Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Chết trong đêm Noel – Chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngày 22 Tháng Chạp

Stephen nâng cổ Áo khoác lên và đi những bước nhanh nhẹn trong sân ga. Những chiếc đầu máy lớn hú còi ném vào không trung đầy tuyết rơi những đám mây khói che tới cả bầu trời Tất cả đều bẩn thỉu và đầy mồ hóng.
– Một xứ sở bần làm sao ! Một thành phố đáng chán làm sao! – Stephen nghĩ .
Cái thích thú tưởng tượng ra khi tới thủ đô của nước Anh được nhìn thấy những nhà hàng những khách sạn những phụ nữ xinh đẹp ăn bận lịch sự đã tan biến và anh so sánh London như một viên kim cương giả vừa tuột ra khỏi chiếc nhẫn xấu xí.
Nếu anh trở về Nam Phi thì sao nhỉ ? . Anh như lại nhìn thấy mặt trời trên bầu trời xanh và những mảnh vườn đầy hoa màu Xanh ngắt những hàng rào nhấp nhô và những đây leo bám và từng túp lều.
Ở đây nơi nào cũng có bùn đất bẩn thỉu và những người bước đi đội vã giống như những con kiến bận rộn xung quanh tổ kiến của chúng.
CÓ lúc anh nghĩ:
– Ta lấy làm tiếc đã tới đây.
Rồi anh nghĩ đến dự kiến của mình và mím chặt môi. Trời! Anh không thể dừng lại trước một con đường tốt đẹp như thế này được! Anh xây dựng kế hoạch ấy đã nhiều năm Bây giờ không phải là lúc lui bước được nữa.
Anh coi đây là chứng cứ của sự yếu đuối nhất thời trước khi thực hiện kế hoạch và những ý định đã đặt ra.
– Tại sao lại khuấy động quá khứ lên ? Quên đi có tốt hơn không ? Xem nào!
Anh không còn là một cậu bé dễ tin, hay thay đổi. Bốn mươi tuổi anh cảm thấy mình là một người đàn ông quyết đoán có thể làm tốt công việc khiến anh phải tới nước Anh này.
Anh lên tàu và đi vào hành lang để tìm chỗ nghỉ. Từ chối người khuân vác anh cầm trên tay chiếc va li da và nhìn vào từng khoang tàu. Tàu đã đủ khách. Chỉ còn ba ngày nữa là lễ Nôel. Stephen nhìn những hành khách đang ngồi với một vẻ coi thường.
Khắp nơi! Rất nhiều người…Và tất cả … Nói như thế nào nhỉ?…Rất mờ nhạt! Đúng như vậy, một đám đông đơn điệu. Mọi người đều giống nhau. Người nào không có cái đầu giống như đầu cừu thì có đôi tai như tai thỏ. Một vài người nói chuyện với nhau và tỏ vẻ ta đây quan trọng. Những người khác, phần đông là những người đứng tuổi, mặc nhiều quần áo, đang ngủ và ngáy rất to. Cái đó giống cư dân trong một chuồng lợn. Các cô gái cũng vậy, với giáng cao thon, gương mặt bầu dục và cặp môi đỏ chót, trông đơn điệu một cách đáng chán.
Stephen thở dà và nghĩ đến châu phi, những khoảng trời rộng lớn đầy nắng, mênh mông và yên tĩnh.
Bất chợt anh nín thở. Anh vừa nhìn vào một trong những khoang tàu và thấy một cô gái khác hẳn với các cô khác. tóc đen, da ngăm ngăm, cắp mắt tối như đêm, buồn bã và tự hào của những người vùng đại tây dương.
Sự có mặt của người con gái ấy trên tàu, giữa đám người đáng ngờ này, làm anh cảm thấy lạ lùng. Stephen cho rằng, vị trí của cô ấy phải là trên một bao lơn, miệng ngậm một bông hồng, đầu đội một chiến khăn đăng ten màu đen và trong không khí có mùi máu bò tót… chứ không phải trong góc một khoang tàu hạng ba như thế này.
Cặp mắt quan sát của chàng trai nhận ra chiếc váy và chiếc áo khoác có vẻ ngèo nàn của người nữ hành khách, đôi găng tay bằng sợi thô kệch, đôi giày quá mỏng và trên tay mang một chiếc túi xách màu đỏ chói không mấy thích hợp. Lúc này anh chưa dám hình dung cô trong một khung cảnh tráng lệ hơn vì quả thật là cô rất xinh đẹp, con người lạ lùng này.
Cô tới cái xứ sở đầy sương mù và lạnh lẽo, giữa cái đám người lúc nhúc, lúc nào cũng vội vã như kiến này, làm gì ?
Ta cần phải biết cô ấy là ai và tới đây làm gì? … Stephen nghĩ.
2
Pilar ngồi co người trong góc khoang tàu bên một ô cửa sổ, tự nhủ ở nước Anh có một mùi khác lạ … Cái mùi khác lạ với mùi xứ sở của mình là cái làm cô đặc biệt chú ý . Ở đây không có mùi tỏi, mùi bụi và rất ít hương thơm . Ở Khoang tàu này chỉ có mùi diêm sinh và mùi xà – phòng . Pilar ngửi nhiều lần không khí và nhận ra một mùi khó chịu nữa … Từ cổ áo lông của một bà béo phị ngồi bên mình . Tại sao người ta lại làm thơm mình bằng băng phiến ? Pilar tự hỏi .
Tim của Pilar đập hơi nhanh . Cô có thành công trong kế hoạch đã vạch sẵn không ? Phải, chắc chắn là như vậy … Cô đã suy nghĩ kỹ … Và chuẩn bị đối phó với mọi trở ngại . Cô sẽ thành công … Cô phải thành công .
Cặp môi đỏ mọng của cô bạch ra trông có vẻ như vừa độc ác vừa thèm ăn như miệng một đứa trẻ … Đòi hỏi thỏa mãn những ý thích của mình và chưa biết gì là thương hại .
Cô nhìn xung quanh với vẻ tò mò không giấu giếm . Tất cả những người Anh này – họ có bảy người – đối với cô họ đều có vẻ kỳ cục, tất cả đều giàu có và sang trọng … Khi nhìn vào quần áo và giày dép của họ . Ồ! Cô mới chỉ nghe nói nước Anh rất giàu . Nhưng đúng là dân cư của nó thiếu sự vui vẻ .
Đứng ngoài hành lang là một người đàn ông tao nhã … đúng với sở thích của Pilar . Cô ưa bộ măt. màu nâu, đường cong của chiếc mũi và đôi vai vuông vức ấy . Nhanh hơn một cô gái người Anh , Pilar nhận ra người ấy đang nhìn mình . Không trông ra, cô cũng biết anh ta nhìn mình nhiều lần và cô đoán được sự ngạc nhiên của anh .
Pilar không mấy cảm động: cô vừa từ một đất nước mà đàn ông không cảm thấy khó chịu khi nhìn những người phụ nữ tới đây . Cô tự hỏi đây có phải là một người Anh không và quả quyết rằng không .
– Anh ta trông rất nhanh nhẹn . – Cô tự nhủ: – Nhưng lại có mớ tóc vàng . Có phải là người Mỹ không ?
Anh làm cô nhớ tới những tài tử điện ảnh trong những cuốn phim của Far West .
Một nhân viên đường sắt đi dọc hành lang nói to:
– Bữa ăn trưa! Phục vụ lần thứ nhất! Xin mời tới toa ăn uống ! Phục vụ lần thứ nhất!
Bảy người ngồi cùng khoang tàu với Pilar có phiếu ăn . Họ đứng lên cùng một lúc . Pilar ở một mình trong khoang tàu yên tĩnh .
Cô nhanh chóng nhấc cao tấm kính cửa sổ mà một bà tóc xám, vẻ gây gổ, vừa hạ xuống một vài xăng-ti-mét . Sau đó cô đàng hoàng ngồi ngắm nhìn ngoại ô phía bắc của Londres . Cô quay đầu lại khi cửa khoang tàu được mở ra . Pilar biết đây là người đứng ngoài hành lang đang đi vào để nói chuyện với mình .
Vẻ nghĩ ngợi, cô không rời mắt khỏi cửa sổ .
– Cô có muốn tôi hạ bớt cửa kính xuống không ? – Stephen hỏi cô gái .
Cô trả lời anh bằng một giọng rời rạc:
– Thưa ông, ngược lại, tôi vừa nhấc lên .
Cô nói tiếng Anh rất thạo nhưng vẫn lơ lớ giọng nước ngoài .
Trong khoảnh khắc yên lặng tiếp theo, Stephen nghĩ:
– Một giọng nói dịu dàng … đầy ánh nắng mặt trời … Một giọng nói ấm áp, như một đêm mùa hè …
Về phần mình, Pilar tự nhủ;;
– Mình th’ich giọng nói mạnh mẽ của anh ta . Con người này rất dễ chịu .
Stephen nói thêm:
– Tàu có nhiều hành khách .
– Ô! Vâng . Mọi người rời khỏi Londres … Chắc hẳn vì nó quá u ám .
Sự giáo lý đối với Pilar không quá khắt khe . Người ta không coi việc nói chuyện với một người lạ mặt trên xe lửa là một tội lỗi .
Nếu sinh ra và lớn lên ở nước Anh , thì Stephen sẽ ngập ngừng khi nói chuyện với một cô gái . Trong thâm tâm, anh thấy không có gì là xấu khi đưa ra những ý kiến của mình .
Anh cười trước câu trả lời của Pilar và nói:
– Londres là một thành phố ghê tởm, phải không ?
– Ồ! Vâng! Tôi không thích nó lắm .
– Tôi cũng vậy .
– Ông không phải là người Anh ư ?
– Tôi là công dân trong khối Liên Hiệp Anh . Tôi vừa từ Nam Phi tới đây .
– Đây là lời giải thích ! – Pilar kêu lên .
– Còn cô ? Cô vừa từ nước ngoài tới đây chứ ?
– Vâng, từ Tây Ban Nha .
– A! Vậy ra cô là người Tây Ban Nha ư ?
– Một nửa thôi . Mẹ tôi là người Anh . Đó là lý do tôi nói tiếng Anh thành thạo .
– Cô nghĩ gì về cuộc chiến tranh ở Tây Ban Nha ?
– Thật là khủng khiếp … Nhà cửa bị đổ nát! Môt. cuộc tàn phá ghê gớm!
– Cô theo phe nào ?
Ý thức chính trị của Pilar dường như rất mơ hồ . Trong làng, người ta ít nói đến chiến tranh .
– Cái đó xảy ra xa nơi sinh sống của chúng tôi – Cô giải thích – Tất nhiên ông quận trưởng, vì là viên chức nhà nước, ông phải làm theo lệnh của cấp trên, ông mục sư là người theo tướng Franco … (Francisco Franco (1892 – 1975) đại tướng và nhà chính trị của Tây Ban Nha – ND) , những người còn lại thì chăm sóc vườn nho và đồng ruộng của mình và không có thời gian để bàn luận những vấn đề chính trị .
– Cô đã chứng kiến một trận đánh nào chưa ?
– Không phải là trong vùng tôi ở mà trong khi tôi đi qua đất nước bằng xe hơi, tôi đã nhìn thấy những thành phố bị tiêu hủy … Một quả bom rơi bên cạnh chúng tôi: Một toà nhà bị đổ sập, môt. chiếc ô – tô bị bốc cháy . Quang cảnh đó thật đáng buồn .
Đôi môi của Stephen cố phác ra một nụ cười:
– Và cô thích thú khi nhìn cảnh hoang tàn ấy ư ?
– Tôi rất lo lắng vì người lái xe bị chết ngay trước vòng lái của mình, còn tôi, tôi phải đi tiếp .
Stephen nhìn cô:
– Cô có hoảng sợ không ?
Pilar mở to cặp mắt màu xám .
– Mọi người chúng ta lúc này, lúc khác đều sẽ chết cả, đúng không ? Nếu cái chết từ trên trời rơi trúng đầu chúng ta … Ừm! … Như vậy, chỉ một cú, người ta sẽ đi nhanh hơn, đó là tất cả! Hôm nay người ta sống và ngày mai người ta chết .
– Có vẻ như cô là một người không theo chủ nghĩa hoà bình . – Stephen cười nói .
– Một người … gì ?
Danh từ anh dùng không có trong từ vựng của cô gái người Tây Ban Nha .
– Cô có tha thứ cho kẻ thù của mình không ?
– Tôi không có kẻ thù . Nhưng nếu có …
– Thì sao ?
Stephen quan sát, như bị thôi miên vì cặp môi giận dữ của cô gái .
Bằng một giọng nghiêm trang, cô nói:
– Nếu tôi có một kẻ thù … Một kẻ thù thực sự … tôi sẽ cắn họng hắn như thế này .
Tay đưa lên cổ và phác ra một cử chỉ rất nhanh .
Stephen ngạc nhiên:
– Cô là một người khát máu ư ?
Bằng một giọng bình thường, Pilar hỏi lại:
– Còn ông, ông sẽ đối xử với kẻ thù của mình như thế nào ?
Anh giật mình, nhìn cô gái rồi bật cười:
– Tôi không biết .
Bực mình, Pilar căn vặn:
– Biết chứ, xem nào . Ông biết rất rõ .
Thôi cười, Stephen thở dài và nói nhỏ hơn:
– Phải, tôi biết …
Thay đổi đề tài câu chuyện, anh hỏi Pilar:
– Cô tới nước Anh có việc gì ?
Bằng một giọng đáng mến, cô trả lời:
– Tôi về sống với gia đình … Gia đình người Anh của tôi .
– Tôi hiểu .
Stephen ngả đầu về phía sau . Vừa nhìn cô gái anh vừa tự hỏi gia đình người Anh của cô ta như thế nào và cố gắng tưởng tượng cô gái Tây Ban Nha giữa những người Anh trong dịp lễ Noel tới .
– Nam Phi có đẹp không ? – Pilar hỏi .
Stephen kể cho cô gái nghe về xứ sở của mình . Cô nghe một cách chăm chú và vui vẻ như một đứa trẻ đươc. nghe chuyện cổ tích . Anh hài lòng trả lời những câu hỏi ngây thơ nhưng hợp lý và cố gắng làm cho câu chuyện của mình thành một chuyện thần tiên .
Việc trở lại của bảy người hành khách đã chấm dứt sự vui vẻ ấy . Stephen đứng lên cười với cô gái và trở ra hành lang .
Khi ra tới cửa khoang tàu anh phải tránh sang một bên lấy lối đi cho một bà già và mắt anh chợt nhìn thấy một mảnh giấy dán trên một chiếc vali bằng tre đan, chắc chắn đây là hành lý của cô gái người nước ngoài ấy . Anh đọc: Cô Pilar Estravados . Địa chỉ tiếp theo làm anh khó tin: “Lâu đài Gorston, Langsdale . Adlesfield” .
Anh quay người lại nhìn cô gái bằng một cặp mắt nghi ngờ rồi ra đứng ở hành lang, vẻ trầm ngâm, anh châm một điếu thuốc lá .
o0o
3
Ngồi trong phòng khách lớn màu xanh của lâu đài Gorston, Alfred Lee và Lydia, vợ anh, đang thảo luận về việc tổ chức lễ Noel . Đứng tuổi, dáng người vạm vỡ, Alfred có một bộ mặt dễ coi và cặp mắt màu hạt dẻ . Anh nói một cách bình tĩnh và chính xác . Lúc này đầu rụt xuống vai, anh đang ngồi như bất động . Lydia dáng thon thả và mềm mại, là một người linh lợi khác thường và dường như mỗi cử động của chị đều do một đòn bẩy điều khiển . Bộ mặt chị không đẹp lắm nhưng có những đường nét rõ ràng; giọng nói của chị rất trong trẻo . (16)
– Em muốn gì ? – Alfred nói – Ý định của cha là như vậy . Chúng ta không thể làm khác được .
Vẻ sốt ruột, người vợ cãi lại:
– Bao giờ chúng ta cũng phải làm theo ý muốn của ông cụ ư ?
– Cha đã già, em yêu …
– Ồ! Em biết rõ, em biết …
– Cha muốn mọi người vâng lời mình .
Bằng giọng khô khan, Lydia nhận xét:
– Tất nhiên, vì người ta thường thường nhường nhịn ông cụ! Nhưng một ngày nào đó, Alfred, anh phải chiến thắng ông cụ .
– Em muốn chờ đợi điều gì, Lydia ?
Thấy chồng có vẻ ngạc nhiên, chị mím môi và ngập ngừng trước khi nói .
Alfred Lee nhắc lại:
– Em muốn nói gì, Lydia ?
Chị nhún đôi vai thon thả của mình, vừa nói vừa tìm danh từ thích hợp:
– Cha anh thường … áp chế người khác .
– Ông cụ đã già .
– Ông cụ sẽ già nữa, và tất nhiên, sẽ áp chế người khác nhiều hơn nữa . Đến lúc nào mới hết ? Chúng ta đã làm theo những gì ông cụ muốn . Nếu chúng ta có quyết định mà không hỏi ý kiến của ông cụ, ông cụ sẽ lật nhào mọi dự kiến của chúng ta .
– Cha muốn mình là người đứng đầu . Cha rất tốt với chúng ta, Lydia .
– Rất tốt! Rất tốt!
– Đúng thế! – Alfred nói bằng giọng nghiêm chỉnh .
Bình tĩnh, Lydia hỏi lại:
– Anh muốn nói về mặt tài chính ư ?
– Phải, nhu cầu của cha rất đơn giản, nhưng không bao giờ cha từ chối chúng ta cái gì . Áo quần, đồ dùng trong nhà, cha ký các hoá đơn mà không có nhận xét gì . Cha đã chẳng cho chúng ta một chiếc xe hơi vào tuần lễ trước đó ư ?
– Về mặt tiền bạc thì cha anh rất hào hiệp, em thừa nhận . Nhưng đổi lại, ông cụ muốn mọi người là nô lệ của mình .
– Nô lệ ư ?
– Đó là danh từ mà em dùng . Anh là nô lệ của ông cụ . Nếu chúng ta muốn đi ra ngoài thì ông cụ bảo ở nhà; và anh ở lại mà không có ý kiến gì! Nếu ông cụ muốn chúng ta đi ra ngoài thì nhất định chúng ta phải đi … Chúng ta không thể làm chủ đươc. những hành động của mình, chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào ông cụ .
Với vẻ buồn phiền, Lee bảo vợ:
– Anh lấy làm tiếc là em đã nói như vậy , Lydia . Em đã tỏ ra quên ơn về những gì cha đã làm cho chúng ta .
Cố nén một lời cãi lại, chịn nhún đôi vai thon thả của mình một lần nữa .
– Em biết rõ, Lydia, cha rất quí em .
Lydia nói bằng một giọng đanh thép:
– Còn em, em không thích ông cụ:
– Lydia, em làm anh khổ tâm khi nói như vậy . Em rất đôc. ác .
– Có thể, nhưng nhiều khi người ta phải nói đúng sự thật .
– Nếu cha biết …
– Ông cụ đã biết rõ từ lâu rằng em không thích ông cụ và em cho rằng cái đó làm ông thích thú .
– Em nhầm rồi, Lydia, cha thường nói tốt về em .
– Đúng thế, em vẫn tỏ ra lễ phép với ông cụ, và sau này em vẫn thế . Em chỉ muốn để anh biết tình cảm thực sự của mình . Em ghét cha anh, Alfred . Em thấy ông cụ là một kẻ ranh mãnh và tàn bạo . Ông cụ lợi dụng tình cảm đối với gia đình của anh . Nhiều năm nay anh đã sống dưới cái ách của ông cụ .
– Đủ rồi ! – Alfred quát lên – Lydia, tôi yêu cầu cô câm miệng .
Chị thở dài:
– Tha lỗi cho em . Có thể là em đã nhầm … Hãy quay lại kế hoạch tổ chức lễ Noel của chúng ta . Anh cho rằng chú David sẽ về ư ?
– Tại sao lại không ?
Chị lắc đầu với vẻ nghi ngờ:
– Chú David thật là kỳ lạ . Đã nhiều năm chú ấy không đặt chân vào ngồi nhà này . Chú ấy rất yêu mẹ … Và ở đây làm chú ấy nhớ lại những kỷ niệm đau buồn .
– David thường làm cha bực mình vì âm nhạc và vẻ măt. mơ màng của mình . Dù sao anh cũng tin rằng David và Hilda về dự lễ Noel .
– Phải . Noel! Hòa bình trên trái đất cho những người có thiện chí . – Lydia nói vui – Em đang tự hỏi liệu họ có về không . Chú george và thím Magdalene đã hứa về đây ngày mai . Em sợ rằng Magdalene sẽ buồn .
– Không biết suy nghĩ như thế nào mà em trai anh lại lấy một cô vợ kém mình đến hai chục tuổi! Bao giờ George cũng như một thằng điên .
– Chú ấy rất thành đạt trong nghề nghiệp của mình . – Lydia nhận xét – Các cử tri rất quí c hú ấy và thím Magdalene không quản khó nhọc trong việc giúp đỡ chồng về mặt chính trị .
– Anh không thích cô em dâu ấy . – Alfred tuyên bố – Cô ta rất đẹp … – Nhưng có vẻ như một quả táo kỳ diệu … Da hồng hào như đánh xi ấy .
– Và da thịt của cô ta cũng không tốt nữa, đúng không ? – Lydia nói thêm – Thật là kỳ cục khi nghe anh nói như vậy .
– Tại sao ?
– Vì … theo thói quen … Anh vẫn tỏ ra độ lượng! Ít khi anh nói xấu về ai . Em rất buồn khi thấy anh … Nói như thế nào nhỉ … Hay nghi ngờ . Anh không hiểu hết sự độc ác của người đời . Thế gian này ….
– Thế gian này là cái mà chúng ta tạo ra, anh cho là như vậy . – Alfred cười nói .
– không! – Lydia giải thích với giọng quả quyết . – Thế gian này rất xấu . Cái xấu không chỉ trong tư tưởng chúng ta . Nó tồn tại trong thực tế . Nếu anh đứng bên trên sự xấu xa và độc ác của những người khác, mà em cảm thấy … Ngay trong ngôi nhà này …
Chị bậm môi và quay đi .
– Lydia …
Chị giơ tay để báo cho chồng biết có sự có mặt của người lạ và quay ra cửa .
Một người mặt mày nhẵn nhụi, vẻ khác thường, đang đứng ở đấy .
– Có gì vậy, Horbury ?- Lydia hỏi .
Người hầu trẻ tuổi Horbury trả lời bằng giọng kính cẩn và nhỏ nhẹ:
– Thưa mợ, ông sai tôi đến để báo tin cho cậu mợ rằng có thêm hai vị khách nữa tới dự lễ Noel với nhà ta và yêu cầu cậu mợ chuẩn bị phòng nghỉ cho họ .
– Hai khách mời nữa ư ? – Lydia hỏi .
– vâng, thưa mợ . Môt. ông và một cô .
Alfred ngạc nhiên nhắc lại:
– Một cô ư ?
– Thưa cậu , vâng . Ông nói như vậy .
Lydia nhanh nhẹn nói:
– Em sẽ lên gặp ông cụ …..
Horbury bước lên một bước đủ để ngăn bà chủ .
– Xin lỗi mợ, nhưng lúc này thì ông đang nghỉ . Ông đã bảo tôi không đươc. để người nào tới quấy rầy ông .
– Rõ . – Alfred nói . – Chúng ta không làm phiền ông cụ nữa .
– Cảm ơn cậu chủ . – Horbury nói và rút lui .
– Em ghét cái thằng này . – Môt. lát sau Lydia noí . – Nó đi vào các phòng mà không gây một tiếng động nào . Chẳng bao giờ người ta nghe thấy tiếng chân của nó .
– Anh cũng không ưa hắn lắm . – Alfred nói – Nhưng hắn biết rõ công việc của mình và rất khó mướn một người chăm sóc người ốm . Cha thích nó, đó là điều cốt yếu .
– Như anh nói, đó là điều cốt yếu , Alfred, nó vừa nói đến một cô . Có thể là ai nhỉ ?
– Anh cũng không rõ .
Người này nhìn người kia . Sau đó Lydia nhăn mặt một vẻ đầy ngụ ý .
– Alfred, anh biết không, em nghĩ đến một việc .
– Việc gì ?
– Thời gian gần đây cha anh tỏ ra buồn bực và nghĩ đến viêc. tiêu khiển nhân dịp lễ Noel .
– Bằng cách cho hai người lạ và cuộc sum họp của gia đình ư ?
– Ồ! Em còn chưa rõ những chi tiết của cuộc tiêu khiển ấy, nhưng em có cảm tưởng rằng ông cụ tìm kiếm một trò giải trí .
– Anh hy vọng rằng cha sẽ hài lòng . – Alfred nói bằng giọng nghiêm chỉnh . – Ông già khốn khổ giam mình trong phòng, không thể đi lại được sau cuộc đời phiêu lưu đây đó của mình, chắc hẳn đã phải than thở nhiều .
Lydia chậm chạp nhắc lại :
– Sau cuộc đời phiêu lưu … Mà ông cụ đã sống .
Đoạn ngừng lại sau cụm từ cuộc đời phiêu lưu của chị có một ý nghĩa khác thường . Alfred nhận ra cái đó và anh đỏ mặt một cách khổ sở .
Bất chợt Lydia kêu lên:
– Em tự hỏi tại sao ông cụ lại có một người con trai như anh! Anh không giống ông cụ! Ông cụ mê hoặc anh … Và anh tôn thờ ông cụ … Đơn giản là như vậy .
Bực mình, Alfred bảo vợ:
– Nào, Lydia, anh thấy em cường điệu vấn đề rồi . Tình cảm của người con trai đối với người cha là rất tự nhiên . Cái ngược lại mới là quái gở .
– Nếu vậy, những thành viên khác trong gia đình này đều là quái vật cả . – Lydia kết luận – Ôi! Tranh cãi thật là vô ích . Em xin lỗi anh . Em đã làm tổn thương đến những tình cảm của anh . Hãy tin em, Alfred, đây không phải là ý định của em . Em khâm phục sự trung thành đối với cha của anh . Sự trung thành ngày nay rất hiếm! Nếu muốn, anh cứ cho là em đã ghen tị . Người ta nói nàng dâu ghen tị với mẹ chồng … Nhưng tại sao không phải là bố chồng ?
Alfred ôm lấy vợ:
– Này, em yêu, lúc này em không nghĩ đến những điều em nói . Em chẳng có lý do gì để ghen tị cả .
Chị hôn và vuốt má anh:
– Em biết cái đó, Alfred . Hình như em không ghen tị với mẹ anh . Em rất muốn biết bà là người thế nào .
Anh thở dài:
– Đó là một người đàn bà yếu đuối .
Lydia ngạc nhiên hỏi lại:
– Tại sao lại yếu đuối ?
– Anh thấy mẹ luôn yếu đau … và rất hay khóc lóc . Bà thiếu can đảm .
– Thật là kỳ cục … – Lydia lẩm bẩm .
Vì anh nhìn vợ bằng cặp mắt dò hỏi, Lydia ngẩng đầu lảng nhanh sang vấn đề khác .
– Vì không thể biết những vị khách bí mật của chúng ta là ai, em đi làm vườn đây .
– Trời lạnh và gió rất buốt .
– Em sẽ mặc thật ấm .
Chị rời khỏi phòng k hách . Ở lại một mình, Alfred đứng lặng, lông mày anh cau lại . Sau đó anh đến bên cửa sổ và nhìn ra vườn . Trên sân chạy dọc theo hàng hiên, anh thấy Lydia mặc một chiếc áo khoác dày bằng len . Chị mang theo một chiếc thúng nhỏ . Ra đến vườn, đặt thúng xuống đất, chị bắt đầu làm việc trong mộ tcái bể cạn hình vuông, xây bằng đá, nổi lên khỏi mặt đất một chút .
Alfred nhìn vợ một lúc . Cuối cùng anh măc. một chiếc áo khoác dày, đeo khẩu trang và xuống vườn bằng ô cửa bên . Còn nhiều bể cạn khác bằng đá mà Lydia đã tạo nên bằng đôi bàn tay nhỏ bé khéo léo của mình .
Một trong những bể cạnh đó thể hiện một vùng sa mạc cát vàng, những cây cọ làm bằng sắt tây sơn xanh, một đàn lạc đà, một vài người A – Rập và những cái chòi nguyên thủy bằng bôt. nặn . Trong bể cạn khác thể hiện một vườn hoa của nước Ý có những luống có hoa bằng sáp . Cũng có mảnh vườn trên Bắc cực có những mảnh kín vụn thể hiện những tảng băng và từng đàn chim cánh cụt . Rồi đến một mảnh vườn Nhật Bản có những cây lùn, những dòng suối làm bằng mảnh kính chảy dưới những cây cầu .
Alfred đến bên vợ . Chị đặt dưới đáy bể một tờ giấy xanh bên trên có một mảnh kính đè lên . Bên bờ chị đặt những hòn núi nhỏ rồi đổ những viên sỏi nhỏ bốn xung quanh . Khoảng giữa những hòn núi chị trồng những cây xương rồng giảI .
Lydia nói một mình:
– Đúng thế … đây là cái mà ta muốn .
– Công trình cuối cùng này là gì vậy ? – Alfred hỏi .
Chị giật mình vì không biết anh đã tới bên .
– Đây là Biển Chết, Alfred . Anh thấy thế nào ?
– Hơi hoang vắng, hình như vậy . Em nên trồng thêm cây .
Lydia lắc đầu:
– Không được . Đây là Biển Chết kia mà …
– Bể cạn này hkông đẹp như những bể cạan kia .
– Em vẫn có ý định làm một Biển Chết . ..
Có tiếng chân bước tới . Một ông người hầu già, tóc bạc, lưng gù đang đi tới phía họ .
– Thưa mợ, mợ George gọi điện thoại về . Mợ ấy hỏi là vợ chồng mợ ấy về bằng chuyến tàu năm giờ hai mươi phút thì co trở ngại gì không ?
– Ông trả lời rằng như vậy thì rất tốt .
– Cảm ơn mợ .
– Ông già Tressilian thân thiết! Đây là một người đầy tớ trung thành . Chúng ta không thể làm đươc. gì nếu không có ông ấy .
– Ông ấy là loại người cũ . – Alfred nói – Ông ấy đã giúp việc nhà này bốn chục năm nay và rất tận tâm với gia đình .
– Phải . Ông ấy làm em nhớ lại những người đày tớ trong những cuốn truyện cổ . Ông ấy có thể phản lại lời thề để bảo vệ một người nào đó của gia đình .
– Đúng thế! – Alfred nói . – Anh thừa nhận là như vậy .
Lydia làm tiếp một vài việc cho cái bể cạn .
– Ddấy! – Chị nói – Tất cả đã sẵn sàng .
– Sẵn sàng cho việc gì ? – Alfred ngạc nhiên hỏi .
– Cho lễ Noel … Cho cái tình cảm sum họp gia đình ….
o0o
4
David đoc. bức thư . Đọc xong anh vo viên và ném xuống đất rồi lại nhặt lên vuốt thẳng ra để dọc lại .
Không nói một lời, Hilda , vợ anh yên lặng nhìn chồng . Chị nhận ra ở anh có những cái giật giật ở thái dương, sự run rẩy của đôi tay mềm mại và những cử chỉ lúng túng của một cơ thể đang tức giận . Anh hất một nạm tóc vàng thường rủ xuống trán sang một bên và quay sang vợ với cặp mắt xanh dò hỏi:
– Hilda, chúng ta sẽ làm gì ?
Chị ngập ngừng trước khi trả lời vì đã nhận ra một vẻ đáng sợ trong giọng nói của chồng . Chị biết anh tin tưởng vợ từ ngày hai người lấy nhau . Chị có thể tác động vào quyết định của anh; và chính vì lẽ đó chị tránh trả lời chung chung .
– Anh xét xem mình có phải trở về không, David .
Hilda là một người đàn bà béo tốt, không đẹp lắm, nhưng có một sức hấp dẫn khác thường . Nhìn chị người ta nhớ đến một bức tranh Hà Lan . Giọng nói của chịi chưá đựng một sự trìu mến; và con người chị có một năng lực lôi kéo những kẻ yêu . Con người đứng tuổi to béo ấy không nổi bật lắm nhưng có một cá tính mạnh mẽ .

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+