Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Chỉ cần anh luôn hạnh phúc… Em sẽ làm tất cả! Chap 03 – 04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 3: ngồi gần

Vừa tới nơi, 3 cô nàng thở hồng hộc:

-tao…tao…tao
tưởng…tao…tới trễ chứ-Vy bảo

-má
ơi!làm Thư chạy bạt mạng luôn xít nữa là ôm cột điện
luôn rồi

-thôi
đi đi

“ầm”

Xong, thế là tụi nó phải đứng ở ngoài:

-chết
rồi mày ơi

-Mẫn
Mẫn ơi làm sao đây, Thư không muốn đâu hôm nay
có bạn mới mà oaoa

-tao
có một cách-nó cười

-cách
gì cách gì???

Thư, Vy hỏi tới tấp, nó chưa kịp trả lời
không biết từ đâu hay dưới cống chui lên 3 “thiên sứ”: “Chết tao rồi kiểu này
ba tao xử đẹp tao luôn”, “Chết tiệt cái cổng”. Tụi nó quay sang, ôi không!là
cái tên hôm qua nó cắn. hình như hắn cũng thấy nó, hắn chạy lại:

-này
cái cô đáng ghét kia

-what?

-cô
cũng bị đứng ngoài này à?

-liên
quan gì tới anh

-cô
nhìn đây này-hắn vừa nói vừa chỉ vào vết cắn của nó, nó cứ đứng cười ha hả, nó
lại chọc điên hắn “Mẹ kiếp cô cười gì hả?”

Vừa ngu ngốc vừa xấu xa, nó chỉ nghĩ hắn
có như thế.

-anh
đúng là đồ ngu mà

-CÔ…NÓI…AI…NGU…HẢAAAA?

-anh
ngu á

-cô
mới ngu á

-anh
ngu á

-cô
ngu á

-thôi,
2 người im giùm cái diệp khúc “á” đó đi, nhức óc quá-Kì bực

-tao
leo cổng vào tụi mày có leo không?-nó hỏi

Vy sờ trán nó “Sáng nay mày chạy nhiều
quá nên đầu óc lẫn lộn à?mày nghĩ sao vậy?”

Nó không nói gì Vy, chỉ nhìn Thư:

-mày có leo
không?

-Thư…Thư

-thôi
im cái giọng điệu của mày đi-nó quay sang hỏi đám
“thiên sứ”-leo không?

-cô
bị hâm à haha đần thì đần vừa thôi

“bốp”

-YA!
CÔ…..

Hắn bị nó đạp một cái (suốt đời :)), hắn
thì tức lắm còn nó thì khoái chí leo vào.      

-cẩn thận
nha con kia

-khâm
phục nhỏ này, Đăng à mày phải học hỏi nó nhiều

-2
đứa mày leo vào đây đi, lẹ lên

Nó ở bên trong thúc Thư Thư và Hiểu Vy,
tụi nó nhìn nhau nhưng không ai dám vào (tiểu thư quá ^^). Thất bại hoàn toàn,
nó chuyển sang “Tiết 2 là tiết ông chủ nhiệm đấy, ổng có hỏi tao cũng không
biết gì đâu, bị mời phụ huynh thì đừng năn nỉ tao…”

Chưa kịp nói xong, thầy giám thị từ
trong đi ra:

-em
kia làm gì ở đó vậy hả?lại đây cho tôi

-chết
cha nó rồi tụi bây ơi!nó chết chắc với ổng rồi

-Vy
ơi…Mẫn…Mẫn tiêu rồi

Đột nhiên, nó đứng nói chuyện với ông
giám thị khỏang hơn 5”, nó bước ra uy nghi:

-Này
tên chết bầm chết dập kia!

-cái
gì?

-anh
leo vào đây mau lên!!!

-cô
hâm thiệt hả?cô nghĩ tôi là ai chứ. Tào lao

-anh
mà không vào, chúng ta bị đuổi là sure đấy

-tôi
mà bị đuổi á, đuổi cái đầu cô í

Hắn ta hống hách đáp, nó xì một tiếng
đừng lườm lườm, Minh Kì lay hắn bảo:

-nó
là con cưng của ông Triệu bạn thân của ba mày đấy, lo
liệu hồn mày đi con

-sao
mày biết?

-tao
mà mày, mày còn ngây thơ lắm con à

Nghe nói thế hắn có vẻ sợ sợ liền leo
vào nhưng tướng công tử bột như hắn thì sao mà leo được, vừa qua thì bị ngã
xuống:

-hở
mày có sao không Đăng?

-tiêu
rồi

“rầm”

-sao
mình ngã xuống mà không thấy đau nhỉ-hắn lẩm bẩm

-hả…Mẫn
Mẫn có sao không?

-mày
điên hả con kia

-may
cho thằng Đăng

Hắn nghe thầy liền cúi xuống, ôi không
vì cứu hắn mà nó chạy lại đỡ. Không ngờ ôm luôn cái người của hắn

-đau…đau…đau quá!-nó rên

-cô
không sao chứ?

Thấy nó không nói gì, hắn hỏi tới tấp:

-cô
có sao không đấy? Nói đi chứ, này này

Đang đau mà hắn nói nhiều quá, nó gồng
sức hét lớn:

-TÊN
CHẾT BẦM NÓI NHIỀU QUÁ ĐIIIIIIII

-2 EM VÀO ĐÂY NGAY CHO TÔIIIIIII

 Hắn bước vào mà nó đang vẫn còn đang nằm
im đó, hắn lại nhẹ nhàng “cô không đi à?”. Mặc lời hắn nói nó quay qua nhờ Thư,
Vy đỡ hộ, nó không đi nổi nữa rồi. tụi nó định leo vào thì Phong, Kì kéo lại
nói khẽ: “cô mà đi là không yên với tôi đâu đấy”, “này, đứng im đi”

Thấy 2 đứa bạn không nhúc nhích gì, nó
quát lớn:

-tụi
mày mà là bạn tao đấy à?

-Thư Thư…

-cô
không đi được à?-hắn cắt ngang

-mắc
mớ gì tới anh

Hắn ta lại gần, cúi người xuống “Cô leo
lên đi tôi cõng”. Nó không nói gì cứ nằm im đấy, lâu quá, thầy giám thị quát:

-VÀO…NGAY…CHO…TÔIIIIII

-cô
tính cho ổng hét thế này à, mau lên đi

-không
cần tránh ra tôi tự đi được

Nó lên mặt đứng dậy, mặt nhăn nhó, đi
chừng vài bước nó té may là hắn chạy lại đỡ.

-Á…

-tôi
bảo tôi cõng thì không nghe, nào…-lời nói đi kèm với hành động, hắn bế nó lên
mặc cho nó dẫy dụa, la hét

Chap 4:  Cảm nhận

:::Trong phòng giám thị:::

-Hai em có
biết tội của mình chưa hả?

-tụi
em đâu có tội đâu thầy, chỉ tại…-hắn đáp

-còn
cãi nữa à về làm bản kiểm điểm mai nộp cho tôi

Nó & hắn tức giận, hắn bỏ đi, nó
cũng muốn đi lắm nhưng tại hắn mà nó không đi được. Nó ức chế, hắn quay lại:

-cô
có đi không?

-anh
tưởng tôi không muốn à?

Thế là hắn bế nó lên lần nữa

“ầm” hắn té xuống cái “bịch”

-tôi
giúp cô mà cô không biết cám ơn mà còn hành hung với
tôi nữa à?

-tôi
không cần biết chưa? Đồ dê xồm

-cô
nói ai?

-anh
đó, đồ hạ lưu

-cô…

Hắn tức lắm rồi, hắn đi, nửa đường hắn
thấy có lỗi vì tại hắn mà nó mới nên như thế, hắn quay lại lần nữa, thấy nó
đang lết ra khỏi phòng, hắn cười:

-này…

-đồ
chết bầm tránh ra

-tôi
xin lỗi được chưa?

-ai
thèm, đồ bỉ ổi vô liêm sỉ

Mặc cho nó chửi hắn cứ cười (nham hiểm
quá ^^), hắn cúi xuống, mặt đối mặt làm nó nhớ lại cái buổi đầu hắn hôn nó. Cơn
giận trào ra:

-ĐỒ…ĐÊ…TIỆN
TRÁNH RA COIIIIII

-tôi
bực mình rồi nha, sao cô chửi tôi lắm vậy, tôi đối xử tốt
với cô đến thế cơ mà

Nó quay đi không nói nữa, hắn không hiểu
tuy nhiên cũng rất dịu dàng “Sắp tiết 2 rồi, lên lớp thôi!”. Nó cũng chẳng bảo
sao, hắn biết nó giận hắn bảo “Tôi không bế cô nữa, tôi sẽ cõng cô được chưa?
Coi như tôi trả ơn”

Lạ nhỉ mới đầu còn ức nhau lắm mà sao giờ lại thế kia, đấy cũng gọi là một phần của sức hút :))

Thấy nó quay lại nhìn hắn, hắn cười rồi
cõng nó lên, trên đường đi mấy đứa con gái đứa thì té xỉu, đứa thì la hét inh
ỏi còn con trai thì cứ hú ầm lên. Nó thấy ngại dúi mặt vào vai hắn:

-cô
tính sàm sỡ tôi trước mặt bao nhiêu người vậy hả?

-ai
thèm chứ, đồ khùng như cái thùng

-đừng
nói cô thích tôi nha

Nó bực mình định đạp vào chân hắn nhưng
chân nó đang đau vả lại hắn đang cõng nó làm sao được. Nó nuốt cục tức, cắn hắn
một cái ngay vai

-ÁAAAAAA

-cái
miệng hại cái thân, đáng ghét

Vào đến lớp hắn thả nó cái “bịch” rồi ra
ngoài, ôi thôi nó ê ẩm hết cả người. Vy, Thư chụm đầu lại:

-chuẩn
bị có bão rồi mày ạ

-ừ
Thư chuẩn bị tinh thần rồi

Nói xong, nó hét “tao không có bạn bè
như tụi mày, 2 con chết tiệt. Biến đi trước khi tao khùng lên”

-mày
từ từ đừng nóng mà, tao đi mua doctor.Thanh cho mày
uống nhé

-tụi
mày tới số rồi con ạ

-Mẫn
Mẫn bình tĩnh đi!

[Tính..tòn..ten..tèn..tèn..ten..tính..ton]

Chuông vào lớp “may cho tụi mày đó con,
nó bẻ tay răng rắc, đợi ra về đi”, thầy bước vào cả lớp đứng lên chào:

-các
em ngồi xuống, còn 3 em vào đây

Thầy ngoắc ngoắc như ra hiệu “từ nay Hàn
Minh Đăng, Đỗ Thiếu Phong, Võ Minh Kì sẽ học ở lớp chúng ta”

Sau tiếng nói của thầy là những tráng
pháo tay và những tiếng reo hò ở dưới, nó cũng biết trước được tình hình rồi
gục mặt xuống tỏ vẻ ta đây không ưa:

-này
cô đáng ghét kia-hắn vừa nói vừa ném nguyên viên phấn
vào nó

-cái
tên chết tiệt-nó phản xạ theo lẽ đương nhiên

Trúng ý của hắn hắn ngọt ngào nói như kẻ
ngây thơ, trong sáng:

-cô
dùng hành động như thế để hoan nghênh chúng tôi đấy
à?

Nó không trả lời, “NÀY CÔ ĐIẾC À?”-hắn
quát với volume chỉnh hết cỡ. Nó không chịu thua:

-anh
có tin tôi dộng anh một cái nữa không hả?

-nhìn
kĩ mới thấy cô dễ thương (ngu quá hotgirl mà lại) mà
sao cô khó ưa quá vậy hả? con gái gì đâu mà đanh đá,
chua ngoa

-tôi
không cần nhẹ nhàng với lại người đê tiện, dê xồm, chết
tiệt như anh đâu biết chưa

-cô…

-2
em có im chưa?-giờ ổng mới lên tiếng

Không gian im bặt, nhìn mặt nó & hắn
kìa không thể nào hiểu được. “Tuệ Mẫn em ngồi xuống đi, còn 3 em kiếm chỗ ngồi
đi”. Ai cũng làm theo lời ổng phăng phách, hắn kéo ghế ngồi ngay cạnh nó mặc nó
xua đuổi, chửi bới, còn Phong và Kì thì ngồi ngay bên trên hắn

:::Giờ học môn Anh văn:::

Cái môn mà nó thích nhất nay đã đến, cô
Vương Hoa cục kì thích nó, cô bước vào nhìn qua một lượt bảo:

-chà
chà nay lớp mình có 3 bạn học sinh mới nhỉ? Tuệ Mẫn
em sướng rồi đấy-cô cười tít mắt nhìn nó

-dạ
sao ạ???-nó ngơ ngơ thấy sợ

-cô
nghe nói em ngồi cạnh em là hotboy, phải lấy làm hãnh
diện đi nhé

Cô nói xong nó quay qua nhìn hắn, ôi cái
vẻ mặt hênh hoang của nó khi nghe cô nói kìa. “Thời gian chúng ta bên nhau còn
dài dài hãy cứ từ từ mà nhìn, coi trừng lòi mắt đấy tôi biết tôi đẹp trai rồi”.
Nghe hắn nói mà nó rợn cả người, quay phắt lại “mình nhìn hắn làm chi nhỉ, sao
có lại người đó thế không biết, thật là haiz`”

Trong giờ học, hắn ngủ, ngủ rất say, nó
có quay qua nhìn lén hắn. Trông hắn ngủ thế này nhìn đáng yêu hơn lúc cãi bướng
với nó. Bỗng nó giựt mình vì tiếng nói của cô:

-Tuệ
Mẫn em đứng lên dịch bài 5

-vâng

[….]

[Tính..tòn..ten..tèn..tèn..ten..tính..ton]

Hết giờ học rồi, đến giờ ăn trưa, nó
xuống căn-tin, hôm nay không có đông nghẹt như mới hôm đầu, 3 tụi nó cũng có
thể ăn mà không bị gì.

-ái
chà sung sướng quá đi-Thư nói


sao mày cãi nhau với thằng Đăng hoài vậy? mày thích
thằng đó hả?

-nghĩ
sao vậy, tên chết bầm như hắn mà tao thích được á?
Tao ghét hắn như ghét môn Văn í

[:::nó ghét môn Văn vì cứ hễ đến môn đó
là nó bắt đầu ngủ và cũng vì nó ngủ nên mới bị tấm túc đi chơi trong 2 tháng
qua:::]

-coi
trừng ghét của nào trời trao của ấy nha mày

-hắn
á haha cho tao cũng không thèm lấy, thứ hắn bán đấu
giá cũng không bằng tao bán con Nino nhà tao

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+