Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Chết! Lỡ yêu ông xã hờ: Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Năm tôi học mười một tâm hồn có nhiều mơ mộng, thường mơ đến
một buổi sáng đẹp trời có anh chàng đẹp như Phan An, Tống ngọc đến trước cửa nhà
tỏ tình. Cái này cũng rất bình thường vì có cô gái mới lớn nào mà không mơ ước
viễn dông đâu. Mơ ước của tôi chỉ là viễn dông hơn chút đỉnh chứ mấy.

Nhưng cây tình yêu của tôi còn chưa lớn thì đùng một cái Củ
cải bị nữ sinh ráo riết theo đuổi, kết quả nghe đâu hắn vì xúc động nhận lời kết
giao.

Thời gian đó chúng tôi rất ít gặp nhau, vì mỗi ngày Củ cải đều phải
bận rộn yêu đương.

Tôi vốn không phải dạng người tốt tính đến độ thấy người hạnh
phúc về nhà đốt pháo ăn mừng, tôi đây thấy người khác đau khổ chết đi sống lại
mới làm vậy a. Tuy rằng bình thường tôi lương thiện lắm nhưng mà con người ai lại
không có giây phút không kiểm soát được mình, đôi lúc lỗ mảng hay làm ra chuyện
gì có lỗi là chuyện bình thường. Tôi tự bào chữa như thế.

Chẳng qua tôi thấy có những người lỗi nhẹ pháp luật không có
truy cứu chỉ sơ sơ cảnh cáo nhắc nhở, trừ khi những người lỗi nặng mới phải bị
lột lịch theo thời hạn hay là “hẹn lại kiếp sau” thôi.

Thế nên kẻ tà ác trong tâm như tôi trừ khi thầy bói đoán trúng
nếu không vẫn phơi phới ra đường mà không ngại gì cả.

Vận may của tôi đến bất ngờ không hề báo trước, chỉ sau một đêm
ngủ dậy ông trời phái xuống một anh đẹp trai đề nghị quen nhau với tôi, anh đẹp trai này có sơ yếu lý lịch cư ngụ
tại lớp 12 chung trường.

Khỏi nói cũng biết tôi đắc ý cỡ nào, chỉ thiếu là lên loa nhà
trường công bố quyền sở hữu. Mỗi lần đi cùng anh đẹp trai kia lòng tôi dào dạt
niềm tự hào, y như đi bên cạnh không phải là người yêu mà là chứng nhận noben vật
lý í.

Nhưng mà hòa bình chưa lâu bỗng có sự kiện xảy ra, Củ cải
sau hai tháng thắm thiết yêu tuyên bố chia tay bạn gái, hại tôi mỗi lần đi vào
trường đều oan uổng hứng chịu ánh mắt hận thù của bạn gái hắn. Ơ, tôi có làm gì
ai đâu nào? Không lẽ cô ta biết cái ý tưởng
tà ác trước đây của tôi.

Như vậy còn không nói làm chi đằng này Củ cải còn chạy đến
tìm tôi, đưa ra rất nhiều chứng cớ phản bội của bạn trai tôi. Tôi lúc này mới có
bạn trai còn chưa hưởng thụ hạnh phúc thì làm sao nghe hắn. Tôi không tin.

Ai ngờ vì vậy mà hắn tuyệt tình, cắt đứt liên lạc với tôi luôn.

Tôi còn nhớ ánh mắt quyết liệt của hắn ngày hôm đó, rất giống
với cái nhìn mới rồi, giống lắm.

Sau đó tôi và bạn trai kéo dài thêm một tháng, cuối cùng tôi
cũng mở to mắt mà thấy rõ con người này, một kẻ xấu xa bắt cá hai tay.

Tôi thực ân hận vì đã không tin lời Củ cải, nhưng ân hận thì
có được gì, hiện tại – hắn ghét tôi.

Đêm đó sinh nhật nhỏ Thy, lần đầu tiên tôi muốn nổi loạn. Khi
tụi bạn đề nghị uống bia, tôi gật đầu liền.

Tôi uống nhiều, nhiều lắm, nhưng mà
không say được. Càng vậy tôi càng cố say. Sống chết uống.

 Bỗng một cái bóng đứng trước mặt,
giận dữ giành lấy ly bia, hàn khí bao vây tôi thật dữ dội. Tôi trong đầu vẫn còn tỉnh táo, ngẫng đầu nhìn thấy kẻ giành
uống kia,ngỡ ngàn nhận ra là Củ cải.

Gương mặt hắn lạnh băng.

Tôi ngây ngốc cười, hi vọng hắn thấy
tôi đáng thương mà hết giận.

Hắn đột ngột kéo tôi ra khỏi bàn, không nói câu gì đi thẳng
ra ngoài, hành động nhanh như “chim cắt bắt mồi”, đến khi định thần lại tôi đã nghe gió thổi bên tai vù vù, thì ra đang ngồi trên xe của hắn.

Củ cải dừng xe trước cổng nhà, tôi thấy hắn trên mặt còn giận nên rụt
rè kéo kéo tay áo hắn giống như con mèo nhỏ làm nũng.

Hắn trầm giọng nói: “Hắn không xứng với bà, quên đi”.

Tôi ủ rủ: “Tôi biết rồi. Kỳ thực là tui buồn không phải vì hắn mà là…là mấy ngày nay
đi học có một mình”.

Trong đêm tối ánh mắt hắn chợt lóe lên: “Ngốc”.

Sau đó hắn không biết bệnh gì tự dưng kéo tôi vào lòng, thì
thầm nói: “Bí lùn, sau này nếu không ai cưới bà thì tui sẽ cưới bà”.

Tôi nghĩ thần kinh hắn chạm mạch.

 

Trở lại hiện tại. Liên tục mấy ngày chúng tôi rơi vào trạng
thái: “Nước sông không phạm nước giếng”. Giống như chiến tranh lạnh của hai kẻ
yêu nhau. Đáng tiếc chúng tôi không có cái quan hệ đó.

Hôm nay là ngày nghỉ. Cửa hàng tôi mỗi người được nghỉ
phép một ngày trong tháng. Tôi liền nghĩ ra phương án giảng hòa với Củ cải: Nấu ăn.

Còn nhớ lần trước nhìn thấy bộ dạng Củ cải lăn xăn trong bếp
tôi cảm động như thế nào. Vì vậy tôi quyết định dùng cách này để đáp lại hắn, mấy
ngày nay không khí trong nhà nặng nề, làm tôi khó thở quá.

Tôi đi vào chợ mua nào cá, nào tôm, định làm bốn bón” canh –
xào – chiên – kho. Khi tôi vừa ra cửa chợ hai tay túi to túi nhỏ như cây máng đồ.
Chợt nhìn thấy trước cửa tiệm vàng bên đường, Củ cải cùng với “thiên nga” vừa trong
đó bước ra.

Hai người họ ngồi vào xe hơi, chiếc xe chầm chậm lăn bánh.

Tôi nghe hai mắt cay cay, khẳng định họ đi mua nhẫn cưới.

Thì ra làm người giàu thực là tốt, họ có thể làm những việc
mà người nghèo không bao giờ làm nỗi. Ví dụ như “thiên nga” kia thích Củ cải:

– Cô ấy có thể bỏ tiền ra mua xe hơi cùng Củ cải
thong dong phố phường, dù mưa hay nắng cũng có thể ra đường vui chơi.

– Cô ấy có thể dùng tiền cùng Củ cải đi đến những
nơi sang trọng tìm lãng mạn, đến những nơi giải trí bậc nhất để Củ cải thoải mái
tinh thần.

– Cô ấy có thể lấy tiền cho Củ cải đầu tư, sau đó
Củ cải sẽ càng giàu, hai người họ danh tiếng vang dội.

– Cô ấy có tiền nên có thể đi nước ngoài học, dù có
ngốc đi nữa ít nhiều cũng tiếp xúc với thế giới bên ngoài tiên tiến, có thể cùng
củ cải đàm luận thế thái nhân tình.

Còn tất cả những điều ấy tôi một cái
cũng không làm được. Không phải, tôi cả đời cũng không làm được.

Vì vậy tôi đành bất lực nhìn Củ cải
rời tôi, một người bạn tốt nhất rời khỏi tôi.

Tôi thật là người bất hạnh.

Tôi vào bếp, tâm tình không chút nào
thoải mái. Càng nghĩ càng thấy giận, tên Củ cải xấu xa dám “thấy trăng quên đèn”.
À không, có đèn quên trăng. Cô ta là đèn nêong sáng chói a, còn tôi là trăng lưỡi
liềm.

Tôi giận dữ bổ từng nhát, từng nhát như chẻ củi lên mớ củ cải vừa mua ở chợ, miệng không ngừng niệm thần chú: ”Củ cải xấu xa, củ
cải đáng chết”.

Sau khi mớ củ cải bị tôi xử “lăng
trì” thì không còn có thể nấu món nào nữa.

Bỏ qua món canh hầm tôi tập trung nấu món chiên.

Nhưng
mà không may rồi, con cá tôi mua nó khỏe lắm. Tôi đã một dao mổ bụng nó mà
nó vào chảo dầu vẫn nhảy tưng tưng, kết cuộc cánh tay tôi hiện lên vô số chấm đỏ
y hệt tấm vải bông bi.

Tôi tắt lửa ngồi xuống, ôm đầu khóc
nức nở. Tôi thấy bản thân như đang bị bắt nạt. Thật đau khổ.

Buổi chiều Củ cải đi làm về nhìn
thấy mớ hổn độn dưới bếp lập tức đi vào phòng. Chắc hắn bực mình vì tôi làm bếp nút
bừa bộn chứ gì. 

Tôi mặc áo sơ mi tay dài, mấy chấm
bi hoàn toàn không lộ ra không khí.

Bất ngờ ánh mắt Củ cải nhìn chằm
chằm mắt tôi, rồi trên người tôi, sau đó dùng giọng Tàu Tháo hỏi: “Trời nóng
sao lại mặt áo dài tay?”

Tôi đang ngồi ở mép giường, cái ánh
mắt của hắn làm tôi có hơi sợ sợ. Nhưng nhớ lại cảnh hắn cùng “thiên nga” tung tăng
ngoài đường một nỗi tức giận dâng lên, tôi nói ngang:

“Mặc áo dài tay thì có sao? Dù có
mặc áo bông cũng không có liên quan gì ông xã”.

Hắn từng bước tiến lại gần tôi
nheo mắt nói: “Không liên quan sao?”

Tôi nghe cái giọng lành lạnh này,
tóc tai thiếu điều dựng ngược. Tôi vốn vậy đó, khi bị áp đảo là sợ run lên. Số
tôi chỉ có thể đi ức hiếp kẻ yếu thôi chứ gặp kẻ mạnh tôi cung kính như con chiên gặp chúa.

Bất chợt Củ cải nói tiếp nhưng không
hiểu sao giọng hắn trầm ấm lạ thường: “Có phải lại bỏng rồi phải không?”

Cái gì mà lại bỏng? Tính cho tới lần
này thì tôi chỉ bị bỏng có 5 lần chứ nhiêu, giống như đúng 5 lần tôi vào bếp
chiên cá. Cái này không tính là tôi hậu đậu, chỉ vì tình huống nằm ngoài dự đoán đấy chứ.
Tôi mạng hỏa nhưng không kỵ nước mà kỵ với dầu ăn.

Củ cải thở dài một hơi sau đó ngồi
xuống bên cạnh, quen thuộc kéo tay tôi lên.

Tôi bị bỏng ngộ lắm nha, người ta bị
bỏng một tay phải thôi chứ mấy, còn tôi tôi bỏng hết hai tay. Vì tôi dùng hai
tay bỏ con cá vào chảo.

Củ cải nhìn cánh tay tôi có hoa văn
đẹp mắt không có một chút thích thú mà mày nhíu lại, y như rất khó chịu. Sau đó
hắn bỗng nâng lên dùng miệng thổi nhẹ.

A, cái này người ta chỉ dùng để an
ủi trẻ con thôi mà, tôi hai mươi lăm tuổi rồi đó. Hành động này có vẻ kỳ quái nhưng
mà…nhưng mà không hiểu sao tôi thấy xúc động, sau đó nước mắt cứ vậy chảy ra, càng lúc càng
nhiều.

Củ cải ôm tôi vào lòng y như người
mẹ che chở đứa con. Cứ như vậy hai chúng tôi im lặng không nói gì nữa.

Đôi lúc
tôi cảm thấy hắn dịu dàng, thích hợp với giới tính nữ.

Tối hôm đó đổi lại đầu bếp trở thành
Củ cải. Hắn vì thấy tôi bị thương nên thương hại, ưu tiên cho tôi ngồi mát ăn bát
vàng. Tôi đối với việc này rất là cao hứng.

Nửa khuya tôi đang ngủ mê, theo thói quen đưa tay quờ
quạng nhưng bên cạnh không có người. Tôi lo Củ cải bị tôi một cước đá xuống giường
nên mở mắt ra kiểm tra, nhưng dưới nền nhà cũng không có.

Tôi lắng tay nghe ngóng, dường như
có tiếng nói chuyện rất nhỏ ở ngoài phòng khách. Lòng hồ nghi liền rón rén bước
ra xem, dáng điệu y như lần đầu đi trộm. Tôi thấy Củ cải đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Tôi nín thở dỏng
tai lên.

Củ cải nói: “Anh đồng ý”.

“…”

“Ly hôn cũng tốt, ít nhất anh thấy
ít nhiều cũng được giải thoát”.

“…”

“Mai anh sẽ tìm luật sư”.

“…”

“Yên tâm ngủ đi. Ngủ ngon”.

Tôi rón rén trở về phòng. Trong đầu
nhất thời tràn ngập ý niệm: Củ cải muốn ly hôn với tôi, chúng tôi từ nay sẽ không
còn ngủ chung trên một chiếc giường, không ngồi cùng bàn ăn. Quan trọng là không
gặp nhau mỗi ngày nữa.

Tự dưng tôi muốn khóc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+