Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 20: Thân phận (p.1) 

Quả đất này tròn quá, khóc, trái đất thực sự là nguy hiểm quá rồi ~~

May là đã hạ màn, khán giả đứng lên ra khỏi hội trường, che khuất tầm nhìn của hắn, tôi thừa dịp hỗn loạn, vội vàng chạy ra sau hậu trường kéo Tiêu Tuyết chạy về phòng ký túc xá. Về tới phòng, tôi không tốn hơi rườm rà, lập tức lôi cái valy lớn từ gầm giường ra, thu dọn đồ đạc nhét tất cả vào, giờ mà còn không đi thì còn chờ tới bao giờ nữa!!

“Mày làm gì đó…” Tiêu Tuyết nhăn mày, còn chưa nói hết câu đã bị tiếng di động réo vang ngắt lời. Nó bắt máy, đi ra ngoài hành lang nghe điện thoại: “Alo?”

Không biết bên kia nói gì, bỗng nhiên nó quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt rất kỳ lạ: “Nó có đây.” Rồi lại gật đầu: “Ừm…vâng…” Tiêu Tuyết bước tới, đưa di động cho tôi: “Tìm mày đó.”

Tìm tôi? Thế sao lại gọi điện cho nó?

Tôi nghi hoặc nhận máy: “Alo?”

Bên kia im lặng tới nửa ngày, mãi tới khi tôi chuẩn bị ngắt máy, bên kia mới truyền tới một câu rất nhẹ: “Chạy nhanh thật đấy.”

Suýt chút nữa là tôi té xuống đất, chẳng trách sao ánh mắt ban nãy của Tiêu Tuyết lại kỳ lạ như vậy, tôi cầm di động chạy ra ngoài hành lang, đè thấp giọng xuống: “Tổng…tổng giám đốc…”

“Ừ.” Thanh âm lạnh lùng của hắn vang lên: “Em có gì muốn nói với tôi không?”

Anh gọi điện thoại tới còn hỏi coi tôi có gì muốn nói với anh không ấy hả? Cái lý ở đâu ra thế hở trời, tôi toát mồ hôi: “Ầy…không có ạ.”

Hắn hỏi: “Thật không có?”

Cái kiểu nói như thương lượng này khiến tôi đột nhiên nhớ tới mấy chi tiết trong phim, du côn đi trấn tiền toàn nói mấy câu này, lại thoáng nhớ tới căn nhà bự tổ của Tóc Vàng, trong lòng tôi ngứa ngáy, thử hỏi lại: “Cái này…có ạ?”

Hắn đáp: “Có.”

Tôi hít một hơi, lấy dũng khí hét lên một tràng: “Xét lại chuyện anh đối xử tệ bạc với em còn không bằng chó lợn thì hãy lấy tiền ra giết em diệt khẩu để giữ hình tượng và danh dự của anh đi!”

….Rất lâu sau cũng không có tiếng trả lời, dường như chỉ có tiếng thở nặng nề và tạp âm xung quanh.

Có phải tôi đã quá mạnh mồm rồi không? Tôi vội vàng nói thêm câu nữa hòng vớt vát lại: “Thực ra không cần giết em đâu ạ, lưu lại nửa cái mạng là được rồi.”

Tạp âm bên kia càng lúc càng to, lại có cả tiếng soàn soạt nghe ra có vẻ rất nguy hiểm, Tống Tử Ngôn gằn từng chữ, từng chữ: “Tới trước mặt tôi, bây giờ, ngay lập tức, nhanh, không được chậm một phút!”

Nếu bây giờ mà đi thật thì tôi là đứa ngu nhất.

Thế nên, tôi cứ đưa di động lên cao rồi lại kéo xuống thấp, khiến cho tiếng mình nghe như lúc xa lúc gần, không ngừng kêu lên: “Alo alo alo…alo alo…anh vừa nói gì đó? …ấy dà, sao tín hiệu lại kém thế cơ chứ?! ….Alo alo, alo alo alo!!!…Thần Châu Hàng, em thấy không được rồi!!!” [1]

Cứ tự biên tự diễn như thế được một lúc, tôi đưa di động áp vào tai, xin lỗi: “Tổng giám đốc, tín hiệu chỗ em kém quá, em không nghe rõ anh nói gì cả, thế nên…em cúp máy trước, hôm nào chúng ta nói chuyện nhé, ha ha, ha ha ..”

“Bên dưới.” đáp lại là giọng nói lành lạnh của Tống Tử Ngôn.

“Dạ?”

“Cúi đầu nhìn xuống bên dưới.”

Tôi nghe lời, liếc mắt nhìn xuống dưới, cả người choáng váng.

Tống Tử Ngôn cầm di động đang đứng dưới ký túc xá, sắc mặt đông lại…

Tôi ủ rũ xuống lầu, đứng trước mặt hắn như cô vợ nhỏ bị bắt nạt.

Hắn hừ một cái:” Tín hiệu không tốt à?”

Tôi cúi đầu.

Hắn hừ lạnh: “Xem ra không chỉ có tài biên kịch mà còn có tài diễn kịch.”

Tôi vẫn cúi đầu.

Rõ ràng là đã tỏ thái độ nhận lỗi tốt thế này rồi, thế mà giọng hắn càng lúc càng lạnh lùng, lời từ miệng xuất ra có thể đóng băng chết người: “Bản lĩnh cũng to nhỉ, hóa ra là tôi đã quá coi thường em rồi, ở trường có thầy giáo, ở công ty có đồng nghiệp, em cũng có năng lực gớm!”

Nghe hắn nói mà tôi thấy khó chịu kinh khủng, thứ nhất, đây chắc chắn là vu oan cho tôi, thứ hai, Tống Tử Ngôn có quan hệ không chính đáng với tôi, bị người có quan hệ không chính đáng với mình vu oan cho người có quan hệ chính đáng với mình thành quan hệ không chính đáng, tôi cảm thấy mình đang bị sỉ nhục. Tôi nổi điên lên, giơ nắm tay lên nói với hắn: “Anh có thể mắng em là có tư tưởng dâm loạn, nhưng không được nghĩ em có tác phong bất chính! Anh dùng đầu ngón chân mà nghĩ coi, nếu lập trường của em mà không kiên định một chút thì có thể tới lượt anh được lợi sao?!”

. . .

Gió thổi qua, đầu lưỡi tôi cứng cả lại.

Còn Tống Tử Ngôn, đầu tiên là ngẩn người ra, sau đó thì gương mặt như Diêm Vương ban nãy tan đi, trong mắt còn dâng lên ý cười.

Cười giống như một con mèo trộm được…

Thịt. Cả một đống ấm nước trên bếp đun, tôi lại chọn phải cái nóng nhất.

Đã nói đến thế rồi, tôi nghĩ mặt mình hẳn phải vênh lên mới đúng, nhưng da mặt lại không thèm thông qua xét duyệt của đại não, cứ để cho tình cảm mãnh liệt thiêu đốt, đỏ rần rần lên như lợn bị dội nước sôi cạo lông.

Thế nên, một người cười kiểu mèo, một người nóng kiểu lợn luộc, hai chúng tôi đứng dưới ký túc xá nữ tạo thành một cảnh tượng kỳ dị.

Đứng như thế một hồi, cái điệu cười kiểu mèo trộm thịt tan đi, hắn hắng giọng hai cái rồi hỏi tôi: “Sao hai ngày nay không đi làm?”

Đương nhiên là vì trốn anh rồi, lời này tôi không dám nói, nhưng nghĩ tới Tôn Vân Vân, lại cảm thấy bản thân mình thực không dám cãi lại, đành rầu rĩ nói: “Em muốn nghỉ việc.”

Tống Tử Ngôn không nói gì, chỉ bầu không khí xung quanh bỗng nhiên lạnh đi.

Một lát sau, hắn mới trả lời: “Được.”

Tim như bị ai bóp nghẹt, tôi cúi đầu, mở miệng nói nghe như nghèn nghẹn: “Cảm ơn tổng giám đốc.”

Hắn cười cười: “Sao lại phải cảm ơn tôi, chỉ cần em nộp tiền vi phạm hợp đồng, lúc nào nghỉ việc cũng được.”

Tiền vi phạm hợp đồng? Nhắc tới tiền lại khác, tôi bùng phát: “Tiền vi phạm hợp đồng gì?!”

Hắn chậm rãi giải thích: “Là tiền nộp phạt khi em nghỉ việc vô lý do trước thời hạn hợp đồng, tôi nghĩ, nhân viên như em thì cũng không nhiều quá đâu, khoảng chừng mười vạn tệ gì đó thôi.”

Những mười vạn?! Cả người tôi cứng lại: “Nhưng em chỉ là nhân viên thử việc thôi mà, đã là nhân viên chính thức đâu.”

Vào công ty làm nhân viên thử việc cũng đã phải nộp ký quỹ năm trăm tệ, năm trăm tệ này đã đủ để khiến tâm can tôi đau như xé rồi, huống hồ là cái “mười vạn tệ không nhiều lắm” kia!!!

Hắn kinh ngạc nhìn tôi: “Nhóm nhân viên thử việc đã được chuyển thành nhân viên chính thức rồi, em chưa biết sao?” rồi lại làm ra vẻ sực nhớ ra: “Tôi quên mất mấy ngày nay em không đi làm.”

Tôi buồn bực: “Khi nào đấy ạ?”

Hắn nghĩ nghĩ một lát rồi đáp: “Sáng nay vừa làm hợp đồng xong.”

Sao lại có chuyện như thế?! Tôi nhìn hắn, hoài nghi hỏi: “Anh sẽ không gạt em đấy chứ?”

Hắn lắc đầu khẽ than: “Em suy nghĩ nhiều quá đó.”

Tôi tiếp tục dùng ánh mắt sắc bén của Conan nhìn hắn: “Có chuyện vừa khéo như thế sao?”

“Đừng nên nghĩ nhiều làm gì.” Hắn nhẹ nhàng xoa đầu tôi: “Em có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng thôi.”

Hắn cười sán lạn, giọng nói cũng êm ái thuận tai, nhìn sao cũng thấy vô cùng tuấn tú nhã nhặn, khiến tim con gái nhà người phải đập thùm thụp. Nhưng câu hắn nói thì – hắn thừa nhận là gạt tôi, nhưng chỉ cần hắn quay trở lại công ty hoặc gọi một cú điện thoại thì hợp đồng tuyển dụng chính thức của chúng tôi có hiệu lực ngay tức khắc. Cho nên dù tôi có nghĩ, hay biết rằng hắn thực sự đang gạt tôi thì cũng đành bất lực, mà bỏ việc thì phải bồi thường. Nói cách khác, rõ ràng thấy hắn đào hố hại người nhưng vẫn phải nén lòng mà nhảy vào trong…

Nhìn hắn cười cười vẻ rất hiền lành, trong đầu tôi bỗng nhiên nẩy lên ý định muốn xông lên đạp hắn cho bẹp dí thì thôi…hít một hơi thật sâu, lại nghĩ không thể không làm việc được, rồi nghĩ tới tờ giấy mười vạn đỏ chóe, tôi nhịn!

Dùng hai ngón tay kéo khóe miệng lên thành một nụ cười, tôi nói: “Tổng giám đốc, mai em về công ty.”

Chương 20: Thân phận (p.2)

Tống Tử Ngôn gật đầu: “Được, nhưng số ngày bỏ việc không lý do sẽ trừ vào tiền thưởng.”

…Ý muốn được đạp hắn trong lòng càng lúc càng mãnh liệt…

Hắn lại còn ân cần chỉ bảo: “Tuy em là học trò cưng của tôi, nhưng cũng không thể ỷ vào mối quan hệ giữa chúng ta được, sẽ làm tổn hại tới quy định của công ty, hiểu chưa?”

…Trời ơi, tôi không đạp được hắn thì ông đạp chết tôi đi, đạp chết tươi ngay đi!!

Mãi tới khi Tống Tử Ngôn đắc ý thỏa mãn ra về thì tôi mới được kéo lê cái thân tàn quay lại phòng, đổ sập xuống giường tu dưỡng lại thể xác và tinh thần.

Tiêu Tuyết mang bộ mặt hóng hớt chạy qua: “Tống Tử Ngôn tìm mày làm gì đó?”

Tôi nâng mắt lên: “Nếu nói lão ấy vì muốn dặn dò công việc ngày mai mà tới tìm tao thì mày có tin không?”

Tiêu Tuyết hừ mũi một cái.

Tôi không muốn gạt nó, hơn nữa cứ giữ những chuyện mệt mỏi phiền muộn này ở trong lòng thì sớm sẽ bị nghẹn chết mất, tôi thêm mắm dặm muối, đem hết sự tình kể cho nó nghe, đương nhiên là phải giấu biến đi cái đoạn tôi say tới mức lột đồ hắn ta. Nói tới lúc miệng lưỡi khô queo, tôi giương đôi mắt nhìn nó đầy mong chờ, chờ nó sẽ dâng lên thù hận với tôi, dùng thứ ngôn ngữ dân tộc bác đại tinh thâm ân cần thăm hỏi hết lượt tổ tiên nhà Tống Tử Ngôn.

Đương nhiên là câu chuyện có hiệu quả rất rõ ràng, Tiêu Tuyết sửng sốt một lát rồi chồm qua bóp cổ tôi tới lè lưỡi ra.

“Mày…mày làm gì đó…”

Mắt nó lóe lên hung quang, mồm lẩm bẩm: “Bóp chết mày bóp chết mày bóp chết mày bóp chết mày bóp chết mày bóp chết mày bóp chết mày bóp chết mày!”

Tôi cố sức gạt tay nó ra, ngồi trên giường thở hổn hển: “Mày có nhầm người không hả? Tao mới là người bị hại cơ mà.”

Nó trừng mắt lườm tôi một cái: “Giờ mày ra giữa sân trường hét to câu tôi bị Tống Tử Ngôn đè xem nào, đảm bảo 80% nữ sinh viên trường này đều muốn bóp chết tươi mày đi.”

Tôi vỗ ngực thở phào: “May là vẫn còn 20% người hiểu chuyện.”

Nó hừ lạnh một tiếng: “20% còn lại là muốn tận mắt nhìn thấy mày bị bóp chết.”

= =

Mãi tới khi hai đứa hết nháo với nhau, tôi mới sụt sùi oán hận hỏi nó: “Sao tao gặp nạn cũng giống Tôn Vân Vân, à, tao còn thảm hơn nó, mà mày lại đối đãi khác thế hả?”

“Có thể giống nhau à?” Nó nhìn tôi như nhìn con ngu, trả lời tỉnh queo: “Sếp của Tôn Vân Vân là một thằng già!”

…Hóa ra đãi ngộ khác nhau không phải vì người bị hại, mà là vì người đi hại a.

Tư tưởng như thế là không thể chấp nhận được! Tôi phản bác: “Mày đừng có trông mặt mà bắt hình dong, phải nhìn thẳng vào loại tính cách khốn nạn khiến người ta phải giận sôi gan của bọn họ ấy!!”

Nó phẩy phẩy cái quạt như đang xua tay với tôi:” Thôi đi, hồi đó coi Naruto, thấy Sasori [1] ẩn trong con rối thì mày mắng chửi thế nào hả? Kết quả lúc người ta vừa lộ mặt thực ra cái thì trở thái độ được liền…mày nói thật đi, mày thật sự không có ý gì với Tống Tử Ngôn à? Không có ý gì sao lại ảo não quay về chịu ngậm đắng nuốt cay thế hả? Nếu hôm đó đổi thành cái thằng già kia cưỡng bức mày, mày mà không đi thiến lão ta thì tao chuyển sang họ mày luôn!”

Tôi như con mèo bị người dẫm phải đuôi, cáu nhặng lên: “Tao có ảo não đâu, mày không nhìn thấy ánh mắt bi phẫn của tao à?”

Nó nhìn tôi khinh bỉ: “Cái ánh mắt đó của mày giống hệt diễn viên nữ đóng cảnh bị cưỡng bức trong AV, bên ngoài thì rất đau khổ, nhưng trong lòng thì sướng điên.”

Động phải cái ví dụ khủng bố của nó, tôi cứng họng, nằm sấp trên giường đấu lý kiểu AQ: “Người hiểu ta nói lòng ta ưu sầu, không hiểu ta nói ta còn muốn gì nữa [2], không thèm giải thích với mày!”

Tiêu Tuyết vẫn chưa chịu buông tha, mặt vẫn mang nét ghen tỵ: “Thế mày tính làm gì tiếp đây?”

Tôi vớ lấy cái gối chặn lên đầu: “Đi làm, trốn hắn càng nhiều càng tốt.”

Nó gõ đầu tôi qua cái gối: “Đồ không có tiền đồ, lão ấy có thể làm bậy với mày, thế mày không thể trả đũa lại được à?

Tôi vứt cái gối qua một bên, liếc mắt nhìn nó: “Ý gì đấy?”

Tiêu Tuyết cười nham hiểm: “Tương kế tựu kế, bắt hắn cho lên chức.”

Tôi há hốc mồm: “Mày nằm mơ đi.”

Tiêu Tuyết nheo mắt: “Mày cứ thử nghĩ cho kỹ đi, có thể đè cái loại hàng này như mày ra, chắc chắn lão ấy có ý với mày.”

…Nhìn cái mặt đang giải thích hết sức ân cần nghiêm túc của nó, suy nghĩ trong đầu tôi bay vòng vòng, rồi tức giận dâng lên: “Cái gì mà loại hàng này hả?! Tao thì là cái loại hàng gì hả?! Nhổ nhổ nhổ vào! Tao không phải là hàng họ gì cả?!…. ớ? Mà cũng không phải?!”

Tôi chui đầu vào cái vòng ngôn ngữ luẩn quẩn, nói sao cũng không đúng, giữa lúc đang vật vã đau khổ suy nghĩ tưởng tượng, Tiêu Tuyết đã đánh bốp một cái rõ đau vào đầu tôi, dập tắt khí thế bừng bừng lúc này….

Một lát sau, tôi mới có phản ứng với điều nó vừa nói: Tống Tử Ngôn có ý với tôi.

Tống Tử Ngôn có ý với tôi?

Tống Tử Ngôn có ý với tôi!!

Sấm chớp đùng đùng, trong lòng dậy sóng kinh hoàng trăm phần, tôi vội vội vàng vàng uống Cứu Tâm Hoàn mới bình tĩnh lại được.

Nhưng nghĩ lại trước đây đã đọc qua nhiều tiểu thuyết, trong ấy thường viết là nam chính đào hoa từ lúc vô tình OOXX rồi lại XXOO với nữ chính thì bắt đầu lãnh cảm chuyện X trước những đứa con gái khác, mà dù cho nữ chính của chúng ta chỉ uống miếng nước thôi, cũng đã đủ khiến bụng dưới của nam chính nóng lên, miệng khô lưỡi khô, ánh mắt thâm trầm vân vân và mây mây…lẽ nào tôi cũng phải bước chân lên con đường không thể quay trở lại như thế?

Nghĩ tới cái cảnh ấy, tôi không khỏi rùng mình một cái, lạnh quá đi mất…

Hôm sau đi làm, tôi càng thấy sợ. Chỉ cần thấy đồng nghiệp ngồi tụm lại với nhau nói chuyện đã cảm thấy nghi ngờ, liệu có phải việc của mình lộ rồi không. Chỉ cần nghe được từ chuyện ấy thôi đã đủ khiến tóc gáy đứng dậy chào cờ rồi.

Có tật giật mình không tính tới, nhưng sao rõ ràng mình là người bị hại mà lại hết hồn như thế chứ?

Bỗng nhiên trong lòng thấy thật cảm thương, chuyện xấu xa không phải ai cũng làm được, cũng chẳng có nghiên cứu nào về chuẩn mực điều tiết tâm lý, tôi vẫn còn là một công dân thực thà lắm…

Nhưng cũng may là chẳng ai phát hiện ra, chỉ hỏi thăm tôi mấy câu là sao lúc đi du lịch chả thấy bóng dáng đâu, sao mấy ngày nay không đến công ty làm việc, tôi cứ bịa chuyện trả lời cho qua. Cứ thế tới tận trưa vào căng-tin ăn cơm, nhưng lạ cái là kiếm sao cũng không thấy bóng Tóc Vàng, đành tự mình bưng khay cơm về chỗ ngồi trong căng-tin đông người, thỉnh thoảng lại chạm phải vai người khác, không khỏi có hơi thất thần, vạn phần nhớ nhung những ngày có người lấy cơm hộ mình.

Ăn cơm, nghỉ một lát, rồi vào giờ làm việc buổi chiều.

Vừa vào giờ làm được nửa tiếng, giám đốc Tôn đã khua đôi giày cao gót tới, đưa một túi giấy tờ cho tôi: “Đang làm gì thì ngừng lại đi, làm cái này cho xong rồi đưa tới phòng họp.”

Phòng họp? Là căn cứ địa chia tiền của đám sếp nhớn?! Thật là đã quá coi trọng tôi rồi. Chuyện lớn vốn dĩ không tới tay tôi làm, tôi hồi hộp nhận lấy, hóa ra chỉ là điền mấy số liệu vào bảng biểu, tôi cẩn thận chăm chú điền vào, rồi lại tỉ mỉ kiểm tra thêm mấy lần nữa, thấy không có lỗi gì mới vội vàng chạy đi đưa.

Nghiêm túc, mỉm cười, đẩy cửa, đi vào.

Ngu rồi.

Một đám sếp to sếp bé đang ngồi trong phòng, Tống Tử Ngôn đang đứng nói gì đó, tay đương chỉ lên màn hình máy chiếu.

Tôi cẩn thận đưa xấp tài liệu ra: “Em tới đưa tài liệu.”

Hắn nhướn mày lên: “Đứng đó trước đi, chờ chúng tôi nói xong đã.”

Các sếp trên nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ, Tóc Vàng đã lâu không gặp đang ngồi trong góc tối, chỉ liếc mắt qua nhìn tôi một cái rồi nhìn sang chỗ khác.

“Tách!” Tống Tử Ngôn tắt máy chiếu: “Mai tôi sẽ đi Mỹ trước để coi xem thành ý hợp tác của bọn họ ra sao, đi khoảng ba ngày.” (hình như liếc nhìn tôi…)

“Mười hai giờ trưa thứ năm về.” (hình như lại liếc nhìn tôi nữa…)

“Trong khoảng thời gian tôi không ở công ty, mong rằng các vị có thể tự biết kiểm soát bản thân, đặc biệt là ở phương diện tác phong.” (lần này là lườm tôi một cái…)

Nghe hắn nói như đang dặn dò vợ trước lúc đi xa, hơn nữa lại động tới chuyện tác phong này nọ, bỗng dưng khiến tôi nghĩ ngay tới câu nói hôm qua của Tiêu Tuyết: Tống Tử Ngôn có ý với mày đó.

Ôi ôi ôi, cái này không phải là thật chứ!!

Hóa ra tôi thực sự trở thành nữ chính khiến hắn không thể cứng nổi trước những cô gái khác!!!

Đầu óc choáng váng, tim đập loạn xạ.

Giữa lúc đang bối rối, tôi nghe thấy câu nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn: “Triển Dương, cậu đi cùng với tôi.”

Nói đến câu này, hắn đảo mắt nhìn tôi.

Một cánh tay giơ lên từ trong góc phòng, giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên: “Vâng, tổng giám đốc.”

Nhìn theo tiếng nói, tôi càng choáng nữa, thế nào lại quên béng mất tên của Tóc Vàng là Triển Dương chứ.

Tim đã hết đập nhanh, mặt cũng hết đổi sắc, rốt cuộc tôi đã hiểu thân phận của mình rồi.

Tôi đây chẳng phải là nữ chính trong tiểu thuyết tình cảm gì hết, mà là nữ phụ trong truyện đam mỹ [3]!!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+