Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 31 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vui vẻ dọn bàn, ăn cơm!Tống Tử Ngôn đã thay đi bộ quần áo chỉn chu thường ngày bằng bộquần áo ở nhà, mặc đồở nhà thoải mái như thế này, tôi mới phát hiệnra, hắn gầy đi không ít. Trong lòng thấy thương thương, quan tâmgắp thức ăn qua cho hắn.

Gắp xong tôi mới nhớ ra, hắn có bệnh ưa sạch sẽ, cứ nhìn những­buổi liên hoan công ty từ trước tới nay đều là ăn theo kiểu Tây làbiết, ngay cả việc ăn cùng một đĩa với người khác, hắn cũng ghé t,tuy trong bữa ăn hắn có nể mặt mũi tôi, nhưng Quả nhiên, hắn nhìn vào bát, rồi tự nhiên đờ người ra.

Tôi vội vàng cắm đầu vào bát cơm, hạ quyết tâm, dù hắn gắp thức ănbỏ ra không khách khí, tôi cũng làm bộ không thấy gì hết!… Như thếcũng còn giữ được thể  diện. Nhưng vẫn không nhịn được, len lénnhìn lên, hắn thản nhiên nhìn tôi, rồi lẳng lặng đưa đũa lên gắp ăn,nụ cười thoáng hiện trong ánh mắt.

Tôi thầm rớt nước mắt, quả nhiên số mình trời sinh là nô tỳ, hắn chỉăn một miếng thức ăn tôi gắp, chỉ mỉm cười rất nhẹ  nhàng, đã cảmthấy như đang ngâm mình trong suối nước nóng, thoải mái muốnchết. Nhưng nụ cười của hắn ấm áp quá, giống như khi tôi lạc đườngtrong đám sương mù dày đặc, thỉnh thoảng quay đầu lại, hắn vẫnđứng ở chỗấy, cứ thản nhiên dõi theo tôi, như đang nói, không sao,tôi còn đứng ở đây chờ em mà.

An tâm biết chừng nào!!Bỗng nhiên tôi cảm thấy thế là đủ.

Nhưng lúc rửa bát, tự nhiên tôi nhận ra mình vẫn đang dậm chân tạichỗ.

Tôi đã chân thành bày tỏ  tấm chân tình ngây thơ nóng bỏng củamình, nhưng hắn thì sao, ba chữ  Anh yêu em  vẫn chưa nói mộtlần, mà là câu:  Em đói bụng à? Đi làm cơm đi .

Cách mạng chưa thành công, các đồng chí hãy tiếp tục cố gắng!Phải thay đổi cách nhìn nhận vấn đề, giờ Tống Tử Ngôn không yêutôi, không có nghĩa sau này hắn sẽ  không yêu tôi. Hắn là con cá voix­anh to lớn ở biển, có thể  nuốt chửng một người lớn. Nhưng tôi làmột con tằm nhỏ, cứ ăn từng miếng từng miếng thôi cũng có thể xửlý hết toàn bộ lá dâu.

Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ bắt đầu cuộc chiến đuổi bắt tình yêu!!!Dựa vào kinh nghiệm đọc vạn cuốn tiểu thuyết tình yêu của mình,sớm muộn gì hắn cũng sẽ phải quỳ dưới tạp dề của tôi thôi!!!Sửa soạn kỹ càng, vào phòng ngủ, hắn đang nằm trên giường đọc tạpchí. Là loại tạp chí tiếng Anh nhìn đã thấy đau đầu, kỳ quái nhất làn­gay cả hình phụ nữ khỏa thân cũng không có, thế mà ngày nào cũngthấy hắn đọc rất hăng say.

Tôi nằm xuống giường, nhìn gương mặt đang nghiêm túc đọc sáchcủa hắn, nắm tay! Ngọn lửa tình yêu phải bắt đầu từ bình đẳng, bướcđầu tiên của bình đẳng chính là phải thay đổi cách xưng hô.

Đá bay cái cụm từ  tổng giám đốc  đi!!Tôi nơm nớp: Tống  .

Mãi một lúc lâu mới thốt ra một từ.

Hắng giọng hai cái, hít sâu một hơi, tôi thử lại lần nữa: Tống Tử  .

Hắn đột nhiên quay đầu lại:  Tống Tử cái gì? .

Tôi bị hắn dọa cho giật bắn mình, trả lời:  Tống Tử Quan Âm(40)!.

Lời vừa nói ra, cả hai chúng tôi đều ngạc nhiên Vẻ mặt hắn là rất mờ ám, vẻ mặt tôi là khóc thầm trong lòng, sao lạicái khó ló cái khôn kiểu này?Vẻ  mặt mờ ám của hắn chậm rãi chuyển thành nụ cười đen tối, ghé­tai tôi:  Muốn có em bé hả? .

Mặt tôi nóng bừng lên, cuống quýt xua tay:  Không phải, khôngphải mà .

 Không phải à . Hắn dài giọng, không chút tiếc nuối, tôi vội vànggật gật đầu như gà con mổ thóc, hắn lại dịch qua:  Thế  là muốn làm­chuyện có thể s inh em bé phải không? .

Tôi vội vàng lắc đầu như trống bỏi.

Nhưng dù đầu tôi có thành trống bỏi cũng vô dụng, vì Tống TửQuan Âm đã bắt đầu hăng hái rẩy Cam Lộ rồi.

Mây tan mưa ngừng, đã lâu lắm rồi tôi mới mệt thế này.

Tuy nói là t iểu biệt thắng tân hôn, nhưng anh cũng đừng nên rẩyCam Lộnhư thế  chứ, không thì quần chúng nhân dân lao động khổcực sớm muộn gì cũng bị anh làm cho chết đuối mất!Nhưng bị chết đuối là kế  hoạch bình đẳng cách xưng hô của tôi, tôirơm rớm nước mắt tiếp tục sang kế hoạch thứ hai, tìm hiểu.

Ông bà nói, tìm hiểu là khởi đầu của tình yêu, hôm nay tôi sẽ  vìtương lai của chúng tôi mà đặt nền móng vững chắc!Tôi dí dí vào đôi mắt đang nhắm của Tống Tử Ngôn:  Tổng giámđốc  .

Hắn không thèm mở mắt ra:  Tống Tử Ngôn .

 Hở? . Tự mình gọi mình là sao?Hắn mở mắt nhìn tôi, nói: Không phải lúc nãy em muốn gọi như thếà? .

Hóa ra là anh đã biết hết, thế mà còn giả làm Tống Tử Quan Âm cáigì chứ?Tôi không dám thắc mắc tiếp tục tiến hành theo kế  hoạch thứ hai: Tống Tống Tử Ngôn, anh thích màu gì? .

Hắn cau mày, rõ ràng là không đoán được tôi sẽ  hỏi chuyện này,nhưng vẫn trả lời:  Đen, trắng, xám .

Tôi nhẩm nhẩm ba lần để nhớ, hỏi tiếp:  Thích ăn trái cây gì?.

Hắn đáp:  Gì cũng được .

Lại hỏi:  Thích nghe nhạc gì? .

Giọng hắn đã bắt đầu không chịu đựng nổi:  Nhạc đàn pi­ano.

Tôi tiếp tục cố gắng:  Thích gì? .

Cuối cùng thì hắn cũng không chịu được nữa:  Em hỏi mấy cái đólàm gì?.

Tôi im lặng chọc chọc ngón tay:  Tăng hiểu biết đôi bên mà.

Hắn hỏi lại : Hiểu biết có tăng không? .

Tôi độp lại:  Nếu không làm thế thì phải tăng thế nào đây?.

Hắn nhìn tôi một cái:  Em, Tần Khanh, thích màu trắng, vàng nhạt,xanh nhạt. Không thích ăn hoa quả, nhưng ngày nào cũng sẽ  ăn haiquả táo, sáng, chiều mỗi buổi một quả. Thích nghe nhạc đang thịnhhành, nhất là Châu Kiệt Luân và Trần Dịch Tấn. Thích ngủ, lười,xem tiểu thuyết và phim. Lúc đọc tiểu thuyết và xem phim thì ghétnhất là bị người khác làm phiền, sau khi xem xong thì rất hăng hái đilàm phiền người khác. Sáng sớm phải có người gọi ba lần mới tỉnhđược, tối thì phải giục tới ba lần mới chịu đi ngủ. Gọi điện thoại chobố mẹ  ba ngày một lần, mỗi lần gọi nội dung đúng sự thực chưa lầnnào vượt quá ba mươi phần trăm. Thích ăn cay, lúc ăn còn thích uốngn­hiều nước, vì sợ sẽ  nổi mụn trên mặt . Từ từ nói ra cả tràng dàinhư thế xong, hắn mới dừng lại:  Đã đủ chưa? .

Làm sao hắn biết được? Trong đó còn có mấy thứ ngay cả tôi cũngkhông phát hiện ra! Tôi kinh hãi khâm phục hắn.

Nhưng nhìn bộ dạng tự tin tràn đầy của hắn, tôi không kìm được,phải đả kích hắn một chút:  Thứ cơ bản nhất sao không kể  ra, cònchiều cao, số đo, dáng người thì sao? .

Đã lâu chưa đi cân đo, tôi cũng không biết, để coi hắn nói thế nào.

Hắn nhìn tôi một chút, thản nhiên:  Chiều cao, dưới vai anh. Cânnặng, ẵm lên được. Vóc dáng  chậc, cũng có cảm giác đó. Mặt mũi,cũng coi được .

Tôi đổ mồ hôi, mấy cái đó toàn lấy hắn làm tiêu chuẩn. Hóa ra tráiđất xoay quanh anh à? Hóa ra em tồn tại là vì anh à?Tôi nghiêm túc:  Khách quan, khách quan.

Hắn cũng nghiêm túc hỏi lại:  Muốn nghe thật à? .

Tôi cười gi­an:  Sợ anh không nói được .

Hắn lắc đầu, mỉm cười:  Chiều cao, bình thường. Cân nặng, khỏemạnh. Vóc dáng, tốt. Mặt mũi, phổ thông .

Tôi tức! Tôi tức cực lực!!!Tự nhiên lại sỉ nhục hình tượng vinh quang của tôi, tôi tức mình,vùng vằng kéo chăn quay lưng lại với hắn.

Nhưng nghĩ một lát lại không nhịn được, quay người qua, vui vẻ nhìnhắn hài lòng:  Tổng  à, Tống Tử Ngôn, trước đây anh chưa từngnói nhiều như thế với em đó .

 Phải . Hắn gật đầu:  Sau này cũng sẽ không nữa .

Tôi lại tức! Tôi lại tức cực lực! Tại sao? . Vất vả lắm mới trò chuyện an lành như thế, anh lại cứthích bóp chết tươi ngay à?Hắn thở dài: Bởi vì có nói thì em cũng không hiểu, làm trực tiếp thìtốt hơn .

Tôi nghi hoặc:  Làm cái gì? .

Hắn nhào qua, nằm đè lên tôi, cười đến là mờ ám:  Làm  chuyệnđó ấy .

Rồi, Tống Tử Quan Âm lại bắt đầu bận rộn làm việc chăm chỉ Hôm sau, tôi cứ mặt dày tới công ty cùng Tống Tử Ngôn, dù sao cóviệc làm thì mới cảm thấy yên tâm được, đã làm lành rồi, tôi cũngkhông có lý do để  nghỉ việc, hơn nữa lại được ở gần nhau, tôi cảmthấy nên ở cạnh, còn nắm được hành tung của hắn nữa.

Tôi thành một nhân viên hoành tráng nghỉ việc hai ngày rồi quay lạilàm việc.

Nhưng lúc tới bộ phận nhân sự, nhìn mặt giám đốc Điền như đangnói  tôi biết cô sẽ như thế mà  khiến tôi thấy khó chịu đôi chút.

Xốc lại tinh thần trở về bộ phận, tôi phát hiện mọi người đang tụ tậpnói chuyện vui vẻ, mà người ở trung tâm đang nói chuyện cười đùalại là Tiết Diễm Diễm. Tôi ló đầu qua nhìn, mà chả thấy ai giật mìn­hhay chế nhạo gì cả, cũng giống như lúc nghe tôi sẽ nghỉ việc, còn tựđộng xích qua chừa cho tôi một chỗ.

Tôi hỏi:  Mọi người đang nói gì vui thế? .

Tiết Diễm Diễm nhướn mày vui vẻ nói:  Là có chuyện thế này, hômqua tôi buôn chuyện với bảo vệ  cổng, bác ấy kể  cho tôi, khu chungcư chỗ  bác  ấy có một con hồ  ly tinh, nhìn cũng như người bìn­hthường. Trong lòng không cam chịu nên đi phẫu thuật thẩm mỹ, còn­làm tới tận hai lần, một lần phẫu thuật nhầm chỗ, không sửa mặt màlại đi sửa chân, lần thứ hai thì sửa đúng chỗ, nhưng hai mắt thì sưnghúp lên như hai quả hồ đào.

Tôi càng nghe càng thấy quen, nghe hết rồi thì khóe miệng khôngtự chủ được mà co giật, bác ơi, bác quả nhiên là dân buôn dưa, aicũng buôn được.

Tiết Diễm Diễm nhìn tôi kỳ lạ:  Ối trời, vẻ  mặt cô là sao hả, khôngthấy buồn cười à? .

Mấy vạch màu đen chảy dài trên mặt tôi:  Tôi cười đấy chứ, cười tớiphát khóc ấy .

Tiết Diễm Diễm hạ giọng xuống, thì thào với tôi:  Tần Khanh này,theo nguồn tin vỉa hè đáng tin cậy, tổng giám đốc công ty chúng tatuy bề  ngoài là dát vàng nạm ngọc, nhưng bên trong lại mục nát hếtrồi, còn vì chuyện đó đó mà nhập viện nữa. Tôi đang sợ mình giỏigiang vậy bị lọt vào mắt anh ta, rồi bị cho vào tròng, giờ cô tới, tôithấy an tâm rồi. Miệng tôi co giật càng dữ dội hơn, cái gì mà nguồn tin vỉa hè đángtin cậy chứ, căn bản là cái miệng buôn dưa lê của bác bảo vệ  kia thìcó.

Tiết Diễm Diễm còn tiếc rẻ:  Cô nói coi, tổng giám đốc bề  ngoài,gia thế  cái nào cũng tốt, thế  mà sao lại như thế nhỉ? Thượng đế  choanh ta nhiều cái cửa, cho nên phải đóng đi cái cửa sổ, thế  mới thấythế giới này có công bằng .

Tôi trịnh trọng gật đầu, thuận tay gỡ cái mũ tình địch trên đầu cô taxuống.

Nhưng tình địch của tôi không chỉ có một người này.

Ngồi ăn cơm trưa trong căng – tin, tôi mài đao xoèn xoẹt nhắm đếntên tình địch lớn nhất của mình, Tóc Vàng.

Coi  Thâm cung nội chiến  nhiều rồi, tôi bày ra bộ mặt tươi cườithân mật nhất, thái độ rất ung dung.

Nghĩ coi, giờ tôi đang sống trong nhà của Tống Tử Ngôn, cậu ta lạisống trong nhà được Tống Tử Ngôn tặng, thế  nào thì tôi cũng đượctính là phòng nhất, cậu ta là phòng nhì. Nói ra thì sao tôi cũng đượccoi là bà cả, cậu ta là bà hai  à, ông hai.

Tôi không thể  nào vứt tiền ra mua chuộc cậu ta, chỉ dùng bảy tấclưỡi này mà đuổi cậu ta đi được thôi!Cuộc chiến bảo vệ tình yêu đã chính thức nổi hồi kèn lệnh!!!Ăn đĩa cơm dưa chua xào thịt, tôi lén ngắm Tóc Vàng đang cúi đầuăn cơm trước mặt mình, đầu óc cứ xoay vòng vòng.

Nói ra thì, để  chia uyên rẽ  thúy có hai sách lược có thể  dùng được.

Một là sách lược tiền to của nhiều, cứ đập một tờ chi phiếu ra trướcmặt cậu ta, để  cậu ta tự động lướt đi. Một là sách lược cầu xin đaukhổ, tự hạ thấp bản thân, lấy nước mắt khơi gợi lên tình cảm mẫu tửcủa đối phương. Cuối cùng là một loại phương pháp dã man không­biết lý lẽ  nhất, cứ mắng mỏ chửi rủa đối phương té tát tới mức xấuhổ không chịu được để tránh xa.

Cũng phải nói là, độ khó cũng khá cao.

Theo mức thu nhập của tôi, mở chi phiếu là chuyện không thể, sáchlược thứ nhất không đáng suy xé t. Còn sách lược thứ hai à, nhỡchẳng may động vào đối phương là người lạnh lùng nhẫn tâm nhấtquyết không thèm để  ý tới nước mắt nước mũi của tôi, cũng rất khóthực hiện, đó là còn chưa nói tới cái thân tôi ăn gì cũng thấy ngon,chưa từng phải trải qua nỗi khổ sở kinh điển của con dâu nuôi. Cònlại một phương pháp tương đối phù hợp với tình trạng của tôi, nhưng­mà  nhìn gương mặt bầu bầu môi hồng răng trắng của Tóc Vàng,tôi lại thấy hơi tiêng tiếc Đang khổ cực suy nghĩ, cậu ta đã mở miệng trước:  Về đi .

Tôi cúi đầu nhìn mới phát hiện, đương lúc mình tập trung suy nghĩ,cả hai chúng tôi đã ăn xong rồi. Theo thói quen cùng ăn cơm duynhất xưa nay của hai đứa, đã ăn xong rồi thì trở về phòng làm việc.

Thấy Tóc Vàng đã đứng dậy, tô i vội vàng đưa tay kéo lại:  Chờ mộtlát!! .

Cậu nhóc quay đầu lại:  Gì đó? .

Tôi bí quá nói bừa:  Tôi  còn chưa ăn no, muốn ăn thêm một suấtnữa. Rất nhanh, Tóc Vàng đã bưng thêm một đĩa cơm đầy ụ tới.

Tôi vừa giả vờ ăn, vừa lơ đãng hỏi:  Tóc  à, Tiểu Triển này, bìn­hthường tổng giám đốc đối xử với cậu thế nào? .

Cậu ta suy nghĩ một lát rồi nói:  Trong công ty, anh ấy với cô là haingười đối xử với tôi tốt nhất. Không biết có phải là chột dạ hay không, tim tôi khẽ  rung lên mộtcái. Thực ra từ lúc vào công ty, trừ Tống Tử Ngôn ra, tôi chỉ qua lạivới cậu là nhiều nhất, nhất là lúc tôi còn lơ ngơ chưa quen, cậu vàbăng vệ  sinh tỷ tỷ là hai ngọn lửa trong đêm đông, rừng rực cháysáng. Nhưng đến tôi là điển hình của có dị  tính, không nhân tín­hcũng phải lắc đầu cảm thán thế  sự vô thường: Đã s inh Khanh, saocòn s inh Tóc!Không dám nhìn gương mặt đáng yêu đầy vẻ  tin tưởng trong sángcủa cậu, tôi chúi đầu vào đĩa cơm, nhân thể  ngồi hối tiếc, mình thựcsự không có khả năng bẩm sinh làm người ác Đương lúc oán thán, cả đĩa cơm lại vào bụng, Tóc Vàng đưa qua mộtcốc sô-đa:  Ăn nhanh quá đó, uống nước đi .

Cứ chăm sóc cẩn thận chu đáo thế, tôi càng không dám nhìn mặtcậu, chỉừng ực uống hết cốc nước. Cậu nhìn đồng hồ:  Về  đi, còn­làm việc nữa .

 Chờ một chút! . Thấy cậu muốn đi, tôi lại cố sống cố chết ngăn lại.

Cậu ta nghi hoặc:  Lại làm sao thế? .

Tôi ngáp ngáp, cuối cùng lại là:  Tôi  tôi còn chưa ăn no  .

Đĩa cơm thứ ba lại được đặt lên bàn, ánh mắt Tóc Vàng nhìn tôi đã cóthể dùng từ ngưỡng mộ để hình dung.

Tôi vừa ăn vừa tự giận mình, ba người dây dưa lằng nhằng, chắcchắn có một người không có kết cục tốt đẹp rồi, đương nhiên tôikhông mong người đấy lại là mình, cho nên hôm nay có bằng giá nàocũng phải thực hiện với Tóc Vàng!Tự đánh mình tới N lần, cuối cùng tôi cũng hạ được quyết tâm,ngẩng đầu trịnh trọng gọi cậu:  Triển Dương .

Cậu nhóc nhìn đĩa cơm trống trơn trước mặt tôi, khóe miệng co giậtmấy cái, cẩn thận hỏi:  Cô  không phải lại chưa ăn no đấy chứ? .

Tôi không để  ý tới câu xuyên tạc của cậu ta, vẫn nghiêm túc nhìn: Tôi có chuyện muốn nói với cậu .

Tóc Vàng  ừ  một tiếng, nhìn tôi bằng đôi mắt trong sáng ngây thơ .

Tâm lý xấu xa ích kỷ của tôi bị cậu ta dìm chết trong đôi mắt đó, hếtnhoi nhoi rồi giãy giụa, cuối cùng lại là:  Tôi muốn qua nhà cậu coiphim ma!.

Tôi im lặng khóc ròng trong lòng cho tới khi tới nhà cậu ta.

Lúc cậu ta rút chìa khóa ra mở cửa, mới chợt nhớ ra hỏi tôi: Chúng­ta trốn việc thế chắc không có chuyện gì chứ? .

Tôi rơm rớm nước mắt lắc đầu, tay sau lưng nắm chặt, tự kỷ ám thịtrong lòng. Tới cũng tốt, tới cũng tốt, chờ lúc mày thấy cậu ta sungsướng ở trong nhà người đàn ông của mày, mới có thể  hiểu đượcghen tuông khiến cho cả con người mù quáng, mới có thể  tiến thêmmột bước, phát huy uy lực sư tử Hà Đông!Tôi bước vào nhà, giật mình, cách bài trí bên trong đã bị đổi.

Phòng khách đổi thành phòng ngủ, một cái giường lớn  đặt giữaphòng, đối diện là ti vi treo tường lớn, trên màn hình còn ngưng hìnhmột cái mặt ma, chiếm hết nửa tường.

Tôi quen tay kéo Tóc Vàng lại, chỉ chỉ vào cái mặt ma:  Cậu khôngsợ à? .

Cậu nhóc cười hì hì, trịnh trọng tuyên bố:  Tôi đã có bí quyết .

 Bí quyết gì? .

Tóc Vàng không trả lời, chỉấn nút trên điều khiển từ xa. Hìnhảnhtrên màn hình bắt đầu chuyển động lại như bình thường, cái không­bình thường là âm thanh, ti vi không phát ra tiếng, phát ra từ loa làbản Lương Chúc(41) du dương trẩm bổng.

Hóa ra, cậu vừa coi phim ma, vừa nghe Lương Chúc.

Tôi nhìn lại màn hình lần nữa, đôi mắt đầy tia máu của ma nữ bây giờnhìn vào cũng có vài phần ai oán tình thâm, đừng nói kinh khủng,phải nói là khiến cho mình cũng có phần thông cảm Tôi nhìn sang Tóc Vàng đang hí hửng đắc ý chờ được khen, tôikhông nhịn được phải vỗ tay tán thưởng:  Chuyện này mà cậu cũngnghĩ ra được, đúng là giỏi quá! .

Vẻ  hí hửng đắc ý trên mặt cậu nhóc chợt xị xuống, thậm chí có vàiphần ngậm ngùi:  Tôi cũng hết cách rồi, vì không có ai xem với tôicả.

Nghe giọng điệu u oán của Tóc Vàng, tôi giật mình, không lẽ  đây làlời ai oán trong truyền thuyết? Oán hận Tống Tử Ngôn vẫn bên cạnhtôi? Tôi chuyển từ trạng thái tán thưởng sang phòng ngự tấn công,chủ động tiếp cận:  Tổng giám đốc  không thường tới đây sao?.

Cậu ta kinh ngạc:  Sao anh ấy phải thường tới đây?.

Tôi quan sát thật kỹ mắt cậu ta, không tìm ra được chút dối trá nàocả. Đối diện với một người có kỹ thuật diễn xuất khá như thế, tôicũng không vòng vo tam quốc nữa, hỏi thẳng:  Cậu với tổng giámđốc là quan hệ gì?.

Tiếng trả lời bằng chất giọng trầm trầm vang lên phía sau: Saokhông tới hỏi anh? .

Toàn thân tôi lập tức đơ ra, xui xẻo quá, lại bị bắt đúng lúc. Ké o ranụ cười giả tạo chính tông, tôi chậm rãi xoay người lại, vẫy tay chào: Hi, hel­lo, sao tổng giám đốc cũng tới đây? .

Tống Tử Ngôn ăn mặc chỉn chu đứng ở cửa, tôi nhìn cánh cửa đangmở rộng, trong lòng tự ghi nhớ: Sau này nhất định phải đóng cửa!!Hắn đi vào, lạnh lùng nhìn tôi và Tóc Vàng, nói:  Hai người trốnviệc .

Hóa ra là vì chúng tôi bỏ việc, hắn nhận được báo cáo đã bỏ hết côngviệc, vội vàng chạy tới đây, tôi khóc, rốt cuộc ham muốn được giữlấy Tóc Vàng của hắn lớn tới mức nào đây?Vừa nghĩ tới đó, răng chua chua, tim cũng chua chua, dạ dày cũngchua chua.

Dạ dày cuộn một cái, tôi bịt miệng chạy vào trong nhà vệ  s inh nôn,ôm bụng nôn thốc nôn tháo.

 Làm sao thế? .

 Đi bệnh viện .

Tôi súc miệng nhìn ra cửa nhà vệ sinh nơi vừa có hai người nói cùngmột lúc.

Làm sao vậy? Là Tóc Vàng hỏi, vẻ  mặt rất quan tâm, nội dung rấtbình thường.

Đi bệnh viện. Là Tống Tử Ngôn nói, vẻ  mặt rất đàng hoàng, nộidung rất kỳ dị.

Tôi nói, chuyện nhỏ thế  mà phải đi bệnh viện, đúng là ông nội mởbệnh viện, anh cũng phải tăng thu nhập cho ông!!!Tuy k hăng khăng từ chối, nhưng bị  Tống Tử Ngôn đảo mắt lườmcho một cái, tôi đành phải ngoan ngoãn ngồi lên xe, Tóc Vàng ngồighế sau, ba người chúng tôi cùng kéo quân tới bệnh viện.

Mới được bao lâu, tôi đã tới phòng cấp cứu lần thứ ba, nằm trên­giường bệnh lần thứ hai.

Nguyên nhân của lần đầu tiên rất đáng xấu hổ, băng gạc không mởra được  lần này tốt hơn một chút, dẫu sao tôi cũng bị khó chịu.

Trước ánh mắt của Tống Tử Ngôn, Tóc Vàng, và ông cụ, tôi tườngthuật lại bệnh trạng cho ông bác sĩ:  Cũng không có gì, nãy bỗngn­hiên thấy đầy bụng, hơi ấm ách một chút, dạ dày cuộn lại một cái,không nhịn được mà nôn thôi.

Bác sĩ  xoa xoa cằm, hỏi:  Kinh nguyệt của cô tháng này có bìn­hthường không? .

Đầu tôi  ding  một tiếng, câu hỏi này  không phải là đang nghi ngờtôi có cái kia đấy chứ!!!Nhưng, nhưng, chúng tôi vẫn luôn làm theo phương án kế hoạch hóa­gia đình của quốc gia mà!!!Tôi rơm rớm nước mắt quay sang cầu cứu Tống Tử Ngôn, vừa nhìnthấy vẻ mặt của ba người kia, tôi đã giật mình kinh sợ.

Ba khuôn mặt đều đờ ra, sáu con mắt cùng nhìn chăm chăm vàobụng tôi  cứ như thể chỉ sau một lát là sẽ có một đứa bé nhảy ra từđó Một lúc sau, ông cụ mới có phản ứng, hắng giọng quát lớn:  Chuẩnbị máy CT, máy đo điện não, máy s iêu âm, máy chụp X-​quang chotôi, nghênh đón chắt vàng nhà tôi!.

Phòng cấp cứu chộn rộn hẳn lên.

Tống Tử Ngôn ngồi xuống bên cạnh, cầm tay tôi.

Tôi nhìn sang Tóc Vàng đang ôm vẻ  mặt cô đơn đứng bên, thổnthức, mẹ sang vì con quả nhiên là chân lý của trăm ngàn năm qua.

Nhưng mà!! Con ơi, mẹ không cần con đâu!!Nghĩ  tới cảnh một năm sau họp lớp, những người khác đều côngth­ành danh toại giới thiệu người bên cạnh mình:  Đây là người yêucủa tôi . ,  Đây là bạn trai tôi  ,  Đây là hôn thê của tôi  ,người nhanh tay nhanh chân cũng chỉ nói:  Đây là chồng của tôi  .

Còn tôi thì nhảy ngay thành thiếu phụ có tuổi, giới thiệu: Đây là con­tôi  .

Quá kinh dị rồi!!!Thượng đế, thánh Ala, Quan Âm Bồ Tát, xin các ngài hãy lắng nghelời cầu xin chân thành của con. Dù có là Ngư Hương Nhục Ti hay là­Cung Bảo Kê Đinh, cũng mời các ngài ăn trước!!Đang cầu khấn thì một bác sĩ râu tóc bạc phơ đã được mời vào, cònbảo tôi giơ tay ra chẩn bệnh, hóa ra là Trung y.

Chẩn bệnh xong, ông ta vân vê ria mép, chậm rãi nói:  Ừừmừm .

Chúng tôi bốn người, tám con mắt mở trừng trừng, còn ông ta thì cứừừm thế mãi.

Rốt cuộc là sống hay chết thì ông cũng phải nói đi chứ! Tôi bựcmình!Nhưng ông nội đã nổi đóa lên trước:  Rốt cuộc là làm sao hả? Cáilão già dai ngoách này nói nhanh đi.

Ông bác sĩ kia từ từ nhắm mắt lại, vuốt chòm râu bạc gật gù: Ngũhành tương khắc, âm dương luân hồi, làm bất cứ chuyện gì cũng phảicó chừng mực. Cứ cố cưỡng cầu tham lam sẽ  chỉ  khiến ngũ tạngphải gánh chịu quá nhiều, khiến người không khỏe mạnh. Đạo trờitổn hại có thừa, cháu là quá thừa nên phải nôn ra thôi .

Tôi bị ông ta nói tới hoa cả mắt, yếu ớt hỏi:  Chuyện đó có thể  nóithẳng ra được không? .

Bác sĩ mở mắt ra nhìn tôi một cái:  Nói thẳng ra là cô không mangth­ai.

Tôi thở phào.

Ông cụ nổi điên, trừng mắt nạt:  Đúng là cái đồ  lang băm, nếukhông phải là chắt vàng nhà tôi thì nó nôn cái gì mà nôn!.

Lang băm kia chớp mắt mấy cái, tuyên bố  đáp án:  Cháu nó ănquá  no .

Ông cụ vẫn không chịu nghe, tiếp tục mắng:  Có người ngốc đếnmức ăn tới nôn ra sao? .

Tóc Vàng yếu ớt chỉ  tay sang chỗ  tôi:  Lúc nãy, cô ấy ăn ba đĩacơm  .

Thế  giới lặng im trong phút chốc, chỉ có một đàn quạ đen bay qua­trong phòng bệnh, xếp thành hình chữ nhất, rồi lại xếp thành hìnhnhữ nhân Không khí căng thẳng được một lúc, Tống Tử Ngôn nắm tay tôi hỏi,giọng nói dịu dàng tới kỳ quặc:  Em đói như thế sao? .

Tôi lắc đầu, thút thít:  Em muốn ngửa bài với Tóc Vàng, ai dè chỉkhông chú ý một chút thôi đã ăn hết cả ba đĩa cơm rồi. Giọng hắn hơi mất tự nhiên:  Ngửa bài cái gì? .

Dù sao cũng không thể  nói dối  được nữa, nhìn qua vẻ  mặt rấtchoáng váng của ông cụ, tôi quyết định phải nhân cơ hội này lôi quanhệ  của hai người ra trước ánh sáng, ra trước người đang mong chờcháu chắt này, hoàn thành được tâm nguyện chia uyên rẽ  thúy củamình.

Tôi hạ giọng:  Thực ra em đã sớm biết quan hệ của hai người rồi .

Lời nói ra, hắn và Tóc Vàng đều đờ người, nhưng điều ngoài dự đoáncủa tôi là, ngay cả ông cụ cũng ngây người.

Hóa ra, ông cụ cũng biết, hơn nữa còn rất thông cảm.

Tôi không khỏi thấp thỏm, thật vất vả mới làm người xấu được,không lẽ đã sai ngay từ bước đầu tiên sao?Cứ như thế  thì không thể  dùng người lớn trong nhà ngăn cản bọnhọ, hơn nữa rất có thể Tống Tử Ngôn sẽ thấy được tôi đang âm mưuuy hiếp hắn, thế thì rõ ràng địa vị không chắc chắn của mình lại càngth­êm lung lay. Thế nên, tôi vội vàng bày tỏ lập trường:  Thực ra emhiểu mà, hơn nữa, từ tận đáy lòng còn đặc biệt yêu thích nữa, chuyệnnày tổng giám đốc cũng biết đấy. Có nhiều khi, em thấy hận vì mìnhkhông phải là đàn ông, có thể  tiến làm  công , lui làm  thụ , nhưthế mới coi là thế giới ngập tràn yêu thương .

Mấy người kia, không cảm động tới rớt nước mắt thì chớ, trái lại,mặt mũi còn mờ mịt.

Hóa ra ai cũng là người diễn xuất giỏi, tôi thẳng thắn nói ra: Yên­tâm, tuy em quyết tâm chia rẽ  đôi tình nhân các anh, nhưng trongth­âm tâm, em vẫn luôn ủng hộ cho hai người mà . Rồi lại đau khổnhìn Tóc Vàng:  Tôi biết cậu là người vô cùng tuyệt vời, nhưng aibảo cậu yêu người tôi yêu chứ? .

Tóc Vàng ngơ ngẩn, thì thào nhắc lại:  Tôi yêu người cô yêu?.

Ông cụ còn cẩn thận hỏi lại ông bác sĩ râu tóc bạc phơ kia: Khôngphải là nó no quá nên đầu óc có vấn đề chứ? Chỉ  có Tống Tử Ngôn là bình thường, sắc mặt hắn vẫn rất bìn­hthường, hỏi câu lại càng bình thường hơn:  Em nghĩ bọn anh có quanhệ gì? .

Tôi từ từ nhắm mắt lại, đau khổ đáp:  Người yêu .

Tàn nhẫn quá, để lá chắn như tôi phải tự thừa nhận quan hệ  của bọnhọ, tôi cảm thấy tim phổi đau chết đi.

Vẫn là câu nói cũ mèm, nói hai chữ kia xong tôi lặng tim quặn ruột.

Tống Tử Ngôn nở nụ cười lạnh lùng:  Rất tốt .

Rất tốt? Tôi mở mắt ra đã thấy sắc mặt hắn chuyển thành màu đen,trên tay gân xanh nổi lên rần rần như muốn xông ra bóp cổ tôi.

Nhìn sắc mặt của hắn, có lẽ  xã hội cua đồng gì đó cũng không cứuđược tôi rồi, chắc chắn tôi sẽ bị giết người diệt khẩu.

Tôi vội vàng nhảy xuống giường bệnh, trốn ra sau lưng ông cụ: Ông nội cứu cháu với!! Ông cụ được tôi gọi thế thì mừng ra mặt, hai tay dang rộng ra như gàmẹ che gà con, chắn trước mặt tôi:  Không được bạo lực gia đình!.

Có chỗ dựa vững chắc, tôi củng cố tinh thần, ở sau lưng ông nhănmặt với Tống Tử Ngôn, còn lạnh lùng nhắc nhở nhẹ nhàng:  Nhớ đó,phải nghe lời ông nội! . Lúc tôi nói câu này, lưng ông cụ càng thẳnglên, còn gật đầu rất tự hào.

Tống Tử Ngôn thản nhiên nhìn hai chúng tôi, một già một trẻ, nở nụcười mờ ám, cũng lạnh lùng nhắc nhở nhẹ nhàng:  Từ nhỏ tới lớn, đãlúc nào cháu nghe lời ông chưa? .

Câu đó là nói cho ông cụnghe , mà cũng là nói cho tôi nghe luôn.

Ba giây sau, dưới đôi mắt bi phẫn của ông cụ không có uy phongtrong nhà, tôi bị Tống Tử Ngôn lôi ngay ra Tôi giống như gà con bị xách cổ lôi tuột ra ngoài, tôi đã không thểtrông cậy vào ông nội được rồi, chỉ có thể  trông vào niềm hy vọngcuối cùng, ngước đôi mắt đầy chờ mong nhìn Tóc Vàng. Nhưng TócVàng đỏ bừng mặt giận dỗi quay phắt đi, dưới tình cảnh bị nhân dânkỳ thị xa lánh, tôi bị nhét vào trong xe.

Tôi che mặt trước, lui vào chỗ ngồi cạnh ghế lái xe kêu lên: Khôngđược đánh vào mặt! .

Bên tai có tiếng hít thở sặc mùi tức giận, tôi cuống quýt giải thích: Không phải em đòi hỏi gì nhiều, mà cái mặt này phần lớn là để  choanh nhìn, đánh nó cũng khiến mắt anh vất vả lắm đó .

Thật lâu sau, vẫn không có tiếng động gì, tôi len lén tách ngón tayra, quan sát tình hình qua kẽ ngón tay.

Tống Tử Ngôn vẫn nhìn tôi bằng sắc mặt xanh xám.

Hiểu lầm lần này có lẽ  không phải chỉ cần xin lỗi qua loa là có thểcho qua được rồi.

Tôi cúi đầu:  Em sai rồi, thật đó, em đã thực sự biết sai lắm rồi!Người dâm thấy dâm, hủ nữ thấy hủ. Vừa lội vào biển đam mỹ thâm­sâu, mắt em đã bị nhục dục che mờ, không còn trong sáng như tuyếtnữa, cho nên mới phạm phải sai lầm rõ ràng như thế. Tổng giám đốc,anh coi như em đi lạc đường hơi xa mà tha cho em đi.

 Hơi xa à? . Hắn cười nhạt:  Em còn có thể lạc xa tới đâu hả? .

Tôi nuốt nước bọt:  Xa hơn một chút còn có thể dính cả ông nội vào,ông cháu yêu nhau, rồi kiểu kiểu như thế  .

Hắn cười càng lạnh hơn:  Anh có nên cảm ơn em đã lưu tình?.

Tôi thấp giọng phân bua:  Cái này cũng đâu thể trách em được, anhđể  Tóc Vàng ở trong nhà mình, mỗi lần đi công tác thì cứ dính lấycậu ấy, bất kỳ người nào cũng khó tránh được việc hiểu lầm mà? .

Hắn miệng cười nhưng lòng lạnh tanh:  Thế à? .

Tôi cười ngượng giải thích:  Bất kỳ người nào  ở  đây chỉ  là hủnữ(42)  .

Hắn trừng mắt nhìn nụ cười giả lả của tôi, rồi bất đắc dĩ thở dài: Vốn dĩ không tính nói cho em, là sợ em suy nghĩ nhiều. Giờ xem racứ giấu em như thế, không chỉ có chuyện em nghĩ nhiều, mà là quán­hiều .

Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu yên lặng chọc chọc hai ngón tay.

Im lặng một lúc, hắn mới nói:  Thực ra Triển Dương là em trai anh.

Tôi hiếu kỳ:  Có quan hệ huyết thống à? .

Hắn mím môi, rõ ràng là không muốn trả lời:  Cứ cho là thế đi.

Theo tôi được biết, ông nội hắn là độc đinh, ông nội hắn đẻ  con tra­icũng là độc đinh, rồi tới lượt Tống Tử Ngôn cũng là độc đinh. Nóicách khác, hiện giờ nhà họ Tống là ba đời độc đinh, hắn cũng khôngcó cô dì chú bác ruột gì cả, sao tự dưng lại nảy ra một em trai nữa?Nhìn thái độ rõ là không muốn nhắc tới chuyện đó nữa của hắn, tôilập tức hiểu ra.

Rồi không nhịn được mà khen ngợi:  Tống Tử Ngôn, bác trai nhìnrất đàng hoàng, không ngờ lúc còn trẻ  cũng là người đào hoa phonglưu thật đó! . Cũng phạm phải sai lầm của người đàn ông, còn làm rađược thằng nhóc Tóc Vàng lớn tồng ngồng thế Lúc Tống Tử Ngôn nghe tôi nói xong thì thoáng sững người ra, tiếplà mặt xanh lét. Nhìn thấy đôi tay kia không kiềm chế  được lao vềphía cổ mình, tôi hãi hồn. Quả nhiên là xã hội cua đồng, chuyện củalãnh đạo không được buôn, buôn một cái là mình cũng bị cua đồngrồi!Đúng lúc đó thì di động trong túi rung lên, tiếng chuông đổ dồn.

Bàn tay diệt khẩu của Tống Tử Ngôn thu lại, chỉ có ngực tôi vẫn cònnhấp nhô kịch liệt.

Tôi vừa nhìn màn hình một cái đã muốn khóc, mẹơi, người hiểu con­rõ nhất trên thế giới này là mẹ, là mẹ, và cũng chỉ có mẹ thôi!Run run nhận điện thoại, còn chưa kịp mừng rỡ với đấng sinh thàn­hthì tiếng mẹ già đã bắn vào tai:  Ở đâu? Làm gì? Tôi tiếp tục giữ tỷ lệ bảy mươi phần trăm, nghiêm túc nói dối:  Conđang nằm trong ký túc xá xem  Gone with the wind .

Tống Tử Ngôn liếc sang nhìn tôi, cũng không nói, chỉ im lặng khởiđộng xe .

Xe rời khỏi bãi đỗ xe, đi ra ngoài đường, công việc tra vấn của mẹtôi vẫn tiếp tục:  Đó là cái gì?.

Tôi nghiêm túc trả lời:  Là một tác phẩm nổi tiếng thế giới, tên dịchsang tiếng Trung cũng rất đình đám, là  Đồi gió hú , mẹ  nghe quarồi chứ? .

Mẹ  tôi suy tư một lát, cuối cùng cũng tin thật: Ờ, có nghe nói rồi,hình như nữ diễn viên tên là Jane Ey­er gì đó hay sao ấy .

Còn không đợi tôi nói tiếp, bà đã lớn giọng nói át:  Tuần sau mày tốtnghiệp rồi hả, thế định khi nào về nhà đây? .

Tôi nhìn sang Tống Tử Ngôn đang chăm chú lái xe, khẽ  nói vào diđộng:  Không phải con đã tìm được việc ở đây rồi sao?.

Mẹ tôi đáp lại thẳng thừng:  Đó là làm thuê cho người ta, mẹ không­muốn. Mày về nhanh lên .

Tôi bó tay:  Trừ phi mẹ mở một hàng bán đậu phụ cho con được làm­nàng Tây Thi đậu phụ(43), không thì tới đâu cũng là làm thuê chongười ta thôi, được không ạ? .

Mẹ vẫn kiên quyết:  Không giống nhau, dù sao thì vào làm trong cơquan nhà nước mới là phải đạo .

Tư tưởng của bố mẹ  tôi rất lỗi thời, cứ cho rằng vào làm trong cơquan nhà nước lương thấp một ngàn tệ mới là làm việc, từ lúc tôi họcnăm thứ tư, hai bên đã bắt đầu hục hặc về  chuyện tôi có được tìmviệc ở ngoài, hay tìm việc gì. Thực ra bình thường lúc nào cũng là tôigọi điện về, lần này mẹ  tôi đích thân gọi điện tới, câu đầu đã nói tôiphải về nhà, xem ra đã quyết định rồi, nhưng quyết tâm của tôi cũngrất lớn, thẳng thắn nói rõ lập trường luôn:  Dù sao việc làm hiện giờcủa con cũng tốt, không về đâu .

Mẹ tôi sẵng giọng:  Việc gì mà việc, người như mày có thể tìm đượcviệc gì tốt chứ? Mày nghĩ gì không lẽ  mẹ  không biết? Không phảicứ về  nhà lần nào là mày lại kể  về  thằng ranh họ Tô à? Tục ngữ nói có chồng quên mẹ , vì một đứa tới mẹ cũng chưa được thấy mặt màmày nỡ nhẫn tâm bỏ lại bố mẹ tuổi già không nơi nương tựa à? .

Miệng tôi giật giật  nếu nói tôi có một cái máy tính, một đường dâymạng là có thể vươn tới trái đất, thì mẹ tôi chắc chắn phải là chỉ mộtbàn mạt chược thôi là có thể  làm Mạnh Khương Nữ say sưa đè lên­trái đất! Mà cái bà nàng Mạnh Khương(44) còn chưa tới bốn mươituổi, ngày nào cũng chà chà cái bàn mạt chược tới tận sáng tự nhiênlại khóc lóc với tôi là tuổi già   không nơi nương tựa !Tôi mất bình tĩnh, đáp lại:  Mẹ  đừng quản con nữa, nói sao thì concũng không chịu về ăn cơm nhà nước đâu!.

Mẹ tôi cũng nổi giận:  Được, mày không về thì mẹ ra đó!.

Rồi cúp máy.

Nghe tiếng tút tút từ máy, tôi uể oải cất di động đi.

Thực ra có thểở gần bố mẹ lúc nào chả tốt, nhưng tôi thực sự không­muốn đi theo con đường họ sắp xếp sẵn. Tiền lương thì ba cọc bađồng, rồi tìm một người dáng dấp thành thực, tính cách hiền làn­hbình thường nhàn nhạt, kết hôn s inh con, lấy rồi từ từ vun đắp tìn­hyêu.

Chỉ nghĩ thế thôi da đầu đã tê dại đi.

Thứ từ trước tới nay có thể  vun đắp được là tình cảm, cái thói quendựa vào nhau sau một quãng thời gi­an dài ấy không phải tình yêu.

Tôi không muốn làm con  ếch xanh chết trong nước sôi, lại càngkhông muốn chết không có đất chôn.

Hơn nữa, dù tôi không có tham vọng làm việc, nhưng đối với việclàm, tôi còn cần sự hứng thú. Cần thỉnh thoảng được trốn trong nhàvệ  sinh, hí hửng ngồi hóng trộm mấy chuyện của mấy bà tám, thỉnhthoảng được một trăm tệ  tiền thưởng lại vui vẻ  sung sướng tựthưởng cho bản thân những ba trăm tệ, bản thân mỗi ngày có mụctiêu tiến tới từng chút một. Chứ không phải đi trên con đường tốtđẹp bố mẹ đã dọn sẵn.

Con người sống trên thế  giới này thường phải chịu oan ức, cho nênnhững lúc bản thân có thể  lựa chọn được, ngàn vạn lần đừng khiếnbản thân mình chịu thiệt.

Trân trọng bản thân, tránh xa chịu thiệt.

Tôi vừa khiến mẹ  tôi phải tủi thân, có lẽ  cúp máy xong còn quay lạitrừng mắt lườm bố tôi: Coi ông dạy con gái tốt chưa kìa! .

Tôi cũng cất điện thoại, đưa đôi mắt chờ mong nhìn Tống Tử Ngôn.

Bằng sự nham hiểm xảo quyệt của hắn, chỉ một từ thôi là đã có thểhiểu hết toàn bộ, càng không nói tới việc hiện trường gây án của tôilà ngay ở cạnh hắn. Tôi bất hiếu dữ dằn thế, nói sao thì cũng có mộtphần tại hắn  hắn cũng nên thể  hiện chút thái độ, chứng minh rằngvẫn luôn ở cạnh cổ vũ động viên tôi chứ.

Tôi ngước đôi mắt chờ mong nhìn Tống Tử Ngôn, hắn vẫn chăm chúlái xe như cũ, tới mắt cũng không thèm chớp.

Cuối cùng tôi cũng hiểu rõ rồi, cho dù không tồn tại hòn đá nhỏ TócVàng, con đường cách mạng vẫn còn rất dài, rất dài Tuy cự nự mẹ mấy câu, nhưng thực sự tôi chẳng để tâm lắm. Mẹ tôilà điển hình của mẫu người chỉ được cái to miệng, có lẽ  quay sangtrách móc bố tôi hai câu là lại dấn thân vào món quốc túy kia rồi.

Thế  nên tôi cũng không nghĩ  tới nữa, tích cực lao vào công cuộccách mạng đánh đồn địch.

Sáng sớm phải hôn chào buổi sáng.

Buổi trưa đưa cơm hộp tình yêu.

Buổi tối tích cực đi hẹn hò.

Tuy phản ứng của Tống Tử Ngôn chẳng có vẻ  gì là hưởng thụ,nhưng cũng được coi là phối hợp. Bởi tuy sáng sớm tỉnh dậy chưađánh răng, nhưng hắn vẫn để  cho tôi hôn. Buổi trưa tuy cơm nướchơi nguội một chút, nhưng hắn vẫn nhẫn nại ăn. Hẹn hò buổi tối tuyrất là lãng mạn, vẻ  mặt hắn rất sốt ruột, nhưng chí ít thì cũng hoàn­thành.

Tôi như đang down­load trái tim của hắn, tuy tiến độ hơi chậm mộtchút, nhưng số phần trăm cứ nhích lên sẽ không khiến người ta thấtvọng. Cho dù mỗi ngày chỉ 0,1% nhưng tới 100% cũng chỉ là mộtnghìn ngày thôi, tôi vẫn có thể tiêu phí thời gi­an với hắn.

Tôi cố  gắng suy xét, cùng nhau coi ca nhạc, nắm tay đi dạo phố,ngẩng đầu nhìn đèn sau đuôi máy bay bay qua hẹn ước lãng mạn đãlàm hết rồi. Từng bước tiến hành kế  hoạch chinh phục, hôm nay tớilượt bữa tối dưới ánh nến, đang tính đi ra ngoài mua nến thì di độngtrong túi quần đã rung lên. Tôi nghe máy đúng một câu thì bao dựđịnh lãng mạn đã bay vèo đi đâu hết.

Mẹ, mẹ tôi tới đây thật!!!Tôi như con kiến bò trên chảo nóng, cứ lượn từ phòng này sang­phòng kia, rồi lại chui từ phòng kia sang phòng này.

Tống Tử Ngôn thả tờ tạp chí trong tay ra, nhìn tôi:  Làm sao thế? .

 Em  . Nhìn ánh mắt bình thường của hắn, tôi không nói nổi nênlời.

Thứ nhất, để  mẹ  tôi biết hai chúng tôi ở chung, chắc chắn sẽ  thiếnTống Tử Ngôn trước, rồi giết tôi sau.

Thứ hai, dù mẹ tôi có thấy Tống Kim Quy rất là Kim Quy mà tha chotôi, nhưng đợi tới lúc bà thấy Tống Tử Ngôn không nồng nàn với tôinhư thế, là tôi tình nguyện sáp vào thì số phận cũng như nhau thôi.

Chính là vẫn thiến Tống Tử Ngôn, rồi giết tôi Là kết quả nào thì tôi cũng phải chịu tai ương.

Tôi liếc nhìn Tống Tử Ngôn, lại liếc sang nhìn Tống Tử Ngôn, rồi lạiliếc nhìn Tống Tử Ngôn.

Tuy hắn rất nham hiểm, nhưng bà mẹ  đầu gấu của tôi vẫn là ngườikhông cùng cấp bậc với hắn.

Thầm nghĩ, vậy cứ giấu đi, kết quả tệ  nhất cũng chỉ là tôi bị một bàmẹ chẳng biết gì xách cổ lôi về nhà thôi.

Thế  nên mới thẽ  thọt:  À, bọn em cũng sắp tốt nghiệp rồi, mọingười trong ký túc xá muốn tụ tập lần cuối, em  có thể về ký túc xátrường ởmấy ngày được không? .

Hắn nhìn tôi kỳ lạ một hồi lâu, cuối cùng hạ mắt xuống:  Tùy em.

Không biết có phải ảo giác hay không, mà giọng điệu lạnh tanhấyhình như có chút thất vọng.

Còn tôi thì tuyệt vọng quay lại ký túc xá trường, chộn rộn sửa sang­giường chiếu, cố gắng để  chiều mai khi mẹ  tôi đến sẽ  bị mắc mộtloại, ờ, ảo giác về chỗở của tôi.

Lúc Tiêu Tuyết về, tôi đang trèo lên trèo xuống chỉnh sửa giườngchiếu, nó vừa hỏi một cái tôi đã tuôn ra sạch mọi chuyện.

Nó khinh bỉ ngắt lời tôi:  Ngốc .

Tôi không hiểu.

Nó ân cần chỉ dạy:  Thực ra phụ huynh nhà mày cũng chỉ sợ màyởbên ngoài chịu ấm ức, bác gái muốn thấy mày sống thoải mái ở đây,mày cứ để  bác ấy thấy mày đang thoải mái là xong rồi còn gì? Cóviệc làm ngon, có bạn trai tốt, bác ấy cần gì phải phí thời gi­an lôi màyvề nhà chứ? .

Đương nhiên là tôi biết mấy thứ đó rồi, chỉ là:  Việc làm ngon thì taocó rồi, thế bạn trai tốt thì tìm ở đâu? .

Nó lườm:  Thế lão Tống nhà mày thì vứt đâu? Không muốn nhắc mà cứ nhắc ra, tôi ngồi thu lu trong góc vẽ  vòngtròn.

Nó thì thầm:  Chúng mày tính trò gì đó? . Nhưng vẫn đưa ra biệnpháp thần bí:  Cho dù nhất thời tìm không được, không lẽ  khôngthể làm giả một người? Xưa có học s inh thuê người giả làm phụ huynh.

Nay có tôi lôi Tóc Vàng ra giả làm bạn trai.

Đương nhiên, lúc đầu cậu ta có chết cũng không chịu làm, nhưng sựthật chứng minh rằng, shota(45) luôn luôn phải quỳ xuống dưới sựchèn ép của chị hai. Chiều hôm sau, cậu nhóc đau khổ cùng tôi tớiga.

Tàu vừa dừng ở ga, tôi đã cười cười khoác tay cậu nhóc, làm bộ thân­thiết lắm. Tóc Vàng cứng đờ, vội vàng đẩy tay tôi ra, miệng vẫn cườinhưng trong lòng thì đau khổ, tôi hạ giọng uy hiếp cậu ta:  Chú cứthử phá vở kịch của chị dâu chú lần này thử coi! .

Tóc Vàng run rẩy, cánh tay vừa rút ra đơ ngay tại chỗ.

Tôi cười thầm, quả nhiên là shota dễ  dạy bảo, thực ra nếu cậu tathực sự muốn phá vở diễn này, tôi cũng chỉ có thể  trơ mắt ra đứngn­hìn thôi.

Thử coi, chính là ý này đó Không chờ nụ cười gi­an của tôi kịp nở ra, tư thế mạnh mẽ của mẹ tôiđã xuất hiện trước mắt, tôi kéo Tóc Vàng đi qua, ngọt ngào gọi: Mẹ! .

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+