Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 18: Chạy trốn

Không khí rất tốt, ngủ cũng ngon, chẳng có mộng mị gì cả, đúng là hiếm có khi nào ngủ ngon như thế này a.

Nhưng sao cả người cứ khó chịu thế nhỉ, giống như mình là đường ray bị tàu chạy qua cán cho một cái từ đầu tới chân, còn có cảm giác nhơm nhớp dinh dính của mồ hôi, khiến tôi cảm thấy khó chịu, vô cùng khó chịu

Nhưng vẫn lười dậy, thật sự là quá mệt rồi, ngay cả mắt cũng không thèm mở ra, tôi xoay người, tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ, ấy? Đây là cảm giác gì vậy?

Thứ trước ngực mình có cảm giác rất khác lạ, mắt vẫn nhắm, tôi đưa tay lên sờ sờ, đàn hồi, rắn chắc, nóng nóng, sờ vào trơn nhẵn…

Cảm giác này…cảm giác này, da đầu tôi tê dại lên như bị gió lạnh thổi qua…

Mở ti hí hai mắt ra, một gương mặt phóng đại đập ngay vào mắt tôi.

Mũi rất cao, da rất đẹp, môi rất mỏng, khóe mắt hơi xếch lên.

Tống Tống Tống Tống Tống Tống Tống Tống…Tống Tử Ngôn?!

Miệng tôi giật giật không ngừng, cảm giác được da thịt trần trụi đang tiếp xúc với nhau, trên eo còn có một bàn tay to đang đặt lên, sợ quá, không phải là…

Tôi run run xốc chăn lên, rồi len lén đưa mắt nhìn vào bên trong một cái.

Nhất thời khóc không còn ra nước mắt, chỉ biết câm nín cắn nắm tay, hai hàm răng cứ cầm cập đánh vào nhau, bị bị bị bị bị bị ăn rồi…Bố, mẹ, con xin lỗi bố mẹ, con gái hai người ra đi là người trong trắng, trở về đã không còn như xưa rồi, thế còn tạm chấp nhận được, nhưng người ăn con gái bố mẹ là người đã định trước sẽ không thể làm rể nhà mình, con đã làm bố mẹ lỗ vốn mất rồi!!

Tôi muốn khóc, tôi đau khổ quá, tôi thật đáng thương!

Đương lúc tôi muốn khóc òa lên trong nỗi đau thương bi thảm vô cùng, con sói đói độc ác tối hôm qua mở mắt ra, mặt tôi chuyển sang tư thái căm thù nhìn lại, căng cứng.

Hắn nhìn tôi, chào: “Chào buổi sáng.”

Tôi vô thức giơ tay lên, vẫy vẫy ngón tay như máy, khóe miệng giật giật: “Chào buổi sáng.”

Trời ơi, chết cái miệng của tôi mất, giờ là giờ nào rồi còn mở mồm ra nói câu chào buổi sáng khách khí thế hả, đáng ra tôi phải túm lấy áo hắn (dù giờ này hắn không mặc quần áo), hung hăng quát vào mặt hắn: đồ khốn nạn độc ác, thừa lúc bà đây uống say mà nổi thú tính, đồ khốn, đồ khốn, đồ khốn, đồ khốn!

Nhìn tâm trạng hắn rất vui vẻ (khụ khụ, theo điều tra, động vật giống đực sau khi thỏa mãn được thú tính của mình thì tâm trạng sẽ rất tốt.), ngồi dậy còn nhẹ nhàng hôn lên trán tôi một nụ hôn chào buổi sáng, rồi cầm lấy cái áo ngủ đặt cạnh giường vừa khoác vừa đi vào phòng tắm.

Anh anh anh anh anh anh anh anh làm sao có thể tự nhiên mà phô hết sạch trước mặt một thiếu nữ còn thuần khiết cho tới ngày hôm qua như tôi!! Lễ nghĩa ngày nay còn ra cái thể thống gì nữa hả!! Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng bưng hai tay lên bịt mắt, rồi len lén nhìn theo qua khe ngón tay, nước miếng bắt đầu chảy ra, đúng là tinh tráng quá trời!! Hắn hình như cảm giác được, tới trước cửa phòng tắm thì ngừng lại, quay đầu lại nhướn mày nói: “Có muốn vào tắm cùng không?”

Tôi cuống quýt chui vào trong chăn, chỉ nghe tiếng hắn cười cười, tiếng cửa phòng tắm đóng lại, rồi tiếng nước chảy ào ào.

Tôi ló đầu ra khỏi chăn, nhìn ánh nắng xuyên vào phòng, suy nghĩ lại lần nữa.

Hắn là sếp tổng, tôi là nhân viên, hơn nữa chả có cái quỷ gì gọi là tâm đầu ý hợp, tự nguyện tự nghiếc ở đây cả, nói ngắn gọn rõ ràng hơn thì là, tôi bị bẫy rồi, bị bẫy một cách triệt để là đằng khác.

Tôi – một nhân viên nhỏ không quyền không thế, chỉ sống được bằng cách nhìn nét mặt người khác, đã bị cái tên đại boss Tống Tử Ngôn đen tối, nguy hiểm, vô tâm vô phế kia cho vào tròng rồi!!

Xã hội này đúng là quá xấu xa hắc ám rồi!! Thế giới này đúng là quá dơ bẩn, nguy hiểm rồi!! Tên Kim Quy này đúng là quá vô sỉ, hạ lưu rồi.

Nhưng mà…sao trong trí nhớ của tôi thì tôi mới là đứa nhào vào người ta đầu tiên, là người cởi áo người ta ra trước nhỉ?

Nhìn cái áo sơ mi đen vứt một đống trên sàn, toàn bộ màn diễn tối qua như cuốn phim quay chậm hiện lên trước mắt tôi, tôi vội vàng kéo chăn lên che kín gương mặt đỏ bừng bừng của mình, lần đầu tiên coi cảnh H nam nữ, mình lại là diễn viên…

Nhưng chuyện tôi trong lúc say xỉn nhào qua đè tên lang sói này chắc chắn là sự thực, chuyện đã qua không thể nào cứu lại, tôi còn mặt mũi nào gặp người khác đây, bây giờ phải thừa dịp thần không biết, quỷ không hay, quyết định luôn, chạy trốn!!

Tôi hạ quyết tâm, ngồi dậy mặc lại áo quần, lục ví tiền trong túi quần hắn lấy ra mấy tờ màu đỏ đỏ, chạy vội đi.

Tôi ra khỏi khách sạn, bắt một chiếc taxi, vừa ngồi vào xe đã la lên với tài xế: “Nhanh lên, tới nhà ga!”

Có lẽ lúc ấy mặt mũi tôi hùng hổ quá, gã tài xế taxi bị dọa cho hoảng lên, nhấn chân ga chạy vèo vèo, thẳng tiến nhà ga, đúng là rất hợp ý tôi, chỉ mười phút thôi đã tới ga, tôi mua vé, chạy thẳng lên tàu, lén lút như bị người truy sát, nằm co tròn trên chiếc giường bọc da chật hẹp tối om tiếp tục cảm thán về trinh tiết đã bị cướp của mình.

Giường trên có hai cô gái, vừa cắn hạt dưa vừa vứt vỏ xuống phía dưới, tôi dịch người nép sát vào bên trong.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện với nhau.

Một người hỏi: “Nửa năm nay mày sao rồi?”

Người kia đáp: “Cũng tàm tạm, cứ như cũ thôi, mày sao?”

“Ài, đừng nói nữa, lần trước gặp được lão già người HongKong, cứ tưởng lão sộp lắm, ai dè theo lão được một tháng mới cho tao được có năm ngàn tệ.”

“Giờ đang khủng hoảng tài chính toàn thế giới, HongKong, Mỹ, Nhật đều dính cả, vẫn là người đại lục bọn mình mới tốt, mày không chịu đọc sách báo nhiều đi, đừng nói là được bao, chỉ làm tiếp viên bình thường thôi cũng kiếm được gần một vạn mỗi tháng rồi.”

…Hóa ra là gái bao.

…Hóa ra là làm gái bao cũng như đầu tư cổ phiếu, cũng phải để ý tới tình hình tài chính toàn thế giới.

Nếu là trước đây, tôi nhất định thầm khinh bỉ, nhưng qua một đêm ở Thanh Đảo…tôi rúc sâu vào trong giường hơn…

Hai người vẫn tiếp tục nói chuyện.

“Lần trước có một thằng bệnh hoạn, cho tao nhiều tiền cực, nhưng chả làm gì sất, chỉ bảo tao đi giày cao gót, cầm roi đánh nó. Sau tao còn thấy thằng đó xuất hiện trên TV nữa cơ, mà còn là người có tiếng có miếng phết, chức vị lại béo bở nữa. Lúc đó tao cứ nghĩ, mấy thằng thế này cần quái gì phải tặng tiền tặng quà làm gì cho khó ra, cứ cầm roi đánh nó một trận, có khi nó nhận mình làm tổ tông nhà nó không chừng.”

“Không tốn sức lại còn kiếm được tiền, người khác sao nghĩ ra được như thế chứ. Tao thì thảm đủ mày ạ, lần trước ở quán rượu có ba thằng khốn tới dụ tao đi trọn gói, vốn dĩ tao không định đi, nhưng chúng nó bảo một lần ba trăm, tao phải đi. Rốt cục mỗi thằng một lần, cuối cùng mới cho có năm trăm.”

Một lần ba trăm…tôi im lặng mở ví tiền ra đếm lại, tính cả tiền vé, tiền taxi ban nãy thì vừa tròn tám trăm tệ, sặc! Tự nhiên còn lỗ mất một trăm!! (Hoa: hóa ra một đêm của em Khanh tới ba lần cơ à…Ngôn nó khỏe nhể *gật gù*)

Nước mắt tôi tuôn như thác Hoàng Quả Thụ… [1]

Đương lúc lệ tuôn dạt dào, di động bỗng nhiên đổ chuông, trên màn hình là ba chữ Tống Kim Quy cứ nhấp nháy, nhấp nháy, nhấp nháy, tim tôi nhảy lên theo từng nhịp bài Sứ Thanh Hoa, tôi như cầm phải cục than nóng, vội vàng nhét di động xuống dưới gối, tự kỷ ám thị, mình không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết…

Tiếng chuông di động vang lên một lát rồi cũng ngừng, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì khúc nhạc Sứ Thanh Hoa lại vang lên lần nữa…

Sau nửa tiếng, màn hình di động vẫn kiên trì sáng lên không hề ngừng nghỉ, tôi với tay tắt luôn máy, nhưng mà…tại sao lúc bấm nút tắt máy, cả người lại run lên thế này…

Lúc tàu tới ga là đã hơn chín giờ tối, gió đêm hơi lành lạnh, tôi nhìn thành phố mới đi xa có một ngày, có cảm giác lạ lẫm như bị ngăn bởi một lớp thủy tinh vô hình mà rõ ràng. Giờ đang là ngày nghỉ, mấy đứa trong ký túc xá, đứa có người yêu thì theo người yêu, đứa đi làm thì đi làm, đứa đi du lịch thì du lịch, căn bản là chẳng có đứa nào rảnh rỗi cả, thế nên tôi đành mở máy gọi cho Tóc Vàng tới đón mình.

Cậu nhóc này có một ưu điểm là rất nhanh, loáng cái đã tới nơi. Tôi im lặng theo Tóc Vàng về nhà cậu, im lặng ăn bữa khuya do cậu nấu, rồi vẫn im lặng trèo lên giường xem phim ma. Tóc Vàng thấy tôi đồng ý qua nhà thì mừng lắm, lại nghe tôi bảo không có chỗ nào để đi, có lẽ muốn ở lại đây chừng ba, năm ngày gì đó thì trông sung sướng chả khác gì đội bóng đá quốc gia lọt vào vòng trong. Lôi ra cả đống phim ma để trước TV định coi cho hết.

Giường là giường đôi, Tóc Vàng vẫn theo lệ cũ khi xem phim ma của hai đứa, tính xốc chăn lên muốn nằm vào cho ấm thì bị tôi vung chân đạp một phát rớt ngay xuống giường. Lát sau, cậu ta mới lóp ngóp ngồi dậy, vừa xoa đầu, vừa hỏi tôi: “Cô làm gì đó?”

Tôi trợn mắt nhìn lại: “Cậu làm gì hả?”

Tóc Vàng ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì, đáp lại: “Lên giường.”

Hai chữ “lên giường” như đâm vào vết thương cũ của tôi một nhát, tôi vớ ngay lấy cái gối đập liên tục vào đầu cậu, vừa đánh vừa hét: “Thiếu nữ băng thanh ngọc khiết tựa hoa bách hợp, ưu nhã ngát hương tựa hoa nhài như tôi mà lại để cho cậu nhúng chàm sao?! Cậu cho là địa vị cao hơn tôi một chút, tiền nhiều hơn tôi một chút, người đẹp trai một chút là có thể muốn làm gì thì làm sao?! Thừa dịp lão nương đây uống có tí rượu thì vội thoát ngay cái vỏ cao ngạo thành cầm thú làm chuyện bại hoại hả?! Tôi đánh chết cậu, cái đồ vô sỉ, vô lương tâm, vô đạo đức, vô trách nhiệm, đồ mặt người dạ thú!!!”

Tóc Vàng đầu tiên còn vừa la vừa giơ tay lên đỡ, sau đó thì thôi, không la, cũng không nổi giận, chỉ nghi hoặc nhìn tôi: “Cô làm sao thế?”

“Tôi thì làm sao hả?” Tôi chột dạ cảnh giác, nâng cao giọng lên một bậc, chống nạnh quát: “Tôi có thể làm sao được hả! Đương nhiên là tôi rất tốt, tốt tới mức không thể tốt hơn được nữa, đã biết chưa?!

Cậu nhóc gật đầu: “Tôi biết rồi, cô rất tốt, tốt tới mức không thể tốt hơn nữa – vậy…giờ tôi có thể coi phim tiếp không?”

Không thể tha được, tôi nhảy xuống giường, cầm gối đập cho cậu phải lui ra ngoài cửa phòng ngủ, rồi đóng cửa cái “rầm”, khóa trái lại rồi thở phì phì nhảy lên giường, tiếp tục tức giận.

Mấy tên đàn ông này thật sự là quá ghê tởm!!

Tóc Vàng đứng ngoài gõ cửa: “Tần Khanh, Tần Khanh, cho tôi vào.”

Mặc kệ.

Cậu cầu xin: “Tôi không xem phim nữa, nằm ngủ trên đất được rồi.”

Không trả lời.

Cậu nhóc lại gõ cửa tiếp, nói: “Tôi chịu cô đủ rồi đó, tôi đi lấy chìa khóa mở cửa đây.”

Tôi hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Có chìa khóa cũng không cho mở.”

…Thế nên, Tóc Vàng lại tiếp tục gõ cửa một cách đáng thương.

Tối qua bị giày vò cả đêm, sáng nay lại thêm một trận mệt mỏi nữa, giữa tiếng đập cửa đều đều có nhịp của Tóc Vàng, tôi dụi đầu vào gối, ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, tôi đang chậm rãi đi bộ dọc theo bờ sông, đột nhiên bị một người nhấc lên, tôi vừa nhìn một cái đã hãi cả người, tôi bị biến thành một con cua, mà người đang nắm lấy hai cái càng nhỏ của tôi bây giờ là Tống Tử Ngôn. Hắn nhóm một đống lửa cạnh bờ sông, đặt lên đó một cái nồi dã ngoại, bên trong đang nấu canh, hắn nhẹ nhàng thả tôi vào trong nồi canh, cười tới là hòa nhã: “Ngoan nào, để tao ăn mày.”

Lúc đó, có đôi vợ chồng đánh cá trung niên đang cầm cần câu, mặc áo tơi, đội mũ rơm đi tới, rõ ràng là bố mẹ tôi. Tôi nằm trong nồi liều mạng nhả bóng nước, cầu cứu không ra tiếng. Quả nhiên, mẹ tôi vừa ngó vào nồi thấy tôi đang dần dần biến thành màu đỏ thì sắc mặt thay đổi, quay sang hét với Tống Tử Ngôn: “Sao cậu dám tự ý động vào con cua của tôi?”

Tống Tử Ngôn ra điều vô tội: “Cháu đang đi dọc theo bờ sông thì chính nó cứ bám lấy quần cháu không buông, cháu cũng là thuận tay bắt thôi.”

Mẹ già nhìn tôi trong nồi với vẻ mặt rất căm ghét, nhưng vẫn cố vớt vát: “Con cua này tuy chẳng nên thân, nhưng tốt xấu gì cũng là do tôi nuôi dạy hơn hai mươi năm rồi, cậu nói luộc là luộc, không phải làm mất mặt tôi à?”

Tống Tử Ngôn vớt tôi ra khỏi nồi, vung vẩy trên không: “Dù sao nhìn nó cũng chả ngon, thế này thì cứ trả quách lại cho hai bác đấy.”

Mẹ tôi không phục: “Con cua này được cái quý nhất là còn non, cậu đã luộc được phân nửa rồi, sau này ai còn muốn nó nữa, cậu phải chịu trách nhiệm!”

Tống Tử Ngôn nhíu mày: “Sao cháu phải vì một con cua như thế này mà phải bỏ hết đám tôm cá ngoài kia.”

Mẹ tôi tức giận: “Cậu có chịu trách nhiệm không?”

Tống Tử Ngôn lắc đầu: “Quá vô lý.”

Hai người nhìn nhau lom lom tới nửa ngày, không ai chịu nhường ai, cuối cùng, mẹ già nhà tôi nhảy ra sau ba bước, ra lệnh: “Mở cửa, thả ông xã.”

Bố tôi vọt ra, múa tít cái cần câu cá, xông vào đánh Tống Tử Ngôn một trận long trời lở đất, che mờ nhật nguyệt, giữa lúc hai người bọn họ một đánh một đỡ, tôi vô ý bị tuột khỏi tay Tống Tử Ngôn, rơi ngay xuống nồi nước luộc ban nãy, nồi nước sôi sùng sục vui sướng bao bọc quanh tôi…

Tôi giật mình tỉnh lại, gáy nhễ nhại mồ hôi.

Nhìn ra bên ngoài, trời đã bắt đầu sáng, miệng lưỡi tôi khô khốc, đánh ngồi dậy đi rót cốc nước uống.

Lúc mở cửa mới phát hiện Tóc Vàng đang nằm cuộn người trên sofa trong phòng khách, trên cái bàn phía trước còn có một chùm chìa khóa. Đồ ngốc này, sofa này đâu phải là loại sofa vừa mềm vừa êm như trong khách sạn đâu, cái này bằng gỗ lim, có chìa khóa còn không dám mở cửa vào, lại chịu cực ngủ ở đây. Còn chưa tới mùa hè, tuy có mở điều hòa nhưng ban đêm cũng rất lạnh, chẳng trách cậu ta phải nằm co ro như thế.

Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã giận cá chém thớt, không đánh được lớn lại đi bắt nạt nhỏ, hình như tôi đã bắt nạt kẻ yếu quá rồi…Lương tâm lại trỗi dậy như mặt trời mới mọc đằng đông, tôi vỗ nhẹ lên cậu, Tóc Vàng mơ màng mở hai mắt ra, thấy tôi thì vội vàng bật dậy: “Sao thế?”

Tôi nói: “Về phòng ngủ đi, ở đây lạnh lắm.”

Tóc Vàng còn chưa tỉnh hẳn, mơ mơ màng màng đứng dậy đi xiêu vẹo vào trong phòng ngủ.

Cả người toàn mồ hôi nhớp nháp khiến tôi khó chịu, tôi rút quần áo trong hành lý ra, đi vào phòng tắm. Tới khi đã tắm rửa xong xuôi, đi từ phòng tắm ra mới thấy Tóc Vàng đang ngồi trên giường, nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Tôi cầm khăn bông lau lau tóc, cậu ta nói, giọng yếu ớt: “Vừa nãy có người gọi điện thoại cho cô, tôi bắt máy rồi.”

Hôm qua lúc gọi điện nhờ Tóc Vàng tới đón xong, tôi đã tắt di động, nhưng quên béng mất trước đây có đặt chế độ tự động khởi động máy, liếc nhìn lên đồng hồ treo tường, sáu giờ mười lăm, mới mở được có mười lăm phút. Một cảm giác bất an chạy từ gót chân dọc theo sống lưng, tôi giả vờ bình tĩnh hỏi: “Là ai?”

Tóc Vàng nhìn tôi chằm chằm: “Là tổng giám đốc.”

Động tác ngừng lại, tôi như nghe được tiếng hai hàm răng mình đánh vào nhau lộp cộp lẫn trong câu hỏi: “Cậu….cậu nói chuyện gì với anh ta?”

Tóc Vàng ngoảnh mặt đi, nói: “Anh ta hỏi: là cậu à? Tôi đáp, phải, là tôi. Anh ta lại hỏi: Tần Khanh ở đâu? Tôi nói: ở trong phòng tắm nhà tôi. Anh ta im lặng một lúc rất lâu, cuối cùng chỉ nói có hai từ.”

Thành thật thế, sao cậu phải thành thật như thế làm cái gì chứ, chân tôi bắt đầu run lẩy bẩy, hỏi tiếp: “Vậy…là hai từ gì?”

Tóc Vàng quay mặt lại, đáp: “Rất tốt.”

Hai chữ vô cùng đơn giản đã châm một mồi lửa, khiến suy nghĩ trong đầu tôi nổ cái bùm thành một đám khói hình cây nấm [2], tôi khóc không ra nước mắt. Lúc Tống Kim Quy nói ra hai chữ ấy thì một là tâm trạng đang vô cùng tốt, hai là vô cùng xấu.

Nhưng tôi có thể dám lấy trinh tiết của mình ra mà đảm bảo, chắc chắn là vế sau!!!

Tự dưng tôi có cảm giác tội lỗi như người yêu đương vụng trộm bị kẻ khác phát hiện ra, đáng sợ hơn chính cái cảm giác lạnh lẽo không an tâm cứ từ từ trỗi dậy. Cuối cùng, tôi yếu ớt hỏi một câu: “Tổng giám đốc không hỏi nhà cậu ở đây hả?”

“Không hỏi.”

Tôi thở phào một hơi: may quá, may quá.

“Tống Tử Ngôn không cần hỏi.” Tóc Vàng nói tiếp: “Bởi vì…căn nhà này vốn dĩ là của anh ta.”

Khăn bông trên tay rớt ngay xuống đất, tôi trợn tròn hai mắt như không thể tin được: “Cậu…không phải cậu cũng bị anh ta ấy ấy rồi chứ?!!”

—————————————————————

[1] Hoàng Quả Thụ: là thác nước lớn nhất ở Trung Quốc, thuộc tỉnh Quế Châu

[2] Đám khói hình cây nấm: là đám khói từ những vụ nổ lớn. Ví dụ như thế này đây:

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+