Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 199 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 199
Hoa cỏ tháng tư, trời mùa đông lạnh lẽo
Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, chỉ một lần thất thố duy nhất trong nháy mắt, đáng tiếc
cũng chỉ có hai người may mắn nhìn thấy.
Phương Đông Cửu dừng chân bước nhưng không có quay lại, đuôi lông mày không tự
giác nhẹ nhàng nhếch một chút, mắt phượng hơi hơi cong xuống, nhưng trong mắt
không có ý cười, chỉ có sự thản nhiên trong trẻo nhưng lạnh lùng, tựa như những
bông tuyết nhẹ vào mùa đông, nhìn thì ấm áp nhưng chạm tay vào thì lạnh lẽo.
“Phụ trách như thế nào? Ngươi là muốn hậu vị bên người gia, hay vẫn là tâm của
gia?”
Dưới đáy lòng Phương Đông Cửu hờ hững cười. Hắn biết cảm giác của Mộ Dung Uyển
đối với mình. Hắn không có ngăn lại, là bởi vì hắn cảm thấy thích một người thì
không có gì là sai, huống chi nữ nhân thích hắn Phương Đông Cửu thật sự có thể
nói là nhiều như lông trâu, hắn làm sao quản được ? Đương nhiên, hắn cũng sẽ
không dùng lời nói và việc làm của mình làm cho vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữ tăng
thêm một chút ý tưởng tươi đẹp nào.
Không ngăn lại, không để ý tới, không đáp lại. Kỳ thật, đều là không quan tâm
mà thôi.
Chính là Phương Đông Cửu thật đúng là không nghĩ tới Mộ Dung Uyển có thể quyết
đoán như thế, có thể dùng trinh tiết cùa mình để buộc hắn đi vào khuôn khổ.
Nhưng Mộ Dung Uyển nhìn lầm người dùng sai phương pháp. Vậy mà hạ mê dược leo
lên giường mình, không đúng, là hạ mê dược đem hắn đùa giỡn trên giường.
Phương Đông Cửu rất không thích. Có thể nói, thực phẫn nộ.
Phương Đông Cửu không phải thiện nam tín nữ, năm hai mươi tuổi hắn đã có hai
phòng thị thiếp. Cửu vương phủ từng có bao nhiêu mỹ nữ xinh đẹp như hoa? Chủ
động yêu thương nhung nhớ, do người khác tặng, do chính mình ngẫu nhiên tao
ngộ… Đúng vậy, khi đó hắn đều ‘phụ trách’, ở trong Cửu vương phủ ăn mặc không
lo, ngẫu nhiên còn có thể nói vài câu thân mật.
Nhưng… Ha hả, từ khi người đời biết trong Cửu vương phủ của hắn có che giấu
một vũ cơ tuyệt sắc, Cửu vương phủ của hắn liền đáng thương đến nỗi chỉ còn có
mỗi vũ cơ đó mà căn bản nàng không ởCửu vương phủ lâu quá nửa ngày. Khi đó có
một lời đồn đãi tốt đẹp truyền khắp cả thành Phượng Dương— ba nghìn sủng ái vào
một thân, sau một đêm Cửu vương phủ không còn các cơ thiếp khác chỉ còn lại một
mìnhVũ Mị Nương.
Giật nhẹ môi, Phương Đông Cửu cười khổ. Đúng vậy, mình vì người nọ thủ tiết lâu
như vậy cũng không biết người nọ có cảm kích hay không.
Aiz, Tiểu Lăng Nhi của hắn.
Ngay tại một khắc Mộ Dung Uyển vừa muốn há mồm, lời nói Phương Đông Cửu làm cho
miệng của nàng hoàn toàn không thể mở ra.
Không chút lưu tình nào chặt đứt hết thảy suy nghĩ mong muốn của nàng.
Tất cả.
Phương Đông Cửu nói: “Cho dù là cái nào, thì gia cũng sẽ không cho.”
Mộ Dung Uyển sững sờ ở nơi đó, trước mắt một mảnh mê mang, chỉ có tiếng nói nhỏ
của Phương Đông Cửu trong trẻo nhưng lạnh lùng lại dứt khoát rõ ràng như vậy.
Phương Đông Cửu nhanh rời đi, Mộ Dung Uyển nhưng vẫn duy trì tư thế đó, đôi mắt
đẹp bắn ra hai luồng ánh mắt vô cùng sắc bén, vô cùng tuyệt vọng.
“Phương Đông Cửu, ngươi thực độc ác!” Rất độc ác… Nước mắt vô thanh vô tức
rơi trên áo ngủ bằng gấm thượng hạng, một giọt hai giọt…. “Tại sao phải bức ta
như thế…Là ngươi bức ta….”
Phương Đông Cửu tự nhiên là không có nghe Mộ Dung Uyển bi thương khóc thảm.
Hắn đối với thái độ vừa rồi của hắn đối Mộ Dung Uyển cực kỳ vừa lòng.
Nếu không phải nhớ đến quan hệ giữa Mộ Dung Uyển cùng Lăng nhi, hắn có
thể ngay cả một câu nói cũng lười lưu lại.
Ngẫm lại liền cảm thấy mình rất có phong độ nha. Loại sự tình này phỏng chừng
cũng chỉ có Hiên Viên Tiêu thừa nhận phụ trách đi, cho dù không thích, cho dù
bị tính kế, hắn cũng sẽ không dễ dàng mang tiếng thay lòng đổi dạ trên lưng.
Nếu phát sinh ở trên người Âu Dương Vân, sợ là Mộ Dung Uyển sáng sớm nay phải
đi c h ầ u Diêm vương rồi.  Cùng  người  nọ  nói chuyện phụ
trách? Buồn cười, Âu Dương Vân có thể tha thứ cho việc ngươi làm bẩn sự cao quý
của hắn còn chưa biết chắc đâu. Nếu là, ở trên người Âu Dương Yến… Lắc đầu,
Phương Đông Cửu thật đúng là không chắc vị Ma Y đại nhân ngày xưa sẽ xử lý như
thế nào.
Yêu tinh sao? Xem ra đúng vậy.
Huyết tẩy hoàng thành, đủ tàn ngược. Giết cha tù huynh, đủ lãnh huyết.
Phát binh chiếm Ngọc quốc, đủ dã tâm.
Mang tiểu  Lăng nhi của hắn đi… Điểm ấy hình như là không thể tha thứ
được.
Vì  cứu tiểu Lăng nhi của hắn… Lý do này giống như cũng không thể chấp
nhận.
Gió nhẹ phất qua, Phương Đông Cửu ngửi được chút hương son mơ hồ. Đó là hương
vị mang theo từ quần áo của hắn, là hương vị trong phòng Mộ Dung Uyển.
Đáng giận! Phương Đông Cửu ở trong lòng oán hận mắng ra tiếng. Hắn thật sự có
cảm giác bị ô nhiễm.
Cực kỳ khó chịu. Cực độ.
Mười lăm tháng ba, Lương hoàng bãi triều. Cả ngày chưa rời ôn tuyền sau tẩm
cung nửa bước.
Mùi thơm tháng tư, đượm nồng tình xuân, đối với tôi, người đang ở chỗ bốn mùa
như xuân này, lại không cảm thấy ấm. Vẫn còn may là, mỗi ngày còn có thể gặp
một đứa bé sạch sẽ như vậy.
Hôm nay chưa tới lúc ngọ thiện, tiểu Vô Cầu liền hấp tấp chạy đến chỗ tôi bên
này. Nhìn tinh quang chớp động trong đôi mắt to của hắn, tôi đột nhiên cảm thấy
được có chuyện không tốt phát sinh.
Bị hắn ôm cánh tay tôi, dùng sức lắc lư người: “Lăng tỷ tỷ~~~”
“Làm gì?” Khóe miệng run rẩy, tôi chịu đựng ý nghĩ muốn ói hỏi hắn.
“Ta muốn ra cung đi chơi!”
Tôi cười: “Vậy đệ đi nói vớisư phụ đệđi, ta không làm chủ được.”Cậu đang ở Ngọc
quốc nha? Cậu cho rằng ta vẫn là trưởng công chúa của Ngọc quốcsao? À đúng rồi,
Ngọc quốc cũng không còn, ai còn để ý tôi rốt cuộc có phải công chúa hay không
đâu.
Ngọc quốc mất rồi… Vài tia bi thương chui vào nơi mềm mại nhất trong lòng
tôi, sinh đau.
“Aiz, đệ làm sao vậy?”
Mới vừa hoàn hồn người, chính là tên nhóc Vô Cầu xấu xa cặp mắt như kẻ trộm.
Làm tôi sợ nhảy dựng cả lên.
Kéo cái đầu nhỏ của hắn ra, tôi nói: “Dán sát vào ta như vậy để làm chi, thân
thể của lão nương hiện giờ xương cốt không chịu nổi đâu nha!”
“Hắc hắc, ai bảo đệ nói chuyện với tỷ mà tỷ không có  phản  ứng
chứ.”Tên nhóc  xấu  xa ngoan ngoãn ngồi xong, chớp chớp ánh mắt giả
bộ ngượng ngùng.
“Đệ mới vừa nói với ta cái gì?” “Lăng tỷ tỷ, tỷ là tốt nhất á~~~~”
“Ít nói đi. Ta cũng không đáp ứng đệ cái gì!” Nhanh chóng phủi sạch. Tên nhóc
xấu xa này bộ dạng có âm mưu quỷ kế, mình chỉ cần hơi buông lỏng đề phòng là có
thể sẽ rơi vào bẫy liền.
“Sư phụ nói đệ phải ở cùng tỷ…” Vô Cầu cúi đầu, nhỏ giọng rầu rĩ thì
thầm:“Lăng tỷ tỷ, tỷ nói sư phụ hai chúng ta cùng đi ra ngoàiđi…”
Tiểu Vô Cầu chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt ngập nước nhìn tôi. Làm tôi suýt nữa
nổi tính mẹ hiền.
“Lăng tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ không muốn ra ngoài sao? Trong cung này thật nhàm chán
nha, chỗ để chơi đùa cũng chẳng có mấy chỗ, đệ nhắm mắt lại cũng có thể nói chỗ
này có những gì!”
Tôi cườibất đắc dĩ. Tôi muốn nói với tên nhóc này, sư phụ cậu lại càng không
đồng ý cho tôi cùng với cậuđi ra ngoài. Nhưng tôi không có cách nào nói như
vậy, tên nhóc Vô Cầu này chính trực đến ngây ngốc, nếu như cậu ta hỏi ngược lại
tôi tại sao, tôi cũng không thể trả lời cậu ta. Rất nhiều chuyện không thể nói
với hắn, nói không rõ, mà cũng không muốn cho hắn hiểu rõ.
“Vô Cầu——”
Âm thanh không giận mà uy, dọa Vô Cầu giật mình một cái từ trên ghế nhảy đến
phía sau tôi, kinh sợ mở miệng: “Sư phụ…”
“Ha ha.” Âu Dương Yến cười lạnh, “Những sách y vi sư bảo Vô Dục đưa cho ngươi,
ngươi đều xem xong rồi sao?”
Vô Cầu nuốt nước miếng một cái, ấp a ấp úng nửa ngày cũng chưa nói rõ ràng:
“Con….Con….”
Không nỡ nhìn bộ dạng đáng thương của tênnhóc Vô Cầu xấu xa kia, tôi đánh gảy
lời hắn nói: “Hôm nay thời tiết tốt, ta muốn ra khỏi cung đi dạo, không biết Ma
Y có thể cho Vô Cầu đi cùng ta không?”
Âu Dương Yến nhìn tôi, hồi lâu sau, đến lúc tôi đã muốn hoàn toàn buông thả cho
hy vọng hắn sẽ nói, hắn lạimở miệng.
Hắn nói: “Hai canh giờ.”
Vô Cầu cười tươi, hoan hô nắm tay của tôi, chạy như điên ra ngoài.
Tôi đi theo phía sau hắn thở hổn hển.
“Chúng ta trước hết đi tửu lâu tốt nhất dùng cơm trưa, sau đó lại đi hí lâu lớn
nhất nghe hát được không? Được không?”
Rốt cuộc bay ra khỏi chỗ tù túng kín cổng cao tường, Vô Cầu hưng phấn kêu lên.
Tôi cười yếu ớt xoa đầu hắn:“Đệ mới ở trong cung ngây người bao lâu mà sao giống
như người bị nghẹn sắp chết vậy. Hoàng cung lớn không bằng Ma Y quán của đệ à.”
Vô Cầu đầu tiên là chớp chớp mắt, sau đó thực kiên định lắc đầu: “Làm sao có
thể giống nhau! Ma Y quán cho dù nhỏ nhưng cũng là nhà của Vô Cầu….”
Nhà? Tôi im lặng.
“Đi thôi, chỉ có hai canh giờ, không thể lãng phí!” Một chút không lưu ý lại bị
tên nhóc Vô Cầu xấu xa này nắm đi rồi.
Chờ chúng tôi đi vào cái nhà gọi là tửu lâu lớn nhất Ngôn quốc ‘Tiên Nhân lâu’
thì đã tốn hơn nửa canh giờ, nhưng vẻ mặt Vô Cầu vẫn rất vui vẻ.
Tên nhóc kia lôi kéo tôi lên lầu hai, nói là chỗ cao phong cảnh tuyệt đẹp, Ma Y
quán của hắn ngay tại tầng thứ chín của Cửu Trọng sơn, nếu tửu lâu nàycũng có
chín tầng, thì hắn lên đến tầng chín đểngồi.
Tôi cười, từ khi nào thì Ma Y quán của Yến Tứ Phương trở thành của tên nhóc xấu
xa này rồi.
Những món ăn tiểu nhị báo lên đều rất hoa lệ, hình như chỉ có như vậy mới có
thể làm tăng địa vị tửu lâu của bọn họ. Kỳ thật tửu lâu này tôi đãđến lần thứ
hai rồi. Lần đầu tiên là lúc tôi vượt biển ra nước ngoài đi vào Ngôn quốc, tôi
đã từngđi qua đây, khi đó bên người còn có Ất cùng Đinh.
Không để cho tiểu nhị tiếp tục giới thiệu, tôi căn cứ theo trí nhớ gọi vài món
thức ăn mà tôi đã từng nếm qua.
Tiểu Vô Cầu ăn vui vẻ, giống như tôi ngày ấy.
Nhìn cậu ta, tôi chậm rãi nở nụ cười.
“Tỷ sao lại không ăn nha? Lăng tỷ tỷ đã không còn mập nữarồi, tỷ mau ăn đi!”
Tiểu Vô Cầu nói một cáchkhẩn thiết, nhưng mà nói thế này làm tôi nghe cách nào
cũng thấy không được thoải mái? Cái gì gọi là đã không còn mập? Thì ra trước
đây tôi rất béo nha?
Tên nhóc Vô Cầu xấu xa hình như bị ánh mắt híp lại đầy tà ác của tôi dọa sợ,
vội bổ sung nói: “Tỷ tỷ vốn không béo, hiện tại là rất gầy! Mau ăn mau ăn!”
Tôi cười, cúi đầu gắp một đũa cá hấp quế. “Ngươi    nói  
 Lương hoàng  có   phải   là
ngốckhông? Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân hắn cũng không muốn nha!”
“Đúng rồi, nếu không tại sao Thương Mân liền cùng Lương quốc quyết liệt đâu?”
“Vậy mà cũng không biết? Vì Lương hoàng ngủ với muội muội của Mộ Dung Khu lại
không chịu trách nhiệm, làm ca ca làm sao có thể nuốt trôi chuyện này sao?”
“Hắc… tiểu tử ngươi cũng đừng nói bậy, chuyện hay ho như vậy phải sớm có
truyền đi rồichứ.”
“Thôi thôi không rõ ràng lắm đừng nói bừa!” “Chuyện chính xác trăm phần trăm!
Mẹ nó ai
nói bừa chuyện này—”
Cách đó không xa, một bàn đang bát quái chuyện giang hồ, bát quái chuyện thiên
hạ.
Người nói thì vẻ hỉ nộ viết ở trên mặt, còn người nghe thì vui buồn viết ở
trong lòng.
“Lăng tỷ tỷ.….” Vô Cầu buông chiếc đũa vẻ mặt thân thiết nhìn tôi.
Tôi lắc đầu với cậu ta: “Không có việc gì.” Rồi vùi đầu chuyên tâm nhặt xương
cá. Loại chuyện giang hồ bát quái làm sao có thể tin. Tôi chỉ là tùy tiện nghe
một chút, nghe một chút rồi thôi…
“Aiz, ta nói Thượng Quan gia cũng đủ đáng thương.”
“Còn không phải! Đầu tiên là công chúa đã chết lại sống, sống lại mất tích,
tiếp đến chính là nước mất nhà tan, nếu không phải Ngôn vương chúng ta nhân
hậu, tiểu hoàng đế kia không phải ngay cả mạng cũng chẳng còn!”
“Đúng vậy đúng vậy…. Thượng Quan gia vừa đi tong thì Tô gia cũng coi như xong
rồi~~”
“Phải nói là Ngôn vương hiện tại cũng thật sự là đủ lợi hại, ho ho vài tiếng
liền thu gọn Ngọc quốc. Ngọc quốc kia cũng từng là tứ đại quốc đó!”
“Nhắc  đến  thì…  Cũng  không  biết  Phiêu Kịtướng quân kia có chết không.”
“Khụ khụ khụ….” Tôi vội cầm chén trà uống mạnh hai ngụm, tôi ăn cái gì rồi nhỉ?
“Lăng tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Sao tỷ lại ăn ớt đỏvậy?”
Vô Cầu cầm lấy ấm trà lại rót cho tôi một ly, “Lăng tỷ tỷ chúng ta đi nghe diễn
đi. Đệ no rồi.” Dùng tay nhỏ bé vỗ vỗ bụng, “Xem tròn bao nhiêu nè!”
Tôi nở nụ cười với Vô Cầu: “Ta còn chưa no, đợi lát nữa.” Cổ hơi hơi xoay mấy
độ, cảm thấy như vậy càng có thể nghe rõ bọn họ nói.
“Này, hắn bị loạn tiễn bắn nha, không chết mới là lạ!”
“Ha hả cũng phải cũng phải….”
“Ôi chao! Ngươi là người nào a! Này, ngươi buông ta ra! Ô— buông…”
“Lăng…. sư phụ! Người buông người ta ra đi!”
Vô Cầu dùng sức túm cánh tay của tôi, mà tôi không biết dùng bao nhiêu sức lực
nắm áo người nọ, mặc hắn túm tôi như thế nào cũng không buông tay.
“Ngươi mới vừa nói ai bị loạn tiễn bắn chết?” Tôi lạnh lùng hỏi.
“Ô…. ưm….”
“Tướng quân nào?”Nói từng chữ từng chữ một.
“Phiêu…. Kỵ…….. Tô…. Khụ khụ….” Tôi buông áo hắn ra, suy sụp thối
lui. “Ngươi có bệnh hả! MD ngươi ×¥%   ….”
Chỉ cảm thấy trước mắt sương mù mênh mông, tất cả những chuyện khác đều không
nghe được không nhìn thấy.
Quốc sĩ đại nhân của tôi….
 
Tôi  không  muốn  khóc,  nhưng  căn  bản khôngkhắc chếđược, nước mắt giống như hạt đậu theo hốc mắt trào ra, liên tiếp
rơi ở trên mặt đất…
“Lăng tỷ tỷ chúng ta trở về, chúng ta trở về được không!”
“Lăng tỷ tỷ, tỷ đừng như vậy Vô Cầu nhìn thấy rất khổ sở…”
“Tỷ đừng khóc….”
Tôi không biết tôi đã khóc bao lâu, tôi chỉ biết sau đó chúng ta không có đi hí
lâu nghe hát, tôi vẫn đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.
Lúc Âu Dương Yến vào, Thượng Quan Lăng im lặng ngồi ở bên cạnh bàn, cúi nhẹ
đầu, trên mặt không có biểu tình gì, đã không có ôn hòa hoặc sáng lạn tươi cười
như ngày thường. Hoặc là nàng chân chính là như vậy, lúc ánh mắt buông xuông,
cả người cảm giác không thân, không sơ, không xa, không gần, lạnh nhạt tựa như
nhìn không thấy cảm tình, mà khi nàng giương mắt, lộ ra một ý cười nhạt, cảm
tình cả người đều tiến vào cặp mắt kia, cuồn cuộn không ngừng làm ấm áp
 mọi  người  chung quanh.
“Cô tìm ta?” Âu Dương Yến lên tiếng hỏi. Hắn sợ hắn không mở miệng người nọ căn
bản sẽ không phát hiện trong phòng có hơn một người.
Tôi ngẩng đầu, mơ hồ nhìn bốn phía xung quanh, tầm mắt dừng lại ở tại một thân
ảnh màu trắng.
“Ta phải về Lăng đô.” Tôi nói. Không phải muốn, mà là phải, nhất định phải.
Âu Dương Yến cười cười, tiến lên vài bước, hắn nói: “Không cần rồi.”
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+