Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 33 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

 

Tôi ngậm miệng im lặng, lâu sau mẹ  tôi mới xích lại gần:  Mẹ  nóinãy giờ có làm mày tỉnh ngộ không? Sao im lặng lâu thế hả?.

Tôi nhìn chằm chằm mẹ  bằng ánh mắt hiểu hết rồi: Cuối cùng concũng hiểu rồi, hóa ra con như ngày hôm nay đều tại mẹ  gây nên.

Hậm hực:  Mẹ  không chọn bố tốt cho con! , di truyền cho con cái­gene như thế này.

 Bốp! , mẹ tôi đập một phát lên ngực tôi, nhướn mày:  Trách mẹ à?Sao không nói thân mày không có được tinh hoa của mẹ  mà lại thôtạp như gương bố mày hả! .

Tôi lại ỉu xìu, thở dài:  Trừ việc đột biến gene thì có lẽ  con chỉ cóthể  như thế  này thôi, mẹ, mẹ  nói coi giờ con nên làm gì bây giờ? .

Giờ bạn trai, việc làm, hai thứ tôi đều chẳng có.

Mẹ  tôi rút khăn ra lau tay, thản nhiên đáp:  Nếu đã về  rồi thì cũngđừng nghĩ được như trước đây nữa. Mai bảo bố mày coi giờ có việcgì không, tiện thể buổi chiều đi xem mặt luôn .

Chiều mai đi xem mặt? Đúng là tiện thật đấy Không ngờ mẹ tôi cũng chẳng phải là người chỉ thuận miệng nói thế,lôi ngay từ trong túi áo ra một xấp ảnh, bắt tôi chọn. Đêm khuya, haimẹ  con ngồi xếp bằng trên giường chọn trai. Nhưng nhìn kiểu gìcũng không thấy ai thuận mắt, người không cao bằng Tống TửNgôn, người mắt không to bằng Tống Tử Ngôn, người mũi khôngthẳng như Tống Tử Ngôn, người cười không gi­an như Tống TửNgôn Xem qua xem lại cũng chẳng chọn được ai, cuối cùng mẹ  tôi cũngkhông chịu nổi, dúi đầu tôi một cái:  Chọn một thằng rể tốt cho mẹ,đừng có mơ mộng giả làm liệt nữ! .

Tỉnh táo đầu óc! Tỉnh lại đi!Nói rất phải! Hóa ra tôi làm người thứ ba mà còn phải lập cổng chàotrinh tiết vì tên gi­an phu kia à?Mỉa mai quá đó, tôi bừng bừng lửa giận. Chăm chú nhìn ảnh chụp,cuối cùng mười ngón tay đã tóm ra được bức ảnh chụp một ngườiđang cười rất tươi:  Anh này đi!.

Tục ngữ có câu, muốn quên đi một cuộc tình thì phương pháp tốtnhất là bắt đầu một cuộc tình mới. Hơn nữa, người trong ảnh này mắtsáng mày kiếm, tóc dày, mặt mũi đường hoàng lại có phần khí khái.

Tâm trạng hứng khởi lần đầu tiên đi xem mặt, tôi còn cẩn thận chọnlựa quần áo, đến nhà hàng mà mẹ tôi và mẹ đối tượng đã hẹn lúc ban­sáng.

Vào nhà hàng, đảo mắt nhìn qua một vòng, không thấy người.

Lại đảo thêm một vòng nữa, một người ngồi trong góc giơ tay vẫyvẫy tôi, tôi qua đó nhìn một cái, hãi hồn! Người này tuổi chưa già,nhưng tóc trên đỉnh đầu đã có xu hướng hoang mạc hóa, hai mắt vôthần, lông mày chữ nhất quẹt ngang mặt, dáng như người có bệnhnan y. Hóa ra là nhận nhầm người, tôi tính đi thì gã đã gọi tôi lại: Tần Khanh phải không? , còn giơ tờ báo trong tay lên – ám hiệu đãquy định trước của chúng tôi.

Nhìn lại khuôn mặt thật ba phần giống ảnh, bảy phần biến dạng củagã, tôi không khỏi thốt lên một câu:Pho­to­shop đúng là quá tay rồi!!Bữa cơm này ăn gì tôi cũng không nhớ, chỉ cố gắng nhìn chằm chằmvào mặt gã nghiên cứu kỹ thuật pho­to­shop quỷ khóc thần sầu. Tớilúc  ăn xong, tôi  đã có bản thống kê sơ  lược, cái mặt này màpho­to­shop thành cái ảnh kia, không thực hiện theo khoảng một vạnbước thì không thể  thành công như thế  được. Đang thần người ra­trước gương mặt đã qua phần hậu kỳ trăm gọt ngàn dũa, bỗng nhiên­nghe tiếng gã ta gọi to:  Tần Khanh, Tần Khanh! .

Tôi giật mình, mở miệng  a  một tiếng.

Gã hỏi rất nghiêm túc:  Anh vừa kể  chuyện cười, sao em khôngcười? .

Ối! Chết thật, chết thật, tôi vội vàng há miệng ra  ha ha ha  vài­tiếng, rồi ôm bụng, cũng nhìn lại rất nghiêm túc:  Cười rồi, em cườirồi, em cười đau bụng quá .

Anh ta rất hài lòng:  Anh kể thêm chuyện nữa cho em nghe nhé  .

Nếu nói lúc nãy tôi không nghe thì là thất lễ, giờ tôi chỉ hận khôngthể  thất lễ  thêm một vạn lần nữa. Đợi tới lúc anh ta đã kể  hết bachuyện cười, tôi đã như người bị con rồng bự chảng phun băng trúngngười, từ trên xuống dưới trắng xóa. Tôi nói này đại ca ơi, hãng áolông không tìm đại ca làm người đại diện thì đúng là không có mắtrồi, ngày nào cũng dựng quầy ở đường dành riêng cho người đi bộ,để người mẫu đi làm tiếp thị đều vô dụng hết thôi, đại ca chỉ cần cầmmic đọc diễn cảm mấy mẩu chuyện cười thôi, đảm bảo là áo lông bánhết veo. Đại ca đáng được Oba­ma mời đọc diễn văn, là người thíchhợp nhất để  thông qua việc biến động lượng cầu những sản phẩmchống ré t của nước Mỹ mà dẫn ra nguy cơ tài chính toàn thế giới!Khoa trương? No! Hãy nhìn vào đôi mắt thành thật của tôi đi, hãy tin­là tôi đúng, bạn chắc chắn là người có năng lực!Đấng cứu thế  chưa được trọng dụng cuối cùng cũng buông tha, tôilập cập mãi cũng lết được nửa cái mạng về nhà.

Lúc về nhà, mẹ hãy còn đang chơi mạt chược, không rảnh hỏi tới tôi.

Tôi về  phòng trước, nhào lên giường, kéo chăn ra quấn khắp người.

Di động bỗng nhiên đổ chuông, tôi vội vàng quơ lại, vừa nhìn màn­hình đã thấy hơi nản lòng. Là đấng cứu thế  lúc nãy, tin nhắn chỉ rấtđơn giản có mấy chữ:  Anh hài lòng về em lắm .

Da đầu tôi tê dại, dựa vào mức độ đờ người ra vừa nãy của tôi, có lẽngười bạn đời lý tưởng của gã nên là một con búp bê bơm hơi, nhưngvẫn phải run run nhắn lại:  Cảm ơn .

Gã trả lời:  Ừm, chuyện cười anh kể  rất cao thâm, người bìn­hthường khó có thể  hiểu, em là một trong số ít những người đạt tớiđược tiêu chuẩn thưởng thức .

Tôi choáng:  Anh cũng khen quá rồi, em chỉ  là học đòi văn vẻthôi  .

Gã đáp:  Không sao, trẻ nhỏ dễ dạy, s au này anh dạy thêm cho chútmới có thể hiểu sơ ra được .

Còn da với lông(47) nữa  tôi đương tính nhắn lại một câu, đừngtính tới chuyện da lông, mày có cởi truồng thì bà đây cũng cóc thèm.

Bỗng tiếng mẹ tôi đã sang sảng ngoài phòng khách:  Tần Khanh, đimở cửa! .

Tôi hiểu, lúc các bà đánh bài thì chẳng muốn làm gì, rót nước mở cửađều sai tôi làm hết.

Nhét di động vào túi quần, tôi đi ra phòng khách, vặn nắm đấm cửa,giữ nụ cười tươi, lễ phép đón khách.

Mới hé cửa, tôi đã giật bắn mình, khóe miệng vừa nhếch lên đã đôngcứng trên khuôn mặt.

Người mang vẻ  mặt lạnh lùng đang đứng ngoài cửa là Tống TửNgôn.

Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi, không ai mở lời, cứ thế  được một lát, tôicúi đầu nhìn tay mình vẫn còn đặt trên nắm cửa, quyết định giả nhưchưa có chuyện gì xảy ra, rất tự nhiên lùi ra sau một bước, rồi rầm , đóng cửa lại.

Nhưng trong lòng vẫn hơi nhộn nhạo, không thể  giữ nổi bình tĩnh,quay vào phòng khách tìm tìm này nọ, không về phòng nữa. Mẹ liếcn­hìn tôi kỳ quái:  Ai đó? .

Tôi đáp:  Nhầm nhà ạ . Lại sợ mẹ  thấy kỳ lạ, bèn ngồi ngay ở so­fa,cầm dao gọt táo rồi bắt đầu ngồi gặm.

Im lặng trôi qua, chuông cửa lại vang lên đều đặn.

Tôi làm bộ không nghe thấy, vẫn tiếp tục ăn táo, mẹ  hé t:  Đi mởcửa! .

Tôi thành khẩn nhìn mẹ, vẻ mặt rất nghiêm túc:  Mẹ, không cần đểý đâu, đây là ảo giác, tất cả những thứ này là ảo giác! .

 Bốp! , mẹ  tôi phi cái dép qua:  Ảo giác cái đầu mày, ồn chết điđược, đi mở cửa đi! .

Tôi vuốt cái mũi chắc bị đập bẹp, ấm ức đi mở cửa.

Quả nhiên là hắn, tôi không dám để hắn vào trong nhà, đành phải tựmình ra ngoài.

Hắn vẫn không nói tiếng nào, chỉ lạnh lùng nhìn tôi, the o thói quen,tôi cúi đầu trước uy phong của hắn, không dám động đậy. Nhưng lạin­ghĩ, rõ ràng người sai đâu phải là mình, lại ưỡn ngực lên, hùng hổnhìn hắn.

Mắt to mắt nhỏ  lườm nhau chán chê, hắn mở miệng trước:  Saobỗng nhiên lại về nhà? .

Tôi nhướn mày:  Tôi vui, tôi tự nguyện, bình thường về  thăm nhàkhông được sao? .

Hắn mím môi, hỏi:  Khi nào trở lại? .

Tôi không nén được, nhìn hắn khinh bỉ, anh nói coi, đồ gi­an phu nhưanh sao lại giống bọn nam chính vô sỉ  như trong tiểu thuyết củaQuỳnh Dao thế, có người vụng trộm mà còn quang minh chính đại,đường đường chính chính như anh sao? Tiếc là tôi không phải kẻthứ ba độ lượng của nhà anh, bèn hừ một tiếng:  Anh là gì của tôi,khi nào tôi trở lại anh quản được à?.

Gân xanh trên trán hắn nổi lên rần rần, nhưng không cáu, chỉ nhắcnhở:  Em còn chưa nghỉ việc .

Tôi gật đầu:  Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường,anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện,không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn .

Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào.

Giọng hắn đầy áp lực:  Theo anh về.

 Về? . Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏitôi, từng chữ, từng chữ một:  Anh đáng sao? .

Tục ngữ nói đúng lắm, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, khôngphải không báo, mà là thời gi­an chưa tới.

Tục ngữ còn nói, trái tim của phụ nữ như kim đáy bể.

Hôm nay tôi đã tỉnh ngộ ra rồi, căn bản tôi là đại diện cho mẫu ngườinhỏ nhen. Đã nắm được cơ hội sẽ không buông, bụng dạ đen tối hẹphòi.

Câu ấy vừa nói ra, đã thấy hắn cứng người lại, trừng mắt nhìn tôi nhưkhông thể tin được.

Tôi đang thầm sướng trong lòng, nụ cười bên môi còn chưa kịptrưng ra thì đã thấy sắc mặt hắn tái đi, từ từ đưa tay lên.

Tôi giật mình, nhảy lui về  phía sau ba bước, nhìn khóe môi hắnnhếch lên, toàn thân rực lửa tức giận, lại theo thói quen bị uy phongchèn ép, nỗi sợ hãi trong tôi lại dâng lên. Nhìn thấy hắn sắp đi qua,tôi luống cuống bị ép tới đường cùng, nhớ tới một cảnh kinh điểntrong ti vi, vội vàng đưa dao lên kề  ngay ở cổ mình:  Đừng có quađây! Còn bước một bước qua đây thì tôi sẽ  .

Hắn đứng lại nhìn con dao trong tay tôi, khinh bỉ:  Thì sẽ làm sao?.

Tôi cúi đầu liếc nhìn thứ trên cổ mình, dao gọt hoa quả có điều đặcbiệt là cắt lông cũng không đứt, mé o miệng:  Chẳng làm sao cả.

Tôi nhìn vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn, run run nhát cáy đưacon dao gọt hoa quả cắt ngón tay cũng không đứt lên cổ mình.

Bỗng nhiên nghĩ không đúng, quá là không đúng.

Đây là cửa nhà tôi, chỗ của tôi phải nghe tôi chứ, hơn nữa bằng tốtnghiệp đã lấy rồi, việc làm tôi cũng không cần, tiền bồi thường cũngđã đồng ý. Còn người đàn ông trước mặt mình đây thì càng chẳng cógì mà suy nghĩ.

Dựa vào cái gì mà tôi còn bị hắn uy hiếp?Nói khác đi, tôi thì có gì mà phải sợ hắn? Chỉ cần tôi hét lên mộttiếng, mẹ sẽ lập tức lao ra, vác theo hai con dao phay chém hắn liền.

Phải hiểu rằng tôi và bố là vật sở hữu của mẹ, có nghĩa vụ bị mẹ chàđạp, nhưng mẹ  cũng phải đảm bảo không ai có quyền bắt nạt hai bốcon tôi. Nhưng một đêm nên nghĩa vợ chồng, Tống Tử Ngôn đối vớitôi bất nhân, tôi không thể  bất nghĩa với hắn được. Trước khi bị mẹphát hiện, tôi phải đá hắn đi trước.

Thế nên tôi đứng thẳng người, buông dao ra, khoanh tay trước ngực,quay sang hướng khác, khẽ  nâng cằm lên, nhìn với vẻ  miệt thị, hừmột tiếng:  Muốn chị đây trở lại là chuyện không thể, giờ tôi đi vàosẽ  không ra mở cửa cho anh đâu, có giỏi thì anh cứ đứng đây gõ cửađến chết đi .

Hắn đáp:  Chúng ta cứ thử xem .

Hắn cứ gõ cửa thì không chết hắn, nhưng có thể  gõ tới khi mẹ  rachém chết hắn.

Kiểu như hắn, tôi tin hắn có khả năng ấy. Tôi xoa trán, nếu thực sựgây náo loạn, mình cũng không thể  bỏ hắn ở khu này được. Cứ cholà mẹ tôi không chém chết hắn, nhưng hắn cứ loanh quanh trước cửan­hà tôi như thế, để hàng xóm thấy thì kiểu gì cũng bị chỉtrỏ.

Tôi bực mình:  Giờ tôi ra ngoài, không ở nhà, anh cứ đứng đây gõđến chết đi! .

Tôi hậm hực đi qua hắn, bước thình thịch xuống cầu thang, lúcxuống tầng dưới còn lén nhìn lên. Quả nhiên, hắn bắt đầu thong thảđi theo sau tôi. Lén thở phào trong lòng. Loáng thoáng có tiếng xáomạt chược từ trên lầu nhà tôi vẳng tới, tôi không kìm được tự cảmthán, coi như hôm nay mình đã cứu được một mạng người rồi!Rồi tôi với Tống Tử Ngôn lại bắt đầu hành trình dắt chó đi dạo, mộttrước một sau, không nhanh không chậm, dừng cùng dừng, đi cùngđi…

Ra khỏi chung cư tới vườn hoa, qua vườn hoa lại lên cầu vượt,xuống cầu vượt lại vào cửa hàng, tới lúc ra khỏi cửa hàng hắn vẫn đitheo tôi, cứ nhiệt tình như thế, tôi đã phải lè lưỡi thở mà bộ dạng hắnvẫn còn khoan thai nhẹ nhàng. Tôi có hơi hối hận về chính sách này,hận không thể  quay đầu lại chống nạnh chửi to:  Cút đi cho tôi! Cảđời này tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa! . Nhưng giờ chúngtôi coi như đang là chiến tranh lạnh, giằng co, dù muốn tôi cũngkhông thể  xông ra đánh cho hắn một trận. Vì nguyên tắc thứ nhấtcủa chiến tranh lạnh, ai mở miệng trước là bị thua.

May thay, đi từ cửa hàng ra được một, hai bước thì gặp một ông chúđội mũ cảnh sát ở ngã tư đường.

Nắm vững khẩu hiệu  khi khó khăn tìm cảnh sát , tôi vội vàng chạyqua đó, vẻ mặt kinh hoàng:  Chú cảnh sát, có người theo dõi cháu.

Đồng chí cảnh sát kia rất tận tụy, lập tức cảnh giác: Ai? .

Tôi chỉ  chỉ  qua Tống Tử Ngôn hãy còn chưa đuổi kịp vì tôi chạyn­hanh:  Là người kia, mặc áo cộc tay màu kem ấyạ.

Cảnh sát lập tức vẫy tay với hắn:  Qua đây .

Tống Tử Ngôn thong thả đi tới.

Vừa tới gần, cảnh sát nhìn kỹ hắn một lúc, rồi nghi ngờ nhìn lại tôi,ho khan một cái, bắt đầu hỏi:  Là cậu  theo dõi cô bé này hả? .

Câu hỏi rất nghiêm túc, nhưng nghe sao cũng chẳng thấy giọng điệuchất vấn gì, mà là nghi ngờ, hơn nữa là có vẻ nghi ngờ tôi Tống Tử Ngôn khẽ  ngẩn người ra, ra vẻ rất ngỡ ngàng, rồi cười taon­hã:  Đồng chí cảnh sát, đồng chí nghĩ tôi giống thế sao? .

Ông chú cảnh sát xoa cằm trầm ngâm:  Nhìn dáng cậu cũng không­giống lưu manh .

Tôi sốt ruột nói xen vào:  Đừng để bề ngoài của hắn ta đánh lừa chúạ, hắn là một tên lưu manh, lưu manh giả danh trí thức! .

Cảnh sát nhìn hắn rồi nhìn tôi, coi bộ khó cân nhắc quyết định.

Tống Tử Ngôn lại cười hiền lành:  Nói lại, cứ cho là tôi có ý đồ xấuxa gì đó đi, thì có thể  để  ý tới cô ấy sao? . Lúc nói câu cuối thì ánhmắt lại trượt qua người tôi.

Cảnh sát cũng nhìn the o hắn, mặt tràn đầy vẻ đồng tình, tôi chỉ biết,công bộc của nhân dân đã bị thế  lực tà ác khuất phục rồi! Nhìn lạiTống Tử Ngôn đang đứng ngay cạnh, tôi khóc không ra nước mắt,quả nhiên là không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ lưu manh giả dan­htrí thức!Lưu manh thành trí thức, ngay cả con mắt sáng suốt của đồng chícảnh sát cũng không nhìn ra!!!Tạm biệt ông chú cảnh sát mắt kém, tôi bực tức đi trên con đườngcái của chủ nghĩa xã hội cua đồng, trời nóng bức, đi mãi cũng khôngtránh khỏi miệng lưỡi khô que o, hận không thể  lè lưỡi tống hết khínóng ra. Nhưng người đằng sau thì ngược lại, vẫn nhẹ  nhàng ung­dung, khoan thai đi theo, tôi bực đó!May là cách đấy không xa có một quán nước, tôi vội vàng đi vào, gọimột cốc nước mơ để  giải khát, vừa hí hửng mơ tưởng tới việc tôingồi đây thản nhiên uống nước mát, còn ai đó vẫn phải đứng phơinắng ngoài kia. Nhưng còn chưa kịp cười thành tiếng đã thấy hắn đivào theo, ngồi xuống một bàn gần tôi Đầu tôi thực sự thành óc lợn rồi, muốn ngược đãi người ta tới phátđiên rồi. Dựa vào cái gì mà tôi có thể  vào quán, người ta lại khôngthể  vào? Nhìn qua hắn còn được hậu đãi hơn tôi, bên đó đã đượcbưng qua hai cốc nước đá mà bên tôi còn chưa có động tĩnh gì, trừđôi mắt đang thất thần thì không còn gì mà nói nữa.

Không ngờ chuyện chán đời còn ở phía sau, lúc uống nước rồi tôimới phát hiện, vốn dĩ cứ nghĩ ra mở cửa, không cần mang túi, mà vítiền của tôi lại nhé t ở trong túi.

Nói cách khác  tôi không có tiền Nhìn ba cô bé phục vụ vừa đứng nói chuyện phiếm bên quầy hàng,thỉnh thoảng lại đảo mắt nhìn qua Tống Tử Ngôn, tôi thầm tưởngtượng: Nếu tôi đưa số chứng minh thư, mật mã tài khoản, ngày sinh,sở thích, chòm sao, địa chỉ của người kia cho các cô biết, liệu cóthể  miễn tiền nước cho tôi được không Nhưng cuối cùng tôi cũng chẳng làm, lần trong túi quần lấy di độngra, tôi quyết định tìm sự trợ giúp của người thân.

May là nhà của một trong các bà chị tôi cách đây không xa, tuy chịấy có hơi dở hơi, hơi hoang tưởng một tí, nhưng lại là một cô gáin­hiệt tình, thế nên tôi gọi điện cho chịấy.

Giọng nói nhẹ nhàng cất lên:  A lô .

Tôi lấy tay che miệng, hạ giọng nói:  Là em, Tần Khanh đây, giờ emđang ở quán nước trước nhà chị, chị có thể  mang ít tiền qua đây choem được không? .

Giọng chị vẫn nhẹ nhàng như trước:  Chị đây không rảnh .

Trước khi chị dập máy, tôi vội vàng thêm một câu:  Chỗ này có mộtngười nhìn rất giống Cổ Thiên Lạc trước khi phơi nắng đen da .

Chịấy  oa  một tiếng:  The o dõi anh ta cẩn thận, chị qua ngay lậptức đây! , rồi vội vàng dập máy.

Nghe tiếng tút tút từ di động, khóe miệng tôi nhếch lên, tôi đã nóirồi mà, Tiểu Mẫn là một người rất nhiệt tình Không quá ba phút, Tiểu Mẫn đã xuất hiện trước cửa quán nước, chịmở to mắt đảo quanh một vòng, đương nhiên là không phải tìm tôi,rồi lập tức đi thẳng tới chỗ Tống Tử Ngôn. Tôi chỉ thấy hai người họnói hai câu ngắn gọn với nhau, Tiểu Mẫn đã cúi đầu đi tới. Tôi tòmò:  Hai người vừa nói gì đó? .

Tiểu Mẫn ngồi xuống trước mặt tôi:  Chị hỏi anh ta, một người à?.

Tôi nhoài qua:  Anh ta nói thế nào .

Chịấy ỉu xìu:  Anh ta  ừ  một tiếng, chị đang muốn hỏi có thể ngồixuống không thì anh ta đã nói thêm một câu nữa .

Trực giác và kinh nghiệm mách bảo tôi, câu ấy có thể  làm nghẹnchết người, tôi dịch hai ly thủy tinh ra rồi mới hỏi:  Câu gì?.

Tiểu Mẫn bắt chước theo ngữ điệu lạnh lùng của Tống Tử Ngôn: Nếu cô ngồi xuống, ở đây sẽ còn lại mình cô .

Đầu óc tôi bắt đầu vận động, lúc hiểu được thì thiếu điều phun ra,thế này đúng là quá vòng vèo mà cũng chẳng thèm nể mặt gì.

Tiểu Mẫn nheo mắt nhìn tôi:  Người cô nói tới là anh ta à?.

Tôi trợn to hai mắt, đờ ra, gật đầu.

Chị chống má rồi kết luận:  Chẳng có điểm gì giống Cổ Thiên Lạctrắng cả, nhưng mà cũng là thượng hạng . Nhưng sự háo sắc củaTiểu Mẫn luôn nhanh tới cũng nhanh đi, có thể  đùa thì đùa, khôngthể  đùa thì chuyển sang thưởng thức, cũng chẳng buồn lâu lắm, lạihỏi:  Ấy chà? Nghe bảo em ở chỗ đó cũng được trọng dụng lắm cơmà, sao lại chạy về đây rồi? .

Tôi không tính giấu diếm, quan trọng nhất là con mắt của người đờiquá sắc, lúc che giấu cũng là lúc bị vạch trần, bèn lôi sạch ra, mộtchín một mười kể  cho Tiểu Mẫn nghe hết. Chịấy nghe xong thì hấthàm qua chỗ Tống Tử Ngôn:  Thằng Trần Thế Mỹ đó là tên bên ki­ahả? .

Tôi gật đầu, thấy Tiểu Mẫn định đứng lên thì vội vàng kéo tay lại: Chị làm gì đó? .

Chị thản nhiên đáp:  Cho thằng ấy hai cái bạt tai .

Coi bộ Tiểu Mẫn yêu trai nhưng cũng có lương tâm lắm.

Tôi nhìn chịấy cầu xin:  Đừng đi mà, nhỡ may làm loạn lên thì emcũng chẳng thoát được, chị nghĩ cách nào giúp em đuổi hắn đi thôi .

Tiểu Mẫn vẫn bực bội, nhưng cũng đồng ý với tôi, nghĩ một lát rồin­ói:  Chị dắt cô đi một chỗ, đảm bảo thằng kia không theo được .

Chỗ chịấy nói thực ra cũng chẳng có gì mới lạ, là spa cho nữ, namkhông vào đó được.

Tôi theo chị đi làm mặt, trong đó có âm nhạc dịu êm, còn được tròchuyện thư thái với nhau, nhưng trong lòng vẫn không nhịn đượcnghĩ, người đó có phải vẫn còn đứng ở ngoài hay không? Trong đầuvô thức vẽ  ra một cảnh tượng như trong truyện Quỳnh Dao, lúc trờihãy còn nắng chang chang, người đàn ông yêu tôi thật lòng kia đứngở ngoài chờ, bỗng nhiên, bầu trời nổ sấm chớp, trong nháy mắt, mưato trút xuống. Từng hạt mưa rơi trên người hắn, thân mình khẽ  layđộng nhưng vẫn kiên quyết không rời đi một phân, quần áoướt đẫm,trắng bệch như màu hắn yêu thích, môi tím tái, còn tôi thì cầm mộtcây dù xuất hiện ở cửa, vội vàng chạy qua đó, giương ô che cho hắn.

Con người đang bị mưa làm cho không mở mắt nổi ấy, thấy tôi tới,bèn ôm chặt tôi vào trong lòng, tôi kêu lên hoảng hốt, ô rơi xuốngđất, hắn ôm cứng lấy tôi, môi hắn vội vã kiếm tìm môi tôi, giữa mànmưa, có hai kẻ tự nhận là điên chơi trò kiss điên cuồng  rồi, sau đólà phát sốt lên, bị nghi là mắc dịch cúm lợn, bị tống vào phòng cách­ly Hiện thực và tưởng tượng luôn có một khoảng cách rất lớn. Ba giờsau, chúng tôi đi ra thì trời đã xẩm tối, đèn đường mới mở, ánh sán­grực rỡ lóa mắt. Còn trước cửa spa, là một khoảng không chẳng cóbóng người.

Tôi không khỏi hơi thất vọng.

Giấu vẻ  thất vọng, tôi tạm biệt Tiểu Mẫn, chịấy tiễn tôi tới tận khilên xe, ngồi trên xe lắc lư về  nhà, tuy cũng chẳng xa, nhưng cảmgiác thật mệt mỏi. Dưới lầu không có ai, cầu thang cũng không có,tôi nghĩ mình có thể  hết hy vọng hoàn toàn rồi. Đứng ngoài mệt mỏiấn chuông cửa, chờ đợi, cửa mở, tôi sợ tới đờ người ra.

Chuyện này cũng giống khi tôi mở cửa sáng nay, chỉ là, giờ người ởngoài là tôi, còn người mở cửa là Tống Tử Ngôn.

Thấy tôi, hắn còn làm dáng mời:  Nhanh vào đi .

Tôi mơ hồ đi vào nhà, bỗng nhiên nghe tiếng mẹ  gọi:  Tiểu Tống,mau tới đây, tới lượt cháu chia bài rồi! .

Tôi chỉ có thể đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồixuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếpđó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi:  Ha ha, hồ! .

Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời!!!Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thàn­hbạn đánh bài của mẹ gà!!!Tôi chỉ có thể  ngồi ngoài phòng khách lén quan sát tình hình quânđịch.

Theo tôi được biết, Tống Tử Ngôn không chơi bài, hơn nữa còn bàitrừ loại trò chơi quốc túy này. Nhưng mà  giờ nhìn hắn ăn mặcnghiêm chỉnh cùng chơi mạt chược với ba bà già, tự nhiên tôi cảmthấy vấn đề không chỉở tuổi tác, dáng vẻ và giới tính, mà là khí chất,thứ khí chất lồ lộ! Nhìn mẹ  với hai cô cùng chơi mặt mũi đỏ bừng,mắt lóe sáng, nhìn lại Tống Tử Ngôn sắc mặt không đổi, nhẹ  nhàngtừ tốn. Cái này đâu phải trái ngược không thôi, tôi chỉ muốn tới đán­hhắn một trận, anh đang chơi mạt chược, chơi mạt chược, chơi mạtchược, không phải đang câu cá, câu cá, câu cá đâu!Nhưng mẹ tôi thì làm gì có cái suy tưởng cao xa như tôi, khóe miệngmẹ  cứ dần nhếch lên từng phân, từng phân theo số tiền  thua  màTống Tử Ngôn đưa liên hồi cho bà. Tới mười một giờ khuya, giờ tanhội bất thành văn của các bà, chỉ mình Tống Tử Ngôn thua, ba ngườikia đều thắng, đặc biệt là mẹ tôi, thắng đậm nhất.

Hai cô kia lần lượt chào mẹ tôi đi về, Tống Tử Ngôn cũng đứng lên,lễ phép:  Cô, cháu cũng xin phép về trước .

Mẹ  tôi thắng nhiều như thế, rốt cuộc cũng lòi ra được một tí lươngtâm:  Chờ một chút, tối nay còn chưa ăn mà, ở lại ăn đi cháu.

Tống Tử Ngôn mỉm cười đáp lại, nhưng mắt thì làm như vô ý liếcqua nhìn tôi:  Sợ là  không tiện lắm .

Tôi cười nhưng trong lòng thì lạnh tanh, nói tiếp:  Thế  thì mời anhđi về nhanh lên, hẹn sau này không gặp lại .

Tống Tử Ngôn chỉ cười mà không đáp, nhưng mẹ thì đập cái bốp vàos au gáy tôi:  Sao lại nói thế với khách hả, đi làm bữa khuya đi!.

Tôi tức lắm nhưng không dám nói, không cam tâm tình nguyện đivào nhà bếp.

Cứ nói vống lên là bữa khuya, thực ra cũng chỉ là đi nấu mì tôm.

Tráng trứng gà, cho nước vào, thả mì tôm, đợi thêm một chút. Tôicầm cái muôi đi ra kêu cả nhà:  Ăn nào! . Vừa kêu xong đã thấy bốmẹ  đang ngồi nói chuyện trong phòng khách với Tống Tử Ngônđồng loạt quay đầu lại nhìn tôi, mặt ai cũng có vẻ đăm chiêu lạ kỳ.

Tôi nhìn một cái, tự nhiên thấy sợ sợ, thả lại một câu:  Mau vào ăn.

Rồi chuồn vào bếp.

Tới khi mì đã nở hết, cả ba người mới vào. Bố mẹ  tôi đều bê ran­goài, Tống Tử Ngôn vừa vươn tay ra đã bị tôi lấy đũa gõ cho mộtcái, hạ giọng:  Không có phần của anh .

Hắn còn chưa đáp, tiếng mẹ  tôi ở ngoài đã vang lên:  Hai đứa saocòn chưa ra đây hả? .

Tống Tử Ngôn cười, tay không đi ra khỏi bếp, thấy mẹ  tôi hỏi, hắnđáp:  Không sao, cháu không đói bụng ạ.

Tiếp đó là tiếng hé t cao lên hai độ của mẹ:  Tần Khanh, bê phần củaTiểu Tống ra đây đi!!! .

Tôi cắn răng vâng lời, lúc đặt bát xuống bàn thủy tinh, chiếc bát cạch  một tiếng to, Tống Tử Ngôn làm lơ, còn rất dịu dàng lễ  độcảm ơn tôi:  Cảm ơn .

Tôi quay lại thì thấy ánh mắt không đồng ý của bố mẹ đang hướng vềmình kèm theo vẻ hài lòng về thái độ của hắn, muốn khóc thật.

Những hành động đầy nghĩa khí chỉ làm tình hình rối thêm, dù saothì cũng chỉ là cùng ăn bát mì, đi thì vẫn phải đi thôi.

Đã nghĩ thông suốt, tôi không thèm để  lộ thái độ gì nữa, chỉ lạnhlùng ngồi ăn. Ngay cả khi bố  mẹ  nhiệt tình hỏi chuyện Tống TửNgôn, tôi đều làm bộ không nghe thấy, thành tượng bồ tát bằng đấtluôn!Cuối cùng thì cũng ăn hết bát mì, Tống Tử Ngôn chào: Cô chú,cháu xin phép, muộn nữa chỉ sợ không đặt được phòng khách sạnmất .

Tôi vội vàng chạy ra mở cửa, hơi cúi người, tay hướng ra ngoài tiễnkhách, nhăn nhở cười:  Chào, không tiễn! .

Hắn liếc nhìn tôi, tỉnh bơ đi ra phía cửa, mẹ  tôi cản lại, hỏi:  Cháucòn chưa đặt được phòng khách sạn à? .

Tống Tử Ngôn khẽ  cau mày:  Hôm nay cháu đi cũng hơi gấp, chonên giờ vẫn chưa đặt được phòng .

Kinh dị, theo tính cách lúc nào cũng phải lên kế  hoạch cho mọi việccủa hắn, câu này đúng là rất khó tin! Nhưng nghĩ lại lúc hắn tạm biệt,còn cố tình nói  Còn muộn nữa chỉ sợ không đặt được phòng kháchsạn mất , hắn tuyệt đối không nói thừa từ nào. Tóc gáy tôi dựng lênhết ráo, trong câu đó chắc chắn là phải có một âm mưu không muốnđể người ta biết!Cái không muốn để  người ta biết ấy chỉ tồn tại một giây rồi ai cũngthấy.

Bố mẹ  tôi thoáng nhìn nhau rồi nói:  Nếu không thì cháu cứở lạiđây trước đã .

Sé t giữa trời quang, tôi bực mình hé t to:  Mẹ! .

Tống TửNgôn cũng giả vờ:  Thế cũng không tiện ạ.

Chưa lúc nào tôi đồng ý với lời hắn như lúc này, vội vàng gật đầu lialịa như gà mổ thóc.

Mẹ  tôi khoát tay:  Nhà cô có phòng dành cho khách, bình thườngvẫn không có ai dùng, cháu không chê là được, lãng phí gì chứ đừnglãng phí tiền, có tiền thì chi bằng thua cho cô đây này .

Miệng tôi giật giật, mẹ, mẹ cũng trắng trợn quá đó.

Mẹ  tôi vẫn vô tư thản nhiên quay lại ra lệnh cho tôi:  Tần Khanh,con vào dọn dẹp phòng đi .

Tôi tức không chịu nổi, không dám tin nữa, nhưng nhìn quyết tâmcủa mẹ, chỉ có thể  nuốt giận vào trong bụng, nặng nề  lê chân vàodọn dẹp lại phòng cho khách.

Trong phòng cho khách vốn có một chiếc giường, kiểu cách của hơnchục năm trước, trên giường toàn là những thứ quần áo cũ lung tungvà đồ dùng hàng ngày. Tôi dọn quần áo và vật dụng cho vào tủ, rồikéo ngăn tủ khác, lấy ra một cái chăn. Bỗng nhiên có cảm giác khóchịu trên lưng, tôi biết là ánh mắt của hắn, cũng không quay đầu lại,cố ý nói ác:  Không biết chơi bài thì đừng có đua theo, thua chosướng đi .

Hắn chỉ thản nhiên cười:  Em không nhận ra là tôi cố ý à?.

Tôi không đáp trả, chỉ lườm hắn một cái, tiếp tục quay lại lồng ruộtvào cái vỏ chăn rộng thùng thình. Hắn bước tới, cũng không nói gì,chỉ cầm lấy một góc chăn. Người ta tới giúp, tôi cũng chẳng hâm tớimức nói anh cút đi, chỉ buồn bực lồng ruột chăn. Giọng nói lạnh lùngcủa hắn lại vang lên:  Anh biết hết rồi .

 Hả? . Tôi ngẩng đầu, đáp một câu chẳng đầu chẳng đuôi.

Hắn nhìn tôi, nói:  Cô đã nói cho anh biết rồi .

Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, t iếp tụcsửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai,ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi củatôi.

Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếngthở dài:  Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân­mình?.

Không tin ai cũng mặc kệ, mà có lẽ ai cũng chẳng đáng tin.

Dù không có kết luận thì tôi cũng đã đâm đầu vào ngõ cụt rồi.

Tôi không trả lời, cũng không biết phải trả lời cái gì, bèn nhét cáichăn đã lồng ruột cẩn thận vào tay hắn rồi đi như chạy ra khỏiphòng.

Tôi cứ ngỡ cả đời này cái chăn ấy chỉ được Tống Tử Ngôn dùng cómột đêm thôi, nhưng không ngờ sang hôm sau nó vẫn được hắn lôi­ra xài tiếp, quấn qua quấn lại thêm chục ngày nữa. Đã hơn hai tuầntrôi qua, Tống Tử Ngôn vẫn chưa có dấu hiệu muốn đi, ngược lại còncó ý muốn cắm rễ  ở đây nữa. Ngoài mấy vật dụng hằng ngày đã mu­atrong mấy ngày đầu ra, hắn thậm chí còn bắt đầu mua mấy thứ trangtrí cho phòng của hắn.

Tôi nghĩ chuyện bắt đầu to rồi đây.

Thực ra, hắn cũng chẳng làm chuyện gì khiến người ta phải tức giậncả, chỉ từng bước tiến vào nội bộ gia đình tôi.

Chiều nào cũng kiên nhẫn ngồi chơi mạt chược với mẹ tôi, thời gi­anhắn ở càng lâu, tiền thua bài càng nhiều, mẹ  tôi càng đối xử tốt vớihắn hơn. Đúng là vòng tuần hoàn đáng sợ! Đáng sợ hơn ở chỗ nhữngcô, những bác đã biết tôi từ bé tới giờ đều về  một phe, lúc bọn họchơi mạt chược, Tống Tử Ngôn rất tự nhiên kêu cái đứa chuyên rót­trà bưng nước là tôi đưa cho cốc nước đá, tôi chỉ lạnh lùng đáp lạimột câu:  Không rảnh . Liền bị cả đại dương trách móc của các côcác bác dội về, còn Tống Tử Ngôn thì ngây thơ trá hình ông thánh,giả làm người tốt.

Quả nhiên là kinh tế  quyết định kiến trúc thượng tầng, trước sựvung tiền ra mua lòng người của người giả nhân giả nghĩa nào đó, tôirơi vào vòng cô lập.

Tôi mà cau có với hắn thì tất cả mọi người sẽ cau có lại với tôi.

Nhưng được mấy ngày thì tôi cũng thông minh hơn, tôi không cau cóvới hắn, mà tu luyện công phu không nhìn, coi hắn như vô hình.

Trừ phi anh yêu cầu trước, không thì tôi cứ coi anh là không khí.

Gặp nhau trong nhà, tôi không thèm nhìn, chạm vai lượt qua. Lúc ăn,tôi cứ im lặng là vàng, chỉ nhìn vào bát cơm của mình. Lúc hắn đi lạitrong nhà thì tôi rúc vào trong phòng mình. Cùng ở dưới một máin­hà thì tôi cố gắng không xuất hiện cùng nhau, cứ coi như hắn chỉ làmột oan hồn vật vờ.

Không thể động vào thì cứ tránh đi!Nhưng chuyện kỳ quái chính là, Tống Tử Ngôn cũng không động tớitôi. Không uy hiếp, không bắt ép, không miễn cưỡng, giống như mộtngười tới ở trọ tốt tính, nhưng cũng không để  ý tới tôi. Cả ngày chỉlễ  độ nói chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, buổi sáng bố mẹ  tôi đềukhông ở nhà, lúc tôi ngồi ở phòng khách coi ti vi thì hắn cũng coicùng, thậm chí thỉnh thoảng còn giải thích này nọ. Đương nhiên, tôilàm bộ  có tai như điếc, không thèm phản ứng, coi như hắn nóichuyện với không khí. Nếu như trước đây, mặt hắn sẽ  xụ xuống,nhưng giờ hắn không bực, cũng không giận, nói xong lại xem tiếpvới tôi, thấy có chỗ nào đó lại nói thêm một hai câu nữa. Tiếp tục sốphận nói chuyện với không khí của mình.

Hắn tốt tính tới mức tôi không nhận ra nổi.

Hôm ấy, không hiểu sao cả đêm tôi trằn trọc không yên, cả ngườitoát mồ hôi, mộng mị cứ xoắn xuýt hệt như bánh quẩy. Sáng sớmhôm sau, vừa vào nhà vệ  sinh xem xem, quả nhiên là đã tới tháng.

Tôi làm vệ s inh cá nhân rồi mệt mỏi vào phòng khách, co chân ngồixếp bằng, vừa tính vươn tay cầm cốc nước trái cây, thì bỗng nghetiếng hắn nói:  Đừng uống .

Tôi quay đầu lại nhìn, hắn đứng ở cửa, có vẻ mới đi ra ngoài về.

Tôi bĩu môi, không thèm nhìn hắn, cầm cốc nước đưa lên miệng.

Nhưng hắn bước tới giật lại, giọng như trách cứ:  Đừng uống cáinày.

Tôi cứ để cho hắn lấy, không thèm nhìn hắn, biết cảnh giới cao nhấtlà gì không? Là dù cho anh có quá đáng thì tôi cũng không thèmn­hìn, không thèm nói.

Tôi quán triệt phương châm này vô điều kiện.

Cụp mắt, tôi mệt mỏi ôm gối che bụng dưới, xem ti vi.

Nhưng lần này hắn vẫn nhằng nhẵng không tha:  Uống thuốc .

Trước mặt là một cốc nước ấm hãy còn bốc hơi, trong lòng bàn tayhắn là viên thuốc con nhộng màu vàng óng.

Tôi tự nhiên nhớ ra, trước đây lúc còn ở chung với hắn, có mấy buổisáng hắn cũng như thế  này, vừa thắt cà vạt, vừa lạnh lùng nói: Uống thuốc . Lúc đó thuốc để  trên bàn ở phòng khách, hắn khôngtự đưa cho tôi. Nghĩ xa hơn thêm chút nữa, từ lúc nghiệt duyên giữachúng tôi bắt đầu, trừ lần đầu tiên tới tháng, tôi chưa từng phải nếmlại cái cảm giác ôm bụng quằn quại như thế  này. Bởi lần nào cũngđều có người lạnh lùng ra lệnh cho tôi uống thuốc. Mỗi lần như thế,tôi đều thầm oán giận.

Nhìn năm ngón tay thon dài trước mặt, lòng bàn tay với những đườngchỉ rõ ràng, như có một cọng lông vũ nhẹ  nhàng qué t qua trái tim,khiến trong lòng ngứa ngáy, lại có ý nghĩ muốn tránh xa nguy hiểm.

Giọng tôi bất giác cao hơn, khiêu khích:  Tổng giám đốc, anh khôngvề, không sợ công ty sập à? .

Hắn cũng không giận:  Cảm ơn em quan tâm .

Tôi đáp lại:  Có thể  không quan tâm sao? Mẹ  tôi còn làm giàu nhờanh cơ mà .

Hắn mỉm cười:  Yên tâm, anh sẽ không để cô phải thất vọng .

Tôi cũng cười:  Nhưng chỉ sợ tiền đó của anh như cái bánh bao thịt,một đi không trở về.

Nụ cười của hắn đầy ẩn ý:  Anh kinh doanh chưa bao giờ lỗ vốn .

Tôi nhìn hắn, lại nhớ ra hiện giờ hắn là bảo bối của mẹ  tôi, còn cọnglông vũ vẫn treo trong tim, không khỏi rùng mình một cái, quyếtđịnh không thể phản kháng tiêu cực, mà phải phản ứng tích cực!Hôm nay lúc tỉnh dậy đã hơn mười giờ trưa, trong nhà chỉ còn mộtmình bố tôi đang coi chương trình  Diễn đàn Bách Gia  chiếu lại. Bốcon tôi không chỉ có tình cảm cha con thông thường, mà dưới ách ápbức lâu ngày của mẹ, đã vun đắp được một thứ tình nghĩa gi­ai cấp rấtsâu đậm. Giống hôm tôi đang ở spa, Tống Tử Ngôn tới gõ cửa, mẹtôi đương tính cởi giầy ném thì bỗng nhiên có một cô bị viêm ruộtthừa cấp tính, ôm bụng ngã lăn ra, Tống Tử Ngôn đưa cô ấy đi bệnhviện, sau đó thế  chân chơi bài, bắt đầu bước trên con đường hối lộ,những chuyện này là do bố  kể  lại cho tôi. Nhưng hôm ấy, lúc tô iđang nấu mì, rốt cuộc Tống Tử Ngôn đã nói gì với bố mẹ, khiến mẹquyết định giữ hắn ở lại nhà, còn bố lại không chịu tiết lộ cho tôibiết.

Tôi rót cốc nước, làm bộ lơ đãng hỏi:  Bố, mẹ  với cái người kia đâurồi? .

Bố đáp:  Ra ngoài mua đồ rồi .

Hóa ra là còn chưa đi, thừa cơ mẹ tôi không có ở nhà, tôi quyết định­phải liên thủ với bố đuổi hắn ra khỏi nhà. Vừa rót cho bố chén nước,tôi nghiêm mặt ngồi xuống cạnh:  Bố, bố không thấy địa vị của mìn­htrong cái nhà này đang bị uy hiếp sao? .

Bố quay qua nhìn tôi, hỏi:  Thế hóa ra ở nhà này bố có địa vị à?.

Bố, bố  đúng là quá tự lượng sức mình rồi!! Tôi không nén đượcdòng lệ  thông cảm đồng tình, chúng tôi càng bị áp bức bóc lột thìcàng phải liên kết đứng lên chống lại cường quyền. Tôi nhẹ  nhàngthủ thỉ:  Bố này, bố nghĩ coi, trước đây bố là người đàn ông duy nhấttrong nhà, có sao thì vẫn là bảo bối độc nhất vô nhị  của nhà ta.

Nhưng giờ lại bị tụt hạng, giá trị con người giảm xuống còn một nửa,bố không thấy đau lòng, thất vọng, đau khổ à? .

Bố tôi buồn bực cúi đầu một lát, rồi ngẩng lên nhìn tôi, chậm rãi nói: Bố hiểu rồi, con đang muốn mượn dao giết người .

Tôi đau đớn:  Con toàn tâm toàn ý nghĩ cho bố, sao bố lại nghĩ nhưthế được chứ? .

Bố tôi đáp:  Con gái này, cho dù con muốn mượn dao giết người thìcũng nên mượn lấy con dao sắc ấy, con nghĩ đời này bố có thể  khiêukhích uy quyền của mẹ con được sao? .

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt bố, thành thật lắc đầu,  Khôngạ.

Bố nhìn tôi dịu dàng:  Tự túc là hạnh phúc đi conạ.

Nhìn bố tôi lại bắt đầu chăm chú vào chương trình ti vi, tôi đau lònglẫn cảm thông, nhưng càng áp bức càng phản kháng, lửa chiến đấutrong tôi dâng lên hừng hực, không mượn được dao thì tự tôi cũngcó thể đuổi hắn đi được!Trưa hôm ấy, tô i chuẩn bị một bàn ăn lớn.

Tống Tử Ngôn ngồi xuống bàn ăn, nhưng không thể  nào động đũađược. Mẹ  tôi nhìn Tống Tử Ngôn vẫn chưa chịu động đũa, gắp mộtmiếng bỏ  vào bát hắn:  Tiểu Tống, đừng khách sáo, cứ coi nhưngười trong nhà, ăn nhiều chút đi .

Tôi chưa bao giờ cảm tạ sự săn sóc của mẹ với hắn như hôm nay, chỉmột lát sau, trong bát hắn đã có một ngọn núi nhỏ màu đỏ…

Đồ đạo đức giả! Coi tôi cho anh cay tới chết đi!Tôi cũng giả vờ liên tục gắp rau vào bát hắn, môi còn nở một nụ cườirất dịu dàng:  Thực ra mọi người trong nhà tôi rất thích ăn cay,trước đây dạ dày của mẹ  tôi không khỏe lắm nên ngừng ăn một thờigian, cũng may giờ đã chữa khỏi rồi. Nhà tôi tuy không ở vùng HồNam, Tứ Xuyên, nhưng ai cũng như nghiện cay ấy, không cay khôngthấy ngon. Anh cũng nên nếm thử món ngon nhất ở nhà tôi đi, đảmbảo món nào cũng cay cho anh đã ghiền .

Tống Tử Ngôn không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi một cái, đôi mắttrầm tĩnh, đôi đũa của tôi khựng lại giữa chừng, rồi ngượng ngập thuvề.

Hắn lại cười cười:  Cảm ơn cô, cảm ơn Tần Khanh .

Tôi tròn mắt nhìn hắn gắp một miếng đậu phụ đỏ rực, cảm giác nhưvừa châm một bánh pháo đỏ rực ngày tết Nguyên Đán, thấy dây dẫncứ từ từ cháy thành tro, chỉ chờ tới lúc pháo đột nhiên nổ đùng mộtcái.

Động tác của Tống Tử Ngôn rất nhã nhặn, nhưng hiển nhiên là rấtchậm. Tình trạng cơ thể hắn thế nào tôi hiểu rõ nhất, không ăn đượclạnh, không ăn được cay, chỉ ăn được mấy món thanh đạm nhàn nhạt,lần trước chỉ ăn có mấy miếng mà đã vào viện. Nếu ăn hết cả cái bát­này, chắc chắn chết thì chưa được, nhưng hắn cũng lãnh đủ  Vừanghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt táinhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng  cuối cùng biến thành viên­thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấmđá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim,vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.

Tống Tử Ngôn sững sờ, nhìn tôi trân trối.

Bố mẹ tôi trợn tròn mắt, nhìn tôi kinh ngạc.

Tôi lúng túng nhìn bọn họ, tự phân bua:  Tự dưng con thấy bát cơmcủa anh ta rất ngon  .

Lý do này đúng là dở hơi, mặt ba người họ rất kỳ quái, tôi không dámn­hìn nữa, vội vàng cúi đầu và cơm. Ăn nhanh quá, ăn hết đống ớttrong bát cay tới xé họng, tôi ho sặc sụa, ho tới chảy cả nước mắt.

 Phụt , mẹ  tôi phì cười trước,  khụ khụ , bố tôi khổ sở nhịn cười,liếc nhìn Tống Tử Ngôn, mắt hắn cong lại như vầng trăng non, tránnhư được gió tháng tư thổi qua, thoáng vẻ  mừng rỡ không nói nênlời.

Tôi nhìn lướt qua gương mặt nín cười của ba người bọn họ, phân tíchkỹ càng vẻ  mặt của mỗi người, cuối cùng cũng ra được đáp án, bangười họ hiểu hết, dùng ánh mắt mờ ám xem kịch hay, nhìn tôi giậndỗi, nhìn tôi tự chui đầu vào rọ.

Tôi thẹn quá hóa giận! Mặt đỏ tới mức ớt còn phải thua, đứng phắtdậy, đẩy bát cơm ra, chạy vội về  phòng, sập mạnh cửa để  tỏ rõ sựbực bội của tôi!!!Tôi nằm sấp trên giường, tự giận mình.

Chẳng gì đau khổ hơn là trái tim không chịu nguội lạnh, lúc nãy làmột thoáng mềm lòng của tôi sao? Kết quả là tự mình sa chân vàobẫy của mình. Nhẽ  ra tôi nên kiên quyết để  hắn bệnh cho chết, đau­cho chết, bực cho chết! Lúc liếc mắt đưa tình với vợ, hắn có nghĩ tớitôi khó chịu không? Hắn để  tôi một mình đáng thương trở về  nhà,hắn có nghĩ tới tôi đau lòng không?Tôi rúc đầu vào trong chăn, rút ra kết luận, nói cho cùng thì mìn­hvẫn còn quá hiền lành Chăn bị  người xốc lên, Tống Tử Ngôn bê cốc nước đứng cạnh­giường. Tôi giật mình:  Sao anh vào được đây? .

Hắn đặt cốc nước lên đầu giường,  Đi vào .

Vớ vẩn, tôi lườm hắn:  Cửa phòng tôi khóa mà! .

Hắn lắc lắc chìa khóa trong tay:  Anh mở cửa .

Tôi nghi ngờ:  Sao anh lại có chìa khóa? .

Hắn cười đắc ý:  Cô đưa cho anh .

 Mẹ  tôi sao lại đưa chìa khóa cho anh   . Câu này không cần hỏi,tôi bực bội cắn cái gối, coi nó là cái bụng ba mươi hai ngấn của mẹgià mà chà đạp!Tống Tử Ngôn nhẹ  nhàng vuốt tóc tôi, thủ thỉ: Em làm loạn thìcũng làm rồi, tùy hứng thì cũng nên có giới hạn thôi, không lẽ  emthực sự muốn anh ở đây mãi với em à? .

Tôi làm loạn, tôi tùy hứng? Tôi xoay người, lạnh lùng đáp lại: Là tựanh ở lại đây, liên quan gì tới tôi? .

Như có cơn bão quét qua trong ánh mắt hắn, nhưng cuối cùng hắncũng kiềm chế  được, chỉ  hỏi:  Rốt cuộc em muốn anh thế  nàođây?.

Hỏi ngược lại à, tôi không nén được, cao giọng:  Cái gì mà muốnanh thế  nào? Phải là anh muốn thế  nào mới đúng chứ, muốn tôin­goan ngoãn quay lại với anh, tiếp tục tự dối lòng làm người thứ baà?.

Hắn giật mình, hỏi:  Cái gì mà người thứ ba? .

Nhắc tới lại khiến tôi sôi máu, vừa đau lòng lại vừa nhục nhã: Anhđừng có giả ngây nữa, anh không phải là anh vợ của Tóc Vàng à?Không phải anh còn chưa ly hôn với chị cậu ta sao? Không phải anhở trong nước một mình cô đơn buồn bực quá, anh đi tìm os­in thì tìmđược tôi à? .

Hắn giật mình, hỏi:  Là ai nói cho em biết? .

Tôi cười nhạt:  Muốn người ta không biết thì đừng có làm, là do tôin­gu ngốc, nếu hôm ấy Tóc Vàng không nói cho tôi biết, tôi vẫn còn­mù quáng yêu anh.

Hắn nhìn tôi rồi thở dài:  Anh chưa kết hôn.

Đã qua bao đêm, đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ, đã đủ khiến tôinghĩ  thông suốt hết mọi chuyện rồi:  Vậy anh nói tôi nghe, TócVàng cùng lắm chỉ là một giám đốc ở công ty anh, tại sao anh lại đểcậu ta ở trong nhà anh? Thế  quan hệ của anh với chị cậu ta là gì, tạisao vừa về  nước đã tìm anh? Tóc Vàng nói anh là anh rể  cậu ta,không lẽ là vu oan giá họa cho anh chắc? .

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+