Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Chết trong đêm Noel – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

David đứng lên và đi đi, lại lại ở trong phòng . Tuy mớ tóc vàng đã điểm một vài sợi bạc nhưng nhìn mặt anh người ta vẫn thấy anh còn trẻ .
Vẻ lo ngại, anh bảo vợ:
– Em biết rõ tình cảm của anh, Hilda .
– Em không biết chắc chắn lắm .
– Ddã nhiều lần anh nói với em anh ghét cái biệt thự Gorston và mọi người trong ngôi nhà ấy! Nó chỉ nhắc cho anh những kỷ niệm đau buồn . Khi nghĩ đến thời kỳ anh sống ở đấy … Nghĩ đến những đau đớn của mẹ anh .
Hilda nhìn anh với vẻ thương cảm .
– Mẹ rất hiền lành và kiên nhẫn, Hilda! Anh đã nhìn thấy mẹ trên giường bệnh, đau đớn nhưng không than thở … Chỉ có Thượng đế mới biết mẹ đã phải chịu đựng như thế nào . Và khi anh nghĩ đến cha anh … (Mặt David sa sầm lại) . Người chồng không chung thủy … Ông ta đã làm cho vợ đau khổ … Ông ta khoe khoang của cải trước mặt bà và nhục mạ bà bất kỳ lúc nào .
– Đáng lẽ phải bỏ đi thì mẹ lại ở lại .
David nói ngay:
– Về mặt ấy, bà rất tốt! Mẹ cho rằng bổn phận của mình là phải ở bên chồng . Hơn nữa, mẹ biết đi đâu nếu rời khỏi ngôi nhà ấy ?
– Bà đi để làm lại cuộc đời .
– Thời kỳ ấy thì không có chuyện đó ! Em không hiểu . Phụ nữ thời ấy khác bây giờ . Họ kiên nhẫn chịu đượng và nghĩ đến con cái trước khi có một quyết định như vậy . Giả dụ có một cuộc ly hôn thì có chuyện gì xảy ra ? Cha anh sẽ đi lấy vợ khác và xây dựng một tổ ấm mới . Mẹ thì phải nghĩ đến lợi ích của các con .
Hilda yên lặng và David nói thêm:
– Bà đã làm đúng . Đây là một vị thánh . Mẹ đau khổ đến tột cùng mà không kêu ca .
– Không hoàn toàn như vậy . – Hilda nói . – Vì anh đã biết những phiền muộn của mẹ .
Mặt của David sáng lên:
– Phải … Mẹ đã nói những cái đó với anh … Mẹ biết anh rất yêu mẹ … Khi bà qua đời .
Anh đưa tay lên vuốt tóc và nghĩ một thoáng:
– Hilda , thật là khủng khiếp! Em biết rất rõ nỗi khổ tâm của anh khi mẹ qua đời … Đáng lẽ bà không thể chết khi còn trẻ như vậy! Chính cha anh đã giết mẹ: ông đã làm trái tim người vợ tan nát . Từ lúc ấy anh quyết định không sống chung dưới cùng một mái nhà với ông ta nữa … Anh rời bỏ ngôi nhà đáng nguyền rủa ^’y .
– Em thừa nhận . Đây là cách giải quyết tốt nhất .
– Cha muốn giao cho anh việc quản lý nhà máy, như vậy thì buộc anh phải ở lại . Anh không thể chịu đựng đươc. ông ấy và anh tự hỏi anh Alfred đã xoay sơ/ thế nào trong bấy nhiêu năm .
– Anh ấy không có phản ứng nào ư ? – Hilda hỏi . – Anh đã nói, anh ấy phải từ bỏ công việc của mình để làm theo ý muốn của cha, đúng không ?
– Ddúng thế . Cha đã sắp đặt tất cả . Alfred gia nhập quân đội . Alfred, người con trưởng, sẽ là sĩ quan kỵ binh . Harry và anh, quản lý nhà máy và George làm chính trị .
– Nhưng thực tế lại khác hẳn, đúng chứ ?
– Anh Harry đã lật nhào kế hoạch của cha . Anh ấy là một đứa con hư … Nợ nần và gây ra không ít chuyện bê bối . Rồi, một ngày nọ, anh ấy lấy mấy trăm bảng không phải của mình rồi ra đi, để lại một mảnh giấu nói cái ghế quản lý nhà máy không thích hợp với mình và anh đi chu du thiên hạ .
– Và từ đấy không nghe thấy ai nói gì về anh ta nữa chứ ?
– Ồ! Có chứ .
David bật cười và nói tiếp:
– Các anh vẫn nhớ đến anh ấy . Cha anh nhận được những bức điện tín của anh ấy ở mọi ngóc ngách của quả đất gửi về xin tiền và theo thói quen, người ta vẫn gửi tiền cho anh ấy .
– Thế còn anh Alfred thì sao ?
– Cha buộc anh ấy phải rời quân đội để trở về nhà máy .
– Anh ấy có buồn bực không ?
– Rất chán nản . Anh rất ghét các loại công việc ấy . Nhưng cha vẫn dắt dẫn được anh Alfred theo ý mình . Cha vẫn nắm được anh ấy .
– Còn anh … Anh đã thoát khỏi ông cụ! – Hilda nói .
– Phải . Anh quyết định tới Londres để học về hội họa . Cha báo trước nếu anh làm như vậy thì ông ấy sẽ cắt khoản trợ cấp thường xuyên và khi ông cụ qua đời thì ông sẽ không cho anh một mẩu gia tài nào cả . Anh bảo rằng mình không cần những thứ đó . Cha cho anh là một thằng điên, còn anh thì bỏ đi . Từ bấy đến nay anh không gặp lại cha anh nữa .
– Và anh không bao giờ hối tiếc việc làm của mình chứ ? Hilda hỏi .
– Không . Anh biết rõ hội họa không làm anh nổi tiến g. Anh sẽ không trở thành một nghệ sĩ … Nhưng chúng ta sống sung sướng trong ngôi nhà của chúng ta … Chúng ta có những cái chúng ta cần … Đó là điều chủ yếu … và nếu anh qua đời em sẽ có khoản bảo hiểm nhân thọ của anh .
Anh nghỉ một lát . Bàn tay đập lên mảnh giấy đặt trên bàn, anh nói tiếp:
– bây giờ thì … Bức thư này …
– Anh David, em lấy làm tiếc, không ngờ lá thư này lại làm anh đảo lộn đến như vậy . Đáng lẽ cha anh không nên viết và gửi cho anh .
– Ông cụ yêu cầu anh về dự lễ Noel và đưa vợ về để cả gia đình được sum họp một nhà .
– Tại sao không tìm một ý gì khác trong bức thư của cha anh ?
David nhìn vợ một cách dò hỏi . Hilda cười rồi nói thêm: (32)
– Tuổi ông cụ đã cao . Ông muốn cả gia đình quây quần bên mình . Cái đó cũng thường xảy ra .
– Chắc chắn là như vậy . – David nói một cách miễn cưỡng .
– Sự cô đơn đang đènặng lên ông .
– Hilda, em có muốn anh trả lời cha anh không ?
– Phải . Thật đáng tiếc nếu từ chối sự mong muốn ấy . Có thể là em thủ cựu, nhưng lễ Noel: hòa bình trên trái đất cho những người có thiện chí! Tại sao anh không thể tha thứ cho cha đẻ của mình ?
– Sau tất cả những cái mà anh đã kể cho em nghe ư ?
– Em biết Em biết! Anh yêu . Nhưng những cái đó đã qua rồi .
– Nhưng đối với anh thì nó hãy còn nguyên vẹn .
– Hãy xua đuổi ra khỏi tâm trí mình những kỷ niệm đối địch trong dịp lễ Noel .
– Không thể được .
– Anh muốn nói rằng lúc nào mình cũng nghĩ đến chúng ư ?
– Phải . – David trả lời – Những người trong gia đình anh lúc nào cũng vậy . Họ không quên cái gì cả . Những kỷ niệm đau buồn thì không thể xóa bằng năm tháng được …. Ngược lại!
– Cái đó thì chẳng có gì đáng tự hào cả! – Hilda sốt ruột nói .
David nhìn vợ, nghĩ ngợi rồi nói:
– Em không quan tâm đến sự trung thực …. Cũng như sự bền vững của các kỷ niệm ư ?
– Đối với em, cái quan trọng nhất là cái hiện tại chứ không phải là quá khứ! Cái quá khứ phải đi vào hư không . Nếu chúng ta tìm cách làm sống nó lại, chúng ta sẽ làm biến dạng nó và chúng ta sẽ cường điệu măt. này mặt khác của nó, chúng ta sẽ không có một hình ảnh đúng nữa .
– Anh nhớ chính xác mỗi sự việc, mỗi lời nói trong thời kỳ ấy . – David hăng hái nói .
– Không nên nghĩ đến nó nữa, anh yêu! Thời ấy anh xem xét sự việc với con mắt của một cậu thiếu niên, bây giờ anh phải xem xét nó với con mắt của một người đứng tuổi .
– Có gì khác nhau ?
Hilda ngập ngừng, thấy rõ những khó khăn của việc tranh luận, nhưng chị vẫn muốn nói rõ một vài sự thật .
– David thân yêu, anh vẫn thấy cha anh là một con ngáo ộp . Dưới mắt anh ông cụ là hiện thân của sự độc ác . Nếu bây giờ nhìn lại, chắc chắn ông cụ là một người bình thường; một người biết chế ngự những ham muốn của mình và cuộc sống ít có những hối tiếc, ít nhất là một người như những người khác … Và không phải là một con quỉ .
– Em không chịu thừa nhận sự thật . Ông ấy rất tàn ác với mẹ anh .
Hilda nghiêm chỉnh giải thích cho chồng:
– Có một cách khắc phục … Sự êm dịu … Nó gấp mười những ham muốn của con người … Cũng con người ấy, đứng trước một ý chí mạnh mẽ, có thể có những hành động hoàn toàn khác hẳn .
– Thế là em hiểu sai về mẹ anh rồi ….
Hilda ngắt lời anh:
– Không, chắc chắn là không . Em không nghi ngờ gì việc cha anh đã đối xử tàn nhẫn với bà, nhưng hôn nhân là một vấn đề phức tạp mà không ai, kể cả con cái …. có quyền phán xử người chồng hoặc người vợ … và lúc này sự thương cảm mẹ của anh không có tác dụng gì nữa . Tất cả đã kết thúc . Lúc này đơn giản chỉ còn lại một ông già ốm yếu, đang gọi con cái về bên mình để dự lễ Noel .
– Và em muốn chúng ta chiều theo ý muốn của ông cụ ư ?
Sau một thoáng ngập ngừng, Hilda trả lời:
– Vâng, em muốn anh đi giết con ngáo ộp ấy một lần cho xong .
o0o
5
George Lee, dân biểu của quận Westeringham, là một người béo tốt . Bốn mươi mốt tuổi, mắt xanh nhạt, cằm hơi bạnh ra . Anh nói chậm chạp và có phần nào mô phạm trong khi phát âm:
– Magdalene, anh đã nói với em . Anh tin rằng bổn phận của anh là phải về .
Người vợ nhún vai .
Đó là một phụ nữ tóc vàng óng, lông mày thưa và mặt hình bầu dục . Khi muốn thì bộ mặt có thể vô cảm …. Ngay lúc này đây chẳng hạn .
– Nhưng, anh yêu, về đấy thì buồn chết đi được .
– Hãy suy nghĩ một chút . – George, măt. bỗng sáng lên vì một ý nghĩ mới nảy ra trong đầu, nói: – Hãy nghĩ đến sự tiết kiệm! Noel là dịp người ta phải bỏ ra những khoản chi tiêu lớn . Chúng ta chỉ cần chi tiền ăn cho những người giúp việc thôi .
– Tuy vậy . – Magdalene nói – Dù ở đâu đi nữa Noel cũng rất buồn .
– Có thể – George tiếp tục dòng suy nghĩ của mình – Chúng sẽ phải có tiệc đêm . Em nghĩ thế nào khi cung cấp cho chúng miếng thịt bò thay vì một con gà trống tây ?
– Cho ai ? Cho bọn đầy tớ ư ? Ô! George, anh không phải lo chuyện ấy . Bao giờ anh cũng tính toán về phương diện tiền bạc .
– Trong nhà cũng phải có một người nghĩ đến những việc như vậy chứ . – George cãi lại .
– Phải, nhưng thật là vô lý nếu lúc nào cũng tính toán như một kẻ hà tiện vậy . Tại sao anh không đòi hỏi cha anh hào hiệp hơn một chút ? (36)
– Ông cụ đã cho chúng ta một khoản trợ cấp kha khá rồi .
– Thật đáng sợ khi sống hoàn toàn phụ thuộc vào ông cụ . Đáng lẽ cha anh phải cho ngay chúng ta một số tiền lớn .
– Cái đó thì ngoài thói quen của cha .
Magdalene quay về phía chồng, nhìn anh cặp mắt màu hạt dẻ, cái nhìn soi mói và cứng rắn . Lần này, nét mặt chị vẫn không thay đổi .
– Cha anh rất giàu, đúng không, George ? Một triệu phú chứ ?
– Hơn hai lần triệu phú, anh cho là như vậy .
Magdalene thở dài một cách thèm muốn:
– Ông cụ kiếm đâu ra số tiền ấy ? Ở Nam Phi ư ?
– Phải . Thời trai trẻ, cha đã lập nghiệp ở đấy . Ông cụ khai thái kim cương .
– Thật là thú vị!
– Trở về nước Anh, cha đưa tiền vào kinh daonh và đã làm tăng gấp đôi, có thể là gấp ba số vốn ấy .
– Khi ông cụ qua đời thì số tiền ấy thuộc về ai ?
– Cha không nói đến việc này, và thật là thiếu tế nhị nếu hỏi cái đó . Hầu hết số tiền ấy thuộc về anh Alfred và anh . Tất nhiên anh Alfred được nhiều hơn .
– Hình như anh còn những anh em khác, em cho là như vậy .
– Ddúng thế . Có anh David, nhưng anh cho rằng cha sẽ không cho anh ấy chút gì . Anh ấy bỏ nhà để trở thành một nghệ sĩ hoặc một cái gì tương tự . Cha nói là sẽ truất quyền thừa kế của anh, anh ấy nói mình không cần .
– Anh ấy thật là ngốc! – Magdalene kêu lên với vẻ coi thường .
– Cũng còn cô Jenniefer, em gái của anh . Cô ấy bỏ nhà đi với một người ngoại quốc … Một nghệ sĩ người Tây Ban Nha …. Người bạn của anh David . Cô ấy vừa qua đời cách đây một năm và để lại một đứa con gái . Chắc chắn cha sẽ cho nó cái gì đó, nhưng không nhiều . Rồi còn anh Harry .
– Harry ư ? Harry là ai ? – Magdalene ngạc nhiên hỏi .
Anh bối rối , yên lặng một thoáng .
– Đó là một người anh của anh .
– Tại sao chưa bao giờ anh noí đến anh ấy ?
– Có biết không, em yêu, vì anh ấy làm mất danh dự của gia đình . Không bao giờ gia đình nhắc đến tên anh ấy . Nhiều năm nay các anh không nhận được tin tức gì của anh ấy; có thể là anh ấy đã chết .
Magdalene cười .
– Tại sao em lại cười ?
Người vợ trẻ trả lời:
– Thật là kỳ cục khi thấy anh nói như vậy . George, anh lại có thể có một người anh không tốt, trong khi anh là con người có đạo đức !
– Anh hy vọng được như vậy . – George lạnh lùng nói .
Magdalene cau mày:
– Cha anh, ông cụ không được kính trọng lắm . George .
– Nào, Magdalene .
– Nhiều khi em cảm thấy khó chịu khi ông cụ nói chuyện với em .
– Em làm anh ngạc nhiên, Magdalene . Chị Lydia có cảm thấy như vậy không ?
– Ồ! Ông cụ nói chuyện với chị ấy khác khi nói chuyện với em .
Tức giận, chị nói thêm:
– Không, ông cụ nói khác hẳn . Em tự hỏi tại sao .
– Nào, hãy độ lượng . Và tuổi của cha …. Và với bệnh tật của ông cụ …
– Ông cụ ốm thật ư ? – Magdalene hỏi .
– Ồ! Anh không nói là cha anh thập tử nhất sinh . Ông cụ có sức đề kháng kỳ lạ . Vì ông cụ muốn cả gia đình sum họp quanh mình nhân dịp lễ Noel nên chúng ta cần nhận lời mời của ông cụ . Có thể đây là lễ Noel của ông cụ .
Bằng một giọng sắc lạnh, Magdalene nhận xét:
– Anh thì nói như vậy, nhưng em lại nghĩ rằng ông cụ còn sống thêm rất nhiều năm nữa .
George lắp bắp:
– Phải … phải … Cái đó là có thể .
– Tuy nhiên chúng ta vẫn nên về thăm ông cụ – Magdalene khẳng định .
– Không nghi ngờ gì nữa .
– Cái đó làm em lo ngại ! Anh Alfred thì ít nói còn chị Lydia lại tỏ ra trịch thượng với em .
– Em noí những điều ngu ngốc .
– Không, em cam đoan với anh đó là sự thật . Hơn nữa em rât’ ghét người hầu .
– Ông già Tressilian ư ?
– Không, đây là Horbury! Hắn len lỏi khắp nơi và gây ra nhiều chuyện .
– Đúng thế, Magdalene, anh không thấy em có gì chê trách Horbury!
– Hắn gây căng thẳng thần kinh của em, đó là tất cả! Nhưng, mặc kệ . Chúng ta rất cần về thăm ông cụ . Tốt nhất là đừng làm ông cụ bực mình .
– Em có lý . Bây giờ thì chúng ta bàn về tiệc đêm của bọn đầy tớ .
– Chúng ta sẽ noí cái ấy sau, anh George . Bây giờ em đi gọi điện thoại cho chị Lydia để báo cho chị ấy rằng chúng ta sẽ về nhà vào ngày mai bằng chuyến tàu năm giờ hai mươi .
Magdalene vội vàng rời khỏi vòng . Sau khi gọi dây nói xong, chị về phòng mình và ngồi trước bàn giấy . Chị mở các ngăn kéo lấy ra những tờ hóa đơn và sắp xếp chúng theo một trật tự nhất định . Cuối cùng, bực tức, chị thở dài rồi xếp chúng vào ngăn kéo . Đưa tay lên mớ tóc vàng óng, Magdalene lẩm bẩm:
– Trời ơi, làm thế nào bây giờ ?
o0o
6
Trên lầu một của lâu đài Gorston, phía cuối hành lang có một căn phòng rất lớn quay ra vườn . Trong phòng, tường đươc phủ bằng những tấm thảm lớn, người ta thấy những chiếc ghế bành bọc da, những bình hoa lớn có hình những con rồng đắp nổi, những pho tượng bằng đồng đen … Tất cả đều đẹp đẽ, đắt tiền và chắc chắn .
Một ông già gầy gò, hom hem đang ngồi trong một chiếc ghế bành kê ở phía trong . Hai bàn tay có những ngón tay dài như móng ác điểu đặt trên tay ghế . Một chiếc gậy có quả nắm bằng vàng đặt bên tay phải . Ông mặc một chiếc áo khoác trong nhà đã bạc màu, chân đi giày vải . Tóc bạc, da mặt màu vàng xỉn và nhăn nheo .
Thoạt nhiên, người ta tưởng đây là môt. con người tầm thường . Nhưng khi nhìn đường cong của chiếc mũi, màu xám của cặp đồng tử trong mắt, người ta buộc phải thay đổi ý kiến, vì chính đây là ông Simeon Lee .
Lúc này ông đang nói một mình và có vẻ rất thích thú . Sau đó ông quay sang người hầu đang đứng bên chiếc ghế .
– Thế nào, anh đã chuyển ý kiến của ta cho cậu Alfred chưa ?
– Rồi, thưa ông . – Người ấy trả lời một cách kính cẩn .
– Đúng từng lời như ta đã nói với anh chứ ?
– Vâng, thưa ông, tôi không nhầm lẫn một chữ nào .
– Tốt … Tốt … Anh sẽ hối hận nếu không làm theo đúng ý kiến của ta . Cậu Alfred nói thế nào, Horbury ? Mợ ấy nói thế nào ?
Bằng môt. giọng bình tĩnh người hầu thuật lại những việc đã xảy ra trong phòng khách màu xanh . Hài lòng, ông già xoa hai tay vào nhau, cười thầm:
– Tuyệt vời … Tuyệt vời! … Chúng sẽ rất băn khoăn …. Cả buổi chiều nay! Tuyêt. vời! Lúc này ta muốn gặp chúng . Bảo chúng lên đây .
– Vâng, thưa ông .
Horbury rời khỏi phòng không một tiếng động .
– Nói xem, Horbury .
Ông già quay lại rồi chửi:
– Hắn không ở đây nữa! Hắn đi như một con mèo, không có một tiếng động nào . Không bao giờ người ta biết hắn đang đứng ở đâu . (42)
Ông già ngồi yên trên ghế, tay gãic ằm .
Có tiếng gõ cửa, Alfred và Lydia bước vào .
– A! Hai người đây rồi . Chị ngồi đây , Lydia thân mến, ngồi gần ta . Mặt chị rất hồng hào .
– Con vừa ra ngoài vườn . Khi đi ra ngoài, không khí lạnh làm mặt đỏ lên .
– Cha có khỏe không ? Trưa nay cha ngủ ngon giấc chứ ? – Alfred hỏi .
– Rất tốt . Ta ngủ và mơ tới thời trai trẻ của mình … Thời đẹp đẽ đó, thời ta chưa có của cải cũng như địa vị .
Bất chợt ông cười một cách vui vẻ .
Người con dâu lễ phép nghe ông nói, miệng nhếch một nụ cười .
– Thưa cha – Alfred nói – Tin mới ấy là gì … Hai người khách mời nhân dịp lễ Noel nữa ư ?
– A! Đây! Ta cần giải thích với các con . Năm nay, ta muốn có một lễ Noel thật to … thật đẹp . Nói tóm lại: có thêm George và Magdalene .
– Vâng . – Lydia nói – Họ sẽ về đây vào ngày mai, bằng chuyến tàu năm giờ hai mươi p hút .
– Thằng George mất dạy! – Ông già Gimeon kêu lên – Cái đầu rỗng tuếch! Tuy nhiên, đó là con trai của ta .
– Cử tri rất quí chú ấy . – Alfred nhận xét .
– Chắc chắn vì người ta cho nó là một người thật thà . Một người dòng họ Lee thật thà . Một hiện tượng như vậy thì không có trong gia đình này đâu .
– Thôi nào, cha – Người con cả của ông kêu lên .
– Con là một ngoại lệ, con trai .
– Thế còn chú David ? – Lydia hỏi .
– Ta quên mất David . Ta sẽ ngạc nhiên nếu thấy nó về sau nhiều năm vắng bóng như vậy . Thời trẻ, tình cảm của nó rất ủy mị . Ta tự hỏi vợ nó là người thế nào . Dù sao nó cũng không sai lầm khi lấy một cơ vợ kém mình hai chục tuổi như thằng George, như thằng George mất dạy .
– Thím Hilda đã có thư trả lời – Lydia nói – Và con vừa nhận được điện báo tin là chú thím ấy sẽ về vào ngày mai .
Người bố chồng nhìn chị một cái nhìn thân mật:
– Lydia bao giờ cũng bình tĩnh – Ông già cười nói – Ta phải nói rằng chị là người được giáo dục tốt . Chị đã sống trong một gia đình nền nếp . Vấn đề di truyền thật là ky cục ! Trong số các con của ta, chỉ có một đứa giống ta … Xứng đáng mang dòng họ của ta .
Một ánh lửa lóe lên trong mắt ông:
– Anh chị hãy đoán xem đó là ai ?
Ông già lần lượt nhìn từng người . Alfred cau mày lẩm bẩm:
– Horbury nói là cha đang đợi một cô gái .
– Cái đó làm anh chị lo lắng phải không ? Ta tin chắc là có điều đó . Pilar sẽ tới đây trong chốc lát . Ta đã cho xe ra ga đón .
– Pilar là ai ? – Alfred ngạc nhiên hỏi lại .
– Phải, Pilar Estravados – Ông Simeon nói – Con gái của Jennifer và là cháu gái của ta . Ta đang tự hỏi là nó giống ai .
– Trời! – Alfred kêu lên – Thế mà cha không cho chúng con biết sớm .
– Ta muốn giữ bí mật chuyện đó . Ta sẽ viết thư cho ông chưởng khế Charlton . Ông ấy sẽ thanh toán tiền lộ phí cho nó .
Bằng một giọng chê trách, Alfred nhắc lại:
– Thế mà cha không nói …
Một nụ cười xấu xa trên bộ mặt của ông già:
– Cái đó làm mọi người mất đi sự ngạc nhiên! Ta muốn thấy tuổi trẻ trong ngôi nhà này! Ta chưa hề nhìn thấ Estravdos . Không biết con bé giống cha hay giống mẹ ?
– Cha có thấy như vậy là khôn ngoan không ? Như vậy coi như ….
Ông già ngắt lời anh:
– Anh thật là một con người thận trọng, Alfred! Luôn luôn là kẻ thù của cái mới . A! Anh không giống ta . Pilar là cháu gái của ta … Cháu gái duy nhất của ta! Không cần đếm xỉa đến tư cách của cha nó ra sao ! Nó là giọt máu của ta và nó sẽ sống trong nhà của ta .
– Thế nào ? – Lydia kêu lên – Cô gái sẽ về sống ở đây ư ?
Ông già nhìn chị rất nhanh:
– Chị phản đối ư ?
Lydia ngẩng đầu cười và trả lời:
– Con muốn ngăn trở việc một người về nhà này, đúng không ? Không . Đơn giản là con nghĩ về … Cô gái ấy .
– Chị muốn nói gì ?
– Liệu cô ta có được sung sướng khi ở đây không ?
Ông già Simeon ngẩng đầu:
– Nó không có lấy một xu . Nó sẽ phải cảm ơn ta .
Lydia nhún vai còn ông Simeon quay sang con trai .
– Nghe đây . Chúng ta sẽ tổ chức một lễ Noel tuyệt vời! Ta sẽ có đông đủ con cái bên ta . Tất cả các con ta! Bây giờ, Alfred , anh đoán xem, người khách mời nữa là ai ?
Alfred mở to mắt .
– Nào, con trai . Ta đã nói ta muốn có tất cả các con quây quần bên ta . Đoán xem! Harry, tất nhiên! Em trai Harry của anh!
Alfred tái mặt và lắp bắp:
– Harry ư ? Không thể là Harry được …
– Được chứ , Harry bằng xương, bằng thịt .
– Nhưng nó đã chết rồi .
– Không phải .
– Và cha đã gọi nó về đây … Sau những việc nó đã làm ư ?
– Việc trở về của một đứa con trai phi thường , đúng không ? Chúng ta phải giết một con bê thật béo, Alfred . Cần phải đón tiếp nó thật đàng hoàng .
Alfred lẩm bẩm:
– Nó đã ăn cắp của chúng ta …. Làm mất danh dự của chúng ta ….
– Nhớ lại những tội ác của nó thì ích gì ? Danh sách khách mời sẽ rất dài . Nhưng anh hãy nhớ, Noel là mùa của sự tha thứ . Chúng ta sẽ vui vẻ đón tiếp đứa con trai phi thường ấy .
Alfred đứng lên và nói:
– Cái tin đó đã gây cho con một cú sốc . Con không thể tưởng tượng được Harry lại có mặt trong ngôi nhà này .
Ông Simeon quay sang nhìn anh:
– Chưa bao giờ anh yêu quí Harry, đúng không ? – Ông già hỏi con bằng môt. giọng êm ái .
– Sau tất cả những việc mà nó đã làm …
– Chúng ta hãy quên quá khứ . Phải tổ chức lễ Noel trong tinh thần tha thứ, đúng không, Lydia ?
Chị cũng tái măt. . Bằng giọng khô khan chị nói với bố chồng:
– Con thấy cha muốn có nhiều người bên mình vào dịp Noel năm nay .
– ta muốn có đầy đủ gia đình xung quanh ta . Hòa bình trên trái đất cho những người có thiện chí . Ta đã già . Chị đi đấy ư , Lydia ?
Alfred đã rời phòng, Lydida đứng lại một lát rồi đi theo chồng .
Ông già Simeon nhìn theo Alfred đã đi tới ngưỡng cửa .
– Nó đang hốt hoảng . Nó và Harry vẫn không ưa nhau . Harry đã chế giễu Alfred bằng cái tên: Thằng Hâm .
Lydia đã mở miệng . Chị định cãi lại nhưng đã bình tĩnh lại trước thái độ độc ác của ông già . Sự bình tĩnh của người con dâu đã tước mất vũ khí của ông Simeon . Lydia biết rõ cái đó và can đảm lên tiếng:
– Trong truyện ngụ ngôn con Thỏ và con Rùa thì con Rùa đã thắng cuộc .
– Trong đời thường thì nhiều khi ngược lại, Lydia thân mến .
Lydia tươi cười bảo ông:
– Xin lỗi, con phải đi theo anh Alfred . Những cái đó làm anh ấy bối rối .
– A! nó không thích cái mới . Bao giờ Alfred cũng muốn sự yên ổn .
– Lúc nào Alfred cũng tận tâm với cha . – Lydia nói .
– Cái đó làm chị ngạc nhiên, đúng không ?
– Nhiều lúc, vâng .
Chị rời khỏi căn phòng dưới con mắt chế giễu của bố chồng .
Khi con dâu đi khỏi, ông già xoay hai tay vào nhau và lẩm bẩm:
– Cái đó làm ta thích thú trong dịp lễ Noel này!
Ông nặng nhọc chống gậy đứng lên và đi tới cuối phòng .
Ông dừng lại trước một két sắt đặt ở góc phòng và xếp ô chữ . Cánh cửa bật mở và tay run rẩy ông Simeon đưa tay vào trong két .
Ông lấy ra một chiếc túi làm bằng da mềm và để rơi trên tay những viên kim cương chưa chế tác .
– Các ngươi đây rồi, những báu vật của ta … hãy còn đây … những người bạn cũ của ta . Môt. thời tốt đẹp … những ngày sung sướng . Các ngươi sẽ không bị đẽo gọt, những người bạn thân mến của ta . Các bà, các cô không thể đeo các ngươi trên tai, trên cổ, trên tay . Các ngươi là của riêng ta … của một mình ta thôi … những người bạn thân yêu của ta! Chúng ta có một bí mật riêng . Chúng nói ta đã già cả và ốm yếu, nhưng ta không phải là một người tay trắng . Ta còn muốn hưởng thú vui của cuộc đời …

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+