Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 121 – 122 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 121
Kinh động phòng tắm, ai xấu hổ hơn

Mộ Dung Uyển và Tiểu Nhị vừa bước vào Lộc uyển liền đụng trúng người hầu bưng nước nóng vừa đi ra.
“Ai tắm vậy?”
Thị nữ cầm giỏ hoa khom người trả lời Mộ Dung Uyển: “Hồi tam công chúa, là Ma Y đại nhân tắm gội.”
Mộ Dung Uyển khẽ gật đầu: “Đi, mau ra ngoài đi.” Lại quay sang Tiểu Nhị nói:“Chúng ta về thôi.”
Tiểu Nhị khẽ dẩu môi, gật đầu đáp: “Dạ, tam công chúa.”
Khi Mộ Dung Uyển mới ra khỏi Lộc uyển, trùng hợp chạm trán với Mộ Dung Xu, Mộ Dung Xu cười tiến tới, nói: “Tam muội mới từ chỗ Ma Y trở về sao?”
Mộ Dung Uyển cười gật đầu: “Hoàng huynh định đi Lộc uyển à?”
Mộ Dung Xu nói: “Phải, đại ca có việc muốn thương lượng với Ma Y.” Nói xong, liền phất tay áo cười bước đi. Trong một thoáng, Mộ Dung Uyển sực nhớ ra chuyện gì đó, vừa định ngăn Mộ Dung Xu lại, nhưng bởi một khoảnh khắc chần chừ đó mà lỡ mất cơ hội, Mộ Dung Xu đã biến mất khỏi tầm mắt của cô.
“Tam công chúa, có chuyện gì vậy?” Tiểu Nhị nhìn Mộ Dung Uyển khó hiểu, nhìn theo hướng Mộ Dung Xu vừa rời đi.
Mộ Dung Uyển lấy lại tinh thần, cười nhìn Tiểu Nhị, lại nhìn về phía xa xa, ý vị thâm trường nói:“Có lẽ đây cũng là ông trời cho đại ca cơ hội.”
……
Vương cung Thương Mân, Lộc uyển.
Người hầu canh gác lập tức quỳ xuống, vừa định hô to ‘Đại vương giá đáo’ đã bị Mộ Dung Xu cười ngăn lại.
“Các ngươi không cần thông báo, quả nhân tự đi vào.”
“Dạ, đại vương!”
Mộ Dung Xu nhẹ nhàng đẩy cửa ra, định làm cho Ma Y ngạc nhiên, nào ngờ đảo mắt quanh phòng ngoài cũng không thấy một bóng người, từ phía sau lớp màn dày loáng thoáng truyền đến tiếng ai đang nghịch nước, Mộ Dung Xu nhoẻn miệng cười, sải bước đi vào phòng trong, đến lúc bước vào trong bình phong, hắn mới cao giọng nói: “Ma Y đại nhân thật nhàn rỗi, mới buổi chiều đã tắm rửa rồi! Ha ha……”
Trời ơi! Tôi vừa nghe thấy cái giọng nói quen thuộc mấy ngày nay, mà trái tim đập chậm mất một nhịp, tôi thiếu chút nữa ngất xỉu ngay trong thùng nước…
Tôi thụp người xuống giấu mình dưới nước, chỉ để lộ cái đầu ở bên ngoài, vơ vét khua khoắng lượng cánh hoa không được nhiều cho lắm toàn bộ tập trung ở trước ngực, hai mắt đầy phẫn nộ chất vấn: “Mộ Dung Xu! Huynh không biết thế nào là gõ cửa hả? Sao huynh… ta đang tắm rửa mà! Huynh có biết hay không hả?”
Mộ Dung Xu không ngờ còn xấu hổ hơn tôi, gương mặt bánh mật đỏ hết cả lên, lúng túng ngượng nghịu, hắn lắp ba lắp bắp giải thích: “Ta… Ta… Ta không biết… Ta… chuyện đó… không phải cố ý… Ta…”
Bất ngờ, tôi còn chưa kịp mắng hắn, hắn đã chạy biến không dám quay đầu lại, tốc độ thực sự có thể so với tốc độ ánh sáng, giống như hắn là một cô vợ nhỏ hiền lương thục đức bị một tên đại dâm tặc là tôi chọc ghẹo vậy!
Ông trời ơi, vậy là sao? Tôi mới là người bị hại à nha? Tôi suýt tí nữa, à không, phải là có thể đã bị hắn nhìn thấy hết! Aizz! Chắc hắn chưa nhìn thấy bộ phận quan trọng nào chứ? Chắc là chỉ mới nhìn thấy được mặt tôi mà thôi, chắc là…Ông trời à, lão nhân gia ngài làm ơn mở to hai mắt, phù hộ tôi một chút đi! A di đà phật!
Vô Cầu cẩn thận nhẹ nhàng bưng chén chè đậu xanh, chân còn chưa bước vào Lộc uyển thì đã bị Mộ Dung Xu từ bên trong vọt ra đụng phải lảo đảo xém té, tức giận Vô Cầu mở miệng chửi: “Ai vậy? Không có mắt à? Ủa… Mộ Dung quốc chủ… Aizz? Mộ Dung quốc chủ?…”
Mộ Dung Xu căn bản không thèm nhìn Vô Cầu lấy một cái, bỏ chạy như điên, hai mắt Vô Cầu dựng ngược, miệng há hốc, vẻ mặt như vừa thấy một con quái thú.
“Tên Mộ Dung Xu này đầu bị úng nước sao? Không lẽ là phát bệnh gì rồi? Ủa… mà trên mặt cũng đâu thấy có gì không ổn? Chỉ trông như có chút tà hỏa công tâm, cả ấn đường đều đỏ lựng! Hắn bị sao vậy ta… chẳng lẽ là gặp ma?” Vô Cầu lầm bầm xoay người, đành phải đi lấy một chén chè đậu xanh khác.
……
“Tiểu sư phụ, chè đậu xanh tới rồi!~~~” Vô Cầu cười hì hì sải bước vào trong phòng, “Tỷ biết không, vừa rồi đệ đụng phải Mộ Dung Xu! Hắn chạy như phát điên ở Ngự hoa viên, đụng t rú ng đệ cũng mà cũng không biết! Tiểu sư phụ…” Vô Cầu ngẩn ra, “Tỷ… tỷ làm sao vậy?…
Nội sam quấn trên người bị tóc dính nước thấm ướt sũng, mắt trợn trừng muốn lọt tròng sẵn sàng phun ra lửa, trên tay còn cầm một cây kéo bự chẳng biết tìm ở đâu ra, nhấp ‘xạch xạch’ dữ tợn.
Tiểu Vô Cầu hạ giọng, hỏi: “Lăng tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?” Nó nghĩ thầm, sao mình mới đi ra ngoài một lúc, mà hết người này, tới người kia đều không được bình thường vậy?
Tôi sững sờ hừ một tiếng, tiếp theo cất tiếng nói đều đều giống như du hồn: “Ta? Không có việc gì, rất khỏe! Vô Cầu, đệ nói xem, đối phó với dâm tặc thì nên làm như thế nào?”
Vô Cầu sửng sốt, nói: “Cái này… sư phụ chưa có dạy, đệ cũng không biết, sư phụ chỉ mới dạy làm sao để tống khứ mấy người tới cửa cầu y, chưa từng dạy làm thế nào để đối phó dâm tặc…” Đảo đôi mắt to một vòng, rồi sực nhớ ra cái gì, hưng phấn nói:“Đúng rồi! Tỷ quên rồi hả, Tiểu Nhị lúc tưởng tỷ là dâm tặc
 
không phải đã dữ tợn đạp tỷ một cước đó sao?
Đối phó dâm tặc chắc là phải làm vậy.”
Tôi hừ lạnh nói: “Vậy chẳng phải là quá dễ dãi?”
“Tỷ làm gì ai rồi?” Thằng nhóc Vô Cầu trợn trừng hai mắt, lại hỏi:“Tỷ lại trêu ghẹo ai? Lại có ai xem tỷ là dâm tặc nữa hả? Tỷ có bị thương hay không? Mau, đưa đệ xem!” Vừa nói, vừa chộp lấy tôi kiểm tra từ trên xuống dưới, “Có bị gì đâu…”
Bị Vô Cầu xoay qua xoay lại như thế, tôi cũng tỉnh táo lại, hất bàn tay của nó ra, thu lại vẻ tức giận, nói: “Ta vốn không bị gì hết, chỉ tại nước tắm nóng quá, tắm xong khiến ta bốc hỏa thôi.”
Tiểu Vô Cầu bán tín bán nghi nhìn tôi, đơ mặt ‘ờ’ một tiếng.
“Vậy thì tốt.” Đặt chén chè đậu xanh vào tay tôi, “Ăn đi, vẫn còn là lạnh đó, dùng băng để ướp lạnh! ~~ Giải cơn nóng!”
Tôi xoa xoa đầu nó, bưng chén chè lên húp một hơi cạn sạch.
Aizz, thôi kệ đi, chỉ cần Mộ Dung Xu không nhìn thấy gì cả, một thanh niên hiện đại văn minh như tôi hà tất phải tính toán với một cổ nhân phong kiến làm gì? Hơn nữa, nhìn bộ dạng hoảng hốt chạy mất dép của hắn, rõ ràng tôi là người chiếm tiện nghi rồi, đúng không, hở ông trời?
“Vô Cầu à, chúng ta không thể ở đây nữa, đợi đến đêm khuya, chúng ta sẽ đi.”
“Tại   sao? Đệ cảm thấy chỗ này rất tốt, chúng ta ở thêm mấy ngày nữa đi, cho thoải mái, bọn họ đều cung kính với chúng ta như thần tiên mà! Uy danh của sư phụđệ thật đúng là to lớn! Ha ha!~~”
“Ngu ngốc!~”Tôi đập vào gáy nó một phát, “Nhất định phải đi, Mộ Dung Xu nhìn thấy mặt ta rồi, vừa nãy ta… vừa nãy mới tắm xong thì hắn tới, ta còn chưa kịp đeo mặt nạ.”
Tên nhóc Vô Cầu làm như phát hiện ra kỳ quan thế giới, vỗ tay cái bốp mỉm cười: “Thảo nào, thảo nào! ~ Thảo nào hắn chạy như bị ma đuổi, quả nhiên là gặp ‘ma’! Ha ha ha…”
Tôi trừng cho Vô Cầu một cái, xoay người bắt đầu lôi túi vải ra thu dọn đồ đạc, chuẩn bị mấy thứ để rời khỏi vương cung Thương Mân.
***
Tịch dương dần ngả về phía tây, ánh nắng chiều mỹ lệ từ phía chân trời tản mác khắp nơi, ánh hoàng hôn vốn nên có màu vàng cam, thế nhưng tối nay lại đỏ ửng một cách lạ kỳ, tựa như vẻ mặt ửng đỏ thẹn thùng của một cô gái, e thẹn, mê người.
Tâm tình của Mộ Dung Xu mãi vẫn không thể bình tĩnh lại, hắn thực sự không thể lý giải nổi vì sao lần đầu tiên nhìn thấy Ma Y, hắn lại mê mẩn đôi mắt của Ma Y, mê mẩn đôi mắt màu đen pha lẫn một chút màu xanh lục nhàn nhạt kia, hắn luôn cảm thấy hình như đã gặp đôi mắt đó ở đâu rồi, hắn cảm thấy nó rất giống đôi mắt của một người mà hắn ngày đêm nhung nhớ, nhưng lúc đó hắn đã nhắc nhở bản thân, Ma Y là   một nam nhân, người nam nhânthực thụ, quân tử thực thụ, hắn không thể tưởng tượng người ta thành một vũ cơ, một cô gái được. Nếu thực sự nghĩ như vậy, hắn thật có lỗi với lương tâm của mình, có lỗi với ân huệ của Ma Y đối với Mộ Dung gia, có lỗi với người trong lòng hắn.
Thực ra, Mộ Dung Xu từng nghĩ tới, nếu như hắn có cảm giác khi đối mặt với một cô gái, vậy không có gì để nói, nhưng mà hôm nay, khi hắn nhìn thấy Yến, mái tóc đen còn dính mấy cánh hoa nổi trên mặt nước, khuôn mặt trắng mịn màng, đôi mắt xinh đẹp đầy tức giận, đã khiến Mộ Dung Xu hắn khó có thể tự kiềm chế, hắn hầu như vừa nhìn thấy liền…
Mộ Dung Xu chậm rãi bước đi không mục đích, không biết lúc nào đã đi tới chỗ ở của Mộ Dung Uyển.
“Đại ca? Sao huynh lại tới đây?” Mộ Dung Uyển rõ ràng cũng giật mình kinh ngạc, nhìn vẻ mặt xấu hổ của Mộ Dung Xu cô cũng đoán được bảy tám phần, suy cho cùng cũng tại cô không có  ngăn đại ca  lại, cô đã sớm đoán được sẽ xảy ra chuyện gì, cô mỉm cười kêu Tiểu Nhị lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai huynh muội bọn họ.
“Đại ca, bây giờ thì nói được rồi, rốt cuộc là chuyện gì đã khiến đại ca anh minh thần võ của muội hoảng loạn thế kia.”
Mộ Dung Xu thở dài, chán nản ngồi xuống ghế, nhìn Mộ Dung Uyển, mở miệng ra, lại ngậm vào, trong lúc nhất thời trong phòng yên lặng dị thường.
“Đại ca, huynh chạy đến chỗ muội, không lẽ muốn để cho muội xem huynh thẩn thờ à?” Mộ Dung Uyển bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xuống đối diện Mộ Dung Xu.
Sau một lúc lâu im lặng, Mộ Dung Xu rốt cuộc cũng lên tiếng, nói lắp bắp nhát gừng: “Tam muội… Ta… Ta  với  Ma  Y…  Ta… Ta! Aizz…”
“Đại ca! Tóm lại là huynh muốn nói hay là không?”
“Ta… không ngờ ta lại không thể tự kiềm chế đối với một nam nhân! Ta thấy thẹn với liệt tổ liệt tông của Mộ Dung gia!”
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 122
Yêu thích ‘nam’ sắc, làm sao cho phải?!
Mộ Dung Uyển mừng thầm trong bụng, nhưng khuôn mặt vẫn mang biểu tình kinh hãi, không thể tin nổi lắp bắp hỏi: “Đại ca, huynh…… ý huynh là gì?! Uyển nhi không rõ……”
Mộ Dung Xu vẻ mặt lúng túng, cúi thấp đầu, sau cùng đập bàn cái rầm như thể giận dỗi nói: “Ta động lòng với Yến!”
Mộ Dung Uyển hiển nhiên biểu lộ khuôn mặt hết sức sửng sốt: “Đại ca! Huynh… Đây là…” Dừng lại một chút, hít thật sâu, ngữ điệu hòa hoãn, mềm mỏng hỏi:“Đại ca, huynh xưa nay không gần nam sắc, sao có thể? Làm sao có thể vậy!……”
“Điều này… Ta cũng không biết… Lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt hắn, đã cảm thấy đôi mắt kia rất giống một người, dễ dàng thu hút
 
ánh mắt ta, khi đó ta đang bận vui mừng vì tìm
được muội, cũng không để ý, khi trở về cứ ngẫm nghĩ mãi, cảm thấy đôi mắt của hắn…… đôi mắt của hắn rất giống Mị Nương. Đương nhiên ta cũng biết Yến đường đường là nam nhi khí phách, cũng nhắc nhở bản thân không được nghĩ lung tung, chỉ cần xem hắn như tri kỷ là đủ rồi, nhưng không ngờ vừa rồi… Aizz…” Thở dài một hơi, Mộ Dung Xu ngừng lại.
“Vừa rồi làm sao?!”
“Aizz! Vừa rồi ta đi tìm Yến, rốt cuộc đúng lúc hắn đang tắm, cũng tại ta đã biết người ta đang tắm, lại còn muốn đi vào, còn định chọc ghẹo Yến một chút, ta chỉ nghĩ đều là nam nhân với nhau, dù trêu đùa một chút cũng không hại gì! Nhưng mà… Aizzz…” Lại thở dài, Mộ Dung Xu lắc đầu nói:“Khi ta nhìn thấy mái tóc đen của Yến nổi bồng bềnh trên mặt nước, đón nhận cặp mắt mang theo phẫn nộ đang trừng trừng nhìn ta, nhìn thấy cái cổ trắng ngần… Ta… Ta lại… Aizzz…Thật mất mặt! Không đúng không đúng, uổng công tự cho mình là quân tử! Ta quả thực có lòng **!”
Mộ Dung Uyển bật cười khúc khích, vội vàng bụm miệng lại, một lát sau mới nén xuống được.
“Xem ra đại ca thật yêu thích Ma Y đại nhân mà! Nhìn coi, đại ca mặt đỏ rần rần! Ha ha… Uyển nhi lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng này của đại ca!”
“Uyển nhi! Muội đừng có giễu cợt đại ca!” “Được rồi, được rồi, muội không cười huynh
là được chứ gì!” Mộ Dung Uyển đôi mắt xoay
chuyển, nghĩ tới điều gì, lập tức hỏi, “Đại ca đã nhìn thấy dung mạo Ma Y? Có phải hắn giống như tiên không?”
Mộ Dung Xu khẽ gật đầu, lơ đãng cắn môi dưới, nói: “Uyển nhi, đại ca nói với muội, muội tuyệt đối không được nói lung tung với người khác, bằng không, có thể xảy ra tai họa lớn!”
Mộ Dung Uyển gật đầu đáp: “Uyển nhi có thể nói với ai chứ? Uyển nhi vẫn biết chừng mực!”
“Yến…… dung mạo của hắn cực kì giống Lăng công chúa của Ngọc quốc…” Mộ Dung Xu hiển nhiên cũng rất khiếp sợ với chuyện này, khóe môi hắn nở nụ cười không thể tin được, “Ban đầu tại sao ta không cảm thấy diện mạo Lăng công chúa rất…”
Mộ Dung Uyển cười thầm, nhưng lại lắc đầu nói: “Uyển nhi không tin! Hình dáng Lăng công chúa thế nào đâu phải Uyển nhi chưa từng thấy, Ma Y sao có thể có dáng vẻ như vậy được?! Uyển nhi trái lại cảm thấy, đôi mắt Lăng công chúa có sắc xanh, đôi mắt Mị Nương thì đen láy.”
“Ta vẫn thấy đôi mắt Mị Nương có phần trội hơn.”
“Ha ha, đó là tình nhân trong mắt đại ca hóa
Tây Thi!”
“Có điều… Ha ha… Đôi mắt Yến lại càng hấp dẫn, màu đen thẫm mang theo chút sắc xanh, huyền bí tựa nước hồ sâu không đáy, sâu thẳm, khiến người khác không kìm lòng được lấn sâu vào…”
Mộ Dung Uyển không chịu nổi biểu cảm si mê của Mộ Dung Xu, trêu chọc: “Muội thấy, chính đại ca mới không kìm được bị hấp dẫn đó!”
Khuôn mặt màu bánh mật của Mộ Dung Xu nháy mắt ửng đỏ, trừng mắt nhìn Mộ Dung Uyển một cái, lại quay đầu ra chỗ khác.
Trầm mặc một hồi, Mộ Dung Uyển cười hỏi: “Uyển nhi có câu này không biết có nên hỏi hay không.”
Mộ Dung Xu ngẩng đầu, nhìn về phía Mộ Dung Uyển, nói: “Chuyện tới nước này Uyển nhi muội có gì cứ nói thẳng!”
Mộ Dung Uyển mỉm cười: “Đại ca đối với mọi mỹ nam tử đều có tư tưởng này, hay chỉ riêng với mình Ma Y?”
Mộ Dung Uyển cười cười: “Đại ca đừng hiểu lầm Uyển nhi, nếu đại ca chỉ thích mỹ thiếu niên, vậy cũng không sao, đại ca đường đường là quốc chủ Thương Mân, mỹ thiếu niên chẳng phải muốn bao nhiêu có bấy nhiêu sao! Cho dù Ma Y không thích đại ca, đại ca cũng có thể tự tìm người tuấn tú gấp trăm lần so với hắn, có điều, nếu đại ca không thể không có hắn… vậy thì…”
“Vậy thì sao?!”
“Đương nhiên là không dễ lo liệu rồi!”
“Tại sao?!” Vẻ mặt Mộ Dung Xu có chút nôn nóng.
Mộ Dung Uyển thản nhiên cười, chậm rãi mở miệng: “Đại ca không thích nam sắc, vậy Ma Y đại nhân có thích nam sắc không? Cho dù Ma Y thích nam sắc, có thể đảm bảo Ma Y hắn cũng thích đại ca sao? Những điều này đại ca có biết không?”
Mộ Dung Xu vẻ mặt mờ mịt, không biết trả lời thế nào.
Hồi lâu, Mộ Dung Xu mới nhỏ giọng đáp: “Không biết.”
Mộ Dung Uyển khẽ cười nói: “Đại ca, huynh cứ yên tâm, Ma Y khẳng định thích nam nhân, về phần hắn có thích đại ca hay không, cái này phải tự đại ca cố gắng thôi!”
Mộ Dung Xu nghe Mộ Dung Uyển nói đã bị chấn động không ít, đôi mắt vốn đã mở lớn, bỗng trợn lên còn lớn hơn, hắn xua xua tay, lắc đầu nói: “Không có khả năng! Không có khả năng! Yến hắn… Hắn nhất định thích nữ tử… Còn là nữ tử xinh đẹp…”
Mộ  Dung Uyển hơi ngẩn người, cô tuyệt không tin lời Mộ Dung Xu, hỏi lại: “Đại ca nói vậy có ý gì?”
Mộ Dung Xu không mấy tình nguyện mở miệng: “Ngày ấy Yến dạy ta cách vẽ bức họa của muội, khụ… vẽ xong, ta thấy hắn si mê ngắm nhìn hồi lâu, sau lại còn khen danh hiệu thiên hạ đệ nhất mỹ nhân của muội thật xứng đáng!”
Mộ Dung Uyển suy nghĩ một lúc, lại nhìn được nét đố kị trên thần sắc Mộ Dung Xu, tức cười nói: “Đại ca! Ma Y người ta chỉ vì bức họa mà tán thưởng muội, người hắn muốn khen thực sự là huynh đó! Có vậy mà cũng ăn dấm chua! Ở đâu có chuyện ca ca ghen với muội muội chứ! Xấu hổ không hả đại ca?! Hihihihi…”
 
Mộ Dung Uyển cười đến sái quai hàm, Mộ
Dung Xu xấu hổ, sắc mặt đỏ lựng.
Hồi lâu sau, Mộ Dung Xu vẫn không chịu buông tha, truy vấn đến cùng: “Uyển nhi, muội làm sao khẳng định Yến thích nam nhân?!”
Mộ Dung Uyển gật đầu khẳng định: “Đúng vậy đúng vậy! Đại ca, huynh không để ý mỗi ngày Lộc uyển có bao nhiêu thị tỳ nhìn trộm Ma Y, liếc mắt đưa tình sao, kẻ to gan một chút còn tranh thủ sờ soạng nữa đó! Còn Ma Y không phải lúc nào tránh được thì tránh, né được thì né, hay sao?
Mộ Dung Xu ngẫm nghĩ, lại hỏi: “Vậy cũng không thể nói Yến thích nam nhân a!” Bất thình lình, Mộ Dung Xu lớn tiếng nói:“Yến sẽ không đối với tiểu đồ đệ kia! Hai người bọn họ không phải là…”
Mộ Dung Uyển suýt chút nữa bất tỉnh nhân sự, nhanh chóng ngăn Mộ Dung Xu hoang tưởng: “Đại ca! Đây đều là huynh phỏng đoán lung tung a! Huynh còn như vậy, muội sẽ không nói chuyện với huynh nữa đâu!”
Mộ Dung Xu lập tức ngậm miệng.
“Tóm lại, đại ca cứ nhớ kỹ, Ma Y ‘hắn’ khẳng định thích nam nhân, có điều về phần ‘hắn’ có thích đại ca hay không Uyển nhi không có cách nào nói được, ít nhất hiện tại hắn với đại ca không có tâm tư nào khác, còn về sau này, phải dựa vào sự cố gắng của đại ca!” Mộ Dung Uyển nháy mắt với Mộ Dung Xu, “Đại ca huynh phải cố lên nha!~~~” Đại ca huynh cố lên, muội cũng phải cố gắng.
Mộ Dung Xu lại cùng Mộ Dung Uyển nói hồi lâu, mới dẹp hết mọi ngờ vực, vừa chuẩn bị hồi tẩm cung nghỉ ngơi, Mộ Dung Uyển đã vội vàng gọi lại.
“Đại ca! Huynh phải lập tức phái thị vệ canh giữ Lộc uyển, bằng không đêm nay Ma Y sẽ bỏ đi!”
Mộ Dung Xu xoay người giật mình nhìn Mộ Dung Uyển, hỏi: “Vì sao? Tuy ta có chút mạo phạm với hắn, nhưng hắn cũng không đến mức……” không từ mà biệt? Hay vì Yến nhìn ra cái gì nên vội vã chạy trốn?!
Mộ Dung Uyển đương nhiên không thể nói cho Mộ Dung Xu biết người hắn luôn mồm kêu
‘Yến’ chính là vũ cơ Vũ Mị Nương hắn luôn mong nhớ ngày đêm, càng không thể nói ‘Ma Y’ đại nhân chính là công chúa Ngọc quốc Thượng Quan Lăng ‘đã chết’. Lăng công chúa người ta muốn chạy trốn đi không phải vì biết huynh nảy ra loại tâm tư này với ‘hắn’, mà là sợ có người biết mình không chết lại dẫn tới mầm mống tai vạ, muốn trước khi bị kiểm chứng phải mau chuồn đi, vậy thôi.
Vì thế, trong khoảnh khắc mà tâm tư bách chuyển thiên hồi, Mộ Dung Uyển ôn nhu nói: “Uyển nhi đoán rằng Ma Y vì sao vẫn che mặt mà không để lộ khuôn mặt thật, đơn giản bởi vì hắn tự hiểu đó là khuôn mặt ‘yêu nghiệt’ họa quốc……”
“Tam muội! Muội sao có thể nói Yến như vậy!” Mộ Dung Xu lúc này có chút bực bội, cắt ngang lời Mộ Dung Uyển.
Mộ Dung Uyển vừa oan ức vừa buồn cười: “Đại ca! Huynh hãy nghe muội nói hết đã! Có người nam nhân nào tự hào vì khuôn mặt còn đẹp hơn cả nữ nhân của mình hay không? Ma Y sở dĩ đeo mặt nạ, còn không phải vì hắn biết khuôn mặt mình có thể hấp dẫn… dẫn đến rất nhiều phiền toái không cần thiết, cho nên hắn mới đeo mặt nạ? Đại ca, huynh ngẫm lại xem, hiện giờ bộ dáng Ma Y đều bị huynh nhìn thấy, lại đúng lúc đang tắm, huống hồ biểu hiện lúc đó… Ha ha… Có lẽ Ma Y đại nhân cũng không phải lần đầu tiên gặp chuyện phiền toái như vậy… Đại ca, huynh nói xem, Ma Y hắn có thể không đi sao?”
Nhất thời, Mộ Dung Xu im bặt……
***
“Phụng mệnh quả nhân, truyền thống lĩnh thị vệ Lý Hải bảo vệ nghiêm mật Lộc uyển chỗ Ma Y đại nhân chu toàn! Không được sai sót!”
“Vâng! Đại vương!”

♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+