Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Chết trong đêm Noel – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

David Lee bình tĩnh một cách khác thường … Bằng những bước quả quyết, anh đến bên bàn, lấy một chiếc ghế và ngồi trước mặt đại tá Johnson đang nhìn anh bằng cặp mắt nghiêm khắc và dò hỏi .
Ánh đèn điện làm nổi bật mớ tóc vàng, trán và má của anh . Anh có vẻ còn rất trẻ và người ta khó tưởng tượng đây lại là con trai của người đang nằm co quắp trên lầu .
– Nào, thưa các ông – Anh nói – Các ông muốn gì ở tôi ?
Đại tá Johnson lên tiếng:
– Ông Lee, hình như đã có một cuộc họp gia đình trong phòng của cha ông vào buổi chiều, đúng chứ ?
– Đúng, nhưng chẳng có gì là đặc biệt cả … Đây không phải là cuôc. họp gia đình hoặc một cái gì tương tự .
– Vậy đã xảy ra chuyện gì ?
Không bối rối, David trả lời:
– Lúc ấy cha tôi có vẻ bực bội . Đó là một ông già tàn tật, tôi có thể tha thứ cho ông được . Tôi cho rằng ông gọi chúng tôi tới để kích động sự hiềm thù trong anh em chúng tôi .
– Ông có nhớ những lời nói của ông cụ không ?
– Cha tôi noí những câu rất ngu ngốc .Ông chê trách chúng tôi không ra cái trò trống gì cả . Ông noí không ai xứng đáng với dòng họ , trừ Pilar – cháu gái tôi mới từ Tây Ban Nha tới – mình nó gấp hai người chúng tôi . Và …
Anh ngừng noí .
Poirot thúc giục:
– Ông Lee, xin ông noí đúng từng lời của cha ông .
Tuy không muốn, David vẫn noí tiếp:
– Bằng một giọng khàn khàn cha tôi noí ông có nhiều con ngoài giá thú ở khắp nơi và hy vọng rằng họ hơn ông và hơn bất cứ đứa con chính thức nào của ông …
David nhắc lại từng lời, vẻ chán ngán hiện lên bộ mặt tinh tế của anh . Cảnh sát trưởng Sugden nhìn anh rồi hỏi:
– Cha ông có noí gì với em trai ông là ông George Lee không ?
– Với George ư ? Tôi không nhớ . A! Có, hình như ông cụ bảo chú ấy phải tiết kiệm trong chi tiêu, vì ông cụ sẽ phải giảm bớt khoản trợ cấp thường xuyên cho chú ấy . George phiền muộn, mặt đỏ như con gà trống tây . Chú ấy bảo mình không thể làm đươc. gì hơn . Bằng một giọng lạnh lùng ông cụ bảo mình không có cách chọn lựa nào khác và vợ chú ấy sẽ giúp chồng trong việc này . Ddây là một sự chế nhạo … trong gia đình George vẫn là người keo kiệt … Magdalene lại tiêu hoang …. thím ta có những sở thích quá đáng ….
– Bà ấy cũng … rất phiền muộn nữa … – Poirot nhận xét .
– Đúng thế . Cha tôi lại cho thím ta một mũi kiếm … khá độc ác nữa …. noí rằng thím sống với một sĩ quan về hưu . Ddúng đây là cha của Magdalene, nhưng cách nói của ông cụ làm cho mọi người nghi hoặc . Đôi tai của Magdalene khốn khổ đỏ nhừ .
– Ông cụ có noí về vợ mình … mẹ của ông chứ ? – Poirot hỏi .
Máu dồn lên mặt, hai bên thái dương giât. giật , David nắm chặt hai bàn tay đặt trên bàn .
Bằng một giọng nghẹn ngào anh nói:
– Phải, ông ấy đã chửi rủa mẹ tôi .
– Như thế nào ? – Đại tá Johnson hỏi .
– Tôi không nhớ chính xác . Ông cụ thốt ra những lời khinh bỉ .
– Mẹ ông đã qua đời từ lâu rồi, đúng không ?
– Bà chết từ lúc tôi còn là đứa trẻ . – David trả lời .
– Chắc rằng bà sống không hạnh phúc lắm ?
David cười ngao ngán:
– Ai có thể sung sướng khi sống với một người như cha tôi ? mẹ tôi là môt. vị thánh . Bà chết vì đau khổ .
– Cha ông có thành thực thương tiếc vợ không ?
Bằng môt. giọng cộc cằn, David trả lời:
– Tôi không biết . Mẹ tôi qua đời là tôi bỏ nhà đi ngay .
Nghỉ một thoáng rồi anh noí tiếp .
– Có thể là các ông không hiểu hết . Khi nhận được lời mời của cha tôi thì tôi đã không gặp ông cụ hai chục năm rồi . Tôi không thể nói nhiều về tính cách, kẻ thù cũng như những việc đã xảy ra trong ngôi nhà này .
Ddại tá Johnson hỏi anh:
– Ông có biê”t cha ông vẫn cất giữ trong két sắt trong phòng những viên kim cương có giá trị lớn không ?
David noí môt. cách dửng dưng:
– Cha tôi thật là dại dột . Tôi không biết việc này .
– Ông có thể cho tôi biết thời khóa biểu trong buổi chiều của ông không ? – Johnson hỏi .
– Tôi đã làm những gì ư ? Ô! … tôi nhanh chóng rời bàn ăn . Ngồi để uống rượu poóc-tô cũng buồn, hơn nữa anh Alfred và anh Harry đang gây sự cãi nhau . Tôi không ưa chuyện đôi co . Tôi ra khỏi phòng ăn và đến phòng hòa nhạc để chơi dương cầm .
– Phòng hòa nhạc kế bên phòng khách, đúng không ? – Poirot hỏi .
– Phải … tôi chơi nhạc cho đến lúc … cho đến lúc xảy ra việc kinh tởm ấy .
– Đúng ra thì ông nghe thấy những gì ?
– Tiếng đồ gỗ bị đổ ở trên đó . Rồi một tiếng kêu khủng khiếp .
Anh nắm tay lại:
– Tiếng kêu của môt. người chịu nhục hình dưới địa ngục . Trời! Thật là kinh khủng .
– Chỉ có một mình ông trong phòng hòa nhạc thôi ư ?
– Không, vợ tôi cũng có mặt ở đấy . Từ phòng khách cô ấy vào đây với tôi . Sau đó chúng tôi chạy lên lầu cũng với những người khác .
Anh bỗng hỏi thêm:
– Các ông có muốn tôi mô tả những cái tôi đã nhìn thấy trên đó không ?
– Không, không cần thiết . – Johnson bảo anh . – Như vậy là đủ rồi, ông Lee . Ông có nghi ngờ ai đã giết cha mình không ?
David dại dột tuyên bố:
– Ô! Có chứ! Không ít người muốn cái chết ấy … Nhưng tôi không thể biết ai là người đã gây ra tội ác này!
Anh đi ra và đóng sập cửa lại .
o0o
13
Đại tá Johnson vừa hắng giọng thì cánh cửa bật mở và Hilda Lee bước vào .
Hercule Poirot tò mò nhìn chị . Anh nghĩ những người con trai của ông già Simeon Lee đã lấy những người vợ khác thường . Lydia thì thông minh như một con chó săn nhỏ . Magdalene có một vẻ quyến rũ quý phái còn Hilda thì có một sức mạnh bảo vệ . Chị có vẻ rất trẻ mặc dù bộ tóc đơn điệu và chiếc áo đã lỗi thời . Không có một sợi tóc màu xám nào lẫn vào bộ tóc màu hạt dẻ và cặp mắt màu nâu sáng lên như hai ngọn đèn trên bộ mặt đầy đặn . Đây là một phụ nữ can đảm, Poirot tự nhủ .
Với một giọng đáng mến, đại tá Johnson nói vơi Hilda:
– Cái chết ấy đã gây ra cho bà một cú sốc đáng sợ, bà Lee . Theo ông nhà thì đây là lần đầu tiên bà tới lâu đài Gorston, phải không ?
Chị cúi đầu .
– Trước đây bà có gặp ông bố chồng lần nào không ?
Chị trả lời bằng một giọng từ tốn:
– Chưa . Anh David lấy tôi sau khi bỏ nhà ra đi . Anh ấy không muốn gặp lại gia đình nữa . Bây giờ tôi mới biết mọi người .
– Tại sao ông bà lại quyết định về thăm nhà ?
– Bố chồng tôi đã viết thư cho anh David . Ông than phiền về tuổi tác của mình vànhấn mạnh ông sẽ rất hài lòng nhìn thấy các con quây quần bê … bố chồng tôi không muốn ở một mình nhân dịp lễ Noel .
– Và chồng bà đã đáp ứng lời kêu gọi đó ?
Hilda thở dài:
– Phải nói rằng tôi đã thúc đẩy chồng tôi . Tôi không hiểu hoàn cảnh .
Poirot noí :
– Bà có thể tỏ ra cởi mở hôn nữa không ? Tôi cho rằng bà có thể cho chúng tôi biết nhiều điều thú vị .
Ngay lập tức chị quay sang Poirot .
– Tôi không biết bố chồng tôi và ý định của ông cụ kia mà . Tôi chỉ nghĩ đơn giản là bố chồng tôi buồn phiền về sự cô độc của mình và muốn làm lành với các con .
– Vậy, theo bà, ý định thực tế của ông cụ là gì ?
Hilda ngập ngừng một thoáng rồi chị chậm chạp nói:
– Tôi tin chắc rằng ông cụ không thiết lập sự yên ổn mà là xúi giục sự cãi cọ trong gia đình .
– Bằng cách nào ?
– Ông cụ khơi dậy những thói xấu xa nhất của con người . Trong con người ông già ấy … nói thế nào nhỉ ? … có một thứ tàn ác . Ông ấy muốn thấy những thành viên trong gia đình rút dao ra để chém giết lẫn nhau .
– Ông già ấy có thành công không ?
– Than ôi! Vâng! – Hilda trả lời – Ông ấy đã thành công .
Poirot noí chen vào:
– Thưa bà, người ta đã cho chúng tôi biết cái cảnh xảy ra vào buổi chiều … một cảnh đặc biệt gây hấn, hình như thế .
Chị cúi đầu .
– Bà có thể mô tả chính xác cái cảnh đó không ?
Chị suy nghĩ rồi nói:
– Khi chúng tôi tới nơi thì bố chồng tôi đang gọi điện thoại .
– Cho người chưởng khế của mình, đúng không ?
– Vâng . Ông cụ mời ông Charlton … tôi cho là như vậy, tôi không nhớ tên người … đến gặp ông vì bố chồng tôi muốn sửa lại bản di chúc . Bản cũ không tính đến nữa .
Poirot nói với Hilda Lee:
– Xin bà nhớ kỹ và cho chúng tôi biết: có phải bố chồng bà muốn mọi người được nghe rõ câu chuyện trên điện thoại không hay cái đó chỉ là ngẫu nhiên ?
Hilda Lee nói ngay:
– Chắc chắn ông cụ muốn mọi người đều nghe thấy …
– Với ý định là khêu gợi những lo ngại và những nghi ngờ trong đầu óc con cái ư ?
– Đúng thế .
– Còn thực tế thì bố chồng bà không muốn viết lại bản di chúc đúng không ?
– Tôi không nghĩ đến điểm ấy, thưa ông . Tôi cho rằng bố chồng tôi thực tâm muốn thay đổi một vài điều khoản nào đó trong bản di chúc của mình, nhưng ông cụ lại ranh mãnh noí việc thay đổi ấy trước mặt chúng tôi .
– Thưa bà – Poirot nói – Tôi không có chút quyền hành nào về viêc. đặt ra những câu hỏi như một cảnh sát Anh . Tôi chỉ muốn hỏi bà nghĩ như thế nào về những điều khoản sẽ điều chỉnh của bản di chúc mà ông Simeon Lee dự định thực hiện . Tôi không hỏi những cái bà biết mà hỏi những cái bà nghĩ . Cảm ơn Thượng Đế, phụ nữ thường nhanh chóng có một quan điểm .
Hilda cười:
– Tôi muốn noí những điều tôi nghĩ . Em gái chồng tôi, Jennifer, lấy một người Tây Ban Nha, Juan Estravados . Con gái của cô ấy, Pilar , vừa tới ngôi nhà này . Đó là một vẻ đẹp thực sự … và là đứa cháu duy nhất trong gia đình . Ông ngoại rất thương yêu nó và tôi tin rằng ông cụ sẽ để lại cho nó một số tiền lớn trong bản di chúc mới của mình . Chắc chắn trong bản cũ nó không có gì .
– Ba có biết mặt người em chồng ấy của mình không ?
– Không . Tôi chưa bao giờ gặp cô ấy . Chồng cô ấy qua đời trong một trường hợp bi thảm . Jennifer cũng đã chết rồi, cách đây một năm . Pilar mồ côi . Ông Simeon Lee mời nó về sống ở nước Anh .
– Những thành viên khác trong gia đình có niềm nở đón tiếp cô ấy không ?
Hilda trả lời bằng giọng bình thản:
– Tôi cho rằng mọi người đều yêu quí nó . Thật là dễ chịu khi thấy tuổi trẻ trong nhà .
– Và cô ấy có hài lòng khi sống ở đây không ?
– Tôi không biết . Cuộc sống của chúng tôi khá là khác thường và lạnh lùng đối với một cô gái sống ở miền bắc .. ở Tây Ban Nha .
Johnson nhật xét:
– Cuộc sống ở Tây Ban Nha có thể không vui vẻ lắm vì thời gian trôi nhanh . Bây giờ, bà Lee, bà có thể nhắc lại cho chúng tôi nghe những câu nói trong phòng của bố chồng bà không ?
Poirot xin lỗi:
– Xin ông bỏ quá cho . Tôi có trách nhiệm về sự lạc đề này .
Hilda Lee nói tiếp:
– Khi nói chuyện bằng điện thoại xong, bố chồng tôi nhìn và cười với từng người . Sau đó ông hỏi tại sao chúng tôi lại cau có như vậy . Sau đó ông noí là mình bị mệt, cần đi nghỉ sớm, không ai được lên thăm ông trong buổi chiều . Ông muốn, như ông đã nói, có sức khỏe để dự lễ Noel . Rồi …
Chị cau trán để cố nhớ lại:
– Rồi bố chồng tôi nói về tiền nong . Thấy trước sự tăng lên của những khoản chi tiêu trong nhà, ông cụ báo trước cho chú George và vợ phải tiết kiệm và khuyên Magdalene may lấy áo quần m à mặc . Đó là cái trò cũ của ông và tôi biết Magdalene phật ý . Vợ ông, bố chồng tôi noí thêm, là người khéo tay trong việc may vá .
Poirot nhẹ nhàng hỏi:
– Đây là tất cả những gì ông cụ nói về người vợ đã qua đời ư ?
Hilda đỏ mặt:
– Bố chồng tôi dùng những lời bỉ ổi khi noí về trí thông minh của vợ . Chồng tôi quí mẹ nên đã giận phát điên lên . Thế là ông Simeon Lee bực tức ném vào chúng tôi những lời chửi rủa . Tôi thì tôi hiểu tình cảm của ông cụ .
– Thế nào ? – Poirot ngắt lời người đàn bà .
Chị nhìn Poirot với cặp mắt trong sáng:
– Bố chồng tôi thất vọng vì không có cháu … tôi muốn nói những đứa cháu để kế tục dòng họ Lee . Cái ý nghĩ ấy đã giày vò ông và cuối cùng, không thể chịu đựng được nữa, ông trút sự giận hờn lên các con trai … gọi họ là những xác ướp … hoặc một cái gì đó tương tự như vậy . Tôi cũng rất thương ông cụ vì về mặt nào đó mà noí thì lòng tự hào của ông cụ đã bị tổn thương .
– Rồi sao nữa ?
– Rồi tất cả chúng tôi ra về . – Hilda noí .
– Ddây là lần cuối cùng bà thấy ông Simeon Lee còn sống ư ?
– Vâng .
Chị cúi đầu .
– bà ở đâu khi xảy ra vụ giết người ?
– Tôi đang ở trong phòng hòa nhạc . Chồng tôi đang chơi dương cầm .
– Rồi sao nữa ?
– Chúng tôi nghe thấy tiếng đổ vỡ của bàn ghế và đồ sứ … tiếng vật lộn . Sau đó là tiếng kêu kinh khủng, tiếng kêu …
– Rất kinh khủng ư ? – Poirot hỏi – Tiếng kêu đó có giống tiếng kêu của người bị hành hình dưới địa ngục không ?
– Còn tệ hơn thế nữa – Hilda nói .
– bà muốn nói gì, thưa bà ?
– Đó là một tiếng kêu không có linh hồn … một tiếng kêu không phải là của con người mà là của con vật …
Bằng một giọng nghiêm chỉnh, Poirot hỏi lại:
– Bà cho là như vậy ư ?
Chị giơ tay lên với vẻ thất vọng và mắt nhìn xuống sàn nhà .
o0o
14
Pilar bước vào văn phòng với vẻ sợ sệt của một con thú đứng trước những cạm bẫy . Nhìn bên phải, bên trái rồi cô đứng lại trong tư thế đề phòng .
Đại tá Johnson đứng lên và chỉ cho cô chiếc ghế .
– Cô Estravados, chắc rằng cô biết nói tiếng Anh ? – Ông hỏi .
Cô mở to đôi mắt và trả lời:
– Tất nhiên . Mẹ tôi là người Anh . Tôi cũng là người Anh .
Một nụ cười thoáng hiện trên môi của người chỉ huy cảnh sát trưởng trong khi đó thì mắt ông nhìn cô gái tóc nâu tuyệt đẹp, mắt đen nhánh, môi đỏ và rất nhạy cảm . Là người Anh! Câu nói đó không phù hợp chút nào đối với Pilar Estravados .
Johnson bắt đầu cuôc. thẩm vấn:
– Ông ngoại cô, ông Simeon Lee, gọi cô từ Tây Ban Nha về đây và cô đã về cách đây vài ngày, đúng không ?
Pilar gật đầu x’ac nhận:
– Vâng, đúng như thế . Trước khi rời Tây Ban Nha tôi đã gặp nhiều chuyện … một quả bom rơi xuống trước mặt và người tài xế bị chết … đầu anh ta nằm trong vũng máu . Vì không biết lái xe, tôi phải đi bộ rất lâu … tôi không thích đi bộ chút nào . Hai bàn chân tôi sưng lên ….
Johnson cười .
– Nhưng cô đã tới được đây . – Ông bảo cô – mẹ cô có thường kể về ông ngoại cho cô nghe không ?
Cô gái vui vẻ trả lời:
– Ô! Có chứ . Mẹ kể ông là một con quỉ tốt bụng .
Hercule Poirot cười và hỏi:
– và khi được gặp ông, cô thấy ông là người thế nào, thưa cô ?
– Ô! Ông ngoại rất già, rất già . Ông ngồi trên chiếc ghế bành, mặt nhăn nheo . Tôi yêu quí ông từ đấy . Khi còn trẻ chắc ông đẹp lắm, đẹp như ông đây … chẳng hạn – Pilar nói thêm, chỉ tay vào cảnh sát trưởng Sugden .
Với vẻ ngây thơ, cô gái ngắm khuôn mặt của Sugden đang đỏ như gấc .
Đại tá Johnson nhịn cười . Ít khi ông thấy Sugden bối rối đến như vậy .
– Tất nhiên ông ngoại không cao lớn như ông – Pilar nhận xét với vẻ luyến tiếc .
Poirot cũng thở dài:
– Cô thích những người đàn ông cao lớn ư, tiểu thư ?
– Ồ! Vâng! Tôi đã ngồi trong phòng ông ngoại và ông kể những kỷ niệm xưa kia của ông … Ông noí trước kia ông là một người độc ác, và kể cho tôi nghe về Nam Phi .
– Ông ngoại cô có nói gì về ông có nhiều kim cương cất trong két sắt không ?
– Có, ông ngoại còn đưa chúng cho tôi xem . Nhưng những cái đó không giống những viên kim cương chút nào . Có thể nói đây là những viên sỏi, những viên sỏi xấu xí .
– A! Ông cụ đã cho cô xem những viên kim cương ấy ư ? – Cảnh sát trưởng Sugden nói .
– Vâng .
– Ông cụ không cho cô viên nào ư ?
Pilar lắc đầu:
– Không . Tôi nghĩ môt. ngày nào đó ông ngoại sẽ tặng chúng cho tôi … nếu tôi tỏ ra ngoan ngoãn và thường đến thăm ông . Thói thường các ông già đều thích các cô gái .
Johnson ngắt lời cô:
– Cô có biết những viên kim cương ấy đã bị mất cắp rồi không ?
Pilar mở to đôi mắt đen:
– Mất cắp rồi ư ?
– Đúng . Cô có biết ai đã lấy chúng không ?
– A! Phải . Có thể là Horbury .
– Horbury ư ? Là người hầu riêng của ông ngoại đúng không ?
– Phải .
– Do đâu mà cô nghĩ như vậy ?
– Vì tôi thấy hắn giống như một tên kẻ cắp . Mắt hắn lấm lét nhìn khắp nơi, hắn đi mà không hề gây tiếng động và thường nghe trộm ở ngoài cửa . Người ta nói hắn là một con mèo . Và các ông biết, mọi con mèo đều ăn cắp!
– Hừ – Đại tá Johnson hắng giọng: – Chúng ta sẽ nói chuyện này sau . Hình như mọi người trong gia đình đều tập trung trong phòng của ông ngoại cô vào buổi chiều và … họ đã nói chuyện với nhau .
Pilar cười:
– Thật là vui . Ông ngoại đã làm cho mọi người tức điên lên .
– Ồ! Những cái đó làm cô vui ư ? Có thể là như vậy không ?
– Có chứ . Tôi rất thích xem mọi người cãi nhau . Nhưng ở nước Anh người ta không cãi nhau như ở Tây Ban Nha . Ở đấy người ta kêu, người ta nguyền rủa, người ta rút dao ra . Ở đây, người ta chỉ đỏ mặt lên và mím môi lại thôi .
– Cô có nhớ người ta đã nói những gì không ?
– Tôi không nhớ kỹ . Ông ngoại nói các bác ấy không ra gì cả … các bác ấy không có con … tôi còn hơn bất cứ người nào trong số các bác ấy . Ông ngoại rất yêu tôi .
– Ông có nói gì đến tiền nong, đến bản di chúc không ?
– Di chúc ư ? Không, tôi không nhớ .
– Sau đó thì thế nào ?
– Mọi người ra về … trừ bác Hilda, vợ bác David . Bác ra về sau cùng .
– Thế ư ?
– Đúng . Bác David tỏ ra rất lạ lùng . Mặt bác tái nhợt, tay chân run lên . Người ta cho rằng bác đang lên cơn sốt .
– Lúc ấy cô làm gì ?
– Tôi xuống dưới nhà, gặp Stephen và chúng tôi nhảy theo máy quay đĩa .
– Với Stephen Farr ư ?
– Vâng . Anh ấy mới từ Nam Phi tới ….đó là con trai của người cộng tác với ông ngoại . Anh ấy cũng rất đẹp trai . Cao lớn, da nâu và có cặp mắt rất đẹp .
Johnson hỏi:
– Cô đang ở đâu khi xảy ra vụ giết người .
– Sau khi tôi ngồi với bác Lydia một lúc trong văn phòng, tôi về phòng riêng, đánh phấn lại để đi nhảy với anh Stephen . Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng kêu . Mọi người chạy lên cầu thang . Tôi chạy theo họ . Người ta cố phá cửa phòng của ông ngoại . Bác Harry và anh Stephen đã đạp đổ cánh cửa . Họ rất khỏe .
– Rồi sao nữa ?
– Cánh cửa đổ và …. mọi người nhìn vào căn phòng . Một quang cảnh ghê tởm! Mọi thứ đều đổ vỡ , lộn xộn . Ông ngoại nằm trên vũng máu . Cổ bị cắt đứt đến tận mang tai … như thế này ….
Cô lấy tay phác một cử chỉ lên cổ mình .
Cô nghỉ một lúc, hài lòng về câu chuyện vừa kể .
Johnson nhìn cô:
– Cô phát ốm lên vì nhìn thấy nhiều máu ư ?
– Không .
Cô gái nhìn đại tá Johnson .
– Tại sao ông lại nói tôi phát ốm lên khi thấy máu ? Khi một người bị giết thì bao giờ cũng có máu . Nhưng ở đây có rất nhiều máu … máu ở khắp nơi .
Poirot hỏi ngay:
– Có ai nói gì khi bước vào phòng của ông ngoại của cô không ?
Pilar suy nghĩ:
– Bác Ddavid đã nói một câu kỳ cục … Thế nào nhỉ ? “Cái cối xay của Thương đế …” .
Cô chậm chạp nhắc lại:
– “Cái cối xay của Thượng đế ….” . Nghĩa là gì nhỉ ? Cối xay là dụng cụ để xay lúa mì thành bột, đúng không ?
– Cô Estravados, chúng tôi xin cảm ơn cô – Đại tá Johnson nói – Lúc này thì chúng tôi không hỏi gì hơn nữa .
Pilar nhìn mỗi người một cái nhìn đáng mến .
– Thế thì tôi về – Cô nói và đi ra .
Đại tá Johnson đọc:
– Cái cối xay của Thượng đế chậm chạm nghiền nát , nhưng … David đã đọc bản án đó!
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+