Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Chết! Lỡ yêu ông xã hờ: Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Tôi là kiểu người “giận thì giận mà thương thì thương”, nhưng
thương nhiều thì hết giận.

Đáng lẽ tối qua tôi còn buồn lòng về cách ứng xử của Củ cải thì hôm nay, lúc nhìn thấy hắn sáng sớm lăn xăn trong bếp, cơn giận lập tức
bốc hơi.

Hắn nhìn tôi cười lấy lòng, nụ cười còn sáng lạn hơn cả đêm
rằm trung thu. Tôi nhất thời bị nụ cười hớp hồn y như trúng tà nặng, cả người đứng
trơ ra đấy, không có nhúc nhích.

Củ cải sợ tôi đứng ở tư thế ấy một hồi sẽ thành Từ Hải, vì vậy
vội vàng tới bên cạnh lay tôi. Tôi rời khỏi giây phút thả hồn, nhìn thấy gương
mặt Củ cải cách mình không tới 10cm, trái tim bỗng đập thình thịch, thình thịch.

Không xong, tim tôi bị sự cố rồi.

Củ cải thấy tôi điên điên khùng khùng, hết khờ người đến ánh
mắt hoảng loạn, vẻ mặt hắn làm như hiểu cái gì đó cũng giống như không hiểu chút
gì, khó hiểu nhìn tôi. Tôi làm sao biết a, tôi cũng tự hỏi mình a…

Tối nay tôi có hẹn với Củ cải về nhà hắn ăn cơm. Đúng tám giờ
hắn đã có mặt trước cửa hàng, tôi đẩy cửa bước ra đi đến bên cạnh hắn, sau đó
leo lên xe.

Chúng tôi đến nhà hắn cũng gần 8h30. Lúc này tôi mới biết ba
mẹ tôi cũng tham gia họp mặt. Tôi hiểu chuyện bước đến bên cạnh mẹ thầm thì hỏi:
“Kinh doanh thua lỗ nên nhà ta hết gạo nên ba mẹ cũng đi ăn nhờ a”

Mẹ tôi một lời không nói liền tay tặng tôi một cái cốc thị
uy. Chắc tôi lại đoán trúng rồi chứ gì?

Thật ra mẹ tôi chỉ mỗi có chiêu này thôi, nhưng bách phát bách
trúng nha, kỹ xảo đã tinh thuần không kém Cầu lão tiền bối phun hạt táo trong
truyện Thần Điêu Đại Hiệp, chỉ cần tay phải vươn ra lập tức tiến thẳng trúng đầu
tôi.

Kỳ thực nhiều lần tôi định tránh né mà không được, tuyệt kỷ
này là độc nhất vô nhị. Tôi hôm nay không có keo xịt tóc che chắn, bị gõ đau điếng. Nhiều lúc thực nghi ngờ tôi bị ngốc như ngày nay phần nhiều có phải do mẹ tôi
cốc đầu mà ra không?

Mẹ của Củ cải nghề bếp cũng khá lắm, thật là người phụ nữ
“giỏi việc nước đảm việc nhà”, chẳng bù với tôi “dở việc nước, hỏng việc nhà”.
Càng nghĩ tôi càng tự ti.

Trên bàn ăn thức ăn phong phú, Củ cải không biết hỏng dây thần
kinh nào lấy thịt cua từng miếng từng miếng cho vào chén tôi, tôi kinh hãi lấm
lét nhìn phụ huynh, bắt gặp ánh mắt oán trách của mẹ tôi và mẹ Củ cải dành cho
hai vị được gọi là chồng họ, và chồng họ tức là cha tôi và cha Củ cải oán trách
nhìn hai đứa tôi. Tôi thật sự bị áp lực nặng à.

Một lúc sau, buổi cơm căng thẳng cũng kết thúc, mọi người kéo
nhau ra phòng khách, mớ chén dĩa chắc là không đến lượt tôi ra tay rồi, dù sao mẹ
Củ cải cũng sợ phải đi ra chợ mua chén dĩa mới. Haha, người hậu đậu như tôi được
dịp thể hiện lười biếng.

Trong phòng khách, có nhiều loại trái cây bày ra dĩa như:
Bom (táo), lê và nhản. Tôi vốn thích nhản nên từ đầu đã lia lịa bốc bỏ vào miệng.
Lúc này chợt nghe mẹ Củ cải hỏi: “Hai đứa có tin vui gì chưa?”

Tôi còn đang mờ mịt đã nghe Củ cải nói: “Tụi con mới cưới
nhau chưa bao lâu mà mẹ”.

Mẹ tôi không tán thành: “Đã bốn năm tháng rồi, sao còn chưa
có em bé”.

Tôi nghe tới đây mồm há hốc, hai mắt trợn trắng. Mấy người
kia tưởng tôi mắc nghẹn hột nhản, hết thảy chụm lại kịch liệt vỗ vào lưng tôi. Tôi bị họ đánh đến muốn nội thương, nước mắt rơi ra đầm đìa, khó khăn lắm tôi mới
nặn ra mấy chữ:

“Hột…nhản…con…nhổ…ra…rồi…hự”. Huhu họ còn đánh nữa chỉ sợ ruột
gan, tim phổi của tôi cũng chạy ra cổ họng hết a.

Một tràng khụ khụ đồng loạt vang lên, tôi thật sự hận nha. Ông
trời, vì sao ông bắt con đầu thai hộ này, aaaaa?

Tôi và Củ cải về đến nhà đã mười giờ.

Tôi bỗng nhớ chuyện tối qua Củ cải nổi đóa. Ngày hôm nay vì
chuyện này tôi suy nghĩ rất nhiều, rốt cuộc hiểu được nguyên nhân – nhất định là
việc kinh doanh của Củ cải không thuận lợi. Người ta hay nói áp lực nhiều quá sẽ
khiến coi người cáu gắt.

Củ cải vừa ở phòng tắm bước ra, đi đến giường ngồi ở mép,
hai tay đang cầm khăn lau tóc. Tôi thấy thời cơ này thích hợp để hỏi, vì khi tắm
xong mà không ai lại không tỉnh táo.

Tôi đến ngồi gần lân la hỏi: “Củ cải, có phải dạo này việc
kinh doanh không thuận lợi không?”

Củ cải lắc đầu: “Không có”.

Tôi không tin: “Đừng giấu bà xã, bà xã biết rồi”.

Đến lượt hắn nghi ngờ hỏi tôi: “ Bà xã sao biết?”

Tôi liền nói: “Tất nhiên là biết, nếu việc kinh doanh không
có chuyện sao hôm qua ông xã tự nhiên nổi giận. Bà xã nói đúng không?”

Lập tức Củ cải dùng ánh mắt bất lực nhìn tôi, có lẽ là hết
đường cãi chối. Sau đó hắn đưa mắt nhìn bình hoa (chính xác là ly hoa) thở dài.

Tôi nói tiếp: “Không thể nói bà xã nghe sao?”

Hắn không đậm không nhạt nói: “Chỉ là cạnh tranh nhiều quá
thôi”.

Tôi đặt tay lên vai hắn cổ vũ: “Ông xã, kinh doanh chịu cạnh
tranh là chuyện thường. Nếu họ muốn tranh với mình thì mình bán nhiều măt hàng
hơn họ. Họ bán áo xanh – mình vừa bán áo xanh áo đỏ, họ bán thêm áo đỏ – mình
nhập thêm áo vàng. Nhất định khách hàng cần mới mẽ sẽ tìm đến mình a”.

Thật ra cái này là tôi theo kinh nghiệm bán hàng ở Quang Vĩnh
mà nói.

Củ cải còn đang phớt lờ giây phút ánh mắt rực sáng, có lẽ từ
chân lý ngộ ra điều gì đó, bất ngờ đứng dậy ôm chầm tôi sau đó quay mấy vòng y
như khiêu vũ miệng kêu lên: “Bà xã thông minh, bà xã giỏi nhất a”.

Tôi “…”. Làm ơn khen một câu sát với thực tế được không? Tôi
thông minh khỉ khô gì. Nếu tôi được là gọi thông minh thế giới này sắp trở về
thời đại đồ đá a.

Củ cải ôm tôi một hồi mới đặt tôi xuống, dưới ánh đèn tôi thấy
ánh mắt Củ cải nhìn tôi có vẻ kỳ quái, tôi không phân tích được. Tôi cũng hơi sợ
hắn vì niềm vui bất ngờ bị sốc thành người ngu ngu như tôi nên e dè gọi: “Ông xã,
tỉnh nha”.

Bất chợt hắn đôi mắt sâu xa nhìn cổ tôi rồi nhìn xuống bàn
tay trái, sau đó bực bội nói: “Bà xã, giảm cân đi”. Nói xong leo lên giường nằm.

Tôi: “…”. Tên Củ cải đáng ghét, tôi có động chạm gì hắn sao?
Dám chê tôi mập, hắn không biết rằng điều đại tối kỵ là khi đứng trước mặt phải
nữ không được nói họ mập sao? Muốn tôi liều mạng với hắn phải không?

Hắn thản nhiên tư thế như muốn ngủ, hai mắt nhắm hờ. Tôi nhớ
lại thái độ của hắn nên đến trước gương xem coi hắn thấy cái gì? Có gì đâu a,
da cổ tôi trắng mịn nha, chỉ có trên cổ có sợi dây chuyền, cùng với chiếc nhẩn
cưới được lồng qua thôi mà.

Cái này là lúc đến công ty anh Vĩnh làm tôi mới chuyển từ
tay sang cổ.

Không lẽ hắn cảm thấy cách đeo này kỳ quái sao?

Dạo này tôi phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ kỳ. Củ cải vốn
thường uống café chuyển sang uống đậu nành trước khi đi ngủ.

Tôi thấy lạ lắm, nhiều lần theo sau dò la ý tứ nhưng hắn tuyệt
nhiên không có hé răng.

Bí mật dữ.

Tôi cũng không có thời gian quan tâm nhiều làm gì, vì truyện
của tôi đang đến thời kỳ quyết định, tôi đang phân vân không biết viết tiếp làm
sao?

Số là cố truyện nội dung thế này:

“Thùy Dương là một cô gái nhà nghèo, trong một lần đi làm về
cô vì vội băng qua đường nên không quan sát phía sau, không nghĩ một chiếc xe
phóng ẩu vượt tới. Cô hoảng hốt đi thụt lùi lại không nghĩ một chiếc xe khác cũng
chạy đến, người lái xe đó tránh đụng vào cô không ngờ tính già hóa non lại thành
công tông vào xe tải.

Hậu quả anh ta một xương chân bị gãy vụn.

Về sau Thùy Dương xem báo biết được người bị tai nạn tên là Bảo
Lâm, cũng là ông chủ một tập đoàn thực phẩm có tiếng. Vì tàn phế mà người yêu sắp
cưới hủy hôn.

Khi cô biết còn một ngày nữa là đến ngày cưới, liền cắn môi
đến gặp anh ta nói cô muốn làm cô dâu, coi như đền cho anh ta”.

Đám cưới nhanh chóng diễn ra, hai người hoàn toàn không xẹt
ra tia điện nào, lúc nào cũng với người kia khách sáo.

Trong một lần tình cờ Thùy Dương dự sinh nhật quen với một
người bạn mới tên Nhật Thanh, con người này lúc nào cũng vui vẽ cởi mở, cả người
tỏa ra một sức sống mãnh liệt, chẳng mấy chốc họ thành bạn thân.

Bỗng một ngày trước khi Bảo Lâm ra nước ngoài điều trị anh ta
nói với Thùy Dương, anh ta yêu cô. Cô một phen bối rối cùng hỗn loạn.

 Đồng thời tối hôm đó
Nhật Thanh cũng tỏ tình.

Thùy Dương đứng giữa sự lựa chọn, vô cùng mâu thuẩn.

Hai tháng sau Bảo Lâm về nước, cô vợ hủy hôn kia hối hận tìm
đến bị anh cự tuyệt. Nhưng lúc này anh phát hiện ra, Thùy Dương trong lòng không
chỉ có mình anh.

Mà Thùy Dương cũng nhận ra cô đối với Nhật Thanh dường như
rung động.”

Thật ra tôi cũng thấy băn khoăn. Không biết nên cho Thùy Dương
chọn ai. Theo tôi thấy thì Thùy Dương chọn Nhật Thanh là đúng nhất, bởi
vì tôi luôn cho rằng hai người vừa gặp liền xẹt ra tia điện mới là tình yêu.

Hơn nữa cái anh Bảo Lâm kia tính tình lạnh lùng, khô như ngói
vậy, nói chuyện tình yêu thì hơi kỳ kỳ sao ấy. Con trai phải hào hoa, phong nhã
thì nói chuyện tình yêu mới thêm lãng mạn chứ.

Bởi vì Củ cải là quân sư của tôi, tôi bèn tìm hắn cho tôi chút
sáng kiến. Chứ mớ tối kiến của tôi thì không dám áp dụng.

Đấy đấy! Ai bảo người không thông minh sẽ không phải lo lắng
nhiều nên cuộc sống tươi đẹp hơn, cái này tôi phản đối. Tôi cho rằng dù người
không thông minh hay thông minh đều có cái khổ hết.

Ví như đứng trước một vấn đề nan giải người thông minh thấy
khổ sở vì họ nhìn ra nhiều con đường mà biết trước con đường nào cũng không
dùng được. Còn người không thông minh thấy khổ sở vì họ chẳng nhìn thấy con đường
nào.

Củ cải nghe tôi trình bày xong sắc mặt xanh xám. Ánh mắt nhìn
tôi dường như có điều gì muốn nói lại không thể nói ra. Tôi nín thở ngồi đợi không
dám nhúc nhích, cứ như bản thân đang ngồi lên một cái hộp mà trong hộp có chứa
bom nguyên tử. Rất khủng bố.

Hồi lâu, Củ cải mở miệng nói: “Kỳ thực ông xã thấy Thùy Dương
nên chọn Bảo Lâm vì dù sao họ cũng đã kết hôn, hơn nữa sống chung một thời gian
ít nhiều cũng có kỷ niệm. Cô ấy ly hôn đến với Nhật Thanh, chàng trai kia có thật
sự thông cảm sao?”

Tôi cau mày suy nghĩ, sau đó lắc đầu nói: “Lúc gả cho Bảo Lâm
Thùy Dương đâu có yêu, sau này có dao động biết đâu chỉ là thói quen, như vậy cũng
đâu đạt được hạnh phúc mỹ mãn. Nhật Thanh thì khác, đẹp trai, tao nhã còn có tiếng
sét ái tình, hai người họ mới xứng đôi. Còn có, xã hội hiện đại tái hôn có tính
là gì”.

Củ cải nghe tôi nói bổng dưng đáy mắt hiện lên tia thất vọng
cùng bất lực. Không lẽ hắn thích nhân vật Bảo Lâm như vậy sao? Hắn chợt đứng phắt
dậy không nhìn tôi, lạnh nhạt nói: “Ngu ngốc”.

Nói rồi hắn bỏ qua phòng làm việc, lơ tôi luôn.

Huhu, Củ cải mắng tôi. Vì một câu truyện thôi mà mắng tôi.
Tuy tôi biết tôi ngốc nhưng hắn và tôi là bạn thân, ít nhiều cũng không coi trọng
khuyết điểm của tôi chứ.

Nhưng, nhưng mà hai từ “ngu ngốc” cùng với thái độ này
làm tôi nhớ đến câu chuyện sai lầm trước đây.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+