Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 28 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chú ý: Từ phần này do mình copy từ trong ebook prc nên các đoạn xuống dòng không được chuẩn. Chỉ là để cho trình bày nó thoáng một chút chứ nhiều khi xuống dòng không dứt ý, và trong ebook bị rất nhiều lỗi dính chữ =((. Và mình cũng chưa đọc truyện này nên có lẽ một phần sẽ trùng lặp với part 27. Mọi người vui lòng mua sách để có thể thưởng thức một cách trọn vẹn cuốn tiểu thuyết này ^^

Tôi muốn anh chặn họng tôi, chứ không bảo anh chặn tôi tới nghẹtthở!!!

Tâm trạng thương xuân tiếc thu của tôi, nghe câu nói chua lè củahắn xong, từ phía sau tôi vỗ cánh bay lên. Dĩ nhiên tôi là ngắt luôn điện thoại, hậm hực trèo lên giường ngủ!!!

Tối ấy tôi ngủ rất ngon, sáng mai tỉnh dậy bỗng thấy nhớ nhung bánhbao trong căng – tin đã lâu không được thưởng thức, tôi đánh thứcTiêu Tuyết, hai đứa đi đánh răng rửa mặt rồi đi xuống căng – tin ănbánh bao. Kết quả là tự nhiên xui xẻo gặp lớp trưởng ở ngay trướccửa căng – tin, nhớ tới chuyện hôm qua, tôi không khỏi thấy ngượngthay cho hai người họ.

Lúc tôi còn cứng đờ không mở miệng ra được thì Tiêu Tuyết đã rấttự nhiên đánh tiếng chào hỏi: “Sớm thế, mang đồ ăn cho người yêuà?”.

 Lớp trưởng còn hơi lúng túng, thấy Tiêu Tuyết đã khôi phục đượcsức mạnh, cậu ta cũng lấy lại bản sắc, toét miệng cười: “Ừ”.

 Tiêu Tuyết ác miệng không tha ai, còn cố tình hỏi tôi: “Tần Khanh,mày qua coi xem, đây không phải là nô lệ của vợ trong truyền thuyếtsao?”.

Tôi xấu hổ, chỉ có thể cười khan hai tiếng. Tiêu Tuyết nổi tiếng trêu ác, lớp trưởng không dám đỡ: “Rồi rồi, haibạn cứ từ từ ăn nhé, tôi đi trước đây”.

 Nhìn lớp trưởng đi mất, lại nhìn Tiêu Tuyết thản nhiên như không cóchuyện gì, tôi giơ ngón tay cái lên: “Xử lý thật sáng suốt”.

Nó thở dài: “Sáng suốt cái gì hả, nửa đêm hôm qua hoa đào bé nhỏcòn mơn mởn, hôm nay mới thấy ánh dương đã ỉu xìu, mày nói coi nóliệt dương nhanh như thế, tối qua nở rộ cái gì chứ?”.

Tôi suýt nghẹn, liệt dương là có ý gì đó bà chị?Quay đầu lại nhìn bóng lưng lớp trưởng đang cầm túi bánh bao xa xa,tôi không khỏi ghen tị. Nguyện vọng hai trong tim cậu ấy cũng là lựachọn sáng suốt, còn tôi, vẫn ù lì như cũ thôi…

 Tôi cứ ở lì trong ký túc xá trường được mấy ngày như thế, rồi cũngtới ngày tôi già thêm một tuổi. Cách ngày tốt nghiệp còn chưa đầy hai tuần, những đứa ở cùngphòng đã dọn ra ngoài, Tiêu Tuyết thì hôm nào cũng bận rộn, tuyđược ở một mình, nhưng ngồi trong căn phòng vắng vẻ, tới mộtngười nói chuyện cũng không có, trong lòng lại thấy buồn buồn. Hơn nữa hôm nay là s inh nhật tôi, lại càng chán đời hơn. Cầm ví tiền, tôi hạ quyết tâm phải đập phá xả láng ngoài hàng mộttrận.

Cứ vô thức đi ngoài đường thật lâu, bỗng nhiên nghe thấy có tiếnggọi rất ngọt ngào bên tai: “Người đẹp ơi, đi mấy người?”.

Nghetiếng gọi mới phát hiện chẳng hiểu mình bị ma xui quỷ khiến thế nàolại quay trở về “chốn cũ”. Đã hai năm, trừ lần Nghiêm Bằng quay lại,tôi chưa từng bước chân vào đây lần nữa. Ông chủ không nhớ ra tôi,phục vụ đã đổi người mới, nhưng cũng bởi thế  mà giờ tôi mới có thểđược nghe người ta khách sáo gọi mình là “người đẹp”. Mấy ngườiphục vụ trước ở đây chỉ toàn gọi thẳng tôi là “ba dạ dày”. Tôi có cái tên đó là vì cực thích món lẩu ở quán này, lần nào ăn uốngno say rồi cũng vẫn thòm thèm nhìn mấy món còn sót trên mặt bàn,ước ao: “Ông trời ơi, cho con ba cái dạ dày đi mà!”, chẳng may bịngười phục vụ đang bê thức ăn lên nghe được, rồi trở thành biệthiệu của tôi luôn, cứ thấy tôi là lại kêu: “Chào cô, dạ dày!”.

Nhìn cô bé xa lạ trước mặt khách sáo gọi mình là “người đẹp”, tôicũng khách sáo trả lời lại: “Một mình tôi thôi, tôi muốn vào phòngSơn Thủy Quan”.

Sơn Thủy Quan là tên một phòng riêng của quán, là chỗ  cũ củachúng tôi. Cô bé phục vụ nói mấy câu vào bộ đàm, rồi nói lại với tôi: “Sơn ThủyQuan đã có khách rồi ạ, chị có thể đổi phòng khác được không?”.

Tôi hơi thất vọng, nhưng vẫn vội đáp lại: “Cho một phòng cạnh SơnThủy Quan cũng được”.

 Cô ta cười: “Có, mời chị theo em”.

Tôi đi theo sau cô bé phục vụ, lúc đi ngang qua Sơn Thủy Quan thìđúng lúc nhân viên phục vụ đang mở cửa bê thức ăn đi vào, chỉ là vôý liếc qua một cái thôi đã khiến tôi cứng hết cả người. Là Tô Á Văn đang ngồi trong ấy. Anh cũng nhìn thấy tôi, cả thế  giới như ngừng lại trong phút chốc,ánh mắt tôi qué t qua những món bày trên mặt bàn, hai đĩa thịt dê,một đĩa thịt hộp, một đĩa miến, một đĩa rau diếp, một đĩa nấm kimchâm, một đĩa đậu phụ, cạnh đó còn có một gói mì đậu xanh và mộtchai nước chanh lớn.

Không chỉ là quen, mà là giống y như đúc. Giống mỗi lần hẹn hò của chúng tôi, và cái ngày anh ra đi hai nămtrước đó. Câu “Khéo quá” mãi vẫn không thể thốt ra nổi. Cuối cùng tôi vẫn ngồi xuống, anh đẩy đĩa ớt tới trước mặt tôi. Nhân vật: Đôi tình nhân cũ. Địa điểm: Là nơi khởi đầu cho sự rạnnứt tình cảm hai người. Thời gian: Sinh nhật nữ chính. Ba yếu tố cơ bản để  viết tiểu thuyết đã đầy đủ, thêm thắt mấy chitiết nữa là có thể viết được rồi. Tôi có cảm giác chuyện này mà phát triển nữa sẽ đi vào lối mòn.

Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôiùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thếnên tôi đành kiếm chuyện để  nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đâynhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũngchẳng ngon như mình vẫn nhớ”.

 Anh cười: “Phải, có lẽ  trong lòng ai cũng mơ tới những thứ to táthơn, mới cảm thấy bên ngoài tốt, thực ra lại không phải như thế”. Tôi có cảm giác như mình vừa chọc vào tổ ong vò vẽ, không dám nóithêm, chỉ yên lặng cúi đầu gắp rau ăn tiếp.

Nhưng anh cứ như được lên dây cót, nói tiếp: “Nhưng lại có nhiềungười quá ngốc, cứ mãi đuổi theo mộng tưởng của bản thân, mà đánhmất đi thứ bản thân thực sự cần”.

Tôi cảm thấy khó chịu, từ đầu tới cuối đều khó chịu. Tôi khôngthông minh, không thể nói một hiểu mười, càng không có chút tự tinnào của nữ chính, tự biết bản thân mình được bao nhiêu vệ  tinh vâyquanh theo đuổi. Tôi nhát gan, phản ứng chậm, tự biết thân biếtphận nên cũng chẳng dám mơ mộng hão huyền. Nếu anh hối hận rồi,nếu anh muốn quay lại thì cứ nói thẳng ngay ra cho em biết, có đồngý hay không là một chuyện, nhưng xin đừng dùng phép ẩn dụ ám chỉgì đó, em không có dây thần kinh văn chương, cũng không có tầmnhìn xa tít tắp, em thực không hiểu, không dám tin.

Anh coi Tống Tử Ngôn – người ta gọn gàng dứt khoát bao nhiêu,người ta có thể nói rõ ràng rành mạch rằng “Cô không đáng”. Sao Tô Á Văn nhà anh lại dùng dà dùng dằng như thế chứ, cứ cầm cảbó cỏ xanh tươi thỉnh thoảng đưa đưa trước mũi, thỉnh thoảng lại cọcọ vào miệng người ta, nhưng quyết không để  người ta được nếmthử. Đừng bắt em phải đoán nữa, quy tắc thứ nhất trong đầu con lừa cứngcổ như em là, thứ không đưa được vào trong miệng không thể coi làthức ăn.

Tôi có cảm giác mặt mình đã chuyển sang trạng thái cứng đờ, thựcsự là không muốn nghe nữa, bèn khua khua đũa nói lảng sangchuyện khác: “Đừng chỉ nói không thế, anh ăn đi.”

Anh đột nhiên ngưng nụ cười, cầm đũa nhìn tôi, giống như hai nămtrước trợn mắt nhìn dáng vẻ xấu xí khi ăn của tôi: “Trước khi ăn anhkể chuyện cho em nghe được không?”.

Cứ cho là thi vào cao đẳng cũng chỉ là vươn đầu ra trước đao, dù anhcó tới, đừng treo tôi ở đó là được, tôi gật đầu: “Kể đi”.

 Anh nghiêng đầu nhìn tôi: “Trước đây có một ngọn núi, trên núi cómột con đường, có một chàng trai và một cô gái leo núi. Nhưng côgái kia le o nhanh quá, chàng trai không đuổi kịp, dần dần, ngay cảbóng của cô ấy cũng không thấy đâu. Lúc chàng trai đang hoangmang, anh ta gặp được một cô gái khác, chàng trai này nghĩ dù saocũng chẳng đuổi kịp bóng người kia, mà cô gái này lại thú vị, cứ đicùng cô ấy cũng hay. Nhưng đi được một thời gian, bỗng nhiên anhta thấy có một người đứng ở sườn núi vẫy tay với mình. Anh ta nghĩdù sao cô ấy cũng là người đầu tiên mình gặp, huống hồ, đã mấy ngàykhông gặp cô, anh nhớ cô. Cuối cùng anh nói với người tới sau, anhđã tìm được người cũ rồi, không thể  đi tiếp với cô, cô hãy đi thongthả một mình thôi”.

Ngừng lại một chút, anh hỏi: “Em nói coi, người này có khốn nạnkhông?”.

Đôi đũa của tôi ngừng giữa không trung, không biết nên nói gì, chỉxấu hổ cười cười. Anh lại tiếp tục nói: “Anh chàng này bỏ rơi cô thứ hai, lại đuổi theocô thứ nhất. Lẽ  ra anh cũng phải mãn nguyện chứ, nhưng khi ở bênngười thứ nhất, anh ta vô thức nhớ về  người thứ hai kia, anh ta bắtđầu nghĩ là thói quen, cứ từ từ rồi sẽ  hết thôi. Nhưng thói quen nàyquá đáng sợ, hai năm cũng không hề mất đi. Sau hai năm anh ta gặplại người tới sau kia, nhưng cô ấy đã có bạn đồng hành khác rồi, anhta trợn tròn mắt nhìn, lần đầu tiên biết thế nào gọi là ghen tỵ, vì cảmgiác này là ghen tỵ, nên anh ta mới hiểu cảm giác kia không phải làthói quen, mà là thứ tình cảm thời gian cũng không thể  xóa nhòađược. Em nói coi, anh ta có đáng đời không?”.

 Ngay cả cười tôi cũng không cười nổi, chỉ có thể uống nước ừng ực. Anh không để ý, chỉ nói: “Có lẽ anh chàng ấy không tệ như thế, anhta nghĩ như thế  này, kiếp này mình đã sai rồi, sai tới mức không thểquay lại được nữa. Cái anh ta có thể  làm là đi qua những con đườnghọ đã từng đặt chân tới, càng nghĩ càng nhớ. Nhưng ngày kia, trênđường, anh ta đã gặp cô gái ấy, vẻ  mặt lưu luyến giống anh ta”. Anhnhìn tôi, mắt sáng rực, “Em nói coi thế  nghĩa là gì, cô gái kia đãquên anh ta chưa, họ có thể quay lại với nhau không?”. Tôi lắc đầu: “Không biết”.

Anh chưa chịu tha, “Nếu là em thì sao? Em làm thế nào?”. Tôi cười khổ, “Người trên đường nhiều như thế, có lẽ người ta sớmtìm được bạn đồng hành mới, huống hồ lối rẽ  lại nhiều thế  kia, chodù có quay đầu lại cũng chưa chắc thấy được người đó, nói gì tới việcquay lại”. Anh cúi đầu, lâu sau mới nói: “Nếu anh tìm thấy cô ấy thì sao?”.

Tôi ngẩng đầu: “Hoặc thời gian đã xóa nhòa tình cảm của cô ấyrồi?”. Anh im lặng trong thoáng chốc, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên: “Emđã không còn yêu anh s ao?”. Tôi nhìn vào mắt anh, trong ấy có những tia sáng rực rỡ, không biếttrả lời ra sao. Nếu tôi có chí khí một chút, chắc chắn sẽ  gật đầu,mắng cho anh ta một trận, nói bà đây đã hoàn toàn quên mi rồi, bàđây không yêu mi nữa vân vân và vân vân. Nhưng tôi không tài nàonói dối nổi, bao nhiêu lần, tôi nằm trên giường “tự sướng”, nghĩ racảnh anh nước mắt nước mũi dầm dề  cầu xin thảm thương: “TầnKhanh, anh sai rồi, anh không bỏ được em, anh xin lỗi em, anh chỉyêu mình em”.

Kết quả lúc nào cũng là chúng tôi ôm chầm lấy nhau,nước mắt đầm đìa. Anh vẫn nhìn tôi, tôi chuyển ánh nhìn mấy lần, chỉ là không thể  nóira được. Đúng lúc ấy, chuông di động của tôi đột nhiên kêu vang. Tôi chưabao giờ thấy thích nghe tiếng chuông điện thoại như lúc này, nhưngnhìn thấy số điện thoại, tay tôi cầm lấy, mà không dám nhận. Tiếng chuông cứ vang lên trong căn phòng chật hẹp, khiến tai tôi cứong ong. Tô Á Văn cũng cúi đầu nhìn, sững người ra. Trên màn hình chỉ có ba chữ: Tống Tử Ngôn. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng chuông cứ vang lên hết lần này tớilần khác, Tô Á Văn đưa mắt nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh, cuối cùngánh mắt đều rơi trên chiếc điện thoại đang rung không ngừng. Thựcra tôi cũng không làm gì xấu hổ, không nhận máy có khi còn mangdanh chột dạ, thế nên tôi nắm chặt tay, định nghe điện thoại. Tô Á Văn vươn tay ra đè lên tay tôi, lắc đầu nhìn tôi, “Đừng nghe”.

Di động trong tay không ngừng rung lên, lòng bàn tay đang rịn mồhôi, còn trên mu bàn tay là mồ hôi từ tay anh. Di động đổ chuông rất lâu, cuối cùng cũng ngừng. Im lặng một lúc, tôi lấy di động tính gọi lại. Nhưng anh giữ chặt tay,trong mắt là vẻ  cầu xin không lời.

Tôi ngẩng mặt nhìn anh: “Rốtcuộc anh muốn gì?”. Hai năm trước, bỏ lại một câu: “Người anh yêu là cô ấy” rồi bỏ tôiđi. Hai năm sau, chỉ một câu: “Anh yêu em”. Đã muốn quay lại? Tôithấy đầu mình đang bốc lửa, nhưng miệng vẫn mỉm cười, chỉ là trongmiệng đắng ngắt. Buông tay là anh, nắm tay cũng là anh, còn tôi là cái gì?Anh nắm tay tôi, lắc đầu: “Đừng gọi”. Tôi càng cười: “Anh dựa vào cái gì mà đòi quản tôi? Dựa vào là bạntrai cũ của tôi sao?”. Anh giật mình, cụp mắt xuống rồi ngẩng đầu lên, kiên định, “Dựavào anh yêu em, đã đủ chưa?”.

Yê n lặng chưa tới một giây, khoảnh khắc tan đi, trong tim như cóthủy triều dâng lên, không thể  nói thích, kích động, đau khổ hay gìnữa, chỉ có từng lớp từng lớp sóng cuộn lên hết lần này tới lần kháctrong lòng. Tình cảm của tôi, muộn tới hai năm, cuối cùng cũng kết trái. Thực ra tôi cũng chỉ muốn kết quả thế này. Không cần kinh sợ, không cần suy đoán, không cần vì có người yêutôi. Dẫu có thương tổn, hay không có ngày mai, nhưng cuối cùng đã cóngười yêu tôiTôi sững sờ, tay hết nắm lại rồi mở ra, cả người không còn sức lực.

Anh kéo tôi vào trong lòng, giọng khẽ  như hơi thở: “Cho anh mộtcơ hội nữa được không?”. Tôi nghe tiếng tim đập trong lồng ngực anh, đầu nghĩ tới câu nói củaanh: “Cho anh một cơ hội nữa được không?”. Tỉ lệ  một người thích một người là bao nhiêu, tỉ lệ  người yêu đơnphương được đáp lại là bao nhiêu? Lúc còn trẻ quá kiêu ngạo, vì sựtự tôn này, dễ  dàng không chịu thỏa hiệp, cho nên sau này mới cóbài hát ấy. Tô i không phải thánh nữ, chỉ mong sau này già nua sẽkhông phải thở than năm ấy đã có một tấm chân tình, mình khôngquý trọng, đợi tới lúc mất đi thì đã hối không kịp. Tôi không phải đấng tối cao hay thánh nữ. Chỉ như Tiêu Tuyết nói,cô bé thanh mai kia là Đại học Bắc Kinh trong tim Tô Á Văn, tìnhhuống của anh chỉ  là không đạt được nguyện vọng một mà rờ tớinguyện vọng hai. Như đại đa số bây giờ, có bao nhiêu người có thể ởbên mối tình đầu của mình? Nhưng chọn theo sự rung động của contim mình, người chọn cô đơn có bao nhiêu?Không chỉ tha thứ cho anh, mà là tha thứ cho cả một phần tình cảm.

 

Đường chẳng phải hẹp, nhưng Tống Tử Ngôn cũng không muốn láchqua, chỉ nhìn Tô Á Văn nói: “Tránh ra”. Tô Á Văn vẫn đứng im không nhúc nhích. Tống Tử Ngôn gằn từng tiếng: “Anh phải đưa cô ấy về, cậu tránhra”. Tô Á Văn không nhân nhượng: “Em biết anh rất mạnh mẽ, nhưngcũng có những thứ anh không thể  quyết định, không thể  làm theocách của anh được. Anh có hỏi ý kiến cô ấy không?”. Tay tôi bị siết mạnh, Tống Tử Ngôn im lặng một lát rồi cúi đầu nhìntôi: “Tôi chỉ hỏi em một câu, có muốn theo tôi về nhà không?”.

Giọng hắn rất nhẹ, rất dịu dàng, cứ nhìn như thế, chưa bao giờnghiêm túc đến vậy. Từ khi tôi nhìn thấy hắn, tôi như người bị bệnhtim, tim cứ nhói lên, nhưng nhìn dáng vẻ này của Tống Tử Ngôn, timtôi thắt lại vô cùng đau đớn, suýt nữa đã nói: “Có”.

Nhìn sang Tô Á Văn đang đứng cạnh, trong đáy mắt anh dường nhưhiện lên nỗi tuyệt vọng. Đây là tình yêu bốn năm của tôi, giờ người con trai thẳng thắn thíchcười như ánh nắng kia cũng yêu tôi. Tâm trạng đó không nên xuấthiện trong ánh mắt của anh. Cắn chặt môi, tôi lắc đầu với Tống Tử Ngôn. Dù không thể  tiếp tục, nhưng giữa tôi và hắn vẫn còn có quá khứ. Nhưng, hắn không thể cho tôi một tương lai đảm bảo. Mặt Tống Tử Ngôn thoáng chuyển sang màu trắng bệch chỉ trongnháy mắt rồi trở lại như bình thường. Lạnh lùng, thản nhiên, kiêu ngạo. Hắn từ từ buông tay tôi ra. Trên cánh tay còn hơi ấm của hắn, nhưng rất nhanh đã bị người khácxua tan.

Tô Á Văn ôm tôi, đi qua người Tống Tử Ngôn. Trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên tôi dũng cảm chọn lựa, mà thứ tôichọn là:Đi lướt qua nhau. “Mày vui à?”. Đây là câu hỏi đầu tiên của Tiêu Tuyết. Tôi chống nạnh: “Vui, đương nhiên là vui, đặc biệt vui, vô cùng vui,vui tới mức không thể  vui hơn được”. Tôi quay đầu nhìn nó: “Màycó ý gì đây? Tao chờ đợi hai năm mới chờ được tới ngày này, sao taolại không vui?”.

Tiêu Tuyết cười, cười tới mức khinh bỉ, nó nhìn tôi bằng ánh mắtnhư hiểu thấu tất cả: “Tao chỉ hỏi một câu thôi, sao mày phải nóinhiều thế  hả? Mày đang vui cho tao xem, hay tự nói cho bản thânnghe?”. Nó ăn nói chẳng ra sao, tôi cũng mặc kệ, lúi húi bò vào giường, nằmvật ra, dang chân dang tay thành hình chữ đại: “Không nghe mày nóinữa, dù sao mày cũng chỉ cần biết hôm nay tao rất vui là được rồi”. Nó cũng trèo lên giường mắng tôi: “Mày cứ vui đi, mai là hết hạnnghỉ phép rồi, tao coi tới lúc đó mày còn vui nổi không?”.

 Vừa nhắc tới chuyện phải đến công ty, tôi im lặng, rốt cuộc cũngkhông kìm nổi, ngồi dậy hỏi nó: “Mày nói coi… hôm nay Tống TửNgôn tới là mừng sinh nhật tao phải không?”“Không phải.” Tiêu Tuyết quả quyết. Tôi “ừm” một tiếng rồi nằm xuống. Tiêu Tuyết nói: “Lão ấy tuyệt đối không phải bỏ hết công chuyện từngàn dặm xa xôi về  đây mừng s inh nhật mày đâu, là hôm nay đúngngày lão ấy đi công tác về, rảnh việc nên lái xe đi lòng vòng, hừ, rồivừa hay lại chạy ngang qua cửa hàng bánh, rồi rảnh hơi nên mua mộtcái bánh s inh nhật, lại vừa khéo chạy tới trường chúng ta, rồi lại rảnhhơi đứng chờ ở dưới ký túc xá, hừ, rồi lại chẳng may gặp phải mày -không phải mày muốn nghe tao nói như thế  sao? Đức mẹ  tỷ tỷ, taocho mày thỏa nguyện đó”.

Tôi như người đánh đổ nồi lẩu, lòng cồn cào như có lửa đốt, chỉ cóthể  cao giọng nói với nó: “Tao bảo, hai năm liền tao phải chịu cảnhcô đơn lạnh lẽo, khó lắm mới thoát ra được, sao có hôm nay mà màycũng không tha cho tao đi, không định để  tao tự sướng được một láthả?”. Tiêu Tuyết thản nhiên: “Tao chỉ sợ sau này mày lại khóc một mìnhthôi”. Nó mỉa mai: “Mày thì chờ đợi cực khổ gì? Không phải mới đây thôicòn bảo đang trải qua giai đoạn tình cảm mãnh liệt à”. Tôi chống chế: “Giống nhau sao?”. “Sao lại không giống? Tao chán lắm rồi, sơn hào hải vị ê hề  ra thìkhông thèm ăn, lại chạy đi ăn bánh ngô, mà bánh ngô thì còn đỡ, lạicòn là thứ đã từng khiến mình bị ngộ độc”. Tôi khó chịu: “Ối trời, sao mày không nói chuyện thực tế  một chútđi, Tô Á Văn có phải là cái bánh ngô kinh dị thế  không? Mà cho dùanh ấy là bánh ngô, còn làm tao ngộ độc, nhưng tao thích ăn lúc nàothì ăn, chẳng hơn cái loại đã ăn mà còn nơm nớp sợ ngày mai khôngcó như sơn hào hải vị à?”. Nó cười khùng khục: “Thế này cũng không giống mày”.

 

Tôi tò mò: “Sao lại không giống tao”. Nó chậm rãi phân tích: “Nếu là Tần Khanh trước đây thì chắc chắnsẽ  nói tao thích ăn bánh ngô đấy, làm s ao nào? Giờ mày cũng kháhơn nhiều rồi phải không? Ừm, khôn ra đấy. Trước nay tao vẫn nghĩmày là đứa không có mắt, giờ cũng thấy mắt mày được rồi, chỉ là ngũtạng lại thiếu mất hai thứ thôi”.

Tôi ngẩn ra cả nửa ngày rồi mới nhận ra, bực mình: “Sao tao cứ cócảm giác mày đang chửi khéo tao là đồ không tim không phổi hả?”. Nó ngơ ngác: “Có à? Tao là hạng người ấy à? Tao có chửi khéo màysao? Rõ ràng là tao đang chửi thẳng vào mặt mày đấy chứ?”. Tôi thua, lại nằm vật xuống giường. Không có tiếng động. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, mãi một lúc lâu sau tôi mới phát hiệnmình có nhắm mắt cũng không ngủ được. Nhưng không giống lần đầu tiên hẹn hò vì hưng phấn và bất an màmất ngủ, chỉ là không ngủ được.

Giọng Tiêu Tuyết lại vang lên trong bóng đêm, giống như đang nóimơ: “Tuy mày với Tô Á Văn đã thành ra thế  này, nhưng tao vẫnkhông thể không trù chúng mày được”. Tôi biết, nó biết tôi vẫn chưa ngủ, nhưng không đáp lời. Tiếng của nó vẫn đều đều đập vào tai tôi như muốn trêu ngươi: “Taotrù chúng mày, chỉ một người không cẩn thận thôi thì phải sống vớinhau tới bạc đầu”.

Mũi tôi cay cay, tôi biết nó không mong, thậm chí là ghét sự chọnlựa của tôi, nhưng vẫn thật lòng chúc phúc. Tôi cố nhắm hai mắt lại,không muốn để  nước mắt rơi, không muốn để  nó biết, nhưng vẫnkhông kìm được những tiếng nức nở. Tiêu Tuyết vẫn làm như không biết gì, trở mình, giọng nói vẫn bìnhthường: “Trong lòng có khổ sở gì thì cũng đừng giấu, cứ xả ra đi chothoải mái. Khóc xong rồi thì đi trên con đường mày đã chọn đi,nhưng cũng đừng có mù quáng quá, nếu thực sự không đi nổi nữathì quay đầu lại nhìn, người ta vẫn đứng ở lối rẽ chờ mày đấy”.

 Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hìnhảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đềchạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu. Trung Quốc hãy còn ở giai đoạn xây dựng chủ nghĩa xã hội, sức sảnxuất còn chưa cao, lao động vẫn là điều kiện tiên quyết để nuôi sốngchúng tôi, tôi vẫn phải cần cù, chăm chỉ đi làm. Bận rộn cả một buổi sáng, trưa tôi vẫn xuống căng – tin ăn cơm, ngóthấy bóng dáng Tóc Vàng đã lâu không gặp, từ sau khi tôi đi dự tiệcvẫn xin nghỉ luôn, cho nên không gặp được cậu ta. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+