Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Chết! Lỡ yêu ông xã hờ: Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tân phòng của chúng tôi chính là phòng của Củ cải tu sửa lại
một ít, trên thực tế phòng của hắn thật rộng, so với phòng của tôi chẳng khác nào
bắt ong so với kiến, ít nhiều cũng có sự chênh lệch.

Tôi vào phòng, lấy bộ đồ treo sẳn trong tủ đi vào nhà tắm,
trút bỏ bộ y phục trên người, thật là dễ chịu. Thật ra tên Củ cải này cũng tốt
bụng còn chuẩn bị trước cho tôi quần áo và cả đồ ngủ nữa cơ đấy.

Tôi tắm xong mở cửa bước ra cả người như nhẹ hơn mấy kg, chắc
là tẩy bớt mớ son phấn, nước hoa, keo tóc cùng mấy cái phụ kiện đồ cưới nên mới
có cảm giác này. Tôi thật hối hận lúc nãy không giữ lại mà đem lên cân.

Trong phòng chỉ còn một mình, vừa rồi bị ép rượu dữ quá tôi
không nghĩa khí bỏ Củ cải ở lại, bản thân giả vờ nhức đầu. Hắc hắc, đó là lợi
thế của phụ nữ, dù trên mặt sờ sờ ghi hai chữ “nói dối” thì thiên hạ vẫn tin sái
cổ.

Tôi một mình trong phòng cũng có chút buồn bả, vì có rượu nên
người tôi lâng lâng, hồn phiêu diêu quay ngược thời gian trở về giai đoạn trước
đám cưới ba tháng:

Ba mẹ tôi cũng đường hoàng có một nhà sách. Công việc kinh
doanh có lẽ là khấm khá vì tôi luôn đều đặn được mua quần áo đẹp, giầy đẹp cùng
tiền tiêu vặt.

Cổ nhân có câu:
“Một mảnh đất không thể cùng lúc sinh ra hoa và anh hùng”. Tôi thực không biết
lắm ông cổ nhân đó là ông nào nhưng câu nói của ông áp dụng vào tôi y như thật.

Số là năm đó sau
khi tốt nghiệp cấp ba tôi cùng củ cải một đường thẳng tiến đóng quân tại Cần Thơ,
quyết tâm ghi tên mình trong trường đại học. Đáng lý mà nói ba tôi có trách nhiệm
áp tải tôi nhưng đến phút thứ 89 đổi thành tôi đi cùng củ cải. Thôi được nể tình
hàng xóm tôi nhận lời chiếu cố hắn.

Kỳ thật người được
chiếu cố cuối cùng lại là tôi, bởi tôi bị chứng sợ hãi khi xa nhà cộng với căn
bệnh chung của toàn thể thí sinh là căng thẳng trước kỳ thi nên ăn uống đều không
ngon, cả người yếu ớt. Vì vậy trách nhiệm chiếu cố người bên cạnh nặng nề đó tôi
đổi sang vai củ cải gánh.

Nhưng việc học không
phải đơn giản đâu à, nhất là những đứa có chỉ số IQ như tôi, cánh cửa đại học
không chào đón tôi mà chỉ có cánh cửa khác: cánh cửa nhà tôi.

Khi nhận được kết
quả thi đại học. Củ cải đỗ với điểm cao còn tôi thì một đường rớt thẳng. Tôi thực
sự đau lòng khóc như mưa bão, ba mẹ tôi chưa kịp thất vọng đã bị vẻ thương tâm
của tôi thuyết phục, an ủi nói: “Biết đâu còn may mắn lần sau”. Tôi nghe xong câu
này xỉu luôn.

Củ cải khuyên tôi
đi học trung học chuyên nghiệp. Năng lực của tôi vẫn còn có thể gở gạt chí ít tôi
thi đỗ vào trung cấp.

Chuyên ngành kế
toán cũng không phải là sở trường của tôi. Nói thật nhé nhiều lúc bất ngờ hỏi 5 x 9
bằng mấy tôi phải tập trung suy nghĩ bảng từ trên đến dưới cửu chương 5 mới có thể trả lời chính xác.

Tôi còn nhớ lúc
nhỏ tôi ngốc thế này đây: Củ cải xòe hai bàn tay ra nói: “Bí lùn, kỳ thật bàn
tay con người có mười một ngón a”.

Bí lùn là danh hiệu
của tôi đây, vì lúc bé tôi thân hình mũm mĩm lắm, như quả bí vậy đó nên ai cũng
gọi tôi là bí lùn. Nhưng hiện tại tôi đã lớn chí ít chiều cao cũng gần 1m6 nhưng
cái danh này nó gắn chặt với tôi rồi. Trừ khi tôi chết nó phải theo tôi xuống mồ
bằng không tôi phải chấp nhận sống cùng nó dù bất cứ nơi đâu.

Tôi nghe Củ cải nói
bàn tay con người có mười một ngón có chút không tin, bởi vì ai cũng nói “bàn
tay năm ngón” sao? Hai bàn cộng lại phải mười ngón chứ. Tôi không bị dốt toán cộng đâu.

Củ cải lập tức chứng
minh, trước mặt tôi xòe tay ra đếm. Hắn giơ bàn tay trái bắt đầu đếm: một, hai,
ba, bốn, năm. Sau đó cầm tay phải đếm: Mười, chín, tám, bãy, sáu”, Cuối cùng nói:
5+6 = 11.

Tôi tin liền. Tối
hôm đó về nhà nói với mẹ: Mẹ, bàn tay mẹ có mười một ngón”. Mẹ tôi nét mặt kinh
hoảng sờ trán tôi, sau đó vạch mắt coi tới coi lui một hồi hình như không thấy
gì bất thường mới thở phào yên tâm nói: “Con đừng nói linh tinh”.

Về sau khi biết rõ
nguyên nhân vì sao Củ cải đếm hai bàn tay thành mười một ngón tôi mới vỡ lẽ tôi
bị hắn gạt. Không nghĩ hắn còn nhỏ đã gạt tôi rồi.

Vì vậy với năng lực
của tôi sau khi tốt nghiệp trung cấp lập tức thất nghiệp. Thật ra trước đó tôi
cũng có đi làm vài chỗ nhưng do tôi không nhạy bén cùng với tính cách đen trắng
rõ ràng, những đồng nghiệp đều không ưa gì tôi, sếp cũng không có thích, không
nơi nào tôi hoàn thành thời gian thử việc cả.

Càng lúc càng thê
thảm. Bởi chỉ nhìn thấy cái lịch sử công tác của tôi, doanh nghiệp sợ run không
dám nhận luôn. Vì thế tôi dù hai mươi bốn tuổi vẫn ăn cơm của ba mẹ mà sống qua
ngày.

Người khác mà bị
như tôi ít nhiều sẽ thấy tự ái và chán đời a, nhưng tôi thì khác, mỗi ngày đều ăn
no ngủ kỹ, hoàn toàn vô tư.

Tuy nhiên trong
thực tế cái gì cũng có cái gọi là giới hạn. Củ cải sau khi học xong đại học về
quê nghe nói liền có việc làm, còn ba mẹ tôi vì nhiều năm nuôi tôi tốn hao sức
lực nên đã đưa ra tối hậu thư.

Hôm đó sau bửa ăn
gia đình, cả nhà tụ họp ở phòng khách. Ba tôi nét mặt nghiêm túc nhìn tôi phán
một câu: “Hân à, hôm nay ba trịnh trọng tuyên bố, trong năm nay ba sẽ gả con. Nếu
con không tìm được người thích hợp ba mẹ sẽ tận dụng mối quan hệ tìm cho con. Tóm
lại ba mẹ sẽ không nuôi con nữa”.

Bên tai tôi sấm
nổ đùng đùng, nét mặt sợ run nhìn họ. Ai ngờ bình thường họ thương yêu tôi hết
mực mà nay tuyệt tình như thế. Một người quen chìa nay nhận tiền như tôi đùng một
cái bị tuyên bố cắt trợ cấp làm sao không hoang mang. Hơn nữa chốt lại vấn đề là
phải lấy chồng nha.

Lấy chồng là
sao? Có nghĩa là bạn phải tạm biệt mái nhà thân yêu dọn đồ sang sống cùng với một
gia đình khác, cùng một người đàn ông giành giật chỗ nằm trên một chiếc giường,
bị một gia đình họ bao nhiêu miệng ăn chia nhau phần cơm, đối mặt với bà mẹ chồng
ác như Tàu thị và có mấy đứa em chồng ngỗ nghịch giống như cải lương “phận làm
dâu”.

Tôi cố gắng thương
lượng: “Ba à, cho con chút thời gian, “ép dầu ép mở ai nở ép duyên” phải không?”
Tôi cảm thấy đây là câu nói hay nhất trong lịch sử làm người của tôi.

Tuy nhiên ba tôi
không hiểu nguyên tắc đàm phán, mới có câu đầu câu thứ hai ông thẳng thắng mà lạnh
lùng nói: “Không được, ba mẹ đã quyết định rồi”.

Tôi cố gắng lần
cuối: “Người đời có câu, khi thượng đế đóng cánh cửa chính sẽ mở cho bạn cánh cửa
sổ. Ba à thượng đế không bà con với ai còn như thế, ba là ba ruột con lẽ nào nhẫn
tâm dồn con vào đường cùn”.

Tâm ba tôi giống
như tượng ngàn cân, xô đẩy cũng không nhúc nhích, nghe câu nói đầy xúc động của
tôi ông đáp: “Ba không phải là thượng đế. Ba quyết định rồi, con tự mình lo liệu
đi”.

Tôi đâu có nói
cái vấn đề thượng đế tôi đang nói vấn đề cửa sổ a, nhưng mà ba tôi không hiểu ý
của tôi, tôi định giải thích thì ba tôi đứng lên về phòng.

Mẹ liền lật đật
theo ba. Tôi thật bất hạnh trước khí thế của ba mà không thể trông cậy vào mẹ
được, mẹ và ba lúc nào cũng một phe cả. Trong nhà chỉ có mình tôi hết bị áp bức
rồi đến chịu áp bức.

Nếu còn có người
có thể nghe tiếng nói của tôi lúc này, chỉ còn Củ cải. Tôi nghĩ xong liền chạy
sang nhà hắn, đứng trước cổng đợi đến 9h hắn mới về tới. Hắn trông thấy nét mặt
khổ sở của tôi lo lắng hỏi: “Bí lùn, xãy ra chuyện gì vậy?”

Tôi nghe hắn nói
nước mắt ấm ức chảy ra. Hắn kéo tôi vào nhà. Hôm nay ba mẹ hắn đi đám cưới đến
giờ vẫn chưa về.

Hắn lấy cho tôi
một cốc nước để tôi bình tĩnh. Một lúc sau tôi cũng có thể hồi phục tinh thần bắt
đầu kể cho hắn nghe chuyện bi đát mới rồi. Hắn nghe xong nét mặt trầm ngâm. Tôi
rối rít hỏi: “Củ cải, ông nói tui làm sao bây giờ?”

Hắn mở miệng tặng
tôi ba chữ quý giá: “Tui không biết”.

Tôi giận. Trong
đầu chợt nhớ ra chuyện cũ. Ánh mắt lóe lên chút tà ác nói: “Củ cải ông còn nhớ
năm lớp mười một ông từng nói, sau này không ai cưới tui ông sẽ cưới tui không?”

Củ cải ánh mắt
phức tạp nhìn tôi. Hắc hắc, ai bảo hắn lỡ mồm, tôi là người thù dai, ai lỡ hứa
gì với tôi cho dù mấy chục năm sau tôi cũng nhớ rõ.

Hắn trầm ngâm hồi
lâu hỏi: “Bà thật sẽ lấy tui? Chắc chắn?”

Tôi nói: “Tất
nhiên nhưng tạm thời thôi, sau này tui gặp người tui yêu chúng ta ly hôn. Không
chừng lúc đó ông cũng gặp được người trong mộng. Nói thật ông không giúp tui sẽ
đi tìm người khác”.

Hắn nghe tôi định
tìm người khác vội vàng nói: “Thôi được, tui giúp bà”. Thấy chưa tôi biết ngay
mà, với ai tôi không có cách nhưng với Củ cải tôi còn nhiều chiêu lắm đấy.

Vậy là Củ cải
nhanh chóng thưa chuyện với người lớn. Hai nhà lập tức tiến hành đám cưới, tôi
chưa đến tuổi hai lăm đã có gia đình.

Kỳ thật tôi không
hề hối hận khi có quyết định hôn nhân này, vì tôi và Củ cải từ lâu đã thân như anh
em, cho dù chưa từng ngủ chung một phòng nhưng tôi nghĩ cũng không có gì to tát. Có
lẽ chật chội một chút thôi chứ có gì đâu. Hơn nữa là ba mẹ Củ cải cũng rất thân
thiện không ác như Tàu thị nha, em chồng thì càng không có mống nào.

Lâu nay có lúc
vẫn thường so sánh hôn nhân cũng giống như hợp đồng kinh tế: hai bên vừa ý nhau
thì tiến hành ký hợp đồng (ký lên giấy đăng ký kết hôn), sau đó hợp tác với
nhau (sống chung một mái nhà). Nếu như lâu dài hai bên cảm thấy hợp đồng này không
mang lại lợi nhuận có thể tìm đối tác khác (ngoại tình), sau đó đến khi đã có đối
tác thích hợp thì chấm dứt hợp đồng hiện tại (ly hôn). Trường hợp nếu như hai bên
không thể dùng phương pháp hòa bình mà nãy sinh tranh chấp thì nhờ pháp luật
can thiệp (ra tòa). Thế đấy kết thúc chu trình hôn nhân.

Tôi còn đang chìm
trong suy nghĩ của mình chợt nghe tiếng Củ cải mở cửa. Hắn cả người đầy hơi rượụ
tiến vào. Hiện tại quần áo xốc xếch chứ không phẳng phiu như hồi sáng, hắn nhìn
tôi cười ngốc, dang rộng tay gọi: “Bà xã”.

Tôi hung hăng lại
gần cốc vào đầu hắn một cái, hắn kêu lên oai oái. Sau đó tôi đi đến tủ quần áo
lấy cho một bộ liệng vào người hắn, thành công ép hắn vào nhà tắm.

Tôi ra khỏi phòng
đi vào bếp lấy cho hắn ly nước chanh giải rượu. Bên ngoài từ lúc nào đã không còn
khách khứa nữa, chỉ có mấy nhân viên cho thuê rạp đang tháo dỡ nó xuống. Ba mẹ Củ
cải thì đang ở phòng khách nói chuyện với mấy người bà con. Tôi lẹ làng chuồn vào
phòng.

Củ cải tắm xong
ra khỏi nhà tắm. Hắn vốn thường e ngại nên trước nay tôi chưa từng thấy hắn cỡi
trần, hiện tại cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng.

Nhìn người hắn
dong dõng cao thế nhưng cơ bắp cũng săn chắc tuy không thể gọi là huấn luyện viên
thể hình nhưng trông cũng mạnh mẽ. Tôi ngồi trên ghế nhìn hắn nói: “Ông xã củ cải,
mau lại đây muốn nước chanh giải rượu”.

Hắn sau khi tắm
xong dường như đã có phần tỉnh táo cho dù ánh mắt có vẻ mơ hồ nhưng bước chân đã
không loạng choạng, đến bên cạnh tôi cầm lấy ly nước nói: “Không được gọi ông xã
củ cải”.

Tôi đáp: “Vậy
thì gọi Củ cải”.

Hắn”…” Một lúc
sau hắn miễn cưỡng nói: “Vậy thì cứ gọi ông xã củ cải”.

Haha, tôi biết
ngay mà. Khi nào tranh luận mà hắn thắng tôi đâu nào.

Buổi chiếu tôi
cũng Củ cải, í chết “ông xã củ cải”, ra bàn ăn cơm cùng ba mẹ hai bên. Chắc là
chỉ có tôi mới vừa về nhà chồng đã gặp lại ba mẹ ruột thế này thôi. Chúng tôi sáu
người ăn uống vui vẽ. Ăn xong hai người mẹ rửa chén, ba tôi và ba của củ cải thì
đánh cờ. Vì vậy tôi và củ cải chỉ có mỗi việc: “Về phòng ngủ”.

Đúng vậy về phòng
ngủ, chúng tôi vẫn còn một số vấn đề cần phải thương lượng nữa a.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+