Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Chết! Lỡ yêu ông xã hờ: Chương 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngôi nhà của chúng tôi thuê ở gần khu dân cư đông đúc. Tuy ồn
ào nhưng được cái đi chợ rất gần.

Tôi và Củ cải vẫn ngủ chung. Khụ khụ, mong mọi người đừng hiểu
lầm sự trong sáng của tôi, kỳ thật chuyện chăn gối chúng tôi vốn không có gì ám
muội, chẳng qua nhà có phòng khách và hai phòng riêng chúng tôi ngủ một phòng,
còn một phòng để làm việc.

Tôi thể hiện ý chí đi tìm việc làm nhưng cái thời buổi “ruồi
nhiều mật ít” mà tôi là một con ruồi bất tài nên khi vừa nộp hồ sơ nhanh chóng bị loại
ngay từ vòng đầu, còn không có cơ hội nhìn mặt người phỏng vấn.

Qua một thời gian đợi việc buồn chán tôi nãy sinh ý tưởng “giật
gân”: Viết tiểu thuyết.

Lúc còn đi học điểm môn văn của tôi rất khá, hầu hết giáo viên
đều nghĩ tôi nhất định thi vào báo chí hay một ngành nào đó thuộc khối C. Đến
khi giáo viên chủ nhiệm nhìn thấy tôi nộp hồ sơ dự thi khối A, nét mặt ông lộ vẻ
kinh hoàng. Cái này thầy phản ứng không quá đâu.

Thật sự khối A tôi chỉ có mạnh về môn vật lý, còn toán thì bạn
đã biết tôi kỳ thực ngu, còn hóa học thì thật là bất đắc dĩ mà đủ điểm qua.

Còn nhớ năm tôi học mười hai, mấy cái công thức hóa học hữu
cơ dài ngoằn làm tôi choáng váng. Tôi không nhớ nỗi đâu là công thức của glucozơ,
đâu là tinh bột hay xenlulozơ. Vì vậy trong nhà tôi có những ký hiệu hóa học trên
nhiều vật dụng.

Ví dụ như cái bàn gỗ hay tất cả những gì đồ gỗ trong nhà tôi
đều cố định lên đó công thức của xenlolozơ, trên nắp hủ gạo tôi dán lên công thức
tinh bột, rồi ngay cả đường, rượu đều có…Vì vậy nhà tôi bị những mảnh giấy linh
tinh lốm đốm, trông qua cũng giống bùa trừ tà của mấy đạo sĩ thời xưa.

Đối với khối C tôi chỉ mỗi có môn Văn là mặt mạnh. Kỳ thực có
lúc tôi cảm thấy mình rất giàu cảm xúc, dễ xúc động mạnh, đôi khi chỉ một chuyện
nhỏ mà nước mắt đã tuôn dòng như đê vở. Thông thường tôi dễ mủi lòng trước cảnh
ngộ không may người khác, tôi cảm thấy mình có tư chất của một người lương thiện.

Thêm một cái nữa, con người tôi vốn không phải là người thực
dụng, thường thì tôi vẫn hay có những giấc mơ thuộc về màu hồng. Đôi lúc tôi
nghĩ một lúc nào đó trong đời mình gặp một vì công tử hào hoa phong nhã, ngay lần
đầu tiên gặp tôi, anh ta liền bị sét ái tình đánh trúng, sau đó điên cuồng theo
đuổi, quỳ dưới chân tôi van xin tình yêu, tôi nhân từ ban cho anh ta chút nụ cười
tươi tắn.

Về cái khoản này tôi không có mơ viễn giông à, dù IQ thật sự làm tôi có chút tự ti nhưng nói về ngoại hình tôi xưa nay vẫn không nghĩ
mình đến nỗi nào. Bởi vì vẫn có nhiều đứa bạn bảo với tôi: “Nếu ngoại hình mày
giảm xuống bù cho IQ thì hay biết mấy”. Dù tôi biết trong lời khen có ý chê nhưng
vẫn thấy tự hào, ít ra tôi vẫn có mặt mạnh nha.

 Tuy nhiên còn về môn sử nhắc đến run mình a.

Trí nhớ những con số của tôi cực kỳ kém vì vậy những sự kiện
bị tôi làm rối tinh rối mù, ví như tôi nhớ nhầm ngày khởi nghĩa Nam kỳ thành
chiến dịch Điện Biên Phủ, ngày giải phóng miền Nam với cách mạng tháng tám. Có
lần giáo viên dạy sử khi chấm bài thi của tôi nghe nói đã bị tăng huyết áp.

Làm giáo viên thật là có khả năng tuổi thọ ngắn a.

Địa Lý thì miễn không nói đi, bởi vì tôi không phải chỉ không
biết coi bản đồ ngay cả phương hướng Đông, Tây, Nam, Bắc cũng không biết. Nếu
thực sự có ngày mặt trời mọc ở hướng Tây e rằng tôi cũng không phát giác ra.
Khi đó kính nhờ báo chí đăng tin vậy.

 Tuy nhiên trước đây tôi cũng từng viết truyện nhưng là viết
tự mình đọc, và không tự tin nên không dám đăng lên. Hiện tại vì rảnh rỗi thôi
thì đốt thời gian vậy.

Buổi tối Củ cải về
nhà tôi trình bày hắn nghe ý tưởng, không nghĩ hắn hào phóng lên mạng mở cho tôi
một trang web, coi như cổ vũ tinh thần.

Sự nghiệp văn chương
của tôi bắt đầu từ đó.

Nói chung tôi tuy
là thuộc phái lý thuyết, có nghĩa là lý thuyết thì điểm mười còn thực hành điểm
một. Nhưng chuyện lần này tôi thật sự quyết tâm lắm.

Vì vậy chẳng bao
lâu tôi cho ra lò tác phẩm đầu tay tên là “Yêu ngỡ là mơ”.

Sau khi đăng được
một nửa truyện, tôi hăng hái vào xem ý kiến bạn đọc, xem xong mấy cái comment,
tôi nước mắt như mưa gục đầu nức nở khóc.

Hồi lâu Củ cải vào
phòng nhìn thấy tôi trong tình trạng này vội vàng hỏi: “Bà xã sao vậy?”

Tôi vốn đã ngừng
khóc nghe Củ cải hỏi lại giống như bị chạm vào nỗi đau, bước mắt lại chảy ra,
tay chỉ vào màn hình. Củ cải chạm vào con chuột màn hình nhấp nháy phát sáng,
hiện lên những dòng conment như sau:

Toctien: “Ôi cái
này mà là tiểu thuyết sao? Tác giả này viết gì mà loạn lên, đọc không hiểu gì hết”.

Matnaithongay:
“Truyện này đọc chán quá”.

Yeumuaxuan: “Tác
giả này viết cái gì đây?”

Bibobibo: “Cũng tàm
tạm”.

Củ cải không nói
gì nhẫn ngồi xuống đọc hết những câu comment, tôi lúc này nước mắt đã ngừng chảy
chỉ có thỉnh thoảng không nén nược nấc lên một tiếng “hức”.

Củ cải đọc xong vẫn
im lặng, tôi cảm thấy có lẽ quả thật truyện của mình không ra gì yếu ớt nói: “Có
phải rất tệ không?”

Củ cải lắc đầu:
“Không phải, bà xã tiếp tục viết đi”.

Tôi phân vân: “Nhưng
có rất nhiều người chê”.

Củ cải vuốt tóc
tôi trìu mến nói: “Đọc tiểu thuyết cũng có nhiều tư tưởng khác nhau cũng giống
như mỗi tác giả đều có cách viết khác nhau vậy, đừng bỏ cuộc vì những ý kiến đó.
Biết đâu còn rất nhiều người sẽ thưởng thức được phong cách của bà xã. Nếu lúc
này bà xã bỏ cuộc không phải làm những người đang ủng hộ bà xã thất vọng sao?”

Nghe xong những
câu triết lý của Củ cải tôi như ngộ ra được chân lý, bất giác ôm chầm hắn nói:
“Ông xã, ông xã đúng là số 1”. Đây là lần đầu tôi chỉ gọi hắn là ông xã mà không
có đuôi củ cải.

Củ cải nhất thời
không thích ứng được cả người cứng đơ.

Dạo này trong số
các comment tôi phát hiện ra một tài khoản tên là “bankhongbiettui”, người này
rất là nhiệt tình giống như fan của tôi vậy, đôi lúc sẽ đưa ra mấy vấn đề những
sai xót trong truyên của tôi. Rất tế nhị và nhẹ nhàng làm tôi cảm thấy đây chân
chính là người tốt.

Vì vậy tôi thường
hay trả lời và trò truyện cùng người này, qua phong cách viết hình như là con
trai nhưng người này thật khó tính, tôi mấy lần đề nghị kết bạn vẫn phớt lờ. Dám
coi thường mỹ nữ a.

Xem xong
comment tâm trạng tôi cũng tốt hẳn, sau khi đăng xong chương mới tôi lon ton vào
bếp chuẩn bị cơm chiều chờ Củ cải về ăn.

Nói về tay nghề
bếp nút của tôi thì không cần nghi ngờ nha, ít nhiều thừa hưởng gen di truyền từ
thời bà ngoại là thợ nấu đám. Tôi vẫn hiểu cái gọi là qua thời gian mọi thứ sẽ
phai nhạt nhưng không nghi chỉ mới có hai đời mà phai nhạt nhanh như vậy.

Thức ăn tôi nấu
chỉ có Củ cải là ăn không ý kiến. Còn lại từ lúc tôi còn ở nhà tôi hay nhà
Củ cải tôi chỉ là chân chạy vặt hoặc phụ bếp linh tinh cơ bản không có cơ hội động
tới xoong chảo.

Không phải hoàn toàn vì tôi
nấu ăn không ngon lắm thôi đâu mà còn tôi là “khắc tinh” của thủy tinh, sành, sứ.
Hầu như có nó thì không có tôi, có tôi thì nó bể nát. Vì vậy khi ra ở riêng vật
dụng trong nhà tôi đều được mẹ chồng tôi mua bằng chất liệu bêca hay inoc. Mấy
em này thân thể dẻo dai nên đã hai tháng nay vẫn chưa bị tôi vùi dập lăn vào thùng
rác.

Củ cải về nhà thấy
trên bàn có nhiều món ăn như vậy thì lộ vẻ ngạc nhiên hỏi: “Sao nấu nhiều món vậy
bà xã?”

Tôi cười hìhì đáp:
“Hôm nay bà xã tâm trạng vui nên ăn nhiều”

Hắn hỏi: “Chuyện
gì mà vui?”

Tôi: “Bởi vì
truyện của bà xã đã có nhiều lượt vào xem, cũng không còn những lời comment gay
gắt như lúc trước”. Thực ra lúc nhận nhiều lời chê bai quá tôi đã đại tu sửa phần
lớn nội dung nên hiện tại đang viết theo một hướng khác.

Hắn nói: “Vậy tốt
lắm, bà xã cứ tiếp tục cố gắng”.

Tôi ăn xong cái
bụng to như có bầu năm tháng, chậm rãi lê người ra phòng khách bỏ mặt bãi chiến
đầy ắp dầu mở cho Củ cải xử lý, thong thả mở tivi xem.

Truyền hình dạo
này chiếu mấy cái bộ phim Hàn Quốc, thực ra tôi cũng thích phim Hàn lắm nhưng Củ
cải không cho tôi coi, bởi vì lần nào coi mấy cảnh thương tâm tôi cũng khóc chết
đi sống lại y như mình là nhân vật chính. Củ cải sợ tôi khóc nhiều thành mù mắt
như trong truyền thuyết nên mua mấy cái đĩa phim hành động và hài kịch để sẳn ở
nhà.

Vì lòng tốt này
của hắn tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo chuyển sở thích sang Hồng Kông và Trung
Quốc.

Bộ Phim bằng chứng
thép của Hồng Kông đang hot hiện nay, thực ra bộ này coi thật thích. Mấy cái máy
móc công nghệ làm tôi mê mẫn. Đặc biệt là tôi thích nhân vật chính Âu Dương Chấn
Hoa tuy hắn không có đẹp trai như mấy thần tượng khác của tôi nhưng tôi thích cái
vẻ mặt uyên bác của hắn. Người ta bảo thiếu cái gì thì cần cái đó, tôi là thiếu
IQ nha.

Không biết ngoài đời hắn có thông minh vậy không ta?

Củ cải sau khi
hoàn thành nhiệm vụ ngồi xuống bên cạnh tôi cùng xem. Sau một hồi điều tra phá án,
trong vụ án mới xuất hiện nhân vật cảnh sát Trương gì đó, luôn lười biếng làm
madam Lương bị khiển trách. Đến cảnh anh ta hối hận dắt madam Lương về nhà mình
tôi nhìn thấy con chó nhà anh ta rất dễ thương, đặc biệt mang tên “củ cải”.

Tôi nhìn con “củ
cải” trong ti vi rồi nhìn ông xã củ cải kế bên cười lên mấy tiếng, kết quả tôi
bị Củ cải cốc một cái vào đầu, đau đến thấy đom đóm, người này ra tay liền dùng
chiêu sát thủ không chút lưu tình.

Tôi giận, đứng
lên bỏ về phòng, Củ cải hoảng hốt tắt tivi đuổi theo, tôi vội vàng đóng cửa lại
nhưng hình như bị vướng cái gì đó nhìn kỹ ra là cái chân của Củ cải. Đây là lợi
thế của chân dài sao?

Leo lên giường
tôi vẫn còn giận, trùm mền kín mít Củ cải mạnh mẽ lôi ra, tôi kiên trì nắm lại.
cứ như vậy y như trò chơi kéo co. Nhưng qua một lúc, cái sức lực của tôi quá mõng
manh cái mền bị đội bạn toàn bộ lấy hết, tôi giận dữ trừng mắt một cái.

Bất ngờ trong
phòng vụt tối, xòe năm ngón tay cũng không thấy. Chắc lại mất điện. Tôi đang quờ
quờ bước xuống giường tìm cái đèn cầy đốt lên thì bỗng bị một cánh tay mạnh mẽ
kéo tôi trở lại, ngã nhào vào cái gì cứng rắn, lấy tay sờ nhân ra lồng ngực của
một người – Chính là Củ cải. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+