Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 27 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi đứng im như trời trồng, Tiêu Tuyết đảo mắt nhìn qua nhìn lại chúng tôi mấy lần rồi nói: “Tao có chuyện, đi trước nhé.”

Rồi cúi đầu hạ giọng dặn tôi một câu: “Cố chịu!” rồi mới quay người vào trong ký túc xá.

Còn lại hai người chúng tôi đứng ngượng ngùng, cứ im lặng như thế được một lát, Tô Á Văn hỏi: “Chân em làm sao thế?”

Chẳng hiểu sao tim tôi lại run rẩy, thực ra vết thương trên chân đã khá hơn nhiều rồi, đi giày thể thao vào nhìn cũng chẳng thấy gì khác, ngay cả Tiêu Tuyết cũng quên hỏi tới nó. Nhưng anh vẫn nhận ra được, cũng như chuyện anh gầy đi, nơi chân mày ảm đạm như đang có tâm sự, sự thay đổi nhỏ như thế thôi mà chỉ cần liếc mắt qua tôi cũng có thể thấy rất rõ ràng.

Có lẽ vì tôi chưa bao giờ thôi nhớ anh.

Tôi bước lui lại, mỉm cười: “Mấy hôm trước em bị bỏng, giờ đã khá hơn rồi.”

Anh cau mày: “Sao lại không cẩn thận thế.”

…Đối thoại hình như có chút mờ ám, tôi đành cúi đầu nhìn chằm chằm xuống mặt đất, không có dũng khí tiến tới gần. Chỉ có thể giả điếc nói lảng sang chuyện khác: “Sao anh lại tới đây?”

Ánh mắt anh thoáng lay động, cũng cười cười: “Anh nhân tiện đi qua đây.”

Thật ra tôi chẳng tìm ra nổi lý do nào nữa, đành phải tự thuyết phục bản thân tin vào câu chuyện của một người sống trong thành phố, nửa đêm lại đi ngang qua cửa khu ký túc xá nữ ở một nơi hẻo lánh như thế này, thế nên là…tôi nghiêm túc gật đầu: “Khéo thật.”

Anh cũng gật đầu: “Phải.”

Lại yên lặng.

Tô Á Văn trước đây như trời tháng tư, dù có là mưa hay gió cũng đều khiến người khác cảm thấy thoải mái dễ chịu. Nhưng giờ tôi cứ thấy anh như vũ khí hóa học có sức mạnh của vũ khí hạt nhân, làm bầu không khí chung quanh hai đứa trở nên đặc quánh lại, nặng nề như đá tảng.

Mà tôi thì thà thấy sao hỏa đụng vào trái đất, tàu biển đụng vào băng trôi cũng không muốn rơi vào tình huống này.

Tôi hỏi ngay vào vấn đề: “Anh định chừng nào thì về?” về với cái cô thanh mai nhỏ bé của anh, em biết mình cứng đầu như lừa vậy, thế nên phiền anh đừng có xuất hiện trước mặt em, khiến em không nuốt trôi được cỏ.

Anh sững người, hạ giọng: “Còn có thể về đâu nữa chứ? Không phải anh đã trở về rồi sao?”

Tim tôi như ngừng đập, tôi mơ hồ nhìn thấy tờ giấy trúng tuyển đại học trong tay anh từ từ giơ lên trước mắt mình, nhưng mới giơ được một nửa, anh đã rụt tay lại, chuyển thành nụ cười khách sáo xa lạ: “Đã muộn quá rồi, anh cũng nên về thôi, em vào ký túc xá trước đi.”

Chỉ thế thôi? Chỉ có thế thôi sao? Tôi cũng chẳng biết nên nói là mừng rỡ hay thất vọng, chỉ có thể khách sáo đáp lại: “Vâng, anh đi đường cẩn thận.”

Anh “ừ” một tiếng, tôi quay vào ký túc xá.

Tôi gắng làm ra vẻ tự nhiên một chút, nhưng lưng cứ cứng ngắc, chỉ có thể cố bước đi nhanh hơn.

Tôi không quay đầu lại, cũng không dám quay đầu lại, nhưng vào ký túc xá, tôi lại không kìm được mà ép người vào hành lang lén nhìn ra bên ngoài.

Anh vẫn đứng ở đó, giống như đã đứng ở đó từ rất lâu, ngọn đèn đường ngoài ký túc xá mờ mờ tỏa ánh sáng xuống người anh, kéo thành cái bóng mờ nhạt, anh ngước đôi mắt như phủ một lớp sương lên, ngẩn người nhìn về phía tôi đi. Nhìn thật lâu, rồi cũng đi mất.

Tôi đi vào nhà tắm lau lại mặt rồi mới lê chân về phòng.

Nhìn cái mặt hóng hớt quá khích của Tiêu Tuyết, tôi kể cho nó nghe chuyện giấy trúng tuyển đại học Bắc Kinh đã sắp tới nới rồi còn rụt lại.

Tiêu Tuyết vẫn kiên quyết như cũ: “Tần Khanh, tao nói cho mày biết, anh ta mà là đại học Bắc Kinh thì Tống Tử Ngôn chắc chắn là Harvard rồi, mày không thể chỉ vì một hạt vừng mà đánh rơi cả quả dưa hấu. Mà cứ cho Tống Tử Ngôn là trường đại học hạng ba đi chăng nữa, mày vào học cũng lâu thế thì kiểu gì chẳng có tình cảm chứ.”

Tôi im lặng, cho dù Tống Tử Ngôn có là Harvard thì cùng lắm tôi chỉ là một đứa sinh viên tới dự thính thôi. Những lời thốt ra trong lúc vô ý là những lời thật lòng nhất, từng câu từng chữ hắn nói tôi đều hiểu, tôi không đáng.

Đợi mãi vẫn không thấy tôi đáp lại, Tiêu Tuyết cẩn thận dặn thêm một câu nữa: “Tao khuyên mày một câu, ngựa tốt không ăn cỏ cũ!”

…Cái này có gì mà tốt bụng nhắc nhở chứ, tôi chẳng thèm quan tâm ngựa ăn cỏ cũ là ngựa tốt hay ngựa xấu.

Tôi vẫn là người từ hồi nào tới giờ.

Thực ra trong lòng tôi cũng chẳng có cảm giác lưu luyến gì, người ta chẳng nói gì, chỉ có tôi là tự mình thấy hơi tự mãn một chút mà thôi, có lẽ người ta đúng là hoài niệm những gió mây, những đèn đường mà nhân thể tạt qua đây, rồi tình cờ bị tôi bắt gặp, tôi lại suy nghĩ xa xôi, tự cho mình là đúng.

Đầu thì nghĩ vậy, nhưng tâm tư thì vẫn cứ trôi lửng lơ như đang nằm xuôi xị trên một đám mây mềm mại. Đầu tôi tràn ngập suy nghĩ, những hình ảnh cứ trôi qua như cuốn phim chiếu chậm, cứ liên tục chạy qua, chạy qua, rồi chạy qua, những ký ức nhỏ tụ lại thành một mảng lớn, cứ lan rộng dần trong tâm trí tôi.

Nằm như thế một lúc lâu, đầu óc cứ ong ong không ngủ được, tôi nhìn di động, đã hai giờ sáng rồi. Trong lòng cứ trống rỗng khó chịu, bỗng nhiên rất muốn nghe giọng Tống Tử Ngôn, muốn nghe hắn ung dung chặn họng mình.

Tôi lén xuống giường, ra ngoài hành lang bấm số gọi. Bên kia bắt máy rất nhanh, giọng hắn vang lên: “Có chuyện gì sao?”

Đêm hôm khuya khoắt làm con người ta vô cùng thành thực, tôi buột miệng nói thằng: “Không có chuyện gì, em chỉ muốn nghe anh chặn họng em thôi.”

Tôi vừa nói xong lại thấy chột dạ, tự dưng mình nói thật ra làm cái gì chứ!! Nhưng ngoài dự đoán của tôi, Tống Tử Ngôn vẫn thản nhiên, còn cười nhẹ: “Sao chưa ngủ đi?”

Tôi nói: “Anh cũng chưa ngủ đấy còn gì?”

Hắn nhẹ nhàng: “Giờ ở đây là ban ngày.”

Giờ tôi mới nhớ ra hắn đang ở bên kia trái đất, tự nhiên thấy hứng thú: “Anh đang làm gì đó?”

Hắn đáp: “Vừa mới ăn cơm xong, đang ở khách sạn.”

Khách sạn…Khách sạn?! Đầu tôi tự động bật ra một hình ảnh không CJ [1] cho lắm, tôi cẩn thận hỏi lại: “Vậy…giám đốc Triển có đó không?”

Cái giọng vốn đang rất vui vẻ của Tống Tử Ngôn đột nhiên giảm xuống hai mươi độ, nghe một cái là đủ đóng băng chết người: “Tần Khanh.”

Hắn không ở trước mặt tôi, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn vô thức rụt đầu lại, quả nhiên là không thể chống cự nổi mà. Nhưng trong lòng không hề thấy sợ, chỉ muốn trút hết tâm sự với hắn, nghĩ sao làm vậy, tôi tỉ tê với hắn: “Tổng giám đốc, giờ em đang ở ký túc xá trường, hôm nay lớp có buổi họp mặt.”

Tôi cứ nghĩ chắc hắn chẳng thấy hứng thú gì đâu, ai dè Tống Tử Ngôn hỏi lại: “Có vui không?”

Tôi đáp: “Vui, rất vui, còn có chuyện cực hay nữa. Có một người, vốn dĩ đã đạt được nguyện vọng hai rồi, bây giờ tự nhiên lại bày tỏ với nguyện vọng một, anh nói coi, thế có phải hồ đồ lắm không. Mà nguyện vọng hai tuy không phải là mong muốn thực sự của người ấy, nhưng cô ta cũng là người, dựa vào cái gì mà phải chịu giày vò hả! Nếu sớm biết mình chỉ là nguyện vọng hai của người kia thì ai lại dám có quan hệ với nhau chứ, mà nói lại, em chỉ là đại học hạng ba của anh, nhưng lại là đại học Thanh Hoa của người khác đó, anh nói phải không?!”

Tôi nói luyên thuyên một tràng tới mình cũng chả hiểu được, thế mà hắn vẫn nhẫn nại nghe hết, chỉ lát sau, chất giọng trầm trầm vang lên: “Có chuyện gì thế?”

Tôi vốn đang bực mình muốn chết, nhưng nghe hắn hỏi lại thấy trong lòng thấy chua xót lạ, vội vàng đáp: “Không có ạ.”

Hắn vẫn chưa chịu thôi: “Rốt cuộc là làm sao hả?”

Tôi mà đáp qua loa thì kiểu gì cũng không qua được, bỗng nhiên nghĩ ra cũng có chuyện thật, liền hỏi: “Tổng giám đốc, thứ tư này anh về được không?” Tuy lịch trình đã sắp xếp là thứ bảy mới về, nhưng tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng.

Hắn hỏi: “Có việc à?”

Tôi mặt dày trả lời: “Sinh nhật em.”

Thực ra cũng chẳng phải chuyện qua loa, hôm nay nhìn quần áo trên người Tả Tư Nhân toàn loại hàng hiệu đắt tiền, rồi nhớ nhà Tóc Vàng toàn nội thất sang tới phát ghen, lại nghĩ về cái tạp dề lòe loẹt đồng bóng, phía trước còn vẽ một con gấu bé của mình.

…Tôi nghĩ cũng nên vùng lên khởi nghĩa rồi.

Chuyện không được trả lương đầy đủ của giai cấp công nông đã lâu không còn tồn tại, kẻ có thân phận mập mờ là tôi cũng nên vì quyền lợi của bản thân mà đấu tranh chứ.

Hắn “ừ” một tiếng.

..Chỉ là…’ừ’ thế thôi à?!!

Tôi kéo thêm một câu ngầm nhắc nhở: “Anh có muốn chúc mừng em không?” Tặng quà gì đấy hả?

“Chúc cái gì?” hắn nói giọng nghiêm túc, hỏi: “Chúc em già thêm một tuổi à?”

/*** từ đoạn này tớ thấy trên ebook khác nên sẽ post tiếp ebook ở các phần tiếp theo nhé Next part 28 ***/

…Tôi muốn anh chặn họng tôi, chứ không bảo anh chặn tôi tới nghẹt thở!!

Tôi ăn mật gấu, ngắt luôn điện thoại, hậm hực trèo lên giường ngủ!!

Tối ấy tôi ngủ rất ngon, sáng mai tỉnh dậy bỗng thấy nhớ nhung bánh bao trong căng-tin đã lâu không được thưởng thức, cứ thế mặc áo ngủ, xỏ dép lê chạy xuống mua, kết quả là gặp ngay lớp trưởng ở đó, bốn mắt nhìn nhau, không tránh khỏi có chút ngượng ngùng.

Tôi chào trước: “Lớp trưởng dậy sớm thế?”

Cậu ta giơ cái túi đồ ăn sáng trong tay lên, cười cười thản nhiên đáp: “Đi mua đồ ăn sáng cho người yêu mà!”

Cậu cứ thản nhiên như thế khiến tôi cũng thoải mái vô cùng, cười he he: “Sợ vợ ơi là sợ vợ.”

Lớp trưởng phản lại: “Cậu có giỏi thì cũng tìm một người như thế đi.”

Tôi cứng họng, chỉ có thể nhìn cậu ta đắc ý hát vống lên mấy câu dân ca rồi đi.

Tôi thấy vui vui, đúng như lời Tiêu Tuyết nói, người ta có tình cảm nên muốn chia tay cũng không chia tay được, hôm qua uống say nói lời tạm biệt, có lẽ giờ trong lòng lớp trưởng, tôi còn chẳng bằng cái móng tay màu ngọc trai của cô người yêu nữa kìa.

Nhưng trong lòng vẫn có chút tổn thương, tình cảm của chúng tôi tựa như đóa hoa đào đầu tiên nở ra, chỉ e ấp khoe sắc lúc đêm khuya, khi ánh nắng sớm mai vừa chiếu rọi cũng là lúc hoa tàn, chẳng thua gì hoa quỳnh.

Mà tàn nhanh quá trời!

Quay đầu lại nhìn lớp trưởng đang cầm túi bánh bao chờ người yêu trước cửa ký túc xá nữ, tôi không khỏi ghen tị, tôi là quá khứ, cô ấy là đường lui, cậu ta lựa chọn dễ dàng bao nhiêu. Còn tôi thì sao, quá khứ có ý đồ gì chả rõ, đường lui nói rằng tôi không đáng, tôi đâu có quyền lựa chọn, chỉ có thể lơ mơ bước tiếp.

Tôi cứ ở lỳ trong ký túc xá trường được mấy ngày như thế, rồi cũng tới ngày tôi già thêm.

Cách ngày tốt nghiệp còn chưa đầy hai tuần, những đứa ở cùng phòng đã dọn ra ngoài, Tiêu Tuyết thì hôm nào cũng bận rộn ở ngoài, tuy được ở một mình, nhưng ngồi trong căn phòng vắng vẻ, tới một người nói chuyện cũng không có, trong lòng lại thấy buồn buồn.

Hơn nữa hôm nay là sinh nhật tôi, lại càng chán đời hơn.

Cầm ví tiền, tôi hạ quyết tâm phải đập phá xả láng ngoài hàng một trận.

Cứ vô thức đi ngoài đường thật lâu, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng gọi rất ngọt ngào bên tai: “Người đẹp ơi, đi mấy người?” Nghe tiếng gọi mới phát hiện chẳng hiểu mình bị ma xui quỷ khiến thế nào lại quay trở về “chỗ cũ”. Đã hai năm, trừ lần Nghiêm Bằng quay lại, tôi chưa từng bước chân vào đây lần nữa. Ông chủ không nhớ ra tôi, phục vụ đã đổi người mới, nhưng cũng bởi thế mà giờ tôi mới có thể được nghe người ta khách sáo gọi mình là “người đẹp”. Mấy người phục vụ trước ở đây chỉ toàn gọi thẳng tôi là “ba dạ dày”.

Tôi có cái tên đó là vì cực thích món lẩu ở quán này, lần nào ăn uống no say rồi cũng vẫn thòm thèm nhìn mấy món còn sót trên mặt bàn, ước ao: “Ông trời ơi, cho con ba cái dạ dày đi mà ~~”, chẳng may bị người phục vụ đang bê thức ăn lên nghe được, rồi trở thành biệt hiệu của tôi luôn, cứ thấy tôi là lại kêu: “Chào cô, dạ dày ~~~~”

Nhìn cô bé xa lạ trước mặt khách sáo gọi mình là “người đẹp”, tôi cũng khách sáo trả lời lại: “Một mình tôi thôi, tôi muốn vào phòng Sơn Thủy Quan.”

Sơn Thủy Quan là tên một nhã phòng, là chỗ cũ của chúng tôi.

Cô bé phục vụ nói mấy câu vào bộ đàm, rồi nói lại với tôi: “Sơn Thủy Quan đã có khách rồi ạ, chị có thể đổi phòng khác được không?”

Tôi hơi thất vọng, nhưng vẫn vội đáp lại: “Cho một phòng cạnh Sơn Thủy Quan cũng được.”

Cô ta cười: “Có, mời chị theo em.”

Tôi đi theo sau cô bé phục vụ, lúc đi ngang qua cửa phòng Sơn Thủy thì vừa gặp lúc nhân viên phục vụ đang mở cửa bê thức ăn đi vào, chỉ là vô ý liếc qua một cái thôi đã khiến tôi cứng hết cả người.

Là Tô Á Văn đang ngồi trong ấy.

Anh cũng nhìn thấy tôi, cả thế giới như ngừng lại trong phút chốc, ánh mắt tôi quét qua những món bày trên mặt bàn, hai đĩa thịt dê, một đĩa thịt hộp, một đĩa miến, một đĩa rau diếp, một đĩa nấm kim châm, một đĩa đậu phụ, cạnh đó còn có một gói mỳ đậu xanh và một lọ nước chanh lớn.

Không chỉ là quen, mà là giống y như đúc.

Giống mỗi lần hẹn hò của chúng tôi, và cái ngày anh ra đi hai năm trước đó.

Câu “khéo quá” mãi vẫn không thể thốt ra nổi.

Chương 27: Sinh  nhật (p.1)

Cuối cùng tôi vẫn ngồi xuống, anh đẩy đĩa ớt tới trước mặt tôi.

Nhân vật: đôi tình nhân cũ. Địa điểm: là nơi khởi đầu cho sự rạn nứt tình cảm hai người. Thời gian: sinh nhật nữ chính.

Ba yếu tố cơ bản để viết tiểu thuyết đã đầy đủ, thêm thắt mấy chi tiết nữa là có thể viết được rồi.

Tôi có cảm giác chuyện này mà phát triển nữa sẽ đi vào lối mòn.

Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong gian phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ.”

Anh cười: “Ừ, thực ra có nhiều thứ người ta vẫn luôn theo đuổi nhưng lại không phải là thứ mà bản thân người đó muốn.”

Tôi có cảm giác như mình vừa chọc vào tổ ong vò vẽ, không dám nói thêm, chỉ yên lặng cúi đầu gắp rau ăn tiếp.

Nhưng anh cứ như được lên dây cót, nói tiếp: “Giống như một người đang đi trên đường, trong đầu cứ tâm niệm phải tới một nơi, nhưng mãi tới khi anh ta đến nơi rồi mới phát hiện ra, người cùng đi với mình trên đường mới là thứ đáng giá nhất.”

Em chỉ nói nồi lẩu này thôi, sao anh phải nghĩ xa tới thế chứ, nhưng nếu cứ nói thằng ra câu này, tôi không mở miệng nổi: “Là người anh gặp trên đường kia đã rẽ qua lối khác rồi, anh có quay lại cũng không gặp được nữa.”

Anh im lặng một lát rồi nói: “Anh đi tìm.”

Lần này là tôi im lặng.

Tờ giấy trúng tuyển đỏ thẫm trong tay anh như ẩn như hiện, tự nhiên tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Tôi không thông minh, không thể nói một hiểu mười, càng không có chút tự tin nào của nữ chính, tự biết bản thân mình được bao nhiêu vệ tinh vây quanh theo đuổi. Tôi nhát gan, phản ứng chậm, tự biết thân biết phận nên cũng chẳng dám mơ mộng hão huyền. Nếu anh hối hận rồi, nếu anh muốn quay lại thì cứ nói thẳng ngay ra cho em biết, có đồng ý hay không là một chuyện, nhưng xin đừng dùng phép ẩn dụ ám chỉ gì đó, em không có dây thần kinh văn chương, cũng không có tầm nhìn xa tít tắp, em thực không hiểu, không dám tin.

Anh coi Tống Tử Ngôn người ta gọn gàng dứt khoát bao nhiêu, người ta có thể nói rõ ràng rành mạch rằng cô không đáng.

Sao Tô Á Văn nhà anh lại dùng dà dùng dằng như thế chứ, cứ cầm cả bó cỏ xanh tươi thỉnh thoảng đưa đưa trước mũi, thỉnh thoảng lại cọ cọ vào miệng người ta, nhưng quyết không để người ta được nếm thử.

Đừng bắt em phải đoán nữa, quy tắc thứ nhất trong đầu con lừa cứng cổ như em là, thứ không đưa được vào trong miệng không thể coi là thức ăn.

Tôi có cảm giác mặt mình đã chuyển sang cứng đờ rồi, thực sự là không muốn nghe nữa, bèn khua khua đũa nói lảng sang chuyện khác: “Đừng chỉ nói không thế, anh ăn đi.”

Khói bốc lên từ nổi lầu làm tôi không thể nhìn thấy rõ mặt anh, chỉ có âm thanh trầm thấp truyền tới: “Từ lúc mười hai tuổi, Tử Hàm đã là giấc mơ của anh rồi, cho nên lúc cô ấy gọi điện tới, anh gần như không hề do dự mà tới bên cô ấy.”

Càng kêu anh ăn thì anh càng nói nhiều, tự nhiên lại chọc chọc vào chỗ đau của người ta, làm tim tôi lại bị thương.

Nhưng thân là người bị hại, tôi chỉ có thể cúi đầu cắm cúi ăn, miệng đắng ngắt.

Giọng anh đều đều, như kể lại một câu chuyện bình thường: “Nhưng khi anh tới bên cô ấy, không phải không vui mừng, nhưng cũng không giống như những gì anh vẫn hay tưởng tượng. Anh vẫn luôn nhớ tới em, lúc đầu anh còn nghĩ đó là thói quen, sau này anh lại nghĩ có lẽ do mình xấu hổ mà thôi, rồi tới chính anh cũng tự ngạc nhiên với bản thân, cứ nhớ đến em mà chẳng cần có lý do gì.”

Đĩa tương vừng sóng sánh ra ngoài.

Anh thở dài: “Sau khi về nước, đã có lúc anh muốn đi xem lại nơi mình đã từng đưa em về, muốn nhìn lại những con đường chúng ta đã cùng đi qua. Rất muốn gặp em nhưng lại sợ phải gặp em, tới tận giờ anh vẫn không hiểu tại sao lại thế. Đến khi gặp em ở bệnh viện, nhìn em sợ hãi, bĩu môi, cau mày, giả bộ thương xót vì một người khác, anh mới hiểu ra. Trước đây, lúc Tử Hàm còn thích anh ba, anh đứng từ xa nhìn thấy ước ao lắm, nhưng tới hôm ấy, anh mới hiểu được cái gì gọi là ghen tị.” Anh nở một nụ cười: “Dùng cách nói của em thì là ghen tới đứt cả ruột gan rồi.”

Lúc nãy tôi còn oán người ta cứ vòng vo tam quốc, có giấy báo trúng tuyển còn cứ giấu đi, nhưng giờ người ta phơi bày tâm tư, đưa cả hai tay qua rồi, bỗng nhiên lại không muốn nghe nữa.

Dùng giấy mỏng mà bọc lấy lửa, quá nóng rồi.

Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, yếu ớt đáp lại: “Đừng nói nhiều nữa, anh ăn đi!”

Anh gượng cười: “Anh biết em không muốn nghe, anh vốn dĩ cũng không định nói ra. Lúc Tử Hàm đi, anh bảo với cô ấy là phải ở lại đây thêm hai ngày, anh còn có việc. Bởi anh đã từng có lỗi với một người rồi, không thể lại có lỗi với người khác nữa. Mấy hôm trước gặp được em, anh cũng cố dằn lòng, bởi thấy em chăm sóc lo lắng cho anh ba tốt như thế, giống như em nói đó, em đã rẽ qua hướng khác rồi. Nhưng không phải hôm nay em đã quay trở lại chỗ này rồi sao? Trong lòng em vẫn còn thích anh phải không?”

Hai câu cuối của Tô Á Văn làm tôi choáng váng, vốn dĩ anh không định nói, hôm nay thấy em ở đây nên mới nổi hứng lên phải không? Xoay qua xoay lại, hóa ra lại là lỗi của tôi à? Tôi đứng bật dậy: “Tô Á Văn, anh đừng có bắt nạt người khác! Không phải anh đang ở cái đại học Thanh Hoa tốt lắm sao, có nhất thiết phải giả vờ thương nhớ như thế không? Phải, là em không ra gì, em không phải là trường đại học ra gì, không danh tiếng, không lâu đời, cũng chẳng là gì, nhưng nói sao thì chúng ta cũng quen nhau tới hai năm, kết quả là cái cô bé đại học Thanh Hoa vung tay một cái, anh đã cun cút chạy theo. Sao lúc ấy anh không nhớ tới em đi? Giống như Tiêu Tuyết nói ấy, hai năm đó anh chẳng có chút tình cảm gì với em cả, phải không?! Em yêu anh thật lòng thật dạ, em toàn tâm toàn ý tin tưởng anh, vậy mà anh đang tâm bỏ em đến với người tình mới, ngay tại căn phòng này, thế mà em còn rất vui vẻ dặn anh phải đi đường cẩn thận, về sớm một chút, anh vứt em đi tới mười ngày rồi quay về nói tạm biệt, đúng là rất thằng thắn mà. Giờ anh lưu luyến tình cũ, muốn nghỉ học ở đại học Thanh Hoa, không lẽ còn muốn em phải trải thảm đỏ mời anh tới sao? Em nói cho anh biết, em không phải là trường đại học ngoan ngoãn không có xúc cảm, em là người, em cũng có tình cảm, tình cảm là của em, tim cũng là của em, không phải thứ mà anh muốn thì có, muốn giày xéo cũng được đâu!”

Thân là đệ tử chân truyền của Quỳnh Dao, tôi bắn ra một tràng liên thanh, khí thế như đại tỷ xã hội đen.

Chỉ tiếc biểu tình của khuôn mặt hơi kém, nói như thành ngữ, phải là nước mắt đầm đìa mới phải. Sau đó giọng phải run rẩy, càng nói càng thấy không dễ dàng gì, sau đó là phải gào to lên.

Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có những thứ tôi hiểu được, nhưng vẫn trầm mặc không nói.

Tôi vẫn ở tư thế đứng, xả hết tâm trạng xong rồi cũng thấy hơi xấu hổ, bắt đầu thấy hối hận, quát to như thế chi bằng đạp cửa ra đi ngay cho rồi, thế còn thấy khí thế tí. Chứ cứ như bây giờ, anh vẫn im lặng, tôi cũng chẳng thể gào thêm một trận nữa.

May là lúc này di động của tôi đặt trên bàn bắt đầu đổ chuông, chưa lúc nào tôi nghe được tiếng chuông di động mà vui đến thế.

…Tiếng chuông từ thiên đường.

Tay vừa với lấy cái di động, tôi đã đần ra.

Trên màn hình di động là ảnh một người nhếch môi lên vẻ rất sốt ruột.

Đây là bức ảnh của Tống Tử Ngôn tôi phải bức ép dụ dỗ lén chụp mới được.

…Tiếng chuông từ địa ngục.

Tay tôi chần chờ trên nút nhận, không dám bấm.

 Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng chuông vang lên hết lần này tới lần khác, Tô Á Văn đưa mắt nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh, cuối cùng ánh mắt lại rơi trên di động đang rung liên tục.

 Thực ra tôi cũng đâu làm chuyện gì mờ ám, cứ không nhận điện thoại thế này thì hóa ra lại để lộ rằng tôi đang bất an sao, thế nên, tôi siết chặt tay, tính nhấn nút nhận.

 Tô Á Văn nhoài người qua đè tay tôi lại, lắc đầu: “Đừng nhận.”

 Di động trong tay tôi rung lên liên tục, lòng bàn tay rịn mồ hôi, trên mu bàn tay là mồ hôi từ tay Tô Á Văn.

 Di động rung lên thật lâu rồi cũng nằm im.

 Tôi có một loại ý thức bản năng, chỉ cần gặp tình huống hơi phức tạp thì ngay lập tức sẽ có phản ứng, chuồn.

 Tôi rụt tay lại, bỏ di động vào trong túi, tạm biệt anh: “Cũng muộn lắm rồi, em về trước đây.”

 Anh vẫn ngồi im không nói.

 Tôi đứng dậy đi ra cửa, bỗng nhiên anh lao ra ôm chặt lấy tôi, vùi đầu lên vai tôi, thì thầm: “Đừng.”

 Tay tôi khựng lại nơi cánh cửa, không quay đầu lại: “Buông ra.”

 Anh lắc đầu, sợi tóc mềm mại cọ lên mặt tôi: “Không buông. Anh biết lúc em bước qua cánh cửa này thì sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.”

 Tô Á Văn, em đã từng yêu anh, thậm chí tới tận giờ vẫn còn yêu anh.

Nhưng em sẽ không quay đầu lại, chẳng liên quan gì tới chuyện có bước qua cánh cửa này hay không.

Đang định đẩy anh ra thì tiếng anh đã vang lên bên tai tôi: “Anh yêu em, cho anh một cơ hội nữa được không?”

Sức lực trong người tôi như bị rút đi hết.

Trước đây tôi từng đọc một quyển sách, ‘Pháo Đài Thượng Hải’ của Giang Nam, tên cặp nhân vật chính tôi không nhớ nữa, nhưng có một cảnh tôi mãi vẫn không thể quên được. Nam chính hỏi nữ chính tại sao yêu người khác. Nữ chính nói, bởi vì một câu nói của người kia.

Câu gì?

Anh yêu em.

Quả nhiên tôi cũng không phải là ngoại lệ, mà có lẽ toàn bộ phụ nữ trên đời này đều đang chờ đợi ba chữ ấy.

Không cần nghi ngờ, không cần bất an.

Bởi vì câu nói này là đáp án cho tất cả những câu hỏi.

Có cảm giác như trước giờ bản thân vẫn luôn mệt mỏi, nhưng nghe được ba chữ ấy thì cơ thể hoàn toàn thả lỏng, rồi tôi khóc.

Tô Á Văn xoay tôi lại, hôn lên nước mắt, hỏi: “Lần này đừng ai đi lạc, đừng ai hồ đồ nữa, về sau cứ như thế này thôi, được không em?”

Chúng tôi chậm rãi thả bộ đi về.

Trên trời có sao, ven đường có đèn, bên cạnh có người yêu.

Ừm, thật an tâm.

Tôi tự tâng bốc, cái này không gọi là tha thứ, cái này gọi là khoan dung. Dù sao anh không phản bội tôi, dù sao anh không lăng nhăng, trước khi anh phản bội và lăng nhăng đã nói cho tôi biết, sau đó mới bay vào vòng tay của người khác. Tỷ lệ của yêu đơn phương là bao nhiêu, tỷ lệ của tình yêu được hồi đáp là bao nhiêu? Tôi không phải đức mẹ, chỉ hy vọng rằng sau này lúc mồm móm mém, mặt nhăn nheo thì không phải ngồi than vãn, nếu năm đó mình XXX, thì giờ đã XXX, giờ chỉ có thể ngồi nhớ lại XXX thôi…

Chuyện quá phức tạp tôi không dám mó tới, chỉ cố đơn giản hóa mọi chuyện đi một chút mà thôi.

Tôi yêu anh, anh yêu tôi.

Không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức. Không e dè người khác.

Tại sao không thể yêu nhau?

Thậm chí giờ còn chẳng có tác nhân cản trở, tại sao bản thân cứ phải cố chấp tự ngăn cản mình chứ?

Tôi không phải Lưu Tường [1], tôi chỉ thích tìm con đường bằng phẳng nhất mà đi thôi…

Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen, nhưng thứ tình cảm được trải qua một thời gian dài vẫn có thể cảm nhận được. Đã tới ký túc xá, tôi dừng lại nói: “Anh về trước đi, buổi tối lái xe không an toàn lắm đâu.”

Anh đưa tay lên sửa lại áo tôi: “Anh nhìn em đi vào.”

Tuy rất buồn nôn nhưng cũng rất hạnh phúc, mà dù có rất hạnh phúc nhưng vẫn buồn nôn như thường, giờ tôi đã là lão làng của cái trường này rồi, nhìn mấy đôi tình nhân trẻ đang đứng trước cửa ký túc xá lưu luyến chia tay anh anh em em, nghĩ ngược lại đến khuôn mặt già quắt của mình thì không kìm được, vội đẩy đẩy anh: “Anh về trước đi, em xấu hổ lắm.”

Anh đề nghị: “Không thì em đi trước, anh đi sau nhé?”

….Giống như gián điệp ấy, khóe miệng tôi giật giật: “Thôi đi, cứ công khai một lần, cho chúng nó thấy chúng ta già đầu còn cưa sừng làm nghé.”

Anh cười cười: “Được, vậy mang con nghé đực này đi hóe người nào.”

Vừa nghe thấy từ “hóe”, tự dưng tôi lại nhớ tới câu nói của Tiêu Tuyết: “Mang lão Tống nhà mày ra hóe chúng nó đi.”

Tự nhiên tâm trạng chùng xuống, nhưng tôi tự thấy mình chưa từng làm gì mắc nợ hắn, nghĩ thế mới thấy khá hơn đôi chút, nhưng tim tôi cứ trầm trầm xuống, có làm gì cũng không vực lên nổi.

Tôi cố không nghĩ nữa, mang bất an đi vào ký túc xá, bỗng nhiên cảm giác thân mình Tô Á Văn cứng lại, đứng như trời trồng ở đó, giọng hơi lạc đi: “Anh…anh ba.”

Một chiếc xe đậu trong góc tối nơi cổng ký túc xá, Tống Tử Ngôn tựa người cạnh xe, chỉ có một đốm lửa nhỏ giữa những ngón tay, ánh mắt tối đen lẫn vào bóng đêm.

Đã tự thấy mình không mắc nợ gì hắn, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại giật mình, khi đưa mắt qua thấy hộp bánh sinh nhật trên nắp xe thì cái giật mình đó lại trở thành nỗi khổ sở khó gọi tên.

Tôi vô thức lui ra sau lưng Tô Á Văn.

Ánh mắt Tống Tử Ngôn càng đáng sợ hơn, hắn đứng đó gọi tôi: “Qua đây.”

Chân tôi theo thói quen mà bước đi tới đó, nhưng Tô Á Văn đã kéo tôi lại.

Giọng anh nghe như đang cầu xin: “Anh ba, anh nghe em nói…”

Tống Tử Ngôn không nhìn anh, chỉ nhìn thằng vào tôi: “Qua đây.”

Tôi cúi đầu.

Có tiếng rất kỳ lạ, tôi đờ người ra nghe mãi mới nhận ra là Tống Tử Ngôn đang cúi đầu cười…hắn cười khó nghe thế sao.

Tôi rất sợ, thứ xúc cảm đang không ngừng tuôn lên trong lòng này chắc chắn là sợ hãi, tôi sợ hắn sẽ xông tới đây, nhưng hắn chỉ đứng đó nhìn tôi, vẫn bướng bỉnh nói một câu duy nhất: “Qua đây.”

Tôi không qua đó được, từ lúc anh nói tôi không đáng, tôi đã không bước qua đó được nữa rồi.

Có lẽ nên nói rằng, cho tới tận lúc này tôi vẫn chưa từng qua đó.

Tôi lúng túng nói: “Tổng giám đốc, anh…về trước đi, cũng muộn lắm rồi…”

Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, tôi tới nói cũng không nói nổi nữa, chỉ có thể cúi đầu im lặng.

Cánh tay đột nhiên nhói lên, hóa ra hắn đã qua chỗ tôi, Tô Á Văn cũng đờ người ra, mãi tới khi tôi bị kéo đi mấy bước mới giật mình, chạy tới chắn trước mặt hắn.

Đường chẳng phải hẹp, nhưng Tống Tử Ngôn cũng không muốn lách qua, chỉ nhìn Tô Á Văn nói: “Anh đưa cô ấy về.”

Tô Á Văn không nhân nhượng: “Em biết anh rất mạnh mẽ, nhưng cũng có những thứ không do anh quyết định, không thể làm theo cách của anh được. Anh có hỏi tới ý kiến cô ấy không?”

Tống Tử Ngôn hơi sững người, trầm mặc một lát rồi cúi đầu nhìn tôi: “Tôi chỉ hỏi em một câu, cũng là câu cuối cùng, có muốn theo tôi về nhà không?”

Giọng hắn rất nhẹ, rất dịu dàng, trong ánh mắt còn ánh lên tia khẩn cầu, còn tôi hôm nay như người bị bệnh tim, tim cứ nhói nhói lên khó chịu, nhưng nhìn dáng vẻ này của Tống Tử Ngôn, tim tôi thắt lại vô cùng đau đớn.

Nhìn sang Tô Á Văn đang đứng cạnh, tôi chậm rãi lắc đầu.

Sắc mặt Tống Tử Ngôn thoáng chuyển sang màu trắng bệch chỉ trong nháy mắt rồi trở lại như bình thường.

Là vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên, kiêu ngạo.

Hắn từ từ buông tay tôi ra.

Tôi nhìn theo bóng lưng hắn dần xa, trên cánh tay hãy còn lưu hơi ấm từ bàn tay hắn.

Bỗng nhiên hiểu ra câu nói của Tô Á Văn:

Khi em bước qua cánh cửa này, sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

Khi Tống Tử Ngôn buông tay tôi ra, sẽ không còn nắm lại nữa.

Ngoại truyện: Con trai

Hơn chín giờ tối, khi Tống Tử Ngôn chậm rãi lật xem tạp chí thì tôi giả bộ chăm chú xem TV, thực ra là lén liếc mắt ngắm hắn mấy cái, tới tận hơn mười giờ, hắn vẫn chả có động tĩnh gì, tôi thấy chán.

Đằng hắng giả vờ thản nhiên thông báo: “À…từ tuần này trở đi, chiều nào em cũng phải ra ngoài.”

Hắn không thèm chớp mắt, thuận miệng hỏi lại: “Làm gì?”

Tôi nóng máu: “Em đăng ký một lớp rồi, giảm cân!”

Cuối cùng hắn cũng chịu nhìn tới tôi: “Giảm cân?”

Tôi khóc: “Giờ em càng ngày càng béo, bụng càng lúc càng to, bị anh ghét rồi.”

Hắn cau mày: “Ai ghét?”

Tôi lườm: “Ai đó đấy.” Còn không phải người nào đó vì dáng người đây biến đổi mà chẳng thèm động vào đây tới những nửa tháng à.

Hắn im lặng một lát, ánh mắt mang theo ý cười: “Không cần giảm.”

Tôi hầm hừ: “Tại sao?!” Không lẽ hắn có người khác rồi?!

Hắn không đáp, chỉ đứng dậy mở ngăn kéo cạnh giường, đưa một tờ giấy cho tôi coi.

Hóa ra là kết quả kiểm tra của tôi ở bệnh viện, vì ông nội Tống Tử Ngôn rất quan tâm tới sức khỏe riêng của hai cháu nên cứ yêu cầu hai đứa phải tới bệnh viện khám định kỳ ba tháng một lần, sau này tôi lười coi kết quả kiểm tra, không ngờ hắn lại mang nó ra. Tôi cẩn thận chăm chú ngó ngó nét chữ rồng bay phượng múa của bác sĩ, rồi đưa lại cho hắn, mặt rất là thành thật: “Chả hiểu gì cả.”

Hắn cầm lấy rồi thả vào ngăn kéo, chậm rãi giải thích: “Em không béo, chỉ đang mang thai thôi.”

Tôi còn chưa hồi phục trước tin mình không béo thì đã bị cái tin tiếp theo bắn phá cho không còn mẩu thịt.

“Em…em…sao em lại mang thai được chứ?!” Tôi không tin!

Hắn thản nhiên nhìn tôi, còn tốt bụng nhắc: “Đại khái là vì em làm vài chuyện có thể dẫn tới việc mang thai chứ sao.”

Tôi khóc, im lặng nhìn hắn: “Anh biết từ khi nào?”

Hắn ngẫm nghĩ một lát: “Hai tuần trước.”

Ra là thế, chẳng trách nửa tháng liền hắn biến thành Liễu Hạ Huệ… [1]

Tôi ủ rũ: “Nhưng rõ ràng là chúng ta có phòng mà, sao có chuyện trúng thưởng được chứ…” Hắn ho khù khụ, bộ dạng hơi lúng túng, đầu óc tôi quay mòng mòng, tức mình: “Em phải kiện công ty kia!”

Hắn an ủi: “Không có chuyện gì được bảo đảm tuyệt đối đâu, xác suất bảo đảm cũng chỉ tới 99,7%  thôi.”

Tôi khóc tiếp: “Có 0,03% mà em cũng bị dính, khéo quá chừng đó, hơn nữa lại đúng lúc anh bảo muốn có con, ông trời thiên vị anh quá!!”

Ối trời? Ối trời? Cũng đúng ngay lúc tôi vừa nói chưa muốn có con chứ!!

Nhìn cái dáng rõ ràng là đang lúng túng của hắn, da đầu tôi đột nhiên lạnh buốt.

Tôi vội vàng lấy mấy bao cao su ở dưới gối, xé ra rồi phồng mang trợn má thổi.

Cái thứ nhất, không lên.

Cái thứ hai, không lên không lên.

Cái thứ ba, không lên không lên không lên.

Nhìn thật kỹ vào đầu những bao cao su này thì thấy mấy dấu kim châm rất nhỏ.

Rõ ràng là thủ đoạn đê tiện vô sỉ hạ lưu của hắn, tôi nổi giận! Tôi đứng bật dậy, từ trên giường cao nhìn xuống hắn: “Em đã bảo trước hai mươi sáu tuổi thì không sinh con, anh cũng không phản đối cơ mà? Sao giờ lại làm chuyện đểu cáng thế này hả?!”

Hắn lúng túng phân bua: “Anh chỉ không nói gì, không nói đâu có nghĩa là đồng ý.”

Đã sai lại còn tìm cách né, tôi hận: “Nhưng anh cũng không thể ích kỷ như thế chứ, để em phải phí hết thời gian để chăm trẻ con à.”

Hắn kéo tôi ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt: “Không phải là em nuôi, là anh nuôi hai mẹ con em.”

Tôi bực mình: “Thế cũng không được, muốn sinh thì tự anh sinh đi, mai em đi bệnh viện!”

Mặt hắn trầm xuống, còn kéo thêm nụ cười rất hắc ám: “Đi bệnh viện làm gì?”

Gió lạnh thổi qua viu viu, tôi đúng là không có chí khí, nước mắt lã chã: “Đi bệnh viện mua thuốc dưỡng thai.”

Lúc này mặt hắn mới khá lên, xoa đầu tôi: “Rất tốt.”

Tôi uất nghẹn, ngồi cắn vỏ gối bực bội khóc ròng, tức nhưng không dám nói.

Tám tháng sau, tôi nằm chờ sinh trên giường bệnh, bụng đau tới mức tức gì cũng dám nói ra miệng hết.

Tôi nhìn hắn oán giận: “Tống Tử Ngôn, anh là thằng tồi!”

Hắn nắm lấy tay tôi, nói hùa theo: “Phải, anh là thằng tồi.”

Tôi còn chưa hả giận: “Anh là đồ vô sỉ!”

Hắn rút khăn ra lau mồ hôi trên trán tôi: “Phải, anh vô sỉ.”

Tôi bắt lấy tay hắn, cắn một cái: “Anh là thằng tồi vô sỉ!”

Hắn vẫn để im cho tôi cắn: “Phải, anh là thằng tồi vô sỉ.”

Bao nhiêu đòn tung ra như đánh vào cái bị bông, tôi cũng chẳng thèm cắn nữa. Nghe tiếng rên khổ sở từ phòng sinh bên cạnh truyền tới, xen vào đó là một, hai tiếng hét to, lại được cái bụng càng lúc càng đau, tôi sợ, yếu ớt nhìn hắn: “Tống Tử Ngôn, em sẽ không chết ở chỗ này đâu.”

Hắn cau mày, mắng nhỏ: “Đừng nói bậy!”

Làm sao tôi có thể không nghĩ nhiều được chứ, hồi còn bé tôi bị ngã xe đạp, khi đó máu chảy nhiều mà còn không đau như thế này, nhưng cứ phải chờ đợi thế này là chuyện tôi không chịu được nổi. Tôi tự biết mình là người kiên cường gì, lại siêu sợ đau, nhỡ may trên bàn phẫu thuật gặp chuyện gì đó thì đi chầu trời một lúc hai mạng mất!

Tôi nhìn hắn mếu máo khóc: “Em còn chưa muốn chết…”

Hắn vuốt tóc tôi: “Ngoan, xong ngay ấy mà, đừng nghĩ lung tung.”

Tuy kiểu an ủi đó của hắn hiếm khi gặp, nhưng vẫn không thể đỡ nổi nỗi sợ chết và sự lưu luyến thế giới này của tôi. Tôi nhìn hắn khóc lóc: “Em không chết được, em còn phải làm một bà cụ, bà cụ đẩy xe lăn cho anh đi qua đường đá, khổ cho chết cơ.”

Hắn cười dịu dàng: “Sẽ có ngày đó thôi.”

Tôi lại nhìn hắn khóc: “Em không muốn chết, ảnh scandal em còn chưa được thấy hết mà.”

Trên trán hắn chảy xuống một sợi dây đen…

Tôi vẫn khóc lóc: “Em muốn sống, đội bóng đá Trung Quốc còn chưa tới world cup mà.”

Trên trán hắn chảy xuống hai sợi dây màu đen…

Tôi kiên trì khóc: “Em muốn sống cơ, Thần Châu số tám còn chưa được phóng mà.”

Miệng hắn giật giật, lập tức quay người đi kêu y tá: “Cô ơi, phiền cô gây mê miệng cô ấy một chút.”

Miệng còn chưa được gây mê, tôi đã bị đẩy vào phòng giải phẫu rồi.

Thực ra cũng chẳng khổ như tôi vẫn tưởng, chỉ kịp gào được hai tiếng đã bị đẩy ra ngoài rồi.

Nhưng cả người mệt rũ ra, không nhấc nổi mí mắt lên, chỉ có thể nghe hai bà mẹ, một ông bố, một ông nội, một bà nội xuýt xoa mừng rỡ liên hồi: “Thằng nhóc này bụ bẫm kháu khỉnh quá trời.”

“Ối trời, đôi mắt giống mẹ nó như đúc này.”

“Trán cao quá, chắc chắn là thông minh như bố nó.”

“Cái mũi này nhìn có phúc ghê…”

Nghe mọi người vui vẻ thế, cuối cùng tôi cũng hiểu ra, người vĩ đại nhất trên thế giới này là người mẹ.

Một người khổ, hai nhà vui!

“Thằng cu này xinh quá!” Ngay cả y tá đứng bên cũng nói hùa theo.

Khen ngợi cứ tới tấp khiến tôi cũng ngạc nhiên, không lẽ mình thực sự đã sinh được một báu vật sao?!

Thế nên tôi cố hết sức mở mắt ra, động đậy tay, còn chưa kịp nói thì Tống Tử Ngôn đã tinh ý bế con tới bên.

Tôi nhìn qua gương mặt gương mặt thằng con đã hành hạ tôi tới tận chín tháng trời đang được bọc trong chăn, ậy, mặt nhăn nheo như con chuột con ấy. Lại nhìn nét mặt vui mừng của mọi người xung quanh, tôi bực mình, cúi đầu hỏi Tống Tử Ngôn: “Mặt con mình nhăn nheo, còn chưa lớn lên, sao mấy người họ nhìn ra nhiều thứ thế? Đúng là…cũng bốc phét quá trời…” Mắt còn chưa mở ra này, thế mà đã phát hiện ra giống mắt tôi như đúc, không lẽ mắt tôi cũng híp lại như thế này?

Không ngờ Tống Tử Ngôn tự nhiên cúi đầu cười cười: “Không chỉ mấy người họ đâu, anh cũng nhìn ra mà, con trai chúng ta thông minh lại đẹp, vừa giống em lại vừa giống anh.”

Tôi lườm hắn một cái, bình thường anh cứ nói mình là người có chỉ số thông minh cao, sao giờ lại ngu muội như thế kia chứ!

Nhưng nhìn ánh mắt không giấu nổi sự tự hào và xúc động của hắn, mắt tôi cũng hơi ươn ướt.

Nhìn lại con chuột con trong lòng hắn, tự nhiên cũng nhận ra vài điểm…

Không chỉ là đẹp, thông minh gì đó, mà điều quan trọng nhất là:

Tần Khanh, chuột con, Tống Tử Ngôn là một gia đình may mắn hạnh phúc ~~~

Thực ra là một đại gia đình, vào hôm nào đó, trong lúc gọi điện thoại, tôi vô tình nói ra chuyện chuẩn bị làm lễ trảo chu [2] cho thằng bé, thế là hôm sau cả hai bên nội ngoại cùng tới.

Mấy thứ đồ trong lễ trảo chu hôm ấy vô cùng kỳ quái.

Trừ mấy thứ rất bình thường do bên tôi chuẩn bị, bà ngoại thằng nhóc còn mang tới một viên xúc xắc, ông ngoại mang tới bộ bài tây, ông nội mang tới một con dấu, bà nội mang một bộ quần áo, cụ ông mang tới một cái tai nghe, cụ bà là người bình thường nhất, mang theo một cuốn sách.

Nhưng vừa nhìn cuốn sách ấy, tôi mém ngất, là một cuốn sách phê bình chú giải Hồng Lâu Mộng đóng gáy buộc chỉ của Chi Nghiễn Trai [3]!!

Vừa lúc Tóc Vàng ở trong nước, đem tới một đĩa CD phim kinh dị mới nhất…

Nói tóm lại, giữa mấy thứ đồ kỳ dị, thằng bé nhà tôi bắt đầu bò đi.

Dưới N ánh nhìn sáng rực chăm chú, nó bò bò bò, bò thẳng tới bên cạnh Tóc Vàng, rồi nắm lấy quần cậu ta, không buông ra…

Trảo chu lần thứ nhất thất bại, chúng tôi tách hai chú cháu nhà đó ra, bắt đầu lần thứ hai.

Dưới N ánh nhìn sáng rực chăm chú, nó bò bò bò, lại bò thẳng tới bên cạnh Tóc Vàng, rồi lại nắm lấy quần cậu ta, không buông ra…

Trảo chu lần thứ hai lại thất bại, lại tách hai chú cháu nhà đó ra, bảo Tóc Vàng thay đổi vị trí, bắt đầu lần thứ ba.

Dưới N ánh nhìn sáng rực chăm chú, nó bò bò bò, lần thứ hai bò tới bên cạnh Tóc Vàng, lần thứ hai nắm lấy quần cậu ta, không buông ra…

Mọi người cùng nhìn nhau, chả ai hiểu gì cả, chỉ duy có mặt Tống Tử Ngôn là hơi đen đi, một ý nghĩ bắt đầu trỗi dậy trong đầu tôi, tôi không dám nghĩ tới, lại bảo với Tóc Vàng: “Cậu tới chỗ tường đứng đi…”

Dưới N-1 ánh nhìn sáng rực chăm chú, nó bò bò bò, phá tan vòng vây của mọi người, bò tới chỗ Tóc Vàng….

Mọi người sững người ngạc nhiên, còn ý nghĩ trong đầu tôi càng lúc càng rõ ràng, rõ tới mức đáng sợ. Dường như Tống Tử Ngôn cũng hiểu được ý nghĩ trong đầu tôi, mặt chuyển sang màu xanh đen đáng sợ….

Ông cụ là người đầu tiên lên tiếng: “Chuyện…chuyện gì đây?”

Mẹ tôi cũng hỏi: “Con gái này, cháu ngoại mẹ không phải là do con ngoại tình với Tóc Vàng sinh ra đó chứ…”

Tôi lườm cho bà một cái, đằng hắng: “Con nghĩ…hình như mình biết nguyên nhân rồi.”

Mọi người đổ dồn vào tôi, còn Tống Tử Ngôn thì trợn mắt nhìn tôi.

Dưới N-1 ánh nhìn chăm chú sáng rực, tôi chọt chọt hai ngón tay vào nhau, cuối cùng đánh bạo, yếu ớt mở lời: “Thì…thằng cu nhà chúng ta, có thể là một…phi công trẻ…”

Ngoại truyện – Quy trình H

Thời gian: đêm khuya.

Địa điểm: phòng ngủ nhà nào đó.

Nhân vật: đôi nam nữ giống Tống Hắc Ám, Tần Dâm Ô.

Đạo cụ: quần áo, giường.

Bầu không khí: kỳ lạ.

Nhạc nền: bài “Không sành điệu không cần tốn tiền” của Lâm Tuấn Kiệt, trong đó có một câu là “xin đừng gõ khắp nơi~ “ =)))))))))))))))

Màu sắc sự việc: H ~~~

Tiến trình tình cảm kể ngắn gọn lại là hai người đã xây được móng, đang tiến hành xây nhà.

Còn đây là nội dung cơ bản chi tiết: trước tiên, gã hôn vào xxx của nàng (xxx ở đây là từ ngữ đã được kiểm duyệt!), đầu lưỡi vươn vào, lúc này có thể đùa giỡn, có thể khuấy đảo, có thể mút, thái độ có thể hùng hổ, có thể nhẹ nhàng, có thể tham lam vội vã, có thể từ tốn bình thường, nhưng cuối cùng đều khốn nạn như nhau thôi.

Sau đó, ngón tay ma quái lên sân khấu. Lướt qua xxx rồi xxx, rơi trên xxx rồi xxx, xxx, xxx, xxx, xxx. Rồi hạ xuống dưới, bỏ qua những cái run kháng cự của nàng, mạnh bạo chiếm lấy xxx rồi xxx, sau đó chui vào xxx làm xxx, liên tục xxx, xxx, xxx, xxx. Lúc này, cái miệng của gã cũng phát huy uy lực mạnh mẽ của mình, thổi nhè nhẹ bên tai nàng, hôn lên vành tai rồi cắn vào cái cổ xinh đẹp. Khi đã làm xong hết mớ động tác trên, có thể tiếp tục, vấn vít không rời trên cái xxx của nàng, xxx, xxx, xxx, xxx, xxx. Cái miệng còn có thể thay thế ngón tay ma quái, ở chỗ xxx nói ra xxx, xxx, xxx, xxx

Chú ý, xxx xong một cái, chắc chắn nàng sẽ tê dại toàn thân, liên tục rên rỉ, mặt đỏ bừng bừng, ánh mắt ướt át, khiến người vừa nhìn vào bèn muốn xxx chết cái vẻ ấy đi. Lúc này, quần áo trên người cả hai đương nhiên sẽ được cởi từng cái một, vứt trên mặt đất.

Kịch tới đoạn cao trào, gã kéo bàn tay nhỏ bé của nàng tới chỗ xxx của mình, cười tà/quyến rũ/cuồng điên: “xxx xxx xxx xxx không?” Nàng nửa thấy xấu hổ, nửa thấy lạ lẫm, chậm rãi bắt đầu xxx xxx của gã, cả người gã căng lên, ánh mắt trầm xuống, hầu kết di chuyển lên xuống liên tục, giọng khàn khàn như rên rỉ: “xxx của cưng đúng là xxx!” Nàng tiếp tục xxx rồi xxx, có lúc còn chơi đùa với xxx, kết quả là chơi với dao có ngày bị đứt tay, bị gã đè lên. Chi tiết cụ thể như sau, gã tách xxx của nàng ra, đỡ xxx của mình đi vào. Sau đó bắt đầu xxx từ trước ra sau, từ chậm tới nhanh, từ nông tới sâu, bắt đầu xxx xxx rồi xxx. Xxx lại xxx, xxx nhiều xiết bao, chỉ một mực chơi đùa xxx, mọi sự đều đổ bể hết. Lại xxx, xxx khôi phục lại xxx, gã đang ở cao trào, không nghe thấy gì, chỉ có nàng thở dài.

Cuối cùng, trên mặt gã xuất hiện vẻ vừa đau khổ, vừa vui sướng tới cực độ, vặn vẹo, xxx phóng ra xxx xxx, hết lực ngã xuống. Ngón chân nàng xxx, người căng lên, ngửa cổ ra sau, bàn tay nhỏ bé nắm chặt ra trải giường, cảm giác xxx xxx có xxx xxx, hét lên một tiếng, cũng hết sức.

Kết quả tốt nhất là, hai người nắm tay nhau tung tăng lên núi Vu.

Những điều trên là cơ bản, những động tác ngàn năm qua nhân loại vẫn tin xài.

Chỉ có thứ không giống duy nhất là phản ứng sau đó.

Sau khi hết sức gã bắt đầu nghĩ, ai dà, sau này nên uống thuốc rồi.

Nàng khẽ lùi ra sau bắt đầu nghĩ, ai dà, sau này nên đi ngoại tình rồi.

= =

Hai đứa con nhà tớ cũng là đồng sàng dị mộng.

Tống Hắc Ám nhìn Tần Dâm Ô rồi thở dài, ai dà, cô ấy nên đi chạy luyện tập thể lực rồi.

Tần Dâm Ô nhìn cái xxx của hắn bằng ánh mắt u tối, khốn, cứ cắt quách nó đi, cái thứ khốn lịn ấy cứ làm khổ mình quài!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+