Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Không ngờ nhà nghỉ, khách sạn gì cũng hết chỗ, chúng tôi tới mấynơi liền, cuối cùng cũng tìm được một khách sạn ba sao nho nhỏ. Tô Á Văn đi từ quầy tiếp tân ra, hỏi tôi:  Tìm hết quanh vùng này màchỉ  còn một chỗ  này thôi, nhưng khách sạn cũng chỉ  còn lại mộtphòng .

Tôi ngồi trên so­fa sảnh chính coi tạp chí, lơ đãng gật đầu: Ừ.

Anh nói tiếp:  Mấy nhà nghỉ gần đây không sạch sẽ  mà cũng khôn­gan toàn, hay chúng ta ở lại đây đi .

Tâm trí của tôi hãy còn bị đầu đề  của vụ án Tiểu Tam giết vợ kinhđiển hấp dẫn, gật đầu cái nữa.

Anh tò mò nhìn qua:  Coi cái gì đó? Ngồi đọc chăm chú thế, nãy giờchẳng nói được chuyện gì với em cả! .

Tôi rụt cằm, mắt vẫn nhìn vào trang tạp chí:  Anh quyết gì thì emtheo đó, dù em không đồng ý thì anh cũng chẳng sửa lại đâu mà, cứdẹp ý kiến của em qua một bên cho đỡ tốn công vô ích, em đỡ mấtsức, cứ làm theo anh là tốt rồi .

Anh cười:  Anh trở nên chuyên quyền từ lúc nào thế? Tôi ngẩng đầu:  Còn không chuyên quyền à, anh coi, giờ em vânglời thành thói quen rồi, chuyện gì cũng không có ý kiến! .

Lời nói ra khiến hai chúng tôi cứng đờ.

Tim tôi lạnh đi, bởi tôi biết, thói quen đó tại sao mà có.

Mấy tháng ngắn ngủi thôi mà đã thành thói quen, thói quen chuyệngì cũng không làm, không tính, tất cả để người khác quyết định; thóiquen không làm gì, không nghĩ  gì, chỉ  tuân theo quyết định củangười khác.

Mà người khác đó tuyệt đối không phải là Tô Á Văn hay dỗ dànhnhường nhịn tôi.

Tôi nhìn ánh mắt anh đang sầm lại, tựa hồ như đang đau đớn lắm, tôigượng cười, đứng lên nắm tay anh kéo đi như không có chuyện gì: Mang hành lý vào phòng trước đi .

Anh cũng cười, để mặc cho tôi kéo đi.

Thực ra việc hai chúng tôi đi du lịch cũng là do anh hứng lên quyếtđịnh, tôi chỉ việc đi theo, căn bản là chẳng mang theo thứ gì, vàothang máy rồi mới nhận ra hai tay mình trống trơn, lại cười lỏn lẻnchạy ra, quyết định ra ngoài mua sắm đã.

Đi du lịch, trên người lại mặc quần áo công sở đúng là không thểchấp nhận được, nên chúng tôi mua lấy cái áo pull vải thô ở hàng bán­rong, bốn chữ  Lưu niệm Thái Sơn  đỏ  chóe in đằng sau lưng;chúng tôi tính ở đây ba ngày, nên mua liền ba cái, còn mua thêmquần sooc bằng vải bông rộng thùng thình, dép nhựa đế  bằng, bấtchấp sự phản đối của anh, tôi mua thêm một cái mũ cao bồi.

Mặc cả bộ vào chỉ có bốn chữ mới hình dung được, vô cùng kinh dị.

Lại ăn cơm tối ở ngoài, trời tối, chúng tôi trở về  khách sạn mới pháthiện ra có điều không ổn lắm.

Hai người một phòng, một giường.

Anh đi tắm trước, tôi ngồi trên giường bắt đầu suy nghĩ miên man.

Thực ra trước đây chúng tôi cũng từng đi du lịch xa với nhau rồi, lúcđó hai đứa đều là sinh viên, tuy anh cũng chẳng phải là sinh viên­nghè o, nhưng khi đi du lịch, anh cứ tiêu pha  tẹt ga , cho nên tiềnmang theo thường không đủ. Có khi hai đứa phải chung một phòng,tôi là người cổ  hủ, cứ khăng khăng không có vé xe không lênxe(39), huống hồ cái cuống vé dự bị mà cũng không có. May là anhkhông đòi hỏi, hai chúng tôi rất trong sáng cùng đắp chung chăn nóichuyện linh tinh, nói ra thì chẳng có mấy người tin được.

Thực ra hồi đó có mấy lần tôi thầm mắng anh ngốc, người đâu mà rõlà thành thực, tuy em tỏ thái độ đó cho anh coi, nhưng anh cũng cóthể  linh động vận dụng sách lược phóng khoáng một chút, có lẽ  emsẽ miễn cưỡng xuôi theo. Kết quả là Tô Á Văn cứ ngây thơ như thế,hai năm quen nhau không hề  thay đổi, cứ ngố ngố ngốc ngốc, chảdám phạm vào điều cấm nào cả.

Nửa năm mới quen nhau, tôi đề  phòng anh, rồi sau đó hầu như toàn­là anh đề phòng tôi.

Nhưng lần này, tôi lại bắt đầu đề phòng anh.

Chuyện khó nhất lại là, lần này, ngay cả đề  phòng, tôi cũng khôngthể thẳng thắn hùng hổ như xưa.

Đương lúc tôi còn suy nghĩ thì anh đã đi ra, mặc cái áo pull màutrắng, thêm quần sooc rộng thùng thình như anh bán dưa hấu rong.

Nhưng nhìn gương mặt anh, tôi lại xuýt xoa, nếu anh bán dưa nàocũng được như thế  thì chắc chắn là làm phúc cho toàn bộ phụ nữtrên cả thế giới này rồi.

Anh vừa lau tóc vừa đi tới, thấy tôi đờ ra thì bước lại bẹo má theothói quen. Trai chưa vợ gái chưa chồng cùng chung một phòng, tôivô ý, chỉ là vô ý thôi, nghiêng người né qua một bên.

Tay anh dừng giữa không trung, vẻ mặt rõ ràng là bị tổn thương.

Mãi một lát sau, anh mới chậm rãi thu tay lại, không nhìn tôi, chỉ nóimột câu như không thể tin được:  Em tránh anh .

Tôi rất muốn nói không có, nhưng hai chữ  ấy cứ mắc lại trong­miệng, làm thế nào cũng không nói ra nổi.

Anh cười khổ:  Sao em tránh anh chứ, sợ cái gì? .

Tôi cúi đầu, chỉ có thể cúi đầu mà thôi.

Lát sau, nghe tiếng anh thở dài, còn có tiếng tủ mở ra đóng lại, cuốicùng tôi nghe thấy anh nói:  Anh ngủ trên đất là được rồi .

Thời tiết tháng sáu, không mở điều hòa thì nóng, mở lại hơi lạnh.

Trê n đất chắc chắn còn lạnh hơn.

Tôi nằm trên giường mở mắt nhìn ánh trăng tràn vào phòng, phủ lênđôi mắt suy tư của Tô Á Văn.

Tôi biết anh không ngủ được, nhất định anh cũng biết tôi không ngủ.

Nhưng hai chúng tôi chỉ có thể  nằm ngay đơ như cương thi thế  này,không dám trở mình, không dám nhúc nhích. Bỗng nhiên tôi nhớ tớilời Tiêu Tuyết:  Mày có vui không? . Lúc gặp Tô Á Văn, những thứđã qua thực sự khiến tôi vui, chỉ  là niềm vui ấy qua quá nhanh,nhanh tới mức chưa kịp chuyển từ khóe môi vào trong tim, đã biếnmất bất thình lình. Mà chúng tôi, đều lấy mảnh băng ký ức ngắn ngủin­ày, cẩn thận che lấy đôi mắt, giữ vẻ ngoài bình tĩnh, giữ sự cân bằngt­inh tế, giữ hạnh phúc giả dối.

Tối hôm trước đã liên hệ được với một đoàn tham quan, cho nên hơnbốn giờ sáng hôm sau đã có xe tới đón chúng tôi, không biết do mắcbệnh đãng trí nặng, hay sự yên bình giả tạo này được che giấu quáhoàn hảo, mà cảm giác lúng túng khó xử tối qua đã hoàn toàn biếnmất, khiến hôm nay như một ngày hoàn toàn khác biệt.

Xe nhẹ nhàng chạy về phía núi Thái Sơn, tối qua tôi không ngủ được,sáng nay lại phải dậy sớm, nên ngả đầu lên vai Tô Á Văn ngủ mê mệtchảy nước miếng tới tận chân núi Thái Sơn mới tỉnh. Người tới cũngđông, cứ ùn ùn kéo lên trên núi, dù phong cảnh có đẹp nhường nàomà dính cái sự đông đúc này cũng xấu đi bao nhiêu, tôi không nhịnđược phải cảm thán thay cho vẻ  đẹp nơi này, tiện thể  rủa thầm mấyngười ăn mặc ấm áp dưới chân núi gió lạnh thổi vù vù, da gà da vịtcủa tôi nổi lên ráo trọi.

Tô Á Văn nhìn xuống dưới, nói:  Em chờở đây, anh đi mua hai cáiáo dài tay.

Tôi nhìn lướt qua, ở dưới đúng là có cửa hàng nhỏ bán áo dài taythật, vội vàng giục anh:  Anh đi nhanh lên! .

Anh quay người đi mua áo, tôi ôm cánh tay đứng chờ. Bỗng nhiên,một bên vai trĩu xuống, tim tôi khẽ  nhảy lên một cái, có người dám­sàm sỡ mình sao? Quay người lại nhìn, cánh tay này toàn lông vớilông, dài tới mức có thể  dùng thay găng tay được. Vị du khách nướcn­goài nhìn tôi rồi toét miệng cười, tôi cũng cười toe đáp lại, anh tarút tay về rồi tuôn ra một tràng dài.

Có mấy từ nghe rất quen, nhưng tôi vẫn chẳng hiểu gì cả, chỉ có thểnhìn anh ta rồi nhe răng ra cười cười.

Có lẽ  thấy tôi không hiểu, anh ta nhắc lại thêm một lần nữa, tôi vẫncố giữ nụ cười toe toét.

Một đôi sinh viên đi tới, cô bé bắt chuyện với du khách kia rất tựnhiên, tuy rằng phát âm không được chuẩn, diễn đạt cũng có chỗ hơigượng, nhưng cứ khoa chân múa tay một hồi, vị  du khách nướcn­goài kia cũng hài lòng bỏ đi.

Tôi tấm tắc khen đôi sinh viên kia:  Giỏi quá, đúng là giữ được thểdiện cho người Trung Quốc chúng ta rồi! .

Hai người họ cũng khiêm tốn:  Không có chuyện gì, bọn em cũng­coi như luyện phát âm thôi . Rồi nhìn lại tôi:  Nhìn hai anh chị chắclà s inh viên, chắc cũng nhân dịp chưa tới mùa du lịch trốn học đi chơiThái Sơn như bọn em chứ gì .

 Chúng tôi? . Tôi quay đầu lại đã thấy Tô Á Văn cầm hai chiếc áon­hìn tôi cười, thấy tôi quay đầu lại thì từ từ đi tới.

Tôi bấu cánh tay anh:  Anh đứng đó nãy giờ rồi chứ gì, anh nói an­htừ nước ngoài vềhẳn hoi mà cứ đứng nhìn em mất mặt ở đây không­biết xấu hổ hả? .

Anh chỉ im lặng cười cười, đôi sinh viên kia vội vàng giải vây giú­panh:  Thực ra cũng có gì là mất mặt đâu ạ, bọn em học khoa TiếngAnh năm thứ hai rồi nên mới có thể  tạm nói chuyện với họ, chị nghekhông hiểu cũng là chuyện bình thường thôi .

Nghe bọn họ  nói xong, tôi liếc qua gặp ngay lúc anh đang nhếch­miệng cười Càng mất mặt nữa rồi!!!Đôi sinh viên nhiệt tình từ trên trời rơi xuống cuối cùng cũng đi mất,tôi cầm lấy cái áo từ tay Tô Á Văn mặc vào, tuy đã lạnh tê cả người,nhưng vẫn thấy ấm áp hơn rất nhiều, hai chúng tôi bắt đầu leo lên­núi.

Trời chưa sáng, xung quanh vẫn còn tối mờ mờ, tuy rằng hai bênđường lên núi vẫn rải rác có đèn đường, nhưng cũng chẳng sáng quá,chỉ có thể đi theo sóng người phía trước. Hai chúng tôi vẫn nắm chặttay nhau, thứ nhất là đề  phòng người chen lấn, thứ hai là nhỡ có hụtchân ngã thì cũng có thể  kéo dậy được. Cứ leo núi như thế  chừngđược một tiếng, tôi cũng không thể chịu được, bèn ngồi phịch xuốngven đường:  Đi hết nổi rồi .

Anh dỗ dành:  Sắp tới nơi rồi, đi thêm một chút nữa thôi.

Tôi làm nũng:  Thế anh cõng em đi .

Anh đồng ý liền:  Được .

Lần này đến lượt tôi sửng sốt, đường lên núi tối mù nào phải đấtbằng.

Anh cười cười, kéo tôi đứng dậy,  Không thử sao biết được không,hai người đi trên đường, em dừng lại, anh cõng em đi tiếp là chuyệnthường mà.

Anh cười dịu dàng, nhưng đôi mắt toát lên vẻ  kiên định xuyên thấuqua màn sương núi.

Tôi hơi cảm động, quyết định cho anh phải ngạc nhiên một phen, giảnhư vô ý đi vòng ra sau anh, cũng không đánh tiếng trước, nhảy phắtlên lưng anh, anh không ngờ được, ối lên một tiếng, tôi khoái chí đèlên đầu vai anh hỏi: Anh ối cái gì? .

Anh đùa:  Đúng là dạo này em ăn quá nhiều rồi .

Tôi cáu. Một tay đặt vào cổ anh, tay kia làm động tác ra roi thúc­ngựa,  Ngựa đâu, chạy nhanh lên nào! .

Anh chẳng biết làm sao, nhưng không phản đối, từ từ đi lên bậcthang.

Đường đi rất đông, anh đi chậm, người phía sau chúng tôi cứ vượtlên trước. Chân trời đã bắt đầu hửng sáng, người phía sau bước mauhơn, thấy đỉnh núi vẫn xa như cũ, tôi vỗ  vai anh,  Bỏ  đi, thả emxuống, không lên kịp đâu .

Anh lắc đầu:  Không cần, chúng ta tới rồi .

Nhìn ánh sáng nơi chân trời càng lúc càng rực rỡ, tôi lay anh, Thậtlà không kịp mà, thả em xuống đi .

Nhưng không hiểu sao anh vẫn kiên trì, như phát điên,  Chúng tanhất định sẽ tới! .

Nhưng câu này cũng như bóng đá Trung Quốc, không phải anh nóichỉ cần ra sức đá là có thể có thành tích, tôi tròn mắt nhìn vầng tháidương nhô lên. Tôi thở dài bên tai anh:  Anh nhìn đi .

Mặt anh trắng bệch, cuối cùng cũng thả tôi xuống.

Tôi khuyên anh:  Thực ra ngắm mặt trời mọc ở sườn núi cũng có cáithú mà.

Anh chỉ im lặng cười.

Trong lòng hơi nuối tiếc, không thể  thưởng thức trên  đỉnh núi,nhưng xem ở nơi khá cao so với mặt nước biển, cảnh vẫn đẹp đủ đểngười đời phải xuýt xoa.

Dưới thứ khí thế  bàng bạc bao trọn cả ngọn núi, con người nhỏ bébiết bao. Ngoài việc ngắm nhìn vầng thái dương đỏ rực kia, khôngthể  làm được việc gì khác, nhưng trước cảnh đẹp tuyệt vời như thế,lại cảm thấy không thể  bới được trong đầu ra một cái tên, lại càngkhông tìm được ra từ ngữ nào để  hình dung ra, bởi cảnh đẹp này đãvượt qua cả khả năng biểu đạt của con người.

Giờ khắc này, tất cả những ý niệm tầm thường dường như bị lãngquên, những dục vọng và tình cảm hỗn độn dường như bị nhấn chìm.

Mâu thuẫn ở chỗ, cũng ở thời khắc này, tất cả những tình cảm lại vôcùng rõ ràng, tất cả gần như đều hiện lên trước mắt, trên nền mặttrời mọc.

Giờ khắc này, trừ những lời thô lỗ, chẳng còn thứ gì có thể  phóngth­ích toàn bộ những ý nghĩ trong đầu tôi bây giờ, tôi nắm chặt lấycánh tay người bên cạnh, vẻ mặt như không thể tin nổi:  Tổng giámđốc, đúng là đẹp chết đi được .

Cánh tay tôi đang nắm đột nhiên căng cứng, một tay đặt lên mu bàn­tay tôi, Tô Á Văn quay sang nhìn tôi, giọng bình tĩnh lạ thường:  TầnKhanh, em vừa nói cái gì? .

Tôi ngơ ngác quay đầu lại, ánh nắng mai như vàng như đỏ bao lấykhuôn mặt Tô Á Văn, rực rỡ tới lóa mắt, nhưng mắt anh sâu thẳmnhư đầm nước sâu nhất, chỉ đều đều giọng hỏi tôi:  Em có biết mìn­hvừa gọi anh là gì không?.

Có một chuyến tàu về  lúc mười giờ ba mươi lăm sáng, tôi ngồi chỗcạnh cửa sổ, bên cạnh là một bà mẹ ôm theo đứa con trai chừng ba,bốn tuổi, thằng nhóc không hiểu sao cứ khóc ầm lên, tiếng khóc rấtchói tai. Tấm rèm tàu không thể  kéo được, những gương mặt hoặclo lắng hoặc trống rỗng đều vội vã lướt qua ở bên ngoài, nhưngkhông có anh.

Anh nói không muốn gặp lại, anh nói vĩnh viễn không muốn để  đốiphương thấy được bóng dáng của nhau.

Anh nói được làm được, quả nhiên không tới.

Chỗ ngồi trên tàu dần dần kín khách, giọng nữ vui vẻ  phát ra từ loathông báo chuyến tàu chuẩn bị khởi hành.

Nhìn ra cửa sổ lần cuối, tôi thấy Tô Á Văn, thấy bóng dáng quen­thuộc của anh lẫn trong đám người bên ngoài.

Anh đúng là nói mà không giữ lời.

Nhưng anh vẫn chỉ khẽ cười:  Từ đầu anh đã biết rồi, chỉ tự gạt bảnthân như thế  thôi. Thực ra ngay từ lúc em nghỉ việc, anh đã khôngthể  tiếp tục gạt mình được nữa. Trước đây trong mắt em chỉ có mộtmình anh, tất cả những người khác, việc khác đều không ảnh hưởngđược tới em. Nhưng em nghỉ việc không phải vì anh, mà là vì anh ấy.

Anh ấy có sức ảnh hưởng lớn như thế với em, khiến em không muốnnhìn thấy mặt anh ấy, luôn tìm cách tránh né .

Anh lắc đầu, cười:  Anh còn tưởng anh còn thời gi­an, quãng thờigian hai năm có thể  đủ khiến em quên anh, tiếp nhận anh ấy, an­hcũng có thể cho em hai năm để quên đi anh ấy, t iếp nhận anh một lầnnữa, dù có là ba năm, bốn năm, năm năm. Anh tin mình đợi được.

Mãi tới lúc này đây anh mới phát hiện mình sai, sai trầm trọng. Khi ởMỹ, có một lần anh và Tử Hàm ngắm mặt trời mọc trên tàu, khoảnhkhắc khi mặt trời nhô lên mặt biển, anh ngây người nhìn, nhưngtrước mắt lại hiện lên gương mặt em. Đó là lần đầu tiên anh cảm thấyhoảng sợ, sau anh mới hiểu đó là lúc đáp án của trái tim khi anh còn­phân vân. Nhưng khi em gọi nhầm, anh càng hiểu hơn, người có thểgạt mình, nhưng không thể  gạt được trái tim chân thật của bảnthân .

Tôi nhìn anh, không nói nổi nên lời.

Anh vén mái tóc bị gió núi thổi tung của tôi:  Anh đã sai, sai đếnmức không thể  cứu vãn nổi, nhưng anh sẽ  không trơmắt nhìn em­giống anh. Quay về  đi, khi còn kịp, nhất định anh ấy sẽ  ở đó chờem .

Nước mắt rơi xuống, tôi chỉ lắc đầu khóc:  Không phải thế đâu, anhlại không cần em nữa sao? .

Anh nhẹ  nhàng lau nước mắt cho tôi, mỉm cười: Không phải anhkhông cần em, mà là em không cần anh, mấy ngày nay, mỗi nụ cườigượng, mỗi hành động của em đều khiến anh hiểu rõ hơn. Nhưngnếu em muốn nghe, anh sẽ  nói cho em nghe . Anh không cần emnữa, vì dù khi em cười khiến người ta muốn bẹo một cái, nhưng lạikhông đủ xinh. Anh không cần em nữa, dù mỗi lần nhìn thấy em làcảm thấy nhẹ  nhõm, nhưng lại quá dễ  dãi. Anh không cần em nữa,dù em có giả vờ tội nghiệp để  anh phải thương, nhưng anh vẫnkhông cần em nữa .

Từ trước tới nay, anh đều nói dối.

Hai năm trước, anh lừa tôi.

Hai năm sau, anh lừa bản thân mình.

Mỗi câu nói của anh đều bình tĩnh như thế, dường như chẳng liên­quan tới mình, nhưng tôi thấy anh ngập trong đau khổ, nhưng an­hvẫn cố ý đẩy tôi ra xa. Bởi anh biết, những cảnh mặt trời mọc tuyệtđẹp, những món quà trong cuộc đời này, tôi đã âm thầm chia sẻ  vớimột người khác.

Tôi có thể tự lừa dối bản thân, có thể cứ tiếp tục như thế, nhưng anhkhông nhẫn tâm.

Thực ra, tới tận giờ, anh vẫn chưa hề nhẫn tâm với tôi, dịu dàng rộnglượng biết bao.

Còn tôi tới tận giờ vẫn chỉ là người bị động, đi trên con đường dongười khác chuẩn bị sẵn, để  mặc cho người ta kéo đi từng bước,từng bước về phía trước.

Hóa ra, tôi mới là kẻ nhát gan nhất, ích kỷ nhất.

Cứ như thế, giống như con rùa đen rút đầu, ngay cả chuyện buông­tay cũng phải chờ người tới giúp.

Tàu chậm rãi lăn bánh rời khỏi ga, từ từ tăng tốc, bóng dáng quen­thuộc cũng biến mất.

Tôi tựa đầu vào cửa sổ, nước mắt lã chã rơi.

Cảm ơn nụ cười của anh, đã từng khiến em phải bối rối; cảmơnnhững câu nói của anh, đã từng khiến em phải trằn trọc bao đêm;cảm ơn bàn tayấm áp của anh, đã dắt em đi qua quãng thời gi­an ấy.

Cảm ơn anh đã yêu em nhiều như thế  khi em còn chưa biết tình yêulà gì; cảm ơn anh khi khiến em mỗi lần nghĩ tới anh đều bất giác­nhoẻn miệng cười; cảm ơn vết thương anh để  lại cho em, khiến emkhông biết làm sao cho phải, khiến em học được cách trưởng thành;cảm ơn anh đã quay lại, khiến em lấy lại được dũng khí và tự tin vớitình yêu; cảm ơn anh đã buông tay, để  em tự đi tìm hạnh phúc chomình.

Em may mắn nhường nào, khi quãng đường đầu đời có anh đi cạnhbên, dù chúng ta không thể đi tới cuối con đường.

Dù chúng ta không có duyên với nhau, nhưng hãy để  em được cảmơn anh, đã cho em niềm vui, em sẽ không quên.

Khi tàu tới ga, trời mưa phùn, xuống tàu, xung quanh toàn nhữngánh mắt kỳ quái. Tôi mới phát hiện ra mình vẫn còn mặc quần áo lưuniệm Thái Sơn, bốn chữ đỏ chóe in đằng sau lưng áo, hơn nữa còn­thêm cái quần sooc và đôi giày vải kinh dị nữa, giống hệt bà Vương­bán dưa.

Ngồi vào xe taxi, tài xế  còn cười vui hỏi :  Cô mới từ Thái Sơn vềhả? .

Tôi gật đầu, nhìn qua kính xe thấy đôi mắt mình sưng lên như quảhạch đào.

Tài xế khởi động xe:  Đi đâu? .

Vốn định nói tên trường, nhưng lời ra khỏi miệng lại là địa chỉ củaTống Tử Ngôn.

Lảo đảo xuống xe, đứng trước cánh cổng quen thuộc, tôi  khôngdám đi vào.

Bình thường bề  ngoài tôi ngoan ngoãn nghe lời bao nhiêu thì tronglòng thầm phỉ báng bấy nhiêu, cái con rùa bá đạo ấy, s áng sớm tôiđang ngủ ngon thì bị hắn vỗ mặt kêu dậy; tối đang chơi vui thì bị hắntịch thu lap­top không chút lưu tình. Bình thường hay bị hắn lườmbằng ánh mắt lạnh như băng. Nhưng có trời mới biết, tôi nhớ sự báđạo của con rùa kia tới nhường nào.

Được rồi, phải thừa nhận, tôi đúng là có sẵn thể chất chịu ngược đãi,thích bị bóc lột, bị chà đạp, bị lợi dụng, bị sai bảo.

Tôi vẫn nhớ tới hắn.

Tuy bướng bỉnh không muốn thừa nhận, nhưng thực ra trong lòngcũng biết mình như Tôn Ngộ Không có thể  cưỡi Cân Đẩu Vân chạy,nhưng phần hồn đã bị hắn đè dưới chân núi Ngũ Chỉ rồi.

Nhưng lúc tôi xin nghỉ việc, hắn dễ  dàng đồng ý, không chút lưỡnglự, nửa chút lưu luyến cũng không có, ngay cả tiền vi phạm hợp đồngcủa tôi cũng bỏ, đồng nghĩa với việc tự nguyện để tôi đi.

Har­vard ơi là Har­vard, vốn dĩ tôi chỉ là người dự thính, giờ thì có lẽngay cả cửa lớp cũng không thể nào đặt chân tới được rồi.

Tôi tự ngậm ngùi.

Cúi đầu thở dài một lát, lúc ngẩng đầu lên đã gặp ngay một gươngmặt dễ sợ đứng trước mặt.

Bác Vương ngắm nghía tôi một hồi rồi chép miệng thở dài:  Ài, tiểuhồ ly ơi, cuối cùng lần này cháu cũng chỉnh sửa rồi à! .

Tôi bực mình, tại sao mỗi lần cháu biến mất, bác đều cho là cháu đichỉnh sửa lại dung nhan chứ!!!Lẽ nào con gái nhà bác, con trai nhà nào đó mở bệnh viện phẫu thuậtchỉnh hình?Tôi tính ngoác mồm ra phản bác thì bác ta đã chắp tay sau lưng đủngđỉnh đi về, vừa đi vừa lắc đầu:  Tiếc là lần phẫu thuật này của cháuthất bại rồi, cả hai mắt đều sưng như hạt hồ đào, chẳng trách mấyhôm nay mặt cậu Tống cứ sầm s ì lại .

Nghe bác Vương nói, tôi vội vàng chạy theo:  Mấy ngày nay tổng­giám đốc không vui ạ? .

Bác ta ân cần dạy bảo:  Tuy cậu Tống là người giỏi gi­ang, nhưngcháu cũng đâu cần dùng cặp mắt kia đi thử thách lòng kiên trì củacậu ta hả? Tiểu hồ ly này, cháu nghe bác khuyên một câu thôi, ai chảthích người yêu mình xinh đẹp quyến rũ, cháu thì vốn đã không đủtiêu chuẩn đó rồi, bây giờ còn phẫu thuật cho tệ hơn. Bác nói khôngcó ý gì chứ, trước khi phẫu thuật thành công, cháu nên giữ chặt cậuta lại, cẩn thận không có sóng sau nó xô lên, đánh cháu chết ở bờ cátđó .

Bỏ đi, cháu không hỏi thăm bác nữa, tin thì chả moi được tý nào, cókhi còn chết trước vì tức giận quá độ.

Nhưng trong lòng tôi thì đang sướng âm ỉ, rõ ràng tôi đang lưỡng lựcân nhắc, kết quả lại bị đôi mắt lửa ngươi vàng của bác bảo vệ  tómđược, đây là ý trời, ý trời muốn tôi đi vào. (Cứ loăng quăng ở cửa thìai mà chả thấy, cô còn nâng tầm nó lên thành ý trời, trời xanh sẽphóng sét đánh chết cô!).

Thế  nên, tôi đủng đỉnh đi vào, tới khi bước ra khỏi thang máy mớinhớ ra bây giờ Tống Tử Ngôn đang ở công ty, không có nhà. Cửakhóa chặt, chìa khóa tôi để lại trường, đành phải ngồi chờ.

Tôi dựa lưng vào tường, ngẫm lại quãng thời gi­an hai chúng tôi quen­biết nhau, mới phát hiện ra đâu phải mình không có cảm giác vớihắn! Hắn luôn đối xử với tôi rất đặc biệt, nhưng cái đặc biệt nàycũng rất đặc biệt, cho nên đặc biệt cũng chẳng phải là đặc biệt lắm.

Kiểu ở bên nhau của chúng tôi là, đôi khi hắn tự đào một cái hố, rồiđể  cho tôi nhảy vào bên trong, nhưng đa phần toàn là tôi tự đào hốhại mình, hắn đứng sau nhẹ  nhàng đẩy tôi rơi vào. Rồi khiến tôi lầmbước trở thành os­in chuyên nấu cơm, thảm điện làm ấm giường, còn­làm nô tỳ để người ta sai bảo nữa.

Mãi mà không có một thân phận, để có thể thể hiện hắn có tình cảmvới tôi.

Nhưng nếu không có tình cảm, sao hắn phải cho tôi nhiều thân phậnnhư thế?Tôi ngẩng đầu thở dài, trái tim của đàn ông, thực đúng là kim dướiđáy biển.

Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ vấn đề lớn nhất bây giờ là, sau khi tôi đã gây rachuyện như thế  rồi bỏ đi, có lẽ  ngay cả os­in chuyên nấu cơm, thảmđiện làm ấm giường, nô tỳ đều không làm được nữa rồi Có lẽ  hôm nay quá mệt mỏi, nghĩ ngợi một lát, tôi dựa vào đầu gối,thiếp đi.

Tiếng bước chân làm tôi giật mình tỉnh dậy, tiếng bước chân đều đềuquen thuộc tới mức nhắm mắt tôi cũng nhận ra.

Tôi ngẩng đầu, quả nhiên là hắn, tôi há miệng chẳng biết nên nói gì,chỉ có thể tròn mắt nhìn. Còn hắn thấy tôi thì chỉ ngẩn ra giây lát, rồihờ hững bước qua tôi, giống như không nhận ra tôi là ai.

Tôi nhìn hắn rút chìa khóa mở cửa vào nhà, vẫn không chịu nhìn tôi.

Con rùa nhỏ trong lòng tôi lại rụt đầu vào trong mai, tôi cảm giácmình thực sự không được rồi, còn ngu ngốc vọng tưởng cái gì chứ!Tôi sững người ra thật lâu rồi mới đứng dậy, chân hơi tê tê, tôi quayngười tính đi khỏi đây. Nhưng chân tôi không chịu nghe lời, vì luyếntiếc, vì không cam lòng. Sáng nay tôi mới nhận ra rằng bản thân­mình là người luôn nhu nhược, bị động, lẽ  nào tới chiều đã quay lạinhư cũ? Tôi như thấy con rùa kia đang nhếch mép lên cười chếnhạo.

Nhưng người đàn ông ấy là người tôi yêu, là người tôi muốn được ởbên cạnh. Tôi hít sâu, người nào cũng phải có một lần liều, lần nàytôi đem hết dũng khí chưa bao giờ có trong hai mươi mấy năm ra quyvề  Đan Điền, quyết định dù có mất mặt cũng phải mất mặt như thếmột lần!Hùng hổ tới trước cửa, đưa tay lên gõ, cửa không đóng, trước khíthế của bàn tay tôi nó đã mở ra ngay.

Tôi ngạc nhiên, Tống Tử Ngôn sau cánh cửa cũng có vẻ ngạc nhiên.

Tôi nhìn tay hắn hãy còn giữ nguyên giữa không trung, toét miệngchào hỏi:  Ha, ha ha, anh phải ra ngoài à? .

Hắn thoáng lúng túng, vừa nghe tôi nói thì khóe miệng khẽ  nhếchlên, sắc mặt sầm xuống rồi quay người đi.

Tôi đang nói lung tung cái gì thế chứ? Khí thế ban nãy thoáng cái đãbiến mất sạch, mà nhìn bộ dạng hắn vừa thấy tôi đã muốn đi, có lẽcũng thực sự không muốn gặp tôi rồi, con rùa trong đầu đứng ởtrước cửa thang máy, ngoắc ngoắc tôi:  Về đi nào! Về đi nào! .

Chân tự động lui dần về phía sau.

Nhưng nhìn bóng lưng màu xám nhạt đang quay lại với tôi cầm cốcnước uống, tôi không đi nổi.

Một là làm, hai là không, tôi vọt vào trong phòng, ôm chặt lấy hắn từphía sau, hắn cứng người lại, nhưng cũng không cự tuyệt. Tôi áp đầuvào lưng hắn, thì thào:  Em đã về rồi .

Từ sau lưng hắn, tôi cảm thấy hắn hít vào một hơi thật sâu, chỉ mộthơi, giọng nói lạnh lùng lại vang lên, lạnh lùng và rành mạch, hắnnói: Buông ra .

Với con cừu nhỏ lạc đường biết quay lại, với con rùa nhỏ phải vất vảlắm mới lấy được dũng khí, phản ứng của hắn chỉ là hai chữ lạnh lùngnhư thế.

“Buông ra.

Tôi bướng bỉnh, ôm chặt cứng:  Không buông .

Hắn im lặng, rồi nhắc lại lần nữa:  Buông ra .

Tôi bất an mà sợ hãi, nước mắt rơi xuống không thể  kìm chế  nổi,thấm ướt một mảng trên áo sơ mi màu xám của hắn, cất giọng mũinhư đứa con nít làm nũng:  Không buông là không buông!.

Hắn ngừng một lúc, như thở dài, đưa tay lên gỡ từng ngón, từngngón tay đang đan chặt vào nhau của tôi.

Mười ngón tay đan chặt bị gỡ ra từ từ, ý nghĩ hắn thực sự không cầnmình cứ dần hiện lên rõ ràng trong đầu tôi. Cho tới giờ phút này, tôivẫn cứ nghĩ dù mình có sai chỗ nào, chỉ cần tươi cười nịnh nọt mộtchút, dù hắn có xụ mặt xuống, nhưng thể  nào cũng tha thứ cho tôi.

Thực ra, trước giờ hắn vẫn luôn tha thứ cho tôi, nên tôi chẳng bao­giờ sợ hãi. Nhưng lúc này đây, hắn không còn tha thứ cho tôi nữa,hắn thực sự không cần tôi rồi.

Tôi muốn nói với hắn nhiều chuyện, nhưng không biết phải nói nhưthế  nào, chỉ có thể  dùng toàn sức đan chặt hai tay vào nhau, khóc­trên lưng hắn:  Thầy, ng ay từ lần đầu tiên gặp em đã thích thầy rồi,thích cặp lông mày, đôi mắt, cái mũi, thích miệng của thầy. Mỗi mộtcâu thầy nói em đều nhớ mãi không quên, nghe được tiếng thầy thôilà đủ cho em thấy hạnh phúc rồi. Em thích thầy, thích đến sắp phátđiên lên,

rời xa thầy chắc chắn em không thể nào sống được, thầy làlẽ  sống của đời em, là sao mai trong bóng đêm tăm tối, soi sángđường cho em  .

Đó là lời tỏ tình buồn nôn kinh khủng của tôi ở trường đại học ngàyấy, cũng chẳng hiểu sao tôi lại nhớ ra được đoạn này để  nói ra,nhưng ngoài mấy câu đó, tôi thực sự không biết nên nói gì. Chỉ nóiliền một tràng, nói xong rồi cũng chỉ có thể nấc nghẹn Hắn sững sờ, cả cơ thểcăng lên, tay cũng ngừng lại giữa chừng.

Tôi không dám khóc to, trước đây dù bị người ta chế  nhạo thì cũngchẳng sao. Nhưng lần này tôi đã phơi bày tất cả tâm tư ra trước mặthắn, giống như con nhím phơi bụng, nếu hắn đủ nhẫn tâm thì chỉ cầnmột chiêu là tôi có thể bị mất mạng.

Im lặng một giây, lại thêm một giây nữa, mỗi giây trôi qua là tim tôilại lạnh thêm một chút.

Cuối cùng lạnh dưới cả mức có thể sống được.

Tôi cảm thấy hôm nay thế là đã quá đủ rồi, đã đủ dũng khí, đủ nhiệttình rồi, tuy kết quả không như mong muốn, nhưng có thể  nói rõràng ra một lần, sau này cũng không tới mức hối hận nữa rồi.

Không cần hắn phải động tay, tôi chậm rãi tự buông hai bàn tay đangđan chặt vào nhau. Cho dù chỉ là một vai phụ nhỏ trong cuộc đờihắn, tôi cũng không muốn dây dưa nhiều, rút lui một cách êm đẹpnhất. Nhưng tay chưa kịp thu về thì đã bị hắn nắm lại, giọng nói phachút châm biếm của hắn vang lên:  Sao nào? Lại muốn rút lui sao? .

Còn chưa kịp hiểu ý hắn thì hắn đã xoay người, đưa tay ôm lấy eo,rồi vỗ  lên lưng tôi, rồi tiếp đó là nụ hôn thường xuất hiện trongtruyền thuyết biểu thị cho việc gương vỡ lại lành ùn ùn ké o đến Cuối cùng thì đã làm lành rồi hả?Tôi cầm cái muôi đứng trong phòng bếp nghĩ.

Bởi vì hắn rất vội vã, rất ngang ngược, rất khí thế, rất nóng bỏng,hai đứa suýt chút nữa ngã lên so­fa, đương nhiên thứ cuối cùng ngăncản sự rơm bén lửa này chính là tiếng kêu từ bụng tôi  Ầy, dù s aocả ngày nay tôi đã có hột cơm nào vào bụng đâu.

Trừ chuyện ngã lên giường ra thì nước mắt, hôn đắm đuối, hai cáinày giống hệt trình tự trong tiểu thuyết.

Nên là, cuối cùng cũng làm lành rồi Nhưng, hai bên chả nói gì với nhau cả, cũng không có giải thích,cũng không có tự nhìn lại bản thân, có phải là hơi kỳ cục không?Nhẽ  ra hai chúng tôi phải ngồi trong phòng khách, tôi cay đắng rayrứt tự kiểm điểm bản thân: Em sai rồi, em không nê n XXX, emkhông nên XXX, sau này em sẽ  quyết XXX, cố gắng XXX, cố  trởthành XXX, tôi bị shock bởi chính mình.

Thôi được, ai mà có thể  nói rành mạch chuyện tình cảm chứ, cũngchẳng sai nguyên tắc, cứ giả vờ ngu ngơ thế có khi còn hợp hơn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+