Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 071 – 072 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 71
Ông xã là gì? Tướng công là ai?
Khoảnh khắc này, tôi thật vui mừng vì kẻ trúng ‘Đồng quy’ là tôi chứ không phải Sở Sở. Hóa ra, từ đầu, hai loại chất độc cao cấp ‘Đồng quy’ và ‘Phệhồn’ này đều là chuẩn bị cho tôi, là tại tôi đã hại Sở Sở phải chịu đựng nỗi khổ của Phệhồn lâu như vậy.
“Sở Sở, là ta không tốt, liên lụy đến tỷ… cũng may, cũng may là tỷ không sao.”
Thượng Quan Sở Sở sau khi nhìn thấy một nụ cười nhạt trên khóe môi Yến Tứ Phương, vẻ mặt có hơi mất tự nhiên, đành phải hơi quay đầu sang chỗ khác, giả vờ ho khan.
“Sở Sở?!” Sao lại ho nữa rồi?! Rõ ràng là cần phải san bằng Dực quốc, trút giận cho Sở Sở!
“Thân thể Sở Sở quận chúa khó chịu sao? Có muốn Yến mỗ bắt mạch cho cô không?” Yến Tứ Phương hỏi một cách thờ ơ, vẻ mặt Thượng Quan Sở Sở càng thêm lúng túng.
“Không cần, khụ khụ…cảm tạ Yến thần y, ta không sao… khụ…”
“A? Vậy thì tốt.” Yến Tứ Phương tự rót trà ra uống, “Yến mỗ dù thế nào cũng không xứng với danh hiệu ‘Thần y’, thế gian cũng chỉ có hai chữ
‘Ma y’ là phù hợp với Yến mỗ.”
Ai nấy đều im lặng, chẳng buồn để ý đến câu bình luận của Yến Tứ Phương.
Sau một hồi trầm mặc, Hiên Viên Tiêu lên tiếng: “Thập Tứ, sai người chuẩn bị khoái mã, ngày mai khởi hành.”
Thập Tứ chắp tay nói: “Dạ!”
“Ngươi làm gì phải vội vàng thế?” Tôi không chút suy nghĩ, buột miệng nói ra, nhìn thấy ánh mắt mọi người đều tập trung trên người mình, thật khiến người khác xấu hổquáđi. Nhất là hai con mắt vàng lộ rõ vẻ khinh thường và ngẫm nghĩ của Hiên Viên Tiêu, tôi thực sự túng quẫn lắp bắp giải thích: “Vậy… ngươi không muốn ở Lương quốc chơi thêm vài ngày nữa sao?” Nhìn đôi mắt Đông Phương Cửu không hờn không giận, tôi tiếp tục nói:“Ha ha, Lương quốc là địa bàn của tên ngốc Đông Phương Cửu mà, hắn nhất định sẽ bao ăn, bao ở, bao chơi! Tuyệt đối sẽ được hưởng thụ ở cấp độ sáu sao!”
Mặc dù Đông Phương Cửu khẽ cúi đầu, rất phối hợp với tôi nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt kiêu ngạo cực kỳ coi thường tôi của tên thất phu Hiên Viên Tiêu.
“Ta không giống với công chúa. Kim quốc từ trên xuống dưới vẫn còn rất nhiều việc lặt vặt chờ Hiên Viên ta trở về xử lý, đâu giống như trưởng công chúa, có thể thong dong dạo chơi đến vậy?”
Ch* chết, thằng nhãi này nói chuyện còn lời nào cay độc hơn nữa không?! Không chừng trên bảng xếp hạng những kẻ độc mồm độc miệng, thứ tự của hắn đã vượt qua Tương Sở đang đứng sau lưng Đông Phương Cửu rồi không biết chừng?
Tôi nhìn sang Tương Sở, một thân bạch y bằng vải thô, vẫn dáng vẻ thanh cao lạnh nhạt như trước giờ, mở miệng làm quen: “Tương soái ca, huynh tung hoành ngang dọc trên giang hồ hơn mười năm, múa kiếm, luận thơ, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, lâm nguy không loạn. Luôn luôn đối đầu với kẻ địch mạnh mà khí độ vẫn bình tĩnh. Mỗi khi nói chuyện có thể làm kinh hãi tứ phương, tuyệt bút vung lên chốc lát đã nghìn chữ!”
Mọi người có chút sững sờ, vẻ mặt Tương Sở ca ca có chút ửng đỏ, có vẻ như mấy câu tâng bốc của tôi chưa đủ đô?
Tôi nhếch mép tiếp tục cười nói: “Ta van huynh, Tương soái ca à, làm ơn thể hiện một phần vạn năng lực miệng lưỡi khéo léo tùy cơ ứng biến của huynh, đặt chuyện tung tin, gây hấn chia rẽ, kích động nhân tâm, khiêu khích sinh sự, nham hiểm xảo trá, hãm hại lừa gạt, gây chuyện khắp nơi, mọi việc thuận lợi…, đối với —” Ngón trỏ ta chỉ vào Hiên Viên Tiêu. Tôimở to mắt, sảng khoái mắng chửi:“Hừ! Chỉ giỏi dùng tâm cơ hiểm ác, thủ đoạn thấp hèn, trong thiên hạ nếu hắn tự xưng đệ nhị thì không ai dám xưng đệ nhất, bất nam bất nữ! Ta thay mặt cho chính nghĩa — trách mắng hắn!”
“Phụut…hìhì…”
Toàn thể những người ở đây, phàm là sinh vật có lỗ tai, tất cả đều phụt ra…
Ngay cả vị nhân vật chính vừa bị tôi miêu tả thao thao bất tuyệt kia, cái miệng trường kỳ cứng đờ của hắn giờ cũng cong ngoác lên một trăm phần trăm.
Ui cha, thật là hiếm thấy!
Vui cái rắm gì mà vui, nghe không hiểu lời khen hay chê sao?! Đần độn!
 
“Lăng nhi, thật không công bằng! Xưa nay nàng chưa bao giờ dùng nhiều thành ngữ bốn chữ như vậy để khen ta… Huhu… Lăng nhi, nàng không yêu ta nữa…”
Tôi cố nén cơn kích động muốn đạp chết tên này, vẻ mặt bình tĩnh, mang theo nụ cười, nhẹ nhàng an ủi Đông Phương Cửu: “Không phải không yêu nữa, mà là chưa từng yêu! Lần này nhớ cho kỹ! Đừng cứ động một tí lại quên! Ngoan~~~”
Hiên Viên Tiêu không biết vì sao lại có chút hả hê, khóe miệng khẽ nhếch lên, độ cong càng lớn hơn, ngay cả khi giao nhiệm vụ cho Thập Tứ, thanh âm cũng nhỏ nhẹ đi nhiều: “Thập Tứ, liên lạc với Thập Tam, bảo hắn đi chuẩn bị đầy đủ lương thảo, nói hắn sau khi trẫm trở về muốn lập tức ngự giá thân chinh!”
Những lời này của Hiên Viên Tiêu tựa như một tiếng sấm dội giữa trời quang, thật là hùng hồn mạnh mẽ, chấn động đến mức tất cả mọi người đều sững sờ.
“Ngươi…ngươi…ngươi muốn thống nhất bốn nước sao?!” Chết tiệt, dù sao đi nữa tôi và Đông Phương Cửu vẫn còn đang ngồi ở đây, đã mất đi đâu, chẳng lẽ anh không thèm để hai chúng tôi vào mắt sao?! Người Kim quốc các người muốn gây chiến tranh?! Vũ phu! Bọn thất phu!
“Hiên Viên Đế muốn tấn công Dực quốc?” Yến Tứ Phương thích thú nhìn Hiên Viên Tiêu.
Hiên Viên Tiêu mỉm cười nói: “Còn có cả
Đông Nhạc nữa.”
Chỉ có Yến Tứ Phương thoáng sửng sốt, bởi vì những người khác đều cực kỳ sửng sốt!
“Hiên Viên Tiêu! Ngươi có ý gì?! Vì sao đều đánh thuộc địa của Ngọc quốc ta?!” Tôi nhảy dựng khỏi ghế, tức sùi bọt mép chính là bộ dạng của tôi lúc này. “Ất đâu?!”
“Có thuộc hạ!”
“Mau đưa cho ta một thanh đao!—”
“Công chúa, thuộc hạ không có đao, có thể dùng kiếm được không…” Tay phải Ất nắm lấy chuôi kiếm, nhìn tôi đang trong cơn bạo phát, rút ra cũng không được mà không rút ra cũng không xong, cả khuôn mặt đều nhăn nhó thành một nhúm.
“Được! Chỉ cần có lưỡi bén, có thể thấy máu chảy là được! Đưa ta —”
Giơ đoản kiếm của Ất lên, ta định chém Hiên Viên Tiêu. Nhưng mà Hiên Viên Tiêu vẫn ngồi yên, mỉm cười, không nhúc nhích, duy chỉ có Thập Tứ ở phía sau hắn là sốt ruột muốn rút đao ra.
“Thập Tứ lui ra!”
“Bạch U! Ngay cả việc bảo vệ chủ tử cũng quên rồi sao?”
Hiên Viên Tiêu cùng Đông Phương Cửu đồng thời quát to. Thập Tứ trong nháy mắt thu đao, cổ tay Bạch U khẽ động, bạch quang lóe lên, loan đao ra khỏi vỏ.
Kỳ thực, tôi cũng chỉ hung bạo được trong chốc lát, tôi thật sự không có khả năng chém người, chỉ bằng đôi mắt đẫm lệ của Sở Sở nhà tôi là tôi đã không thể hạ thủ được rồi!
Tỉnh táo lại, tôi hỏi: “Vì sao?” Tôi biết thật buồn cười khi hỏi hắn, tôi biết là không thể nào, tuy nhiên tôi vẫn không từ bỏ hy vọng.
“Những tiểu quốc lệ  thuộc nội chiến liên miên, dân chúng lầm than, trẫm thu phục bọn chúng cũng là vì con dân họ.”Hiên Viên Tiêu nói.
Chính nghĩa hào hùng, hàng lông mày hiện rõ vẻ ngông cuồng tự đại, thể hiện hết khí phách của bậc đế vương:“Huống chi quốc chủ của Dực quốc và Đông Nhạc vốn không thể xưng trẫm, nuôi binh dưỡng dân, vậy mà lại mưu toan nhất thống thiên hạ. Nếu không giáo huấn quốc chủ của hai nước này thì bọn họ sao có thể tỉnh ngộ!”
“Rắm thối!—” Tôi căm phẫn không thể kềm chế, đập bàn, lớn tiếng nổi giận nói: “Hiên Viên Tiêu! Lão nương chưa bao giờ thấy qua người nào không biết xấu hổ như ngươi! Rõ ràng là ham muốn cá nhân, vọng tưởng muốn chiếm đoạt cả mười nước, vậy mà lại không biết thẹn nói kẻ khác muốn nhất thống thiên hạ! Ngươi có biết hai chữ ‘vô sỉ’ viết thế nào không?! Chẳng lẽ ngươi hiểu thế nào là ‘nuôi binh dưỡng dân’ sao?!”
“Lăng nhi…” Sở Sở kéo tay áo tôi. Tôi không thèm đếm xỉa đến.
“Tiểu Lăng nhi của ta thực là dũng mãnh!~~” Tên ngốc Đông Phương Cửu kia vuốt đuôi. Tôi khinh thường.
“Trưởng công chúa thật là có khí thếnha.” Yến Tứ Phương kỳ quái nói. Tôi không rảnh rỗi đáp trả.
“Công chúa…” Ất thấy tình hình càng trở nên nghiêm trọng liền lo lắng. Tôi cũng không có thì giờ trấn an.
Hiên Viên Tiêu cũng chẳng thèm đếm xỉa tới chỉ hừ nhẹ một tiếng, không giận mà uy nói: “Hiện tại trẫm vẫn chưa có dự tính thống nhất mười nước, có điều, đó cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.” Khẩu khí khẳng định, giải quyết dứt khoát.
Ách, đầu tôi có chút choáng váng, máu huyết không lưu thông. Ngữ khí trở nên hòa hoãn, tôi đặt đoản kiếm của Ất xuống bàn, tiếp tục bô lô ba la với hắn cho rõ ràng: “Bản thân ngươi mới muốn đánh nhau khiến cho dân chúng lầm than, ngươi đã từng hỏi con dân của ngươi chưa?! Có gia đình nào nguyện ý hy sinh con trai, ông xã nhà mình đi làm bia đỡ đạn cho ngươi không?! Ngươi làm hoàng đế ngự giá thân chinh thì giỏi lắm sao?! Ngươi cũng chỉ đơn giản là trốn ở trên long liễn (*), không làm gì cả, người hy sinh đổ máu đều là bách tính trăm họ! Đều là những người mà Hiên Viên Tiêu ngươi luôn miệng nói là con dân! Ngươi thật không biết xấu hổ?! Ta thật sự phục ngươi đó! Vậy mà vẫn không biết ngượng, trước mặt chúng ta tự xưng là ‘trẫm’, thật sự là, thật sự là…” Hít sâu, thở sâu…
(*) Xe rồng, kiệu rồng.
“Lăng nhi, ‘ông xã’ là cái gì vậy?”
Tôi liếc xéo cái tên ngắt lời mình, quát lên: “Ông xã chính là tướng công Đông Phương Cửu!” Tôi đang trong cơn kích động, hoàn toàn quên mất khi nói phải ngắt nghỉ đúng chỗ…
 
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 72
Ai đúng ai sai, ai thị ai phi?
Bởi tôi đang kích động, tốc độ nói quá nhanh, sau khi nói xong hai chữ ‘tướng công’ thì không kịp ngắt câu, nên lời nói truyền đến tai mọi người liền thay đổi ý nghĩa.
Đông Phương Cửu ôm chầm lấy tôi, làm tôi giật bắn, suýt tí nữa hồn lìa khỏi xác.
“Làm gì vậy?!” Lúc này còn làm tôi nổi điên, muốn chết sao?!
Đông Phương Cửu cười tươi rói, sung sướng nói: “Lăng nhi, Lăng nhi, nàng vừa gọi ta là ‘tướng công’!”
Tôi thật sự muốn xỉu cho xong.
Dùng Vô Ảnh cước của dòng họ Lăng đá bay Đông Phương Cửu, tôi ngồi lại xuống ghế, thở hổn hển.
“Trưởng công chúa chớ kích động, Hiên Viên bệ hạ chẳng qua chỉ tức giận bọn chuột nhắt vô lại Đông Nhạc và Dực quốc đã ngầm hạ độc thủ đối với công chúa và Sở Sở quận chúa, muốn báo thù cho mọi người mà thôi.” Yến Tứ Phương chậm rãi mở miệng, nỗ lực kết thúc trận cãi vã không vui vẻ nãy giờ.
“Hừ!” Tôi hừ lạnh một tiếng, âm lượng quả thực đã nhỏ bớt, chủ yếu là vì tôi hết hơi rồi, “Không cần hắn giả tốt bụng, mượn chiêu bài báo thù cho bọn ta, nhằm thực hiện mục đích xấu xa không thể cho ai biết của hắn, chẳng phải là mượn cớ khai chiến một cách đường hoàng hay sao?”
“Đối với ta, việc khai chiến vốn không cần mượn cớ. Tấn công quốc gia nào đối với ta lại càng không cần lý do. Cho dù ta không nhất thống thiên hạ, cũng sẽ có người khác vì muốn ở trên đài vinh hoa, làm vua thiên hạ, mà không chút lưu tình ra tay giết chóc.”Hiên Viên Tiêu đảo mắt qua Đông Phương Cửu, sau đó lại nhìn tôi chăm chú, ánh mắt rất bình thản, không thấy hắn tức giận hay là không vui, “Ta như vậy, Đông Phương Cửu như vậy, cả Vân tiên nhân của cô cũng như vậy.”
Rồi như thể cảm thấy lời nói còn chưa đủ cay độc, hắn tiếp tục nói: “Âu Dương Vân sở dĩ muốn kết hôn với cô, rốt cuộc là vì cái gì cô không thể không biết.”
Vân tiên nhân… Ha ha… Là bởi vì muốn liên hôn liên kết với Ngọc quốc, hay là bởi vì cái Thần chỉ không có căn cứ kia?
“Thượng Quan Lăng, ta không nói những lời của cô là sai, quả thực, muốn đánh nhau sẽ có người phải đổ máu, hi sinh, có thể là rất nhiều rất nhiều người, thậm chí là toàn bộ. Nhưng, mười nước trước sau gì cũng phải nhất thống. Bất luận là ai làm chủ thiên hạ.”
Một chậu nước đá dội thẳng vào mặt tôi, nhưng cái sự thật lạnh lùng đó vẫn không thể giúp tôi tỉnh táo.
Vì sao nhất định phải chiến tranh? Vì sao nhất định phải nhất thống thiên hạ?
Thời trẻ tôi từng cuồng ngôn, nói mình sinh ra không gặp thời, nếu gặp phải thời buổi loạn lạc, xã hội rối ren, mới thể hiện được bản sắc anh hùng.
Đúng là tôi già rồi, có lẽ những thứ hào ngôn tráng khí vô vị kia so sánh với khói lửa ngập trời, thi thể ngổn ngang bằng xương bằng thịt mà nói căn bản chỉ là một cái đánh rắm!
Tôi chỉ có thể nói: “Nếu ngươi xuất binh đánh Đông Nhạc hoặc Dực quốc, Ngọc quốc ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn, Thượng Quan Lăng ta sẽ ở trên chiến trường nghênh tiếp Hiên Viên bệ hạ!”
Cuối cùng Hiên Viên Tiêu vẫn bỏ đi, cười lớn rồi bỏ đi, nhìn vào mắt tôi dường như tràn trề mong đợi.
Hắn nói: “Trẫm chờ ngươi!”
Hắn khí phách bỏ đi, cuồng ngạo bỏ đi, ngay cả Sở Sở của tôi cũng bỏ đi theo hắn.
Mặc dù Hiên Viên Tiêu không muốn, mặc dù tôi cố gắng giữ lại, Sở Sở vẫn khăng khăng đi theo hắn.
Khoảnh khắc Sở Sở quỳ xuống trước mặt tôi, tôi cũng không biết phải nói cái gì, chỉ nhắm mắt lại không muốn để những giọt nước kia tràn ra.
Sở Sở nói: “Lăng nhi, ta xin lỗi muội, xin lỗi Ngọc quốc. Nhưng ta không thể rời xa Tiêu, ta phải cùng chàng về Kim quốc! Chàng muốn làm hoàng đế Kim quốc ta sẽ phụ tá chàng, chàng muốn nhất thống thiên hạ, ta sẽ dốc hết khả năng giúp chàng trở thành một anh hùng cái thế!”
Sở Sở khóc, khóc rất đau lòng, tôi cũng rất đau lòng, nhưng tôi khóc không nổi, tôi muốn trở về, tôi cảm thấy đây là một giấc mộng, mà tôi càng ngày càng trầm mê không thể phân biệt nổi đâu là hư đâu là thực, tôi muốn trở về, nhưng tôi không thể trở về, tôi đi rồi Ngọc quốc căn bản không ai có thể chống lại gót sắt của Kim quốc.
Sở Sở còn nói: “Lăng nhi, nếu trên chiến trường gặp lại, đừng nhân nhượng ta, ta cũng sẽ đối với muội như vậy!”
Tôi cố hết sức bĩu môi, nhưng không nói thành lời.
L òng muốn nói, nhưng chưa mở miệng, lời đã quên hết.
Ha ha, ai cũng muốn có vạn lý giang sơn, muốn làm anh hùng cái thế, mà không biết rằng tự cổ anh hùng như mỹ nhân, chưa được nhân gian đã bạc đầu. (*)
(*) Ý nói anh hùng và mỹ nhân đều bạc mệnh, không sống thọ.
Kỳ thực, bạn chỉ không biết, giang sơn như họa nhiễm máu này, rốt cuộc chẳng qua cũng chỉ là một sự phù phiếm thoáng chốc mà thôi.
Tôi lẳng lặng ngồi mãi ở trong đình, dường như đang trống rỗng, cũng hình như đang tư lự.
Tôi không biết ở trong đình có phải chỉ còn lại mình mình hay không, cũng không biết đã qua bao lâu, tôi bỗng nhiên nở nụ cười, không phải cười khổ, chỉ có chút bất đắc dĩ, như là đang tự vấn: “Nếu một người chết đi, sẽ không chỉ có một người đau lòng rơi lệ. Vậy, sau một
 
cuộc chiến tranh, sẽ sản sinh ra bao nhiêu hồ
nước? Bao nhiêu dòng sông? Bao nhiêu đại dương mênh mông?!”
Mỗi một giọt nước sẽ không phải trong suốt. Hắn thì thầm bên tai tôi: “Lăng nhi…”
Tôi bị ôm lấy, vòng tay ấm áp khiến người ta chỉ muốn ngủ.
Hắn an ủi tôi: “Đừng như vậy…”
Hắn lại nói: “Lăng nhi, đừng sợ, có ta ở đây.”
Tôi muốn nói, tôi không sợ, sao lại phải sợ, nếu tôi muốn, thiên hạ này sẽ là của tôi.
Tôi hỏi: “Thiên hạ thực sự quan trọng như vậy sao?”
Hắn chần chừ, rồi gật đầu.
Tôi cười: “Vậy ta quan trọng không?” Hắn không chút do dự, gật đầu.
Tôi lại hỏi: “Là thiên hạ quan trọng, hay là ta quan trọng?”
Hắn nở nụ cười: “Vì thiên hạ, có thể phụ vạn dân; vì nàng, phụ cả thiên hạ cũng được.”
Tôi muốn nói, tôi không tin. Thế nhưng, trái tim tôi, không nghe lời.
***
Nước suối róc rách, rừng cây xanh um tươi tốt, ánh trăng dịu nhẹ đổ bóng xuống, tản mác trên mặt nước suối, ánh sao lấp lánh, tựa như ảo mộng, như ngân hà mờ mịt nơi chín tầng mây.
Giữa không gian yên tĩnh, tiếng vó ngựa ầm ĩ xuyên qua ánh trăng xông vào trong rừng.
Hai người đi đầu cưỡi trên hai con ngựa cao chín xích, một đen một đỏ, trông như đang chạy trên mây.
(*) Chín xích = 2,7m; Ngựa cao thế này chắc anh phải dùng khinh công để leo lên lưng ngựa.
Hồng mã cả người đỏ sậm, tên là ‘Xích
Luyện’; hắc mã đen bóng như nước sơn, tên là
‘Hắc Vũ’.
Một chiếc xe ngựa lộng lẫy màu đen do ba con ngựa trắng kéo theo sát sau đó.
Thân xe phủ toàn gấm vóc màu đen, cửa sổ hai bên sườn xe phất phơ thấp thoáng chiếc rèm nhung tua rua.
Sau xe ngựa là một đoàn người ngựa hộ tống lao nhanh vun vút.
Hiên Viên Tiêu bỗng kéo dây cương, Xích
Luyện hí dài một tiếng, giảm tốc độ chậm lại.
“Thập Tứ!”
“Có thuộc hạ!”
Thập Tứ cũng xiết dây cương trong tay, tốc độ của Hắc Vũ cũng chậm lại.
“Xuyên qua cánh rừng rậm này cần mấy canh giờ?”Hiên Viên Tiêu nghiêng đầu hỏi Thập Tứ vừa mới đuổi kịp.
“Hồi chủ tử, với tốc độ vừa rồi, ước chừng hai canh giờ là được.”
Hiên Viên Tiêu suy nghĩ một lúc, rồi ra lệnh cho Thập Tứ: “Truyền lệnh xuống dưới, tối nay không nghỉ, tiếp tục đi nhanh, tới trước trưa ngày mai nhất định phải về đến quốc đô!”
“Dạ!” Thập Tứ vừa định quay ngựa về phía sau truyền lời thì bị Hiên Viên Tiêu gọi lại.
“Thập Tứ, có phải trẫm đã sai?”
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+