tôi véo vào tay
mình liên tục, đau điếng. Không, là thật. Không phải là mơ.

Vậy
là đi hết, trong tích tắc. Mà cái gì là thư? Thư ở đâu?

Trên
bàn, một tờ giấy xanh nhạt gấp bốn.

“ hahaha!

Chúc mừng cậu.Lee Kio tự nhận mình là đại ca
chém gió, cậu đã bị leo cây thành công:D

Lớp
học vẽ, 6 tháng trước. Tớ tìm thấy một quyển sách trong thư viện của trường có
một chữ kí. Lee Kio-đại ca chém gió.

2
tuần sau, tớ biết địa chỉ của đại ca chém gió. Một tuần để tớ tập luyện và
tháng sau kế hoạch của tớ bắt đầu.

Tớ
xin làm trong quán cà phê của đại ca chém gió. Diễn một vai Lạnh Lùng hết sức
có thể đến nỗi về nhà tớ cười bò lăn lộn vì cái vai diễn ấy.:>

Nhưng
điều tớ không ngờ là Kio đại ca, lại tỏ tình với tớ SO KUTE như thế 🙂

Tớ
tìm được cả địa chỉ facebook và đấu trí chém gió với cô nàng Lee Kio độ “bạo”
bá đạo ấy:>

Chàng trai vừa rồi là bạn tớ, khoa báo chí,
sáng nay cậu ấy có bài về cà phê cho tuổi teen nên nhờ tớ dẫn tham quan Leng
Keng chuông gió. Nhưng tớ nghĩ, tại sao lại không nhờ cao thủ chém gió như cậu
nhỉ? vậy là tớ cho cậu ấy đóng vai Băng Giá. Haha.

Từng
ấy chuyện đã khiến cậu khâm, phục khẩu phục tài năng chém gió thua xa tớ chưa
nhỉ 😀

Bình
người lạnh lùng đã hoàn thành nhiệm vụ. Băng Giá chém gió cực đỉnh cũng đã
xong. Chỉ còn tớ. Bình đã đổ cái RẦMMMM sau lời tỏ tình của cậu. <3

YAMAHA.

Biết
là gì không?

You
are my angel happy anniversary.^^

Cậu
biết sao tớ lại cho cậu leo cây lâu thế này không? Vì tớ thích cậu. Từ cái lúc
mà cậu chẳng biết tớ là ai :>

 

P/s:
Chém gió với tớ ư??? cậu còn kém lắm!!! <3

Đọc
xong sang đây ăn mừng với bọn tớ nha!!!!!!!!”

+++

5
phút sau. Leng keng chuông gió có một trận động đất. Một cô nàng nắm chặt tay
và hét toáng lên:


Bìnhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!!

 

(huongleKIo)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+