Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 065 – 066 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 65
Đông Phương tặng quà, Ma Y từ chối
“Gia!”
Một người toàn thân y phục vàng nhạt thướt tha đi tới, bước đi yểu điệu liễu rũ, giọng nói ôn nhu như nước. Cô gái đi đầu tôi có quen, là Y Y, bà chủ của Chí Tôn phường. Đương nhiên tôi biết đó chỉ là thân phận giả của cô ta.
Theo sau cô là một thư sinh nho nhã, một thân vải thô trắng toát, nhưng khuôn mặt thanh tú dáng vẻ đường đường, trái lại mặc vải thô vẫn toát lên vài phần cao ngạo.
Sau nữa là một nam một nữ ôm hộp lễ vật cùng đi theo Vô Dục tiến vào nhà trúc. Người thanh niên kia từ đầu đến chân đen thui, nhưng lại có một đôi mắt chim ưng sắc bén với con ngươi màu lam toát ra hàn khí bức người. Cô gái kia bất luận vóc người hay là diện mạo đều thuộc hàng nhất đẳng, tóc búi lên thật cao, tóc mây đen nhánh, mặc một bộ trường bào tơ lụa màu hồng tươi tắn, rất có phong phạm của tiểu thư khuê các.
Tôi thầm than, mấy người này là ai! Vì sao nhóm ‘F4’ ưu tú như thế lại muốn đi theo cái tên ngốc Đông Phương Cửu kia chứ?! Đáng tiếc cho một Bá Lạc (*) tuệ nhãn như tôi, aizz… Aizz?! Liệu tôi có thể cuỗm người của Đông Phương Cửu hay không ha?! Hắc hắc, nhân tài mà, đương nhiên là luân chuyển không cố định,
 
nhân tài mà, đương nhiên phải theo một Bá Lạc
có thể hiểu họ hơn, thưởng thức họ hơn, bọn họ mới có thể đóng góp cho xã hội tốt hơn, vì quốc gia mà tỏa sáng tỏa nhiệt chứ!
(*) Người nước Tần, giỏi xem tướng ngựa. Dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài.
Hắc hắc hắc…“Ha ha…” Vui quá…“Úi da!” Tôi điên nha! Tức giận phóng một ánh mắt sắc như dao sang tên ngốc Đông Phương Cửu! “Ngươi làm gì gõ đầu ta!”
“Tiểu Lăng nhi lại đang nghĩ ra trò gì xấu xa vậy?” Nói xong, cái tên ngốc Đông Phương Cửu này còn dùng ống tay áo của hắn rất ôn nhu, rất ôn nhu lau cho tôi…“Mỗi lần đôi mắt Lăng nhi ánh lên màu xanh, sẽ chảy nước miếng.” Hắn cười với tôi, trong đôi mắt phượng xinh đẹp của hắn toàn là hình ảnh của tôi, hình ảnh tôi vừa kinh ngạc vừa kinh hỉ.
“Gia, mọi thứ đều đã đưa đến theo lệnh của gia rồi.” Chính là Y Y lên tiếng.
Đông Phương Cửu dường như có vẻ đăm chiêu nhìn chằm chằm vào mặt tôi, nói: “Ừm, sạch sẽ rồi. Ha ha, tiểu Lăng nhi nhà ta ngay cả chảy nước miếng mà cũng đáng yêu như vậy!”
Tôi bị sét đánh. Sét đánh tan tành! Gần đây Lôi Công, Lôi Mẫu có phải bực bội với tôi hay không, vì sao ai nấy đều ‘oanh tạc’ tôi thế này?
Hiên Viên Tiêu phỏng chừng cũng thấy mắc ói quá sức, bình tĩnh nói: “Đông Phương Cửu, đừng quá lố!”
Đông Phương Cửu nhìn Hiên Viên Tiêu một cái, không nói lời nào, hắn đứng dậy gật đầu với Y Y, ý bảo bọn họ đưa quà tặng trình lên.
“Hai củ nhân sâm.” Y Y nhận hộp lễ vật trong tay cô gái áo hồng mở ra, đôi mắt tựa thu thủy nhìn Yến Tứ Phương, lễ phép giới thiệu:“Ba đóa tuyết liên, chín viên hồi hồn đan…”
Nghe Y Y giới thiệu bô lô ba la, giọng điệu không hề giống như đang giới thiệu bảo vật trân quý gì, nhưng hai tròng mắt tôi đã trợn tròn trắng dã, dán chặt vào mấy sợi râu tua rua của hai củ nhân sâm, tôi biết cô ấy đã bỏ bớt hai chữ ‘ngàn năm’ đi rồi, còn tuyết liên chắc chắn l à tuyết liên ở Thiên sơn, có khả năng cải tử hoàn sinh!
Đông Phương Cửu cầm lấy một cái hộp nhỏ, bằng gỗ không có khắc hoa văn, kiểu dáng rất bình thường, hắn nhẹ nhàng mở hộp, đưa tới trước mặt Yến Tứ Phương, ung dung nói: “Thất Sắc thảo.” Nhấn nhá từng chữ một, hết sức rõ ràng.
Tôi vừa định đứng lên nhìn Thất Sắc thảo xem có đúng là loại cỏ nhiều màu sắc hay không, kết quả bên tai truyền đến một tiếng xoảng lớn, là Hiên Viên Tiêu làm vỡ nát chén rượu lưu ly trong tay, nhảy dựng lên từ trên ghế trúc.
Choáng, hắn kích động như vậy làm gì?! Tôi ngỏng cổ nhìn thử, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, quả nhiên là một cây cỏ bảy màu khác nhau, nhưng cỏ thì cũng chỉ là cỏ, cứ cho là có hiếm lạ đi nữa thì hắn cũng không cần phải kích động như vậy chứ, hù chết cả người sống. Tôi vững vàng ngồi trở lại trên ghế, bốc miếng điểm tâm mới mang lên cho vào miệng, ừm, món này có vị giống giống đậu phụ vàng nha.
Nhưng mà, hình như trong phòng này ngoại trừ một mình tôi, những con mắt còn lại đều tròn xoe nhìn chằm chằm vào cái hộp gỗ trên tay Đông Phương Cửu, à không, cọng cỏ trong hộp gỗ.
“Không ngờ ngươi lại có Thất Sắc thảo!” Vẻ mặt Hiên Viên Tiêu rõ ràng vô cùng kích động, “Ha ha, thực sự không ngờ.”
Tôi túm lấy vạt áo của tên nhóc xấu xa Vô Cầu kéo xuống, hỏi hắn: “Thất Sắc thảo là cái gì, rất đáng tiền sao?” Nếu không sao mấy người lại ngạc nhiên sững sờ như vậy?
Vô Cầu ném cho tôi một ánh mắt ‘cô không phải là loài người’, nhếch cái mỏ cao ngạo lên giải thích: “Nghe nói trên một thần đảo ở Tây Vực có một loại cỏ bảy màu khác nhau, tên là Thất Sắc thảo, người bình thường ăn vào có thể kéo dài tuổi thọ thêm mười năm, người tập võ ăn vào có thể tăng cường công lực lên một giáp (*)…”
(*) Một giáp = 60 năm.
“Haizzz, ta còn tưởng là cái gì!” Tôi chả thèm, “Thiên sơn tuyết liên kia còn có thể cải tử hoàn sinh! Một cây cỏ vớ vẩn có gì mà ngạc nhiên!”
Vô Cầu lại ném cho tôi một ánh mắt ‘có phải trong đầu cô không có não’: “Trời ạ, cô bao nhiêu tuổi rồi, mà lại đi tin mấy chuyện cải tử hoàn  sinh?!  Thiên sơ n tuy ế t liên chẳng qua cũng chỉ là một loại thuốc bổ thượng hảo hạng mà thôi!”
“À?!” Hóa ra là thế, tôi tưởng có thể cải tử hoàn sinh thật, trong tiểu thuyết đều viết vậy, nhưng tôi chưa từng gặp, càng chưa từng được ăn!
“Cô có biết Thất Sắc thảo đối với người trong giang hồ có ý nghĩa gì hay không?! Không đúng, đối với mọi người trên đời có ý nghĩa gì hay không?!” Tên nhóc Vô Cầu này có chút sốt ruột, hai con mắt đã hơi đo đỏ.
Tôi lắc đầu, chuẩn bị nghe hắn tiếp tục ‘kể chuyện’, hắn hít sâu nói: “Nghe kể trên đời này chỉ có hai cây Thất Sắc thảo, một cây hai trăm năm trước đã bị người ta dùng mất, hiện tại cây trên tay Cửu vương gia kia chính là cây cuối cùng trên thế gian!”
“Oa! Đồ tốt vậy sao! Ăn vào có thể sống thêm mười năm hả?!” Tôi vừa nhét miếng đậu phụ vàng vào miệng, vừa làm bộ không thể tin nổi, kinh ngạc vô biên hỏi bạn nhỏ Vô Cầu.
“Nói thừa! Cô cho rằng ta lừa cô chắc!”
“Xí!” Tôi mỉm cười vô lại với Vô Cầu, vỗ vỗ lên cái đầu nhỏ của hắn, bày ra điệu bộ của một người trưởng thành nói với hắn một lời chân tình: “Tiểu Vô Cầu ơi, chuyện này không thể trách ngươi, ngươi chỉ là đứa nhỏ thôi, đương nhiên dễ dàng mắc lừa! Cái thứ cỏ chết dẫm này nếu có thể kéo dài tuổi thọ mười năm, thì tên ngốc Đông Phương Cửu kia có đem tặng sư phụ ngươi không?! Đừng có mơ! Ngay lúc hắn có nó trong tay thì đã ăn mất tiêu rồi!” Nói xong, tôi còn làm một động tác nhai nhai nuốt xuống.
Vô Cầu bị tôi chọc tức đến mức ngón tay siết chặt, tôi hí hửng ăn điểm tâm, đám người
 
đứng bật lên kia còn đang tiếp tục trợn trắng
mắt.
Đông Phương Cửu thong thả ung dung, ánh mắt nhu hòa mà kiên định, hắn nhìn Yến Tứ Phương, hỏi: “Không biết lễ vật nhỏ bé này có vừa mắt Ma Y không?”
Ánh mắt Yến Tứ Phương tiết lộ với mọi người: Hắn cũng thấy chấn động, hắn cũng không ngờ Đông Phương Cửu lại tặng hắn một phần ‘quà nhỏ’ như vậy.
“Cửu vương gia có phải đang trêu đùa Yến mỗ hay không.”
Đông Phương Cửu cười cười, chớp mắt liền đổi giọng: “Nếu Ma Y không nhận, tiểu vương tiếp theo thật không biết phải mở miệng như thế nào!”
Đôi mắt tím chuyển từ Thất Sắc thảo sang mặt Đông Phương Cửu, Yến Tứ Phương cười nhạt hỏi: “Vậy Yến mỗ cũng phải biết, Yến mỗ có năng lực để nhận nó hay không chứ!”
Đông Phương Cửu nở nụ cười tươi rói, kéo tôilúc đó trong miệng còn nhét đầy điểm tâm lại, đối diện với đôi mắt tím của Yến Tứ Phương, nghiêm mặt nói: “Lăng nhi bị trúng ‘Đồng quy’, mong Ma Y đại nhân cứu nàng!” Giọng nói đầy tôn trọng và chờ đợi. “Cả đời này, Đông Phương Cửu nhất định khắc ghi đại ân của Ma Y trong lòng!”
“Đồng quy?!”Hiên Viên Tiêu kêu lên kinh hãi. Ách…“Phi phi…” Nhổ sạch sẽ miếng bánh
trong miệng, tôi xoay người nhìn vẻ mặt nghiêm
túc của Đông Phương Cửu hỏi: “Ta bị làm sao?! Đông Phương Cửu ngươi đừng làm ta sợ!”
“Lăng nhi chớ sợ, có ta ở đây, nàng không có việc gì đâu.” Đôi mắt phượng ôn nhu long lanh, nhưng bên trong ẩn chứa một nỗi bất an và bi thương mơ hồ.
“Yến, ‘Đồng quy’ là cái gì?! Ta trúng độc lúc nào?! Ta và Sở Sở trúng độc giống nhau sao?!” Tôi vội vã muốn tìm đáp án từ miệng Yến Tứ Phương.
Yến Tứ Phương đậy nắm hộp đựng Thất Sắc thảo lại, mỉm cười xin lỗi Đông Phương Cửu: “Xem ra Thất Sắc thảo không có duyên với Yến mỗ rồi.”
“Ma Y chỉ giáo cho?!” Đông Phương Cửu nắm chặt lấy tay tôi, cổ tay hơi nhói đau.
“‘Đồng quy’ không có cách giải.” Yến Tứ Phương nói xong, ưu nhã ngồi trở lại trên ghế trúc.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 66
Ta sẽ cùng ai, sinh tử ‘Đồng quy’?
Không biết có phải bởi vì có quá nhiều người trong nhà trúc mà không ai nói lời nào hay không, cho nên mới có cảm giác như bầu không khí có chút loãng ra nhưng cũng có chút kìm nén.
“Yến, ‘Đồng quy’ rốt cuộc là cái gì?” Tôi nhìn
Yến Tứ Phương, tôi cần một đáp án.
Yến Tứ Phương nhìn tôi, đôi con ngươi màu tím toát ra vài tia sáng khó hiểu, cuối cùng, hắn mở miệng: “‘Đồng quy’, tạo thành từ hai con ấu cổ gồm một đực một cái, cùng một mẹ sinh ra. Hai con ấu cổ đực cái này cần được đồng thời đưa vào cơ thể nam nữ, ấu cổ sẽ bơi theo kinh mạch, chui vào trong tim. Nam nữ trúng cổ này dù cách xa đến đâu thì nhất định cũng sẽ có cảm ứng với nhau, nếu một người chết đi thì ấu cổ trong cơ thể của người còn lại sẽ phá thể chui ra, đồng thời, người đó cũng sẽ bởi vì vậy mà mất mạng. Đây là nguyên nhân vì sao nó được gọi là ‘Đồng quy’.”
Nghe Yến Tứ Phương nói xong, tôiđã toát mồ hôi hột, các ngón tay siết chặt thành quyền, hỏi: “Ngươi không phải đang trêu ta đấy chứ? Trên đời này làm gì có loại trùng nào như thế?”
Đông Phương Cửu nhíu mày càng thêm chặt, suy tư hỏi Yến Tứ Phương: “Không thể dùng nội lực bức ra được sao? Nội lực hai giáp (120 năm) cũng không thể sao?!”
Yến Tứ Phương lắc đầu: “Cổ này một khi đã vào trong cơ thể người thì sẽ cắn chặt lấy mạch máu của dưỡng chủ không buông, muốn bức cũng không thể bức ra được.”
Hiên Viên Tiêu nhíu mày, nhìn khuôn mặt gần nhưđã không còn chút máu nào của tôi, cuối cùng cũng bắt đầu mở miệng nói lời an ủi: “Không cần lo lắng quá mức, chỉ cần bảo vệ tốt người mang cổ đực là được, như vậy tính mạng của cô sẽ không cần phải lo.”
“Nhưng ta biết ai đang mang con cổ đực chó chết kia chứ?! Ai mà nguyện ý cùng hắn đồng sinh cộng tử hả!” Tôi sốt ruột đến độ ngay cả lời thô tục cũng nói ra, những lời mà thường ngày chỉ dám lén lút chửi thầm trong bụng.
Hiên Viên Tiêu quát tôi một tiếng thật lớn: “Cô không biết?! Cô vốn là không muốn nói cho ta biết người nào cùng cô trúng cổ thì có!”Hiên Viên Tiêu tiến lên hai bước, túm lấy bả vai tôi, nhìn tôi phẫn nộ.
Đông Phương Cửu khuôn mặt bình tĩnh, kéo tay Hiên Viên Tiêu ra: “Lần trước Lăng nhi bị ngươi đâm bị thương, hôn mê bất tỉnh, ta bảo Khanh Trần bắt mạch cho nàng nên mới biết nàng bị trúng ‘Đồng quy’.”
Hiên Viên Tiêu nhìn chằm chằm vào Đông Phương Cửu, từ lời nói bóng gió mà những người bên cạnh không ai hiểu được, Hiên Viên Tiêu đã hiểu ra tình huống hiện tại, người trước mặt đang mê man bối rối, căn bản không thể biết được người cùng bị hạ cổ với nàng định đồng sinh cộng tử với nàng là ai!
Yến Tứ Phương chậm rãi lên tiếng: “Có khả năng người hạ cổ cũng là người có ý định đồng sinh cộng tử!” Hắn cười khẽ một tiếng rồi lại nói:“Vậy phải là người rất quan trọng đối với mình a!” Đóa Mạn Châu Sa Hoa yêu mị nổi lên một vàng sáng quỷ mỵ câu hồn đoạt phách, đôi mắt màu tím lấp lánh một tia sáng u ám.
“Người quan trọng?! Đồng sinh cộng tử… quan tâm nhất…” Vẻ mặt tôi sáng ngời, phảng phất như thấy được ánh sáng mặt trời, “Ta biết rồi, ta biết rồi, là Thiên Thiên, là Thiên Thiên a!”
“‘Thiên Thiên’ nào?!” Đông Phương Cửu xoay mặt tôi về phía hắn, vội vã hỏi.
Tôi nở nụ cười: “Haizz, còn có thể là ai nữa
 
chứ, chỉ có thể là đệ đệ duy nhất của ta chứ
ai!” Xí, người có thể khiến cho Thượng Quan Lăng muốn đồng sinh cộng tử ngoại trừ đệ đệ mà côkhông bao giờ nỡ thương tổn thì còn có thể là ai được nữa! Hoàn hảo, quá tốt, chỉ cần bảo vệ tốt Thượng Quan Thiên thì mạng của mình sẽ được an toàn. Thiệt tình, thiếu chút nữa là dọa mình đến vỡ mật rồi!
Yến Tứ Phương thoáng sững sờ, cầm bình rượu bằng ngọc lưu ly lên, tự mình châm rượu, lộ ra một nụ cười yếu ớt, mặc dù nó hết sức mờ nhạt nhưng vẫn thấy được khóe môi khẽ cong lên.
“Không có khả năng!” Một câu nói của Hiên Viên Tiêu khiến cho mảng trời trời trong xanh tươi đẹp nhỏ xíu duy nhất trong đầu của tôi cũng bị mây đen bao phủ nốt.
“Vì sao lại không có khả năng?” Vậy không lẽ với hắn?! Đừng quên trước khi tôi ‘xuyên’ đến đây, Thượng Quan Lăng chính là rất yêu rất yêu hắn!! Oh my God! Muốn tôi đồng sinh cộng tử với hắn? Không phải chứ! Vậy chẳng phải tôi không còn sống được bao lâu sao? Không bao lâu nữa, tôi sẽ bị ngọn lửa giận vô duyên vô cớ của hắn thiêu sống chết tức tưởi!
“Bởi vì, chỉ cần hai con ấu cổ đực cái này gặp nhau vào đêm trăng tròn thì ấu cổ trong cơ thể nàng sẽ muốn cùng cổ đực **, cũng có nghĩa là nam nữ mang cổ cũng muốn…Ha ha, nếu không, cổ cái trong cơ thể nàng sẽ phóng ra cổ độc, đợi đến khi cổ độc theo thất kinh bát mạch chảy lại về tim thì đó cũng là lúc chết của nàng.”
Yến Tứ Phương thờ ơ giải thích, còn mặt tôi đã sớm không còn một giọt máu, chỉ có thể ngơ ngác đứng đó, tùy ý để Đông Phương Cửu ở phía sau ôm lấy tôi.
“Vì vậy người mang cổ đực tuyệt đối không phải là đệ đệ của nàng.” Thanh âm Yến Tứ Phương nhẹ nhàng, bình tĩnh khiến cho người khác phải sợ hãi.
Không phải Thượng Quan Thiên… Không phải hắn…thì là ai? Là ai có thể khiến Thượng Quan Lăng muốn đồng sinh cộng tự với hắn, còn muốn trong đêm trăng tròn mà lên giường?! Là ai?!! Tôi muốn bóp chết hắn!!!!
Đúng rồi, là hắn, chính là hắn, chắc chắn đúng là hắn! Tôi vùng vẫy thoát hỏi Đông Phương Cửu, chạy tới trước mặt Hiên Viên Tiêu, vung tay lên, tát hắn một cái ‘bốp —’.
“Cô điên hả?!”Hiên Viên Tiêu mặt nhăn mày nhó, đôi mắt kim sắc hung hăng nhìn chằm chằm tôi. Hắn hình như đã ý thức được người mang cổ đực, chính là hắn.
Đông Phương Cửu lần thứ hai kéo tôi vào trong lồng ngực hắn, bàn tay hắn rất ấm áp, im lặng vỗ về tôi.
“Là ngươi sao, Hiên Viên Tiêu…” Thở hắt một hơi, tôi cười khẽ thành tiếng, “Chẳng phải lúc đầu ngươi chính là người Thượng Quan Lăng yêu nhất sao, nhất định là ngươi mang cổ đực.” Tôi thủy chung vẫn ở trong lồng ngực Đông Phương Cửu mà buồn bực, khi nghe được tiếng tim đập thình thịch cùa hắn rốt cuộc cũng từ từ bình tĩnh lại.
Cô gái áo hồng ở phía sau Đông Phương Cửu nhận được ánh mắt ra hiệu của hắn liền đi tới trước người Hiên Viên Tiêu, ngón tay nhè nhẹ ấn lên mạch môn. Đối với Hiên Viên Tiêu, xưa nay hắn không cho bất kì người nào chạm tay vào nhược điểm chí mạng của hắn nhưng lần này lại ngoại lệ, hắn không chống cự.
“Khanh Trần, thế nào rồi?”
Vẻ mặt cô gái áo hồng có chút kì lạ, trước khi bắt mạch Hiên Viên Tiêu, cô cũng gần như chắc chắn Hiên Viên Tiêu chính là người mang cổ đực.
Thực ra, ở đây, ai cũng gần như xác định chắn chắn như thế.
Thượng Quan Lăng tìm người hạ cổ lên cô và Hiên Viên Tiêu, sinh tử Đồng quy. Điều này tuy rất khó tin nhưng có thể lý giải mọi chuyện.
Ai cũng biết Thượng Quan Lăng yêu Hiên Viên Tiêu điên cuồng như thế nào, mặc dù là đã từng, cũng là yêu điên cuồng.
Thế nhưng…
Khanh Trần lắc đầu: “Bẩm gia, hắn không phải là người mang cổ đực.”
Hiên Viên Tiêu ngây người, đôi đồng tử kim sắc mãnh liệt co rút.
“Sao lại như thế được?!” Tôi thò đầu nhìn về phía Khanh Trần. Không có khả năng, điều này sao có thể?! Nếu không phải Hiên Viên Tiêu thì tôi thực chẳng nghĩ ra ai được nữa! Người thân nhất cũng không phải, người yêu nhất cũng không phải…vậy có thể là ai?! Ông trời ơi!…
Đông Phương Cửu cũng không tin tưởng nhìn Khanh Trần, hỏi: “Chắc chứ?”
Khanh Trần gật đầu nói: “Gia, Khanh Trần không thể ngay cả việc bắt mạch cũng mắc sai lầm.”
Không khí trầm mặc một lúc lâu cuối cùng cũng bị tôi phá vỡ.
Tôi vùng vẫy thoát khỏi lồng ngực Đông Phương Cửu, là nội tâm tôi vùng vẫy. Tôi thực không muốn rời khỏi nơi ấm áp kia, nhưng tôi muốn đơn độc một mình chống lại cơn cuồng phong bạo vũ không thể đoán trước được này. Lúc nào cũng vậy, trước kia cũng thế, mà sau này cũng thế, vì vậy tốt nhất là không nên quá lạm dụng cái nơi ấm áp kia, nếu không đến khi nghiện nó thì sẽ rất khó khăn để từ bỏ, hơn nữa còn dễ dàng phát bệnh.
“Được rồi, mặt trăng cũng đã đi ngủ rồi, mọi người cũng nên giải tán sớm đi!” Tôi chạy đến trước mặt Vô Cầu hai hốc mắt đang sưng đỏ, kéo bàn tay nhỏ nhắn của hắn, vừa cười vừa nói: “Mau, mau tìm một gian ‘phòng công chúa’ cho tỷ tỷ đi!”
Nước mắt Vô Cầu như những hạt trân châu đứt dây rơi xuống, bờ vai run run dùng tay áo chùi chùi nước mắt, hắn càng lau mắt càng hồng.
Haha, không ngờ một đứa trẻ tưởng là vô tâm vô phế nhưng lại có thể vì một người mới quen biết một ngày mà khóc lóc thành ra thế này.
Tôi khoác vai Vô Cầu rời khỏi nhà trúc.
Hình như nghe ai đó gọi tôi ‘Lăng nhi…’ Nhưng phần sau thì nghe không rõ lắm, đại khái hình như là ‘Có ta đây, ta sẽ không để nàng xảy
 
ra việc gì đâu’ hoặc là ‘Có ta ở đây, hãy tin ta’.
Kỳ thực, mặc kệ có là câu nào tôi cũng đều muốn quay lại mắng cho tên ngốc kia một câu:
‘Ngươi thật buồn nôn!’
Nhưng hiện tại, tôi lại bị câu nói mà mình không nghe rõ đó khiến cho sống mũi cũng cay cay, hốc mắt buốt buốt, thật mất mặt!
Nhưng tốt nhất vẫn là nên mau chóng trở về đi ngủ đi thôi, ngủ một giấc đến khi tỉnh lại thì mọi chuyện đều tốt đẹp.
Có thể khi tỉnh lại, tôi sẽ nằm trên một chiếc giường bự cỡ kingsize, cái gì mà ‘cổ độc’ ‘Đồng quy’ chó má, tất cả đều sẽ biến mất!
Chẳng hiểu sao, tôi đối với cái thế giới hư ảo này lại có phần mong đợi, mong đợi sẽ có một chuyên gia giải cổ nào đó xuất hiện để giúp tôi, chứ không phải mong mỗi tối trước khi ngủ sẽ lặng lẽ cầu xin ‘xuyên trở về’.
Tôi, trong tình cảnh tính mệnh gặp nguy hiểm, trinh tiết cũng khó giữ được, vào những lúc như thế này, ắt sẽ mất đi chút lý trí, ha ha, xem ra ông trời thực muốn quên tôi mà, ông trời muốn quên đi bà mẹ kế này mà!
Ôi, tôi muốn viết một cuốn ‘tự truyện’ quá đi, ghi chép tỉ mỉ lại cuộc đời rực rỡ như pháo hoa nhưng lại ngắn ngủi vô cùng của bà mẹ kế vô lương tâm tôi đây.
Ừm, không phải tôi không muốn trở về, mà là ông trời không cho tôi trở về, tôikhông ‘xuyên trở về’ tuyệt đối không phải vì một cây cỏ chết tiệt, càng không phải vì một câu nói mà tôi nghe không rõ!!
Nhất định! Tôi sẽ dùng sản phẩm của một bà mẹ kế vô lương để mà chứng minh…
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+