Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 25 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Ngọt ngào

“Về nhà đi.”

 Ba chữ đơn giản thế thôi mà khiến tôi như người bị đau mắt, cả hai mắt đều sưng tới mức không mở ra được.

 Tôi muốn về nhà, muốn có người thương, có người yêu, mỗi lần tỉnh giấc sẽ không phải nhìn thấy bức tường và ga giường trắng toát, không phải nhìn thấy cảnh gia đình người ta quan tâm nhau mà thầm chạnh lòng, buổi tối khát nước không phải tự mình cà nhắc đi rót nước, không phải chen chúc xếp hàng trong nhà ăn để mua cơm, cả ngày không phải im lặng nhìn trần nhà tới đờ đẫn.

 Nhưng anh đã nói rồi đó, tôi không đáng.

 Tôi không phải là con chó pug anh nuôi, vẫy vẫy cái đuôi đi theo sau anh, lúc anh buồn bực thì đá cho một cái quát tránh xa ra, lúc vui vẻ xoa xoa đầu thì tôi phải vui vẻ chạy vòng quanh cắn ống quần anh.

 Thế nên, tôi lắc đầu, đáp bằng giọng mũi nghèn nghẹn: “Không về.”

 Hắn ngẩn người, hỏi lại: “Tại sao?”

 “Anh bảo em cút thì em đi, anh muốn em trở về thì xin lỗi, anh cút đi.” Những lời này nghe vô cùng ác độc, nhưng tự tôi nói cũng cảm thấy rất khổ sở.

 Hắn khẽ giật mình, môi mím chặt, một lát sau mới nói: “Được.”

 Thực ra thì, vốn dĩ tôi chỉ muốn hắn có thể khóc lóc thảm thương, cầu xin khản tiếng một tí, thỏa mãn chút hư vinh phụ nữ bé nhỏ của tôi. Nhưng hắn chỉ phun ra có mỗi từ được, khiến ý định phải ngược đãi hắn một trận trong tôi biến mất.

 Trong lòng cảm thấy hơi thất vọng…

 Nhưng nỗi thất vọng còn duy trì chưa được ba giây, hắn đã tương thêm một câu nữa: “Từ nay tôi ở đây.”

 Suýt chút nữa là tôi cắn phải đầu lưỡi mình: “Không phải anh còn đi làm à?”

 

“Không sao.” Hắn thản nhiên: “Nói sao thì công ty cũng tự hoạt động được.”

 = =

 Thế nên, trong phòng bệnh nhi có hai nhi đồng to xác.

 Nói thì nói thế, nhưng thực ra hắn cũng chẳng ở đó luôn, bởi thỉnh thoảng công ty có viêc, hắn chỉ tới bệnh viện buổi chiều, sáng sớm lại đi, buổi tối nằm ghé đầu vào giường bệnh ngủ, sáng ra lại chạy về công ty. Hiển nhiên Tống Tử Ngôn chẳng có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, được cái hắn cũng rất cố gắng, chăm cho tôi ăn uống đầy đủ, nhưng không biết có phải vì tính nô tỳ đã ăn sâu vào máu không mà tôi cứ sợ sợ như chim sợ cành cong. Hai, ba ngày cứ thế trôi qua, tới hôm nay, đương lúc ăn bữa sáng thì Tiêu Tuyết nhắn qua một cái tin cụt lủn khiến tôi rụng rời tay chân: “Thời gian bảo vệ luận văn đổi sang mười giờ sáng nay.”

 Mặt tôi vàng như nghệ.

 Tống Tử Ngôn ngồi cạnh đang xem giấy tờ ngẩng đầu lên: “Có việc gì à?”

 Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Không có ạ.”

 Tôi biết, nếu nói cho hắn thì chuyện có thể giải quyết được rồi, nhưng tôi không muốn, đơn giản là vì giờ tôi không muốn nhờ vả hắn chuyện gì hết.

 Mắt hắn tối sầm lại, rồi im lặng hạ mắt xuống.

 Đợi Tống Tử Ngôn đi rồi, tôi vội vàng cà nhắc lê chân về trường, đến ngoài phòng bảo vệ luận văn, tôi nắm chặt tay Tiêu Tuyết: “Có chuyện gì không?”

 Nó mở túi ra: “Không sao, không sao, luận văn của mày tao đã mang qua đây rồi, nhìn qua nhanh lên.”

 Tôi mếu máo: “Còn mấy phút, chả đủ thời gian cho tao nhìn xem cái gì với cái gì.”

 Nó trấn an tôi, có lẽ cũng là tự trấn an mình: “Nghe đứa vào trước nói thì giám khảo cũng chỉ hỏi ba câu bằng tiếng Anh thôi, mày cứ đáp bừa đi, có lẽ qua được đó.”

 Tôi càng mếu máo hơn: “Đừng nói trả lời, dựa vào thính lực thổ tả của tao thì có khi còn không nghe ra câu hỏi gì ấy.”

 Nó nhìn cái chân băng bó dày cui của tôi, bày kế: “Nếu không thì mày giả đáng thương đi, đi rồi ngã xuống nhé? Nghe đồn năm ngoái đội trưởng đội bóng đá đã luyện được chiêu ấy tới mức xuất quỷ nhập thần, kết quả là không cần trả lời một câu cũng được cho qua. So ra, mày còn có đạo cụ làm ưu thế, chắc chắn sẽ qua dễ thôi.”

 Mắt tôi lấp lánh cảm động, nắm chặt lấy tay nó: “Đa tạ đã chỉ giáo!”

 Cuối cùng cũng tới lượt tôi, tôi cà nhắc đi vào, đầu tiên phải quan sát bục giảng, coi nên ngã chỗ nào mới đỡ đau.

Giọng nói rất quen tai, tôi ngẩng đầu nhìn ba vị giám khảo ngồi dưới bục giảng, ngồi chính giữa là người vừa chia tay tôi cách đây mấy tiếng – Tống Tử Ngôn.

 Hắn nghiêm túc giở luận văn của tôi, dưới mắt của hắn mà tôi giả vờ ngã thì chắc bị ăn thẻ đỏ quá, thế nên, tôi hít một hơi thật sâu, sẵn sàng tư thế nghênh đón quân thù, cái kiểu phát âm tiếng Anh chuẩn của hắn, nói thật là tôi không tiêu hóa được.

 Hắn ngẩng đầu, hỏi câu thứ nhất: “What’s your name?” (tên em là gì?)

 Tôi nghe hiểu, nhưng hiểu quá rõ khiến bản thân phải sửng sốt: “Tần Khanh.”

 Hắn lại hỏi: “What’s your age?” (bao nhiêu tuổi?)

 Tôi càng sửng sốt hơn: “Hai mươi..à, twenty-two…”

 Hắn nhìn qua luận văn: “What’s your favorite color?” (màu yêu thích của em là gì?)

 “Green…” (xanh lá cây)

 Mấy câu này có quan hệ với quan điểm và phân tích về đại thi hào Shakespeare trong luận văn của tôi à?

 Không chỉ tôi, hai giám khảo kia cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

 Tống Tử Ngôn gấp lại luận văn, ngẩng đầu cười: “That’s all.” (xong rồi)

 Tôi nghi ngờ hỏi lại: “Chỉ..chỉ ba câu hỏi thế thôi ạ?”

 Tống Tử Ngôn thu nụ cười lại, thay vào một khuôn mặt rất nghiêm túc: “Còn một câu nữa.”

 …Tôi đã biết hắn không tốt bụng đến thế mà, bèn nhanh chóng chuẩn bị chiến đấu, nín thở chờ đợi.

 Hắn hạ mắt xuống, chậm rãi thả từng chữ, từng chữ: “I’m sorry, can you forgive me?” (tôi xin lỗi, em tha thứ cho tôi nhé?)

 Tôi ngẩn người ra mấy giây rồi mới phản ứng được…

 Mà cái phản ứng này lại càng khiến cho bệnh đau mắt nặng hơn…

 Lúc tôi ra ngoài, Tiêu Tuyết hoảng hết cả hồn: “Sao lại khóc thế hả? Không qua thì không qua, còn bảo vệ lần hai nữa cơ mà, chúng mình không tới nỗi không có tiền đồ như thế đâu.”

Tôi cũng thấy bản thân mình gần đây càng ngày càng không có tiền đồ rồi, chớp chớp mắt mấy cái, nước mắt lại rơi xuống, tôi sụt sịt: “Tiêu Tuyết à, không phải tao không thể chống lại được, mà là vũ khí của quân địch quá mạnh, tao phải giương cờ đầu hàng rồi.”

 Nó nghe tôi nói như người lạc vào sương mù, nhìn tôi tò mò: “Không phải mày đứt dây thần kinh số mấy mấy rồi mới thế này đấy chứ?”

 Con ranh này dám nói tôi bị đứt dây thần kinh, may là giờ tâm trạng tôi cũng đã khá hơn, không thèm tính toán với nó, ngâm nga hát một bài dân ca rồi quay lại bệnh viện. Đứa nhóc nằm cùng phòng tôi đã làm xong thủ tục xuất viện, đang thu dọn hành lý. Tôi tươi cười hớn hở qua chào bố mẹ nó: “Ối chao, đã xuất viện rồi sao?”

 Bà mẹ nói: “Vâng, bác sĩ kê đơn thuốc, bảo về nhà tự uống, nên hôm nay xuất viện luôn.”

 Tôi vẫn tươi cười hớn hở: “Vậy sau này nhớ ghé qua đây nữa nhé.”

 ….Không biết có phải là ảo giác của tôi không, mà cặp vợ chồng kia hơi hơi sửng sốt, sau đó tốc độ thu dọn hành lý cũng nhanh gấp đôi, giống như có gió bão quét qua, nhìn tôi vẫn vẻ sửng sốt đó.

 Rất nhanh, trong phòng bệnh chỉ còn mỗi tôi đứng cười hì hì…

 Chừng hơn nửa tiếng sau, tiếng bước chân quen thuộc lại xuất hiện bên ngoài phòng bệnh. Tôi vội vàng thu lại dáng cười, tiếp tục quạu cọ.

 Nhưng câu đầu tiên Tống Tử Ngôn nói lại là: “Em cười ngốc cái gì đó?”

 Tôi giật mình: “Sao anh biết em vừa cười?!”

 Hắn cười tà, không đáp lại: “Hôm nay đã về chưa?”

 Tôi ngẩn ra: “Về?”

 Rồi lại tiếp tục làm bộ: “Không muốn.”

 Hắn trầm mặt xuống: “Tại sao?”

 Tôi nghiêm mặt giải thích “Em là trạch nữ, cảnh giới cao nhất của trạch nữ là gì? Chính là được nhốt mình trong bệnh viện, em vất vả lắm mới đạt được mục tiêu này, sao có thể xuất viện với người lạ được?”

 “Người lạ?” Hắn thản nhiên lặp lại lần nữa, rồi lộ ra nụ cười đáng sợ quen thuộc: “Tốt lắm.”

 Tóc gáy tôi dựng hết lên, bản tính nịnh nọt vô tình cũng trở lại: “Thực ra chỉ cần không lạ một chút, em còn có thể đi theo.”

 Hắn nghiêng người qua, ngữ khí mềm mỏng lạ kì: “Tôi cũng chỉ là một người lạ thôi à?”

 Cách nhau chỉ chút xíu thế này khiến tôi có thể cảm nhận được hơi thở của hắn, miệng lưỡi đột nhiên khô rang: “Cũng..cũng được mà.”

 Hắn cười: “Quan hệ của chúng ta chỉ được thôi à?”

 Ý tứ của hắn lộ liễu tới mức mặt tôi sắp bốc khói, cuống quýt gật đầu: “Là tốt, rất tốt.”

 Hắn đưa mặt sát lại gần, hơi thở phả vào tai tôi mờ ám: “Tốt tới cỡ nào?”

 Không cần tôi trả lời, hắn đã bắt đầu dùng hành động chứng minh rồi…

 Cái màn củi khô lửa đượm xô vào phát hỏa thế này thì phải có ngay một dòng phụ đề tiếng Nhật “Trong bệnh viện” chạy qua…

 Có tiếng con nít vang lên ở cửa phòng: “Mẹ, hai người đó bôi thuốc ạ?”

Chương 25: Ngọt ngào (p.2)

Một cô bé bốn tuổi được bố bế ngây thơ quay đầu lại hỏi.

Hai người lớn phía sau con bé cũng đang há hốc mồm nhìn chúng tôi.

Tôi cúi đầu nhìn lại tư thế của mình với Tống Tử Ngôn, tôi ngồi trên giường, hắn đè áp qua người tôi, cả hai đều thở dốc, quần áo xộc xệch…tôi thầm cảm thán trong lòng, cái này đúng là dạy hư trẻ con a!

Giờ ông bố kia mới sực tỉnh đưa tay lên che mắt con gái lại…

Mất bò mới lo làm chuồng, giờ thì đã quá muộn rồi!!

Bầu không khí trong phòng chuyển thành xấu hổ, tận tới khi đôi vợ chồng kia đã sắp xếp xong đồ đạc rồi mà không khí vẫn nặng nề như cũ. Tuy nói là tạm thời nằm cùng phòng, nhưng cứ như thế cũng không tốt, cực kỳ không tốt. Vì thế bà mẹ bên kia đánh tiếng làm quen trước, hơn nữa lại là câu hỏi an toàn nhất trong cái bệnh viện này: “Con cô bị bệnh gì thế?”

Oái, đừng để quan niệm che mắt mà nghĩ đương nhiên phải thế, nằm trong phòng bệnh nhi không nhất thiết phải là nhi đồng!

Tôi yếu ớt xua tay: “Ầy…thực ra là em nằm viện ạ.”

Tôi vừa nói xong thì đôi vợ chồng kì cục kia đã nhìn tôi với ánh mắt vô cùng bất thường rồi roẹt một cái quay phắt đi, tôi trở thành người vô hình ngay trong phòng.

May là mắt trẻ con trong sáng như tuyết, có một đôi mắt khéo phát hiện ra những gì trong lành đẹp đẽ. Nhân lúc bố mẹ xuống mua cơm, con bé cất giọng trẻ con hỏi thăm tôi: “Chị ơi, miệng của chị sao lại bị thương thế?”

Tôi nhấc chân lên: “Là bị bỏng chân, miệng chị vẫn tốt mà.”

Con nhóc trề môi hỏi: “Nếu miệng chị vẫn tốt thì sao chú kia phải bôi thuốc cho chị chứ?”

Tống Tử Ngôn đang ngồi bên cạnh chăm chú coi giấy tờ ngẩng đầu lên: “Gọi cô ấy là cô.” Thấy cái lườm giết người của tôi thì miễn cưỡng nhăn mày, chua thêm câu nữa: “Gọi chú là anh thôi.” Rồi lại cúi đầu xuống chăm chú coi giấy tờ.

Tôi nghĩ thấy là lạ, lại hỏi: “Bôi thuốc gì chứ?”

Con bé đáp: “Lúc cháu đi vào đó, chú…anh ấy không phải đang bôi thuốc giúp chị sao? Lúc trước em cũng thấy bố mẹ em làm thế rồi, bố nói là miệng của mẹ bị bệnh, phải bôi thuốc.”

Rồi lại rất suy tư, hỏi: “Nhưng sao có mấy lần bố mẹ lại phải khóa cửa nhỉ? Em gõ cửa cũng không chịu mở.”

Toát cả mồ hôi, bố mẹ cầm thú quá, tôi khéo léo giải thích: “Là vì hai người đang phải làm mấy chuyện bí mật đó.” (con khéo léo ở chỗ nào hả!!!)

Tống Tử Ngôn liếc mắt nhìn tôi đầy thâm ý…

Con bé lại hỏi tiếp: “Chuyện bí mật gì ạ?”

Đương nhiên tôi làm sao có thể làm vấy bẩn một đóa hoa thuần khiết như thế được, tôi húng hắng ho, đáp trớt quớt: “Bố mẹ em ở trong phòng đếm tiền, không cho em biết.”

Đủ bí mật, đủ mờ ám nhé!

Tống Tử Ngôn liếc mắt nhìn tôi đầy khinh thường…

Nhưng con nhóc càng nghe càng tò mò: “Tại sao đếm tiền lại không cho em biết ạ?”

Xem ra nhóc con còn quá nhỏ, quá ngây thơ, còn chưa biết tới những thủ đoạn tinh vi hắc ám của thế giới người lớn (không phải nó ngây thơ, mà là nghi ngờ bố mẹ mình lén lút đếm tiền quá mờ ám thì có!!). Tôi đổi sang cách nói khác cho dễ hiểu hơn: “Bố mẹ em lén ăn vụng đó, cho nên mới phải đóng cửa không cho em vào.”

Tống Tử Ngôn liếc mắt nhìn tôi đầy bất lực…

Tôi tiếp tục nói dối không chớp mắt: “Cho nên em mới lùn thế này, còn bố mẹ em lại cao thế kia, là bởi vì hai người ăn vụng đó.”

Cô nhóc nổi giận, phùng cái má lên: “Bố mẹ là người xấu, không thèm chơi với bố mẹ nữa!”

Nói là không thèm chơi, nhưng tính trẻ con mau quên, tới lúc bố mẹ nó về lại bắt đầu nhè ra làm nũng. Bố mẹ nó cũng không để ý tới tôi, tôi cũng lười không bắt chuyện với bên ấy, cứ thản nhiên bóc chuối ăn.

Tống Tử Ngôn buông giấy tờ xuống, liếc nhìn tôi, rồi lại nhìn qua giường cô nhóc, buông một câu: “Tôi đi đóng chặt cửa lại đây.”

Không biết có phải tôi suy nghĩ nhiều hay không mà lúc hắn nói tới từ ‘đóng cửa’ thì hình như giọng có nhấn nhá.

Hiệu quả ngay tức thì, cô nhóc đang làm nũng bố mẹ bỗng dưng phùng má lên, hừ một cái rồi xoay người không thèm chơi với bố mẹ nữa…

Bố mẹ chả hiểu chuyện gì, cứ trái dỗ phải nịnh, cô nhóc tức giận hậm hực: “Bố mẹ lén ăn cái gì mà không cho con biết!”

Bà mẹ bực mình hỏi: “Sao lại thế được? Ai nói với con đấy?”

Miếng chuối tắc ở cổ họng, tôi vội vàng rụt đầu lại.

Cô nhóc chỉ chỉ ngón tay nhỏ xinh về phía tôi: “Là chị kia nói cho con biết.”

Ngay lập tức, tôi phải nhận tới bốn đường nhìn phẫn nộ.

Đã thế con bé còn tiếp tục hậm hực lên án: “Chị kia nói, bình thường bố mẹ đóng cửa bôi thuốc là đang làm chuyện bí mật, lén đếm tiền, lại còn lén ăn vụng, cho nên bố mẹ mới thành người lớn, còn con thì bé xíu thế này!”

Đường nhìn phẫn nộ từ từ được thăng cấp lên tầm cao mới, tôi yếu ớt kéo kéo áo Tống Tử Ngôn: “Tổng giám đốc, bỗng dưng em thấy ở đây lãng phí thời gian quá, không phải là việc mà thanh niên tràn đầy sức sống như em nên làm…”

Hắn chậm rãi: “Thế nên là?”

Người ta đã đưa cái thang mà tôi không thèm, giờ phải tự mình thả dây tự tụt xuống rồi, tôi rớt nước mắt sụt sùi: “Chúng ta về đi.”

Hắn vuốt tóc tôi, giọng nhẹ nhàng như tiếng thở dài: “Sớm về thì đã không có chuyện gì rồi.”

Mặt hắn với cái giọng đâu có hợp với kiểu cười đắc ý này đâu, tôi khóc, lại bị mắc kế rồi!!

Xe tới trước cửa khu chung cư, đang lúc chờ cánh cổng xếp từ từ mở ra thì bỗng nhiên có người gõ lên cửa kính xe, tôi nheo mắt nhìn kỹ, không khỏi giật mình, là bác bảo vệ!

Tôi chưa kịp cản thì Tống Tử Ngôn đã hạ cửa kính xe xuống, bác bảo vệ vui vẻ bắt chuyện với hắn, rồi nhìn tôi vẻ khó chịu: “Bác nói này, đã lâu rồi không gặp cháu, sao cháu vẫn như cũ thế hả?”

Tôi gượng cười, nâng cái chân băng bó lên: “Cũng đâu hẳn ạ, còn có thêm chiến lợi phẩm mang về nữa này bác.”

Bác ta liếc nhìn qua cái chân của tôi, cau mày, tôi cảm động lắm, không ngờ đó, phía sau những lời nói ác độc lại là một trái tim giàu lòng thương cảm.

Bác ta chậm rãi chuyển ánh nhìn từ chân lên mắt, rồi nói bằng giọng tiếc nuối: “Bác nói này tiểu hồ ly, cháu nên sửa lại mặt đi, chứ sửa chân cháu làm gì!!”

O__O” . . .

Bác ơi, bác đúng là không phải người trái đất, mà là người ngoài hành tinh di dân tới đây á!!

Mãi cho tới lúc vào nhà rồi mà tôi vẫn còn bực mình.

Tống Tử Ngôn cười cười, lắc đầu: “Em đi rửa mặt trước đi.”

Mấy ngày nằm bệnh viện đúng là không có lần nào tắm rửa cho ra hồn, tôi lê cái chân bị thương chui vào phòng tắm, tắm một trận cho đã, lúc đi ra đã thấy Tống Tử Ngôn nấu nướng xong hết rồi.

Khốn! Hóa ra anh biết làm cơm à, thế mà còn sai tôi đi làm!

Ăn thử miếng cái….

Khốn! Hóa ra anh làm ngon thế à, thế mà còn bóc lột tôi!

Hồi trước bị bóc lột tàn tệ, giờ tôi phải cố ăn cật lực mà bù lại. Hắn không hề động đũa, chỉ hỏi: “Có ngon không?”

Tôi gật đầu: “Ngon lắm ấy ạ! Anh đúng là người toàn tài, đức trí thể mỹ [1], cái gì cũng được hết đó!!!”

Hắn nhìn tôi dịu dàng, nói bằng giọng cưng chiều: “Muốn ăn thì sau này tôi sẽ làm cho em ăn.”

Mấy từ này do chính miệng hắn nói ra khiến tôi giật mình, chút xíu nữa là phun hết cơm trong miệng ra, nghi hoặc nhìn hắn, run giọng hỏi: “Tổng giám đốc…anh không bị tâm thần phân liệt đấy chứ…”

Sắc mặt hắn lập tức chuyển sang màu xanh, lạnh lùng nhìn tôi: “Ăn nhanh đi, ăn xong thì rửa bát.”

Anh thế này mới là bình thường này, cứ như lúc nãy làm tôi còn tưởng anh bị trúng tà chứ.

Nhìn sắc mặt âm trầm như ngày thường của Tống Tử Ngôn, tôi thầm lắc đầu: anh là King Kong thì cứ làm King Kong đi, giả làm Barbie dọa người làm gì chứ, đúng là!

Cơm nước xong, rửa bát xong, tôi theo lệ thường vào phòng ngủ coi TV.

Nhưng vừa mới nhìn qua TV một cái đã bị Tống Tử Ngôn tắt mất. Còn chưa kịp phản đối thì hắn đã đưa chân đưa tay qua, thổi vào tai tôi: “Có muốn đóng cửa đếm tiền không?”

Tôi sững người ra mất mấy giây mới có phản ứng, cố để không đỏ mặt, tôi giơ cái chân phải quấn bông băng như đòn bánh tét ra: “Anh bắt nạt người tàn tật mà không thấy xấu hổ à?”

Hắn nhìn tôi một lát, cũng không cố chấp, chỉ dịch sát người vào, tôi giãy dụa đẩy ra.

Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, thì thầm: “Đừng động đậy, tôi muốn ôm em một lát, đấy, tốt lắm.”

Tôi cảm giác như thân thể mình mềm nhũn ra, từng đợt, từng đợt sóng ấm áp dâng trào trong tim.

Thật không ngờ đó, Tống Kim Quy, bốc được bài tốt thì cứ im ỉm đi, rồi bỗng dưng tung ra một cái khiến người ta chết không kịp trở tay!!

Tim tôi như hóa thành một con thuyền nhỏ, tuy không biết bến bờ ở nơi đâu, cũng chẳng biết xuất phát từ chỗ nào, nhưng vô cùng an ổn, tôi biết lòng biển vẫn còn nhiều đá ngầm, nhưng giờ phút này, chỉ giờ phút này mà thôi, cứ yên lặng nằm ôm nhau thế này, tôi còn có thể mong đợi được gì hơn nữa đây?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+