Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 32 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tóc Vàng ngây người, chẳng thấy có phản ứng gì cả, tôi lén đẩy nhẹmột cái, cậu ta mới như người vừa tỉnh mộng, cũng kêu theo: Mẹ! .

Mẹ  tôi sửng sốt, mặt mũi thì vẫn nghiêm túc, nhưng mấy nếp nhănnơi khóe mắt thì hơi nhếch lên, hai phân.

Cái kiểu shota như Tóc Vàng bé nhỏ này đúng là không vừa đâu,ngay cả một bà cô già quái dị hung hăng như mẹ  tôi mà cũng bị thuphục!!Tôi giới thiệu:  Đây là người con đã kể  với mẹ, Tô Á Văn . Để  đềphòng, nên đơn giản một chút, đã đến lúc sửa lại họ cho Tóc Vàng­bé nhỏ rồi (Người ta vốn dĩ cũng chẳng phải họ Tóc!!!).

Tóc Vàng căn bản đã trở lại trạng thái bình thường, tự động đỡ lấytúi xách trong tay mẹ tôi.

Tôi nhìn lại, mặt mẹ  tôi vẫn nghiêm túc như cũ, nhưng nếp nhăn đãnhếch lên tới tận năm phân rồi.

Hai, ba ngày sau đó rất vui vẻ.

Mẹ tôi là người vui vẻ nhất, ăn ngon, ở tốt, chơi vui, mua cái gì cũng­hay. Nhất là đối với con rể  tương lai của mình thì rất vừa ý, chỉ cómột lần lén hỏi tôi:  Sao mẹ  cứ có cảm giác Tiểu Tô ít tuổi thếnhỉ? .

Tôi nói dối không chớp mắt:  Anh ấy vốn dĩ nhìn già que o rồi đó,nhưng sau lại đi căng da nên mới trẻ thế.

Sau đó, có hôm đang ngồi ăn, mẹ  tôi cứ nhìn chằm chằm vào khuônmặt nhỏ nhắn của Tóc Vàng thật lâu, tới mãi khi đương sự càng lúc­càng lúng túng mới chịu hỏi thẳng vấn đề:  Cháu làm phẫu thuật ởđâu thế? .

Dĩ nhiên Tóc Vàng chả hiểu gì cả, tôi cuống quýt cứu bồ: Khôngphải làm trong nước đâu ạ, kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹở nước talạc hậu lắm .

Mẹ tôi hỏi:  Thế là ở đâu? .

Tôi hỏi lại:  Thế vũ trụ là do người nước nào tạo raạ? Mẹ  tôi gật gật đầu, có vẻ  đã hiểu, cũng không khỏi tiếc nuối:  Bỏđi, mẹ không đi đâu .

Ăn cơm xong, thừa dịp mẹ  tôi vào nhà vệ  sinh, Tóc Vàng hỏi:  Lúc­nãy mẹ mình hỏi thế là có ý gì? .

Hồi đầu cậu nhóc hành xử hơi ngây ngô, càng đi xa càng thấy quen.

Có khi đang đi còn rất tự nhiên khoác tay tôi trước, nghiễm nhiên­biểu diễn tiết mục người đàn ông quan tâm chăm sóc, nhưng lại cócái tính đặc biệt dễ xấu hổ, dễ đỏ mặt, dễ thỏa hiệp của shota, khôngchỉ gần gũi tự nhiên, mà còn bởi tính cách ngây thơ thành thật củacậu ta, ngay cả phụ huynh cũng không cảm thấy chướng mắt. Nhậpvai xuất thần, ngay cả khi người không có ở đây mà vẫn gọi là mẹ.

Nhưng tôi thì không nhập vai được, mấy ngày nay toàn dùng tiền củaTóc Vàng, tôi đi theo nhìn mà máu trong tim cứ nhỏ ra tong tỏng,đau khổ hỏi: Tổng cộng là bao nhiêu? Cậu tính đi rồi nói lại cho tôi­hay .

Cậu ta sửng sốt, mặt thoáng tái nhợt  đi, cúi  đầu nghĩ, rồi nói: Không cần .

Tôi là đứa rất hám lợi, nhưng hết lần này tới lần khác, hổ thẹn lươngtâm không biến mất, đã định là cái số  không chiếm được lợi củangười khác. Tuy cậu ta nói thế, nhưng tôi vẫn kiên trì:  Khôngđược, anh em ruột thịt còn phải rõ ràng sổ sách, huống hồ tôi là chịdâu của cậu .

Cậu mở miệng tính nói gì nữa, nhưng mẹ tôi đã quay lại.

Chúng tôi vội vàng mỉm cười rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Mẹ tôi ở tới tận ngày thứ tư thì về nhà, nói là không muốn làm lỡ dởcông việc của chúng tôi, thực ra nguyên nhân chính xác mẹ  tôi biết,tôi cũng biết. Nhưng con người và tiền bạc của Tóc Vàng khiến mẹtôi khá hài lòng, cũng không thèm nhắc lại chuyện bắt tôi phải về,làm tôi mừng hết cỡ. Chỉ có Tóc Vàng là cô đơn nhất, tự nhiên lại cốnài mẹ  tôi ở lại làm chúng tôi toát hết cả mồ hôi hột. Cuối cùng mẹtôi cũng mang hết quà cáp về, đứngở cửa trường, tôi với Tiêu Tuyếtxách hết đồ mẹ  mua mấy hôm nay ra. Xe Tóc Vàng lại vừa bị hỏng,Tiêu Tuyết nói:  Mọi người chờở đây nhé , cháu ra gọi xe .

Tôi một tay khoác tay mẹ, một tay khoác tay Tóc Vàng đứng chờ.

Tiêu Tuyết từ bên đường đối diện về  rất nhanh, vẻ  mặt vô cùng kỳquái:  Chỗ này là đường một chiều, xe quay đầu nhanh thôi.

Nhìn tôi đang khoác tay hai người, hạ giọng nhắc nhở:  Nhớ phảibình tĩnh đó .

Lẽ nào nó sợ mẹ đi rồi tôi sẽ khóc???Thế này đúng là coi thường tôi quá Một chiếc taxi đi tới rất nhanh, rồi dừng ngay trước mặt chúng tôi.

Tôi nói:  Bê cái hộp kia để ra ghế đằng sau, túi chúng tôi cầm  .

Lời chưa hết đã ngừng, bởi cửa xe đã mở ra, người xuống xe áo quầnthẳng thớm như mới, ánh mắt lạnh lùng như hồ nước ấy là Tống TửNgôn.

Tôi đơ người, Tóc Vàng cũng đơ người.

Chỉ có mẹ  tôi hoàn toàn không biết gì hết, còn xách cái túi trên đấtđi tới cạnh xe.

Tôi chậm chạp quay đầu sang nhìn Tiêu Tuyết một cái, mới phát hiệnvẻ mặt kỳ quái của nó hóa ra là thông cảm Vô cùng thông cảm  với tôi Tôi vội vàng buông bàn tay đang khoác tay Tóc Vàng, đứng nghiêm.

Thực ra, trừ mẹ, ba người chúng tôi đều đứng thật nghiêm, chỉ cómẹ  tôi không biết gì cứ cúi người xách đồ. Tống Tử Ngôn cũng tớigần, làm như không quen chúng tôi, cũng bê đồ đi tới cạnh xe.

Chúng tôi ba mặt nhìn nhau, hắn ta tính làm cái gì đây?Tóc Vàng ngồi phía trước, tôi, mẹ và Tiêu Tuyết ngồi ghế sau.

Bầu không khí trong xe rất quái dị.

Mẹ  tôi lại lần nữa không biết sợ là gì, xem xét Tống Tử Ngôn, rồigiật mình tỉnh ra:  Con gái này, mẹ vẫn nghi ngờ con thuê một ngườitốt như thế  đóng giả làm con rể  cho mẹ  coi, giờ mẹ  tin thật rồi.

Thành phố lớn nhiều người tốt quá nhỉ, ngay cả tài xế  taxi cũng códáng vẻ này .

Tôi với Tiêu Tuyết không dám trả lời, chỉ có thể cười khổ.

Mẹ  tôi nhìn lại Tống Tử Ngôn, càng thêm xúc động, còn vỗ vỗ lênghế  của Tóc Vàng, chân thành nói:  Tiểu Tô này, xem ra cháu cònphải tiếp tục rèn luyện nữa, khí thế của cháu còn kém một phần đó.

Trong lúc le n lé n quan s át, từ  Tiểu Tô  của mẹ  vừa phát ra, mặtTống Tử Ngôn cũng đen đi một phần Cuối cùng cũng tới nhà ga, mấy người chúng tôi xuống xe, còn chưakịp thở phào đã thấy Tống Tử Ngôn cũng xuống the o, nói với mẹtôi:  Để cháu tiễn mọi người lên tàu .

Mẹ tôi lần thứ hai xúc động lắc đầu:  Đúng là xã hội cua đồng, ngaycả ngành dịch vụ cũng cua đồng như thế! .

Ngành dịch vụ có cua đồng không thì tôi không biết, dẫu sao lát nữavề tôi nhất định sẽ bị cua đồng Tàu ầm ầm chuyển bánh, mang theo bà mẹ già của tôi.

Trê n s ân ga chỉ còn lại ba đứa chúng tôi đang muốn che giấu vụ việc,thêm một Tống Tử Ngôn  lạnh lùng như tủ đá .

Tiêu Tuyết nhìn quanh một lát, cười gượng:  Mấy người cứ tròchuyện trước đi nhé, tôi đi vệ sinh. Đúng là tên đào ngũ không có nghĩa khí gì hết Tóc Vàng nhìn qua nhìn lại chúng tôi một lát, mở miệng, rồi lại imlặng, cuối cùng cũng tìm một lý do rút lui nhẹ nhàng.

Người chịu đựng càng ít thì áp lực càng lớn, chỉ còn lại tôi đứng cườikhổ. Cuối cùng tôi thực sự không chịu nổi áp lực tinh thần này nữa,đành cười gượng hai tiếng:  Ha ha, không ngờ tổng giám đốc còn cónghề tay trái?.

Điệu cười này không tiếp tục được nữa, vì ánh mắt của Tống TửNgôn đã có thể giết được người Tôi rụt đầu lại, tiếp tục đứng kiểu đà điểu.

Mãi thật lâu sau, giữa tiếng người ồn ã, tôi nghe được tiếng thở dàicủa hắn, âm thanh đầy vẻ  bất lực vang lên bên tai:  Tần Khanh, rốtcuộc là em quá ngốc, hay là tôi quá thất bại đây? .

Đương nhiên là vế sau rồi? Tôi ngẩng đầu đang muốn trả lời thì thấyánh mắt phẫn nộ của hắn, chỉ có thể tiếp tục giả ngây.

 Bỏ đi . Hắn kéo tay tôi:  Đi theo anh .

Tôi  cùng  hắn đi vào trung tâm mua sắm nổi tiếng gần đấy, vừa đivào đã bị ánh vàng lóng lánh bên trong  đâm  cho đau cả mắt.

Trước đây tôi vẫn không hiểu tại sao con gái lại mê muội đồ trangsức tới như vậy, nhưng vừa nhìn những thứ lóng lánh được bày trongquầy, trong lòng tôi chỉ còn một ý nghĩ – muốn quá trời!!!Đến trước một quầy trang sức, Tống Tử Ngôn nhìn liếc qua bên­trong rồi dừng lại, nói:  Chọn lấy một cái em thích đi.

Tôi nhìn đống nhẫn bên trong đang vẫy những cánh tay bé xíu nuộtnà với tôi, đau lòng hỏi:  Chỉ có thể được một cái thôi ạ? .

Mặt Tống Tử Ngôn đen lại, tôi vội vàng cúi đầu chọn.

Cái này nhìn đẹp, nhưng cái bên cạnh cái đó cũng rất đẹp, nhưng màcái ở trên cái kia cũng rất rất đặc biệt Chọn nhiều cũng là không chọn gì hết, cuối cùng thì bây giờ tôi đãhiểu ra.

Dù chọn cái nào cũng đều đau lòng, tiếc nuối!Thế  nên tôi chọn một cách an toàn nhất, quay sang cô bé bán hàng,nói:  Lấy cho tôi xem cái đắt nhất .

Tống Tử Ngôn liếc nhìn tôi, mặt vẫn tỉnh bơ.

Cô bé đứng quầy nhanh chóng đem ra, một cái hộp nhỏ bọc nhungđỏ, bên trong là một chiếc nhẫn rất vừa ý, tôi đang tính lấy ra thìTống Tử Ngôn đã thủng thẳng nói một câu:  Để đó cho anh .

Ngón tay thon dài của hắn gỡ chiếc nhẫn ra, một tay cầm tay trái củatôi, tay kia chậm rãi đeo nhẫn vào.

Tôi nhìn dáng dấp cúi đầu chăm chú trông đẹp trai của hắn, ngón­giữa tay trái tê rần rần, như có một dòng điện chạy từ đầu ngón taytới tận đỉnh đầu, không kìm được lắp bắp:  Anh  anh không có ýđó chứ? .

Hắn liếc nhìn tôi, cảnh cáo:  Nếu em còn nói ra chuyện gì ngốcnghếch, anh có thể đảm bảo, số phận của em sẽ rất thảm thương .

Cái gì mà số phận với chả số phận, tôi không thèm để  ý, trong lòngđang mừng muốn chết đây này. Nhưng bản thân không dám quá tintưởng, vẫn hỏi tiếp:  Ý của anh là  ý đó? .

Hắn  ừ  một tiếng mơ hồ.

Anh không nói thì làm sao em biết được chứ, anh không nói thì saoem dám tin đây?Tôi kéo tay áo hắn, vẫn chưa chịu buông tha:  Là  ý kia đó hả? .

Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười:  Chính là thứ emđang nghĩ đó.

Tôi mừng như điên, hận không thể  leo lên trên quầy hàng, dan­grộng hai tay đón gió hét dài:  I’m the King of the world.

Nhưng vẫn phải cẩn thận xác nhận:  Anh  biết chuyện em đangnghĩ là chuyện đó đó sao? .

Mặt hắn xám xịt:  Chỉ cần đầu óc em bình thường thì chắc chắn là ýđó.

Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một lát, tuy rằng đầu óc tôi thông min­hhơn người thường chút đỉnh, nhưng tuyệt đối bình thường.

Thế nên, lại tiếp tục mừng như điên.

Cô bé bán hàng cũng buồn cười vì kiểu nói chuyện ý tứ đó củachúng tôi nên khẽ  cười trộm, nhưng vẫn không quên kinh doanh: Quý khách đã chọn được nhẫn rồi, xin mời tới quầy thu ngân thanhtoán.

Tống Tử Ngôn rút thẻ  tín dụng ra, cô bé bán hàng tốt bụng giúpchúng tôi đi thanh toán.

Tôi sung sướng nhìn chiếc nhẫn, thừa dịp quanh đó không có ai, lenlén hỏi một câu:  Tống Tử Ngôn, em có thể  hôn trộm anh một cáiđược không? .

Hắn giật mình, tự nhiên cũng nghiêm trang đáp lại: Được .

Đáng tiếc động tác của cô bé tốt bụng kia quá nhanh, trong chớp mắtđã quay lại, cái hôn trộm bị hoãn.

Nhưng tâm trạng vẫn phơi phới, tới tận nhà vẫn cười hỉ hả, vào nhà,Tống Tử Ngôn cởi áo khoác, ngồi xuống so­fa.

Tôi đã đi qua đi lại mấy lần mới phát hiện ra hắn chẳng làm gì hết,chỉ ngồi ở so­fa, nhìn tôi vẻ rất mờ ám.

Tim tự nhiên nhảy lên một cái, nhìn ánh mắt như đòi nợ này của hắn,không lẽ là  hối hận rồi?Tôi vội vàng giấu biệt tay trái ra đằng sau.

 Qua đây . Hắn phát hiện ra động tác của tôi rồi.

Tôi bĩu môi chầm chậm đi qua.

 Đưa đây . Hắn nói.

Tôi giả ngốc:  Cái gì? .

Hắn hé miệng:  Cái ở cửa hàng ban nãy đó .

Tôi khóc:  Không phải chứ? .

Hắn gật đầu, quả quyết.

Quả nhiên hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, tất cả đều là hư không.

Tôi rơm rớm tháo nhẫn ra.

Hắn nhìn tôi tò mò:  Em đang làm gì đó?.

Còn không phải do anh nói một đằng làm một nẻo à, tôi ai oán nhìnhắn, ngẩn người ra, lần thứ hai mặt hắn đen đi:  Anh không nói cáiđó.

Không phải cái đó?Nghĩ  thật kỹ một chút, cuối cùng tôi cũng hiểu ra, nếu bản thân­người bị hôn trộm đã chủ động yêu cầu, tôi đây cũng không kháchkhí nữa!!!Rất lâu sau, tới khi đã lấy lại nhịp thở, tôi nhìn trần nhà tổng kếtk­inh nghiệm rèn luyện.

Khởi đầu tốt là thành công được phân nửa, cho nên rèn luyện lần nàyrất thê thảm.

Lần đầu tiên chủ động tiếp xúc thân thể, dũng khí có thể  tăng,nhưng cuối cùng vẫn là số phận bị áp đảo Con đường cuối cùng của đại học, cầm bằng tốt nghiệp, mặc đồ cửnhân, chụp ảnh tốt nghiệp.

Có lẽ môi trường đại học cũng là một xã hội thu nhỏ, tình cảm khôngthể  thuần khiết được như hồi tiểu học, trung học. Cũng có thể  vìnăm thứ tư này phải lăn lộn, khiến người ta phải dựng lớp hàng ràobên ngoài trái tim.

Cho nên dù người người có buồn, có tiếc, có lưu luyến.

Nhưng không ai khóc.

Chỉ chụp ảnh điên cuồng.

Cả lớp tôi, cả phòng ký túc xá, mấy người bạn thân ở đại học đềuhăng hái chụp ảnh ở trường.

Cổng, căng-​tin, phòng học, sân thể  thao, ngay cả nhà vệ  sinh ở kýtúc xá cũng không tha.

Chụp xong ảnh, mọi người đều lần lượt rời trường, chúng tôi đứng ởcổng trường tiễn từng người, từng người một. Mỗi một lần tiễn làvắng đi một người. Tiễn tới lần thứ tư, chỉ còn tôi với Tiêu Tuyết trởvề.

Im lặng một lúc rất lâu, nó mới mở miệng:  Tao cũng phải về rồi .

Tiêu Tuyết quyết định về quê, không phải vì công việc khổ cực, màbỗng nhiên thấy chán.

Nhìn ảnh dòng họ của nó ở quê , thế  nào cũng có địa vị hô phonghoán vũ, mà nó ở nhà lại là chủ nhân hô phong hoán vũ. Ở đây thiếuviệc làm, mà lương lậu lại càng tệ, nhưng theo tính tình của Tiêu­Tuyết, lúc đầu việc nhìn sắc mặt người ta mà sống cũng còn được,tới khi không còn nhiệt tình thì chán. Tranh đoạt chức quyền, quanhệ với người khác, lợi ích, chính là những thứ khiến nó rất ghét. Nhưlời của nó thì, nó không có vận may như tôi, may mắn sẽ  gặp đượcmột người che chở cho, để  nó được thoải mái làm việc, tránh xa thịphi, cho nên sẽ không phải chịu đả kích, quay lại đả kích người khác.

Tôi hiểu, lúc có thể  làm một con thiên nga, chẳng ai muốn làm hảiâu.

Chuyển hải âu lại thành thiên nga, là tấm vé tàu bốn giờ chiều ngày­mai.

Tôi và Tống Tử Ngôn đi tiễn nó, hầu hết đồ đạc của nó đã gửi vềtrước, chỉ còn mấy thứ lặt vặt được Tống Tử Ngôn lái xe đem tới.

Đứng đợi ở sân ga, còn muốn cười thật vô tư, cố gắng cười thật vôtư.

Nó nhìn cái nhẫn trên tay tôi, vẫn đùa như trước:  Ối chà, giờ saocũng là vợ người ta rồi, lúc nào có em bé phải nhớ để  tao làm mẹnuôi đó .

Tôi gật đầu:  Yên tâm, tiền mừng tuổi của mày s ao bỏ đi được .

Nó cười hì hì gi­an xảo:  Con mày là con nuôi của tao, thế  lão Tốngn­hà mày có được tính là chồng nuôi của tao không?.

Tôi bừng tỉnh, cũng cười hì hì đáp lại:  Thế  thì mắt mày cũng phảit­inh tường một chút, tao không muốn nghĩ  tới việc không mangđược chồng nuôi tương lai của tao đi .

Nó an ủi tôi:  Yên tâm, mắt tao cũng không kém như lão Tống đâu.

Con ranh này còn đâm chọc tôi.

Tôi rất muốn đâm lại một nhát, nhưng nhìn gương mặt tôi đã nhìn­suốt bốn năm trời vẫn chưa biết chán, môi mấp máy, nước mắt đãdâng lên trước. Bèn dụi dụi mắt:  Chậc, sao gió ở sân ga lớn thếchứ.

Nó cũng lau mắt:  Bụi nhiều thật .

Hai chúng tôi không ai khóc cả, chỉ là liên tục dụi mắt thôi.

Cuối cùng tàu cũng tới, lúc hai đứa hạ tay xuống, mắt đã như mắtthỏ.

Vì phải băng qua đường, không thể  ở lâu, nó chen lên trước, còn tôiđứng lại.

Tôi biết chỗ ngồi của nó cạnh cửa sổ, là cửa sổ bên chỗtôi đangđứng.

Nhưng mãi cho tới khi tàu chuyển bánh, nhìn thấy cả toa cuối, nócũng không chịu vẫy tay qua cửa sổ chào tạm biệt với tôi.

Chắc là không kịp, bởi vì nó cũng khóc như tôi, cho nên không cóthời gi­an.

Ngực áo Tống Tử Ngôn bị tôi khóc ướt một mảng lớn, thật lâu sau,hắn mới khẽ vuốt tóc tôi, nói:  Được rồi, về đi .

Chúng tôi cùng nắm tay nhau đi về, rời khỏi cái nơi chen chúc màbuồn thương này.

Từ nhỏ tới lớn, người từng gặp càng lúc càng nhiều, mà người rời xacũng càng lúc càng nhiều.

Từ trưởng bối đầu tiên trong nhà tôi qua đời, khi đó tôi còn chưabiết cái gì gọi là qua đời, tỉnh tỉnh mê mê bị mẹ  kéo tới đứng trướclinh đường nhìn người trong tấm ảnh rất quen thuộc. Tới lúc càngn­hiều người rời bỏ, người khác rời bỏ  tôi, tôi rời bỏ  người khác.

Chầm chậm, càng lúc càng lặng, càng lúc càng quen.

Nhưng luôn có những người, khiến cho người ta phải luyến tiếc nhưthế.

May là vẫn còn những người, sẽ không dễ dàng rời bỏ.

Giữa biển người mênh mông, tôi nhẹ nhàng nắm tay Tống Tử Ngôn,hắn như không để  ý, nhưng lực trên tay càng lúc càng mạnh. Chặtnhư thế, chiếc nhẫn trên tay cọ vào phát đau, nhưng trên môi vẫnkhông thể ngăn được nụ cười đang hiện lên.

Tới giữa tháng sáu, công ty bắt đầu bận rộn, bởi khi ấy đã là giữanăm, các loại báo cáo, họp giữa năm, kết toán đều đang tiến hành.

Trải qua một tuần như địa ngục, cuối cùng bận rộn cũng qua, may làcòn có một bữa tiệc rượu coi như đền bù.

Tiệc rượu không quan trọng, quan trọng là tiền thưởng nửa năm củamọi người trong tiệc này!Mà đối với tôi, còn có một ý nghĩa khác, chạm tay vào chiếc nhẫn,tôi cảm thấy nên khoe khoang một chút.

Công ty là của Tống Tử Ngôn, dù sao tôi cũng được coi như bà chủtương lai rồi, nên để cho bọn họ hiểu rõ, nên tới nịnh bợ Đát Kỉ hiệnđại tôi đây, tôi cũng muốn nếm thử mùi vị được hô phong hoán vũ,tốt nhất là cũng có thể kiếm thêm tí màu mè nữa.

Quyết định như thế, tôi sớm bắt tay vào chuẩn bị.

Một bộ tiểu lễ  phục tuyệt đẹp, bình thường, dù tôi có đi thử đồ cảngàn lần cũng sẽ  không bỏ tiền ra mua. Nhưng vì cơ hội này, tôinghiến răng quyết định mua. Bộ tiểu lễ  phục kết hợp với một đôigiày cao gót tinh tế  trước đây vẫn khiến tôi chùn bước. Xoay mộtvòng trước gương, ừm, trừ việc, eo có hơi bánh mỳ, ngực có hơi lép,thì những chỗ khác đều rất hài lòng.

Còn cố gắng trang điểm thật đậm, trước vẻ  kinh ngạc của Tống TửNgôn, tôi nghĩ hiệu quả cũng không tồi.

Có điều đi đứng không vững, cứ khập khà khập khiễng.

Tôi khoác tay hắn đi xiêu vẹo, còn không quên tranh thủ quyền lợi: Đợi lát nữa có vũ hội, ha ha .

Hắn chỉ  ừ  một cái, không nói thêm.

Với chỉ số thông minh của hắn, cứ nói bóng nói gió với hắn thì khôngổn, thế  nên tôi nói thẳng toẹt:  Đợi lát nữa anh tới mời em nhảyn­hé .

Hắn hỏi:  Em biết nhảy à? .

Tôi nghĩ một lát, thành thực lắc đầu, nhưng giữa ánh mắt chăm chúcủa mọi người, dưới ánh sáng rực rỡ của những ngọn đèn chùm,khiêu vũ với người mình yêu thương, giống phim thần tượng, quálãng mạn, tôi vẫn kiên trì bám trụ:  Vậy thì anh cứ dìu em đi, khôngphải hai người cứ bước qua bước lại là được à.

Hắn ngừng một lát, hình như hơi dao động. Rồi liếc qua đôi giày caobảy phân của tôi, lại kiên quyết lắc đầu.

Tôi tức, đang muốn mè nheo thêm thì cửa hội trường đã hiện ra­trước mắt.

Chúng tôi cùng vào hội trường, bên trong trang trí tao nhã mà rấttráng lệ, hầu hết nhân viên trong công ty đã tới. Tống Tử Ngôn điqua, không ít người chào hỏi, tôi đi phía sau, âm thầm tính toán đưatay lên vén tóc. Hận không thể đặt một mũi tên màu đỏ chỉ vào tay,nhìn ở đây, nhìn ở đây, nhìn ở đây này!Đúng là công sức không phụ lòng người, mấy đồng nghiệp nữ tốtbụng đều xuýt xoa:  Woa! Đẹp quá!  rồi vội hỏi:  Mua ở đâu đấy? ,rất ước ao:  Nếu sau này XX có thể  tặng tôi một chiếc nhẫn thế  nàythì tốt biết mấy  . Nhưng lúc mấy người đó xuýt xoa thăm hỏi mơước xong rồi, tuy lòng ham hư vinh của tôi cũng được thỏa mãn đôichút đó, nhưng cái câu nặng đô nhất  Ai tặng thế?  thì chẳng aithèm hỏi. Việc này khiến cho nỗi chờ mong được hô phong hoán vũ,được hối lộ bị đả kích trầm trọng.

Tôi bực bội đi tới chỗ để đồ ăn, đi ăn để trút bực.

Vừa hay băng vệ  sinh tỷ tỷ cũng bưng khay tới lấy bánh ngọt, liếcchiếc nhẫn trên ngón tay tôi, không xuýt xoa cũng chẳng hỏi thăm,chỉ rất thân tình lắc đầu thở dài một cái:  Tình yêu tới nhanh đi cũngn­hanh, đối với phụ nữ mà nói, chỉ có một thứ là vĩnh viễn mà thôi.

Tôi đang nhai thức ăn, chưa kịp cản thì chị ta đã nói luôn: Đó chínhlà băng vệ sinh, từ lúc làm thiếu nữ ngây thơ tới lúc cô thành bà lão,vẫn làm bạn không rời xa. Không vứt đi, không từ bỏ, mỗi khi côcần, nó sẽ  nằm im trong siêu thị ngoan ngoãn chờ cô sử dụng, chodù ở siêu thị này không tìm thấy, s iê u thịở cạnh cũng sẽ  có. Đây làquy luật tồn tại vô cùng vững chắc, bảo vệ  cô, bảo vệ  chuyện mỗitháng của các cô  .

Tôi thực sự là không nhai nổi nữa, xám mặt bưng khay thức ănchuyển tới một góc nhỏ, vừa hay thấy Tóc Vàng cũng bưng khayngồi ăn ở bồn hoa trong góc.

Nhớ lần công ty đón nhân viên mới, lúc đi ăn cũng là lúc gặp đượchai người bọn họ, lần này cũng như thế. Khoảng thời gi­an mấy tháng,dường như chẳng có gì thay đổi, thực ra đã xảy ra rất nhiều chuyện,không khỏi có chút sụt sùi.

Thế nên tôi đi qua đó, khẽ đá đá cậu ta, Tóc Vàng đang chăm chú ăn,ngẩng lên nhìn tôi, rồi dịch qua một bên, chừa chỗ  cho tôi ngồixuống. Trong sân có gió mát trăng thanh, xa thêm chút nữa có ánhđèn rực rỡ, có thức ăn ngon, còn mong gì hơn nữa!Chúng tôi cùng ngồi ăn, ăn được một nửa, bỗng nhiên tôi nhớ ra, ănhết khay thức ăn này chắc cái bụng đã tròn lại càng tròn mất, bèn vộivàng ngừng lại. Nhưng nhìn thức ăn trong khay, thực sự có muốnngừng cũng chẳng được. Đành đưa cho Tóc Vàng:  Ăn giùm đi .

Cậu nhìn tôi một lát, chẳng nói gì, chỉ nhận lấy.

Nhìn dáng vẻ của cậu, tôi mừng hết xiết.

Cứ nói chị dâu với em gái chồng là kẻ  địch, với em trai chồng làngười thân, Tống Tử Ngôn không có em gái, nhưng cũng có TócVàng đây, lời ấy xem ra cũng có một nửa là sự thật!Tay chống cằm, tôi dịu dàng nhìn cậu nhóc:  Yên tâm, sau này chịdâu sẽ thương chú mà .

Cậu ta đang ăn, ngước mắt nhìn tôi mỉm cười, nhưng khi ánh mắt rơitrên chiếc nhẫn trên tay tôi thì ảm đạm đi vài phần.

Tôi nhìn theo ánh mắt của cậu xuống chiếc nhẫn trên tay trái mình,không kìm được lắc lắc tay khoe:  Đẹp chứ? .

Cậu ta thu ánh mắt lại, nhìn vào khay thức ăn trên đầu gối, gật đầu.

Ai cũng thế, tôi nổi giận:  Hỏi tôi là ai tặng mau!.

Cậu nhóc ngẩng đầu, ánh đèn sau lưng tôi in trong mắt cậu, như án­htrăng in trên mặt nước hồ, dập dềnh vỡ ra, lạnh lùng bi thương, tôin­hìn tới ngây người.

Cậu ta cười, khóe miệng khẽ  nhếch lên tựa hồ có thể  tan đi trong­gió, nhưng vẫn hỏi theo lời của tôi:  Cái ấy là ai tặng thế? .

Tôi gật đầu thỏa mãn, giọng cũng kiêu hẳn lên:  Tổng giám đốc tặngđó! .

Cậu ta cụp mắt xuống:  Ừm, chúc mừng .

Vốn nghĩ đó là chuyện rất vui sướng, nói thẳng ra rồi, lại thấy bảnthân hơi quá trớn, thậm chí còn tự thấy rất khinh bỉ.

Xem ra kỹ thuật ỷ thế bức ép người này tôi không làm nổi rồi.

Tôi thở dài, nhìn cậu:  Xem ra cái số tôi không được làm hồ ly rồi .

Cho nên không mượn được uy.

Cậu không nhìn tôi, nhìn ra ánh đèn ngoài sân, giọng khẽ khàng nhưtự nói cho mình nghe :  Thực ra có lúc tôi ước được như anh ấy, luôn­biết bản thân muốn gì, rồi ra sức thực hiện. Còn tôi lần nào cũngchậm một bước, tới khi đã hiểu ra thì không còn kịp nữa rồi  .

Tôi nhìn theo ánh mắt cậu nhóc, Tống Tử Ngôn đang đứng giữa mộtđám người. Nhìn lại ánh mắt lạnh lẽo của Tóc Vàng, bỗng thấy nỗithương cảm dâng lên trong lòng, có lẽ làm con riêng đều đa cảm thếnày.

Cho nên bèn an ủi cậu ta: Không sao, không sao, rồi sẽ  có cơ hộithôi mà, mà không có cơ hội thì ta cũng có thể tạo ra cơ hội chứ.

Cậu ta cười khổ:  Thật à? .

Tôi trịnh trọng gật đầu, kiên quyết:  Cậu hãy nhìn vào đôi mắt thàn­hthật của tôi xem! .

Cậu ta nhìn đôi mắt cố gắng trợn thật to lên nhưng vẫn bé như cũcủa tôi, cuối cùng cũng chịu nở nụ cười.

Tiếng nhạc vang lên, tôi đứng dậy phủi phủi bụi rồi kéo cậu dậy: Đỡ tôi qua đó .

Cậu ta cũng đứng lên, lúc này tôi mới có thể giữ được dáng vẻ  hoànmỹ đi tới đó.

Mới đi tới gần đám người thì tiếng ồn ã đã từ từ lắng xuống.

Mới đầu chỉ là những người cạnh cửa quay đầu lại nhìn cửa ra vào,sau đó là chỗ gần cửa, dần dần, yên lặng lan đi như bệnh dịch, ánhmắt mọi người đều nhìn hướng ra phía cửa.

Không ai nói chuyện, có lẽ  tất cả đều đang suy nghĩ, sao lại có mộtngười phụ nữ mỹ lệ tới như thế.

Không phải đẹp, không phải thiếu nữ, mà là người phụ nữ mỹ lệ.

Không phải vì những lọn tóc xoăn, không phải vì gương mặt sángbừng đẹp đẽ  của cô ấy, cũng không phải vóc dáng khiến cho ngườita mơ tưởng.

Mà là một khí chất phong tình, có những người trời sinh tự tỏa sáng,trời s inh thu hút ánh mắt mọi người, khiến họ phải ngưng thở.

Có những người khiến cho người ta không ghen tỵ nổi, chỉ có thểmơước.

Nếu nói cái cô Tử Hàm ở bệnh viện là ánh trăng dịu dàng, trongsáng vô ngần, thì người phụ nữ này là mặt trời, rực rỡ sáng chóikhiến cho người khác đui mù.

Tôi cúi đầu liếc qua bộ tiểu lễ  phục mình đang mặc, bỗng nhiên tựthấy mặc cảm, giống như một cô Đông Thi biết mình biết người khithấy Tây Thi nhăn mày.

Nhưng, người này là ai? Tại sao lại xuất hiện trong bữa tiệc nội bộcông ty?Nếu là đi nhầm cửa, vậy thì  nhân viên nữ công ty này quá bấthạnh, còn nhân viên nam quá ư may mắn!!!Nhưng hiển nhiên là người phụ nữ này không đi nhầm cửa, bởi vì cô­ta bước về phía Tống Tử Ngôn, đứng bên hắn, khẽ  mỉm cười:  Ôngnội nói, nếu anh không có ở nhà thì chắc chắn đang ở chỗ này.

Tim tôi nhảy lên rất mạnh, lúc cô ta xuất hiện tôi đã thấy bị uy hiếp,giờ một đại mỹ nữ như thế  lại đứng cạnh người đàn ông của mình,hơn nữa thái độ như rất thân quen, tôi cảm thấy hơi khó thở. Nhưngkhí thế  của cô ta rất mạnh mẽ, giống như nữ hoàng, ngay cả sức đểtôi chạy tới tỏ rõ thế  lực tôi cũng không có, chỉ có thể  đứng lặng ởchỗ này nhìn chằm chằm the o dõi phản ứng của Tống Tử Ngôn.

Hắn quay đầu lại nhìn lướt qua tôi rồi nhanh chóng quay đi, nói vớimỹ nữ kia:  Mừng em đã về.

Tôi cảm thấy tim mình bắt đầu chùng xuống.

Ánh nhìn của cô ta cũng rơi trên người tôi, cười hỏi Tống Tử Ngôn: Cô ấy là ai thế? .

Không đợi Tống Tử Ngôn trả lời, tầm mắt cô ta đã chuyển sang TócVàng đang đứng cạnh tôi, mừng rỡ:  Tiểu Dương! .

Tóc Vàng cười cười, nhưng chân không di chuyển, cũng may là cậuta không nhúc nhích, lúc này cơ thể  tôi mềm nhũn, có lẽ  cậu ta chỉkhẽ động một chút là tôi sẽ ngã.

Tống Tử Ngôn lạnh nhạt:  Đây là tiệc công ty anh, có việc gì ngày­mai chúng ta hãy nói nhé.

Mỹ nữ kia lại nói thêm gì đó với hắn, có lẽ  là không chịu đi. Thừadịp này, tôi thì thào hỏi Tóc Vàng:  Người kia là ai?.

Cậu cũng thì thào đáp lại:  Chị tôi .

Tim tôi thoáng cái đã bình tĩnh lại, hóa ra là em gái chồng hoặc chịgái chồng, chẳng trách vừa xuất hiện  đã thấy không khí khácthường. Nhưng kẻ  địch này so với tưởng tượng của tôi còn tốt hơngấp ngàn vạn lần, tôi ho nhẹ  một cái, sửa sang lại bộ dạng định điqua đó.

Còn chưa kịp đi thì đã bị Tóc Vàng kéo lại, cậu nhóc bình tĩnh nhìn­tôi, ánh mắt lưỡng lự:  Tần Khanh, tôi có mấy chuyện muốn nói vớicô .

Tôi nhìn cậu ta tò mò, nhưng dáng vẻ  ấp úng của cậu ta khiến tôichẳng thấy thoải mái chút nào, anh trai muốn gì thì sẽ  đi cướp lấyđoạt lấy, còn cậu ta làm gì cũng rề  rà rề  rề, lẽ  nào con riêng thìkhông có quyền sao? Giận thay cho sự không may của cậu, buồnthay cho sự không tranh nổi của cậu, tôi cau mày:  Cậu muốn nói gìthì nói, muốn đoạt cái gì thì đoạt đi! .

Lời tôi nói hiệu quả tức thì, ánh mắt cậu trở nên dứt khoát: Ngườiđó là chị tôi  tổng giám đốc là anh rể tôi .

Trong đầu tôi như có sét đánh, mãi lâu cũng chẳng có phản ứng, tớikhi phản ứng được thì đầu óc rối loạn, tóm lấy cậu ta, hỏi:  Tôikhông nghe nhầm chứ  là anh rể sao? .

Cậu ta gật đầu.

Tôi lại hỏi, ôm tia hy vọng cuối cùng:  Chưa ly hôn sao?.

Cậu lắc đầu.

Tôi quay đầu lại, nhìn đôi trai thanh gái lịch đang nói chuyện bên kia,thực sự nổi giận!!!Băng vệ  sinh tỷ tỷ nói rất đúng, tin vào tình yêu chẳng thà tin vàobăng vệ sinh, ít ra người ta dùng tiền là có thể mua được hàng thật!Tôi còn tưởng cuối cùng mình đã chọn đúng, không ngờ tới nguyệnvọng hai của mình cũng như thế, căn bản là người ta học xong lớpchính khóa lại tiện thể  tới lớp buổi tối mà thôi! Là không chính quy,không có danh phận, là thay thế!!!Tôi còn vừa tỏ tình vừa vun đắp, hóa ra là chẳng có tình yêu gì sất!Tôi đúng là bị mù mất rồi, lơ mơ lại thành kẻ thứ ba, thảo nào tên ki­achẳng nói tới chuyện hứa hẹn, cả tiếng yêu cũng chẳng hề có, hóa ralà vì thế này.

Vứt cái nguyên tắc nhân phẩm đi, nếu lúc này có thể  nhịn xuốngđược thì tôi sẽ  không xứng là gos­sip girl, không xứng mắng lũ đànông thấp hèn, không xứng làm con gái của bà mẹ  già hung hăng nhàtôi, không xứng làm bạn của Tiêu Tuyết ác độc!!!Thế nên tôi gạt tay Tóc Vàng ra, hùng hổ bước tới. Tiện tay cầm mộtchén rượu trên khay của bồi bàn, lại nhân thể rút luôn cái khăn trắngcài trước ngực anh ta.

Tới trước mặt hai người họ, trước tiên quay sang cười khách sáo vớimỹ nữ kia. Ý là tuy cô đẹp hơn nhiều so với tôi, nhưng bị tên đànông này lừa gạt thì số phận của chúng ta vẫn là giống nhau thôi.

Nhét cái khăn trắng vào tay Tống Tử Ngôn, hắn hơi kinh ngạc: Đưaanh cái này làm gì?.

Tôi thản nhiên cười:  Sẽ có lúc dùng .

Rồi tay kia giơ chén rượu lên, tạt thẳng vào người hắn.

Cả hội trường người kêu lên kinh ngạc, người nín thở, cuối cùng tấtcả ngây ra. Giữa ánh mắt của mọi người, tôi bi tráng xoay người đivề, gót giày gõ lộp cộp xuống nền nhà.

Nhưng đang đi đứng ngon lành, bỗng nhiên tôi bị trật chân một cái,cả người lảo đảo, sắp sửa hôn vào đất mẹ. Một bàn tay quen thuộcphía sau tóm lấy khuỷu tay tôi, tôi ngẩng mặt lên thì thấy khuôn mặtcòn ướt đẫm rượu của Tống Tử Ngôn.

Tôi vội vàng đứng thẳng, gỡ giày ra, mạnh tay bẻ  gãy luôn hai gót­giày, rồi đi lại vào chân. Tống Tử Ngôn giận dữ gằn giọng hỏi:  Em­làm gì đó? .

 Làm gì à? . Tôi cười nhạt, cúi đầu nhìn cái nhẫn vẫn còn trên taytrái mình, đúng là quá mỉa mai, tay phải hung hăng rút nhẫn ra, vứtxuống trước mặt hắn, chống nạnh quát:  Không làm gì cả, Tống TửNgôn, anh nghe rõ cho tôi, bà đây không thích anh nữa, sau nàythích bảo ai nấu cơm thì nấu, thích tìm ai bắt nạt thì đi – bà đây khôngth­eo hầu nữa! .

Hắn nhìn tôi bằng vẻ  mặt không thể  tin được, vẻ  mặt nhăn nhó tớimức có thể dọa trẻ con khóc được.

Ha ha, nhưng giờ tôi không sợ nữa!!Tôi xoay người đi không chút lưu luyến, đi từng bước về  phía trước,tuy rằng không đi giày cao gót, tuy rằng đi khập khiễng, nhưng chưalúc nào tôi cảm thấy mình hào hùng như lúc này.

Từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, từ sợi tóc tới đầu ngón chânđều tỏa ra thứ khí thế toàn vẹn của một đại tỷ!Mấy giây ngắn ngủi, tôi đã trải qua quá trình biến đổi từ bị ngược đãisang đi ngược đã

Chương 11: Lấy lòng mẹ vợ

Nhưng khi cửa nhà mở ra, nhìn thấy vẻ  mặt sốt ruột của mẹ  thì khíthế  ấy trong nháy mắt đã tiêu tan, tôi chỉ còn biết nức nở. Tôi rưngrưng nước mắt vươn hai tay định ôm chặt mẹ mình, môi run run kéodài tiếng gọi:  Mẹ  , còn chưa kịp ôm thì mẹ  bị mấy bà bạn đán­hbài gọi vào, đừng nói tới chuyện hỏi han tại sao tôi lại về, tới liếc mắtnhìn tôi cũng chẳng thèm. Tôi chậm chạp lê thân về  phòng mình,nằm trên giường, cũng không biết nghĩ gì, lấy di động trong túi xáchra, trên màn hình vẫn là gương mặt vô cùng thu hút của chú ĐạoM­inh(46).

Tới một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ cũng không có Tim thắt lên một cái, lấy cái gối đè lên mặt, cứ như thế  một lát, taytừ từ trượt xuống dưới.

Sau bảy, tám giờ vật vã, tôi mệt mỏi ngủ thiếp đi Lúc tỉnh dậy, đêm đã khuya, phòng tối mịt mù. Bỗng nhiên cửaphòng bật mở, có người bật đèn phòng  tách  một tiếng, ánh sángtrắng chói mắt, mắt tôi nheo nheo, thấy mẹ  đang bê một chiếc khayđi vào.

Đặt khay xuống đầu giường, mẹ quát một tiếng rõ oai:  Qua ăn đi.

Tôi đói rã rời, bèn ngồi dậy, cầm lấy một con tôm rán, bóc vỏ ănngấu nghiến.

Mẹ  nhìn tôi bằng ánh mắt không dịu dàng gì lắm, làm như lơ đãng,hỏi:  Cãi nhau với cái cậu tài xế kia à? Tôi suýt nữa nghẹn chết, kinh hoàng nhìn mẹ:  Mẹ  mẹ biết ạ? .

Mẹ tôi quát:  Tưởng sự cẩn thận của mày mà giấu được mẹ à? Đừngquên, hơn hai mươi năm trước, mày là một cục thịt được lôi từ bụngmẹ ra đấy nhé.

Tôi lờ đi câu cuối cùng của bà, nghi hoặc:  Thế sao lúc ấy mẹ khônglật tẩy con? .

Mẹ  nhón tay lấy một con tôm bỏ  vào miệng nhai nhóp nha nhópn­hép:  Tuy giờ nghề  nghiệp cậu ta không tốt lắm, nhưng nhìn khíchất của cậu ta, tương lai cũng có thể phất lên được. Hơn nữa, cậu tacòn rất tận tâm đưa tiễn mẹ, nói ra thì cũng có tình cảm với mày lắm,thế nên mẹ mới mắt nhắm mắt mở cho qua đấy .

Tôi nhìn bà oán giận:  Lúc đó nếu mẹ mở to pháp nhãn, nhận ra hắnlà yêu nghiệt thì nên đánh con ngất đi rồi kéo về  mới phải . Tôi đây­còn có thể  ngồi nhà mơ mộng về  một đôi tình nhân cách xa vì bị giađình ngăn cản, ít ra còn có hồi ức đẹp đẽ, so với tình trạng bây giờcòn tốt hơn gấp trăm lần.

Mẹ lườm tôi một cái:  Dù sao giờ không phải mày đang ngồi nhà đâyà, mẹ mày đây vừa tính qua một cái đã biết hai đứa chúng mày khôngcó kết cục tốt rồi .

Tuy sự thật là thế, nhưng tôi vẫn nổi giận:  Tại sao?.

Mẹ tôi ăn thêm một con tôm nữa, không quên phân tích:  Mày đứngtrước mặt thằng nhóc đó chẳng khác gì bố mày đứng trước mặt mẹ,cả đời này không thể  vùng lên làm chủ được. Bố mẹ  chả đi guốctrong bụng chúng mày ấy, nếu thật lòng đối xử tốt với hai đứa thìchúng mày chắc chắn là thoải mái rồi, nhưng nếu muốn đấu với haiông bà này thì tới khóc cũng không có chỗ mà khóc đâu con ạ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+