Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 069 – 070 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 69
Giao dịch công bằng, tại sao hối hận
“Công chúa, thư của bệ hạ……” Ất có chút lo lắng hỏi tôi.
Tôi xé nát bức thư ném cho Ất, hỏi: “Có bồ câu hay không?” Ất không rõ cho nên nhìn tôi, tôi lại phải nói rõ hơn:“Ta muốn dùng bồ câu đưa tin cho tên nhóc này!”
Ất lắc đầu, sau đó suy nghĩ lại, rồi nói: “Nhưng mà, dưới chân núi có khoái mã, thuộc hạ có thể…”
“Vậy cũng được, lát nữa ta sẽ viết hồi âm cho hắn, ngươi bảo người khẩn cấp đưa trở về. Tên nhóc này, khi nào ta về hắn cũng muốn quản!”
“Lăng nhi, ăn chút gì trước đi, nàng ngủ hai ngày rồi, nhất định đói bụng lắm.”
Tôi cúi đầu phát hiện trong bát đã bị tên ngốc Đông Phương Cửu gắp một đống đồ ăn, chất thành một cái núi nhỏ. Lườm hắn một cái, hắn làm như cho heo ăn vậy?!
Trời ạ, thế mà hắn còn cười…… Người này thật vô địch!
“Đông Phương Cửu!” Tôi gọi hắn. “Hửm?” Hắn cười mắc ói.
“Ngươi vô địch!” Tôi tự đáy lòng ‘tán dương’
hắn.
Ánh mắt hắn tỏa ánh sáng: “Lăng nhi, không ngờ ta ở trong lòng nàng lại vĩ đại như vậy! Ta thật sự rất vui, rất cảm động~~”
“Đừng đừng, đừng khách khí!” Tôi thật sự không thể hiểu nổi hắn giả bộ ngu ngốc vui sướng ở điểm nào, “Có câu danh ngôn: Người bỉ ổi nhất, thì vô địch. Ngươi từng nghe chưa?”
Hắn hiểu rõ lời của tôi, mặt biến sắc cực nhanh lại bắt đầu giả bộ ủy khuất, lắc đầu nói: “Chưa từng nghe. Ai nói vậy?”
Tôi cười: “Một vị trí giả.”
“Vị trí giả nào?” Còn có chút hiếu kỳ. “Ta!”
Mãi một lúc lâu sau, tôi đã sắp ăn xong một chén cơm, tên ngốc Đông Phương Cửu kia mới từ trong trầm tư tỉnh ngộ, mở miệng tiếp lời vừa nói của tôi. Tên ngốc này dây thần kinh phản xạ đúng là dài thiệt!
“Lăng nhi, đó không phải bỉ ổi, mà là bởi vì ta yêu nàng.”
“Phuuụt —” Tôi bị sét đánh bay, “Khụ khụ khụ……” Sặc chết tôi rồi……
“Bang —” Khẳng định nếu không phải cái bàn xui xẻo thì cũng là cái ghế xui xẻo.
Vừa muốn hỏi hắn có phải đã từng xem bộ phim ‘Đông Thành Tây Tựu’ rồi không, kết quả vừa ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú nghiêm trang của hắn, lời vừa tính nói ra lại nghẹn ngào nuốt vào trong bụng.
“Thập Tứ, đi!”
Tốc độ của Hiên Viên Tiêu như ánh chớp. Tôi nhìn lại, cái bát của hắn cơ bản chưa hề động đũa. Trời, người hắn to cao vạm vỡ như vậy, vì sao lại ăn như mèo thế kia? Thật đáng thương, tên gia hỏa này chắc là uống nước mà lớn quá!
Cảm giác ánh mắt quần chúng có chút quái
 
dị, tôi nhìn ngó chung quanh, phát hiện ánh mắt
mọi người đều nhìn chằm chằm vào cái bàn.
“Ôi trời ơi!”
Cái bàn cẩm thạch trắng nứt ra từ chính giữa……
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Tên Hiên Viên Tiêu kia có phải luyện ‘Khai thiên lập địa chưởng’ hay không?! Lợi hại như vậy à!”
Đông Phương Cửu mỉm cười đầy thâm ý, sau đó lại điềm nhiên như không nói với ta: “Lăng nhi nhanh ăn đi, ăn xong là có thể đi thăm Sở Sở.”
*** Hậu viện, nội đường. “Tỉnh rồi?”
“Ừm.”
“Ha ha, thực sự ta nên nhìn ngươi bằng con mắt khác.” Giọng điệu không có chút gì khen ngợi, ngược lại dường như còn nghe thấy có chút móc máy. “Ngươi có biết, nếu quá hai ngày nữa, tacũng không thể nào cứu được ngươi.”
Một tiếng cười khẽ, nhưng bởi vì cô gái nói chuyện quá mức suy yếu, nên nghe như là thở hổn hển:“Nhìn ra rồi sao?” Một đôi mắt đẹp vốn giống như hồ nước mùa thu, bởi vì ốm đau gây ra mệt mỏi nên càng có vẻ suy nhược động lòng người.
Thấy đối phương không trả lời, cô gái lại cười hỏi: “Không phải ‘nàng’ chẳng phải tốt hơn sao?”
“Ngươi nghĩ sao?” Ngữ khí có chút lạnh lùng.
“Người nguyên bản kia quá mức ngoan độc, giả dối. Quan trọng là, ha ha, nàng không tín nhiệm bất luận kẻ nào, đương nhiên bao gồm cả ngươi.”
“Ha ha.” Cười trừ.
“Nếu nói ban đầu quan hệ của các ngươi vốn là ngang hàng, lợi dụng lẫn nhau, mỗi người đều có mục đích. Hiện tại, giữa ngươi và nàng căn bản không cần thiết phải bình đẳng, nàng đối với ngươi không còn cần thiết, mà ngươi chỉ lợi dụng nàng, không phải sao?” Thanh âm ôn nhu vạch trần đầy tàn nhẫn.
“Kỳ thực ta rất tò mò, vì sao ngươi lại phải đối xử với nàng như vậy, ‘nàng’ hiện tại không phải đối với ngươi tốt lắm sao? Chậc chậc, nếu như ‘nàng’ biết được ngươi là…”
Cô gái giận dữ: “Chuyện này không liên quan gì đến ngươi! Khụ khụ khụ…”
“Ha ha, đừng nóng, nóng giận công tâm sẽ không tốt đâu.” Cười nhạt, hết sức lạnh nhạt, giống như cười nhạo cái thứ tình nghĩa mỏng hơn tờ giấy quyến, “Nếu ngươi đã tỉnh, ta sẽ cho bọn họ vào.”
“Ừm.”
“Có muốn đoán thử xem người đầu tiên xông vào là ai hay không? Là người ngươi mong nhớ ngày đêm? Hay là……”
“Đủ rồi! Ngươi đi ra ngoài! Đi ra ngoài!”
“Ha ha, nói nhỏ chút đi, bọn họ đã ở bên ngoài.”
Đó là một đôi mắt tím tà mị, đó là một đóa Mạn Châu Sa Hoa yêu dã, chỉ có điều đều bị thù hận đóng băng.
***
“Sao còn chưa ra vậy? Còn chưa ra nữa…” Tôi thì thầm, lẩm bẩm, lầm bầm…
Không dám đến gần, đỡ bị cái kẻ cậy tài khinh người kia nổi đóa, nhưng cứ chờ như thế này thật là lâu quá đi? Ất nói bọn họ đã đến hồi sáng này, tôi ăn cơm xong đã một canh giờ, tính kiểu gì cũng đã qua ba canh giờ rồi! Tôi chờ đợi sắp thành tâm lực quá độ mất!
“Thượng Quan Lăng, cô có thể im lặng một lát hay không?!”
Tôi híp mắt bước đến gần Hiên Viên Tiêu đang đứng chắp tay sau lưng, sợ đứng xa nói chuyện có thể truyền vào trong phòng.
“Ta sẽ không nói một câu nào!” Tôi nói bằng khẩu hình, nhưng tôi tin chắc hắn nhìn hiểu, bởi vì hắn nhíu mày, còn trừng mắt nhìn.
“Ta!…… Ngươi có thể đứng yên đừng động đậy hay không?”
Wow, bữa nay mặt trời mọc ở phía tây sao, tên thất phu Hiên Viên Tiêu này lại dùng câu nghi vấn để nói chuyện với ta, hơn nữa không có cái giọng uy hiếp nào trong đó. Ách, không được quen cho lắm.
Tôi cũng không phải đứa tiểu nhân được đằng chân lân đằng đầu, tôi chỉ là một nữ tử có thù phải trả, Vì vậy, tôi bước ngang như con cua, mỉm cười vô lại tới gần ‘vũ khí hạt nhân’ lúc nào cũng có thể bùng nổ kia, chỉ tiếc trong miệng tôi thiếu mất một cọng cỏ, nếu không thì tuyệt đối sẽ là một đại biểu điển hình cho vẻ đẹp kiểu mẫu của thời cổ đại.
“Hắc hắc, lão nương cứ thích đi qua đi lại đó, ngươi làm gì ta?!” Cho ngươi tức chết luôn! A ha ha ha……“Ta nhảy qua nhảy lại, hey, hắc hắc, ta tiếp tục nhảy! Như thế nào……”
Chữ ‘a’ khiêu khích cuối cùng còn chưa kịp phát ra nửa âm tiết, tôi đã bị một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau vòng tới giữ chặt rồi dùng sức kéo giựt ngược, trong nháy mắt tôi ngã vào một vòng tay nóng như lửa.
Tôi không thể tin nổi trợn mắt nhìn vào cặp mắt màu vàng kia, nơi đó ẩn chứa giận dữ, ẩn chứa vị chua chát, còn ẩn chứa sự kinh ngạc giống như tôi!
OMG?! OMG?!!! Oh, godgod god!~~~~~
Phản ứng tiếp theo của tôi có thể dùng tên của một bộ phim điện ảnh rất nổi tiếng để tổng kết khái quát, tên của nó là — ‘Tiếng thét chói tai’: “A a a a a ~~~~” Một tiếng sói tru quỷ khóc, vang tận mây xanh.
Cặp mắt màu vàng kia chợt lóe lên vẻ thất vọng cùng bi thương, trái tim tôi đột nhiên co thắt lại, một loại cảm giác tội lỗi đột nhiên tuôn trào khắp toàn thân tôi, cả thân thể trong nháy mắt trở nên rất lạnh rất lạnh.
Tôi thề không phải tôi cố ý, tôi thật sự thật sự đúng là không hề nghĩ tới, chỉ là kinh ngạc, chỉ là……
 
“Lăng nhi!”
Ngay sau đó, tôi từ trong vòng tay nóng bỏng như lửa chuyển sang một vòng tay ấm áp khác.
Bà nó chứ, đổi thang mà không đổi thuốc! Ai nấy đều xem bản thân mình là chuột túi hay sao?!
“Đông Phương Cửu ngươi buông lão nương ra!”
“Tiểu Lăng nhi của ta, một khắc không gặp nàng, nàng liền chạy đi sà vào lòng người khác, nàng nàng… Ta thật đau lòng mà!~~~”
Tôi không dám nhìn vào mắt Hiên Viên Tiêu, sợ nhìn rồi áy náy. Chỉ mong sao tên ngốc Đông Phương Cửu này đừng gây cho tôi thêm nhiều phiền phức nữa.
Phải biết rằng loại người như Hiên Viên Tiêu, bạn có thể công khai hận hắn, đắc tội hắn, không phục hắn, cùng hắn sống chết, nhưng mà không thể để cho hắn cảm thấy được bạn xem thường hắn, ghê tởm hắn, chán ghét hắn. Bằng không loại người có thế lực cường đại như hắn, loại người quen đứng ở trên cao như hắn, rất dễ bị tổn thương, tâm hồn yếu đuối khủng khiếp, hơn nữa một khi bị tổn thương thì tuyệt đối sẽ khép kín bản thân.
Dùng đà điểu để hình dung loại người như hắn là chính xác nhất.
“Đông Phương Cửu, ngươi buông ta ra, đừng làm rộn, ta không có tâm tình.” Giọng tôi nói rất nhỏ, nhưng mà rất hữu hiệu, hắn không nói gì cả liền buông tôi ra.
Vạn hạnh trong bất hạnh chính là tại thời khắc xấu hổ này, Yến Tứ Phương giống như chúa cứu thế xuất hiện, giọng nói như tiếng trời của hắn giải cứu chúng tôi.
“Sở Sở quận chúa đã tỉnh.”
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 70
Độc từ đâu đến, giải thích thế nào?
“Yến Tứ  Phương ngươi đúng là  Bồ  Tát chuyển thế đầu thai, ta yêu ngươi chết mất! Ha ha ha ~~~” Ta cảm thấy không biết có phải tôi đã từng luyện lăng ba vi bộ linh tinh gì đó hay không, mà sao có thể dùng tốc độ như vậy chạy vào trong phòng được?! Quả thực còn nhanh hơn so với chạy thoát thân.
“Sở Sở…” Tôi nức nở lên đài. Bảy phần giả, ba phần thật!
“Lăng nhi!”
Khi tôi nhìn thấy Sở Sở, sống mũi bỗng thật sự cay cay, lại còn có chút ngượng ngùng thút tha thút thít, cười mếu máo: “Sở Sở, tỷ đừng nói chuyện, mới vừa tỉnh lại, nghỉ ngơi nhiều chút. Tỷ muốn ăn cái gì? Ta căn dặn phòng bếp làm cho tỷ liền! A đúng rồi, tỷ có khát không? Yến có cho tỷ uống nước chưa? Còn khó chịu không? Tỷ xem tỷ gầy như vậy…” Khụt khịt mũi, làm gì mà giống như ngửi phải hạt tiêu thế này, “Tỷ còn để cho ta sống nữa không?! Tỷ gầy thành ra thế này, taphải giảm cân đến đời nào mới có thể giống được như tỷ đây?!”
Đầu ngón tay lành lạnh của Sở Sở trượt qua khóe mắt tôi, cô ấy ôn nhu mỉm cười cưng chiều: “Lăng nhi ngốc…”
“Ta mặc kệ, trong vòng mười ngày tỷ phải ráng ăn thành như ta vậy! Hắc hắc, làm tỷ muội phải đồng cam cộng khổ mà, ta mà là đại béo, thì tỷ phải là tiểu béo!”
Thượng Quan Sở Sở lúc nghe đến hai chữ
‘tỷ muội’ trong lòng có một tư vị không nói nên, là hổ thẹn? Hay là hối hận? Nhưng cô biết cô đã không thể quay đầu lại nữa rồi, không thể quay lại được nữa rồi.
“Ưm…”Cô gật đầu, đầu nặng tựa nghìn cân. Lúc ngẩng đầu lên lại, trên mặt cô lại nở một nụ cười tươi tắn, nhẹ giọng gọi: “Tiêu…”
Hiên Viên Tiêu thong thả bước đến trước giường Sở Sở, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nhưng không hề nói chuyện.
“Chuyện kia… Sở Sở… Ta đi chuẩn bị đồ ăn cho tỷ trước…” Len lén liếc mắt nhìn Hiên Viên Tiêu, hắn căn bản không hề nhìn tôi, tôi vội vàng chuồn nhanh, dại gì làm bóng đèn điện, do đó, tôi giả mù sa mưa nói: “Hai người… hai người cứ từ từ trò chuyện nha…”
Lúc tôi bước ngang qua người Yến Tứ Phương, hắn nói một câu: “Nàng không cần đến trù phòng, hiện tại Sở Sở chỉ có thể húp cháo.”
“Hả? Ờ.” Tôi hậm hực đi ra ngoài.
***
Ba ngày sau, thân thể Sở Sở cơ bản đã khôi phục, những lễ vật Đông Phương Cửu tặng cho Yến Tứ Phương phần lớn đều cho Sở Sở dùng, bản thân Yến Tứ Phương cũng không có phản ứng gì, rất hào phóng, tôi càng cảm thấy cái này gọi là tận dụng triệt để, dù gì hắn vốn chính là làm nghề y, thuốc bổ gì mà không có, vậy mà chẳng hề mảy may quan tâm một chút xíu gì cả.
Sau đó, cả đám người bọn tôi tề tụ ở Bạch Mai đình bàn bạc trao đổi về vấn đề hành trình, bọn tôi không thể quấy rối mãi chỗ ở của Yến Tứ Phương được, đương nhiên phải thảo luận vấn đề chỗ ở sắp tới. Điều quan trọng nhất là, Sở Sở đã khỏe hơn nhiều, bọn tôi cuối cùng cũng có thể hỏi cô ấy rốt cuộc vì sao bị trúng độc, đương nhiên rất có khả năng cô ấy không nhớ rõ, hoặc là căn bản không biết được, nhưng vẫn hy vọng cô ấy có thể nhớ lại một chút manh mối.
“Yến, lần trước ngươi nói độc Sở Sở trúng tên là…”
“Phệ hồn.”
“Biến! Ai hỏi ngươi!” Tôi trừng mắt với Đông Phương Cửu, sau đó đổi sang vẻ dịu dàng nhìn Yến Tứ Phương, lại hỏi:“Là bí dược của hoàng tộc Dực quốc ư?”
Yến Tứ Phương khẽ căng hàm: “‘Phệ hồn’ vốn xuất xứ từ hoàng tộc Dực quốc, sau đó lưu truyền trong giới quý tộc ở Dực quốc.”
“Loại độc dược hại người này còn muốn lưu truyền?! Thật đê hèn!” Tôi vừa thuận miệng nói, kết quả phát hiện sắc mặt của Khanh Trần mỹ nữ hơi kỳ kỳ, thầm mắng bản thân mồm miệng không ý tứ, vội vớt vát, “Kỳ thực, chỉ cần không dùng để hại người, vẫn có giá trị bảo tồn, ha
 
ha…”
Yến Tứ Phương nhìn tôi cười phì một tiếng, nói: “Giá trị của độc dược e rằng chính là dùng để hại người.”
Tôi cứng họng, không còn biết nói gì nữa. Quay đầu nhìn về phía Sở Sở nhà tôi: “Sở Sở, lúc ở Ngôn quốc có người của Dực quốc từng đến chỗ chúng ta sao?” Nhắc tới Ngôn quốc tôi liền lập tức nghĩ tới Vân tiên nhân, từng cảnh từng cảnh tái hiện lại lướt nhanh trong đầu tôi. Có lẽ tôi vĩnh viễn cũng không thể quên được dưới tán cây hoa ngọc lan cùng hắn ngẫu nhiên tương phùng, một hình bóng lướt qua tim trong khoảnh khắc là một vẻ đẹp vĩnh hằng. Còn những lừa dối và tàn nhẫn lúc sau này, đối với một kẻ trí nhớ kém như tôi mà nói, hẳn là rất dễ quên. Tôi vẫn tin tưởng rằng một người có đôi mắt giống như thế, nhất định là người lương thiện, tận sâu thẳm trong tâm hồn nhất định là lương thiện.
“Ừm, đúng, chính là cái ngày muội đi vắng, người của Dực quốc và Đông Nhạc đã tới.” Thượng quan Sở Sở nhớ lại.
“Đông Nhạc?” Ta không nhớ rõ Đông Nhạc là thuộc địa của nước nào, ngoại trừ Kim, Ngọc, Lương, Ngôn bốn quốc gia lớn, còn có sáu quốc gia nhỏ, lần lượt là Đông Nhạc, Tây Kỳ, Bắc Tường, Thương Mân, Thục quốc và Dực quốc.
Đông Nhạc và Dực quốc là thuộc địa của
Ngọc quốc.
Tây Kỳ và Thục quốc là thuộc địa của Kim quốc.
Thương Mân và Bắc Tường là thuộc địa của
Lương quốc.
“Lăng nhi, Đông Nhạc là thuộc địa của Ngọc quốc a, ha ha, lúc thu cống phẩm hàng năm nhớ đừng có quên nó nha!” Đông Phương Cửu cười giảo hoạt, ra vẻ nịnh nọt.
Tôi đột nhiên tỉnh ngộ, vỗ đầu một cái: “Đúng rồi, nếu không cũng sẽ không tới cửa tìm ta và Sở Sở!”
Đông Phương Cửu sắc mặt chợt lạnh, sau đó nói khẽ: “Ha ha, ‘Đồng quy’ là bảo bối bí mật của Đông Nhạc quốc, mỗi một quốc chủ và quốc mẫu của Đông Nhạc quốc vào ngày đại hôn sẽ cùng uống ‘Đồng quy’ để biểu thị lòng trung trinh. Nhưng nghe nói sau khi quốc chủ tiền nhiệm lên ngôi, ‘Đồng quy’ mẫu cổ chỉ còn sót lại hai con, hơn nữa cũng không gây giống ra thêm mẫu cổ nào nữa. Cho đến hiện tại, trên đời chỉ còn lại hai con mẫu cổ, vốn đều ở trong tay của quốc chủ Đông Nhạc quốc, nhưng mà, nghe đồn mười năm trước đã bị người đánh cắp mất một con.”
“Hả?! Nói cách khác, kẻ hạ cổ ta chính là một tên bại hoại người Đông Nhạc quốc sao?!” Trong cơn giận dữ không đủ để hình dung tâm tình của tôi lúc này.
Hiên Viên Tiêu vẻ mặt âm trầm lạnh như núi băng nói: “Cũng chưa chắc, bởi vì mười năm trước mẫu cổ đã bị người đánh cắp mất một con!”
Tôi suy nghĩ cả nửa ngày trời cũng không suy đoán được chút manh mối nào, mấy cái chuyện vu oan giá họa này là bình thường, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hai tiểu quốc này đều là thuộc địa của Ngọc quốc chúng tôi, kiểu gì cũng cảm thấy không thoát khỏi can hệ?!
“Sở Sở, người của Đông Nhạc và Dực quốc đến làm gì?” Tôi vẫn gửi gắm chút hy vọng trên người Sở Sở.
Suy nghĩ một lát, Sở Sở nói: “Dực quốc dâng tặng Ngọc Linh trà, Đông Nhạc dâng tặng…” Lại nghĩ một lát, nhìn tôi nói: “Tặng mấy hộp điểm tâm a! Lăng nhi chẳng phải còn khen điểm tâm rất ngon, còn nói bọn họ đúng là người có lòng sao?!”
“Oh my God…” Tôi bất lực cúi đầu. Tôi nhớ ra rồi, hôm thẩm vấn tiểu hồ ly của lão hồ ly Vô Ngôn, tôi không ngủ được chút nào, sau khi trở về vừa nằm xuống là ngủ ngay, còn muộn giờ đến buổi lễ tuyển phi của Vân tiên nhân… Aizzz, nếu như không đi thì tốt biết mấy! Ừm, sau đó vội vội vàng vàng thức dậy, người cũng mơ mơ màng màng, uống mấy ngụm trà, bốc được hai miếng điểm tâm thì bị Sở Sở kéo đi rồi.
Chết tiệt! Không ngờ chính tôi tự mình ăn điểm tâm có hạ cổ?!“Yến, cổ có thể hạ vào trong điểm tâm không?!” Theo lý thuyết cổ là một loại côn trùng? Aizz, ngẫm lại đã thấy mắc ói!
“Chỉ cần có thể tồn tại, thả vào đâu đều có thể được.” Yến Tứ Phương thờ ơ nói.
“Hả?! Vậy ta chỉ nhớ có mình ta ăn điểm tâm, không nhớ có nam nhân nào ăn hết?” Đưa tay vò đầu bức tóc, thình lình nhìn về phía Ất:“Ất, có phải ngươi ăn không?!”
Ất bị tôi hỏi ngớ người, lập tức lắc đầu: “Thuộc hạ chưa về.”
Ngất, sao tôi lại quên chuyện này.
Đông Phương Cửu thở dài nói: “Lăng nhi, nếu cổ cái thực sự là bị kẻ gian của Đông Nhạc quốc giấu ở trong bánh cho nàng ăn, vậy cổ đực nhất định đã được đưa vào thân thể của kẻ mà bọn chúng đã sớm tuyển chọn rồi.”
“Chó chết! Thật nham hiểm!” Nhịn không được phải buộc miệng chửi thề, tôi không đi giết người cũng đã là tu dưỡng lắm rồi! Lại thầm mắng kẻ bị tình nghi của Đông Nhạc quốc cả nửa ngày trời, sau đó hỏi Sở Sở: “Sở Sở, vậy ta cũng uống trà sao không trúng ‘Phệhồn’ hả?”
Sở Sở ngẩn ra, nói: “Trà muội uống đâu phải là ‘Ngọc Linh’. Bữa đó, sau khi Dực quốc đưa Ngọc Linh trà tới, ta một mình chờ muội chán quá liền làm theo phương pháp mà Dực quốc nói, đem ngâm vào trong nước thử xem, nhưng sau khi uống thì thấy cũng bình thường, mùi vị hơi đăng đắng, nghĩ chắc muội không thích, nên không cho muội uống.”
Ò, trời ạ trời ạ, cũng may chưa cho tôi uống, đã cứu tôi nửa cái mạng rồi! Nếu không ta vừa trúng  ‘Đồng quy’ lại  có thêm ‘Phệhồn’ chắc ngủm củ tỏi sớm quá.
“‘Phệhồn’ mặc dù khó giải, nhưng có thể giải được. Lăng nhi không cần lo sợ.” Phượng mâu đen thẫm của Đông Phương Cửu khẽ nhướng lên, càng lộ rõ vẻ mị hoặc, chỉ là trong mắt vẻ lo lắng hiện lên nhiều hơn.
“Ta biết, chẳng phải Yến đã giải độc cứu Sở
 
Sở sao.” Một mặt vui mừng thay cho Sở Sở,
một mặt thương xót cho bản thân. Thực sự là sống chết có số, tất cả đều xem thiên ý vậy! Giống như Sở Sở là người ôn nhu lương thiện như vậy bị trúng phải loại độc đáng sợ kia ông trời không phải cũng đã cứu cô ấy sao, đâu giống loại mẹ kế vô lương tâm như tôi bị ông ta ngó lơ chỉ e tôi không chết…
“Lăng nhi, muội đừng buồn, có độc dược, sẽ có giải dược, muội nhất định không có việc gì đâu!”
Sở Sở đưa tay ôn nhu đặt lên tay tôi, hơi dùng sức, khiến tôi cảm giác được sự cổ vũ của côấy.
***
Lại nói vì sao Thượng Quan Sở Sở thay đổi, kỳ thực đứa trẻ này dựa theo lời Lăng mẹ kế viết trong sách: Năm mười lăm tuổi xuyên tới Ngọc quốc, lại sống thêm mười lăm năm nữa, cho  nên côấy  đã ba mươi tuổi rồi, trong suy nghĩ  sẽ  càng thêm ‘thành thục’. Côấy  cũng không phải muốn làm người xấu, chỉ là không muốn sống giống như trước khi ‘xuyên qua’, chỉ là một người bình thường, vô cùng bình thường mà thôi.
Lời Sở sở: Ta không phải hung ác, chỉ là nếm trải tư vị đố kị.
Ta không phải không có trái tim, chỉ là trong tim chỉ chứa bản thân mình.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+