Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Chết trong đêm Noel – Chương 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngày 24, Tháng Chạp

– Cha, cha thực lòng muốn con ở lại nhà ư ? – Đầu ngả về phía sau, Harry hỏi ông già – Con sẽ gây ra sự rắc rối trong gia đình mất .
– Anh muốn nói gì ? – Ông Simeon hỏi con bằng giọng khô khan .
– Alfred, anh trai Alfred của con, nhìn con bằng cặp mắt ác cảm .
– Mặc nó! Ta không còn là chủ trong ngôi nhà này nữa sao ?
– Chắc chắn là như vậy! Nhưng hình như cha có phần nào phụ thuộc vào Alfred . Con không muốn làm đảo lộn …
– Anh sẽ làm đúng như cái ta ra lện – Ông Simeon nói .
Harry cố chặn một cái ngáp dài .
– Con không đủ sức để sống một cuôc. sống tĩnh tạ . – Cuối cùng anh tuyến bố – Một người thích bay nhảy sẽ đau khổ khi ở lâu một chỗ .
– Tốt nhất là anh xây dựng một tổ ấm – Ông Simeon khuyên .
– Lấy ai đây ? Đáng tiếc là người ta không thể lấy cháu gái làm vợ được . Con bé Pilar rất hấp dẫn .
– Nó đã mê hoặc anh ư ?
– Về chuyện vợ con thì George là người biết chọn lựa . Cô vợ ấy ở đâu ra vậy ?
Ông Simeon nhún vai .
– Ta làm thế nào mà biết được ? George đã chọn trong số những cô người mẫu . Con vợ nói nó là con một sĩ quan hải quân về hưu .
– Chắc chắn là trung úy trên một con tàu nhỏ … George có khó khăn gì trong việc canh chừng cô ta không ?
– George là một thằng mất dạy – Ông Simeon Lee nói .
– Tại sao nó lại cưới con bé ? … Vì tiền ư ?
Ông Simeon lại nhún vai .
– Cha có thể làm cho anh Alfred chấp nhận con ở lại nhà không ?
– Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này ngay tức khắc .
Ông già lấy chiếc chuông để bên người lắc một vài tiếng .
Horbury lập tức hiện ra . Ông chủ bảo anh ta:
– Mời cậu Alfred lên đây!
Horbury đi ra .
– Cái thằng này nghe trộm ở ngoài cửa .
– Có thể là như vậy .
Alfred vội vàng tới nơi . Mặt anh sa sầm lại khi nhìn thấy người em trai . Bằng một giọng chua chat’, anh nói với ông già:
– Cha cho gọi con ư ?
– Phải . Anh ngồi xuống đây . Ta đang nghĩ đến việc tổ chức lại cuộc sống trong nhà vì lúc này có thêm hai người nữa .
– Hai ư ?
– Từ nay Pilar sẽ sống với chúng ta . Và Harry sẽ về sống trong gia đình .
– Harry sẽ về sống với chúng ta ư ?
– tại sao lại không, ông anh ? – Harry hỏi .
Alfred quay ngay sang người em trai:
– Chú phải biết là tại sao!
– Tôi rất tiếc là không biết cái lý do …
– Sau tất cả những việc đã xảy ra … cái cách chú đã xử sự … chuyện bê bối …
Harry khoát tay .
– Chú đã tỏ ra là một đứa con hư đốn, sau những việc mà cha đã làm cho chú .
– Nghe đây , anh Alfred . Tôi cho rằng cái ấy chỉ liên quan đến cha thôi, chứ không việc gì đến anh . Nếu cha muốn tha thứ và quên đi …
– Ta muốn cái đó – Ông Simeon nói – Dù sao Harry cũng là con trai của ta .
– Đúng – Alfred nói – Nhưng nó đã đối xử không đúng với cha .
– Harry sẽ ở lại đây . Ta nói như vậy . Ta rất quí Harry – Ông noí thêm và đặt tay lên vai người con trưởng .
Mặt tái xanh, Alfred đứng lên và rời khỏi phòng . Harry mỉm cười và đi theo .
Ông Simeon ngồi lại một mình . Bất chợt ông giật mình và nhìn xung quanh .
– Ai vậy ? A! Horbury đấy ư ? Tại sao ta không biết anh đang ở đây ?
– Xin lỗi ông, thưa ông .
– Cái đó không quan trọng . Nghe đây . Ta có lệnh cho anh đây . Ta muốn mọi người lên phòng của ta sau bữa ăn sáng … Tất cả mọi người, nghe rõ chưa8 ?
– Rõ, thưa ông .
– Một việc khác . Anh đi theo mọi người khi họ theo thang gác đi lên . Khi đến nửa hành lang, anh phải đánh tiếng để ta có thể nghe thấy . Nói bất cứ câu gì . Hiểu chưa ?
– Hiểu, thưa ông .
Horbury đi xuống bếp . Anh ta nói với ông Tressilian:
– Nếu ông muốn biết, tôi cho rằng chúng ta sẽ có một lễ Noel vui vẻ .
– Anh nói gì ? – Người hầu già hỏi anh ta bằng một giọng khô khan .
– Ông hãy đợi rồi sẽ thấy, ông Tressilian . Chúng ta sắp đến đêm Noel và những người trong ngôi nhà này không mấy thích thú . Tôi nói với ông như vậy .
o0o
2
Khi tới trước cửa phòng của ông Simeon Lee, mọi người dừng lại trước cửa .
Ông già đang nói chuyện qua điện thoại . Ông giơ tay ra hiệu mời họ vào .
– Các anh, các chị ngồi xuống – Ông bảo họ – Tôi nói chuyện chừng một phút .
Ông tiếp tục nói vào ống điện thoại:
– Ông Charlton đấy ư ? Simeon Lee đang nói chuyện với ông đây . Vâng … Không, tôi muốn yêu cầu ông thay đổi người thừa kế trong bản di chúc của tôi . Vâng! Trước đây tôi đã soạn thảo một bản … Hoàn cảnh đã thay đổi buộc tôi phải làm bản mới … Ô! Không, cái đó không vội . Tôi không muốn ông rối bậnt rong dịp lễ Noel . Chúng ta thỏa thuận với nhau đến đầu tháng giêng . Ông đến chỗ tôi vào ngày 2 và tôi sẽ nói với ông những ý định thay đổi của tôi . Không, sức khỏe của tôi rất tốt . Tôi chưa chết ngay lập tức đâu .
Ông gác máy rồi nhìn tám thành viên của gia đình . Bằng một giọng bông đùa, ông nói :
– Các người có vẻ cau có . Có chuyện gì vậy ?
Alfred lắp bắp nói:
– Cha cho gọi chúng con …
Ông nói ngay:
– Ồ! Nhưng không có gì là nghiêm trọng để báo tin cho các con đâu . Các con tưởng đây là cuộc họp của gia đình ư ? Không, đơn giản là ta chỉ muốn nói với các con rằng hôm nay ta hơi mệt . Không một ai trong các con lên thăm ta sau bữa trưa . Ta muốn ngủ cho lại sức để hoàn toàn sảng khoái trong ngày Noel .
Ông ném cho họ một tiếng cười gằn .
– Rõ, thưa cha – George nói .
– Lễ Noel cổ truyền thức tỉnh chúng ta những tình cảm đoàn kết gia đình, có đúng không Magdalene thân mến ?
Đươc. bố chồng hỏi đến . Magdalene Lee giật mình . Cái miệng nhỏ ngốc nghếch mở ra rồi mím lại .
– Ô! … ô! … – Chị ta nói .
Ông Simeon lại hỏi Magdalene:
– Xem nào, chị sống với một sĩ quan về hưu … (nghỉ một lát) … ông thân sinh ra chị . Chị rất sung sướng trong ngày Noel . Phải là một ngày lễ lớn trong gia đình để hưởng thụ những ngày lễ đó .
– Vâng … vâng … có thể .
Sau đó ông Simeon nói với George, chồng của Magdalene:
– Cái đó không ngăn cản ta nói về những điều đáng lo ngại xảy ra trong thời kỳ này, nhưng anh phải biết , George, ta phải giảm đôi chút khoản trợ cấp đưa cho anh . Trong tương lai những khoản chi phí của gia đình phần nào sẽ căng thẳng .
George đỏ mặt .
– Nhưng, cha không thể làm một việc như vậy đươc.!
Ông già cãi lại bằng một giọng nhẹ nhàng:
– Rồi mọi người sẽ thấy .
– Những chi tiêu của con vượt quá số thu nhập và con không biết làm thế nào để cân đối cả . Để giải quyết con đã phải giảm mức sống xuống tối thiểu .
– Magdalene sẽ thực hiện việc tiết kiệm . Những bà chủ nhà tốt tỏ ra khôn ngoan trong những loại việc ấy và bao giờ họ cũng thành công . Một phụ nữ khéo léo thì có thể tự may lấy áo mà mặc . Ta nhớ mẹ các con may vá rất khéo . Đây là một người đàn bà khéo tay … rất tốt … tuy hơi thiển cận …
David đứng phắt lên .
– Ngồi xuống đi, con trai – Ông già bảo anh – Con làm vỡ chiếc lọ sứ Trung Quốc mất thôi .
– Mẹ tôi … – David lắp bắp nói .
– Mẹ anh ngốc như một con ngỗng ấy . Và ta cho rằng con cái bà thừa hưởng sự ngu đần ấy .
Rồi đột nhiên ông già đứng lên, mặt đỏ gay và nói thêm bằng giọng rin rít:
– Tất cả các người đều chẳng ra gì cả . Các người ăn thịt ta! Các người không phải là người . Mà là những xác ướp . Các người là những kẻ yếu đuối, không tính cách . Chỉ riêng Pilar cũng gấp đôi mỗi đứa trong các người . Ta có rất nhiều con ngoài giá thú xứng đáng với ta và hơn hẳn bất cứ một đứa con chính thức nào của ta .
– Cha! Cha! Hãy cân nhắc lại lời mình nói! – Harry nhảy lên một bước, bộ mặt bầu bĩnh đanh lại và nói .
– Những cái ta nói cũng đúng với chính mày! – Ông già nói – Mày đã làm đươc. những gì ? Đi khắp nơi, khắp chốn viết thư về ăn mày tiền của ta! Ta chán các người lắm rồi . Tất cả ra khỏi đây ngay!
Chậm chạp, người nọ sau người kia, những thành viên trong gia đình rời khỏi căn phòng . George đỏ mặt lên vì bực bội . Magdalene tỏ ra rất hoảng hốt . David run lên vì tức giận . Harry ra khỏi phòng với vẻ gây gổ , còn Alfred thì như người đang đi trong mộng . Lydia ngẩng cao đầu đi theo chồng .
Chỉ một mình Hilda ra đến cửa thì quay lại phía sau .
Chị đến bên bố chồng như đang ngủ gật . Khi mở mắt ra, ông già ngạc nhiên nhìn chị . Ông cảm thấy một sự đe dọa trước sự có mặt của người đàn bà mạnh khỏe đang yên lặng bên mình .
Ông hỏi chị với giọng bực bội:
– Có việc gì vậy ?
– Khi chúng con nhận được thư cha – Hilda bắt đầu nói – Con tin vào sự thành thật của cha … và con hình dung là cha sẽ rất sung sướng khi thấy các con tập hợp quanh mình nhân dịp lễ Noel . Thế là con khuyên anh David nhận lời mời của cha .
– Rồi sao nữa ?
– Chắc chắn là cha muốn gia đình ở bên cha nhưng không phải với mục đích như cha nói trong thư . Cha ném sự hờn giận vào các con cái của cha . Con thương hại cha nếu điều đó làm cha thích thú!
Ông Simeon càu nhàu:
– Ta thường thích đùa cợt . Ta không đợi những người khác có tán thành cái đó hay không . Cái đó làm ta thích thú là được .
Chị yên lặng . Một sự khiếp sợ mơ hồ xâm chiếm tinh thần của ông Simeon . Ông hỏi chị bằng giọng sắc lạnh:
– Chị đang nghĩ gì ?
– Con sợ …
– Sợ cái gì ?
– Không phải là sợ cha …. mà là sợ cho cha!
Như một vị quan tòa vừa đọc xong một bản án, chị lui ra; với những bước chân chậm chạp và nặng nề chị ra khỏi phòng .
Ông già Simeon nhìn chằm chằm ra cửa .
Sau đó ông lê bước tới bên chiếc két sắt .
– Ta phải nhìn qua kho báu của ta mới được . – Ông lẩm bẩm .
o0o
3
Lúc tám giờ kém hai mươi phút thì tiếng chuông ngoài cổng lại réo lên .
Lão Tressilian ra mở cổng . Khi xong việc, trở vào bếp, ông thấy Horbury đang xem nhãn hiệu in trên những chiếc tách cà phê đặt trên khay .
– Ai vậy ? – Horbury hỏi .
– Cảnh sát trưởng … ông Sugden … Này, coi chừng!
Horbury vừa đánh rơi, làm vỡ vụn một chiếc tách .
– Một chiếc tách bị vỡ! – Lão Tresilian thở dài – Mười một năm qua ta rửa chúng mà không làm vỡ một chiê”c . Anh quan tâm đến những việc chẳng liên quan gì đến mình … và nhìn xem cái gì đã xảy ra!
Horbury chống chế:
– Tôi lấy làm tiếc, thưa ông . Tôi không biết tại sao ông noí rằng ông cảnh sát trưởng đã tới đây ư ?
– Phải … Ông Sugden .
Horbury tặc lưỡi:
– Ông ấy … tới đây làm gì nhỉ ?
– Đi quyên góp cho trại trẻ mồ côi của ngành cảnh sát .
– Ô!
Horbury nhún vai . Bằng một giọng làm ra vẻ tự nhiên, anh ta hỏi thêm ông Tressilian:
– Người ta có cho họ gì không ?
– Ta đãmang cuốn sổ lên cho ông chủ và ông đã bảo ta mời ông cảnh sát trưởng lên sau khi đặt chai rượu xê – ry lên bàn .
– Năm vừa rồi có rất nhiều người đi quyên góp – Horbury nhận xét – Ông chủ lại hào hiệp . Ông già có nhiều tật xấu, nhưng không thể nói ông ấy keo kiệt được .
– Ông Simeon Lee bao giờ cũng như vậy .
– Phải, phải thừa nhận điều đó – Horbury nói – Bây giờ thì tôi đi đây . (82)
– Anh đi xem chiếu bóng ư ?
– Có thể . Sẽ gặp lại ôn sau, ông Tressilian .
Người hầu già nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường rồi vào phòng ăn gói những chiếc bánh mì nhỏ vào trong những chiếc khăn .
Sau khi thấy mọi việc đã được sắp đặt chu đáo, lão ra phòng xép gõ nhiều tiếng vào một chiếc cồng treo ở góc phòng .
Cùng lúc ấy thì viên cảnh sát từ cầu thang đi xuống . Sugden là một người trẻ đẹp . Anh mặc một bộ com – le màu xanh cài cúc cẩn thận, tỏ rõ vẻ quan trọng của mình .
Bằng môt. giọng đáng mến, anh nói với lão Tressilian:
– Tôi cho rằng đêm nay tuyết sẽ đóng băng . Càng tốt! Năm nay chúng ta chưa có mùa đông .
Tressilian ngẩng đầu nói :
– Trời ẩm ướt như thế này thì bệnh thấp khớp càng hành hạ tôi .
Sugden thừa nhận bệnh tât. như vậy thì thật là khổ và lão Tressilian đi theo anh ra tận cổng . Sau khi Sugden đi khỏi, lão gài cổng và quay trở lại phòng xép .
Mệt mỏi, Tressilian đưa tay lên dụi mắt và thở dài . Sau đó lão đứng lên khi thấy Lydia bước vào phòng khách và George từ cầu thang đi xuống .
Khi người cuối cùng là Magdalene tới nơi, lão Tressilian đứng ở trước cửa nói to:
– Bữa ăn đã dọn xong!
Từng phục vụ bàn ăn, lão Tressilian thường có những nhận xét về cách ăn mặc của nữ giới . Chiếc bình cà phê trên tay, đi quanh bàn, lão nhìn và phê phán những chiếc áo của phụ nữ .
Lão ngắm chiếc áo của mợ Alfred hoa đen trên nền trắng . Ít người dám dùng loại hoa to như vậy, nhưng mợ có vẻ hài lòng . Chiếc áo của mợ George chắc chắn là theo đúng thời trang và rất đắt tiền . Lão nghĩ đến vẻ mặt người chồng khi ký vào những tờ hóa đơn! Cậu George không bao giờ thích chi tiêu . Còn mợ David thì đúng là một người không biết cách ăn mặc . Thân hình nở nang đáng lẽ mợ ấy phải vận đồ đen nhưng lại vận bộ đồ nhung đỏ chói . Cô Pilar là người vận bất cứ chiếc áo nào cũng đẹp với thân hình mềm mại và mớ tóoc đen óng ấy . Bộ đồ của cô chắc chắn không mất nhiều tiền, nhưng ông già Simeon Lee hứa là sẽ chăm sóc cho cô – lão Tressilian tự nhủ . Khi trở về già thì người ta thường yêu quí tuổi trẻ .
– Rựợu vang vùng Rhin hay vùng Bordeaux đây ? – lão Tressilian thầm thì bên tai George .
Liếc mắc, lão thấy thằng bé Walter tiếp rau trước khi tiếp nước chấm … Cái thằng rất vô ý!
Lão Tressilian tiếp bánh rán cho mọi người . Lúc này lão không ngắm những chiếc áo của phụ nữ, không chú ý đến thằng bé Walter nữa mà nhìn mọi người đang lặng lẽ ăn uống … Cũng không hoàn toàn như vậy: cậu Harrry đang noí thay nhiều người khác . Không, không phải là cậu Harry mà là người trẻ tuổi ở Nam Phi tới . Những người khác thì thỉnh thoảng mới lên tiếng, nhưng tất cả tỏ ra rất lạ lùng .
Ví dụ như cậu Alfred đang tỏ ra rất mệt mỏi như vừa trải qua một cơn xáo động nặng nề . Cậu ấy dường như không ăn uống gì . Người vợ cậu đang ngồi đầu bàn bên kia lo ngại khi thấy chồng như vậy . Cậu George mặt đỏ gay, lấy thức ăn mà không cần thưởng thức mùi vị của chúng . Một ngày nào đó cậu sẽ ngã bệnh nếu không thận trọng trong viêc. ăn uống . Mợ George thì không ăn hoặc chỉ làm ra vẻ có ăn . Cô Pilar thì ăn uống rất ngon miệng, vừa ăn vừa nói chuyện với người vừa từ Nam Phi tới . Cậu này tỏ ra rất sung sướng . Chỉ có hai người này là vô tư, không chút âu lo .
Thái độ của cậu David làm lão Tressilian đặc biệt lo ngại . Cậu ấy mới giống bà mẹ làm sao! Cậu có vẻ trẻ nhưng đã rất đãng trí . Ddấy, cậu vừa đánh đổ cốc rượu .
Lão Tressilian nhặt những mảnh thủy tinh vỡ và sửa lại tấm thảm . Bây giờ thì tất cả đều sạch sẽ . Thấy rõ sự vụng về của mình, cậu David tái mặt đi và nhìn thẳng phía trước .
Vẻ mặt tái đi của cậu ấy làm cho lão Tressilian nhớ tới bộ mặt của thằng Horbury lúc ở trong bếp khi được báo tin ông cảnh sát trưởng tới nhà … như thể là …
Lão Tressilian xua đuổi ý nghĩ ấy trong đầu . Thằng Walter vừa đánh rơi một quả táo trên khay nó đang bưng . Bọn người hầu nhỏ tuổi thật là vô tích sự! Chúng chỉ khéo léo nếu được làm chân giữ ngựa mà thôi .
Lão Tressilian tiếp rượu poóc – tô . Cậu Harry hình như không ăn uống gì . Cậu ấy luôn nhìn cậu Alfred . A! Hai người này vẫn không ưa nhau . Tất nhiên cậu Harry đươc. cha nuông chiều . Cậu Alfred vẫn còn hận cậu Harry . Ông Simeon Lee chưa bao giờ yêu quí cậu Alfred tuy rằng cậu rất tận tâm với cha . Thật đáng tiếc!
Lúc này thì mợ Alfred rời khỏi bàn ăn . Dáng đi mới chững chạc làm sao!
Lão Tressilian vào bếp sau khi đã khép cửa phòng ăn trong đó nam giới đang dùng rượu poóc – tô . Lão mang bốn tách cà phê đựng trên khay cho nữ giới . Họ đang ngồi trong phòng khách, và không ai noí chuyện với ai cả .
Trong lúc trở lại bếp thì lão nghe thấy tiếng cửa phòng ăn mở ra và cậu David đi qua phòng xép vào phòng khách .
Trong bếp, lão Tressilian mắng thằng Walter nhưng nó trả lời bằng những câu hỗn xược rồi mặc lão ngồi một mình ở đấy .
o0o
4
Lão Tressilian thất vọng ngồi lại . Đêm Noel, nhưng mọi người tỏ ra không mấy vui vẻ … Lão không thích cảnh này chút nào .
Lão nặng nhọc bước vào phòng khách để thu dọn tách chén . Chỉ còn lại một mình mợ Lydida đang đứng trước cửa sổ vén rèm che để ngắm ban đêm .
Ở phòng bên có tiếng dương cầm .
– Nhưng – Lão Tressilian tự hỏi – Tại sao cậu David lại chơi bài Hành Khúc Tang Tóc ? (Vì đúng là David đang chơi đàn) . Đêm nay, tất cả đều trái ngược . – Lão Tressilian nghĩ .
Chậm chạp lão đi ra phòng xép rồi xuống bếp . Vừa khép cửa bếp thì lão nghe thấy một tiếng động lớn ở trên lầu: một tiếng đổ vỡ của đồ sứ và tiếng đổ của bàn ghế .
– Trời! – Lão Tressilian tự hỏi – Ông chủ đang làm gì vậy ? Có chuyện gì xảy ra ở trên ấy ?
Rồi một tiếng kêu … một tiếng kêu hãi hùng sau đó là một tiếng rên như bị bóp nghẹt .
Lão đứng lặng người một lúc, sau đó lão tới phòng xép rồi lên cầu thang cùng với những người khác vì tiếng kêu rất to, ở trong nhà chỗ nào cũng nghe thấy .
Đến cầu thang mọi người rẽ tay pah?i để vào hành lang, đi qua những hõm tường có những pho tượng màu trắng hắt ra những ánh sáng ma quái để đến cửa phòng ông Simeon Lee .
Stephen Farr và người vợ của David đang đứng ở đấy . Chị đứng tựa vào tường trong lúc người đàn ông trẻ tuổi đang cố mở cánh cửa .
– Cửa đã khóa bên trong . – Anh nói – Đã khóa bên trong rồi!
Đến lượt mình , Harry Lee cố lay quả nắm cửa .
– Cha! – Anh kêu to – Cha, mở cửa ra!
Anh giơ tay tỏ vẻ thất vọng và áp tai vào cửa để nghe ngóng . Không có tiếng trả lời . Không có một tiếng động nào từ bên trong .
Có tiếng chuông cổng réo nhưng không ai để ý .
– Cần phải phá cửa – Stephen Farr tuyên bố – Chỉ có cách ấy mới vào trong phòng được .
– Khó đấy . Cửa rất chắc . – Harry nói – Lại đây giúp tôi, anh Alfred .
Họ dùng hết sức mạnh để đẩy cánh cửa . Cuối cùng họo lấy một chiếc ghế dài làm máy phá thành . Cánh cửa lung lay rồi đổ nghiêng vào trong phòng .
Cùng một lúc người này đứng sát vào người kia trước cái cảnh khủng khiếp bày ra trước mắt họ .
Chiếc bàn nặng đổ vật . Những chiếc bình bằng sứ rơi xuống sàn, mảnh vụn tung tóe khắp nơi và , trước lò sưởi, trên thảm trải sàn, ông Simeon Lee đang nằm trên một vũng máu . Ở đâu cũng có máu, giống như một lò mổ ….
Người ta nghe thấy môt. tiếng thở dài, rồi hai tiếng nói tiếp nối nhau và đáng ngạc nhiên, cả hai tiếng giống như lời viết trong sách .
– …

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+